Skip navigation.

Log in | Sign up

EVERYTHING I DO. I DO IT FOR YOU

Tất Cả Những Thứ Anh Làm. Anh Làm Nó Cho Em

Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ

Nguyên tác: Bảo Thê, dịch giả: Trang Hạ


"Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ!"





Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: "Mày nuôi con đĩ này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhể?"

Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là đĩ, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm và thì khác nhau ở chỗ nào.

Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do.

Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ, không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân. Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt của tôi Đại Bản toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh.

Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường.

Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi, chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào.

Lần đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi được vào hoàn toàn rồi, mới phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Tắt đèn.

Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ.

Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu:

"- Anh nhẹ chút đi !"

"- Không được ! "

"- Vì sao?"

"- Vì em chỉ là một con đĩ !"

Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít lời, thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang yêu mê một con búp bê bơm không khí vậy.

Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó.

Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu có thể coi như là một quân tử, tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. mà cô ta cũng có quyền tự do và không gian của riêng cô, tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt.

Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉ xấu trước mắt tôi, hoặc có thể dáng vẻ cô ấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ - suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Cho dù vóc sắc cô có thể làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn.

Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường, đêm về cô đến nhà tôi.

Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những con đàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, có khi đâu đã chắc gì được như Hạ Âu, em đã nói rõ rồi, em cần tiền.

Trong khi Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: "Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?" Ha, nói trắng phớ luôn!

Đó là 4 năm trước, hôm đó tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ở một quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường, đến trước mặt tôi, và đã nói với tôi câu nói đó.

Khi nói, cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"- Cái gì?"
Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật nhạc đồng quê nhè nhẹ.

"- Em... em có thể ngủ với ông."

Cô ta nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng.

Mấy thằng bạn giời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn, bắt đầu ồn ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một đêm, thậm chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô.

Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi.

"- Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à?"

Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp, màu da trắng thấm từ trong ra vẻ ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi.

Khi lớn hết, hẳn có lẽ cô ta sẽ là một vai ra trò đây!

"- Tôi đã 16!"

Cô ta nói khẽ.

"- Bé thế thôi á? Cô làm nghề gì?"

Xem ra cô ấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ!

"-... Làm đĩ "


Nói câu này, cô tỏ rõ vẻ rúm ró.

" - Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành"

Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô, vả chăng tôi muốn nói thêm vài câu mà. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy tôi đã nhầm tưởng mình thông minh, cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như hỏi ý kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó.

Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ cô lại qua đêm. Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm trăm tệ, thả cô ta đi.

Tôi thừa nhận tối đó khi tôi gọi cô ta đi, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùng đóng sập cửa chính, dặn chính mình:

"Cô ta chỉ là một con đĩ" để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi.

Một con điếm kỳ dị. Tôi cười đau khổ với tôi, trần đời này cái chó gì cũng có đủ rồi, gặp càng nhiều, thì thành thục càng nhanh thôi mà.

Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy, và hứa, bao nuôi cô ấy 2 năm, hai năm đó nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi, mỗi tháng tôi cho cô ấy hai nghìn tệ.



Lần sau tôi gặp lại Hạ Âu, là mùa hè hai năm sau. Khi đó tôi vừa chia tay người yêu, tôi cảm thấy những gì mà người phụ nữ cần thì tôi vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể trao. Ví dụ như thời gian, ví dụ như hôn nhân. Sau khi chia tay có một thời gian rất ngơ ngác, tôi biết đó là nỗi trống trải.

Lái xe chạy vô định trong thành phố, nghĩ ngợi lung tung. Tôi nghĩ tôi, mặt mũi sáng sủa, nhưng nhìn thật sâu vào thì con người tôi cũng chỉ là một người nghèo trong một xó xỉnh của thành thị. Và tôi giống hệt như mọi thanh niên thành đạt ở thành thị, nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi tiền bạc, và đầy những lý do hận đời chất chứa trong lòng.

Mùa hè năm đó thực sự oi ả, tôi bật máy lạnh, để quên được cái không khí nồng nực ngoài cửa kính xe. Khi xe tôi lướt qua cổng trường Đại học C., tôi bắt gặp Hạ Âu. Khi tôi nhận ra cô nàng, lặng lẽ, xe dừng bên cạnh người.

Tôi đã hiểu vì sao cô em mang tên Hạ Âu, khi cô ấy đứng dưới ánh mặt trời, nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng, đứng yên ở phía ấy, hoàn toàn giống như một làn gió thanh tân giữa trưa nồng. Tất nhiên là lúc đó tôi còn chưa biết tên cô ta.

