Thursday, 14. May 2009, 12:05:47
thật hạnh phúc
Ngày nghỉ là ngày để nghỉ. Ngày nghỉ là của tất cả mọi người: đàn ông, đàn bà, trẻ con… thậm chí là ngày nghỉ của cả chó và mèo. Vậy mà ngày nghỉ là những ngày hết sức vất vả và mệt mỏi đối với đàn ông. Trích sách Phong độ đàn ông (Phan An, Bách Việt Books)
Những ngày vất vả và mệt mỏi có thể bắt đầu ngay từ đêm hôm trước, khi vợ trằn trọc: Anh ơi, em nóng. Nóng thì bật điều hòa nhiệt độ. Điện ban đêm rẻ hơn điện ban ngày. Vợ trằn trọc một lúc rồi lại bảo: Anh ơi, em lạnh. Lạnh thì tắt điều hòa nhiệt độ. Điện ban đêm rẻ hơn điện ban ngày nhưng tắt điều hòa nhiệt độ là rẻ nhất.
Vợ trằn trọc một lúc rồi lại bảo y như trong phim hay như trong mơ: Anh ơi, em muốn đàn ông. Chẳng lẽ lại bảo: Giờ này thì lấy đâu ra đàn ông bây giờ? Rõ ràng không thể bảo: Ngày mai có cuộc họp quan trọng lắm, anh đang phải suy nghĩ chuẩn bị. Ngày mai là ngày nghỉ.
Sáng hôm sau, như thể sau chuyến xe bão táp, vợ muốn đi siêu thị, đi mua sắm, con muốn đi công viên (Công viên nước và Công viên cạn)… Có thể còn nhiều việc thú vị hơn chờ đón đàn ông: sửa điện, sửa nước, sửa đồ gỗ, dọn nhà, lau nhà, thau bể, thông cống, hút bể phốt… tùy sức tưởng tượng phong phú của ông đốc công trong ngày nghỉ có tên là vợ. Có thể còn có những phương án hay hơn đang chờ đón đàn ông: đi thăm ai đó, đi ăn cơm ở nhà bố mẹ anh chị em… vân vân và vê vê.
Tóm lại, nếu mất cảnh giác, nếu không có sự định hướng đúng đắn, ngày nghỉ của đàn ông sẽ thành một cơn ác mộng, ngày nghỉ mà đàn ông không hề được nghỉ ngơi. Sau ngày nghỉ đàn ông sẽ mệt nhoài, còn sức đâu mà cống hiến, còn sức đâu mà đi cứu thế giới, còn sức đâu mà làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn.
Hiến pháp Mỹ có câu: "Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, có quyền hưởng hạnh phúc". Và có quyền nghỉ ngơi vào ngày nghỉ. Tất nhiên trên đời này quan trọng nhất là trẻ con, đàn bà, chó mèo rồi mới đến đàn ông nhưng dẫu sao đàn ông cũng cần được nghỉ ngơi vào ngày nghỉ. Đàn ông chúng ta ai cũng có trách nhiệm, ai cũng yêu thương gia đình. Nhưng đàn ông chúng ta cũng cần được nghỉ ngơi vào ngày nghỉ để có sức lực mà trách nhiệm, mà yêu thương gia đình.
Ngày nghỉ, đàn ông nên đưa gia đình đi ăn sáng, uống café. Sau đó đi chơi thể thao. Nếu đi bơi thì cho cả gia đình đi bơi. Nếu đi đánh tennit thì cho cả gia đình đi đánh tennit. Nếu con đã lớn một chút có thể nhân dịp này dạy con bài giáo dục công dân thực hành nghĩa là thuê con nhặt bóng, để con vừa biết giá trị của đồng tiền, vừa có tiền tiêu vặt, vừa khỏe.
Trong một buổi, vợ yên tâm nhìn thấy chồng trong tầm mắt của mình, trong tầm kiểm soát của mình, ảo tưởng này sẽ có tác dụng như liệu pháp tâm lý để trong tuần đàn ông có đi biền biệt cũng chẳng sao.
Ngày nghỉ, đàn ông nên đưa gia đình đi chơi xa. Nếu định đến thăm ai, đến nhà ai ăn cơm có thể rủ đi cùng. Thế là đỡ phải rồng rắn lên mây, ngày nghỉ này đến ăn ở nhà này, ngày nghỉ sau lại phải mời đến đáp lễ, nghỉ ngơi gì mà chỉ toàn ăn với uống…
Hướng giải quyết vấn đề đại thể là như vậy, nghĩa là ngày nghỉ đàn ông phải nghỉ ngơi và cho gia đình nghỉ ngơi cùng. Còn tùy công việc, tùy thời gian, sở thích của đàn ông chúng ta mà có thể sắp xếp, lựa chọn hình thức nghỉ ngơi thích hợp. Theo cách này, ngày nghỉ vợ sẽ không đòi đi siêu thị, đi mua sắm mà sẽ phải chủ động đi siêu thị, đi mua sắm từ trước – để còn nhân tiện mua cái gì để đi chơi xa mang đi ăn…
Các việc sửa điện, sửa nước, sửa đồ gỗ, dọn nhà, lau nhà, thau bể, thông cống, hút bể phốt… không có việc gì khó, không làm được thì thuê. Nếu không đừng được thì có thể làm vào chiều ngày nghỉ đầu tiên. Nhưng buổi sáng ngày nghỉ đầu tiên nhất thiết phải tạo đà, phải nghỉ ngơi thực sự.
Và ngày nghỉ sinh ra là để đàn ông chúng ta tiêu tiền. Hãy tiêu tiền vì gia đình. Tiêu tiền để trong tuần lại kiếm. Đó cũng là một liệu pháp tâm lý, một cách tạo động lực, tạo niềm vui cho cuộc sống.
Mong sao sau ngày nghỉ, được nghỉ ngơi thực sự, đàn ông chúng ta sẽ tươi rói như những quả dưa chuột, chúng ta sẽ trách nhiệm, yêu thương và cống hiến. Chúng ta sẽ cứu thế giới, chúng ta sẽ làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Cả vào ngày nghỉ.
Phan An
Wednesday, 1. October 2008, 13:45:45
hư hư thực thực
từ mơ tới thực
Mơ là… mơ - thực là…thực. Sự rành rẽ ấy ở trên đời và tới từng người một là…có thật - thật thế.
Mơ, mơ màng và cả ước mơ, ước mong, khát vọng, ai ai ít nhiều cũng có. Mơ nhỏ, mơ lớn, mơ gần, mơ xa…tất cả đều là mơ. Mơ là điều gì đó ta chưa có, sắp có hoặc chẳng bao giờ có được. Nhưng mà cứ mơ. Mơ là hướng về phía trước. Không ai mơ giật lùi. Khát vọng cũng là một dạng mơ - mơ mãnh liệt.
Giá như mọi điều mơ (mơ màng, mơ mộng, thoảng mơ, cứ mãi mơ) đều trở thành thật, thì cụ Nguyễn Du khi viết truyện Kiều đã không hạ một câu đúng đến muôn đời: Khi mơ những tiếc khi tàn..” . Và với tình yêu thì là “ Tình trong giấc mộng muôn vàn cũng không”
Bởi mơ ấy, mộng ấy không gắn liền với đời sống của con người, thực tế của cuộc sống, thực tế của thời điểm, lịch sử của xã hội đã, đang và sắp diễn ra.
Ấy nên con người ta dễ rơi vào tình huống: Mớ hão, mơ suông, mơ viển vông. Mơ đấy mà không thể có, không thực hiện nổi, không thực hiện được.
Đẹp sao, khi nhờ có ước mơ, khát vọng, không ít người đã như được chắp cánh bay lên, vùng vẫy rồi hạ cánh xuống nền hạnh phúc, đỉnh tài năng, vinh dự, vinh quang cho đời mình.
Vậy ra mơ, ước mơ…có kèm theo (đòi hỏi) một điều gì đó cho mỗi ai mang một nỗi mơ?
Có đấy.
Nếu là mơ suông (tựa yêu đơn phương, tài năng kém mà lại muốn đoạt đỉnh cao) thì mơ ấy - thứ mơ ấy, chỉ là mơ trong mơ mà thôi. Bừng tỉnh mắt, chẳng có gì cả. Là giữa mơ và thực có một khoảng cách ví như chặng đường - chặng người phải đi qua, phải có những điều kiện để thực hiện. Với tất cả các dạng mơ, ước mơ, ước muốn đều như thế. Khoảng cách ấy có thể gần mà cũng rất xa đều từ người có và mang mơ - ước mơ đến quyết định.
Con người ta sống mà không có ước mơ thì thực là buồn tẻ.
Hoài bão, chí tiến thủ, đều có sự đóng góp mạnh mẽ, sôi nổi thiết tha của ước mơ. Mơ - ước mơ, được hình thành hình thành trong suy nghĩ (nhận thức) và trí tưởng tượng của con người. Đấy là (mơ) mới chỉ là ánh hào quang, đỉnh cao của sự nghiệp, hương hoa thơm người đẹp chưa có thực, chưa nắm bắt, cầm lấy, nhận lấy được. Cho nên mọi người ước mơ ( mơ) của bất cứ ai đều phải dừng lại sau lúc bay bổng tâm trí để mà vượt qua một khoảng cách là vài câu hỏi không thể không trả lời:
• Ước mơ (mơ) điều gì đấy?
• Mơ, để làm gì?
• Làm gì để thực hiện ước mơ (mơ) ấy?
