Skip navigation.

Log in | Sign up

Ngày thứ 5 : Giấy tờ quan trọng

Sáng sớm, chúng tôi qua nhà chơi với Corbin vì mẹ nó đi làm sớm. Còn mấy ngày nghỉ nên Jules muốn có nhiều thời gian với nó, nên không gởi nó cho người ta giữ trước và sau giờ học ở trường. Mẹ của nó là một phụ nữ xinh đẹp, dáng vóc thon thả chứ không mập xồ xề như mấy cô gái khác. Mặc dù đã thấy và nói chuyện với chị ấy ở skype trước đây, nhưng tôi vẫn hơi thoáng lo khi gặp trực tiếp. Vì chị khá tốt tính. Tôi thật khó tin được chồng tôi và chị ấy chỉ xem nhau là bạn hoặc anh em đơn thuần chỉ vì họ có chung Corbin. Nhưng đó là sự thật. Tôi ngồi trong lòng chồng của tôi hay để chồng tôi vòng tay ôm lấy tôi khi cùng nhau trò chuyện về những vấn đề của Corbin. Tôi là người khá nhạy cảm nên cố tình làm thế nhiều lần để xem phản ứng của chị thế nào, dẫu biết rằng như thế là không lịch sự cho lắm. Chị giao nhà cho chúng tôi và còn bảo Corbin dẫn tôi đi giới thiệu phòng của nó. Nó khoe tôi khắp ngóc ngách trong nhà, sau đó nằm lăn khềnh trên giường nó để nghe người ta đọc truyện trên đài. Sau đó chúng tôi đưa nó đến trường, nói chuyện với các cô về tình hình học tập và hẹn chiều gặp lại.

Hôm nay sẽ là một ngày khá bận rộn cho chúng tôi vì có nhiều việc phải làm và khoảng cách của các nơi lại không gần nhau. Đầu tiên, chúng tôi tạt qua chỗ làm mới của anh, gặp Quản lý và Thư ký để hỏi về công việc cho ngày thứ 4 tới của anh. Mặc dù tiền lương của anh đã về trong tài khoản, nhưng bây giờ chúng tôi mới tiện ghé lấy bảng lương để kiểm tra; anh đưa tôi xem và đề nghị tôi tìm hiểu. Sau đó chúng tôi lại đến chỗ làm cũ để lấy một số giấy tờ. Thật vui là đi đến đâu, mọi người cũng đều hỏi thăm tôi vồn vã và ai nấy cũng đều biết mặt tôi vì chồng tôi đã cho họ xem khá nhiều hình trước đó.

Kế đến, anh chở tôi đến Ngân hàng để thêm tôi vào chung tài khoản của anh. Những lần đi Mall hay mua sắm thứ gì, anh đều đưa thẻ của anh cho tôi tự quét và trả, cũng như hướng dẫn tôi cách lấy tiền mặt, kiểm tra tiền trên mạng. Thật may mắn cho chúng tôi là chỉ cần đợi 1 chút là được gặp ngay người Quản lý Chi Nhánh để giải quyết, chứ ban đầu chúng tôi nghĩ chỉ ghé qua để lấy hẹn mà thôi. Tôi trình passport, giấy xác nhận thường trú nhân 10 năm. Bà là người rất trách nhiệm, nhiệt tình và vui vẻ. Chúng tôi làm việc trong không khí rất thoải mái. Bà thích thú khi nghe tôi lần đầu tiên thấy tuyết vì tôi vừa từ VN qua. Nụ cười và sự thân thiện luôn xuất hiện trên khuôn mặt bà làm chúng tôi cảm thấy thật gần gũi và dễ chịu. Sau khi hoàn tất, bà cung cấp cho tôi 1 thẻ mới, và bà dẫn vợ chồng tôi ra tận máy ở ngay cửa, ân cần hướng dẫn tôi từng bước từ việc tạo mật mã cho đến cách sử dụng thẻ. Vậy là từ đây khi chồng đi làm, tôi có thể tự tung tăng đi shopping với tiền lương của chồng rồi…hihi…Tôi thật sự cảm phục cách làm việc đầy trách nhiệm và chuyên nghiệp của bà. Không phải vừa ra khỏi quê hương mà tôi đã vội vàng chê ỏng chê eo, mà thật sự, vài cán bộ cấp cao của chúng ta nên học hỏi người nước ngoài về cách làm việc. Thử hỏi có khoản bao nhiêu Quản lý Chi Nhánh Ngân hàng rời khỏi phòng làm việc để ra tận ngõ hướng dẫn cho dân đen cách sử dụng thẻ ???

Rời Ngân Hàng với tâm trạng phấn khởi, chúng tôi đến cơ quan chính phủ để làm SIN (Social Insurance Number). Tôi quên kể, ở đây chuyện xếp hàng là hiển nhiên và ai nấy đều rất lịch sự, thoải mái với điều này. Khi nhân viên chưa lên tiếng “Hello” hay “Next” thì không ai tự tiện bước đến quầy đâu đấy nhé. Cho dù vô đến cơ quan chính phủ thì nhân viên cũng làm việc rất nhiệt tình, cởi mở, dễ chịu và nụ cười thường trực trên môi. Không biết có quá sớm để nói rằng “tôi bắt đầu thích phong cách làm việc của nhân viên nơi đây” ??? Tôi cũng trình đơn đã được điền, Passort và giấy xác nhận thường trú nhân (thẻ thường trú nhân sẽ được gởi đến nhà tôi sau 1 tháng nên tạm thời tôi vẫn dùng giấy này trình khi cần làm giấy tờ liên quan). Tuy nhiên, chúng tôi không hoàn tất cho việc làm SIN vì quên mang Giấy đăng ký kết hôn, và họ yêu cầu phải được dịch sang tiếng Anh. Thôi đành để ngày mai vậy.

May sao kịp giờ đón Corbin tan trường. Hôm nay nó không được vui nên ra về với mặt bí xị. Cô giáo và chồng tôi không thuyết phục được nó cười, nhưng tôi đã làm được. Thế đấy, khi còn làm ở Trường, những “ca” trẻ em nào khó 1 tí là tôi “xử lý” hết nên bạn bè hay trêu rằng “Phước à, thất nghiệp có thể làm mẹ mìn được rồi đấy” Và chúng tôi dẫn nhau ra cửa hàng đồ chơi yêu thích của Corbin, cho nó chọn 1 món, và chồng tôi nói tôi dùng thẻ mới để trả tiền, không quên nói cho nó biết “Hôm nay Hồng Phước mua tặng con đó”. Dẫu rằng tôi dùng thẻ của tôi, nhưng tiền và account thì vẫn là của chồng tôi trước đó, nhưng anh đã làm cho tôi vui và dường như mối quan hệ giữa tôi và Corbin càng gần gũi hơn. Vì thế, nó đã ôm hôn và nói cám ơn tôi.

Hôm nay tuyết rơi nhiều, có đoạn trắng xóa không thấy cả đường đi và dày trên mặt đất khoảng 1 gang tay. Bình thường thấy tuyết trắng xóa đẹp lắm, nhưng khi ra xa lộ thì thấy hết đẹp vì quá dơ (người ta trộn thêm cát để giảm bớt độ trơn trượt của đá, tránh nguy hiểm cho xe cộ). Đi đường tôi mới cảm thấy người dân ở đây thật hay vì đường ai nấy đi, không có phân cách gì hết. Thường là 1 chiều có 3 dãy đi, khi đến ngã tư, ai cần quẹo trái thì đi ra lề ngoài bên trái, có hẳn đèn dành riêng cho lối đi này; kế đến là phần quẹo trái của phía đối diện, sau cùng là phần đường chạy thẳng. Còn không phải ở ngã tư nhưng cần phải quẹo thì cứ đợi ở đó đến khi nào không có xe chạy đến nữa (hoặc khoảng cách xa thiệt là xa) thì mới được quẹo. Thảo nào, khi bà ngoại, má và chồng tôi về VN, họ ngồi taxi mà cứ thót người hoài vì đang chạy tự nhiên có 1 xe chen ngang trước mặt để qua đường mà không hề xin phép trước…

Sau khi đưa Corbin về, trên đường về nhà, anh đã lái xe vòng vòng trong rừng mà anh gọi con đường tắt của cha con anh, chứ thật ra nó còn xa hơn bình thường. Nhưng tôi cũng thấy tếu vì đường chông chênh, 2 bên là 2 rừng cây, xung quanh trắng xóa vì tuyết và cuối đường là con dốc thật cao. Tôi nghĩ những xe đi ngang thấy chúng tôi đang từ trên dốc cao thả xuống , thế nào cũng bảo chúng tôi điên. Chưa hết, lối vào nhà rộng và thưa xe nên anh quẹo qua quẹo lại cho trượt một tí. Ban đầu hơi sợ, nhưng sau, tôi cũng thấy vui với cái tính “điên điên” này của anh. Thôi kệ, ngày hôm nay cười được bao nhiêu, ta cứ cười vậy !










Ngày thứ 4 : Chủ nhật yêu thương

Hôm nay chúng tôi đưa Corbin về lại mẹ nó. Sau đó anh dẫn tôi đi mua thêm đồ lạnh, mặc dù tôi luôn miệng nói không cần vì với 1 người mới qua như tôi, với bấy nhiêu đồ lạnh là tôi đã quá nhiều rồi. Nhưng anh không đồng ý kiến với tôi ở điểm này, và càng khẳng định rằng anh không muốn mọi người nghĩ anh là người chồng tồi. Thế đấy, tốn tiền sắm sửa cho tôi mà còn phải năn nỉ ỉ ôi mỗi ngày…hihi… Chưa kể mỗi lần anh chọn loại áo tốt và thích hợp cho tôi, anh che lại hay giật phắt ngay bảng giá vì tôi sẽ từ chối khi thấy giá hơi cao. Cuối cùng thì tôi cũng bị anh thuyết phục vì “mua đồ tốt một chút để em dùng lâu, khỏi phải mua nhiều” . Vậy là trùm sò với tôi chứ tốt lành gì đâu nhỉ …haha…
Có 1 chuyện buồn cười là tôi có thói quen mặc áo 2 dây và quần ngắn trong phòng ngủ, không thể thay đổi nào hơn được nữa. Đến khi qua đây, tôi vẫn giữ thói quen như vậy nên khi ngồi co ro với chiếc áo ấm để ngồi lướt web thì anh lấy vội áo quần ấm trong phòng ngủ của anh cho tôi mặc. Tôi thích thú với sự ấm áp dễ chịu trong bộ đồ mới này ?! Bởi thế, khi anh đòi mua cho tôi bộ đồ khác thì tôi từ chối ngay. Nhưng bây giờ thì tôi lại thầm cám ơn anh vì tôi thật sự thoải mái hơn và xinh hơn với trang phục ngủ anh đã chọn cho tôi hôm đó.
Kể ra thì chồng tôi không thể bằng với nhiều người khác, nhưng tôi vẫn luôn thấy hạnh phúc và hài lòng với tình yêu bên anh. Anh mua cho tôi từng cái nhỏ nhặt nhất, thậm chí tôi còn nhờ anh tư vấn chọn màu sơn, loại nước rửa móng hay cả loại sơn trị móng yếu cho tôi.

Vùng vẫy các Mall cũng đến chiều. Chúng tôi về nhà để ăn tối vì anh biết tôi rất thích ăn cơm. Trong lúc tôi nấu cơm thì anh giặt, sấy và xếp quần áo. Tôi cũng hoa hòe gọt trái cây và xếp cho gọn theo màu sắc để bắt mắt một tí. Nhiệm vụ của anh là hỏi ý kiến và lấy nước uống cho tôi. Bữa cơm giản đơn nhưng ấm áp và vui vẻ vô cùng. Tất nhiên với người phụ nữ VN (kiên cường và bất khuất) thì việc nấu, dọn cơm và rửa chén bát là trách nhiệm vô cùng cao cả nên tôi cũng tiếp nối công cuộc này. Tuy nhiên, tôi may mắn hơn các bà các cô hồi đó 1 tí là chồng tôi đứng kế bên rửa phụ và làm “tay sai” cho tôi khi cần lau chén bát hay để vào tủ cho gọn gàng.

Ngày chủ nhật, hay còn gọi là Chúa nhật, chồng tôi biết tôi không thể bỏ lễ được, vì thế, từ tối hôm trước, anh đã mở quyển danh bạ và tìm vài địa chỉ của những nhà thờ dành cho Công giáo. Chúng tôi đã chọn nhà thờ của người Ukraina vì không quá xa nhà, lại trên đó viết có lễ 7pm. Chúng tôi rời nhà lúc 6pm để tìm nhà thờ, khi đến nơi, vẫn còn rất sớm mà đã thấy họ đóng cửa. Anh cố chạy đến 3-4 nhà thờ nữa nhưng không đúng là dành cho Catholic, anh xin lỗi tôi rối rít. Tôi cũng không muốn làm anh khó xử nên cười rất tươi và nói “hay là dẫn em đến SuperStore để tìm thức ăn VN vậy”. Trên đường đi, tôi tự nhủ thầm, Đức tin là có trong lòng, chúng tôi lỡ chuyến này không phải do cố tâm….

Tôi vui lắm, vì từ hôm đặt chân đến Red Deer này, tôi mới thấy được các loại rau củ VN tôi hay dùng : khổ qua, bầu, bí, ngò… chỉ là số ít thôi, nhưng cũng đủ làm tôi thích chợ này đến phát điên lên được. Buồn cười nhất là hôm đầu tiên tôi muốn mua trái mướp để xào hoặc nấu canh cũng được, về nhà hân hoan chuẩn bị làm, lấy ra gọt vỏ mới phát hiện tôi lấy nhầm dưa leo. Ôi loại dưa leo xanh lè dài thượt làm tôi hụt hẫng quá !











Ngày thứ 3 : Trung tâm thể dục thể thao

Hôm nay chúng tôi sẽ đi đến Trung tâm thể dục thể thao ở Red Deer. Trên đường đi, vì chưa tới giờ trung tâm mở cửa nên chúng tôi tạt ngang chỗ làm của chồng tôi, gặp vài người bạn ở đó và anh giới thiệu cho tôi biết công việc cũng như những dụng cụ nơi đó...

Là nơi giá lạnh, tuyết phủ nhiều tháng trong năm nên họ phải luyện tập trong nhà. Tôi còn khá quê mùa và “trùm sò” từ lúc ở quê nhà nên không chi phí cho phòng tập đắt tiền trong thành phố và tất nhiên cảm thấy rất thích thú với các tiện nghi nơi đây. Có nhiều phòng cho đủ các loại môn nhưng Jules và Corbin muốn đi bơi, tôi không được khỏe nên chỉ dạo quanh đó để đợi. Tôi thích nhất là phòng tập thể dục dụng cụ cho trẻ em và thiếu niên. Một giáo viên chỉ chuyên tâm dạy vài em, hoặc chỉ 1 em bé mà thôi, và bên ngoài là kiếng hoặc lên lầu nhìn xuống nên ba mẹ của chúng có thể ngồi xem và yên tâm về đứa trẻ của mình. Hoặc cũng lạ lẫm với tôi khi thấy hành lang cầu thang dành cho việc chạy bộ, vì ở VN tôi, người người chạy bộ ở công viên hoặc ngoài đường dù không khí ô nhiễm vô cùng. Cũng dễ hiểu thôi, bên ngoài tuyết rơi nhiều và dày thì không an toàn chút nào cho việc chạy bộ….
Nói đến chỗ bơi, tính ra thì vẫn không mắc hơn ở VN nhiều, chỉ $7/người lớn, $4/trẻ em. Có nhiều loại hồ khác nhau, cũng như trò chơi trong khu bơi. Chưa kể có khá nhiều nhân viên cứu hộ đi lại và trông nom thường xuyên khu vực của mình, chứ không như VN, chỉ có 1 hay 2 người và phần lớn là ngồi trên cao nhìn, nhiều lúc còn lơ đễnh nữa. Trong lúc chờ Jules và Corbin, tôi ngồi và làm quen với 1 chị đến từ tỉnh nhỏ cách Red Deer khoảng nửa tiếng (nhưng vì mới đến nên tôi không thể biết tên tỉnh đó là gì). Chị cũng còn khá trẻ, nhưng tôi hơi bất ngờ khi biết chị có 5 người con và cũng đang chờ con của chị. Khi tôi kể chuyện này cho chồng nghe, anh cũng tròn xoe mắt vì chị cố sinh lần này rồi lần khác đều là con gái, đến cuối cùng là con trai thì ngưng. Chúng tôi trò chuyện khá nhiều về cuộc sống và cũng khá hợp nhau nên thấy thời gian trôi qua khá nhanh. Chúng tôi từ giã nhau khi cha con Jules đã bơi xong và chúng tôi về nhà.

Tôi hắt xì mấy cái liền và bắt đầu sổ mũi nhiều, sợ bệnh quá vì ai cũng nói để bệnh trong thời gian mới qua chưa thích hợp khí hậu thì bệnh sẽ lâu hết lắm. Bởi thế, tôi nhờ chồng chạy ra mua cho lọ Tylenol, loại thuốc gần giống Panadol ở VN. Sau khi uống 2 viên, chúng tôi kéo nhau ra Mall để mua 2 dụng cụ cho việc trượt tuyết. Nói cho sang, chứ thật ra, chúng tôi đi lên đồi và ngồi trên máng nhựa và trượt xuống. Mặc dù hôm nay tuyết không được nhiều, nhưng chúng tôi cũng có 1 buổi tối vui ra phết. Trước đây, khi đi Mũi Né, bạn bè có rủ chơi trò trượt cát, nhưng tôi không dám chơi vì sợ bị té đập mặt xuống và gãy luôn cái mũi…haha…Chồng tôi nghe tôi kể vụ này trước khi thử trò chơi, anh bật cười và mãi tận sau này vẫn trêu tôi luôn.

Tối, tôi lại cuộn tròn trong vòng ray rắn chắc nhưng dịu dàng của anh và ngủ cùng với nụ cười hạnh phúc giản đơn của mình….










Ngày thứ 2 : lần đầu tiên khám phá tuyết

Với một người ở VN như tôi thì chuyện thấy tuyết sẽ vô cùng lý thú.
Buổi sáng bắt đầu bằng 1 nụ hôn đánh thức của Corbin. Tôi còn chưa quen với giờ giấc ở Canada, nên cứ khoảng 4am (6pm VN) thì tôi không thể nào tiếp tục ngủ. Thế là tôi đành thức dậy, loay hoay trò chuyện với các bạn hoặc dạo quanh facebook. Sau đó, tôi ráng dỗ tiếp giấc ngủ vì cuộc sống mới của tôi sẽ bắt đầu ở đây, tôi không thể trái giờ giấc như thế mãi và thế là thức giấc sau cha con Corbin.
Hôm nay là ngày đầu tiên tuyết rơi ở Red Deer. Nhìn những bông tuyết bay lất phất bên ngoài thật dễ thương. Chồng tôi chuẩn bị cho Corbin đến trường mà không hề làm phiền tôi. Nhưng tôi vẫn muốn tỏ ra là người phụ nữ chu đáo nên muốn giúp đỡ gì đấy với anh. Từ tối qua, anh đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn cho nó đến trường ngày hôm nay nên cũng không bận rộn gì mấy. Tôi không đưa đi cùng vì trường không quá xa, với lại tôi cũng chưa chuẩn bị gì cho tôi, nên dự định ở nhà đợi anh về rồi chúng tôi ra ngoài. Nhưng sau đó, anh lại chở Corbin quay về nhà vì trường hôm nay được nghỉ mà chắc có lẽ hôm qua khi đón nó, chúng tôi đã không để ý. Thế là anh đến shop 1 mình vì anh có 1 số việc cần làm ở đó, mà Corbin thì chắc chắn không thể chịu ở đó lâu.
Cả 2 chúng tôi cũng khá dễ dãi cho nhau, Corbin xem phim và tôi lướt internet, thỉnh thoảng nó lại lấy đồ chơi ra chơi 1 mình mà không hề làm phiền tôi, chỉ có chốc chốc tôi ngó chừng xem nó làm gì mà thôi. Đối với tôi, chỉ cần có internet để dạo quanh hoặc chat với bạn bè là đủ rồi, chứ không hẳn phải luôn tay luôn chân đi ra ngoài. Nhưng với người khác, tôi nghĩ sẽ rất buồn và sốc khi bước chân từ thành phố SG nhộn nhịp qua một thành phố nhỏ bình yên Red Deer mà không thể tự lái xe ra ngoài.
Gần đến giờ Jules về, tôi lấy 1 mớ rau củ và xương heo để nấu soup. Tôi thích nấu canh bằng xương heo cực kỳ, nhưng khi đi chợ, Jules luôn thắc mắc “tại sao em phải mua xương, chỉ dành cho chó?” Ở nhà, chồng tôi đã có sẵn gạo màu nâu, tôi không biết nấu thế nào vì quá lạ lẫm, nhất là càng ngạc nhiên khi thấy chồng tôi bày cách nấu với nước, bơ và tí muối. Tối hôm trước, tôi quá nhớ cơm nên lấy gạo nấu và chiên 2 trứng rồi ăn ngấu nghiến. Loại gạo trắng trong chợ mà chúng tôi mua hôm trước, nhưng ăn sao vẫn thấy lạ lẫm với khẩu vị VN của tôi, nhưng như vậy vẫn khá là đầy đủ cho những ngày đầu sống nơi xứ người bên người chồng không cùng văn hóa.
Jules thường có thói quen nhắn tin cho tôi khi Jules đi làm và chúng tôi không thể trò chuyện. Bây giờ, dù đã ở bên nhắn nhưng thói quen này vẫn được giữ, nên tôi cũng cảm thấy thoải mái chứ không cô đơn. Anh nhắn thời gian sẽ hoàn tất công việc, và khi đang trên đường trở về. Tôi tranh thủ làm nóng thức ăn. Vừa ăn Jules vừa tấm tắc khen món soup của tôi nấu, chẳng biết thật hay không nhưng tôi cũng thấy vui. Anh còn ra 1 quyết định rất hay ho “Bây giờ thì anh cho em tha hồ mua xương về nấu soup nhé, vừa ngon lại vừa quá rẻ”….haha

Ăn uống xong, 3 người chúng tôi mặc đồ ấm vào để đi dạo xung quanh, xem hàng xóm trang trí Giáng sinh. Năm nay chúng tôi không làm gì cả, sẽ kéo nhau về Vancouver island chơi cùng gia đình của anh và cũng để tôi gặp mọi người vì đám cưới chúng tôi chỉ có bà ngoại và mẹ của anh thay mặt gia đình đàn trai tham dự mà thôi. Cả gia đình ở đó đang rất phấn khởi đợi diện kiến “nàng dâu mới”. Tôi cũng rộn ràng không kém, vì trước đó tôi được xem hình và thích thú với các trò chơi biển của gia đình….Nói tiếp về vụ trang trí Giáng sinh, mỗi nhà làm mỗi kiểu nhìn thật thích. Cảm giác tôi lâng lâng khi so sánh với quê nhà. VN của tôi có khí hậu ôn hòa nên chưa bao giờ có được tuyết (ngoại trừ Sapa mà tôi chưa được đặt chân đến), bởi thế, mỗi khi trang trí, người ta thường dùng bông gòn phủ lên. Thỉnh thoảng SG mới được lạnh se cắt da để tha hồ mặc nhiều áo lạnh xúng xính. Còn ở Alberta này, tôi mặc mấy lớp áo, bao tay, boots và cả trùm kín cổ nhưng tay tôi vẫn luôn lạnh buốt gần như tê cóng. Nhưng thích lắm, nhìn xung quanh trắng xóa vì tuyết, tôi thích mặc quần áo màu đen và đỏ vô cùng để được thấy nổi bật giữa khí trời nơi đây. Mỗi bước chân đi, cảm giác như mê dại khi được thỏa mãn ước ao ngốc nghếch theo đuôi bao nhiêu năm trời : được nhìn thấy và chơi đùa cùng tuyết. Tôi phấn khích bảo chồng chụp nhiều hình cùng với tuyết và khung cảnh nơi đây để được khoe với gia đình và bạn bè bên VN. Và sự mê mẩn này đã hại tôi cảm sụt sùi ngày hôm sau.
Đêm, tôi lại chìm trong giấc ngủ với nụ cười hài lòng cho cuộc sống hiện tại : dù không giàu sang nhưng hạnh phúc bên người đàn ông tốt của mình; dù tiết trời giá lạnh nhưng ấm áp với sự chăm sóc tận tụy của anh….








Chuyến đi tìm "vùng trời hạnh phúc"

Không có hạnh phúc nào mà không trải qua thử thách. Nếu bạn làm được, bạn sẽ chạm đến những điều bạn mong ước.
Ngày 25/11/2009 sẽ luôn là ngày rất đặc biệt mà tôi không thể nào quên được. Ngày tôi phải vượt đại dương, đi nửa vòng trái đất để về nơi gọi là “gia đình mới của tôi”

…Chuyến bay là 3:55pm nhưng do tính lo xa nên tôi đến sân bay TSN lúc 1pm. ..Nhờ sự giúp đỡ của cô bạn tốt bụng mà mớ hành lý cồng kềnh và vượt số ký quy định cũng được giải quyết ổn thỏa. Vậy mà cũng mất 1 khối thời gian đáng kể, nên chỉ còn lại khoảng 30’’ để bước ra ngoài trò chuyện cùng người thân…. Thật lòng tôi mang ơn cô bạn này rất nhiều vì hành lý dư tôi chỉ phải trả phân nửa tiền, chỗ ngồi của tôi luôn bên cạnh lối đi, bên cạnh lại là ghế trống nên tôi có thể ngồi duỗi thẳng chân hoăc lăn đùng ra 3 ghế mà ngủ khì thoải mái dưới ánh mắt thèm thuồng ghen tỵ của những người nước ngoài xung quanh.

Bay khoảng 3 tiếng thì thì quá cảnh ở Taipei. Có sự chênh lệch nhỏ về múi giờ, đáp chuyến bay 8:30pm ở Taipei, nghĩa là 9:30pm ở VN. Ở đó hơn 2 tiếng nhưng khoảng 1 tiếng thì được gọi vào 1 khu vực khác. Tại đây tôi làm quen và trò chuyện cùng đôi vợ chồng người Canada ở Quebec vừa du lịch VN và Campuchia. Nhìn họ mà tôi hy vọng sau này mình cũng được thế : về hưu và du lịch…. Nói chuyện với nhau có vẻ rất hợp và vui đến tận lúc lên máy bay thì chúng tôi phải chia tay và không quên trao đổi email cho nhau vì tôi lên tầng trên, còn họ ở tầng dưới.

Bắt đầu một chuyến bay dài từ Taipei sang Vancouver lúc 11pm (12am VN), điểm đến đầu tiên của tôi khi đặt chân đến Canada. Chuyến đi này ngốn khoảng 10 tiếng. Như đã nói, tôi may mắn nên ngồi dãy 3 ghế mà chỉ có 1 mình tôi với 3 cái gối, 3 cái mền. Ban đầu còn ngại ngùng nhưng sau đó thì cứ tha hồ mà lăn lộn với “không gian riêng” trên chuyến bay này. Mặc dù không có được giấc ngủ trọn vẹn như khi nằm trên chiếc giường êm ấm ở nhà nhưng đã là quá tốt, phải không ạ ? Trên chuyến bay, tôi và đôi vợ chồng người Đài Loan nhưng ở Vancouver đã làm quen, trao đổi email và trò chuyện đủ mọi thứ trên đời, từ cuộc sống, công việc, tương lai cho đến chuyện mỹ phẩm, chăm sóc da, chuẩn bị có baby…

Đáp chuyến bay tại sân bay Vancouver 6:10pm (khoảng hơn 9am VN), tôi theo dòng người bước ra khỏi máy bay 1 đoạn khá xa. Công nhận là đã bước ra nước ngoài thì mới thấy VN mình còn nhỏ bé lắm. Sân bay này được mệnh danh là 1 trong 10 sân bay đẹp nhất vì có Art Gallery nhưng tôi không đủ thời gian để khám phá, chỉ duy nhất kịp chụp hình con gì đang bơi bơi nhìn lạ lạ thôi….Sau khi đi qua đủ phương hướng thì đoàn chúng tôi tách ra là 2 đường, tôi phải đi vào lối dành riêng cho người mới di dân, du học và du lịch. Đến quầy, gặp được người hướng dẫn là VN nên mừng húm. Tôi có chút trở ngại là không có thời gian tham khảo nhiều nên mang hạt giống rau củ để dành sẽ trồng sau này. Trên tờ khai hải quan, tôi cũng thành thật khai báo như vậy nên hỏi chị có vấn đề gì không, tất nhiên là chị nói tôi đã bị mở hành lý và vứt đi tất cả. Nhưng khi đó chị có nói thêm một câu “cũng may mắn cho em là hôm nay không có người kiểm tra”. Tôi cũng lo lắng nếu không khai mà bị phát hiện thì sẽ mang tội gian dối với chính phủ, nhưng chị nhắc lại câu đó nên tôi xin chị khai lại là không mang gì….Kế đến chị hướng dẫn các bước tôi cần làm kế tiếp và cả sau khi về đến nhà.
Đến phần quan trọng : làm thủ tục di dân. Cả một dãy thật dài nhưng chỉ có 2 viên chức làm việc, một người là Châu Á, và người kia chắc Canada (vì nhìn giống chồng tôi…haha). Đang xếp hàng, tôi cũng bắt chuyện với 1 cô nàng người Úc, quay lại thấy đôi vợ chồng người Việt đến Canada theo đường du lịch loay hoay và bối rối khi không hiểu viên chức phỏng vấn nói gì mà tôi cũng chưa kịp nghe để dịch lại cho họ. Vì thế tôi nói họ đợi đến lượt tôi bước lên thì sẽ hỏi lại giúp, nhưng ngay khi tôi đang nói chuyện, cả gia đình Ấn Độ 4 người đang xếp sau đã chen chân bước lên xếp đứng trước tôi. Tôi hơi bực nhưng rồi thôi, sau đó hướng dẫn họ đi ra nơi lấy hành lý và nếu gặp khó khăn gì thì đợi tôi, hỗ trợ nhau được gì nơi xứ người thì làm… Nói về 2 viên chức, người Châu Á làm thủ tục và phỏng vấn có vẻ nhanh hơn người kia 1 tí (khoảng xong 3 người thì người kia vẫn chưa xong 1 người). Đứng xếp hàng mà tôi hồi hộp lắm, đặc biệt là sau khi phát hiện việc mang hạt giống là trái quy định của chính phủ.
Tôi liên tục cầu nguyện…lúc sau có thêm 3 viên chức ra hỗ trợ, tôi càng lo lắng hơn vì sợ sẽ bị kiểm tra hành lý. Viên chức đầu tiên ổn định chỗ làm việc thì gọi tôi. Tôi bước lên với 1 nụ cười chào và “hello”, anh này rất trẻ và đẹp trai (đẹp hơn cả chồng tôi…haha….đừng ai dịch đoạn này cho chồng tôi biết nhá) Đang hồi hộp và chưa thật sự bước gần đến quầy nên không nghe được anh ta nói gì, nhưng tôi hỏi lại là “ông hỏi về chuyến đi của tôi à”. Chẳng biết có đúng không nhưng anh chàng cùng “uh, chuyến đi của bà thế nào”, tôi nói “tôi rất mệt vì đây là chuyến bay xa đầu tiên của tôi”. Anh làm 1 số thủ tục và hỏi tôi vài câu, chẳng hạn như “bà đã đến Canada bao giờ chưa, đã bị từ chối visa lần nào chưa, vì sao…” Sau đó thì anh ta cũng thông báo một số giấy tờ sẽ được gởi đến nhà cho tôi, đề nghị tôi cung cấp địa chỉ cũng như số điện thoại của chồng, may mà tôi nhớ nên không phải mất thời gian cho việc này. Và cuối cùng là ký lên bộ giấy tờ mà họ đã gởi về cho tôi khi còn ở VN. Vậy đấy, tôi may mắn được giải quyết nhanh, chứ mấy người khác thì tôi chẳng biết họ hỏi gì mà thấy đứng đợi lâu thiệt là lâu. Tạ ơn Chúa !!!

Hoàn tất việc giấy tờ cũng gần 7:30pm , tôi theo dòng người bước ra khu vực lấy hành lý. Sự hồi hộp và lo sợ vẫn luôn theo đuổi tôi cho đến tận khi nào tôi thấy và được chạm vào hành lý của mình; vì vậy, tôi cứ đứng một chỗ ráng dõi mắt tìm 2 kiện của mình. Đợi mãi mà vẫn chưa thấy chúng, tôi vội đi hỏi thăm những người ở đó. May mắn thay, tôi đã thấy được chúng, ai đó đã nhấc dùm ra khỏi đường truyền, mà khi đứng bên phía đối diện, tôi không thể nhìn thấy. Đang loay hoay suy nghĩ làm thế nào thể khiêng chúng lên xe đẩy thì người đàn ông làm dịch vụ vận chuyển hành lý đã đề nghị tôi với giá 20 đô với lời cảnh báo “bà sẽ không thể di chuyển nó đâu, nơi máy bay đi Calgary rất xa”. Vì là người VN mới qua, tôi luôn đổi ra tiền Việt và cảm thấy quá phí cho việc này. Vừa lúc đó, tôi quen 1 cô bạn người Philippines trạc tuổi tôi cũng lần đầu tiên đến Canada và cùng đang đợi chuyến bay như tôi. Thế là chúng tôi đỡ hành lý cho nhau và cùng nhau đi hỏi đường đến nơi làm thủ tục cho chuyến bay kế tiếp. Vừa đi chúng tôi vừa trò chuyện vui vẻ mặc dù khá xa và đôi lần bị lạc đường. Cô bạn bằng tuổi tôi nhưng đã có 3 đứa con, chồng đã làm việc ở Calgary và hy vọng năm sau họ có thể mang 3 đứa con qua cùng.
Vừa đến nơi cũng đã hơn 8pm, tôi dự định mở laptop để gọi điện thoại cho chồng yên tâm nhưng không kịp, tôi phải làm thủ tục lên máy bay ngay.

Chuyến bay từ Vancouver đến Calgary bắt đầu 8:30pm và sẽ đáp vào lúc 10:55pm. Tôi đã bắt đầu thật sự sợ máy bay, thêm việc lần đầu tiên mang boots nên chân tôi đau rã rời, chỉ muốn được đi chân trần như khi ở nhà bên VN. Còn cô bạn, cũng may tôi có mang vài đôi vớ, chứ không chắc cô nàng lạnh cóng với đôi chân trong đôi dép kẹp. Cám ơn các bạn trên facebook đã nhắc nhở tôi mang thêm vớ và áo ấm…. Ra khỏi máy bay, chúng tôi tìm đường để Exit, vì tối nên sân bay cũng khá vắng vẻ, chúng tôi cũng đã lạc hướng 1 lần. Đang rất đau chân, mệt mỏi và chán nản với chuyến đi dài, tự nhiên chồng tôi xuất hiện trước mặt. Anh chạy đến ôm chầm lấy tôi, tôi òa khóc vì tủi, vì mệt và cũng mừng vì biết đã đến nơi an toàn. Anh chỉ kịp chụp 1 tấm hình cho chúng tôi.
Nhờ có chồng kế bên, tôi cảm thấy thoải mái và phấn chấn lên 1 tí. Anh đi lấy hành lý giúp tôi và chào vợ chồng người bạn rồi chúng tôi ra xe để lái về Red Deer khoảng 1 tiếng nữa. Trên xe, chúng tôi hào hứng kể chuyện cho nhau nghe. Tôi kể anh về chuyến đi dài của tôi. Còn anh, anh kể lại những lo lắng cho tôi, đặc biệt là không nhận được tin tức gì của tôi từ Vancouver. Anh đếm trên facebook về thời gian chuyến bay tôi sẽ đáp tại Calgary. Anh vào tận bên trong để đợi tôi, trên tay đã cầm sẵn camera để chụp khi tôi vừa bước ra, nhưng quá nóng ruột nên anh đi sâu vào trong đón tôi….

Cám ơn Hồng Ân Thiên Chúa và Mẹ Maria luôn che chở, dõi theo tất cả chuyến đi của tôi trong cuộc đời !!!



Finally...

,

Cuối cùng thì cũng đã đặt vé cho chuyến đi đoàn tụ với chồng : 25 tháng 11, 2009...
Hôm nay ngày đặc biệt quá. Chỉ sau hơn 2 tuần, văn phòng IOM đã thông báo visa về. Ngoài sức mong đợi, thông thường phải 4 đến 6 tuần visa mới về. Vậy mà cứ nghĩ đầu tháng 12 mới sang với chồng, bây giờ thay đổi cái vèo trong tháng 11. Ban đầu dự định sẽ đi vào ngày 18, nhưng sau đó thấy gấp gáp quá, còn nhiều việc phải làm nên đành chọn ngày 25 :cheers:
Chồng cứ rên xiết nào là "sao em phải dời thêm nhiều ngày thế, em đã có những mấy tháng rồi mà"...nào là "anh đã nói em đi thăm mọi người từ mấy tháng nay rồi"...hehe...nhưng "lệnh vua không qua lệnh nàng" nên chồng vẫn phải "tuân lệnh" rằng đúng ngày đó thì mới có kẻ chịu rời xa quê hương để sang giặt giũ và xếp quần áo dùm chồng :lol:
Thế đấy, bây giờ thấy còn nhiều việc phải làm lắm. Nhưng tâm trạng lại càng phấn khởi hơn, ít ra, khi đi mua đồ sẽ có kẻ xách dùm và lái xe chở đi mà không phải trả tiền hoặc buồn buồn xem phim ma sẽ có kẻ "bị" ôm P::D