Tóc đã dài hơn xưa chút, mặt không khác, thân thể đầy đặn hơn vài phần, đường nét hấp dẫn song dáng người vẫn thanh mảnh như xưa. Tôi phát hiện ra suốt hai năm nay, tôi luôn khao khát đôi mắt kia, đôi mắt vô tình liếc tôi một lần, vẫn là sức cuốn hút ma muội và trong trắng ấy.

Con đĩ này biết chăm chút cho phong cách, khí chất, ít ra chả ai nhìn ra cô nàng làm cái nghề gì.

Sau độ mười phút, một người đàn ông trung niên đi tới, nhét cho cô ta tập tiền, rồi đi, thậm chí chả buồn nói bye!

Tôi xuống xe đi về phía cô em:

- Hi, em gái, hy vọng em còn nhớ ra tôi.

Tôi ác ý nghiến hai chữ "em gái" một cách vừa tàn nhẫn vừa rõ rành.

Cô em vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay:

- Ông à? - rồi cô em định đi.

Nhưng tôi gọi cô ta lại.

- Em đang làm gì? - Tôi hỏi thừa câu này, vì tôi thấy cô em đang đi vào cổng trường Đại học C.

- Làm đĩ !

Em đáp, có vẻ đã bất cần hơn so với hai năm trước.

Tôi cảm giác tôi hơi nổi giận vô lý:

- Mẹ bố mày, mày làm đĩ cái gì? Tao còn chưa gặp con đĩ nào vừa xấu vừa mất dạy như loại mày!

Cô nàng rõ ràng khựng lại một chút, rồi nàng cười. Đáng phải nhắc là, Hạ Âu rất ít cười, nhưng khi nàng cười, như bông bồ công anh bị gió thổi tan, sẽ bay tới khắp nơi nơi.

- Thế thì tôi là một con đĩ không yêu nghề. Còn gì nữa không? Tôi phải vào trường đây.

- Gượm đã, thế... người đàn ông lúc nãy là ai? - Hỏi xong tôi thấy mình ngu quá.

- Sao anh không nghĩ đấy là bố tôi? - Cô nàng nói, mặt thản nhiên lạnh lùng. Vậy mà tôi tưởng nàng cười giễu - chứ tôi tưởng đĩ là phải thế nào nữa đây?

- Cô tên là gì

- Hạ Âu.

- Ờ, Hạ Âu. - Tôi ngẫm nghĩ giây lát - Giai của cô cho cô bao nhiêu tiền?

- Ông ta không phải giai, ông ta chỉ như là chủ nhà. Lúc nãy ông ta cho tôi hai nghìn.

Tôi tuyệt vọng đến tận cùng, liệu ai tưởng tượng được, một thiếu nữ xinh đẹp như một đoá hoa, đứng dưới nắng sáng, dáng vóc thanh nhã và thuần khiết trong chiếc áo sơ mi và quần Jean, lại có thể thản nhiên hình dung việc trao đổi dục vọng xác thịt và tiền bạc với một người đàn ông, tự nhiên như thể chỉ khen: "Em hôm nay nhìn thấy một chiếc váy rất đẹp!"

Tôi thực ra lại khao khát cô nàng chỉ sống và nghĩ đúng với lứa tuổi thanh xuân của nàng.

- Tôi sẽ bao cô! - Câu này không phải một lời chót lưỡi tôi thốt, mà kỳ cục sao, âm điệu và gương mặt tôi khi đó có lẽ đã đầy chờ mong.

- Tốt thôi. - Cô ta nói, mặt lạnh te.

Sau đó cô ấy thuộc về tôi, trong thời gian là hai năm.

Nhưng chỉ vài hôm sau, tôi phát hiện tôi đã mang về một con sextoy bơm không khí không biết rên rỉ trên giường, mà thật như một con câm chỉ biết cắm mặt nấu cơm, pha trà.

Mỗi chiều tan sở, về là thấy Hạ Âu bò ra bàn đờ đẫn, lặng lẽ cắm ánh mắt vào bát thức ăn trên bàn, không hiểu đang ngẫm nghĩ cái gì, cũng không biết có vui thích gì không. Tôi phải to giọng nhắc:

- Này, tôi về mà ngay cả đôi dép cô cũng không thèm nhấc hộ tôi sao?

Thế là cô nàng mới vội vã đi tìm cho tôi đôi dép lê.

Hạ Âu là một cô gái ngoan, kêu thức ăn nhạt bèn đi bỏ muối; than mệt mỏi sẽ đấm lưng cho tôi. Nhưng có điều cô không thốt một lời. Cái "ưu điểm" không thốt ra âm thanh của cô cũng được biểu lộ ra trên giường, đấy là nơi duy nhất mà tôi mãi vẫn không thể chịu đựng được cũng như là nơi duy nhất cô bướng bỉnh.

