Skip navigation.

Log in | Sign up

STICKY POST

Wedding Video

,

Video này tôi tự làm để chiếu khi bắt đầu tiệc cưới và giọng nói đó là của tui luôn :lol: tui hoàn tất vào lúc 3h sáng của ngày cưới p:



Còn đây là hình trong album của chúng tôi (18) hình đầu tiên, phần còn lại là một ít trong tổng số gần 500 hình chụp ngoại cảnh :lol:











STICKY POST

Chuyện tình được công bố (phần 1) : Từ đau khổ bước đến hạnh phúc

... Vào một ngày đẹp trời của tháng 12 năm ấy, mọi điều trong vòng tay tôi tan biến đi một cách nhanh chóng mà không hề được thông báo trước :yikes::yikes:
Tôi, một phụ nữ đang tràn trề hạnh phúc và hãnh diện với những gì mình đang có, bỗng chốc nhận lấy cảm giác bị lạnh lùng đạp thẳng xuống thăm thẳm vực sâu đau khổ từ chính người mà trước đó không lâu đã nâng niu, chiều chuộng đưa tôi lên tận thiên đường hạnh phúc :cry::cry::cry: Cảm giác ghê sợ, chán nản tình người, điên đảo lòng tin và khinh thường một con người đã choáng ngợp cả suy nghĩ cũng như trái tim tôi. :insane: :bomb: 4 ngày đêm, tưởng chừng rất ngắn, nhưng đối với tôi là cả một quá trình khá dài : tôi không thể ăn, ngủ, đi làm và thậm chí là không thể khóc được :mad: Lòng tôi tan nát, rát buốt tận tâm can :zip: ... Tôi không dối gian rằng khi đó tôi vẫn còn rất yêu người ấy - người đã cùng tôi đi hết 9 trên 10 bước đường để đến bến bờ hạnh phúc hôn nhân :heart: Và đâu đó trong lòng, tôi vẫn mong những điều tôi phát hiện, tìm hiểu chỉ là một sự hời hợt phút chốc hay người ấy sẽ khóc lóc, van xin, năn nỉ tôi tha thứ dẫu rằng tôi không thích mẫu người đàn ông yêu đuối chút nào :confused: Nhưng...muôn đời vẫn luôn là chữ nhưng... con người ấy sống vì chữ "sỉ" nhiều quá, nên cho dù biết rằng "trong cuộc đời anh, thất bại nhất là khi đánh mất em" thì người ấy cũng đã để chúng tôi xa nhau mãi mãi bye bye bye
Tôi - thoạt nhìn là một phụ nữ rất đỗi bình thường và đôi lúc dường như yếu ớt trong tình cảm - nhưng sau sự cố này, tôi biết tôi vẫn âm thầm là một phụ nữ cá tính, đầy nghị lực :up: Tôi nhớ rất rõ rằng tôi chỉ viết thư đúng 3 lần và một lần ghi âm vào điện thoại của người ấy mà thôi... bấy nhiêu là đã quá nhiều :yes:

... Từ đây, cuộc đời tôi đã hoàn toàn đổi khác... :cheers:
Dẫu rằng trái tim còn quá nhiều vết cắt, nhưng tôi vẫn vui vẻ cùng bạn bè :smile:
Dẫu rằng nỗi đau còn thăm thẳm trong trái tim, nhưng nụ cười thật tươi vẫn luôn xuất hiện trên gương mặt tôi :D
Dẫu rằng vết thương lòng vẫn từng cơn nhỏ máu, nhưng tôi phải luôn là người phụ nữ xinh tươi, duyên dáng và nổi bật trước mọi người :jester:
Dẫu rằng đau khổ dường như đã làm tôi gục ngã, nhưng tôi vẫn phải bước đi...đi thật nhiều...để nhờ vậy, tôi lớn khôn hơn sau mỗi chuyến đi :idea:

Người ấy chưa bao giờ vinh dự thấy được hình ảnh tôi xấu xí vì đau khổ vật vã...cho dù chỉ 1 lần...thay vào đó là tôi với hình ảnh luôn tươi trẻ, thay đổi vẻ bên ngoài thoăn thoát như chong chóng.
Người ấy nào được một lần diễm phúc để biết : rằng nỗi đau do người ấy mang đến cho tôi dường như đã giết chết cả một đại dương nước mắt trong tôi... rằng tôi dẫu rất đau đớn nhưng không thể nào khóc dù chỉ là khóc sụt sùi... rằng tôi phải cố công vay mượn vòng tay ôm siết của bạn để được khóc òa cho nỗi đau trong trái tim đang dằn xé lấy cả cơ thể tôi từng giờ từng phút :no:

Bởi thế người ấy đã cất công dõi theo cuộc đời tôi cho đến tận ngày tôi được hạnh phúc mỹ mãn :sing:
Với tôi, sự trả thù nặng nhất cho người dối gian trong tình yêu chính là hạnh phúc thật sự của bản thân mình :love: :yes:
Thật tự hào và hãnh diện với những gì tôi đã vượt qua và đang có được :heart:


Tôi đã tự mình nỗ lực tìm thấy hạnh phúc như thế nào :confused::confused::confused: ...xin xem tiếp phần sau :lol:






















STICKY POST

Một ngày làm mẫu ảnh

Hôm nay, theo sự giới thiệu của chị Hiền, tôi đi làm người mẫu ảnh cho các bác trong hội chụp ảnh của chị. Trên tinh thần, tôi cũng biết là có nhiều bác, nhưng thật bất ngờ khi đến nơi biết được có gần 30 bác chụp ảnh :yikes: :yikes: :yikes: Nhưng không sao, tui và 4 bạn mẫu nữa tha hồ mà ỏng ẹo trước ống kính chuyên nghiệp và cả nghiệp dư (nhưng không nghiệp dư chút nào) của các bác :yes:
Hẹn 8h sáng có mặt, nhưng đông thì lúc nào cũng không đúng hẹn nên sau đó chị Hiền dẫn 5 mẫu chúng tôi đi với lời nhắn : không đi, dẫn mẫu đi thì cũng phải đi thôi :lol::lol::lol:


Chúng tôi đi đến đâu là huyên náo cả đoạn đó vì lực lượng rất ư hùng hậu với những máy ảnh to đùng chuyên nghiệp lia lia với những cô mẫu rất ư bình thường và chẳng nổi tiếng tẻo tẹo tèo teo :devil: :jester: Vui nhất là có 1 anh kia cũng chụp chúng tôi lia lịa và đứng chung trong nhóm. Thế là lúc rảnh, tôi hỏi thăm, ai dè anh đi du lịch, thấy vui quá nên chụp luôn :D Đây chỉ là 1 trong các nhóm chụp thôi đấy nhé vì chia ra nhiều góc độ mà :up:



Sau phần hậu kỳ trên, cái vài hình để "phe"



Trong đội ngũ các bác chụp hình, có bác Hoài nhưng rất ư là phong cách nên cũng trở thành mẫu một cách hiển nhiên :yes: mấy cô cậu nước ngoài đi ngang cứ trầm trồ và thắc mắc rằng bác ấy là ai :smile:


Làm việc nghệ thuật đến trưa thì mọi người ra về với mỗi sự mãn nguyện khác nhau p: Các bác thì có buổi thực hành tốt. Mẫu chúng tôi được chụp nhiều và miễn phí :up: :up: :up: Chúng tôi có lưu lại tấm hình làm kỷ niệm nhưng dường như vẫn thiếu :confused:


Sau đó vài người chúng tôi đi cafe tâm sự. Ai dè quán đó dễ thương nên tôi lại hân hạnh làm mẫu tiếp cho 5 bác phó nhòm yêu mến trong nhóm nữa p: Thú thật là tui gian lắm, lần này tui có nhiều hình độc đáo trong quán nên gọi các bác là yêu mến í....các bác nghe được, thế nào tui cũng bị :knight: :chef: cho coi :lol:

Viết cũng nhiều rồi, thôi Phước tui tạm khoe vài tấm nghen. Các bác chưa gởi hình cho tui, có là sẽ khoe tiếp với cả nhà liền à. Nhớ trở lại xem tiếp lần sau nhé :D:love:





STICKY POST

Mẹ tôi

,

Sáng nay đi làm....chạy một đoạn cũng khá xa mới sực nhớ là quên đội nón bảo hiểm:chef: thế là gọi điện thoại về nhà nhờ mẹ khi nào rảnh thì mang lên Trường cho tôi để hết giờ làm về, chứ tôi không dám làm phiền mẹ....Nhưng mẹ không chịu, nói là tôi dừng lại và đứng đợi để mẹ mang nón đến cho tôi:heart:...Nhìn dáng mẹ trong dòng xe đông đúc của buổi sáng mà lòng tôi se thắt vì yêu thương và cảm động biết baoÔi, mẹ của tôi !!!Hình ảnh đó làm tôi nhớ lại những kỷ niệm cũng như lo lắng của mẹ dành cho tôi


