Skip navigation.

STICKY POST

Truyện: LỖI HẸN (34-35-36)

,

LỖI HẸN



PHẦN 34:

Khi bức tranh sắp hoàn thành thì mặt trời cũng đã lên rất cao, nắng nhè nhẹ đã trườn lên từng phiến lá, nhưng cái lạnh của vùng cao nguyên vẫn thấm qua làn da, đột nhiên cô thấy Trung buông cọ ngồi bệt xuống đất, cô ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy anh Trung?
Trung nhăn nhó bực bội vò tờ tranh rồi xé cái rẹt trước cặp mắt ngơ ngác của cô, cô bật dậy hét toáng:
- Ôi đừng, sao anh lại xé?
- Nó không diễn tả được ý anh muốn….chậc…thôi…không vẽ nữa…
Trung tỉnh bơ ngả người ra đám cỏ nhìn lên trời rồi nhắm mắt lại, cô ngạc nhiên nhìn Trung rồi dựa lưng vào gốc thông nhìn về phía dòng suối cũng chẳng nói gì. Một lúc sau Trung mở mắt ra nói như hét:
- Này em Thục?
- Gì đó?
- Em lên Đà Lạt này làm gì?
- Thất tình, đi tìm quên
- Thế thì em đâm hơi thật
- Sao thế?
- Thất tình ai lại lên phố núi chứ, thất tình mà lên đây có khi không có mạng mang về
- Lý do?
- Này nhé, đồi thì dốc, gió thì mạnh nhỡ mà trúng gió thì chẳng chết dở người à. Vả lại ở đây nào là hồ Than Thở, thung lũng Tình yêu…toàn những nơi khiến người ta tìm cho mình tình yêu ấm áp thì em lại đâm hơi lên đây vì thất tình
- Vậy còn anh? Ở Đà Lạt vì lý do gì? Anh có phải người bản xứ không?
- Không
- Thế á?
- Anh lên Đà Lạt giúp người bạn thiết kế nhà nghỉ, anh cứ đi đi về về tối thứ 6 đi tối chủ nhật lại về…cứ thế bay như chim ấy…
- Vậy anh sống ở đâu?
- Sài Gòn
- Vậy anh làm việc ở Sài Gòn à, anh là họa sĩ?
- Không, anh làm cho một công ty xây dựng, vẽ cũng chỉ là sở thích dở hơi của anh thôi.
- Vậy anh lên Đà Lạt làm gì?
- Giúp người bạn thiết kế khu nghỉ dưỡng, lẽ ra là từ chối nhưng nể thằng bạn quá nên cứ cuối tuần phải bay lên đây thiết kế lẫn giám sát công trình nhà nghỉ cho nó, càng ở càng mê nơi này…nhất là cái quán của chú Bình ha ha ha…
- Oh là la…anh có định ở Đà Lạt lập nghiệp luôn không?
- Chưa biết, để coi Đà Lạt có giữ chân anh được không đã
- Thế đã có cô nào má hồng da trắng Đà Lạt giữ chân anh chưa?
- Khổ…chả ma nào nó thèm để ý đến anh
- Xạo
- Ý trời, sao nói anh xạo
- Nhìn anh thế kia mà bảo không có ma nào thèm thì ai mà tin
- ha ha ha….mà nè, em cũng ở Sài Gòn hả?
- Yes sir, có gì không anh?
- Không, anh hỏi vậy thôi
- Vậy là tối nay anh lại lên xe về thành phố?
- À không, kỳ này anh xin nghỉ phép ở công ty bởi công trình của thằng bạn anh đang cần tiến độ gấp giao vào cuối tháng này nên anh sẽ vòng vèo khắp cái xứ lạnh lẽo này 2 tuần
- Vậy à
- Ừ, có gì không em?
- Không, em hỏi vậy thôi
Bỗng Trung quay sang nhìn cô, rồi bất chợt cả hai cùng phá lên cười…thì ra cô vừa lặp lại nguyên si câu nói của Trung khi nãy….

Read more...