- Hạ Âu, em đừng cắn môi nữa, ngoan nào, thả lỏng cơ thể nào! - Tôi dẫn dụ.

- .....

Vẫn không nói, mặt trơ bì. Cô thường làm cho tôi tụt hứng, chỉ thiếu điều bị liệt dương.


Có lúc công việc bận rộn, ngồi trước màn hình máy tính mãi đầu óc tôi quay cuồng, nhưng ngắm cô ấy một cái lòng tôi bình yên lại. Khi tôi ở nhà, cô ấy như chú chim thanh tĩnh đậu nhẹ bên tôi, tôi đoán cô ấy ngồi bên tôi là để chờ mắt tôi nhìn sang, bởi mỗi khi tôi nhìn cô ấy, cô ấy đều lặng lẽ nhìn lại. Cái nhìn lướt từ đôi mắt đẹp lặng im của cô, không gợn thoáng dục vọng nào, kỳ lạ sao làm tôi như đang ngắm bức tranh phong cảnh mà lòng chùng xuống. Có lần tôi tưởng chúng tôi là đôi vợ chồng sau cưới đã mười năm chung sống.

Nhưng tôi hiểu tôi không bao giờ thích cô ấy, chỉ vì cô ấy làm gái. Đối với cái nghề đĩ điếm, tôi không khinh cũng chẳng tôn trọng. Tôi không phí chút cảm tình nào vào nó.



Lần tôi thấy Hạ Âu cười nhiều nhất, đó là vào dịp sinh nhật cô.

Tối hôm trước tôi đang ngồi soạn văn bản trên máy tính, Hạ Âu rửa bát xong, kéo ghế đến ngồi kề tôi.

Mấy hôm trước tôi mua cho cô cái váy trắng mặc ở nhà, đây là món quà đầu tiên tôi tặng cô, khi cô ấy đón lấy cái váy tầm thường ấy, cô ấy đã cười, cô chỉ mỉm miệng, nhưng mặt hân hoan. Rồi sau đó cô ấy liên tục mặc nó, như thể một bông hoa gạo trắng bay lang thang trong căn phòng. Cô ấy trông có vẻ nữ tính hơn cả lúc trước.

Thì tôi đã nói, cô ấy tiềm ẩn sự quyến rũ.

Khi đó cô đang mặc chiếc váy này, cô cách tôi một khoảng vừa đủ để tôi biết mùi hương thơm phụ nữ trên cơ thể cô, thoáng qua. Tôi thấy tôi khó mà tập trung làm việc được nữa, quay sang liếc cô một cái, vốn cái nhìn của tôi đầy trách móc, bỗng dưng gặp đôi đồng tử long lanh cười.

Hạ Âu đang cười, tôi thốt nhiên cảm giác mùa xuân tràn ngập căn phòng, với cỏ hoa lãng xao động.

Nỗi khó chịu tiêu tan hoàn toàn.

- Em cười à, Hạ Âu?

- Vâng. - Cô đáp, còn gật đầu thơ trẻ, vô cùng đáng yêu.

- He he, lạ thật đấy, nói xem nào, cái gì làm em vui?

- Từ ngày mai, em có thể kết hôn rồi! - Cô nói.

Ngày mai cô ấy có thể kết hôn? Nghĩa là sao? Hạ Âu quen thói lấp lửng.

- Mai em tròn 20. - Cô ấy đáp nhẹ, cười, tôi lại có thể cảm thấy cái cười hiếm hoi rung động lòng người. Không muốn nói tiếp lời của cô, vì, bạn sẽ muốn cưới một con đĩ hai mươi sao?

- Ờ, à, tốt đấy, lớn rồi còn gì. Hạ Âu, nói xem, thích quà gì nào.

Phụ nữ bảo bạn về sinh nhật, lại với mắt nhìn chờ mong thế kia, hẳn đều có hàm ý về điều đó. Hạ Âu là người phụ nữ thực tế và không vòng vo.

- Em đòi, thì anh sẽ cho chứ?

Tôi kinh ngạc nhìn người phụ nữ đang nghi ngờ kia, đôi đồng tử như thuỷ tinh nhìn tôi với cái nhìn trong veo của con trẻ.

- Không, phải xem em đòi gì. Bởi tôi rốt cuộc cũng chỉ là một người làm thuê cho người khác. Không thể cho em nào nhà nào xe v.v... - Tôi ngẫm nghĩ, kết hợp với lời nói trước đó của cô ấy, thấy rất đáng cười, lẽ nào cô ấy đòi tôi cuới? - Tất nhiên, tôi càng không thể hứa hẹn với em những gì xa xôi hơn thế...
- Em muốn ngày mai anh đi cùng em gặp một người, với tư cách là bạn trai em. - Cô ấy nói rành rọt.