Do hoàn cảnh nên từ khi nhỏ, cuộc sống của tôi chỉ có mẹ bên cạnh...Mẹ lo cho tôi tất cả, không thiếu điều gì, cho dù đôi lúc gia đình cũng chật vật theo thời thế như những gia đình khác... Tuy nhiên, mẹ tôi lại không muốn tôi ỷ lại hoặc đua đòi vì nghĩ là con một nên luôn khắt khe với tôi từng chút...đến nỗi có lúc tôi ấm ức và nghĩ rằng mẹ tôi không yêu thương tôi...Chẳng hạn như : tôi thích và xin mẹ cái gì thì mẹ không mua liền mà để một thời gian, tôi quên lãng đi thì mẹ mua cho tôi. Sau này mẹ mới nói đó là mẹ không muốn tôi có tính xấu : đòi là phải được:yes: Tôi đi chơi với chúng bạn thì luôn "được mẹ chăm sóc kỹ" gọi về liên tục, đến nỗi bạn bè tôi quen với việc cứ đến 9h là "người Phước phát nhạc":lol: vì mẹ tôi rất kiên nhẫn, có thể ngồi ôm điện thoại gọi cho tôi liên tục, đến khi tôi đứng trước cửa nhà:D
Hôm 30 Tết vừa rồi, tôi và mẹ đi cầu nguyện...tôi đã đọc lén những lời cầu nguyện của mẹ viết trong quyển tập để dâng lên Đức Mẹ mà nước mắt tôi lăn dài tự bao giờVì sao à:confused: vì từ nhỏ đến lớn, tôi và mẹ ít khi nào nói cho nhau biết cảm xúc thật trong lòng...có những lúc mẹ la tôi chỉ vì lo lắng cho tôi và ngược lại, tôi cằn nhằn mẹ cũng chỉ vì lo lắng cho mẹ:lol: luôn luôn là ngược ngạo như vậy nên khi đọc những cầu nguyện của mẹ dành cho tôi thì tôi không thể nào cầm được nước mắt...Ôi mẹ của tôi...tôi thật sự rất yêu mẹ:love:

....Trong thời gian mẹ còn lưu lại VN, tối tối được ngủ bên mẹ, tôi thấy lòng ấm áp và hạnh phúc vô cùngVí dụ như tối hôm qua, đầu hôm thì mẹ ôm tôi...đến giữa khuya thì tôi thấy lạnh và bắt mẹ quay qua cho tôi ôm ngủ đến sáng...
Mẹ tôi từng là tiểu thơ đài các trong gia đình nhưng không vì thế mà mẹ tôi nề hà bất cứ việc gì. Mẹ tôi có thể làm những việc vất vả, cực nhọc mà người phụ nữ khác không có sức chịu đựng thì không dễ gì làm được...Mẹ có thể thức nguyên đêm để sắp xếp quần áo, trang trí vật dụng của tôi khi dọn nhà...Mẹ hy sinh tất cả để tôi luôn được bằng với chúng bạn:yes:...Mẹ quan tâm đến những người xung quanh, không phân biệt sang giàu...Tôi luôn hãnh diện vì đựơc làm con của mẹ - 1 người được rất nhiều người yêu thương và quý trọng

Có lẽ nhờ vậy mà mẹ được ơn phúc của Chúa...Những ngày mẹ mới sang xứ người, mẹ bệnh liên miên rồi còn gần như bị mù cả 2 mắt sau khi trải qua cuộc tiểu phẩu:cry: Ai cũng xót xa cho mẹ...còn tôi thì "giận" ba tôi vì ba đã đón mẹ sang:( Cả nhà tôi buồn lắm, chỉ biết cầu nguyện mà thôi...Đến 1 ngày, khi nghe tin mẹ được sáng mắt trở lại, ai ai cũng vui mừng....bác sĩ cũng ngạc nhiên và nói đó phải là phép lạ vì mọi người đã lên lịch khoảng 2 năm sau sẽ thay mắt khác của người chết cho mẹ. Ông ấy còn nói chuyện mẹ tôi sáng mắt như vầy cần được viết báo cho mọi người đọc và tin rằng "Siêng năng cầu nguyện thì phép lạ sẽ xãy ra":yes:

...Còn nhiều lắm những chuyện về mẹ...đủ để tôi cảm thấy ngày càng yêu mẹ và hãnh diện vì đựơc làm con của mẹ. Cầu nguyện cho sức khỏe của ba mẹ thật nhiều để tôi lại được bên cạnh và trả hiếu, bù đắp lại những lỗi lầm, những câu nói vô tình của 1 thời trẻ con của tôi


Và như đã "giới thiệu" trước đây, hôm nay tôi post thêm hình ba mẹ chụp với ca sĩ Giao Linh luôn....vì ai cũng nói mẹ tôi trông quen quen...giống GL :confused:

Hot news...surprised and happy !

Biết nói làm sao nhỉ về cảm xúc ngày hôm nay ???

