NHẬT KÝ CỦA BI

Viết một chút về ngày trước khi Bi ra đời - Thứ 3: 27.9.2011:
Buổi sáng, Mẹ ở nhà một mình, bà Nội vào bệnh viện chăm ông ốm từ hôm qua. Lúc đi bà cũng lo vì Mẹ sắp tới ngày sinh rồi. Mẹ nói bà đừng lo, một tuần nữa Mẹ mới sinh. Sáng nay tự dưng Mẹ thèm món đậu hũ nhồi thịt xốt cà chua. Mẹ dẫn xe bà xuống (xe Mẹ bà nội đi), phải hì hục đạp mấy phát xe mới nổ máy vì để lâu không đi. "Cái bụng to đùng còn chạy xe". bác hàng xóm phải phàn nàn là sao Mẹ liều thế.
Buổi trưa Mẹ ăn cơm sớm, Mẹ khóa hết cửa dưới rồi lên phòng nằm nghỉ, nằm mãi mà không ngủ được, tivi cũng không có phim gì xem. Mẹ nằm xoa xoa bụng, nghĩ ngợi, không biết tới lúc đau đẻ sẽ thế nào? Rồi Mẹ nghĩ miên man về hình ảnh của con.
Hôm nay là tới lịch khám thai tuần thứ 39. Mẹ định sẽ không đi nhưng nghĩ lại giờ nhiều trường hợp tới tuần cuối nước ối tụt, nên lo lo. Chiều Bố về sớm nghỉ ngơi để tối vào bệnh viện chăm ông thay bà. Mẹ nói Bố tranh thủ chở Mẹ đi khám.
Bác sĩ Trang khám nói là Mẹ mở một phân rồi nhưng đầu còn cao nên trong vòng một tuần nữa mới sinh. Nếu tuần sau Mẹ chưa sinh thì tái khám vào ngày thứ 7.Mẹ cũng băn khoăn không biết Mẹ có đẻ thường được không vì con dây rốn cuốn một vòng ở cổ. Bác sĩ nói tới lúc đó bác sẽ tùy cơ ứng biến, nói Mẹ hãy yên tâm. Nhưng dù đẻ mổ thì Mẹ cũng nên để cơn đau đẻ tới, vì lúc đó cơ thể tiết ra một chất, mà khi ra ngoài phổi em bé hấp thụ lại được, sẽ tốt hơn là mổ trước cơn đau đẻ. Nghe tới sức khỏe của con, Mẹ thấy có lý.
Khám xong về nhà Mẹ nói với bà Nội là mở một phân rồi nhưng tuần sau mới sinh. Bà Nội nói sao mở một phân mà một tuần nữa mới sinh, lúc đó bà nói Mẹ nhập viện đi. Mẹ cười hì và đi ăn cơm. Trước khi Bố vào bệnh viện, Mẹ thấy hơi đau bụng, nhưng Mẹ nghĩ là cảm tính, nên bỏ qua. Nhưng đến 8h30 Mẹ thấy nhói đau bụng dưới, Mẹ cũng cho là cảm tính, nhưng Mẹ để ý, và rồi cơn đau theo từng cơn, cách khoảng 10 -15 phút lại có một cơn đau, càng lúc khoảng cách càng ngắn. Mẹ gọi
cho bác sĩ, bác nói là khám cho Mẹ thấy chưa có dấu hiệu gì, vì đầu em bé còn cao lắm, chưa đẻ được đâu. Nhưng bác vẫn dặn Mẹ là một tiếng nữa, nếu vẫn có con đau vậy thì thay đồ nhập viện, tới bệnh viện thì gọi cho bác sĩ.
Mẹ thấy lo lắng quá, Mẹ gọi cho bà Ngoại, nói triệu chứng vậy, bà bắt Mẹ nhập viện ngay, không thì đẻ rớt mất. Ngày xưa bà chuyển dạ 30 phút sau là sinh rồi. Bà làm Mẹ hồi hộp và cuống cả lên. Mẹ sang phòng bà Nội nói là đi viện. Bà cả ngày qua không ngủ chút nào vì chăm ông, mới ngủ một chút đã bị Mẹ con mình gọi dậy.
22h30: 27.9.2011
Mẹ gọi cho Bố nói là nhập viện. Trước đó những cơn đau Mẹ cũng gọi cho Bố, Bố nói Mẹ không sao, cứ theo dõi, đau nhiều thì nhập viện. Bố gọi taxi cho Mẹ đi bệnh viện, bà chuẩn bị đồ vào với ông Nội. Bố sang bệnh viện Từ Dũ với Mẹ. Mẹ thay đồ, kẹp tóc và xịt nước hoa, Mẹ thấy bà đẻ nào cũng lùi xùi, Mẹ nghĩ Mẹ đi đẻ phải thơm tho.
Vào bệnh viện Mẹ vào khám ngay, lúc ấy Bố chưa đến. Bác sĩ khám nói Mẹ đã mở hai phân, và cho Mẹ nhập viện. Trong thời gian đợi hồ sơ nhập viện thì Bố, bác Lan, bác Hoài và Bác Nhung đến.
Bố chụp cái vòng đeo ở tay Mẹ để lưu lại mã số, để lúc nhận con xem cái mã số trên tay con có giống của Mẹ không. (lo lắng nhầm con ấy mà). Mẹ hồi hộp lắm, vậy là sắp gặp con rồi. Nhìn qua nét mặt Bố và các bác ai cũng hồi hộp.
Khi Mẹ được gọi lên phòng chờ sinh. Mọi người không được đi theo, phải đứng ở dưới. Vào phòng chờ sinh, Mẹ phát hoảng, một phòng toàn bà bầu sắp sinh, rồi tiếng khóc, tiếng la hét vì đau. Mẹ run run, nhưng tự nhủ là mọi chuyện rồi sẽ qua. Và nghĩ sao mọi người la la hét khóc lóc dữ vậy ta? Lúc đó Mẹ mới trải qua cơn gò nhẹ nhẹ nên chưa biết cơn đau đẻ là thế nào. Năm gần 2 tiếng sau, Mẹ mới thấm thía. Mẹ cũng hét lên vài lần và bấu chặt tay vào thành giường vì không chịu được. Lúc mở 5 phân, bác sĩ cho Mẹ vào phòng sanh,Mẹ mừng rơn vì nghĩ là được sinh rồi. Nhưng đâu biết là vào đó nằm chờ mở thêm nữa mới sinh, chứ đâu phải nói sinh là sinh đâu. Nghĩ lại thấy mắc cười quá con ạ.
Nằm trong phòng sinh, nghe tiếng em bé khóc trào đời, sao thiêng liêng quá. Lúc đó Mẹ nghĩ, nếu sau này Mẹ sinh thêm em gái cho con, Mẹ sẽ hướng em con theo bác sĩ khoa sản. Vì lúc này Mẹ mới cảm nhận hết sự thiêng liêng của nghề này. Đón đầu sinh linh bé nhỏ trào đời, thật là vinh hạnh con à.
Mẹ nằm trong phòng sinh hai tiếng thì Bác sĩ Trang tới, lúc này Mẹ đau quá, nói bác sĩ mổ cho Mẹ. Bác sĩ nói Mẹ sinh thường được nên để đẻ thường. Xong bác sĩ khám lại cho Mẹ thì đầu em bé vẫn cao, và nước ối xấu, nên phải chỉ định Mổ. Lúc này, Mẹ mệt rã rời, tơi bời cả người, nghĩ là thôi mổ cho xong, chứ đau quá chịu không nổi nữa rồi. Hơn nữa Mẹ cũng lo cho sức khỏe của con ở trọng bụng.
Phòng mổ chưa có, Mẹ phải đợi thêm hai tiếng nữa ở ngoài hành lang. Mẹ cảm giác chết đi sống lại, oàn oại cả người, cố gắng cắn răng chịu đựng và không la lên. Nhưng càng về sau từng cơn đau làm Mẹ run lẩy bẩy người, tay cũng không còn sức bấu vào thành giường nữa. Môi thì khô ran, mắt lờ đờ, ôi trời, nghĩ thấy kinh khủng quá, nhìn qua xung quanh thì ai cũng như ai…
Thấy mẹ hét lên và người run lẩy bẩy, Bố nhìn Mẹ qua lớp cửa kính phòng sinh (luc đó Mẹ đang nằm chờ ở hành lang). Bố sốt ruột gọi cho bác sĩ Trang liên tục, làm bác sĩ cũng quýnh lên. Bác lại an ủi Mẹ “có phòng sinh thì sẽ tới lượt em mổ, sắp rồi. Ông xã em gọi cho chị hoài, làm chị cũng nóng ruột phải săn quần chạy nãy giờ".
5h50 28.9.2011 – khoảnh khắc tuyệt vời, điều Mẹ mong chờ nhất: CON RA ĐỜI. Mẹ lắng nghe xem có tiếng con khóc không, nhưng thấy im lặng một vài dây, sau đó mới nghe tiếng con oe oe nhỏ xíu vì Con mệt vì bị nhiễm nước ối xấu. Đang miên man nghĩ thì bác sĩ Trang nói “con trai nhé Trâm”. Mẹ không đáp lại vì vẫn chìm trong suy nghĩ về con trai, rằng Mẹ đã làm Mẹ, và con đã trào đời an toàn. Mẹ muốn cất tiếng nói cám ơn chị Trang, nhưng họng cứ đơ đi. Cảm giác lúc đó Mẹ như trôi bồng bềnh và mơ mơ màng màng.
Lúc xe đẩy tôi ra khỏi phòng phẫu thuật xuống phòng hồi sức, Mẹ cố ngó nghiêng tìm xem Bố đâu rồi. Vì lúc này Mẹ xúc động lắm, Mẹ chỉ mong nhìn thấy Bố để mỉm cười thôi. Ngó hoài không thấy Bố và các bác đâu Mẹ hơi lo. Lúc vào thang máy, Mẹ hỏi chị hộ lý là người nhà có được vào chăm không? Chị nói người nhà mình đang đợi ở trên phòng bệnh.
Mẹ nghĩ là chỉ hồi sức 2 tiếng thôi, nhưng Mẹ bị tăng huyết áp, nên phải điều trị tới 21 tiếng. Bố, các bác chờ mỏi mòn ở ngoài, ai cũng lo lắng, sao mãi mà Mẹ không ra. Bố cuống cả lên và lại gọi bác sĩ Trang, bác phải vào xem Mẹ thế nào. Bác động viên Mẹ ráng chịu đựng. Lúc này Mẹ mong được kêu tên để lên phòng bệnh lắm, vì Mẹ chưa thấy mặt con, gần một ngày rồi, không biết con ở đâu, con có đói không? Con có khóc không. Ôi lung tung suy nghĩ làm Mẹ nằm đó cũng không yên nữa.
Lúc ra khỏi phòng hồi sức, một lần nữa Mẹ lại tìm kiếm người nhà mình, cũng không có ai. Vì mọi người trực ở bệnh viện gần hai ngày hai đêm rồi mà. Lên tới phòng bệnh thấy bà Ngoại Mẹ yên tâm lắm. Bà Ngoại tối hôm nghe Mẹ chuyển dạ bà đã không ngủ được, chờ trời sáng để bắt xe vào Sài Gòn. Bà đến là vào thẳng bệnh viện, bà nói Bố và các bác về nghỉ để bà trực. Lúc đó là 2h20 ngày 28.9.2011, Mẹ gọi cho Bố thều thào nói Mẹ đã lên phòng và đang nằm cùng con. Bố hỏi Mẹ có khỏe không? Nghe giọng của Bố Mẹ muốn khóc luôn. Vừa mừng vừa sợ, cảm giác như được che chở. Đêm đó Bố cũng không ngủ được, sáng Bố vào thật sớm. Bố nhìn con, Bố cười. Mẹ hỏi Bố cảm giác làm Bố thế nào, Bố chỉ cười, Mẹ nghĩ Bố đang xúc động đấy mà.
2.10.2011 Con về nhà cùng Bố Mẹ sau năm ngày nằm viện.Đón con là ông bà Nội. Nhìn con Ông Nội thốt lên "giống Quân thế". Ông mới xuất viện hôm qua, người vẫn còn yếu nên chỉ chơi với con một lúc.
Bà Nội lãng mạn lắm con biết không, bà cắm trong phòng mình một bông hồng tặng Mẹ con mình: Mẹ trong con vuông đấy. Lúc Mẹ sinh bà cũng gọi điện chúc mừng Mẹ, lúc đó bà chăm ông nên bà chưa vào thăm Mẹ con mình được.
10.10.2011 Con rụng rốn.Buổi sáng Mẹ cởi đồ để tắm cho con, thấy rốn con bong ra một ít, có kèm chất nước màu bầm bầm, Mẹ sợ con bị nhiễm trùng, nên hỏi bà Nội xem rốn con bị làm sao rồi, bà Nội cũng không biết. Hôm đó bà ngoại lên nhà anh Khánh chơi, không biết hỏi ai, trong lòng Mẹ lo lắm. Bà Nội tắm cho con cẩn thận, tránh nước vào rốn, xong lấy nước muối sát trùng rốn cho con. Đến chiều bà Ngoại về, lúc tắm cho con buổi chiều, rốn con rụng, cả nhà mừng quýnh lên. Mẹ vẫn lo sao rốn con lại vẫn có chất nước màu sậm đó, bà Ngoại nói “không sao, đứa nào chẳng thế’. Chỉ vậy thôi là Mẹ yên tâm rồi. Vậy là 11 ngày con rụng rốn. Hôm nay, ông Nội mệt nên lại nhập viện con ạ.
Con về nhà, hai tuần đầu, Mẹ phải ghi lịch ăn của con để nhớ và cho con ăn đúng giờ. Mẹ quá lo lắng nên không nghĩ ra là hễ con khóc là đòi ăn ấy mà. Nên mỗi lần con khóc, Mẹ phải lật sổ ra xem cữ trước con ăn lúc mấy giờ. Tuần đầu tiên, Bố Mẹ thức trọn đêm để pha sữa cho con và nhìn con ngủ. Vì con ngủ không sâu, cứ 45 phút đến một tiếng con lại khóc đòi ăn. Mẹ lo lắng lắm vì con ngủ không dài giấc sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển của con. Nhưng biết làm sao được, mọi người động viên Mẹ là mỗi đứa mỗi khác, qua tháng là bé sẽ khác ngay. Nên yên tâm mà chăm sóc con.
Mẹ cũng bị stress vì bà Nội cứ nói Mẹ sao không biết cách bế cho con bú, rồi sao này sao kia. Làm Mẹ căng thẳng đầu óc lắm. Con còn đỏ hỏn, Mẹ thì mới làm Mẹ, cái gì Mẹ cũng phải tập chứ, áp lực với Mẹ quá Mẹ thút thít khóc, Bố phát hoảng phải hỏi vì sao. Thêm cái khoản, hai bà của con ép Mẹ ăn quá nhiều cơm, đến nỗi Mẹ đến bữa ăn là ngán ngẩm. Ăn không còn cảm giác ngon. Đêm nằm Mẹ nhìn con mà thấy yêu con biết bao. Lại nhớ đến bà Ngoại thật phi thường, sinh liền 4 đứa con. Thương bà quá con ạ.
Nhìn con Mẹ cười mỉm mãi. Yêu lắm con trai!
***29.10.2011Cả tuần nay con cứ gắt ngủ, gắt cả ngày lẫn đêm. Mẹ lo lắng không biết con có khó chịu gì trong người không? Sao con gắt liên tục 2-4 tiếng mới chịu ngủ, nhìn con mệt lả và oàn oại trên tay Mẹ mà vẫn chưa ngủ được, Mẹ muốn khóc theo con, Mẹ bối rối lắm. Bà Nội cũng bế ru con ngủ, con vẫn quấy khóc. Bà Ngoại thì sốt ruột đi qua đi lại ngoài cửa phòng.
Ngày hôm nay con ăn ít hơn mọi hôm, con ăn bằng một nửa mọi hôm, lại còn ọc sữa ra nữa. Mẹ đã bế con và đợi con ợ 2-3 cái mới đặt con nằm. Vậy mà chút sau là con ọc ra hết. Mẹ sót ruột muốn oà khóc, Mẹ thay áo khác và lau cổ cho con, bế con vào lòng đung đưa vỗ về. Con nhìn Mẹ chăm chú, Con giữ yên lặng được ít phút rồi lại khóc. Vỗ về mãi con mới ngủ.
Mẹ nhìn con ngủ đáng yêu làm sao. Mẹ vào mạng tìm hiểu thêm triệu chứng ọc sữa ở trẻ sơ sinh. Mẹ muốn biết những nguyên nhân gây ọc sữa, để Mẹ có thể giúp con tốt hơn.
Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng thứ 2 của con. Nguyên ngày nay Mẹ lo lắng lắm. Mẹ cáu với bà Ngoại, cáu với Bố. Mẹ nói bà Ngoại không được kể chuyện ngày trước nuôi em Tom hay ọc sữa và chuyện con hàng xóm không chịu ăn, và nhiều lắm, chuyện gì bà cũng kể. Lúc trước Mẹ nghe xong thì thương cảm với họ. Giờ thấy con ọc sữa Mẹ thật sự sợ con sẽ quen ọc sữa như em Tom. Mẹ sợ lắm.
Có lẽ vì con đói, con ăn không đủ bữa nên hôm nay con gắt nhiều hơn. Con gắt ngủ từ 4h chiều tới gần 8h tối con mới chịu ngủ. Con mệt, con ngủ, Mẹ đặt con xuống giường, thấy con ngủ say Mẹ yên tâm, nhưng 10p sau là con khóc thét lên. Con cứ như vậy vài lần.
Giờ con ngủ ngoan rồi, Mẹ vẫn không khỏi sót ruột. Mẹ viết topic này, Mẹ muốn mỗi ngày sẽ viết cho con. Thay vì Mẹ viết nhật ký lưu trên iphone thì Mẹ sẽ viết ở đây.
Hôm qua đầy tháng con, Mẹ muốn viết chúc mừng con trai Mẹ đầy tháng mà chỉ mới viết cái tựa rồi để đó. Chúc mừng con trai Mẹ tròn một tháng tuổi, chúc con ăn ngoan, ngủ ngoan để có sức khoẻ, để mau lớn nhé!
Giờ là 9h12 - chúc con ngủ ngon. Mẹ Yêu con nhiều lắm.
*** 14.11.2011Hôm nay là ngày thứ 3 của tuần thứ 7 của con. Tranh thủ lúc con ngủ Mẹ viết tiếp những dòng nhật ký.
Thời gian rồi, ban ngày con ít ngủ nên Mẹ cũng không có thời gian làm việc riêng, Mẹ cũng ít lên MYO. Đến ngủ Mẹ cũng thèm được ngủ 15p cho đỡ mệt và mỏi mắt.
Một ngày với con, buổi sáng 6h cho con tắm nắng, lúc đầu chỉ cho con tắm 15p, nhưng thấy con vẫn vặn mình nhiều quá, nên Bố Mẹ tăng thời gian tắm nắng cho con tắm 30 – 45 phút. 7h Mẹ pha nước chè xanh tắm cho con, tắm xong cho con ăn, lúc này nhìn con ti Mẹ mới đáng yêu làm sao, con nằm trong lòng Mẹ ti và lim dim mắt. Ti xong Mẹ cho con ăn thêm 100ml sữa ngoài nữa, con thường ăn bỏ lại 5ml. Con ăn xong con ngủ trên tay Mẹ ngon lành, nhưng Mẹ đặt xuống con lại dậy, những ngày của mấy tuần trước con còn quấy cứ e e hoài, Mẹ ôm con ru muốn mỏi hết lưng, lại bị Bố mắng là suốt ngày ôm con nên con quen hơi Mẹ, con đòi Mẹ bế hoài. Ban ngày con ngủ ít, chẳng có giấc ngủ nào quá 30 phút, Mẹ lo lắm, vì con ngủ ít sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của con. Hai hôm nay, Mẹ áp dụng phương pháp con lim dim ngủ Mẹ đặt xuống ngay, kệ con ngủ thì ngủ không ngủ thì dậy chơi với Mẹ, chứ Mẹ ru hoài vậy Mẹ cũng thấy không ổn cho thói quen của con.
Ăn bữa sáng xong, Mẹ cho con nằm bên cạnh Mẹ chơi, Mẹ ngồi đọc tin tức buổi sáng một chút. Thi thoảng lại ngó sang nói chuyện với con, gọi tên con. Mà con cũng không cần Mẹ í ới tên con, con vẫn chơi một mình, chân đạp lên đạp xuống như đang đạp xe đạp vậy, tay thì khua lên khua xuống, miệng thì cười toe toét, lúc cười thành tiếng luôn. Mẹ nhìn con yêu ơi là yêu, vậy là Mẹ nằm ra xa con một chút, ngắm con nằm chơi và cười. Rồi Mẹ nói chuyện và đọc truyện cổ tích cho con nghe. Con chơi khoảng một tiếng, Mẹ thấy con bắt đầu nhăn nhó, à, con buồn ngủ rồi đây, Mẹ bế con lên và mở lại bài nhạc hòa tấu con thích, mỗi lần con ăn chuẩn bị ngủ hay con nằm chơi Mẹ đều mở nhạc cho con nghe. Con thích nhạc lắm, mà mỗi lần tiếng nhạc cất lên con chăm chú lắng nghe. Mẹ đong đưa nhẹ nhàng theo điệu nhạc, như đang nhảy điệu slow với con, ít phút con lim dim mắt, Mẹ đặt con xuống giường, cho con nằm nghiêng và vỗ nhẹ lên mông con, con có phản đối một chút, nhưng sau đó con ngủ thẳng giấc.
Hai ngày nay ban ngày con ngủ được giấc dài hơn một tiếng, Mẹ cũng bớt lo lắng. Mấy ngày trước con cứ ngủ 10 – 15 phút là con lại dậy rồi quấy. Mẹ không an tâm chút nào, Mẹ phải lên WTT để đọc xem có bé nào giống con không, cũng có nhiều bé giống con, nên Mẹ cũng bớt lo hơn. Chính vì điều này, Bố Mẹ mới quyết định cho con tắm nắng lâu hơn, và Mẹ cũng uống tăng cường thêm một vitamin D trong ngày nữa.
9h30h con thức giấc, Mẹ chơi với con một lúc, nắn bóp tay chân cho con, rồi Mẹ cho con ăn, Mẹ bế con một chút cho con xuống sữa, rồi Mẹ đặt cho con tự ngủ, con ngọ nguậy một chút rồi cũng tự ngủ, có lúc con khóc e e lên như đòi Mẹ, Mẹ kệ, để xem sao, mắt con lim dim ngủ, rồi lại e e.. Mẹ cũng kệ. Vài lần vậy con cũng ngủ. Lúc con ngủ Mẹ cũng tranh thủ ngủ một chút.
13h con thức dậy đòi ăn, giấc này ăn xong, con khó ngủ, giấc này con ăn ít hơn. Buổi chiều thường con ăn ít hơn buổi sáng, buổi tối con ăn nhiều nhất. Mẹ để ý trước giờ nhu cầu của con ổn định như vậy.
15h30 Con dậy, Mẹ cho con ăn một và nói chuyện cho con thức. Mẹ bế con xuống nhà chơi với ông bà Nội.
14h30 Mẹ tắm cho con, cho con nằm chơi một lúc rồi Mẹ cho con ăn. Thời gian này trong ngày là Mẹ thấy căng thẳng nhất. Vì giấc này con khó ngủ, con chập chờn ngủ rồi lại thức, rồi lại khóc. Con quấy khóc, có khi khóc to ơi là to, Mẹ và bà bế ru và dỗ con ngủ con vẫn cứ khóc. Tới khoảng 19h – 19h30 con mới ngủ được. Đây cũng là giấc ngủ dài nhất trong ngày của con. Con ngủ 4 tiếng rồi chóp chép miệng, mắt vẫn nhắm, nếu mẹ không đút bình sữa vào miệng con lúc này, con sẽ khóc, và con ăn sẽ không được ngon miệng. Cũng theo phản xạ rồi hay sao ấy, cứ lúc con chóp chép miệng là Mẹ dậy, Mẹ cho con ti bình, con vừa ăn vừa ngủ, ăn xong con ngủ tiếp. Từ giấc này trở đi thì con ngủ 2.5 tiếng là đòi ăn.
Từ 3h sáng trở đi, con ọ ẹ hoài, con vẫn ngủ, nhưng giấc ngủ của con không sâu. Con ọ ẹ, rồi con văn mình, con ầm ự trong miệng hoài. Mới đầu Mẹ lo nên thức trông con, sau rồi Mẹ kệ con, Mẹ ngủ bên cạnh con lúc nào không biết, lúc giật mình dậy, thấy con ngủ khì rồi.
5h sáng con đòi ăn, giấc này Mẹ nói Bố cho con ăn, Mẹ đi lau dọn dẹp phòng và hãm trà xanh chuẩn bị tắm cho con buổi sáng. Bố thường cho con ăn ít, vì con hay văn mình gạt bình sữa ra, Bố nghĩ con không ăn nữa ấy mà. Nhưng nếu cho con ăn không đủ 60ml, thì lúc con phơi nắng con đói con sẽ quấy đòi ăn. Mà chưa tắm nắng và chưa tắm buổi sáng thì Mẹ chưa cho con ăn. Vậy nên Mẹ luôn dặn Bố phải cho con ăn ít nhất cũng 60ml sữa.
6h Mẹ bế con sang phòng bà Nội tắm nắng. Bố giặt đồ cho con, và chuẩn bị đi làm.
***15.11.2011Tới 15h30 là đúng 3 ngày con chưa ị. Mẹ xi con đủ mọi cách con vẫn không ị, con khóc mỗi khi Mẹ xoa bụng cho con. Mẹ nghĩ con khó chịu trong người lắm. Bà nội cũng lo lắng không kém. Đến tối, con gắt ngủ như mọi hôm, nhưng hôm nay con khó chịu trong người nên con khóc nhiều hơn, 20h rồi mà con vẫn còn khóc. Bà Nội nói Mẹ xuống phòng ông thấy ống nước thông tiểu, Mẹ phun chất nước đó vào hậu môn cho con, xi con vẫn không ị. Con khóc thét lên, môi run bần bật, Mẹ sót quá, ôm con ru con ngủ. Lúc này con ngủ ngon lành. Mẹ đặt con xuống ngồi nhìn con mà lòng không yên.
1h sáng 16.11.2011. Con cựa mình hoài, như mọi lần, Mẹ thay bỉm cho con trước khi cho con ăn. Ối, Mẹ thấy một chút phân, Mẹ mừng quá đập bố dậy, Bố Mẹ xi cho con ị. Con bị táo nên rặn khó. Rặn mãi vẫn không ra phân. Mẹ nói Bố cho con ti, vì những lúc con khó chiu, cho con ti là con hay vặn mình. Thế là con rặn một phát ra 3 thỏi phân cứng, sau đó ra phân mềm. Mẹ nhẹ hết cả người, Mẹ cười hihihi.