11 tháng tuổi
Friday, January 27, 2012 6:27:19 AM
....Và con gái đã được 11 tháng... đánh dấu cột mốc quan trọng này là việc em đã biết đi...
Khi em biết đi, nghĩa là cả nhà có thêm nhiều niềm vui, nụ cười, nhưng bù lại, vất vả đi rất nhiều.
Em nói nhiều hơn, với ngôn ngữ chỉ có 1 mình em hiểu thôi. Đặc biệt mẹ có quay 1 video của em, mỗi lần xem lại là em mắc cỡ cười tủm tỉm rồi cúi đầu xấu hổ rất ngộ. Cả nhà cười ngất vì vụ mắc cỡ này của em.Và em bắt chước nói những từ của người lớn như : đi chơi, học bài...thậm chí, "lỡ dại" trót miệng nói "chết cha" thì em cũng lặp lại...Riêng 1 việc rất đặc biệt là mỗi lần em muốn đi "ấy" thì tìm và đòi đúng mỗi ông ngoại rồi gọi "ại..ại". Ban đầu cả nhà không biết, tưởng em gọi "ai ai" và đòi ông ngoại ẵm, nhưng ông ngoại phát hiện có "mùi lạ", vài lần đã hiểu được ngôn ngữ này của em...hihi...thiệt là vất vả cho ông quá !
Em rất nghe lời, khi đang phá, mẹ chỉ cần nói "No" là em ngừng và rời chỗ đó ngay. Nhưng nhiều lúc em cũng ba lém lắm, ngưng và quay lại cười duyên với mẹ, xong tiếp tục hành trình quậy phá của mình. Mẹ phải dạy cho em biết "với mẹ, không phải chuyện đùa" nên khẽ vào tay và bắt đi bỏ đi. Chuyện đánh tay thì phải kể luôn cho nốt. Bà ngoại và mẹ dạy em rằng "hư thì đưa tay để đáng 5 cái", thế là bây giờ em hư, thấy bà ngoại hay mẹ đi lại hoặc hỏi "em hư hả ?", "tay nào hư?" là em biết đưa tay cho đánh. Và bị mẹ đánh thiệt đấy nhé !
Khi lên lầu, mẹ chẳng cần ẵm em nữa, chỉ cần gọi em là em sẽ bò thoăn thoắt từng bậc thang trước mẹ.
Em biết chia sẻ những gì em đang có với mọi người xung quanh, từ cái bánh, tờ giấy... Tuy nhiên mẹ quên dạy việc này bằng tiếng Anh nên em chỉ hiểu "cho" chứ chưa hiểu "give"
Nụ hôn của em luôn luôn "ướt át" vì em há miệng ra hôn. Còn mi gió thì em chỉ tặng riêng cho ba em thôi vì mỗi ngày nói chuyện với ba qua màn hình và do ba em dạy mà, khó lòng ai kêu em làm được.
Gặp ai thì giơ tay chào "hi", còn tạm biệt thì vẫy tay và nói "tái tai" nghĩa là bye bye.
Thương và hãnh diện vì em nhất là dạy được em khoanh tay cúi đầu chào hoặc "ạ". Dù em có pha dòng máu của ba, nhưng em vẫn mãi là người Việt Nam, vì thế, em phải biết kính trọng người trên bằng cả hành động lẫn lời nói
Năm nay Tết đến sớm nên chưa đầy năm thì em đã được đi xem múa lân. Cô nhà báo thấy em dễ thương nên xin bà ngoại cho chụp hình, thế là em có mặt hẳn trên trang bìa báo Advocate của thàng phố Red Deer. Ban đầu nghe nói vậy chứ không tin nên chẳng thèm đi mua, đến khi ông bà ngoại qua nhà bạn chơi, mọi người đưa ra nên mới biết. Thế là ba em "hãnh diện" ghê lắm, gọi điện thoại khoe với bên nội rồi dặn mẹ mua thiệt nhiều để gởi tặng và làm kỷ niệm cho em.
Tật xấu thì em cũng có đấy nhé. Ăn uống thì rất nhanh và ngoan, lại không kén món gì cả. Đầu tiên đút gì cho em thì em sẽ lè ra giống như là "kiểm tra", sau đó mới chịu ăn đàng hoàng. Em cứ nhai và nuốt rất nhanh, gọn chứ không ngậm. Nhưng có ba hoặc mẹ thì hay đòi, làm mất thêm thời gian...mẹ thì còn rầy em, ba thì sau này bị bà ngoại đuổi đi đến khi nào em ăn xong mới cho xuất hiện...Tối, đến giờ đi ngủ thì em ham chơi lắm, cứ giỡn cười miết, phải tắt đèn rồi kẹp em lại nằm im thì mới chịu ngủ...hix...
Còn hơn 2 tháng nữa là em bé ra đời, mong rằng em cứ mãi ngoan, biết nghe lời và dễ dạy để làm gương cho em, con gái nhé ! Mẹ thương em nhiều, nhưng không muốn chiều hư em đâu, con hãy hiểu cho tình mẹ !!!
















tui hoàn tất vào lúc 3h sáng của ngày cưới 




