Tối hôm qua nói với chồng là có nhiều việc phải quyết định gấp, mà mọi vấn đề sẽ được giải quyết nhẹ nhàng bằng “visa theo chồng”. Thương chồng chịu khó, nghe nói nên bồn chồn mong làm xong việc để về mua thẻ gọi cho Immigration. Cố công gọi mấy lần mà không được, chuyển ra gặp tổng đài thì cô nàng nói giọng khó nghe làm chồng cũng bối rối, đã thế còn nói câu phũ phàng “tôi không biết gì và ông cũng không thể biết thêm tin tức gì từ cuộc gọi”…hừ hừ…Thấy vợ buồn xo, chồng dù mệt cũng không dám bỏ vợ ngồi 1 mình để đi ngủ, nhưng chỉ biết nói là sorry miết rồi an ủi. Trước khi đi ngủ, chồng không quên email cho họ một lần nữa để than thở và hỏi thông tin, mặc dù đã email tuần trước mà chưa nhận được trả lời. Vì thế, không nghĩ nhận được hồi âm sớm.
…Vừa thức dậy, việc đầu tiên chồng làm là check mail rồi forward ngay cho vợ. Vợ còn chưa tin, vừa cười vừa nói chắc là confirm họ nhận email rồi chứ gì…hihi…chồng bẽn lẽn nói “không, họ trả lời đàng hoàng đó em, vào đọc đi”…

Mở email…đọc…hét toáng …cười…nén lòng…bật khóc…vợ khóc…chồng khóc…miệng nở nụ cười vui mừng…Thế đấy, hạnh phúc là thế đấy…dù rằng họ báo là mới vừa gởi thư yêu cầu vợ nộp passport để cấp visa thôi, nghĩa là phải chờ thêm chút nữa thì có thể mua vé bay vi vu sang với chồng rồi.
…Chồng gọi gấp cho ba mẹ vợ để khoe…Ba mẹ mừng không ngủ tiếp và báo cả gia đình...kế đến là báo tin cho bà ngoại chồng, mẹ chồng…rồi mẹ chồng gọi cho vợ chia vui mà ngồi lau nước mắt vì cảm động cho chuyện đoàn tụ của 2 con trẻ….Thế đấy, gia đình ấm áp và hạnh phúc…ngọt ngào và yêu thương !

Đúng 4 tháng kể từ khi nộp hồ sơ và đôi lần thiếu sót cần bổ sung, cuối cùng đã có tin vui : không phải phỏng vấn --> được cấp visa luôn. Mừng !!!

Ôi phép nhiệm màu ! Trút cả nỗi lòng cầu nguyện (tất nhiên là có thời gian đều đặn trước đó nhưng không gấp gáp như những ngày vừa qua)...3 ngày, vâng, đúng 3 ngày cảm nhận đầy đủ sự hiển linh của Chúa và Mẹ Maria. Đức tin càng nâng cao !!!

Tấm lòng người mẹ

,

Chiều nay ngồi trò chuyện cùng mẹ của người bạn ở xa, tự nhiên thấy thương các bà mẹ nhiều hơn nữa, đặc biệt là Mẹ tôi. Trong lòng dấy lên nỗi nhớ mẹ vô bờ bến, muốn sà vào lòng mẹ, lại trêu mẹ, thậm chí bị mẹ ngắt yêu hay cắn yêu 1 cái. Nhớ mẹ đến nước mắt chực trào !!!

Cả 2 mẹ con đều là người cá tính và tự lập nên ít có hành động chăm sóc dịu dàng của phụ nữ, mà thay vào đó là lo lắng sâu sắc của đàn ông. Cả 2 mẹ con ít nhẹ nhàng vỗ về nhau, mà thay vào đó là lẫy hờn khi người kia không cẩn thận. Mỗi ngày mẹ gọi nói chuyện vu vơ nhiều lần, nhất là khi đang vui khú với bạn bè thì dễ bị khó chịu, nhưng vài ngày không gọi sẽ sốt ruột và lo lắng.

Trong mắt người mẹ. con cái luôn luôn còn nhỏ bé cho dù bên ngoài xã hội có thành đạt đến là bao. Cái lo đơn giản nhỏ nhoi chỉ là : ăn ngủ, buồn lo, hạnh phúc, vất vả bươn chải... nhưng chứa đựng cả một tấm lòng cao cả của đấng sinh thành. "Nước mắt chảy xuôi" - làm sao diễn đạt hết nỗi lòng thương yêu của mẹ ???




Nhân tiện mời sushi và bánh canh ghẹ để cám ơn mọi người đã ghé qua blog của P, đọc, xem và chia sẻ :love::smile: