Tình yêu màu xanh! :*
Thursday, 19. November 2009, 08:10:11
M sẽ viết để những kỷ niệm không rơi vào quên lãng. M sẽ viết như thể những ngày ta vẫn bên nhau. M sẽ viết, viết cho n – tình yêu của m – trọn vẹn một đời là nỗi nhớ. M sẽ viết dù biết rằng tất cả cũng là quá khứ, kỉ niệm vẫn chỉ là chỉ kỉ niệm và m mãi là … “cô gái đến từ hôm qua”.
M yêu màu xanh, một màu xanh khi trời hòa vào biển, màu xanh trong đôi mắt n mỗi lúc nhìn m, dịu dàng và âu yếm. M yêu n, tình yêu màu xanh của m.
M yêu n, mặc cho thiên hạ nói rằng n ích kỉ. M yêu cách n ích kỉ, ích kỉ để giữ riêng m, ích kỉ để mỗi ngày m đều ở cạnh n, nắm chặt tay nhau trên con đường thân thuộc và được nghe “phải mà trời đừng tối”…
M yêu n, yêu cách n gọi điện cho m mỗi tối để được nghe m nói, m nói huyên thuyên, n vẫn im lặng lắng nghe. Yêu những dòng tin nhắn “năn nỉ” mà m là người đầu tiên được n nhắn như thế “…để tình yêu luôn thuộc về trái tim…”, “một lần duy nhất cho một đời…”
M yêu n, những khi trốn người lớn lén lút đi chơi, một vòng thành phố bằng bus để m được dựa vào n. Mỗi lúc như vậy, m thấy bình yên.
M yêu n, ngay cả khi n chưa bao giờ gọi m là tình yêu. Với n, m là trái tim. Trái tim m chứa tình yêu n trọn vẹn. Trái tim m, nơi tình yêu n bắt đầu. Và trái tim m vẫn chờ…
M yêu n, khi m phải đi một đoạn đường khá dài bằng bus để xuống nhà n, rồi m đi bộ gần 1 cây số dưới trời nắng chang chang, m vẫn không cảm thấy mệt mỏi. M biết, n đang đợi.
M yêu n, yêu những ngón tay mủm mỉm của n xoa đầu cho m, sơn móng tay cho m và n nhận xét rằng “P điệu…”. Nghe sao mà yêu quá!
M yêu n, yêu nhất những chiều mưa, mình ngồi ở cầu thang ấy ngắm mưa mà chẳng muốn rời xa nhau. Rồi những chiều mưa, mình lang thang trên phố không người, trong tiếng cười rộn rã, tình yêu – trái tim – mưa, tất cả như câu chuyện cổ tích tràn ngập hạnh phúc.
M yêu n, yêu n nhiều để nhận ra n vẫn còn yêu m, yêu vô cùng.
Nhưng… ,
M biết ích kỉ của n không vượt qua được trách nhiệm của n đối với người lớn, ích kỉ của n vẫn không cho phép n giữ m bên cạnh.
Từ lâu lắm rồi, n không còn gọi m là trái tim, không dòng tin nhắn yêu thương, không chia sẻ hay tâm sự bất kì điều gì trong cuộc sống của n. M như người bên lề cuộc sống n. Mỗi khi m thấy số điện thoại của n, m biết thế nào cũng có sự “nhờ vả” nào đó. Vậy mà m cũng rất vui, rất thích nghe “và như thế ta đã yêu nhau…” từ điện thoại vang lên.
M thấy mình trở thành một người khách bất đắc dĩ đối với n. M xuống nhà n, tự dưng m thấy mình xa lạ, người lớn cứ trách m sao không xuống nhà chơi và trách n sao không rủ m xuống chơi. M ghét cách n nói dối người lớn rằng m rất bận. N biết mà, m rất rảnh, mà dù cho m bận thì n khi n muốn gặp, m có thể bỏ tất cả công việc.
Và khi thiên hạ kể với m về n, n đi chơi nhiều hơn với người khác, n có thể hủy cuộc hẹn với m để đi với người khác, n dẫn người khác về nhà chơi thường xuyên, trong mọi câu chuyện của n đều có sự hiện diện của người khác, trong điện thoại của n toàn tin nhắn của người khác, rồi từ lúc nào n không thể sống thiếu người khác, n nói chuyện với m và gọi nhầm tên m bằng tên người khác…, m thấy hụt hẫng và khóc rất nhiều. Để thiên hạ nói với m rằng nghỉ chơi n đi, m chỉ mím môi cười để nước mắt không kịp trào.
N! M yêu n, m vẫn rất yêu n. Nhiều lúc m thấy mình hoang tưởng khi vẫn cứ nghĩ rằng n yêu m, nhưng không biết vì sao, m vẫn tin n yêu m như ngày xưa. N hay trốn tránh ánh nhìn của m, trốn những câu hỏi của m, trốn những cái hẹn của m, n trốn m hay để m sang bên lề cuộc sống của n?
Chẳng lẽ mỗi năm chỉ có một lần để n chở m rong ruổi trên những con đường quen thuộc, một lần để m được ngồi sau n và tận hưởng cảm giác ấm áp, một lần để n nhắn tin yêu thương cho m, một lần như thế vì tình yêu hay vì n sợ m buồn? Ước sao ngày nào cũng là sinh nhật của m… N, m chờ, m chờ để được trở về ngày hôm qua, trở về với ngày xưa ấy, ngày ta có nhau.
N, m sẽ không bao giờ hát cùng n “Hát cho người ở lại” hay “Tình lỡ cách xa” nữa, sẽ không bao giờ hát “yêu dù là xa...”, m chỉ hát mỗi “và như thế ta đã yêu nhau” thôi!
N, m yêu n như thể chưa từng có ngày hôm nay…!




















