Uyên Ngố

Ninh Thị Tố Uyên

Subscribe to RSS feed

Chân dung các Trưởng đoàn

600804_605566152787311_472960718_n

Chân dung chủ thớt và 3 Trưởng đoàn ba miền trong chuyến đi Hà Giang dịp 30/4 vừa qua.

Những Gì Còn Lại

Những Gì Còn Lại

Author: Nguyên Chương / Artist: Nguyên Khang

Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay trái tim
Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay trí nhớ

Và này em ơi
Đến lúc đó con người sẽ sống
Sẽ thương và sẽ nhớ
Qua con tim xa lạ
Và lúc đó
Con người sẽ nói cười trong trí nhớ không quen...

Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay mắt môi
Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay quá khứ

Và này em ơi
Đến lúc đó con người sẽ sống
Sẽ thương và sẽ nhớ
Qua dung nhan xa la.
Và lúc đó
Con người sẽ đi về trong quá khứ không quen...

ĐK:

Ta hãy yêu nhau
Khi vẫn còn con tim chân thật
Ta hãy yêu nhau
Khi vẫn còn quá khứ thân quen
Và hãy yêu nhau khi vẫn còn
Mái tóc làn môi, ánh mắt nụ cười
Hãy yêu nhau khi vẫn còn những gì của chúng ta...

http://www.youtube.com/watch?v=7rvq_QQvOYg

Đêm Nghi Tàm đọc Đỗ Phủ cho vợ nghe

Đêm Nghi Tàm đọc Đỗ Phủ cho vợ nghe
Phùng Quán

Ngoài trời trăng như tuyết
Trắng lạnh đến thấu xương
Trong nhà vách trống toang
Gió ra vào thoả thích...
Hồ khuya sương tĩnh mịch
Trộn nước lẫn cùng trời
Con dế chân bờ dậu
Nỉ non hoài không thôi...
Tựa lưng ghế cành ổi
Vai khoác áo bông sờn
Tôi ngồi đọc Đỗ Phủ
Vợ vừa nghe vừa đan...
Đỗ Phủ tự Tử Mỹ
Thường xưng già Thiếu Lăng
Sinh ở miền đất Củng
Cách ta hơn ngàn năm
Thơ viết chừng vạn trang
Chín nghìn trang thất lạc
Người đời sau thu nhặt
Còn được hơn ngàn bài
Chỉ hơn ngàn bài thôi
Nỗi đau đã Thái Sơn
Nếu còn đủ vạn trang
Trái đất này e chật!...
Thơ ai như thơ ông
Lặng im mà gầm thét
Trang trang đều xé lòng
Câu câu đều đẫm huyết...
Thơ ai như thơ ông
Mỗi chữ đều như róc
Từ xương thịt cuộc đời
Từ bi thương phẫn uất
Thơ ai như thơ ông
Kể chuyện mái nhà tốc
Vác củi làm chuồng gà...
Đọc lên trào nước mắt!
Giữa tuyết trong đò con
Đỗ Phủ nằm chết đói
Đắp mặt áo bông sờn
Kéo hoài không kín gối.
Ngàn năm nay sông Tương
Sóng còn nức nở mãi
Khóc chuyện áo bông sờn
Đắp mặt thơ chết đói!...
Giật mình trên tay vợ
Bỗng nẩy một hạt sương
Hạt nửa rồi hạt nửa
Tôi nghẹn dừng giữa trang.
Kéo áo bông che vai
Ngồi lặng nghe sương rơi
Con dế chân bờ dậu
Nỉ non hoài không thôi!...
Vụng về... tôi dỗ vợ:
Em ơi đừng buồn nữa
Qua rồi chuyện ngàn năm
Bao nhiêu nước sông Tương...
Miệng nói nhưng lòng nghĩ:
Ôi thân phận nhà thơ
Khác nào thép không rỉ
Ngàn năm cũng thế thôi!...
Đã đi với nhân dân
Thì thơ không thể khác
Dân máu lệ khốn cùng
Thơ chết áo đắp mặt!
Em ơi, nếu Đỗ Phủ
Vai khoác áo lông cừu
Bụng no đến muốn mửa
Viết sao nổi câu thơ
Ngàn năm cháy như lửa:
Cửa son rượu thịt ôi
Ngoài đường xương chết buốt
Em ơi, nếu Tử Mỹ
Nhà ở rộng mười gian
Rào sắt với cổng son
Thềm cao đá hoa lát
Chắc ông không thể làm
Mưa thu mái nhà tốc
Em ơi, nếu Thiếu Lăng
Cặp kè vợ béo nứt
Một bước là ngựa xe
Đứng đi quân hầu chật
Đời nào ông lắng nghe
Tiếng gào và tiếng nấc
Bà cụ xóm Thạch Hào
Gái quê tân hôn biệt...
Đã đi với nhân dân
Thì thơ không thể khác
Dân máu lệ khốn cùng
Thơ chết áo đắp mặt!
Chính vì thế em ơi
Nhân loại ngàn năm qua
Máu chảy như sông xiết
Cũng là để cho Thơ
Sẽ không còn phải viết
Những Hành qua Bành Nha
Vô gia Thuỳ Lão biệt...
Cũng là để cho Thơ
Sẽ không còn phải chết
Giữa tuyết, trong đò con...
Đắp mặt áo bông sờn.
Đừng buồn nữa em ơi
Chuyện ngàn năm... ngàn năm