• Bản thân mình đã có hoặc chưa có, cần có các điều kiện gì rồi?
• Ta có đủ nghị lực, quyết tâm thực hiện hay không?
• Và một sự tỉnh táo tự thấy: Ước mơ ấy (mơ ấy) có chính đáng, trong sáng vừa “thích hợp” với khả năng, điều kiện mà ta đã có, rồi sẽ có hay không?
Nghĩa là: ước mơ ấy cần phải thực tế, thiết thực, không trước thì sau, không nhanh thì lâu, ta có thể thực hiện được. Thực hiện bằng chính tài năng của mình chứ không trông chờ, dựa dẫm vào ai, vào yếu tố bên ngoài một cách may rủi (cầu may) tựa như thứ “phép màu” nào đó mang lại cho ta, Không thể nào cứ mơ là có cứ mơ là được. Mơ rồi mà chẳng làm được gì cả, không nỗ lực, không rèn luyện, không trau dồi kiến thức, tri thức, thì chỉ là mơ để đấy.
Mơ cũng cần tự thấy: mình có thể thực hiện được hay không. Với tình yêu, mơ lọt vào “mắt xanh” người đẹp, thì ít nhất cũng cần nghĩ” người ấy có “để ý” đến mình hay không. Mình có xứng đôi, có đủ tài năng, tài hoa, phẩm chất để “chinh phục được người đẹp rồi trở thành đôi bạn đời…tuyệt vời hay không? Ta với “người ấy” có gì so le, chênh lệch không nhỉ?...
Thêm nữa: Hiếm có thứ ước mơ (mơ) nào mà người mơ đạt (đoạt) đươc một cách dễ dàng như vào vườn hái hoa quả do người khác trồng đã có sẵn trên cây.
Khoảng cách từ mơ đến thực là cuộc thử thách đối với ý chí, trí thông minh- trí tuệ đối với bất cứ ai có ước mơ (mơ).
Ước mơ là bước đi ban đầu của sự nghiệp, tình yêu, đời người bất kể là tuổi tác là bao nhiêu, là nam hay là nữ. Tuổi trẻ thường có nhiều ước mơ hơn. Mơ hồn nhiên, có khi nhuốm vẻ ngây thơ, thế mà rồi thành sự thật, bởi người có ước mơ ấy đã thật sự, quả cảm, bền gan thực hiện ước mơ của mình.
Trong giới văn chương (nhà văn, nhà báo) tôi có biết không chỉ vài người mang ước mơ trở thành nhà văn. Có người học văn giỏi. Có người môn văn chỉ trung bình hoặc kha khá, song ước mơ lại rất cao. Tất cả các nhà văn ấy theo cách và điều kiện giống nhau là: lăn ra viết, miệt mài viết, không nản chí. Viết rồi gửi đi, mãi không được in. Năm bài, mười bài, thậm chí vài chục bào cứ…im ỉm. Vân cứ viết. Vừa đọc vừa tự nhìn lại mình, bài đac viết và…viết nữa. Có nhà văn thành danh theo sự say mê, chỉ năm, bảy năm sau. Có nhà văn lặng lẽ, mãi hai chục năm sau mới chính thức là nhà văn, nhà thơ được kết nạp vào hội Nhà văn Việt Nam. Có một nhà nữ ( ở Hà Nội) yêu thơ, làm thơ, có bài được đăng báo từ năm 20 tuổi. Vậy mà hơn hai mươi năm sau, với hàng mấy trăm bài thơ đã đăng báo, in sách, chị mới là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Đến giờ, thờ của chị ngày một đằm thắm hơn. Mà thủa hỏ chị chỉ là cô thiếu nữ, con của một gia đình nghèo, vất vả nhưng giàu ước mơ là làm thơ.
Còn có thể kể ở nhiều lĩnh vực khác, nhiều người khác mang ước mơ quá năng lực của mình mà đã thành công ngay ở tuổi 30. Ước mơ càng cao, càng đẹp, càng cần có nỗ lực lớn lao.
Với tình yêu, tôi được biết một câu chuyện vui có thật. Hồi học năm cuối trường Sư phạm, lớp tôi có anh bạn bị chế là “đụt” và gần như bị một nửa bạn khác “rủa”. Đứa nào ế chồng mới lấy mày. Ngay lập tức cậu “đụt” cười ngay: “Tao sẽ lấy cô vợ đẹp hơn chúng mày!” Chàng “đụt” ấy không giỏi tán gái nhưng học ra học, lại hiền lành và quyết chí bằng tài năng và phẩm chất của mình để có vợ đẹp. Không ngờ cậu ta có vợ đẹp thật và hiền thảo. Hóa ra từ mơ đến thực ai quyết tâm, lòng trong sáng thì người ấy tới đíchtư mơ tới thực