STICKY POST

Lời ngỏ

Ai cũng có một thời mơ mộng...
Ai cũng có một thời ngắm mây trời lộng thành thơ...
Ai cũng có một thời nhớ thương và tiếc nuối!
Có thể chỉ là một nỗi nhớ vu vơ... Có thể chỉ là một thoáng lòng bối rối...
Và cũng có thể là những nỗi niềm không đi theo thời gian mà vẫn loanh quanh đâu đó trong từng phiến nhớ... Và tôi cũng vậy...
Nhìn bánh xe mây lướt qua bầu trời..
Tôi- một kẻ hành hương trong thế giới đầy tiếng nhạc thơ ca, thánh thót cung bậc ngôn từ cũng tập tành cho mình cái cung bổng trầm của dòng văn dòng thơ, như một dòng suối bé nhỏ từ tốn xuôi về biển lớn...
Chỉ vậy thôi để trái tim dịu dàng hơn trong đời thường...
Chỉ vậy thôi để tâm hồn bay theo cánh diều êm ả của thời gian...
Chỉ vậy thôi...ừ...vậy thôi!...
Đến với tôi...mong người ở lại!..
Đến với tôi...xin đừng mang đi những cung bậc của riêng tôi, người nhé!

:heart:Sương Sương - Trà Hoa Nữ:heart:

Read more...

Truyện: LỖI HẸN (31-32-33)

,

LỖI HẸN



PHẦN 31:

Ngẩng lên nhìn thấy anh, cô luống cuống..
- Ơ…anh…
- Em vẫn chưa hết bệnh mà đã đi làm à, sao không nói anh đến đón…
- Tại…tại…sếp gọi gấp…nên…em…em…phải vào..
Cô luống cuống trả lời anh mà mắt không dám nhìn thẳng, cô sợ nếu nhìn vào mắt anh thì anh sẽ phát hiện ra cô đang nói dối, cô sẽ phải nói toạc ra cô đến để xin …nghỉ việc. Quân nhặt lại giúp cô file hồ sơ rồi anh khẽ cười:
- Đi ăn trưa với anh nhé, anh vừa xong việc, định chạy qua nhà em…
- Em..ơ không…em bận lắm không đi được đâu…anh nhìn nè..sếp đưa cả đống hồ sơ…
- Chậc…cứ để đó tí về làm cũng được mà em, đi ăn với anh…Em vừa bệnh dậy phải chú ý ăn uống không thì em chẳng đủ sức khỏe làm cái gì đâu, đi nào….em vào phòng cất hồ sơ rồi mình đi…anh đợi ngoài này...
Không hiểu sao cô cứ răm rắp làm theo lời anh, cảm giác trống rỗng không chi phối được bản thân khiến cô như đang lơ lửng không trọng lượng….
Ăn trưa xong Quân chở cô thẳng đến quán café quen thuộc, chọn ngay góc có hai chiếc ghế nệm êm khá tách biệt với xung quanh anh ấn cô ngồi xuống và ngồi xuống bên cạnh:
- Nhìn em xanh xao lắm, em biết anh lo lắng thế nào không Thục?
- Em không sao mà…
Quân đưa tay quàng tay qua vai cô ôm xiết bờ vai cô, cô hoảng hốt định vùng ra nhưng không hiểu sao rồi cô thả lỏng bản thân mình trong vòng tay anh, cô vòng tay ôm chặt anh mà bỗng nhiên nước mắt chực trào ra. Phải kiềm chế lắm cô mới không bật khóc, rồi thốt nhiên cô đẩy anh ra thật mạnh…Quân bất ngờ nhưng anh vẫn nắm chặt tay cô, anh đưa tay nâng mặt cô lên:
- Thục…nghe anh hỏi…Có chuyện gì mà dạo này anh thấy em rất lạ, em có gì giấu anh phải không?
- Không có mà…
- Em không biết nói dối đâu, anh nhìn thấy điều ấy…nhưng anh muốn đến lúc nào có thể em sẽ tự nói cho anh biết…nhưng hình như em không có ý định đó nên bây giờ anh chính thức hỏi em đây…Có chuyện gì hả Thục?
Nhìn vào ánh mắt anh cô thấy mình yếu đuối đến khủng khiếp, suýt chút nữa là cô òa khóc…suýt chút nữa là cô đã nói ra điều không nên nói nhưng lý trí trong cô đã kịp thời cản cô lại…Cô cảm thấy mình cần phải làm gì đó ngay lúc này…Cô gạt tay anh ra khỏi vai mình rồi thản nhiên cười:
- Có gì đâu anh, có lẽ tại mấy hôm trước em không khỏe nên tâm tính thay đổi nên anh cảm giác như vậy thôi à…không có gì đâu mà…
- Đừng giấu anh, nếu có liên quan đến hai chúng ta thì anh có quyền được biết…
- Em đã nói không mà, sao anh hỏi em hoài vậy?
Cô đột nhiên quát lên rồi hết hồn nhìn xung quanh, may quá…quán đang vắng khách bằng không thì…thật khó coi. Cô nhìn ánh mắt Quân ngỡ ngàng nhìn cô mà lòng nhói đau như ai dùng dao cắt…Lén hít một hơi thật sâu cô thở nhẹ ra rồi cười nói:
- Em không cố ý lớn tiếng, nhưng anh đừng hỏi nữa….À….em đang thèm một ly cooktail, anh gọi dùm em đi, phải là do anh Khanh pha nhé, người khác pha em không uống…
Quân thở dài nhìn cô rồi đứng lên:
- Được rồi, anh vào nhờ anh Khanh pha cho em

