Nơi cảm xúc thăng hoa

Bay lên nào....

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Nhật ký của Bi

NHẬT KÝ CỦA BI


Viết một chút về ngày trước khi Bi ra đời - Thứ 3: 27.9.2011:

Buổi sáng, Mẹ ở nhà một mình, bà Nội vào bệnh viện chăm ông ốm từ hôm qua. Lúc đi bà cũng lo vì Mẹ sắp tới ngày sinh rồi. Mẹ nói bà đừng lo, một tuần nữa Mẹ mới sinh. Sáng nay tự dưng Mẹ thèm món đậu hũ nhồi thịt xốt cà chua. Mẹ dẫn xe bà xuống (xe Mẹ bà nội đi), phải hì hục đạp mấy phát xe mới nổ máy vì để lâu không đi. "Cái bụng to đùng còn chạy xe". bác hàng xóm phải phàn nàn là sao Mẹ liều thế.

Buổi trưa Mẹ ăn cơm sớm, Mẹ khóa hết cửa dưới rồi lên phòng nằm nghỉ, nằm mãi mà không ngủ được, tivi cũng không có phim gì xem. Mẹ nằm xoa xoa bụng, nghĩ ngợi, không biết tới lúc đau đẻ sẽ thế nào? Rồi Mẹ nghĩ miên man về hình ảnh của con.

Hôm nay là tới lịch khám thai tuần thứ 39. Mẹ định sẽ không đi nhưng nghĩ lại giờ nhiều trường hợp tới tuần cuối nước ối tụt, nên lo lo. Chiều Bố về sớm nghỉ ngơi để tối vào bệnh viện chăm ông thay bà. Mẹ nói Bố tranh thủ chở Mẹ đi khám.

Bác sĩ Trang khám nói là Mẹ mở một phân rồi nhưng đầu còn cao nên trong vòng một tuần nữa mới sinh. Nếu tuần sau Mẹ chưa sinh thì tái khám vào ngày thứ 7.Mẹ cũng băn khoăn không biết Mẹ có đẻ thường được không vì con dây rốn cuốn một vòng ở cổ. Bác sĩ nói tới lúc đó bác sẽ tùy cơ ứng biến, nói Mẹ hãy yên tâm. Nhưng dù đẻ mổ thì Mẹ cũng nên để cơn đau đẻ tới, vì lúc đó cơ thể tiết ra một chất, mà khi ra ngoài phổi em bé hấp thụ lại được, sẽ tốt hơn là mổ trước cơn đau đẻ. Nghe tới sức khỏe của con, Mẹ thấy có lý.

Khám xong về nhà Mẹ nói với bà Nội là mở một phân rồi nhưng tuần sau mới sinh. Bà Nội nói sao mở một phân mà một tuần nữa mới sinh, lúc đó bà nói Mẹ nhập viện đi. Mẹ cười hì và đi ăn cơm. Trước khi Bố vào bệnh viện, Mẹ thấy hơi đau bụng, nhưng Mẹ nghĩ là cảm tính, nên bỏ qua. Nhưng đến 8h30 Mẹ thấy nhói đau bụng dưới, Mẹ cũng cho là cảm tính, nhưng Mẹ để ý, và rồi cơn đau theo từng cơn, cách khoảng 10 -15 phút lại có một cơn đau, càng lúc khoảng cách càng ngắn. Mẹ gọi
cho bác sĩ, bác nói là khám cho Mẹ thấy chưa có dấu hiệu gì, vì đầu em bé còn cao lắm, chưa đẻ được đâu. Nhưng bác vẫn dặn Mẹ là một tiếng nữa, nếu vẫn có con đau vậy thì thay đồ nhập viện, tới bệnh viện thì gọi cho bác sĩ.

Mẹ thấy lo lắng quá, Mẹ gọi cho bà Ngoại, nói triệu chứng vậy, bà bắt Mẹ nhập viện ngay, không thì đẻ rớt mất. Ngày xưa bà chuyển dạ 30 phút sau là sinh rồi. Bà làm Mẹ hồi hộp và cuống cả lên. Mẹ sang phòng bà Nội nói là đi viện. Bà cả ngày qua không ngủ chút nào vì chăm ông, mới ngủ một chút đã bị Mẹ con mình gọi dậy.

22h30: 27.9.2011

Mẹ gọi cho Bố nói là nhập viện. Trước đó những cơn đau Mẹ cũng gọi cho Bố, Bố nói Mẹ không sao, cứ theo dõi, đau nhiều thì nhập viện. Bố gọi taxi cho Mẹ đi bệnh viện, bà chuẩn bị đồ vào với ông Nội. Bố sang bệnh viện Từ Dũ với Mẹ. Mẹ thay đồ, kẹp tóc và xịt nước hoa, Mẹ thấy bà đẻ nào cũng lùi xùi, Mẹ nghĩ Mẹ đi đẻ phải thơm tho.

Vào bệnh viện Mẹ vào khám ngay, lúc ấy Bố chưa đến. Bác sĩ khám nói Mẹ đã mở hai phân, và cho Mẹ nhập viện. Trong thời gian đợi hồ sơ nhập viện thì Bố, bác Lan, bác Hoài và Bác Nhung đến.

Bố chụp cái vòng đeo ở tay Mẹ để lưu lại mã số, để lúc nhận con xem cái mã số trên tay con có giống của Mẹ không. (lo lắng nhầm con ấy mà). Mẹ hồi hộp lắm, vậy là sắp gặp con rồi. Nhìn qua nét mặt Bố và các bác ai cũng hồi hộp.

Khi Mẹ được gọi lên phòng chờ sinh. Mọi người không được đi theo, phải đứng ở dưới. Vào phòng chờ sinh, Mẹ phát hoảng, một phòng toàn bà bầu sắp sinh, rồi tiếng khóc, tiếng la hét vì đau. Mẹ run run, nhưng tự nhủ là mọi chuyện rồi sẽ qua. Và nghĩ sao mọi người la la hét khóc lóc dữ vậy ta? Lúc đó Mẹ mới trải qua cơn gò nhẹ nhẹ nên chưa biết cơn đau đẻ là thế nào. Năm gần 2 tiếng sau, Mẹ mới thấm thía. Mẹ cũng hét lên vài lần và bấu chặt tay vào thành giường vì không chịu được. Lúc mở 5 phân, bác sĩ cho Mẹ vào phòng sanh,Mẹ mừng rơn vì nghĩ là được sinh rồi. Nhưng đâu biết là vào đó nằm chờ mở thêm nữa mới sinh, chứ đâu phải nói sinh là sinh đâu. Nghĩ lại thấy mắc cười quá con ạ.

Nằm trong phòng sinh, nghe tiếng em bé khóc trào đời, sao thiêng liêng quá. Lúc đó Mẹ nghĩ, nếu sau này Mẹ sinh thêm em gái cho con, Mẹ sẽ hướng em con theo bác sĩ khoa sản. Vì lúc này Mẹ mới cảm nhận hết sự thiêng liêng của nghề này. Đón đầu sinh linh bé nhỏ trào đời, thật là vinh hạnh con à.

Mẹ nằm trong phòng sinh hai tiếng thì Bác sĩ Trang tới, lúc này Mẹ đau quá, nói bác sĩ mổ cho Mẹ. Bác sĩ nói Mẹ sinh thường được nên để đẻ thường. Xong bác sĩ khám lại cho Mẹ thì đầu em bé vẫn cao, và nước ối xấu, nên phải chỉ định Mổ. Lúc này, Mẹ mệt rã rời, tơi bời cả người, nghĩ là thôi mổ cho xong, chứ đau quá chịu không nổi nữa rồi. Hơn nữa Mẹ cũng lo cho sức khỏe của con ở trọng bụng.

Phòng mổ chưa có, Mẹ phải đợi thêm hai tiếng nữa ở ngoài hành lang. Mẹ cảm giác chết đi sống lại, oàn oại cả người, cố gắng cắn răng chịu đựng và không la lên. Nhưng càng về sau từng cơn đau làm Mẹ run lẩy bẩy người, tay cũng không còn sức bấu vào thành giường nữa. Môi thì khô ran, mắt lờ đờ, ôi trời, nghĩ thấy kinh khủng quá, nhìn qua xung quanh thì ai cũng như ai…

Thấy mẹ hét lên và người run lẩy bẩy, Bố nhìn Mẹ qua lớp cửa kính phòng sinh (luc đó Mẹ đang nằm chờ ở hành lang). Bố sốt ruột gọi cho bác sĩ Trang liên tục, làm bác sĩ cũng quýnh lên. Bác lại an ủi Mẹ “có phòng sinh thì sẽ tới lượt em mổ, sắp rồi. Ông xã em gọi cho chị hoài, làm chị cũng nóng ruột phải săn quần chạy nãy giờ".

5h50 28.9.2011 – khoảnh khắc tuyệt vời, điều Mẹ mong chờ nhất: CON RA ĐỜI.

Mẹ lắng nghe xem có tiếng con khóc không, nhưng thấy im lặng một vài dây, sau đó mới nghe tiếng con oe oe nhỏ xíu vì Con mệt vì bị nhiễm nước ối xấu. Đang miên man nghĩ thì bác sĩ Trang nói “con trai nhé Trâm”. Mẹ không đáp lại vì vẫn chìm trong suy nghĩ về con trai, rằng Mẹ đã làm Mẹ, và con đã trào đời an toàn. Mẹ muốn cất tiếng nói cám ơn chị Trang, nhưng họng cứ đơ đi. Cảm giác lúc đó Mẹ như trôi bồng bềnh và mơ mơ màng màng.

Lúc xe đẩy tôi ra khỏi phòng phẫu thuật xuống phòng hồi sức, Mẹ cố ngó nghiêng tìm xem Bố đâu rồi. Vì lúc này Mẹ xúc động lắm, Mẹ chỉ mong nhìn thấy Bố để mỉm cười thôi. Ngó hoài không thấy Bố và các bác đâu Mẹ hơi lo. Lúc vào thang máy, Mẹ hỏi chị hộ lý là người nhà có được vào chăm không? Chị nói người nhà mình đang đợi ở trên phòng bệnh.

Mẹ nghĩ là chỉ hồi sức 2 tiếng thôi, nhưng Mẹ bị tăng huyết áp, nên phải điều trị tới 21 tiếng. Bố, các bác chờ mỏi mòn ở ngoài, ai cũng lo lắng, sao mãi mà Mẹ không ra. Bố cuống cả lên và lại gọi bác sĩ Trang, bác phải vào xem Mẹ thế nào. Bác động viên Mẹ ráng chịu đựng. Lúc này Mẹ mong được kêu tên để lên phòng bệnh lắm, vì Mẹ chưa thấy mặt con, gần một ngày rồi, không biết con ở đâu, con có đói không? Con có khóc không. Ôi lung tung suy nghĩ làm Mẹ nằm đó cũng không yên nữa.

Lúc ra khỏi phòng hồi sức, một lần nữa Mẹ lại tìm kiếm người nhà mình, cũng không có ai. Vì mọi người trực ở bệnh viện gần hai ngày hai đêm rồi mà. Lên tới phòng bệnh thấy bà Ngoại Mẹ yên tâm lắm. Bà Ngoại tối hôm nghe Mẹ chuyển dạ bà đã không ngủ được, chờ trời sáng để bắt xe vào Sài Gòn. Bà đến là vào thẳng bệnh viện, bà nói Bố và các bác về nghỉ để bà trực. Lúc đó là 2h20 ngày 28.9.2011, Mẹ gọi cho Bố thều thào nói Mẹ đã lên phòng và đang nằm cùng con. Bố hỏi Mẹ có khỏe không? Nghe giọng của Bố Mẹ muốn khóc luôn. Vừa mừng vừa sợ, cảm giác như được che chở. Đêm đó Bố cũng không ngủ được, sáng Bố vào thật sớm. Bố nhìn con, Bố cười. Mẹ hỏi Bố cảm giác làm Bố thế nào, Bố chỉ cười, Mẹ nghĩ Bố đang xúc động đấy mà.

2.10.2011 Con về nhà cùng Bố Mẹ sau năm ngày nằm viện.

Đón con là ông bà Nội. Nhìn con Ông Nội thốt lên "giống Quân thế". Ông mới xuất viện hôm qua, người vẫn còn yếu nên chỉ chơi với con một lúc.

Bà Nội lãng mạn lắm con biết không, bà cắm trong phòng mình một bông hồng tặng Mẹ con mình: Mẹ trong con vuông đấy. Lúc Mẹ sinh bà cũng gọi điện chúc mừng Mẹ, lúc đó bà chăm ông nên bà chưa vào thăm Mẹ con mình được.

10.10.2011 Con rụng rốn.

Buổi sáng Mẹ cởi đồ để tắm cho con, thấy rốn con bong ra một ít, có kèm chất nước màu bầm bầm, Mẹ sợ con bị nhiễm trùng, nên hỏi bà Nội xem rốn con bị làm sao rồi, bà Nội cũng không biết. Hôm đó bà ngoại lên nhà anh Khánh chơi, không biết hỏi ai, trong lòng Mẹ lo lắm. Bà Nội tắm cho con cẩn thận, tránh nước vào rốn, xong lấy nước muối sát trùng rốn cho con. Đến chiều bà Ngoại về, lúc tắm cho con buổi chiều, rốn con rụng, cả nhà mừng quýnh lên. Mẹ vẫn lo sao rốn con lại vẫn có chất nước màu sậm đó, bà Ngoại nói “không sao, đứa nào chẳng thế’. Chỉ vậy thôi là Mẹ yên tâm rồi. Vậy là 11 ngày con rụng rốn. Hôm nay, ông Nội mệt nên lại nhập viện con ạ.

Con về nhà, hai tuần đầu, Mẹ phải ghi lịch ăn của con để nhớ và cho con ăn đúng giờ. Mẹ quá lo lắng nên không nghĩ ra là hễ con khóc là đòi ăn ấy mà. Nên mỗi lần con khóc, Mẹ phải lật sổ ra xem cữ trước con ăn lúc mấy giờ. Tuần đầu tiên, Bố Mẹ thức trọn đêm để pha sữa cho con và nhìn con ngủ. Vì con ngủ không sâu, cứ 45 phút đến một tiếng con lại khóc đòi ăn. Mẹ lo lắng lắm vì con ngủ không dài giấc sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển của con. Nhưng biết làm sao được, mọi người động viên Mẹ là mỗi đứa mỗi khác, qua tháng là bé sẽ khác ngay. Nên yên tâm mà chăm sóc con.

Mẹ cũng bị stress vì bà Nội cứ nói Mẹ sao không biết cách bế cho con bú, rồi sao này sao kia. Làm Mẹ căng thẳng đầu óc lắm. Con còn đỏ hỏn, Mẹ thì mới làm Mẹ, cái gì Mẹ cũng phải tập chứ, áp lực với Mẹ quá Mẹ thút thít khóc, Bố phát hoảng phải hỏi vì sao. Thêm cái khoản, hai bà của con ép Mẹ ăn quá nhiều cơm, đến nỗi Mẹ đến bữa ăn là ngán ngẩm. Ăn không còn cảm giác ngon. Đêm nằm Mẹ nhìn con mà thấy yêu con biết bao. Lại nhớ đến bà Ngoại thật phi thường, sinh liền 4 đứa con. Thương bà quá con ạ.

Nhìn con Mẹ cười mỉm mãi. Yêu lắm con trai!

***29.10.2011

Cả tuần nay con cứ gắt ngủ, gắt cả ngày lẫn đêm. Mẹ lo lắng không biết con có khó chịu gì trong người không? Sao con gắt liên tục 2-4 tiếng mới chịu ngủ, nhìn con mệt lả và oàn oại trên tay Mẹ mà vẫn chưa ngủ được, Mẹ muốn khóc theo con, Mẹ bối rối lắm. Bà Nội cũng bế ru con ngủ, con vẫn quấy khóc. Bà Ngoại thì sốt ruột đi qua đi lại ngoài cửa phòng.

Ngày hôm nay con ăn ít hơn mọi hôm, con ăn bằng một nửa mọi hôm, lại còn ọc sữa ra nữa. Mẹ đã bế con và đợi con ợ 2-3 cái mới đặt con nằm. Vậy mà chút sau là con ọc ra hết. Mẹ sót ruột muốn oà khóc, Mẹ thay áo khác và lau cổ cho con, bế con vào lòng đung đưa vỗ về. Con nhìn Mẹ chăm chú, Con giữ yên lặng được ít phút rồi lại khóc. Vỗ về mãi con mới ngủ.

Mẹ nhìn con ngủ đáng yêu làm sao. Mẹ vào mạng tìm hiểu thêm triệu chứng ọc sữa ở trẻ sơ sinh. Mẹ muốn biết những nguyên nhân gây ọc sữa, để Mẹ có thể giúp con tốt hơn.

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng thứ 2 của con. Nguyên ngày nay Mẹ lo lắng lắm. Mẹ cáu với bà Ngoại, cáu với Bố. Mẹ nói bà Ngoại không được kể chuyện ngày trước nuôi em Tom hay ọc sữa và chuyện con hàng xóm không chịu ăn, và nhiều lắm, chuyện gì bà cũng kể. Lúc trước Mẹ nghe xong thì thương cảm với họ. Giờ thấy con ọc sữa Mẹ thật sự sợ con sẽ quen ọc sữa như em Tom. Mẹ sợ lắm.

Có lẽ vì con đói, con ăn không đủ bữa nên hôm nay con gắt nhiều hơn. Con gắt ngủ từ 4h chiều tới gần 8h tối con mới chịu ngủ. Con mệt, con ngủ, Mẹ đặt con xuống giường, thấy con ngủ say Mẹ yên tâm, nhưng 10p sau là con khóc thét lên. Con cứ như vậy vài lần.

Giờ con ngủ ngoan rồi, Mẹ vẫn không khỏi sót ruột. Mẹ viết topic này, Mẹ muốn mỗi ngày sẽ viết cho con. Thay vì Mẹ viết nhật ký lưu trên iphone thì Mẹ sẽ viết ở đây.

Hôm qua đầy tháng con, Mẹ muốn viết chúc mừng con trai Mẹ đầy tháng mà chỉ mới viết cái tựa rồi để đó. Chúc mừng con trai Mẹ tròn một tháng tuổi, chúc con ăn ngoan, ngủ ngoan để có sức khoẻ, để mau lớn nhé!

Giờ là 9h12 - chúc con ngủ ngon. Mẹ Yêu con nhiều lắm.

*** 14.11.2011

Hôm nay là ngày thứ 3 của tuần thứ 7 của con. Tranh thủ lúc con ngủ Mẹ viết tiếp những dòng nhật ký.
Thời gian rồi, ban ngày con ít ngủ nên Mẹ cũng không có thời gian làm việc riêng, Mẹ cũng ít lên MYO. Đến ngủ Mẹ cũng thèm được ngủ 15p cho đỡ mệt và mỏi mắt.

Một ngày với con, buổi sáng 6h cho con tắm nắng, lúc đầu chỉ cho con tắm 15p, nhưng thấy con vẫn vặn mình nhiều quá, nên Bố Mẹ tăng thời gian tắm nắng cho con tắm 30 – 45 phút. 7h Mẹ pha nước chè xanh tắm cho con, tắm xong cho con ăn, lúc này nhìn con ti Mẹ mới đáng yêu làm sao, con nằm trong lòng Mẹ ti và lim dim mắt. Ti xong Mẹ cho con ăn thêm 100ml sữa ngoài nữa, con thường ăn bỏ lại 5ml. Con ăn xong con ngủ trên tay Mẹ ngon lành, nhưng Mẹ đặt xuống con lại dậy, những ngày của mấy tuần trước con còn quấy cứ e e hoài, Mẹ ôm con ru muốn mỏi hết lưng, lại bị Bố mắng là suốt ngày ôm con nên con quen hơi Mẹ, con đòi Mẹ bế hoài. Ban ngày con ngủ ít, chẳng có giấc ngủ nào quá 30 phút, Mẹ lo lắm, vì con ngủ ít sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của con. Hai hôm nay, Mẹ áp dụng phương pháp con lim dim ngủ Mẹ đặt xuống ngay, kệ con ngủ thì ngủ không ngủ thì dậy chơi với Mẹ, chứ Mẹ ru hoài vậy Mẹ cũng thấy không ổn cho thói quen của con.

Ăn bữa sáng xong, Mẹ cho con nằm bên cạnh Mẹ chơi, Mẹ ngồi đọc tin tức buổi sáng một chút. Thi thoảng lại ngó sang nói chuyện với con, gọi tên con. Mà con cũng không cần Mẹ í ới tên con, con vẫn chơi một mình, chân đạp lên đạp xuống như đang đạp xe đạp vậy, tay thì khua lên khua xuống, miệng thì cười toe toét, lúc cười thành tiếng luôn. Mẹ nhìn con yêu ơi là yêu, vậy là Mẹ nằm ra xa con một chút, ngắm con nằm chơi và cười. Rồi Mẹ nói chuyện và đọc truyện cổ tích cho con nghe. Con chơi khoảng một tiếng, Mẹ thấy con bắt đầu nhăn nhó, à, con buồn ngủ rồi đây, Mẹ bế con lên và mở lại bài nhạc hòa tấu con thích, mỗi lần con ăn chuẩn bị ngủ hay con nằm chơi Mẹ đều mở nhạc cho con nghe. Con thích nhạc lắm, mà mỗi lần tiếng nhạc cất lên con chăm chú lắng nghe. Mẹ đong đưa nhẹ nhàng theo điệu nhạc, như đang nhảy điệu slow với con, ít phút con lim dim mắt, Mẹ đặt con xuống giường, cho con nằm nghiêng và vỗ nhẹ lên mông con, con có phản đối một chút, nhưng sau đó con ngủ thẳng giấc.

Hai ngày nay ban ngày con ngủ được giấc dài hơn một tiếng, Mẹ cũng bớt lo lắng. Mấy ngày trước con cứ ngủ 10 – 15 phút là con lại dậy rồi quấy. Mẹ không an tâm chút nào, Mẹ phải lên WTT để đọc xem có bé nào giống con không, cũng có nhiều bé giống con, nên Mẹ cũng bớt lo hơn. Chính vì điều này, Bố Mẹ mới quyết định cho con tắm nắng lâu hơn, và Mẹ cũng uống tăng cường thêm một vitamin D trong ngày nữa.

9h30h con thức giấc, Mẹ chơi với con một lúc, nắn bóp tay chân cho con, rồi Mẹ cho con ăn, Mẹ bế con một chút cho con xuống sữa, rồi Mẹ đặt cho con tự ngủ, con ngọ nguậy một chút rồi cũng tự ngủ, có lúc con khóc e e lên như đòi Mẹ, Mẹ kệ, để xem sao, mắt con lim dim ngủ, rồi lại e e.. Mẹ cũng kệ. Vài lần vậy con cũng ngủ. Lúc con ngủ Mẹ cũng tranh thủ ngủ một chút.

13h con thức dậy đòi ăn, giấc này ăn xong, con khó ngủ, giấc này con ăn ít hơn. Buổi chiều thường con ăn ít hơn buổi sáng, buổi tối con ăn nhiều nhất. Mẹ để ý trước giờ nhu cầu của con ổn định như vậy.

15h30 Con dậy, Mẹ cho con ăn một và nói chuyện cho con thức. Mẹ bế con xuống nhà chơi với ông bà Nội.

14h30 Mẹ tắm cho con, cho con nằm chơi một lúc rồi Mẹ cho con ăn. Thời gian này trong ngày là Mẹ thấy căng thẳng nhất. Vì giấc này con khó ngủ, con chập chờn ngủ rồi lại thức, rồi lại khóc. Con quấy khóc, có khi khóc to ơi là to, Mẹ và bà bế ru và dỗ con ngủ con vẫn cứ khóc. Tới khoảng 19h – 19h30 con mới ngủ được. Đây cũng là giấc ngủ dài nhất trong ngày của con. Con ngủ 4 tiếng rồi chóp chép miệng, mắt vẫn nhắm, nếu mẹ không đút bình sữa vào miệng con lúc này, con sẽ khóc, và con ăn sẽ không được ngon miệng. Cũng theo phản xạ rồi hay sao ấy, cứ lúc con chóp chép miệng là Mẹ dậy, Mẹ cho con ti bình, con vừa ăn vừa ngủ, ăn xong con ngủ tiếp. Từ giấc này trở đi thì con ngủ 2.5 tiếng là đòi ăn.

Từ 3h sáng trở đi, con ọ ẹ hoài, con vẫn ngủ, nhưng giấc ngủ của con không sâu. Con ọ ẹ, rồi con văn mình, con ầm ự trong miệng hoài. Mới đầu Mẹ lo nên thức trông con, sau rồi Mẹ kệ con, Mẹ ngủ bên cạnh con lúc nào không biết, lúc giật mình dậy, thấy con ngủ khì rồi.

5h sáng con đòi ăn, giấc này Mẹ nói Bố cho con ăn, Mẹ đi lau dọn dẹp phòng và hãm trà xanh chuẩn bị tắm cho con buổi sáng. Bố thường cho con ăn ít, vì con hay văn mình gạt bình sữa ra, Bố nghĩ con không ăn nữa ấy mà. Nhưng nếu cho con ăn không đủ 60ml, thì lúc con phơi nắng con đói con sẽ quấy đòi ăn. Mà chưa tắm nắng và chưa tắm buổi sáng thì Mẹ chưa cho con ăn. Vậy nên Mẹ luôn dặn Bố phải cho con ăn ít nhất cũng 60ml sữa.

6h Mẹ bế con sang phòng bà Nội tắm nắng. Bố giặt đồ cho con, và chuẩn bị đi làm.

***15.11.2011

Tới 15h30 là đúng 3 ngày con chưa ị. Mẹ xi con đủ mọi cách con vẫn không ị, con khóc mỗi khi Mẹ xoa bụng cho con. Mẹ nghĩ con khó chịu trong người lắm. Bà nội cũng lo lắng không kém. Đến tối, con gắt ngủ như mọi hôm, nhưng hôm nay con khó chịu trong người nên con khóc nhiều hơn, 20h rồi mà con vẫn còn khóc. Bà Nội nói Mẹ xuống phòng ông thấy ống nước thông tiểu, Mẹ phun chất nước đó vào hậu môn cho con, xi con vẫn không ị. Con khóc thét lên, môi run bần bật, Mẹ sót quá, ôm con ru con ngủ. Lúc này con ngủ ngon lành. Mẹ đặt con xuống ngồi nhìn con mà lòng không yên.

1h sáng 16.11.2011. Con cựa mình hoài, như mọi lần, Mẹ thay bỉm cho con trước khi cho con ăn. Ối, Mẹ thấy một chút phân, Mẹ mừng quá đập bố dậy, Bố Mẹ xi cho con ị. Con bị táo nên rặn khó. Rặn mãi vẫn không ra phân. Mẹ nói Bố cho con ti, vì những lúc con khó chiu, cho con ti là con hay vặn mình. Thế là con rặn một phát ra 3 thỏi phân cứng, sau đó ra phân mềm. Mẹ nhẹ hết cả người, Mẹ cười hihihi.

Bi vui xuân - con tròn 4 tháng tuổi

Hình ảnh của Bi tròn 4 tháng.
4 tháng Bi biết lật, nhưng Mẹ chưa chụp cái hình nào con lật cả, vì con ngóc đầu chưa cứng nên chụp hình con cứ chúi đầu xuống nệm.





Giờ Bi thích mút tay thế này lắm.




Bi xem tivi .. ngược, Hôm đó Bố đặt con xuống, con ngước lên nhìn tivi chăm chú không nhúc nhích luôn, Bố Mẹ ngạc nhiên … phá lên cười.

Bi hôm mồng 1 tết

Bố tập cho Bi ôm bình sữa tự uống sữa.

Bi và chị Nhím. Chị Nhím hơn Bi 5 tháng, chị lúc nào cũng cười chúm chím, yêu lắm.

Bi và bà Ngoại hôm mồng 13 tết, lúc này Bi chuẩn bị về Sài Gòn.Bà già đi nhiều quá, thương bà quá con ạ.

Hình này Mẹ bế con chuẩn bị ra taxi để đi sân bay, Bác Hoài chụp Mẹ, nhìn hình Mẹ béo quá con trai ơi. Đây là hình đầu tiên Mẹ chụp chung với con.

********

Hai bố con Bi



Bố massage cho Bi mỗi buổi sáng.


Và hai bố con nói chuyện ..


Buổi tối hai bố con thủ thỉ với nhau

Bi và Bố hôm mồng 2 tết ở nhà bác Quỳnh.



(Nguồn ảnh: bởi Mẹ Bi - http://my.opera.com/tramxt/albums/show.dml?id=10855462 )

BI - 3 THÁNG TUỔI

NHỮNG HÌNH ẢNH CỦA BI - 3 THÁNG TUỔI


Một buổi trưa cuối tuần khi con tròn hai tháng, Mẹ tranh thủ có Bố ở nhà, Con chơi với Bố, Mẹ đi mua cho con ít quần áo mới. Mẹ vào phòng, Mẹ không khỏi bật cười khi thấy hai bố con nằm ngủ thế này. Lúc này, con vẫn còn thích nằm úp lên người Bố Mẹ ngủ (giờ con hết thích rồi).



Con cười như Ông Địa. Mẹ gửi qua email cho Bố, Bố ở công ty mở hình con lên cũng cười toét.

Hình này con ngủ đáng yêu quá.

Con yêu nằm xe và hóng hót với Mẹ đây.




Trộm vía con yêu lúc nào cũng tươi cười.

Mẹ thích bộ quần áo mới này của con lắm, con mặc thoải mái không bị lằn bụng như mặc quần rời.

Tròn 3 tháng tuổi, con biết giơ tay lên nhìn chăm chú, nhưng con toàn nắm tay lại, chứ chưa xòe ra 5 ngón để nhìn được. Mỗi lần con tập trung thế này, miệng con chúp chím lại và chu ra, xong phun nước bọt phì phì nhìn đáng yêu làm sao.


(Nguồn ảnh bởi Mẹ Bi - http://my.opera.com/tramxt/albums/show.dml?id=10432292 )

Béo

Cả tuần háo hức háo hức đợi tới ngày thứ 7...

Thứ 7, sáng cho con ăn xong, cho con ngủ, vắt sửa để tủ lạnh cho con ăn cữ sau. Định chuẩn bị ... thì Chồng nghe cuộc điện thoại của ai thế là nói đi ra ngoài có việc. Tuần nào chồng cũng cà phê cà pháo với bạn. Tuần này mình nói trước là mình ra ngoài, Chồng giữ con. Thế mà lại tót đi, mình tức phừng phừng, muốn hét ầm ĩ lên (tự dưng tức điên luôn) nhưng chả hét được lời nào vì con đang ngủ, vì mình ko muốn nói lúc nóng. Thế là nuốt cục tức xuống bụng. Bụng ấm ức nhắn quả tin cho Chồng "em nói trước với anh cả tuần, anh không sắp xếp mà còn đi?". Vẫn tức lắm nhưng kệ, tức càng mệt thêm, thế là nằm bên cạnh con ngủ khì, con sáng nay ngủ ngon nên hai mẹ con được một giấc đã đời.

Thứ 7, dự định đi làm móng tay chân. Hơn hai tháng da ra nhiều quá khó chịu lắm. Xong đi mua cho Bi ít áo thun và xem có gì dễ thương thì mua cho con. Hẹn với chị Hoài ở SG Square rồi, thế mà....

10h30 Chồng về, dẫn xe mình xuống sân. Mẹ hỏi đi dẫn xuống làm gì. Chồng nói Trâm đi công việc gì đó. Chồng lên nhà rón rén vào tolet thay quần rồi ngó vào giường, mình nhìn Chồng cười toe toét xong mặt hình sự "vào cho con ăn để em đi". Rồi cười hihi... Chồng cũng cười rồi leo lên giường.

Chồng vừa cho Bi ăn vừa thấy mình trang điểm vừa bảo "E đi đâu mà trang điểm, trang điểm làm gì? Em sợ nắng à" mình ừ. Mình mở tủ quần áo... bối rối: mặc gì đây? Mỗi mấy cái đầm bầu là vừa, còn lại ko cái nào kéo lên khỏi mông, từ quần jeans tới đầm (loại lớn hơn hai size so với lúc chưa có bầu mình dự trữ sau khi sinh mặc)

"Anh ơi, em béo lắm rồi". Mặt mình nhăn nhó, Chồng cười ngất,
"Lấy quần jeans của anh mà mặc"
"Ai lại mặc quần đàn ông, với quần anh to và lưng cao mặc sao được"
"Em mặc ai biết mặc quần Chồng đâu, mặc thử vào anh xem"

Mình mặc ...

Ối trời, vừa khít, bụng hơi chật, ống dài. Nhìn mình như cái thùng phi, mặt mình méo mó... Mặt Chồng tươi như bông.
Chồng béo là thế, quần Chồng rộng là thế, vậy mà mình mặc vừa, có chết không chứ

Rồi mình nói Chồng thứ 2 đi làm ghé mua cho mình cái quần jeans sai lớn và vài cái áo thun. Hic...

Béo ơi là béo.

Thế là hết háo mới hức... xẹp như quả bong bóng xì hơi.

XE MỚI


HÌ HÌ...mình có xe mới này

Chồng mua cho mình con xe mới. Thích ơi là thích.
Chồng ơi, em cảm ơn chồng nhé. Yêu Chồng lắm lắm!


NHỮNG HÌNH ẢNH CỦA BI - 2 THÁNG TUỔI

NHỮNG HÌNH ẢNH CỦA BI - 2 THÁNG TUỔI


Bi mặc ấm để chuẩn bị đi ngủ giấc tối.

Bi buổi chiều tối ngủ thường hay gắt gỏng lắm, thế nhưng khi ngủ rồi thì lại cười toe toét, Mẹ yêu lắm, mỗi lần thế này Mẹ muốn cắn cho con một phát. Đôi lúc Mẹ phát vạo mông con, con ré lên ư ư, hi hi…

Bi bi bô nói chuyện rồi đấy. Mỗi lúc con ngủ dậy, con thường cười và bi bô như nói chuyện với Mẹ. Nhất là vào buổi sáng sớm, 6h sáng Mẹ đánh thức Bi dậy tắm nắng, Mẹ nói Hello baby, nhìn thấy Mẹ, nghe tiếng Mẹ con cười và đạp chân như mừng vui lắm. Lúc Mẹ bế con đi phơi nắng, con còn vươn vai trong lòng Mẹ, Mẹ thường nói tắm nắng xong, tắm mát rồi đi học ngoan nhé con, mà con đã đi học đâu chứ.




Bi nằm xe cô Quyên tặng, ngắm cảnh ngoài lancan.. không biết con suy tư gì mà nằm nhìn ra ngoài lâu ơi lâu.

Giờ Mẹ thường cho Bi chơi với để con tập phản xạ bàn tay, mới đầu con chỉ nhìn thôi. Nhưng giờ con đã hất tay lên để đụng quả lắc rồi. Con chưa nắm được, Mẹ biết con muốn nắm lắm, vì mỗi lần con hất tay lên, là hai chân của con cũng hất theo.

Có hôm mãi con không ngủ được, cứ đặt xuống là con thức, Mẹ mới nghĩ ra, sao không cho con nằm thử trên cái chăn nhỉ, thế là con yêu nằm gọn trên cái chăn của Bố Mẹ mới yêu làm sao. (Nhưng mà… chỉ được 10 phút con lại dậy)

Con thích nằm úp lên người Mẹ, và mỗi lần con nằm úp con thường ngóc cổ lên nhìn, lúc này nhìn con giống Bố quá Bi ạ.

Thêm một tấm con chụp ngồi này.

Con mặc đồ mới bác Yến tặng. Xinh qua con trai ạ, áo này còn hơi rộng.

Lúc con ngủ khò , con cười dễ ghét quá con trai ơi.

Cái miệng bi bô nói chuyện với Mẹ kìa.

Con phơi nắng, Bố cho con úp người lại để phơi lưng và tập cái cổ.


Bố tắm cho Bi, Bố đi làm suốt, nên cuối tuần, Mẹ để cho Bố tắm cho Bi.

Bi thích thế này lắm.


Bi thức giấc vào buổi sáng thường chào Bố Mẹ bằng nụ cười như thế này đây.

Con hóng hớt với Mẹ này



Cười đểu chưa, hi hi..


(Nguồn ảnh: Mẹ Bi http://my.opera.com/tramxt/albums/show.dml?id=9847612 )

Đầy Tháng Con Trai

28/10/2011 – CHÚC MỪNG CON TRAI TRÒN MỘT THÁNG TUỔI
Chúc con mau ăn chóng lớn!



Con trai Mẹ đầy tháng lên được 1.3 kg, vậy là con được 4.9kg. Trộm vía con yêu nhìn cứng cáp. Công cả nhà chăm sóc con đấy!

Bố chuẩn bị mâm cúng các bà Mụ cho con thật chu đáo. Bố không nói sớm, làm bà Nội hôm qua đi siêu thị mua đủ thứ đồ để về làm đầy tháng cho con. Làm tủ lạnh nhà mình chật cứng đồ ăn.

Nhà mình định sẽ làm đầy tháng cho con, mời họ hàng và những người bạn thân của Bố Mẹ, Ông Bà đến chơi. Bố con còn định làm ở cơ quan Bố nữa. Nhưng bên cạnh nhà mình có đám tang, thành ra hoãn lại hết, chỉ làm mâm cúng bà Mụ và biếu hàng xóm xôi chè thôi. Để Thôi Nôi con rồi làm hoành tráng luôn con trai nhé.

Bà nội bế con chụp hình này, con vẫn ngủ ngon lành, dù trước đó con quấy Mẹ hai giờ liền, ru mãi con mới ngủ, vừa đặt con xuống giường, Bố đã nói bế con xuống để cúng. Mẹ sợ con dậy nhưng xuống dưới nhà ồn ào con vẫn ngủ ngon.

Đây là bức hình Mẹ chụp lúc con 32 ngày tuổi. Lúc này con mới ăn xong, con đáng yêu làm sao.


(nguồn ảnh: bởi Mẹ Bi http://my.opera.com/tramxt/albums/show.dml?id=9570432 )

Những Hình Ảnh Đầu Đời Của Con Trai Yêu


BỘ ẢNH BI - MỘT THÁNG TUỔI

Bi 4 ngày tuổi, lúc vẫn còn trong bệnh viện với Mẹ.

Bi 7 ngày tuổi, lúc này đã về nhà mình.

Bi 14 ngày tuổi.

Bi 15 ngày tuổi, lúc này Bi đã biết mở mắt cười với Mẹ rồi. Chứ trước đó Bi toàn cười lúc ngủ thôi.




Bi đòi măm rồi..

Bi 15 ngày tuổi - Bi vẫn còn sợ nước lúc tắm.


Bi mới tắm và măm xong, Bi nằm hóng hớt với Mẹ.

Bi 16 ngày tuổi, Mẹ mặc thử đồ cho Bi, Bộ này hơi lớn nên thấy Bi già quá.

Bi 17 ngày tuổi, Bộ này vừa với Bi hơn.

Bi 20 ngày tuổi, Mẹ Bi chụp một tấm Bi không mặc tã để khoe Hàng Hiệu cho cả nhà xem.

Bi 20 ngày tuổi, Bố thích nhất bức hình này, nhìn Bi cười tươi.

Bi 21 ngày tuổi, sáng nào Mẹ cũng cho Bi tắm nắng bên phòng bà Nội.

Tắm nắng xong, Mẹ cho Bi nghỉ một chút rồi tắm cho Bi. Mỗi buổi sáng tắm xong Bi thích thú lắm.

Bi 24 ngày tuổi, Bi mới ăn sáng xong đấy.

Bi 26 ngày tuổi, Bi mới tắm xong.

và Mẹ chưa kịp cho Bi ăn,

Mỗi lần Bi thế này Mẹ bi bối rối lắm...

Bi 26 ngày tuổi, ngày hôm nay Bi tự nhiên khó chịu, cứ nhăn Mẹ hoài, Mẹ cho Bi bú xong, chiều con nên ôm Bi ngủ trên lòng luôn. Bố Bi thấy, lại nhăn Mẹ Bi, là chiều thế sau này con Hư, cứ đòi Mẹ ôm ấp thì sao?

Bi 27 ngày tuổi, mấy cái áo body này, chỉ mặc được một, hai lần thôi Bi nhé, vì chật rồi con. Mẹ lại để dành cho em vậy.

Bi 29 ngày tuổi.

Còn đây là lúc Bi 7 ngày tuổi, Bi hay cười trong lúc ngủ như thế này lắm.

Bi 20 ngày tuổi


(Nguồn ảnh: chụp bởi Mẹ Bi - http://my.opera.com/tramxt/albums/show.dml?id=9481272 )

Ở NHÀ MỘT MÌNH


Cũng không nhớ là từ lúc lấy chồng mình đã ở nhà một mình lần nào chưa. Nhưng hôm nay tự dưng cảm giác là – Lần đầu tiên ở nhà một mình.

Sáng Chồng đi làm.

Mẹ Chồng đưa Bố Chồng đi nhổ răng.

Thế là mình ở nhà một mình. Lâu lắm rồi mới cảm nhận sự im ắng thế này. Cũng thú vị lắm.

Mình đang ở tuần thai thứ 36 và 4 ngày. Mình đã nghỉ ở nhà được 12 ngày. Kế hoạch là sẽ đi làm cho tới lúc sanh. Nhưng phải nghỉ sớm hơn dự tính vì những tuần cuối của thai kỳ, mình hay bị đau lưng và buồn ngủ kinh khủng. Việc ngồi ở văn phòng 8 tiếng khiến mình cảm giác mệt rũ người. Cái chân này hay đi, thế mà giờ ở nhà, mấy ngày đầu còn cảm giác dễ chịu, thư thái, nhưng qua một tuần là thấy thừa thãi rồi. Lại muốn bay nhảy, nhưng mờ, cái bụng nặng quá cất cánh không nổi. Hi hi…

Ở nhà, nhanh đến bữa cơm ghê. Cứ 10h là mình lại lụi hụi chuẩn bị bữa trưa, Ăn xong, nghỉ ngơi một chút, tới 15h là ăn bữa xế, tới 16h là chuẩn bị cơm tối. Mấy hôm nay móc đôi giày len cho con. Nhưng móc hoài móc hoài không ra đôi giày, các đầu ngón tay thì tê buốt. Tự dưng sao thấy kiệt sức thế nào đó, ngồi một chút là thấy mắt mờ căm. Có lẽ do mình lên cân nhiều quá, nên các khớp tay cũng có vấn đề. Giờ mình nắm lại mở tay ra rất khó chịu, cảm giác da căng cứng và các cơ cũng căng, tạo nên cảm giác đau đau, tê tê.

Không biết các bà bầu khác cảm thấy thế nào. Riêng mình tới thời điểm này, tự dưng LƯỜI một cách kinh dị khủng. Nghĩ tới làm cái gì đó hay dọn dẹp ôi thôi, ngán ngẩm, chưa kể ngồi không cũng toát mồ hồi đầm đìa. Nghĩ lại, ngày xưa Mẹ mình mang bầu phải làm lụng thấy thương quá. Đôi lúc lại nghĩ, sao mình không có sức chịu đựng gì hết, mới có tí đã mệt với nhọc rồi. Dở quá!

Chồng mình cũng háo hức mong chờ con ra đời lắm lắm rồi, tối nào Chồng cũng xoa bụng và nhìn mình cười toét lên. Vì cũng không nghĩ nổi mình lại béo như thế. Mình tăng những 24kg cơ mà. Các ngón tay, ngón chân mũm mĩm, mập ú, nhìn như nải chuối. Mắt thì híp lại, lúc ngủ thì thở phì phò. Mà mình hay ngủ mơ ghê, lúc thì cười sằng sặc, lúc thì khóc rấm rứt.

Từ lúc béo lên, Chồng gọi mình là Mụ Béo Nhà Tôi. Nghe cái tên thấy ghê quá. Sanh xong, mà béo như thế này chắc mình khỏi ra đường quá. Hic…

Thật ra muốn viết nhiều lắm, nhưng mà chữ nghĩa nó đi đâu hết rồi. Cứ type vài dòng lại thấy nặng ngực rồi.

Đấy, lại Lười ấy mà. Hi .. hi…

Khi Tình Yêu Thăng Hoa (I)

20.5.2011

Buổi sáng,

Chồng kề sát mũi vào mũi tôi thở phì phì, nếu thấy tôi không có biểu hiện gì là thức giấc, chồng dùng má bịt mũi tôi. Đó là cách Chồng đánh thức mỗi buổi sáng. Tôi cố rướn mắt như cố gắng mở mắt ra, nhưng đôi mắt vẫn nhắm tịt

“Mai không gọi dậy sớm nữa nhe?”, tôi nghe tiếng Chồng lầu bầu.
“Cho em ngủ 5 phút nữa thôi”. Rồi tôi chép chép miệng ngủ tiếp.

Cảm giác cánh tay Chồng hích hích bên vai, mở mắt ra thấy Chồng xòe 10 ngón tay lên. Ý là tôi xin ngủ 5 phút mà đã 10 phút trôi qua rồi. Nhìn đồng hồ, 6h kém 15. Dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà chuẩn bị cơm sáng. Mấy hôm nay tôi sẽ chuẩn bị cơm trưa để đem đi làm. Giờ phải ăn đúng chất để cho con phát triển tốt. Với lại tự dưng tôi thích cảm giác chuẩn bị cơm, và cảm giác dậy sớm (dù sáng nào Chồng cũng phải gọi tới gọi lui mới dậy nổi).

Tôi đã bước sang tuần thứ 22 Thai kỳ. tinh thần vui vẻ hơn, mọi cảm giác buồn chán vu vơ tan đâu mất, thay vào đó là niềm hạnh phúc. Tối nào tôi cũng mở nhạc cho con nghe, đặt hai tay lên bụng nói chuyện với Con, lắng nghe từng cử động của con ở bên trong bụng. Không biết có phải là con thích thú với tiếng nhạc không vì mỗi lần âm thanh nổi lên là con lại nghịch. Có lúc con thúc một cái mà bụng tôi rung lên. Mỗi lần con nghịch tôi nói Chồng áp tay lên, Chồng cũng thích thú cảm nhận nơi bàn tay mình đang có lực đẩy, - “Đấy[/i]”, cả hai vợ chồng đều đồng thanh nói khi con cựa mình. Tôi mong con từng ngày, tới mức tối nào ngủ cũng mơ là đang ôm ru con ngủ.

Bụng tôi bắt đầu to lên rồi. Tôi đã tăng được 9kg, vậy là tăng nhiều. Nhìn tôi béo phị ra, Chồng trêu tôi “không biết lúc em sinh xong em thành gì nữa?”. Rồi Chồng nhìn tôi chép chép miệng … xong cười khà khà. Chồng cũng không nghĩ nổi tôi lại béo như vậy, đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Tối hôm qua trời mưa cả đêm, sáng nay cơn mưa vẫn dai dẳng, rả rích. Trời buồn hay trời thư giãn sau những ngày nắng nóng oi ả kéo dài? Mưa làm cho bông hoa Nhài đầu tiên mới nở của tôi bị thẫm những cánh hoa lại, trông thật thảm hại. Nhánh hoa Nhài, tôi xin từ nhà anh Phương về được trồng trong một cái chậu nhỏ, tự dưng tôi lại thích một mùi hương nhẹ thoảng thoảng phảng phất ngoài lan can. Nên tự nghĩ sẽ trồng một bụi Nhài vậy. Lúc mới đem về nhà trồng vài ngày, nhánh Nhài đã đơm 5 chùm nụ. Tôi mong mỏi nụ hoa nở biết chừng nào, vậy mà mưa nỡ làm tan tác chúng. Nhìn những cơn gió đi qua, làm lung lay cành hoa, rồi những hạt nước mưa rung rinh rơi xuống. Một cành hoa Nhài vươn ra và dựa lên những chiếc lá của cành hoa dây leo Vàng Anh (cái tên mà người bán hoa nói, chứ tôi cũng không biết cây hoa đó tên gì) đang nở những bông hoa bé bé vàng rực – Tôi thấy thật thư thái dễ chịu. Ở Lan can còn một điểm nữa chưa khắc phục. Đó là cái xô hứng nước nhỏ từ cục nóng của cái máy lạnh, nhìn nó hiện hữu ở đó thô thiển quá. Chỗ đó sẽ được thế bằng một cái chậu hoặc cái bình đất đơn giản. Khổ nỗi tôi tìm chưa ra cái nào ứng ý và thích hợp.

Buổi tối tôi tận dụng ánh đèn đường hắt vào phòng tạo thành màu vàng nhạt, tôi không mở điện trong phòng. Như vậy cũng đủ tạo thành một màu dễ chịu rồi. Tôi mở nhạc lên, và ngồi tựa lưng nhìn ra lancan. Khoảng không bên kia bức tưởng ngăn cách bởi con hẻm vào nhà tôi là một mảng đất trống đang được chia thành từng lô để bán, rồi tới khu phố hẻm 180, đó là một con hẻm nhỏ thông suốt có nhiều xe đi lại và hàng quán bán nhộn nhịp, những con chó chạy long tong.., thêm nữa là bãi rác to... Đến khi nào mới thôi những đống rác vô ý thức như vậy nhỉ? Chắc còn lâu…vì ngay cửa ra vào của Phường nơi tôi ở, rác cũng tràn lan mà!

Cảnh vật đơn giản nhưng làm tôi rất thoải mái, phải chẳng trong lòng bình yên nên khung cảnh cũng bình yên. Tôi lấy gối rồi nằm kềnh ra trước cửa lancan nằm lắng nghe nhạc và thả hồn theo từng nốt nhạc. “Béo xuống đây nằm mát lắm”. Tội gọi chồng lúc anh đang nằm chơi game. Hai vợ Chồng nằm chung một cái gối. Tôi phải nằm xéo vào bên kia thì mới đủ chỗ cho cái thân béo phị của Chồng. Chồng nằm chưa đếm tới 10 đã nghe tiếng thở đều, vậy là đã ngủ ngon lành rồi. Nếu buổi tối nào, hai vợ chồng mà không nói chuyện, lặng im xem tivi là vậy đó, đếm chưa tới 10 là đã nghe tiếng thở phì phò của Chồng rồi. Cái mặt béo nằm quẹo đầu sang một bên nhìn ghét lắm. Tôi áp bàn tay lên má Chồng, mân mê rồi bẹo một cái, Chồng mở mắt ra nhìn tôi rồi lại ngủ tiếp. Tôi phì cười, không có gì hạnh phúc bằng khi luôn có một người bên cạnh nhỉ.

21.5.2011

Cảm nhận như thèm đọc một quyển sách, và mở nhạc du dương, vừa thư giãn vừa cho con thưởng thức. Tôi lục tìm cuốn sách chưa đọc, tôi nhớ là còn 3 cuốn sách tôi chưa đọc. Tôi lấy cuốn tiểu thuyết “Tình Yêu Trở Lại của Madge Swindells” xuống. Chồng ngạc nhiên cũng phải, vì từ lúc về nhà Chồng tới giờ, tôi có rờ vao cuốn sách nào đâu. Cuốn truyện này, lúc Bố Chồng tôi đọc xong khen là “hay lắm”, nhưng lúc đó tôi lười đọc. Nội dung truyện khá hay, xoay quanh một cô tiểu thư vì tình yêu mà từ bỏ cuộc sống đài các, trở thành một người nông dân thực thụ, nhưng cũng chính vì điều này, cô quyết tâm phải đứng lên, phải trở lên giàu có… Với những cái nhìn, nhận định đơn giản nhưng lại là con đường mở cho cuộc sống bế tắc của cô. Điều quan trọng nhất, là cuối cùng họ nhận ra đâu mới thực sự là tình yêu, đâu mới thực sự là được sống.

02.06.2011

Tôi bị ho, thấy bảo em bé đang mọc tóc nên Mẹ sẽ bị ho. Không biết có đúng không, nhưng tôi càng lúc càng ho dữ dội, đã hơn một tuần rồi mà không bớt. Đêm cũng mất ngủ vì ho, Chồng tôi sốt ruột, cứ mỗi lần tôi ho là lại xoa lưng vỗ vỗ cho tôi bớt. Hai ngày qua, cơn ho càng nặng. Tôi quyết định đi khám, Bác sĩ cho thuốc viêm hô hấp. Tôi không muốn uống thuốc, nhưng lại sợ ho quá lại ảnh hưởng tới con. Hic… thật khổ quá.

Tôi cân ký ở bệnh viện, oái, lại tăng cân rồi, giờ tôi 64kg, tăng 12kg so với hồi chưa mang thai. Vậy là lên nhiều quá. Hèn gì cái mặt tôi toàn thịt là thịt. Tay chân mũm mĩm, đôi giày không mang vừa nữa, dép cũng phải mua số lớn hơn. Giờ giảm ăn lại không được, phải ăn đều đặn, cho con phát triển, như thế, tới lúc sinh chắc chăn tôi tăng trên 20kg. Thôi chịu chứ sao giờ, có nhiều người ăn không được, mình trộm vía vậy thì đừng có kêu ca, lại mang điềm ghở về bây giờ. Chồng luôn miệng nói tôi không được chủ quan, lên cân thì tốt. Ăn được, cảm nhận cơ thể khỏe khoắn, nhưng cũng không được chủ quan.

Chồng cấm tôi ăn lạnh, vì tôi thích ăn lạnh, nhất là trái cây để trong tủ lạnh. Và cứ luôn miệng đổ cho tôi là lỳ lợm, sẽ không khỏi ho nếu cứ ăn lạnh. Tôi cãi, bữa giờ tôi có ăn lạnh đâu, và cũng quyết tâm là từ giờ tới lúc sinh sẽ không ăn đồ lạnh nữa. Có lần, Chồng thấy tôi lại ăn bánh chocola để trong tủ lanh, thật thì ăn không thấy lạnh, chỉ thấy chocola cứng lại rất ngon thôi. Thế là đùng đùng mắng tôi một trận.

Hôm qua, dưa hấu để trong tủ lạnh, tôi đem ra để ở ngoài cho bớt lạnh, để cũng lâu, ăn cơm xong tôi ăn, thế là bị mắng tiếp. Tức ơi là tức. Và tối hôm qua Chồng quyết định: Không mở máy lạnh, mở cửa sổ, và kéo cây quạt ra giữa của sổ, cho quạt quay khắp phòng. Tối hôm qua trời cũng không nóng lắm, tôi mệt vì liên tục không ngủ được do ho suốt, nên lăn ra ngủ li bì từ lúc 8h kém. Chắc do uống thuốc nên cũng giảm bớt ho, ngủ ngon lành, đêm chỉ ho hai lần.

Sáng nay như thường lệ, tôi mở của Lancan ra là ngắm nhìn những châu hoa. Những nụ hoa Vàng Anh đã nở những bông cuối cùng, và ra thêm những chùm nụ mới. Ba ngọn cây vươn dài ra lêu nghêu, tôi cuốn chúng bám theo những thanh sắt lancan. Thật dễ chịu khi được ngắm nhìn những bông hoa nở vào buối sáng. Tôi líu lo gọi chồng ra xem, Chống ừ ừ rồi vẫn nằm xem tin tức sáng. Chồng là vậy, chẳng có chút gram nào là lãng mạn hết.

Ngắm nhìn những bông hoa, tôi xuýt xoa vì mấy ngày hôm nay không lên thăm góc Xương Rồng nhỏ trên sân thượng. Mẹ Chồng tôi thường nói: sao không thích cây nào mà lại thích cây Xương Rồng. Hì hì… ừ, sao vậy nhỉ, chẳng biết, chỉ biết là rất yêu chúng. Tôi dự tính sẽ đóng cái kệ gỗ dạng bậc thang nhỏ để làm nhà cho dàn Xương Rồng. Nhưng chưa làm được, Bụng to rồi, nên đi lại cũng lười, mà nói Chồng đi đóng, Chồng có chịu đâu. Nhớ hôm hì hục tạo cảnh cho những cây trên sân thượng, mãi mà không tìm ra cái hồn cho khoảng sân thượng nhỏ này. Cuối cũng cũng tạm được, tôi réo Chồng lên xem, Chồng như chả có tý cảm xúc gì, cười toe toét bảo xinh xinh, rồi lỉnh xuống lầu xem phim tiếp.

Chồng làm tôi cụt hứng, nhưng tôi vẫn cười toe toét.

Xuống nhà chuẩn bị cơm sáng nào

Và tôi hát líu lo…


KHI TÌNH YÊU THĂNG HOA



(Nguồn ảnh: sưu tầm)

Tôi đã bước qua những ngày đầu tiên của tháng thứ 5 của thai kỳ. Thật sự cũng cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào. Cũng vì bắt đầu bằng một chuẩn đoán “thai ngoài tử cung” của Bác Sĩ trong lần đầu tiên đi khám. Tôi đã rơi vào một cõi mộng du trong suốt 3 ngày. Lo lắng – nghĩ ngợi – phân tích…xem có thật là Thai ngoài tử cung không?. Không – rồi cũng có thể. Tôi căng thẳng. Ba ngày sau, Mẹ Chồng nhờ Chị Hương, Bác sĩ bệnh viện Từ Dũ. Kết quả siêu âm thì là thai trong và đang phát triển bình thường. Tôi nhẹ hết cả người, vui mừng hạnh phúc. Dạo này Chồng không cho tôi xem phim kinh dị nữa, vì sợ tôi mơ lung tung rồi nửa đêm lại ré lên.

Nhớ lại hôm khám ở bệnh viện Vạn Hạnh, bác sĩ yêu cầu tôi nhập viện Mổ. Lúc đó tôi không đồng ý, vì tôi thấy cơ thể bình thường, chỉ hơi đau bụng dưới. Nhưng tôi vẫn không dám liều, về nhà tôi cũng không dám hoạt động mạnh, cũng không đi làm. Trước mắt nhủ lòng đợi 3 ngày sau đi siêu âm và khám lại ở bệnh viện khác rồi tính tiếp. Lúc đó mà nhập viện chắc giờ tiêu đời rồi. 3 ngày đó trôi qua thật chậm và kinh khủng...

Lúc nghe tôi nói kết quả khám, Chồng không tin, cho là Bác sĩ chuẩn đoán sai, vì bác sĩ không ghi trong kết luận khám. Chỉ nói miệng là chuẩn đoán, có khả năng… Ôi, đúng là cơn ác mộng.

Sau lần đó, tôi bị ám ảnh, cứ sợ điều gì đó ảnh hưởng tới em bé. Lúc đi thử máu, siêu âm Độ Mờ Da Gáy, ngồi đợi kết quả tôi cũng nín thở. Tôi cũng không biết sao, mình lại luôn nghĩ đến điều rủi ro vậy? Tự phân tích rằng tiểu sử gia đình không ai bị gì, nên cũng không vấn đề gì cả. Cái quan trọng nhất là sức khỏe của tôi ổn định. Tôi trộm vía không bị ngén, chỉ bị huyết áp thấp. Ăn uống cũng tốt. Vậy còn gì để lo lắng chứ? Đúng là ám ảnh.

Giờ thì tôi đã trút được phần nào sự lo lắng.

Nhưng cũng công nhận tôi bị xì-trét, lúc nào cũng có thể thút thít, lúc nào cũng thấy buồn vời vợi. Biết như vậy là không tốt cho em bé. Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cứ trầm ngâm, tới mức sợ bị trầm cảm mất.
Bây giờ, mỗi tối, nằm lắng nghe sự đụng đậy của con trong bụng, tôi lại cười và lòng bình yên. Ôi, vậy là cũng qua những ngày tháng nặng nề.

Cuối tháng là có kết quả sét nghiệm xem em bé có dị tật không, qua lần xét nghiệm này là có thể yên tâm hơn về con rồi. Cả nhà cũng rộn ràng hơn khi bác sĩ báo siêu âm giới tính em bé là bé Trai. Khỏi nói Chồng tôi cười toe toét, ai ai cũng chúc mừng. Mà con nào cũng là con, sao cứ ưu tiên con Trai hơn. Bé Gái thì mua sắm được nhiều quần áo đẹp, lại chải tóc cho bé mỗi sáng nữa. Ôi, Yêu quá.

Người ta nói, mang thai 3 tháng giữa là đẹp nhất của Thai kỳ. Nhưng bắt đầu những ngày đầu tiên của tháng thứ 5, tôi lại hay bị nôn vào buổi sáng. Trong ba tháng đầu thì trộm vía không bị ngén. Hic… chắc do không hợp thuốc, cứ uống thuốc là bị tức ngực, tụt huyết áp và nôn. Kéo dài chừng một tiếng rưỡi. Tôi có hỏi Bác sĩ, nhưng không uống thuốc không được. Vì uống để nuôi dướng bổ xung cho em bé. Thôi đành chịu chứ sao giờ, Bác sĩ nói không sao thì cũng không có gì phải lo lắng. Còn một vấn đề nữa, rất khuya tôi mới ngủ được, qua hơn 12h mới bắt đầu buồn ngủ, trước đó, tắt hết đèn và tivi, cố nhắm mắt ngủ mãi mà không được, sáng thì dậy mắt nặng trĩu, người mỏi rã rời. Buổi trưa tôi cũng chỉ chợp mắt 30 phút. Ôi, từng ngày, từng tháng, sự thay đổi rõ rệt của cơ thể, từ trong ra ngoài.

Cứ nghĩ tới được mân mê bàn tay bé xíu của con, thì thầm nói chuyện với con và hôn lên gò má phúng phính thơm phức của con thôi là tôi hạnh phúc lắm. Tôi soạn ra một danh sách những thứ cần chuẩn bị cho con. Ai cũng bảo tới tháng thứ 8 hãy mua đồ cho em bé, bảo là kiêng mua sớm. Chẳng biết, nhưng mà tháng thứ 8 sợ bụng nặng nề đi không nổi đó chứ. Vì danh sách gần hai trang giấy A4 lận mà. Rồi tôi chuẩn bị thiết kế không gian chơi cho con nữa. Lúc này lục lục tài liệu học đồ họa lúc trước ra để vẽ thử, mà lâu không dùng, quên hết rồi. Tài liệu cũng vứt đâu mất. Thôi thì sưu tầm ý tưởng trước vậy.

Buổi tối đi ngủ, soi gương cái bụng tôi tròn xoe, nhô nhô lên. Nhìn vui mắt quá. Nhớ lúc trước, cứ tưởng tượng lúc có bầu mình sẽ thế nào? Mẹ cũng nói, chắc lúc đó nhìn tôi ngố lắm. Nhưng cũng đâu đến nỗi, tôi lại dịu dàng đằm thắm đi ấy chứ. Nhưng mà Chồng chê bắp tay tôi to quá, như tay voi!!!. Hic… mà nhìn cũng “đô” thật. Mẹ thì nói, chừng hai tháng nữa, nhìn tôi to con lắm, lúc đó khệnh khạng như con voi. Chị Yến thì nói, “ giờ vẫn còn xin chán, chừng nữa cái mũi em nó to đùng ra, ai chửa cũng thế…”. Ôi, mỗi người một bình phẩm.

Nhớ hôm chiều nọ đi làm về, Tôi thấy bọc quần áo mới, tôi hỏi Mẹ Chồng mới mua đồ àh. Mẹ nói mua cho con đấy, tôi lôi ra, có 3 bộ mặc ở nhà, trong đó có hai bộ đồ bộ, áo bầu xèo quần dài, dưới gấu quần có bèo nhẹ loe loe. Tôi nghĩ thầm “mình mặc cái này sao được, huhu..”. Nhưng Mẹ Chồng mua mà, chắc thấy tôi toàn quần ngắn, áo thun, nên mới mua đồ này đây. Còn một bộ thì là áo kiểu có bèo, áo dài để mặc với quần bó màu nâu, bộ này mặc được.

Lên phòng, tôi mặc thử hai bộ đồ bộ và hỏi Chồng

“anh thấy sao?”

“trời, nhà quê quá”

Biết ngay mà, tôi nào giờ không hợp đồ bộ, ngày xưa, Mẹ tôi may đồ bộ cho tôi xong, về lại bảo tôi cởi ra để gửi về quê cho các em họ. Vì nhìn tôi ngố lắm, lôi thôi, lếch thếch.

Thế là, giả bộ là “chật nách”. Nên hôm sau hai Mẹ Con đi đổi. Oái ăm là cửa hàng không cho đổi qua loại hàng mà tôi thích, thế nên tôi chọn hai bộ vải trắng trơn, áo bầu và quần lửng. Về mặc mát mẻ và trông cũng ổn. Mẹ Chồng nhìn cười toe toét khen là Xinh. Chồng nói “tạm được”, àh mà rất xinh. Nói vậy để tôi ráng mà mặc đó mà.

Tôi kể cho Mẹ và các em tôi nghe, tôi mặc đồ bộ bầu. Chưa kể hết, là đã nghe “tưởng tượng Trâm mặc đồ bộ, chắc mắc cười lắm lắm”.

Bầu bì, trang phục cả là vấn đề đối với tôi. May làm sao, cũng tìm được nhưng mẫu mà tôi ưng ý. Dù sao, có bụng rồi, mặc cũng thấy đẹp. Hai tháng đầu chưa có bụng mặc đầm bầu nhìn xấu hoắc. Còn mặc quần Jeans thì khó chịu. Đành mặc quần Jeans bầu và áo dài phủ xuống mông. Tôi không thích kiểu này lắm, nhưng không còn sự lựa chọn nào khác.

Bây giờ, tôi quen với cái tên gọi “Bầu ơi”….cũng hay nhỉ.



Tôi 30 tuổi

Vậy là mình đã bước qua tuổi 30 (tính theo tuổi âm). Chứ nếu thật thì mình vừa bước qua ngày đầu tiên của năm thứ 28 - 28 hiện hữu trên cuộc đời này.


Hic… chắc đặt vài cục gạch vậy thôi, vì mình mệt lắm. Tự dưng buổi trưa, thấy đau bụng quá, ăn có vài muỗng cơm, rồi lên phòng năm. Giờ hơi thở còn yếu ớt lắm, nhưng nằm mãi cũng mệt.

14.2.2011

Hôm nay mình mới viết tiếp ngày mình bước qua tuổi 30.

Hic.. Mẹ và anh chị mình KHÔNG ai nhớ tới ngày sinh nhật mình hết. Gia đình Chồng cũng thế, chỉ mỗi Chồng buổi sáng đi làm, cười toe toét nói chúc mừng sinh nhật vợ. Mình đợi tới mấy ngày sau cũng không ai đoái hoài đến mình hu hu….. buồn quá…

Còn an ủi là hai cô bạn thân còn nhớ, alo và gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật mình.

Năm nay, là năm mình vui nhất, cũng là năm mình không ồn ào, không tiệc tùng, buổi tối nằm gác chân lên bụng chồng xem phim.

Và còn một điều vui bí mật nữa Hì hì…




ENTRY - Ngày cuối năm


Ngày cuối năm

Tôi nghe bản Casablanca.

Đây là entry tôi viết cuối cùng của năm 2010.

Tôi đi thăm nhà các bạn tôi, ngồi lại một góc nhà lặng lẽ ngắm nhìn mọi thứ. Nhớ lại một khoảng thời gian…những kỷ niệm, những xúc cảm mà có lẽ tôi sẽ không quên được.

Một nỗi nhớ cồn cào xúc động trong tôi. Tôi để lại lời nhắn ở nhà VH I miss you so much, my best friend”
Cuộc sống cứ hối hả trôi, con người ta cũng bỏ lỡ nhiều thứ. Và tôi cũng đang bị hạnh phúc cuốn phăng đi. Tôi cười hát líu lo, tôi tận hưởng cuộc sống và đang thực hiện ước mơ của mình. Những gì tôi đang có, đó là điều tuyệt vời nhất cuộc sống này ban tặng cho tôi. Tôi sẽ luôn gìn giữ và sống tốt hơn. Để không phải lãng phí một phút giây nào nữa.

Tôi đọc lại entry Hà Nội – Đêm Huyền Diệu mà lòng lại xúc động. Tôi không quên buổi tối ở Hà Nội, trời mưa tầm tã, Hưng đón tôi đi ăn Miến Lươn, hai đứa ướt nhẹp, nước chạy tong tong từ đầu xuống chân, tới mức những người trong quán ăn phải phì cười… Đến lúc gặp Kathy trong quán cà phê mới hay Kathy cũng phải về thay đồ vì ướt mưa. Một đêm hội ngộ, chúng tôi trò chuyện, cũng không nhiều thời gian, nhưng với chúng tôi nó thật ý nghĩa.

Rồi lần tôi ra Hà Nội cùng Chồng, ngồi nói chuyện và ăn trưa với Kathy trên City , lần ấy cũng không nói chuyện được nhiều, không biết Kathy có buồn không, nhưng tôi vui, đôi lúc tôi nghĩ cũng không cần nói nhiều, chỉ cần ngồi bên nhau là được. Tôi luôn có ý thích, sẽ có một ngày thật rảnh rang ở Hà Nội để cùng đi chơi quậy phá với các bạn. Vậy mới thích, chứ ra kiểu vội vàng như tôi, rồi tranh thủ tý thời gian để gặp nhau cũng không thích lắm.

Tôi qua nhà chị Cana, mọi thứ vắng vẻ quá, Góc cà phê cũng im lìm, dạo này không nghe tin gì từ chị cả. Mong mọi điều vẫn luôn tốt với chị, mong chị có điều gì đó vui vẻ cuốn chị đi như tôi vậy.

Tôi qua nhà chị Lan từ mấy hôm trước, đọc các entry mà cay cả mắt. Thương chị quá.

Qua nhà bé Trinh thì thấy hình như tôi già đi nhiều lắm trươc sự hồn nhiên của bé.

Nhà Mắt đen thì khỏi phải nói, ở đó là Thiên Đường Hạnh Phúc mà. Hi hi… Luôn luôn đem đến cho tôi về một cuộc sống đích thực.

Tôi còn có thêm một người bạn nhỏ nữa, cũng rất là đáng yêu, đó là AKACHAN. Bé luôn đánh thức trong tôi sự dịu dàng.

Nhắc tới “dịu dàng” tôi mới nhớ Chồng lại goi tôi là “con Quái Vật của tớ”. Ối ối, tức lắm đấy nhưng lại phì cười. Rồi chồng lại bảo “tớ mong đi nhậu về, vợ tớ cằn nhằn, để tớ có cớ tớ đi nữa”. Nhưng mãi mà chưa có cớ để đi nữa. Tôi lại cười hì hì…

Tối Chồng nằm ôm tôi vỗ về “Quái Vật của Anh ơi”. Tôi gào lên,” này sao cứ gọi vợ là quái vật mãi thế?” Rồi tôi lại cười khúc khích rúc vào ngực Chồng. Ừ nhỉ, sao mình gặp Chồng là cười tíu tít lên suốt…
Cuối năm, tôi cũng bận bịu, vừa công việc cơ quan vừa công việc nhà. Vì là năm đầu tiên ở nhà Chồng, nên tôi cũng phải lo mua sắm này nọ. Cuối cùng cũng lo tạm ổn mọi thứ.

Tôi háo hức và hạnh phúc…..




Noel ấm ấp.


Mình lấy tựa là vậy, vì năm nay thực sự là năm đánh dấu khởi đầu con đường Ấp áp – Bình Yên của mình.
Mặc dù, mãi đến hơn 14h ngày 24/12/2010, mình mới ồ ra là: Hôm Nay Là Noel. Đó là nhờ chị gái mình điện hỏi xem Noel hai vợ chồng mình có đi đâu hông? Mỉnh ngẩn người “hôm nay là Noel ah chị?”. Chị chỉ biết la trời “cái con này…”

Thế là vội vàng bye bye chị để bấm máy gọi cho Chồng

“Béo ơi, tối nay là Noel, sao anh không chở vợ đi chơi mà lại đi nhậu vậy?”
“thế àh, tưởng mai mới Noel?”
“hôm nay, 24 là Noel mà”
“vậy chút anh về nhà nhé, không đi nhậu nữa”


Số là, vợ chồng mình đã thống nhất, Noel nằm ở nhà xem phim, nhấp nháp Beer. Bon chen ra đường làm chi cho kẹt xe và hít bụi.

Từ lúc biết là Noel, tự dưng thấy háo hức hẳn ra.
Là lá la…

Lúc nãy lên Diamond, năm này không có con ngựa trắng chở điều ước nữa, nên mình không viết điều ước được. Nhưng mình sẽ gửi lời chúc ở nhà mình vậy:

Chúc cả gia đình nội ngoài mình Giáng Sinh Ấm áp!
Giáng sinh An Lành- Hạnh Phúc đến tất cả các bạn tôi!
Chúc Chị Cana, sức khỏe, thư thái!
Chúc gia đình chị Lan Giáng Sinh An Lành!
Chúc vợ chồng MatDen có thêm một Bive nữa và Giáng Sinh thật vui nhé!
Chúc Bive mau ăn chóng lớn!
Chúc Akachan mau ăn chóng lớn!
Chúc Kathy và Gấu Bông một đêm giáng sinh ngọt ngào.
Chúc vợ Chồng bé Trinh giáng sinh hạnh phúc!
Và chúc những ai chưa có Chồng và đang dần đến “hạn sử dụng” sẽ có chồng.
Chúc một thế giới không còn ai ế!

(hihi, câu này lặp lại của năm ngoái)

Tramxt,

Casablanca.



Mình lấy topic này vì Đêm Casablanca của Kathy.

Tự dưng đọc entry, Kathy mất ngủ, một mình trong đêm với giai điệu Casablanca. Mình nhớ mình ngày xưa. Đêm không ngủ được cũng chỉ có tiếng nhạc du dương mà thôi, và nhìn lên trần nhà dõi theo con thằn lằn đang săn mồi…
Cũng câu hỏi “đến khi nào thực sự tìm được sự bình Yên?”

Kathy luôn có sự trăn trở, ray rứt trong lòng, như còn vướng bận cái gì đó.

Mình không biết an ủi bạn ấy như thế nào.

Chỉ, đừng ủy mị, đừng bi quan.. và đừng suy nghĩ nhiều, đừng đặt nặng vấn đề quá. Cứ yêu, cứ sống hết mình, cứ tươi vui, rồi niềm vui, bình Yên sẽ đến. Con người ta mãi đi tìm Bình Yên ở phương nào, mà không biết nó ở ngay bên cạnh. Bình Yên trong chính niềm trăn trở, đau khổ.. rồi nỗi đau sẽ qua thôi.

Phải chăng, khi giờ mình đang hạnh phúc, mình mới nói vậy? Không phải, vì dù có hạnh phúc, có tuyệt vời thế nào, mình không quên được cảm xúc, sự cô đơn mình trải qua 28 năm qua. Mình học được nhiều thứ, học được sự im lặng, sự rút vào mình để tìm sự Bình Yên. Mình chưa bao giờ tắt nụ cười, mình vẫn luôn mỉm cười. Vì mình tin, rồi ngày mai trời lại sáng.

Được – Mất, đừng suy nghĩ tính toán đến vấn đề đó, cứ sống như chính mình, sống với mục tiêu mình đặt ra, sống với niềm đam mê, tận hưởng từng nỗi cô đơn và hạnh phúc…

Cuối cùng, gì nhỉ, ờ, Dũng Cảm lên Kathy ơi!

Bản Casablanca luôn ngọt ngào nhỉ.

Hội Ngộ


Mình lấy tên thế này vì thực sự đó là cuộc hội ngộ đầy xúc động và ngạc nhiên, nó đem đến cảm giác về nhân duyên và tâm linh nữa.

Chuyện là, tầm tháng 10 năm 2004, Nghĩa – em ở chung phòng với Tuấn anh (bạn trai của Quyên lúc đó) tặng cho mình một con Baba nhỏ xíu, mình nuôi trong một cái Hồ tròn nhỏ xinh xắn. Mình đặt tên cho nó là Nguyên. Baba lớn nhanh, mình thay cho nó 3 lần chậu kiếng. Cuối cùng khi mình chuyển từ Bắc Hải qua quận 5. Mình những nghĩ sẽ nuôi nó đến hết cuộc đời. Và khi nào có chồng, có nhà mình sẽ làm cho nó một cái hồ rộng tha hồ nó bơi lội. Nghĩ là thế, nhưng cuộc sống sinh viên ở trọ, mình không có điều kiện để đổi cái hồ thứ 4 to hơn cho nó sống. Và cũng tội nó vì lớn mà phải sống trong bốn bức kiếng thế kia. Vậy là mình đem nó lên nhà chị Hoài, nói chị đem nó lên chùa để phóng sinh cho nó. Lúc đó là cuối năm 2006 (mình không nhớ là tháng mấy), chỉ biết là nuôi nó gần 2 năm.

Thời gian trôi đi,

Cũng không ai nhớ tới sự tồn tại của nó.

Cũng không ai một lần nhìn thấy nó

Mình thì vẫn luôn nhớ đến nó với lời hứa không thực hiện được.

Hôm qua, nó nổi lên mặt nước, (và chắc hồi giờ nó cũng nổi lên mà không ai thấy) Anh Nghiêm – anh Rể mình, vô tình thấy nó bò lên bờ. Nếu không là anh Nghiêm mà là người khác bắt gặp chắc nó đã nằm trong nồi chuối om rồi. Vì Chùa đang xây mới nên công trình rất nhiều người vào.

Chiều hôm qua, mình đi ký đơn hàng bên Trường Chinh, tiện mình ghé qua nhà chị Hoài chơi. Nghe tin về nó, mình hồi hộp quá, vậy là ở lại đợi anh Nghiêm đem nó từ chùa về. Trời đất ơi, nó to một cách kinh khủng, nặng cũng 5,5kg, cổ nó to bằng bắp tay mình. Lần cuối mình nhìn thấy nó là cổ nó chỉ to bằng ngón tay áp út mà thôi.
Mình gọi cho Chồng, gọi cho Mẹ Chồng kể về con Baba, mình nói sẽ đem nó về nhà, Mẹ và Chồng hỏi nuôi ở đâu, tội nghiêp nó, rồi nói đem về đi rồi tính.

Cái ao đó sẽ được cại và làm lại, hơn nữa nếu ai biết có con baba to ở dưới ao, họ sẽ bắt để ăn thịt. Và nếu thả nó ra sông, nó cũng bị sa lưới mất. Nó sẽ bin mần thịt….

Về nhà, mình đổ nó ra sau hiên nhà. Chồng và Mẹ chồng nhìn nó và thốt lên, to thế sao nuôi ở nhà được con. Nó nằm vừa vặn ở viên ghạch 40 phân.

Chồng lên phòng lấy cáo thau to, đổ nước và thả nó vào đó. Nó nằm im lìm, chắc nó mệt, vì mình cuốn nó vào hai cái bao, đem từ quân 12 (ngà tư An Sương) về quận 7) đoan đường xa thế, nó bị ngạt thở.
Và giờ, mình ngồi search thông tin trên mạng cách nuôi Baba, và cách cho nó ăn. Mình gửi link cho Chồng, chồng nói sáng sớm đã nghiên cứu trên mạng về cách nuôi Baba rồi.

Chị nói “vậy là mày có duyên với nó”
Quyên nói “vậy là Trâm có duyên với nó đó” – Lúc nghe mình kể, Quyên ngạc nhiên lắm. Hic…
Mình cũng nghĩ nó và mình có duyên với nhau.

Hôm qua về, mình có dám đụng vào nó đâu, vì mình sợ nó cắn. Sáng nay, nhìn nó, mình nghĩ, mình vân luôn nghĩ đến nó, yêu nó, vậy tại sao lại không dám bắt nó. Nó tội nghiêp thế kia. Vậy là mình bắt nó bỏ lại vào chậu nước. Tự dưng thấy nhẹ lòng lắm.

Đó là toàn bộ câu chuyện.
Giờ thì mình đang nghĩ cách nào để cho nó cuộc sống tốt nhất.

Mưa tháng 10


Hình như Đất Trời Sài Gòn cảm động ngày đại lễ kỉ niệm 1.000 năm Thăng Long hay sao, mà trời trút những cơn mưa to tầm tã, dai dẳng suốt hôm qua đến giờ. Làm mọi vật ướt sũng và ngập đường.

10.10.2010

Buổi chiều, mình ngồi dưới sàn nhà ngay cửa nhìn ra lancan. Ngắm nhìn những hạt mưa rơi trên tấm mái hiên phía dưới nhà. Phía bên kia con hẻm là một khoảng đất trống với cỏ mọc xanh mượt, khu đất đã được phân lô và đang chờ chủ nhân mới của nó. Những cọng cỏ nặng trĩu nước đung đưa theo từng cơn gió làm vung vẩy những hạt mưa xuống đất. Phong cảnh trước của phòng hai vợ chồng mình không đẹp nhưng lại tạo cảm giác thoáng và thoải mái…kiểu hoang hoang dại dại. ví như đang ở một vùng quê nào đó, chứ không phải ở ngay thành phố.

Mình lắng nghe tiếng tát nước và tiếng lao xao ở phía nhà bên cạnh. Cách nhà mình một căn, nơi cuối con hẻm là một vài phòng trọ. Mỗi lần mùa nước lên hoặc mưa xuống, những phòng trọ ngập lênh láng nước tràn vào nhà, ngập lên tới đầu gối. Mình nghe loáng thoáng một cô bé đang nói chuyện điện thoại với chị “nước có ngập nhưng chưa vào nhà chị ơi, chị cứ mua đồ ăn về nhé….” Tội nghiệp, lần nào mình cũng lầm bầm hết với Bố rồi Mẹ Chồng rằng “sao chủ các căn trọ đó, không nâng nên cho họ, để ở vậy tội quá.” Mẹ nói “bao năm rồi, vẫn vậy, họ có quan tâm đâu con, cũng tội nghiệm chúng nó, công nhân mà, làm gì thuê được chỗ nào nữa, nên bấm bụng ở thôi”.

Mỗi lần mưa, mình lại nghe âm thanh tát nước lạo xạo, rồi tiếng hình ảnh ngồi chồm hổm trên ghé đẩu nhìn xuống sàn nhà lênh láng nước. Rồi lúc tạnh mưa, họ lại hì hục dọn dẹp nhà cửa.

Mình ngó lên đồng hồ, hơn 3h chiều, chắc Chồng đang trên máy bay. Hôm nay cũng 5 ngày Chồng đi công tác Hà Nội. 5 ngày mà mình cứ ngỡ 5 tháng vậy. Nghĩ đến Chồng lại nhớ tới việc ủi quần áo. Ồ, vậy mà quên béng mất. Mình xuống nhà ôm mớ quần áo Bố xếp lại dưới tủ, soạn quần áo đi làm của hai vợ chồng trong tuần tới, và bắt đầu ủi.

Điện thoại reo, Chồng bảo bị kẹt xe trễ chuyến bay nên mai với về được. Mình tiu nghỉu, buồn thiu rồi nhăn Chồng một chặp. Cả nhà đợi Chồng về cả ngày hôm nay, vậy mà … huhu. Mình ủi xong quần áo, xuống báo với Mẹ là mai Chồng mới về. Mẹ cũng ỉu xỉu hỏi lại “tại sao?”. Giải thích xong Mẹ cũng chậc lưỡi, chắc cũng buồn như mình. Nhưng mà dù sao Mẹ cũng quen cái kiểu đi mất hút của Chồng rồi. Mình thì không quen, thấy khó chịu lắm.

Vừa nấu cơm hai Mẹ con cùng trò chuyện, đủ thứ chuyện hết, ngày nào cũng vậy. Rồi Mẹ kể mấy hôm mình đi làm về trễ, rồi hôm đầu tiên mình đi học tiếng anh ban đêm, Chồng ngồi chờ ở phòng khách, chốc chốc nghe tiếng xe máy đi qua nhà, lại ngó ra nhìn, rồi lại nhìn đồng hồ. Mẹ nhìn Chồng rồi cười thầm, có vậy mới nếm mùi sốt ruột nóng lòng vì chờ đợi. Nghe xong mình bật cười, Chồng mình miệng lúc nào cũng xoen xoét là: vợ đi chơi đi đâu thoải mái, rằng, chẳng khi nào Chồng lo lắng cả, càng mừng vì được “tự do”, rồi cười phá lên. Thật đáng ghét. Mình chiều nào cũng tranh thủ về sớm, có đi đâu cũng báo với Chồng. Mà từ lúc lấy chồng đến giờ mình chưa đi chơi với bạn bè vào buổi tối. Chỉ thi thoảng đi cùng Chồng gặp bạn bè Cà phê sáng chủ nhật thôi. Đó cũng tạo thành một thói quen nhỉ, nên khi về nhà không thấy mình, Chồng lại thấy trống trống cũng nên. Ối, mà chỉ được hôm đầu, mấy hôm sau, cứ ngày nào mình đi học, Chồng lại có cớ đi nhậu với bạn. Chắc về nhà đợi mình sốt ruột quá nên vậy. Vậy là đang trốn trách, đang cố khỏa lấp sự chờ đợi đấy mà.

Mấy hôm trước mình mua cái lò Vi sóng và mua cho Mẹ hai cái quần tập thể dục, xong gọi điện khoe với Chồng. Chồng gọi về ghanh tỵ với Mẹ, rằng Mẹ chồng thương con dâu hơn con ruột, rằng con dâu nịnh Mẹ chồng quá, kiểu này con ruột ra rìa rồi. Mẹ Chồng mình cười khúc khích qua điện thoại bảo “thì ai biểu con không nịnh Mẹ, mất phần là đúng rồi. Con về nịnh Mẹ vợ đi, để Mẹ vợ thương hơn…”. Mình cũng cười theo, hạnh phúc vì sự vui vẻ giữa Chồng và Mẹ chồng. Đây là một trong những lần hiếm hoi, mình thấy hai Mẹ con nói chuyện đùa và vui vẻ với nhau. Còn thường thì có nói được với nhau nhiều đâu. Mẹ Chồng mình hay tâm sự rằng “Mẹ với nó khắc khẩu, nên không nói chuyện được, cứ nói một hai câu là nó cáu với Mẹ…”. Cậu ấm mà.

Mình phì cười khi nghĩ đến hôm Mẹ mình vào Sài Gòn chơi. Có qua nhà Chồng mình chơi vài ngày. Xong, về Mẹ nói với chị và em Như “Trâm nó thay đổi 360 độ con ạ, Mẹ cứ nghĩ nó không biết làm dâu, với tính khí khó chịu của nó không biết có làm dâu được không, thế mà, giờ nó dịu dàng, dậy sớm nấu cơm sáng, dọn dẹp nhà cửa…” Mình nghe kể lại mà cười quá chừng, ừ nào giờ Mẹ có nghĩ nổi mình làm dâu sao đâu, cứ lo lắng về nhà Chồng sẽ không chịu nổi. Ấy vậy mà ngon lành cành đào luôn. Hi hi…Ở nhà, Mẹ sai gì, tỵ nạnh với em có chịu làm liền đâu, đẩy đưa, phụng phịu mãi mới làm, sáng thì ngủ nướng khét lẹt luôn. Vậy nên Mẹ lo là đúng rồi. Thấy thương Mẹ quá.

... trời vẫn mưa, mà phải đi ra ngoài nữa rồi. Chậc, Chậc

Nằm mơ

Hôm qua tự dưng nằm mơ có rất nhiều người vây quanh mình nói “tôi có thai rồi, tôi có thai rồi”. Hình ảnh chị dâu, bé Hà, rồi 3 người nữa (mình không nhớ nổi là ai). Thế là họ cứ lặp đi lặp lại câu nói đó, vừa nói vừa cười cợt, mình hoảng quá, muốn bỏ chạy, nhưng chân lại cứng đơ, và mình cứ cố nhúc nhích để bỏ chạy chừng nào là “họ” tiến lên bao vậy lấy mình từng ấy. Ối trời ơi…đám đông cứ thế vậy lấy mình, mình hoảng hồn giật mình …thì ra là mơ. Lấy tay đẩy cái chân Chồng đang gác lên người mình ra. Nhìn sang Chồng, Chồng mỉm cười, mình phụng phịu rồi ôm cánh tay chồng ngủ tiếp.

Tự dưng nhớ lại giấc mơ mà thấy ghê ghê. Mình đâu có nặng tâm lý về vấn đề có con đâu. Vẫn giữ tinh thần thoải mái cơ mà. Thế mà lại nằm mơ. Huhu…

Tự dưng thích đi du lịch ghê.

Mình thích thả hồn đi rong, thích mơ mộng và viết lách gì đó. Mà sao nó cứ cụt ngủn ý tứ thế này. Chồng hay kẹp cổ mình rồi bảo “dạo có Chồng rồi thì quên hết mọi thứ rồi còn gì, chỉ biết Chồng thôi. Kiểu này chết tôi thôi”. Hờ hờ, đáng ghét quá.

Hê hê, ghét quá không biết làm sao, tối đợi Chồng ngủ say, mình tha hồ béo má, vạch mí mắt, bóp miệng Chồng, mà Chồng đâu có hay, vẫn ngủ khì, mình thì cười.

… thôi làm việc tiếp đây.

Mẹ ốm.


Mấy hôm nay Mẹ ốm, nghĩ đến Mẹ mà muốn khóc, mình muốn về thăm và chơi với Mẹ mấy ngày. Nhưng lại đang trong thời gian kiêng, cơ thể thấy khó ở nên rang chịu. Vậy nên gọi điện bảo Mẹ vào Sài Gòn chơi.

Buổi tối hai vợ chồng gọi về cho Mẹ hỏi thăm một lúc cho Mẹ vui. Nghĩ thương Mẹ quá, có mỗi một mình ngoài Nhà Trang. Con cái mỗi đứa một nơi… Tự dưng mình muốn khóc. Mình nằm buông thõng tay chân, nằm nhìn lên trần nhà thở dài. Chồng nghiêng người sang bảo mình cuối tuần về thăm Mẹ đi. Nhưng mình lắc đầu. Vì mình cũng không thấy khỏe lắm. “vậy bảo Mẹ vào chơi đi em”. Mình gật đầu. Mẹ quyết định 19/9 vào Sài Gòn.

Anh Thái báo tin là chị dâu có thai rồi. Mẹ cũng vui vui, mình cũng vui vui. Rồi Mẹ cũng có cháu nội. Giá mà Anh Thái ở cùng Mẹ nhỉ, Mẹ sẽ bớt cô độc hơn. Nhưng mà Anh với Mẹ cũng không hợp nhau. Chậc, sao thấy thương Mẹ quá, mà chẳng làm được gì.

Mình nhớ cu Tom quá, Mẹ kể Tom lanh lắm, biết vịn vào bàn đứng lên đi rồi. Nhưng nghịch lắm, cái gì trên bàn cũng khua rớt hết. Nghĩ tới em gái cũng thấy nặng lòng. Cuộc sống nhiều cái bất an quá. Ước gì em được bình yên một chút. Ai nghĩ số nó lại khổ vậy đâu? Mình muốn giúp đỡ em một chút, nhưng cũng chẳng làm được gì nhiều, càng nghĩ càng thấy nặng lòng quá.

Huhuhu…

Bive và Sóc


Bive thì cả nhà ai cũng biết heng. Đó là hoàng tử của Mẹ Matdenhanhphuc, niềm vui hân hoan rộn ràng cả một góc MYO và là một điều tuyệt diệu nhất từ trước đến giờ trong góc nhỏ MYO này. Các cô chú xúc động biết bao khi hay tin Mẹ MD và Bive: Mẹ tròn con vuông. Bive được hơn 5 tháng tuổi rồi.

Còn Sóc, àh,

Sóc là nickname mới của Akachan. Một thành viên mới toanh của MYO. Sóc đã ra đời được 2 tuần. Chàng Sóc tên thật là Hồ Việt Anh – một cái tên đẹp.

Vậy là thêm một chàng trai nữa của MYO ra đời. Thật vui mừng biết bao khi gặp chàng Bive giờ lại thêm chàng Sóc nữa.

Buổi tối nay, ăn cơm và dọn dẹp xong, mình tranh thủ vào muốn đọc một số tin tức, nghe ngóng bên nhà Chị Cana, MD, bé Trinh, K. Xong qua thăm và định trò chuyện với Chàng Sóc.

Thật bất ngờ và xúc động quá.

Hai chàng trai mới của MYO trộm vía chàng nào cũng khôi ngô tuấn tú. Hì hì… Mà Sóc đâu biết Bive nhà mình cũng hay sang thăm Sóc lắm, nhưng chỉ không để lại lời nhắn thôi.

Ôi, ôi, sao mình vui ghê, cứ cười hoài, ngắm nhìn hai chàng trai thật Yêu quá. Vậy nên phải viết một chút gì đó và “xin” hai bà Mẹ cho Trâm tấm hình của hai chàng trai nhé. Hì hì…


Bive – 4 tháng 3 tuần tuổi.
( http://my.opera.com/Matdenhanhphuc/albums/show.dml?id=4261592 )


Sóc – tuần đầu tiên ( http://my.opera.com/akachannikki/blog/say-hello )

Dạo này mình mắc bệnh “mê trai đẹp” rồi trời ơi…

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29