Tôi đang suy xét, nghĩ mãi không hiểu cô ấy định làm gì. Với tôi, cô ấy là người phụ nữ khó hiểu nhất.

- Ngày mai vừa vặn anh cũng không phải đi làm!

Tính hết rồi, xem ra cô ấy đã chuẩn bị từ lâu rồi. Tôi nhìn cô đề phòng:

- Đi gặp ai?

- Mẹ em!

Ngày hôm sau, tôi ăn mặc tề chỉnh y như đi gặp mẹ vợ thật, sơ mi trắng, cài kẹp ca-vát nạm vàng, bộ vét xịn đắt tiền được chính tay Hạ Âu là phẳng phiu, đôi giày bóng láng không hạt bụi - Mẹ em tinh đời lắm - Hạ Âu nhắc nhở tôi.

Hạ Âu cũng mặc tuyệt đẹp, mỗi cử chỉ của cô đều toát lên một sự trẻ trung .

Chúng tôi đẹp như một đôi kim đồng ngọc nữ, lên xe, với bao ánh mắt nhìn của mọi người.

Khi tôi lái xe, thỉnh thoảng nhìn sang Hạ Âu ngồi bên, thấy cô ngó hoài ra cửa kính xe, chả nói câu gì, chỉ để trong mắt tôi một dáng đẹp. Tôi lại bắt đầu mơ mộng, tưởng đâu như tôi đang dắt cô dâu mới về thăm nhà.

Tôi vốn tưởng chỉ là miễn cưỡng chiều, bỗng đâu trở nên hài lòng thế.

Xe chạy chừng nửa tiếng thì tới.

Thì ra gia đình Hạ Âu đâu có nghèo khổ gì, ít ra thì khu hoa viên mà mẹ Hạ Âu ở là thứ mà tôi cũng không thể mua cho bố mẹ tôi. Tôi liếc nhìn Hạ Âu, cô gái bao tên gọi là Hạ Âu này vì sao luôn có gì đó khó hiểu.

Nực cười nhất ở chỗ, khi Hạ Âu bấm chuông tầng 16, và giây khắc đó thật kỳ quặc, tôi bỗng toát mồ hôi. Trước đây đã bao giờ tôi phải đi diện kiến các bậc phụ huynh của bồ đâu, đã gần ba chục tuổi đầu rồi, tôi không thể phân tích rõ vì sao lần này, giả vờ làm vệ sĩ cho "em" mà lại hồi hộp lo lắng thế.

Cửa mở.

- Ôi, Baby của mẹ! Để mẹ xem con nào, ôi sao gầy thế này! Baby lần trước mẹ bảo mang chìa khóa rồi cơ mà? Sao lần nào cũng bắt mẹ mở cửa? Baby con ở trường thế nào?

Tôi đứng sững ở cửa, tròn mắt nhìn người phụ nữ vừa mở cửa đã ôm chầm lấy Hạ Âu, vừa nói cả tràng không ngừng vừa đỡ giúp Hạ Âu túi xách vào nhà. Hạ Âu cũng nghiêng vào lòng mẹ, cười không nói gì, cười theo cách tôi chưa từng được thấy, vừa ngọt ngào vừa nũng nịu, nửa thân thiết nửa hờn dỗi, thiết tha vô bờ.

Người phụ nữ gọi Hạ Âu là Baby chỉ là một nguời mẹ bình thường, ôm con gái trong lòng âu yếm dỗ dành.

Tôi mắt ướt, tôi ngơ ngác, Hạ Âu là một con đĩ.

Không nói ra được cảm giác khi bạn nhìn thấy một con đĩ trăm chồng không liêm sỉ, khi về nhà giữa tình yêu gia đình... mà có lẽ khắp cả gầm trời này, có lẽ chỉ có mẹ cô ấy dám yêu cô ấy vô bờ bến như thế.


Người phụ nữ gọi Hạ Âu là Baby, chạc ngoài bốn mươi chút, phong thái cao quý, có điều trắng xanh, và rất gầy... Lúc này bà có thêm vẻ nhân từ của một người mẹ. Tôi nghĩ đôi mắt Hạ Âu hoàn toàn được di truyền từ mẹ, cả đôi lông mày. Chỉ có đồng tử của Hạ Âu với cái nhìn làm người ta bối rối vụng về là có phần nổi bật hơn mẹ.

