Subscribe to RSS feed

Sticky post

Wedding Video

,

NHẤN VÀO ĐÂY ĐỂ XEM NHỮNG HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CỦA CHÚNG TÔI

HÌNH TRÊN BÁO VỚI GIA ĐÌNH CHỒNG NGÀY 15/6/2009

HÌNH TRÊN BÁO VỚI BA MẸ NGÀY 06/7/2009

PHỎNG VẤN TRÊN BÁO TIẾP THỊ & GIA ĐÌNH NGÀY 17/8/2009

Video này tôi tự làm để chiếu khi bắt đầu tiệc cưới và giọng nói đó là của tui luôn lol tui hoàn tất vào lúc 3h sáng của ngày cưới p



Còn đây là hình trong album của chúng tôi (18) hình đầu tiên, phần còn lại là một ít trong tổng số gần 500 hình chụp ngoại cảnh lol















free counters

Thôi nôi - 1st birthday 2012

,

Mới đây mà con gái đã 1 tuổi rồi, nhanh quá !
Sinh nhật của em hơi bị "hoành tráng" nhé. Đúng ngày sinh nhật 9 tháng 2 thì ba em phải đi làm, nên cả nhà tổ chức sớm.
Chủ nhật là làm xôi, gà, chè và hoa quả để cúng các bà mụ và gởi biếu bạn bè. Ông bà ngoại và mẹ thức gần 4 giờ sáng để làm cho em. Bánh kem thì mẹ em cũng tự làm để cho vui, ai dè hình thức không đẹp, nhưng được cái là chất lượng ngon nên ba và anh tấm tắc ăn thiệt nhiều, con xin phần cho cô giáo bigsmile
Tối thứ 3 thì tổ chức ăn uống cùng những người bạn kha khá gần gũi ở Red Deer. Nhà hàng ngay trung tâm thành phố nên tiện đi lại, thức ăn lại có đủ Âu - Á để thoải mái, thuận tiện cho cả bạn Việt lẫn bạn Tây nên nói chung là thành công "vang dội" smile
Phần quà cáp, mặc dù cả nhà chỉ muốn làm vui, không mong đợi gì, ngoài việc nghĩ rằng mấy đứa trẻ con sẽ mang tặng gì đó cho em, ai dè, em có cả hiện kim lẫn hiện vật. Ba em ganh tỵ rằng ba mẹ trả tiền mọi thứ cho em, trong khi em lại được tiền cũng kha khá (mà mẹ em dự định sẽ mở 1 tài khoản để dành mấy tiền này cho em), như vậy là không công bằng...hihi...
Sinh nhật không lớn, nhưng đủ vui và kỷ niệm cho con gái sau này. Cám ơn mọi người, kể cả những người bạn trên mạng đã dành tặng Xuân Uyên những lời chúc và khen ngợi ngọt ngào nhất...Yêu thật yêu !!!

Riêng con gái, dạo này đi được nên bận rộn dễ sợ, cả nhà chạy theo để giữ em khắp nơi, từ trong nhà ra ngoài ngõ, vì vụt 1 cái là em tìm nơi khám phá...hix hix...nhưng được là em sợ mẹ (chắc do mẹ em "mìn") nên gọi "Xuân Uyên, No" là em ngừng và bỏ đi chỗ khác...thêm trò "kịch" với ba, là chuẩn bị phá, thấy ba đứng kế bên thì giả vờ làm lơ đi chỗ khác, nhưng ba cũng giả bộ quay lưng đi thì em lập tức bốc nghịch cái em đang thích bigsmile
Chuyện nịnh bợ thì em khỏi phải nói rồi, đeo ba sát rạt à. Đi đâu cũng không rời ba em nửa bước, chỉ cần ba mặc áo khoác vào là em la lên liền, có muốn ra ngoài hút thuốc cũng phải "xin phép" em và đứng ngay cửa sổ để em nhìn thấy...hihi...mẹ em khỏi phải theo giữ ba nữa, vì em làm nhiệm vụ này rồi.
Nói năng thì líu lo, chỉ trỏ khắp nơi nhưng với ngôn ngữ của em, "tài giỏi" như mẹ em mà cũng chẳng thông dịch được gì...hihi... Nhìn chung thì em khá dễ yêu, rất vui và hài hước mặc dù càng lớn thì em càng biết nhõng nhẽo rồi đấy ạ, ghét quá thôi vì chỉ có ông bà ngoại và ba em là chịu nổi, chứ mẹ em thì cứ phải "trừng mắt" với em hoài...hihi...
Còn 2 tháng nữa là em bé chào đời, mong Xuân Uyên ngoan hơn để làm gương cho em nhé, con gái. Yêu nhiều !!!














đầu tiên là son để "ngựa" cho giống mẹ của em smile

không kịp mua bộ đồ bác sĩ, nên chạy ra mua đại ống chích...cho em chọn làm bác sĩ, có nhiều tiền để xí xọn với mẹ của em smile


Mẹ của Xuân Uyên lần đầu làm bánh kem, cám ơn công thức của chị Ngoclinh Nguyen, bánh ngon lắm, chỉ trong nháy mắt là hết vèo, ba nó còn xin để dành 1 tí cho ngày mai, thằng anh nó thì xin cho ăn trưa bigsmile (đèn cầy bị ngã nên chữ Happy bị xấu thêm ... huhu)













11 tháng tuổi

....Và con gái đã được 11 tháng... đánh dấu cột mốc quan trọng này là việc em đã biết đi...

Khi em biết đi, nghĩa là cả nhà có thêm nhiều niềm vui, nụ cười, nhưng bù lại, vất vả đi rất nhiều.

Em nói nhiều hơn, với ngôn ngữ chỉ có 1 mình em hiểu thôi. Đặc biệt mẹ có quay 1 video của em, mỗi lần xem lại là em mắc cỡ cười tủm tỉm rồi cúi đầu xấu hổ rất ngộ. Cả nhà cười ngất vì vụ mắc cỡ này của em.Và em bắt chước nói những từ của người lớn như : đi chơi, học bài...thậm chí, "lỡ dại" trót miệng nói "chết cha" thì em cũng lặp lại...Riêng 1 việc rất đặc biệt là mỗi lần em muốn đi "ấy" thì tìm và đòi đúng mỗi ông ngoại rồi gọi "ại..ại". Ban đầu cả nhà không biết, tưởng em gọi "ai ai" và đòi ông ngoại ẵm, nhưng ông ngoại phát hiện có "mùi lạ", vài lần đã hiểu được ngôn ngữ này của em...hihi...thiệt là vất vả cho ông quá !

Em rất nghe lời, khi đang phá, mẹ chỉ cần nói "No" là em ngừng và rời chỗ đó ngay. Nhưng nhiều lúc em cũng ba lém lắm, ngưng và quay lại cười duyên với mẹ, xong tiếp tục hành trình quậy phá của mình. Mẹ phải dạy cho em biết "với mẹ, không phải chuyện đùa" nên khẽ vào tay và bắt đi bỏ đi. Chuyện đánh tay thì phải kể luôn cho nốt. Bà ngoại và mẹ dạy em rằng "hư thì đưa tay để đáng 5 cái", thế là bây giờ em hư, thấy bà ngoại hay mẹ đi lại hoặc hỏi "em hư hả ?", "tay nào hư?" là em biết đưa tay cho đánh. Và bị mẹ đánh thiệt đấy nhé !

Khi lên lầu, mẹ chẳng cần ẵm em nữa, chỉ cần gọi em là em sẽ bò thoăn thoắt từng bậc thang trước mẹ.

Em biết chia sẻ những gì em đang có với mọi người xung quanh, từ cái bánh, tờ giấy... Tuy nhiên mẹ quên dạy việc này bằng tiếng Anh nên em chỉ hiểu "cho" chứ chưa hiểu "give"

Nụ hôn của em luôn luôn "ướt át" vì em há miệng ra hôn. Còn mi gió thì em chỉ tặng riêng cho ba em thôi vì mỗi ngày nói chuyện với ba qua màn hình và do ba em dạy mà, khó lòng ai kêu em làm được.
Gặp ai thì giơ tay chào "hi", còn tạm biệt thì vẫy tay và nói "tái tai" nghĩa là bye bye.

Thương và hãnh diện vì em nhất là dạy được em khoanh tay cúi đầu chào hoặc "ạ". Dù em có pha dòng máu của ba, nhưng em vẫn mãi là người Việt Nam, vì thế, em phải biết kính trọng người trên bằng cả hành động lẫn lời nói

Năm nay Tết đến sớm nên chưa đầy năm thì em đã được đi xem múa lân. Cô nhà báo thấy em dễ thương nên xin bà ngoại cho chụp hình, thế là em có mặt hẳn trên trang bìa báo Advocate của thàng phố Red Deer. Ban đầu nghe nói vậy chứ không tin nên chẳng thèm đi mua, đến khi ông bà ngoại qua nhà bạn chơi, mọi người đưa ra nên mới biết. Thế là ba em "hãnh diện" ghê lắm, gọi điện thoại khoe với bên nội rồi dặn mẹ mua thiệt nhiều để gởi tặng và làm kỷ niệm cho em.

Tật xấu thì em cũng có đấy nhé. Ăn uống thì rất nhanh và ngoan, lại không kén món gì cả. Đầu tiên đút gì cho em thì em sẽ lè ra giống như là "kiểm tra", sau đó mới chịu ăn đàng hoàng. Em cứ nhai và nuốt rất nhanh, gọn chứ không ngậm. Nhưng có ba hoặc mẹ thì hay đòi, làm mất thêm thời gian...mẹ thì còn rầy em, ba thì sau này bị bà ngoại đuổi đi đến khi nào em ăn xong mới cho xuất hiện...Tối, đến giờ đi ngủ thì em ham chơi lắm, cứ giỡn cười miết, phải tắt đèn rồi kẹp em lại nằm im thì mới chịu ngủ...hix...

Còn hơn 2 tháng nữa là em bé ra đời, mong rằng em cứ mãi ngoan, biết nghe lời và dễ dạy để làm gương cho em, con gái nhé ! Mẹ thương em nhiều, nhưng không muốn chiều hư em đâu, con hãy hiểu cho tình mẹ !!!