Skip navigation.

Màu tím tình yêu

Chỉ có 1 thời để để yêu và để thương,chỉ có một thời để giận dỗi hay hờn ghen.MỘT THỜI ĐỂ SỐNG VÀ YÊU...!

Tình yêu màu xanh! :*

,


M sẽ viết để những kỷ niệm không rơi vào quên lãng. M sẽ viết như thể những ngày ta vẫn bên nhau. M sẽ viết, viết cho n – tình yêu của m – trọn vẹn một đời là nỗi nhớ. M sẽ viết dù biết rằng tất cả cũng là quá khứ, kỉ niệm vẫn chỉ là chỉ kỉ niệm và m mãi là … “cô gái đến từ hôm qua”.

M yêu màu xanh, một màu xanh khi trời hòa vào biển, màu xanh trong đôi mắt n mỗi lúc nhìn m, dịu dàng và âu yếm. M yêu n, tình yêu màu xanh của m.

M yêu n, mặc cho thiên hạ nói rằng n ích kỉ. M yêu cách n ích kỉ, ích kỉ để giữ riêng m, ích kỉ để mỗi ngày m đều ở cạnh n, nắm chặt tay nhau trên con đường thân thuộc và được nghe “phải mà trời đừng tối”…

M yêu n, yêu cách n gọi điện cho m mỗi tối để được nghe m nói, m nói huyên thuyên, n vẫn im lặng lắng nghe. Yêu những dòng tin nhắn “năn nỉ” mà m là người đầu tiên được n nhắn như thế “…để tình yêu luôn thuộc về trái tim…”, “một lần duy nhất cho một đời…”

M yêu n, những khi trốn người lớn lén lút đi chơi, một vòng thành phố bằng bus để m được dựa vào n. Mỗi lúc như vậy, m thấy bình yên.

M yêu n, ngay cả khi n chưa bao giờ gọi m là tình yêu. Với n, m là trái tim. Trái tim m chứa tình yêu n trọn vẹn. Trái tim m, nơi tình yêu n bắt đầu. Và trái tim m vẫn chờ…

M yêu n, khi m phải đi một đoạn đường khá dài bằng bus để xuống nhà n, rồi m đi bộ gần 1 cây số dưới trời nắng chang chang, m vẫn không cảm thấy mệt mỏi. M biết, n đang đợi.

M yêu n, yêu những ngón tay mủm mỉm của n xoa đầu cho m, sơn móng tay cho m và n nhận xét rằng “P điệu…”. Nghe sao mà yêu quá!

M yêu n, yêu nhất những chiều mưa, mình ngồi ở cầu thang ấy ngắm mưa mà chẳng muốn rời xa nhau. Rồi những chiều mưa, mình lang thang trên phố không người, trong tiếng cười rộn rã, tình yêu – trái tim – mưa, tất cả như câu chuyện cổ tích tràn ngập hạnh phúc.

M yêu n, yêu n nhiều để nhận ra n vẫn còn yêu m, yêu vô cùng.

Nhưng… ,

M biết ích kỉ của n không vượt qua được trách nhiệm của n đối với người lớn, ích kỉ của n vẫn không cho phép n giữ m bên cạnh.

Từ lâu lắm rồi, n không còn gọi m là trái tim, không dòng tin nhắn yêu thương, không chia sẻ hay tâm sự bất kì điều gì trong cuộc sống của n. M như người bên lề cuộc sống n. Mỗi khi m thấy số điện thoại của n, m biết thế nào cũng có sự “nhờ vả” nào đó. Vậy mà m cũng rất vui, rất thích nghe “và như thế ta đã yêu nhau…” từ điện thoại vang lên.

M thấy mình trở thành một người khách bất đắc dĩ đối với n. M xuống nhà n, tự dưng m thấy mình xa lạ, người lớn cứ trách m sao không xuống nhà chơi và trách n sao không rủ m xuống chơi. M ghét cách n nói dối người lớn rằng m rất bận. N biết mà, m rất rảnh, mà dù cho m bận thì n khi n muốn gặp, m có thể bỏ tất cả công việc.

Và khi thiên hạ kể với m về n, n đi chơi nhiều hơn với người khác, n có thể hủy cuộc hẹn với m để đi với người khác, n dẫn người khác về nhà chơi thường xuyên, trong mọi câu chuyện của n đều có sự hiện diện của người khác, trong điện thoại của n toàn tin nhắn của người khác, rồi từ lúc nào n không thể sống thiếu người khác, n nói chuyện với m và gọi nhầm tên m bằng tên người khác…, m thấy hụt hẫng và khóc rất nhiều. Để thiên hạ nói với m rằng nghỉ chơi n đi, m chỉ mím môi cười để nước mắt không kịp trào.

N! M yêu n, m vẫn rất yêu n. Nhiều lúc m thấy mình hoang tưởng khi vẫn cứ nghĩ rằng n yêu m, nhưng không biết vì sao, m vẫn tin n yêu m như ngày xưa. N hay trốn tránh ánh nhìn của m, trốn những câu hỏi của m, trốn những cái hẹn của m, n trốn m hay để m sang bên lề cuộc sống của n?

Chẳng lẽ mỗi năm chỉ có một lần để n chở m rong ruổi trên những con đường quen thuộc, một lần để m được ngồi sau n và tận hưởng cảm giác ấm áp, một lần để n nhắn tin yêu thương cho m, một lần như thế vì tình yêu hay vì n sợ m buồn? Ước sao ngày nào cũng là sinh nhật của m… N, m chờ, m chờ để được trở về ngày hôm qua, trở về với ngày xưa ấy, ngày ta có nhau.

N, m sẽ không bao giờ hát cùng n “Hát cho người ở lại” hay “Tình lỡ cách xa” nữa, sẽ không bao giờ hát “yêu dù là xa...”, m chỉ hát mỗi “và như thế ta đã yêu nhau” thôi!

N, m yêu n như thể chưa từng có ngày hôm nay…!

Lại một mùa thu nữa...

,

Viết vào mùa thu năm ấy, tặng một người đã đi… Chờ một mùa thu kia mang người trở về!


Mùa thu đến lặng lẽ, nhẹ nhàng. Nó đến lúc nào mà người ta vẫn không biết. Những người yêu mùa thu thường đa sầu, đa cảm mơ mộng và lãng mạn.


Người ta yêu mùa thu bởi nó rất đặc biệt, không ồn ào, náo nhiệt như mùa xuân, không rộn ràng, chảy bỏng như mùa hạ, không lạnh lẽo, u sầu như mùa đông. Mùa thu là sự hòa quyện giữa cái nóng bức của mùa hạ và cái lạnh giá của mùa đông. Mùa thu là sự chuyển tiếp từ mùa hạ sang mùa đông. Thu đến, những chiếc lá vàng rụng khắp mặt sân, cả một khu vườn thiên nhiên tràn ngập màu vàng, một nét vàng kiêu sa, quyến rũ. Thời tiết của mùa thu làm người ta thấy khó chịu, không nóng, không lạnh, nó cứ hanh hanh sao đấy! Mùa thu đến, mang theo những cơn mưa, những cơn mưa bất chợt đến rồi bất chợt đi làm cho ta thấy xao xuyến. Tâm hồn người ta cũng thay đổi theo mùa thu. Đó là khoảnh khắc mà người ta thường mơ mộng, suy nghĩ viễn vông, hay đi lang thang khắp phố phường để tìm kiếm cái gì đó mà người ta không xác định được, một cái gì đó mà mùa thu để quên. Người ta có thể ngồi lặng hàng giờ bên cửa sổ để ngắm mùa thu. Mùa thu đẹp lắm, đẹp như một thiều nữ mới lớn, bẽn lẽn, thơ ngây nhưng cũng rất mơ mộng! Người ta bắt gặp mùa thu ở một nét đượm buồn, nỗi buồn xa xăm và thường bị lãng quên. Mùa thu đặc biệt nhưng không phải ai cũng nhận ra nét đặc biệt ấy, chỉ những người nhạy cảm mới nhận ra nét đặc biệt quyến rũ ở mùa thu để mà yêu thương, chờ đợi. Mọi người vẫn yêu thích ba mùa còn lại với những kì nghỉ, những chuyến đi chơi dài mà ít ai nghĩ đến mùa thu. Mùa thu không có những chuyến đi, không rộn ràng, tất bật. Mùa thu lặng lẽ, suy tư, nhớ nhung và xen lẫn một chút buồn. Song mùa thu cũng thú vị, đặc sắc và không ai nhằm lẫn mùa thu với những mùa khác.


Hãy thử một lần yêu mùa thu và chờ đợi mùa thu! Mùa thu không làm ta thất vọng, mùa thu như một người tình bé nhỏ luôn sẵn sàng bên ta, nhẹ nhàng, êm ái, quyến rũ, không nóng bỏng, không lạnh lẽo. Ở bên mùa thu, ta thấy mình thực sự là mình. Đến một lúc nào đó, không thể nào xa mùa thu được, mà có xa thì cũng phải nhớ, phải chờ thì hãy ghi vào trang cuộc đời của mình rằng: có một mùa thu trong lòng ta là mãi mãi...


Thu 04...

Rằng: "ĐÓ CHỈ LÀ CẢM GIÁC!"


M của bây giờ muốn được nổi loạn. Trong m lẫn lộn mọi cảm xúc yêu, thương, hờn, ghen, giận, dỗi. Muốn đi thật xa để thôi nhớ, cũng muốn luôn được ở bên để nắm chặt nhau, nhưng lại muốn chạy trốn những nỗi buồn, để rồi muốn ôm nỗi buồn cho riêng m…

N nè, sống thật nghen n! Sống thật là “chính-mình” để không bao giờ hối tiếc. Nói thật với m, n nhé! Sao cứ phải giấu nhau, sao cứ phải dối nhau khi sự thật ai cũng biết? M là gì hả n, là một tình yêu nhỏ nhoi và hiếm hoi trong n? N ích kỷ giữ m cho riêng n, nhưng sao m không được quyền ích kỉ hả n? Có khác biệt gì sự ích kỉ trong n và trong m? Làm sao m có thể ích kỉ giữ riêng n cho m khi bản thân n không chỉ dành cho m? Là của riêng m, n cảm thấy khó chịu lắm sao? Làm sao để n là của m mà n vẫn được tự do?

N, m biết, m quen với sự chịu đựng rồi, m cũng biết phải chấp nhận sự thật như thế nào rồi. Là tình yêu, là nỗi nhớ, là trọn trái tim m dành riêng cho n, chứ không là góc nhỏ mà m nhận được. Rồi một ngày kia, khi n và m không thể nào chạy trốn mãi sự trưởng thành được, khi n phải sống cho cuộc đời n mà lúc đó m không thể mãi ở cạnh n, khi m là kí ức vụn vặt, chấp vá trong nỗi nhớ của n, khi tình yêu chỉ đơn giản là trò chơi của những đứa con nít, khi câu chuyện cổ tích mãi chỉ là giấc mơ, khi ta yêu nhau mà ta không thể bên nhau… M chợt nhận ra ngày kia trong suy nghĩ, cảm xúc hiện tại của n, là sự cảm nhận của riêng m thôi, mà cảm giác trong tình yêu đôi khi còn thật hơn cả những lời nói nữa, n à!

M đã từng có suy nghĩ phải đi thật xa ngay lập tức nhưng yêu n, m vẫn muốn ở bên n mỗi ngày dù thời gian đang rút ngắn lại. Cố gắng mỗi ngày còn lại, m yêu n nhiều hơn có thể, cố gắng dành cho n một tình yêu chân thật và chân thành nhất, cố gắng để một ngày kia khi n nhìn lại, n vẫn còn nhớ một chút gì đó về m.

M muốn khóc, muốn được hét thật lớn, muốn vùng vẫy, muốn thoát khỏi cảm giác ngột ngạt và hụt hẫng lúc này. Làm sao mà m có thể nhõng nhẽo nói với n như ngày xưa: “Dắt m đi nơi nào thật xa để ta mãi bên nhau, n nhé!” …


Chẳng biết đến khi nào m thôi là con bé ngốc nghếch và phù phiếm…

... Và khi tri kỷ thì quay về!

, ,

Có biết không người, nhiều lúc ta muốn quên ta để thôi nhớ người. Ta chẳng dám nói là muốn quên người, bởi lẽ đó là điều không thể, không bao giờ có thể. Thế nên, ta muốn quên ta…

Còn nhớ ngày mà tụi mình bàn về thời gian và khoảng cách trong tình yêu, tụi mình đã từng nói thế nào nhỉ? Ừ thì, thời gian và khoảng cách chẳng là gì trong tình yêu. Ngốc thật, cái thời áo dài tung tăng, nghĩ tình yêu là vô cực và tuyệt đối như thế đấy!

~*~

Để rồi mỗi lần ta kể với người về ấy, ta cảm thấy hãnh diện biết dường nào! Ấy là tuổi thơ hồn nhiên, là ta mỗi khi mơ thấy mình bé lại và là tất cả ký ức thuộc về quá khứ. Và ấy đi, đi như thể muốn chạy trốn, muốn ruồng bỏ. Những hứa hẹn là dĩ vãng, ta là vùng ký ức tuổi thơ hạnh phúc còn sót lại mà ấy vẫn đang cất giữ. Bao nhiêu năm ra đi, được mấy lần trở về, ta gặp nhau bao nhiêu lần? Chưa bao giờ gọi ấy là tình yêu, nhưng ta vẫn cứ đếm từng ngày…

~*~

Là bạn thân, bạn rất thân một cách rất vô tình, đến bây giờ cũng chẳng thể nào hiểu được vì sao vô tình lại là bạn thân! Không là người bạn thân đầu tiên, nhưng là người bạn thân thực sự. Mỗi ngày đều đi học thật sớm, ra về thật trễ, giờ chơi nào cũng chạy thật nhanh xuống cái băng ghế đấy, không đi học cũng vô trường. Thế là cả ngày đều túc trực ở trường và ngôi trường ấy cũng vô tình là “tòng phạm” để chúng ta “hẹn hò”. Và cũng là vô tình, ta lạc nhau. Chưa bao giờ nắm chặt tay nhau, ta giữ nhau bằng những lời hứa hẹn, lời nói mà, nhiều lúc vang đi thật xa, nhiều lúc vọng về rất gần – như lúc này đây…

~*~

Từ lúc quen nhau đã gọi là người ta như thể rất xa lạ, xa lạ đến nỗi mỗi lần gặp nhau là “tranh luận”. Nhưng vì người ta là người - ta nên người ta lúc nào cũng nhường. Được người ta chở đi học, chở về, chở đi nhà sách, chở đi ăn, chở đi mọi nơi và chia sẻ đủ mọi chuyện trên đời. 10h tối, nhắn tin “thèm ăn gì lạnh lạnh quá”. 30 phút sau, người ta xuất hiện trước cửa nhà với hộp kem to đùng, vừa kịp thấy nhau, người ta vội vã chạy về. Bỗng dưng nước mắt lại chạy vòng vòng. Ta ngốc, ta đáng ghét, chỉ vì một lý do rất con nít mà ta vô tình đẩy người ta ra rất xa, vô tình làm người ta trở thành một người – ta khác nữa. Lần đầu tiên để vụt mất người ta – người xa lạ, tiếc nuối…

~*~

Nếu như cuộc đời là những mảnh ghép thì người là một mảnh ghép quan trọng trong những mảnh ghép làm nên cuộc sống ta. Chẳng bao giờ người đọc được nên cứ viết, viết thật ra tất cả, giận nhiều nhưng giận bao nhiêu thì cũng chẳng thể nào sánh bằng yêu. Một thời dành cho nhau, cứ như cả cuộc đời này, vậy mà, người…! Trách bản thân ta ích kỷ nhiều thế mà vẫn chẳng giữ được người. Còn nhớ định nghĩa về “khoảng cách” mà mình đã từng nói không người? Và ta nhận ra rằng: “Khoảng cách được tạo ra khi ta nghĩ về nó”. Khi gần nhau thế mà cứ ngỡ rất xa…

~*~

Tình yêu vẫn luôn tuyệt đối và vô cực!

M biết… nhưng m rất TIN và YÊU!

Không phải... ngày đầu tiên!

, ,

Bắt đầu, m sẽ tập sống những ngày không n, những ngày m cần phải mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào khác. M sẽ thôi nhõng nhẽo, m không thể mãi là đứa con nít trong tình yêu. M sẽ học cách đi một mình, đi thật vững, đôi lúc phải biết chạy mà không được vấp ngã. M sẽ cười như những lúc có n bên cạnh, cười mỗi khi nhắn tin hoặc nghe điện thoại của n. M sẽ không khóc khi mỗi ngày m dần quen với cảnh “chia tay”. M sẽ làm những điều tốt nhất để n không khó chịu, không bực bội và không cảm thấy em rắc rối nữa.

M đã hứa với “chính-mình” sẽ cố gắng làm được những điều ấy, nhưng n có biết không, thà là m không làm gì nữa hết, chứ làm những điều này, … buồn lắm n ơi!Trân trọng những điều m đang có, dù là mong manh…

… “Nói sao hết được em ơi!
Anh không thể bắt cuộc đời đứng yên
Em không thể mãi là em
Dẫu anh còn mãi cái nhìn ngày xưa.”
(Cái nhìn – T.H)


M thay đổi một chút ít, n cũng thay đổi một chút ít, ta khác với ngày xưa, ta cố gắng phù hợp với nhau, ta không tìm về “chính-mình”, giờ đây, m sống là “chính-mình” đến bao giờ còn có thể!

Rất thích nhà thơ T.H, sau bấy nhiêu năm vẫn còn rất thuộc thơ T.H “… tâm hồn tôi là một buổi trưa hè…”. Một cuộc đời…

Q.N - ngày bình yên...

CÒN NGÀY NÀO DÀI HƠN THẾ?


M đếm những ngày trôi xa, những ngày không có n, những ngày chờ mong khắc khoải, những ngày nhớ nhung vô ngần.

M quen với việc ở cạnh n mỗi ngày, lúc nào nhớ thì nhìn n, nắm tay n,vuốt tóc n và chọc ghẹo n nữa. Vậy mà giờ đây, chỉ còn m trong căn phòng tràn ngập hình ảnh n. Còn điều nào đáng sợ hơn thế không n? M và những búc tường lạnh lẽo, m cố tìm điều gì không gắn với n để thôi nhớ, nhưng … Có gì bên m không là của n, có gì thuộc về m mà không có sự hiện diện của n? M ghét quá, m ghét những lúc như thế này, những lúc xa n.

Đêm, m chẳng ngủ được, hứa là sẽ ngoan nhưng m chẳng làm được, n à. M nhìn về phía không n, rồi nghĩ ngợi, rồi mơ màng, rồi tưởng tượng và rồi m khóc. M muốn khóc thét lên để hy vọng n đến bên m. Nhưng dạo này, nước mắt m chảy mà không một tiếng nấc nghẹn ngào và cũng chẳng một lời than van. Dù m khóc thế nào, nhõng nhẽo thế nào, nũng nịu thế nào thì m biết n cũng không xuất hiện. Sự thật là thế, đau đớn đến vô tình!

N về nơi ấy, phải luôn vui và nhớ đến m, nghen n. M nhắn tin mà lúc nào cũng sợ làm phiền n, làm n khó chịu. M chẳng dám hy vọng vào ngày mai đâu n, ngày mai đối với m là nỗi ám ảnh thật sự, m ước một ngày… được mãi như những ngày ta có nhau. Thế thôi, như thế có phù phiếm lắm không n?

Không có n, cảm xúc trong m cứ lẫn lộn và rối bời. Không có n, m như rơi vào khoảng không vô định của nỗi trống vắng. Không có n, m chẳng còn là m nữa, như một cô bé ngốc nghếch cứ lặng yên mãi ngay cả khi cười. M sẽ tin vào điều gì, hả n? Tin vào cuộc đời của n, cuộc đời của m, hay tin vào cuộc sống quanh n, cuộc sống quanh m? Có thật mình sẽ sống như những gì mình mong muốn và chờ đợi không n? Có thật những điều n nói với m là thật không n? Và những điều vô tình m biết có thật không n? M lại nghĩ lung tung nữa rồi. M biết… nhưng m rất tin và rất yêu! ]

ENTRY CUỐI CHO NGÀY XƯA...

Ừ thì mình chia tay và đây là lần cuối cùng. Một chút hụt hẫng và thất vọng vì mọi thứ. Thế là một kỉ niệm sắp là quá khứ và sắp rơi vào lãng quên. Sẽ không còn hiện hữu và chẳng còn ai nhớ tới. Riêng m, m đã biết và giờ đây m học cách chấp nhận. M sẽ không níu kéo, cứ trôi đi và quên đi. Một bắt đầu… M lại bắt đầu một lần nữa, bắt đầu như những lần trước m đã bắt đầu. Nhưng … khác, rất khác! Vẫn là tình yêu muôn thuở, vẫn là n và m, vẫn là những câu chuyện đời thường gần gũi nhưng tất cả là m của ngày hôm nay. Chỉ thế thôi, nhưng không đơn giản chút nào. Thật khó để chia tay nhưng cuộc sống là vậy.

M bắt đầu… http://my.opera.com/traitimemconyeu

BẠN!

Bạn – nhỏ nhắn và xinh tươi, trưởng thành hơn khi một lần khóc cho tình yêu, biết đau khi trái tim chảy máu, giả vờ say để tạm quên đi nỗi trống vắng, rất giận mỗi lần kể về anh và cuộc sống hiện thực thì vô tình. Còn gì buồn hơn khi tình yêu là một trò chơi rất phù phiếm?
Bạn – xúng xính trong bộ váy đen, ngồi sau lưng người ta mà lúc nào cũng mơ màng về anh. Cứ ngỡ...! Ôm thật chặt để tìm hơi ấm quen thuộc nhưng nào phải là anh. Ngày của bạn, rất nhiều tin nhắn, rất nhiều điện thoại, rất nhiều lời chúc, rất nhiều yêu thương… nhưng chẳng có anh. Anh – không một tin nhắn, không một lời chúc, rất tàn nhẫn!
Bạn – vừa cười đó rồi lại khóc đó, đi trên những con đường quen thuộc, đến những nơi từng có bạn và anh chỉ để nhận ra dù sống giữa những yêu thương nhưng không có một tình yêu thật sự. Bạn ngồi đây, anh ngồi đó, bạn ăn kem dừa, anh thì café sữa, rồi anh đút từng muỗng kem yêu thương thế này…, bạn vẫn ngồi đây, anh không ngồi đó, bạn buồn bã nhìn những giọt kem tan chảy… Bạn – một trái tim mong manh, rất đau khi đã vỡ vụn mà những mảnh vỡ thì không thể nào chấp vá.
Bạn – không còn trẻ con và vô tư nữa. Bạn – sợ tình yêu đến nỗi mất đi niềm tin trong cuộc sống. Bạn – rất yêu và rất đau. Có biết không anh, yêu là yêu nhưng với bạn yêu là ghét.
Rất nhớ: “ Đừng bao giờ chia tay, buồn lắm P ơi”, nghe mà xót xa và đau cùng nỗi đau của bạn. Giá mà bạn có thể quên… Thương bạn!

(20.6)

“… Nơi em về ngày vui không em?
Nơi em về trời xanh không em?
Ta nghe nghìn giọt lệ rớt xuống thành hồ nước long lanh…”
(Chủ nhật chỉ còn tôi…)


M Ở LẠI CÙNG NHỮNG THƯƠNG NHỚ...


Ngày sao mà dài đến thế? M dậy từ rất sớm và say sưa nhìn n ngủ. Đôi tay nhỏ bé của m sờ lên tóc n, mắt n, mũi n, môi n, nhè nhẹ thôi để cảm nhận yêu thương. Rồi chuông báo thức reo rất sớm, một thoáng m buồn. N vội tắt chuông báo thức và vùi vào lòng m. M biết n không quên lý do vì sao ngày Chủ nhật n lại để chuông báo thức từ rất sớm. Tự nhiên, nước mắt m rơi. Thật, m không khóc đâu, m chẳng có lý do gì để khóc, m cũng chẳng có quyền gì để khóc, nước mắt như lúc này đây, m thấy chúng thật vô hồn và vô tình. Rồi chuông báo thức lại reo, m vội quay lưng để giấu nỗi buồn, giấu cả những giọt nước mắt của m. M gọi n dậy, những nụ hôn ướt đẫm, dù là muốn ôm n thật chặt, hôn n thật lâu nhưng m không thể nào làm như thế được. M thức dậy, chuẩn bị mọi thứ cho n. N và nụ hôn vội vã dành cho m, sao mà nhanh chóng thế? Đứng ở cửa nhìn n và cười, cười dù nước mắt lã chã rơi, hứa với n sẽ ngoan nhưng m đã không làm được… M không ngoan thì n có yêu không? M ngớ ngẩn quá, phải không n?

“Sẽ cố gắng không nhắn tin, không gọi điện thoại! Cứ im lặng mà khóc…”, dòng status của m, cảm xúc của m, nước mắt của m vô tình chạm vào nỗi buồn của bạn. M buộc mình không được phép gọi hay nhắn tin, còn bạn thì chờ một dòng tin nhắn, một tiếng chuông điện thoại reo. Không phải m không nhớ n, không phải m giận n nhưng m buồn, thật sự rất buồn. Có một ngày trôi qua như thế này, một ngày rất dài, m rất nhớ và m nhận ra được vài điều. M yêu n nhiều như m có thể, yêu n nhiều đến nỗi m không biết sống thế nào nếu m mất n và mọi cảm xúc trong m đều xuất phát từ tình yêu n. Yêu n, m biết thế nào là buồn, buồn cho bản thân m và đôi khi có thể hiểu được và chia sẻ nỗi buồn cùng những người khác; m biết thế nào là đau, đau mỗi lần n lạnh lùng, mỗi lần n im lặng, mỗi lần n đau; m biết giận dỗi và hờn ghen mỗi khi m ngồi đây một mình còn n thì đùa vui nơi khác và m biết gọi tên hạnh phúc, cố gắng gìn giữ, nâng niu hạnh phúc giản dị mà m đang có, dù là rất mong manh…

M khóc, nước mắt ràn rụa như một đứa con nít bị lấy mất món đồ chơi yêu quý, m khóc như thể nước mắt đã kìm nén rất lâu trong lòng, m khóc và nước mắt chỉ để chứng minh rằng m còn cảm xúc. Ừ thì m không ngoan nhưng làm sao m có thể không buồn, không khóc khi n không bên m? Có lẽ phải lừa dối bản thân mình hả n? M không thể. N cứ đi như n đã hẹn, n có nhiều việc và nhiều người để lo lắng, quan tâm, cứ mặc m, n à! M thì chỉ có mỗi n nên m chỉ biết khóc những lúc thế này thôi. Cho m được khóc n nhé, đôi khi nước mắt làm m đau rát.

M yêu n, chỉ thế thôi, không tham lam cũng chẳng dám đòi hỏi. M biết… nhưng m rất tin và rất yêu. M sống tốt cho mỗi ngày trôi qua m có n, làm tất cả có thể dành cho n để n thật vui và hạnh phúc. Vậy thôi…!
… Rồi n cứ đi…

“Những phút giây bên n là bí mật của m, của n, của 2 đứa mình...”

“Những phút giây bên n là bí mật của m, của n, của 2 đứa mình...” magnify
Bật khóc, nước mắt m ràn rụa ướt đẫm môi n. M chẳng khóc đâu, n à! Chỉ là nước mắt đua nhau rơi xuống thôi! M cũng chẳng hiểu vì sao nữa. Có lẽ, m … sợ. Lâu lắm rồi, m khóc vì những người không hề liên quan đến m, nhưng sao m thấy câu chuyện cổ tích của người ta gần gũi đến thế! Và người ta ám ảnh suy nghĩ của m, nhiều khi áp đặt cả suy nghĩ của m. Rồi chúng mình có như người ta không hả n?

M yêu n vốn dĩ là sự đồng điệu của những trái tim trở về là một trái tim, những giờ đây m yêu n cả trong suy nghĩ nữa. Dường như con người m, tất cả đều yêu n, tóc m này, mắt m này, mũi m này, môi m này, con người m này…, cứ giành nhau yêu n và lại giành nhau để được n yêu. Tất cả trong m mâu thuẫn lắm n à, chỉ có khi yêu n, khi nghĩ đến n, khi nhớ về n thì chúng nó mới thống nhất lại thôi.

( Kỷ niệm vùng núi tuyết lạnh lẽo – khoảng thời gian đẹp nhất)

M ngước nhìn những giọt nước mắt n, thì ra nước mắt n làm m đau hơn, buồn hơn cả nước mắt m. Nhẹ nhàng, đôi tay m lướt nhẹ trên mặt n, nhặt những giọt buồn góp lại cho riêng m.

Nếu mt ngày m không còn nh,...

Mọi thứ quanh m trở nên xa lạ và n cũng thế - một người hoàn toàn xa lạ như bao người quen thuộc và xa lạ khác.

M trở nên cô độc giữa những người yêu thương và trái tim m trống rỗng.

Ngày hôm qua của m, quá khứ của m sẽ là một màu trắng tinh khiết và “bộ nhớ” của m cũng trống rỗng.

Kỷ niệm sẽ là những điều xa xỉ.

Không còn những rắc rối, m cũng không phù phiếm không vô cớ buồn vui, không bướng bỉnh, không ngốc nghếch.

Khái niệm về cuộc sống không còn mơ hồ, không còn mơ mộng, không còn hoang tưởng. Nó rõ ràng như mỗi ngày m sống, chờ đợi thời gian trôi qua.

M là ai, m cũng chẳng rõ. M là gì, m cũng chẳng biết. M như thế nào… Thế đấy, tất cả mọi người đều biết, ngoại trừ m!

N s cnh m nhng lúc như thế phi không n? N s k cho m nghe câu chuyn c tích ca chúng mình phi không n? N vn nm tay m, cười vi m, vut tóc m, xoa lưng m, nng mt m và ôm cht m phi không n? S không bao gi m không có n bên cnh m phi không n?...

( Nhật ký tình yêu – một ngày… và nước mắt vội)

Cuộc đời này, m nợ n. m sẽ chẳng trả đâu, để cuộc đời này, cuộc đời sau và những cuộc đời sau nữa… Một ngày bên n là một ngày m nợ, cả cuộc đời này m trọn bên n, m tiếp tục nợ n cho cuộc đời sau đó. Nợ nhau mãi để ta bên nhau hoài, yêu nhau hoài…!

( Thương n lắm, yêu n lắm – nợ n cuộc đời m, nợ mãi theo thời gian, nợ mãi qua những cuộc đời khác)

December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31