Read more...

Truyện: LỖI HẸN (28-29-30)

,

LỖI HẸN



PHẦN 28:

Rồi cô ngẩng phắt lên nhìn ba, giọng cô nghẹn ngào:
- Ba , vậy…anh ấy có biết không…?
- Ba nghĩ là chưa vì bà ấy nói…muốn ba giữ kín điều này vì bà ấy sợ gia đình bà ấy tan nát nếu chồng biết sự thật Quân không phải là con ruột…của ông ấy.
- Còn ba….ba không muốn nhận anh ấy sao?
- Bà ấy…không cho phép ba nhận…ba…rối trí lắm không biết mình nên làm gì trong trường hợp này.
- Ba nói gì con không hiểu, như thế là nghĩa làm sao?
- Bà ấy…hận ba Thục à
- Thật sự con không hiểu người lớn nghĩ gì, tại sao mọi thứ lại trút hết lên chúng con, tại sao vậy ba? Tại sao đã không muốn cho ba nhận thì nói chuyện đó với ba làm gì chứ? Tại sao bà ấy không im lặng như bấy lâu nay…nói ra làm gì chứ….
Cô gào lên thảng thốt, ba cô ngồi gục đầu trên đôi tay nói giọng trầm buồn:
- Bởi …không thể để hai con lấy nhau, con hiểu không? Thục à, khoan hãy nói gì với Quân, hãy để bà ấy tự nói với con trai mình khi bà ấy có thể, còn con…
- Con thì sao?_Cô thấy trái tim mình đang rã ra từ từ sau câu nói của ba
- Còn con…con hãy……ba thấy…tính cách thằng Quân khó mà…chậc…ba phải nói sao đây cho con hiểu
- Ý ba…là…con tự xử tình yêu của con đúng không, tự nguyện rời xa anh ấy đúng không? Có phải ý ba là vậy không? Có phải bà ấy muốn vậy không?
Cô ngồi thụp xuống nền nhà buông tay bất lực mệt mỏi chán chường, sức lực như rời khỏi cơ thể cô làm cả người cô bủn rủn.
- Thục…nghe ba nói…ý ba là…trời ơi…ba không muốn nhìn thấy con thế này đâu Thục ơi, con gái ơi là con gái…sao mọi chuyện lại thế này, khổ thân con gái ba quá… Chuyện giữa ba và bà ấy ngày xưa khó mà nói hết cho con hiểu lắm Thục à, con đừng hỏi ba nữa được không?
- Con không muốn hiểu gì hết, tại sao lại là con là anh Quân….
Đứng bật dậy gào lên rồi buông người xuống ghế mắt cô nhòe nhoẹt nước, mọi thứ trong cô như đang sụp đổ dần, giọng cô bỗng nghẹn lại
- Ba sẽ nói với mẹ chứ, mẹ sẽ thế nào nếu biết chuyện hở ba?
- Ba…cũng không biết phải làm sao Thục à, đợi mẹ con về ba sẽ…
- Mẹ có chấp nhận chuyện ba có một đứa con khác không?
- Thục, từ ngày ba lấy mẹ con, ba không làm điều gì có lỗi với mẹ con hết, chuyện của ba và bà ấy xảy ra từ trước khi ba mẹ lấy nhau, ba tin mẹ con sẽ không trách ba…nhưng mà…chắc mẹ con sẽ buồn
- Nghĩa là…bà ấy muốn gia đình bà ấy không tan nát nhưng nhà mình thì…thế nào cũng chẳng bận tâm phải không?
- Không…con đừng nghĩ vậy, bà ấy chỉ muốn hai đứa con không rơi vào tình cảnh anh em ruột lấy nhau…
- Vậy sao….con không tin
- Thục…con đừng vậy…ba biết chuyện này rất khó khăn với con nhưng chính con bây giờ phải quyết định chuyện hai đứa…Cả hai không thể lấy nhau, con hiểu điều đó phải không Thục?
- Con…biết…
Ba cô lại gần và ôm cô vào lòng:
- Thục, tội nghiệp con gái ba…, Quân là một chàng trai rất tốt, nhưng nó lại là …anh con nhưng rồi con cũng sẽ tìm được người khác tốt như vậy….ba tin chắc là như thế
-……ba biết điều đó đối với con khó khăn thế nào không?
- Ba biết…Thục à…ba hiểu con đau lòng lắm
- Không ai hiểu được đâu, ba không hiểu đâu…
Nói xong cô bật khóc òa, nỗi niềm dâng trào bóp nghẹn trái tim cô…Tại sao cô và Quân lại là anh em…Tại sao ông trời đối với cô tàn nhẫn như vậy…Tại sao khiến cô yêu chính người anh trai của mình….
- Con muốn được một mình…
Xua tay như muốn ba ra khỏi phòng, cô úp mặt vào gối khóc.
Ba cô đứng lên thở dài rồi rời khỏi phòng cô, nhìn theo cái dáng buồn bã của ông mà cô thấy ngực mình đau thắt…

Read more...

Cuối thu

,

.....CUỐI THU

Cuối thu rồi anh có biết không?
Cây bàng ngày xưa trả thư về chốn cũ
Lá trên cành…thôi không còn mơ mộng
Vội vã trao nhau hai tiếng...tạ từ!

Cuối thu rồi, trời vần vũ nhiều mây
Gió lạnh từ đâu thổi tràn vào nỗi nhớ
Mùa thu đi sóng lòng em trở dậy
Tình tự năm xưa gửi lại chốn xa mờ..

Anh vẫn là chàng lãng tử năm xưa
Em vẫn là nàng thơ mang dáng gầy hoa cỏ
Cuối thu rồi anh ơi có nhớ?
Đôi chiếc lá bàng…một chiếc đã rời xa...

Cuối thu rồi
Tình thu vẫn thiết tha
Nỗi nhớ bâng quơ chạm lên từng góc phố
Dáng thu vẫn đây nơi góc vườn sắc đỏ
Thềm hoa xưa hối hả kéo hương về…

(Một ngày cuối thu 11/2009)
Trà Hoa Nữ

Sài Gòn gió

,

Sáng nay Sài Gòn khoác một màu gió lạ...
Cái gió ào ào qua từng tầng cây vốn chẳng xa lạ gì nhưng mang theo âm thanh và sắc màu rất lạ...
Phải chăng tôi vừa trải qua những ngày chênh vênh lo lăng nên mới cảm giác gió mang màu sắc mới. Sẽ có người cười rằng "Gió làm gì có màu"
Ừ thì...gió làm gì có màu...nhưng màu của gió có trong tôi...
Những ngày trong bệnh viện với con mới cảm giác được tình yêu thương dành cho con của mình nó thế nào. Gió đi ngang...tôi chẳng thiết. Gió ghé vào...tôi sợ hãi đóng sập cửa đuổi đi. Gió hồn nhiên trên tầng cây xanh biếc...tôi mặc kệ phũ phàng...Ừ vậy mà tôi đã từng thích gió.



Hôm nay gió lại về, nhìn con vẫn nằm ngủ ngoan sau những ngày vật lộn với những cơn sốt li bì tôi bỗng sợ gió. Sài Gòn hôm nay trở gió, nhìn con thở đều trên giường với gương mặt nổi li ti những chấm ban đỏ mà cảm nhận sao ngoài kia gió mạnh thế, gió....à....

Read more...

Lòng rối như tơ

Con trai ốm nặng, lòng mẹ rối như tơ vò, thương con đứt ruột...
Ba ngày liên tiếp rồi trong bệnh viện cấp cứu con vẫn sốt cao :cry:



..... :frown:

Truyện: LỖI HẸN (25-26-27)

,

LỖI HẸN



PHẦN 25:

Quân nắm nhẹ tay cô trước khi về, nói khẽ vào tai:
- Không sao đâu em, đừng nghĩ gì nhé, sẽ ổn thôi. Anh về, chiều anh qua há!
Cô gật đầu nhìn anh, dõi theo chiếc xe màu bạc rời bánh khỏi con đường rụng đầy lá vàng, lòng cô bỗng chùng xuống, cái linh cảm kỳ lạ vướng víu theo suy nghĩ khiến lòng cô bất an. Cô ước gì mình đừng nhạy cảm quá biết đâu mọi thứ sẽ đơn giản hơn.
Trở vào nhà, cô nhìn thấy ba cô đang ngồi nhìn chăm chú vào tờ báo, cô bỗng tròn mắt kinh ngạc thấy rõ ràng ba cô đang cầm…báo ngược, nhưng có vẻ ông rất chăm chú. Cảm giác bất an ùa trở lại trong cô, bởi cô rất hiểu tính ba, mỗi khi ông có việc suy nghĩ thì không để ý hành động của chính mình. Cô ngồi xuống bên cạnh ba, khều nhẹ:
- Ba…sao ba coi báo ngược vậy?
Ba cô giật mình buông tờ báo đưa mắt nhìn cô, rồi ông bỗng thở hắt ra, mỉm cười:
- Có gì đâu con, ba cầm vậy chứ có đọc đâu
- Ba, con hỏi cái này…
- Con hỏi đi
- Ba và…mẹ anh Quân quen biết nhau hả ba?
- Ừ
- Hồi nào vậy ba?
- Lâu lắm rồi, hồi ba còn là nghiên cứu sinh ở Nga
- Vậy à? Mẹ anh ấy đẹp, ba nhỉ?
- Ừ…
- Nhưng mà…
- Gì nữa con gái?
- Nhưng không đẹp bằng mẹ con
- ha ha ha con gái lại khen mẹ
-…sự thật là vậy mà?
- Ừ, ba có nói gì đâu…ba chẳng thường nói với con phụ nữ trên đời này ngoài mẹ con ra thì ba chẳng thấy ai đẹp còn gì?
- hé hé
- Khiếp, con gái mà cười kiểu đó thì ế chồng con ạ
- Con chưa thấy ai nịnh đầm như ba á, mà ba lo gì…con ế chứ…khối anh xếp hàng muốn lấy con gái ba đấy
- ha ha…mấy thằng đó khờ thật
- Ba…sao ba toàn chê bai con không vậy? Mà ba không nghe người ta nói con cái là sản phẩm của cha mẹ á…ba chê con chẳng khác nào…..hé hé hé….
- ha ha ha ôi con gái tôi, quá trời quá đất rồi ha ha ha….
Bỗng ông trầm giọng xuống, kéo cô lại gần nói:
- Thục, có thể rồi con sẽ gặp những khó khăn trong cuộc sống, nhưng con phải vững vàng, ba tin con sẽ làm được…
- Sao…tự nhiên ba nói như thế, có chuyện gì hả ba?
- Không có gì con gái ạ, chỉ là cảm giác con sắp rời khỏi vòng tay nên ba…
- Hì…thế thì con ở vậy với ba suốt đời nha ba
- Khùng, ai mà nuôi cô suốt đời được, đi lấy chồng đi cho ba rảnh nợ
- Hu hu, có người định đuổi con gái đi để…rảnh nợ…em chã….em chã….mẹ ơi…
Cô giả vờ khóc gào lên thảm thiết khiến mẹ hoảng hốt chạy từ bếp ra, nhưng nhìn cảnh hai cha con đang ôm vai nhau cười ngặt nghẽo mẹ cô mắng yêu:
- Cái con nhỏ này, hai cha con làm mẹ hết hồn…
Hai cha con cùng phá lên cười, cảm giác bất an trong cô phần nào vơi đi…..

Read more...

Truyện: LỖI HẸN (22-23-24)

,

LỖI HẸN



PHẦN 22:

Trên đường đến nhà Đức, cô chợt hỏi Quân:
- Anh nè, nếu anh phải lấy một người mà anh không yêu thì anh nghĩ cuộc sống hôn nhân của anh như thế nào?
- Không hạnh phúc, không thú vị và thăng hoa, sao em lại hỏi vậy?
- À không, em chỉ hỏi vậy thôi
Quân đưa tay ra sau xiết nhẹ tay cô kéo lên đặt nơi trái tim anh, hơi ngả đầu ra sau về phía cô Quân nói:
- Anh chỉ lấy người anh yêu thôi cưng ạ
- Nhưng vì lý do nào đó anh không thể lấy được người anh yêu mà phải lấy một người khác thì sao?
- Không có chuyện anh phải lấy ai đó vì một lý do nào khác ngoài chuyện anh yêu người đó và muốn lấy họ làm vợ
- Em nói giả dụ mà
- Nếu giả dụ anh không lấy được người anh yêu anh sẽ chờ
- Chờ gì á?
- Thì chờ vết thương trái tim lành lặn, chờ đến khi anh có thể yêu người khác rồi lấy người đó ha ha…cuối cùng vẫn là câu trả lời anh chỉ lấy người anh yêu thôi cô nương ạ, em còn thắc mắc gì nữa không?
- Ơ…không…nhưng mà…
- Lại lăn tăn chuyện gì phải không? Chuyện An và cô bạn của em à?
- ừmmm…hy vọng mọi chuyện sẽ ổn….
- Thục nè…
- Dạ..
- Em…dạ làm anh rụng rốn luôn hà
- he he vậy thì…cái gì cơ…
- Ờ…vậy mới là Thục, dạ cái anh hết hồn à
- hì…anh nói đi
- Mỗi người sống phải tự chịu trách nhiệm về cuộc sống và mọi quyết định trong cuộc đời của mình, không ai sống thay nhau được nên em đừng lăn tăn nữa. Ai cũng có cái lý của mình, em cứ nguyện cầu cho họ bình yên hạnh phúc đi nhé…
- Em cũng mong vậy…
Vòng tay ôm eo Quân, áp mặt vào tấm lưng chắc nịch ấm áp của Quân cô thấy lòng mình bình yên lạ. Lúc nào Quân cũng mang đến cho cô cảm giác ấm áp và tin tưởng, cái cảm giác mà cô cảm nhận được từ lâu nhưng nay mới hoàn toàn thuộc về cô…

Read more...

Truyện: LỖI HẸN (19-20-21)

,

LỖI HẸN



PHẦN 19:

Sáng hôm sau, cô đi làm với đôi mắt trũng sâu mệt mỏi do một đêm thức trắng. Chạm mặt Quân nơi thang máy suýt chút nữa là cô va vào anh, Quân tròn mắt nhìn cô:
- Trời ơi, sao em nỡ đối xử tệ với em quá vậy Thục?
- Sao cơ?_Cô ngạc nhiên nhìn anh
Quay người cô vào tấm kiếng trong thang máy Quân chỉ:
- Em nhìn đi, mắt quầng thâm gương mặt thiếu sự sống thế này…Thục…em sao vậy?
- Em..em không sao
- Còn nói không sao, đêm qua em không ngủ hả?
- Em… không ngủ được, thức…thức tới sáng luôn
- Trời
Quân lấy tay rờ lên trán cô:
- Không nóng, không sốt…em sao vậy, nói anh nghe?
Cô né người khỏi bàn tay Quân, toe miệng cười:
- Không sao mà, tối về ngủ bù ngày mai là em ổn thôi…
Cô nghe tiếng Quân nén tiếng thở dài, anh quay sang cô nói nhỏ:
- Trưa nay đi ăn với anh nhé, dạo này trông em gầy quá, phải bồi bổ lại cho em không kiểu này làm sao em theo đuổi công việc ở cái công ty này hở Thục? Trưa anh đợi dưới reception nhé…
Cô gật gật rồi biến ngay về phòng làm việc.
Màn hình trên điện thoại cô nhấp nháy, có tin nhắn. Mở ra xem, là của Quân…
“Em sao rồi, có chuyện gì phải không? Anh có thể chia xẻ với em không?”
Đắn đo một lát cô nhắn lại
“Em và An chia tay rồi. Chấm hết. Em không sao, anh đừng lo. Em làm việc đây, gặp anh sau”
“Được rồi, trưa gặp nhé”

Cô để điện thoại sang một bên và bắt đầu công việc, thời gian cứ trôi đi…
Bỗng cô giật mình có người khều vai:
- Chị Thục, anh Quân bên phòng đối ngoại nhờ em mang lên cho chị
Quay sang, cô thấy cô bé phục vụ dưới căn tin đứng đằng sau, trên tay là ly trà sữa bốc khói thơm lừng..
- Cảm ơn em
Cô với tay lấy điện thoại nhắn cho Quân “Cảm ơn anh, đúng là em đang cần ly trà sữa”
Tin nhắn của anh đáp lại tức thì “Anh biết!”
Cô khẽ mỉm cười….

Read more...

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31