Tô Đông Pha

Bài thơ về vợ !

________________________________________
Giang Thành Tử

Tô Đông Pha

Thập niên sinh tử lưỡng mang mang
Bất tư lường
Tự nan vương
Thiên lý cô phần
Vô xứ thoại thê lương
Túng sử tương phùng ưng bất thức
Trần mãn diện
Mấn như sương

Dạ lai u mộng hốt hoàn hương
Tiểu hiên song
Chính sơ trang
Tương cố vô ngôn
Duy hữu lệ thiên hàng
Liệu đắc niên niên trường đoạn xứ
Minh nguyệt dạ
Ðoản tùng cương.


Dịch Thơ

Mười năm sinh tử miên man,
Làm sao quên được muôn ngàn ái ân.
Thiên nhai một mảnh cô phần,
Đâu người tri kỷ ôn hàn mấy câu?
Cố nhân khuất bóng từ lâu,
Tương phùng chẳng nhận, có sầu nào hơn?
Áo bào nhuốm bụi phong trần,
Khuôn trang tiều tụy,tóc dường như tơ.

Mộng xuân tỉnh giấc sững sờ,
Cố hương xa khuất bỗng giờ như đây.
Gặp nàng xõa mái tóc mây,
Ngồi bên hiên vắng, điểm vài nét xinh.
Nghẹn ngào một tiếng chẳng thành,
Lệ rơi thánh thót, ân tình chứa chan.
Đoạn trường một kiếp đa mang,
Đồi thông trăng sáng bên đàng thấy nhau.

MÁI NHÀ XƯA

MÁI NHÀ XƯA

Biết khi nào được trở lại mái nhà xưa
Nơi tôi đã xa một phần tư thế kỉ
Mà ngỡ như mới hôm qua
Ngày tôi phải rời xa

Màu đỏ ngói xưa giờ đã là màu xám
Chắc giờ đây đã dột nhiều lắm rồi
Mái ngói ngày nào tôi nằm nghe mưa rơi
Che chở cho tôi qua bao mùa bão tố
Rét tháng mười hơi lạnh theo luồng gió
Lùa qua kẽ chiếc nong che cửa qua loa
Bởi khi chủ nhân lợp xong mái nhà
Thì không còn đủ tiền để lắp vào khung cửa mới
Mùa Hạ sang gió Lào thổi nóng hổi
Gào réo suốt đêm nóng đến khô người


Ba mươi mấy năm qua rồi
Vẫn còn trong tôi một ngày buồn tẻ
Đứa trẻ lên năm hồn nhiên không thể hiểu
Khái niệm đau lòng của hai tiếng mồ côi
Mưa ướt khăn tang trong cái lạnh run người
Khi mẹ ra đi chiều mùa Đông năm ấy...

Cùng nắng mưa
Cùng đường cày luống cấy
Với gánh khoai rọ sắn của cha già
Với hi sinh thầm lặng của chị và cha
Tôi vẫn đủ đầy cơm no áo ấm
Trong bao nhiêu bữa cơm độn sắn
Tôi bao giờ cũng được phần ngọt mềm

Dưới mái ngói này biết bao đêm
Dưới ánh đèn dầu le lói sáng
Anh ân cần dạy cho tôi từng bài toán
Sửa chữa từng lỗi ngữ pháp câu văn
Để bây giờ mỗi khi viết chữ ngã nghiêng
Thấy áy náy vì phụ lòng người uốn nắn
* * * * *
Mái nhà xưa vẫn đợi chờ trong mưa nắng
Mà người đi không giữ được lời thề !
(Chị Hang Nguyen)

Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng

[...]
Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng
Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: “đẹp quá!” đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái
[...]
(Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng -Nguyễn Tất Nhiên)

Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng

[...]
Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng
Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: “đẹp quá!” đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái
[...]
(Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng -Nguyễn Tất Nhiên)

Nguyên Sa

Đôi dòng tiểu sử


Nguyên Sa tên thật Trần Bích Lan, sinh năm 1932 tại Hà Nội.
Du học Pháp từ thuở niên thiếu và đậu cử nhân văn chương, Nguyên Sa về Việt Nam sau hiệp định Genève năm 1954 và làm ngạc nhiên nhiều người vì khả năng xử dụng tiếng Việt tuyệt vời của ông. Ông sinh sống bằng nghề giáo sư dạy Triết và rất thành công.
Thơ Nguyên Sa trữ tình, lãng mạn, giàu nhạc điệu, chất chứa sáng tạo trong ngôn ngữ cũng như hình ảnh, đôi khi pha lẫn thi tứ triết học.
Ông sang Mỹ năm 1975 và từ đó làm báo. Ông đã từ trần ngày 18-4-1998 tại Orange County, nam California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 68 tuổi.
Tác phẩm tiêu biểu: Thơ Nguyên Sa (1958), các tập biên khảo Quan Điểm Văn Học và Triết Học, Một Bông Hồng cho Văn Nghệ..., truyện Gõ Đầu Trẻ, tập truyện Mây Bay Đi.

Áo lụa Hà Đông

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã động trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

Nguyên Sa

Khi người về

Rượu thì không thiếu, chỉ thiếu chăng là kẻ tri âm...

Khi người về
Người về đâu không người không về đâu
Chiều chưa mưa nên chiều chưa thay màu
Tôi cây me đứng run từng lá
Lá đã vàng rồi tôi đã vàng theo


Tình người say không tình người không say
Đêm sắp sang nên đêm sắp ùa đầy
Hồn tôi ngủ sớm trong tay áo
Tay áo người bay hương ngất ngây


Người yêu ai không người không yêu ai
Lời tôi van xin lời tôi trải dài
Trên trang nhật ký tôi than trách
Tôi trách than người không tôi trách than ai


Khi người về tôi không nhìn không trông
Lòng tôi sông nước đủ trăm dòng
Quanh co một nỗi buồn vô hạn
Qua suốt một đời vẫn nhớ nhung


Người không về nên lòng người dửng dưng
Tình tôi mong nên tình tôi khôn cùng
Xế trưa sân nắng sầu con gió
Tôi gió may nhiều tôi tủi thân


Người thương người không người không thương
Tôi xa xôi nên tôi chả được gần
Người kiêu sa thế tôi đành ước
Vôi vữa cho người lát tuổi xuân


Người không về nên tôi cũng chả buồn đi
Bao nhiêu dự tính có ra gì
Bèo trôi từng lớp trên lưng sóng
Tôi quá chân rồi tôi giết tôi


Người phương nào người có nghe nôn nao
Tôi ở đây nghe lòng tôi rì rào
Lá me vàng rụng con đường nhớ
Tôi nghĩ về người đêm ngày tôi xanh xao.


Du Tử Lê.

Uyen Ninh

1292_445034045557809_329070922_n


IMG_1759


533895_393268947420063_1531442705_n


483588_445160928878454_623745532_n

483446_393268974086727_1255601357_n



424866_302743226502770_580990861_n

404204_4404782210812_1558012015_n (1)


IMG_1784

306016_170693879742966_85619488_n

248296_393268204086804_1292681686_n

205541_171050583040629_322047487_n

197292_156712247807796_957667219_n

155483_4948156592685_58137798_n


154630_10151298497013287_1092063903_n

68037_170698513075836_764836545_n


28781_303114823132277_862842385_n


1297_4948133592110_1132618167_n