- Thôi đi mà mẹ, còn có khách nữa mà! - Hạ Âu lúc này mới kéo tôi ra trước - Đây là Bân!

Người phụ nữ lúc đó mới để ý thấy tôi, liền lập tức mang ánh mắt cảnh giác cao độ:

- Cháu chào bác! Cháu là Hà Niệm Bân. - Tôi giống một anh bồi, vội vã gập lưng cúi chào, nơm nớp lo không được người ta quý mến.

- Ồ... tốt quá, Bân à? - Bà đưa mắt nhìn Hạ Âu - Anh này là...

- Mẹ, anh ấy là bạn trai của con. - Cô ấy nói với vẻ như thật.

- Bạn trai? - Ánh mắt lo lắng của bà làm tôi bứt rứt.

- Vâng mẹ ạ, anh ấy đã cầu hôn với con. Chờ con tốt nghiệp xong chúng con sẽ kết hôn. - Hạ Âu nói, hơi mỉm cười.

Tôi do dự một hồi. Đính hôn? Với Hạ Âu? Nghĩ đi nghĩ lại toàn là tội.

- Ối, đính hôn rồi? - Đôi mắt của mẹ cô thoáng chốc đã mang một vẻ hiền hậu chưa từng có, nhanh chóng trở nên quen thuộc như vẻ hiền từ yêu thương tôi hay gặp trong mắt mẹ tôi.

- À, ồ, vâng, thì là... cháu rất yêu Hạ Âu nhà bác. - Đối diện người mẹ nhân từ này, tôi chả biết nên nói gì. Trong lòng tôi thầm nghĩ, chờ về nhà phải chỉnh cho Hạ Âu một trận mới được, tôi lắp bắp nói.

- Ôi, tốt quá, ôi trời ơi tốt quá, vào nhà vào nhà mau lên! - Bà dịu dàng kéo tôi vào nhà, sau đó bắt đầu trở nên bận rộn.

Mang hoa quả tới, rót trà, lấy đồ uống và bia... như thể chỉ tiếc không mang tất cả mọi thứ có thể ăn được trong nhà ra đãi.

- Hạ Âu! _ Bà gọi có phần nghiêm khắc - Sao con cứ đứng đực ra đấy mà cười? Mau gọt cho Bân trái táo! Thật là cái đồ, lớn rồi còn.... Ôi, con gái đúng là lớn thật rồi, lớn lên... rồi cũng phải... - Vừa nói bà vừa đi vào bếp.

Tôi nhìn "nhạc mẫu" đi khuất vào bếp, tôi liền thay đổi nét mặt, định nghiêm khắc mắng cho cô ta một trận, sao lại nói lăng nhăng lừa cả bậc cha mẹ. Nhưng khi tôi quay ra , nhìn thấy Hạ Âu đang gọt táo, một giọt nước mắt long lanh tràn ra từ cái nhìn của cô ấy.


Ước mơ của cô bé "buôn" gà



Khi bạn bè tung tăng đến lớp, Duyên vẫn ngồi bên đường mua gà, vịt -Ảnh: YẾN TRINH

TT - 4g sáng, cô bé đặt cây đèn dầu lên chiếc cân lò xo. Dưới ánh sáng leo lét bên lề đường, cô tranh thủ lấy sách vở ra ôn bài. Nhiều năm nay, người dân đi chợ sớm vào thị trấn Chợ Lách, tỉnh Bến Tre đều bắt gặp hình ảnh ấy...

Đó là Nguyễn Thị Thúy Duyên, 17 tuổi, học sinh lớp 12A1 Trường THPT Chợ Lách A, tỉnh Bến Tre.

Mưu sinh nửa đêm về sáng

"Ò... ó...o...o...", chú gà quạt cánh, rướn cổ gáy. Đèn tắt phụt. Duyên lại mồi lửa. Ánh sáng từ ngọn đèn chong dần để lộ một quyển tập học trò và khuôn mặt cô gái độ tuổi trăng tròn. Chiếc bóng nhỏ co ro, đổ dài xuống đường trong làn sương sớm.

Khi tiếng lọc cọc, kẽo cà của chiếc xe đạp nào đó đến gần, bài học lại bị ngắt quãng. "Bán gà, vịt gì không chị?"- cô bé ngước chào người đi đường bằng câu hỏi quen thuộc. Một người phụ nữ trung niên ngừng xe, bán một con gà trống. Duyên đặt chú gà lên chiếc cân: "2,05kg chị ơi!". "Sao kỳ cục vậy? Ở nhà tui cân 2,1kg lận mà!" - người phụ nữ nhăn nhó. Mắt cô bé rươm rướm nhưng cố giải thích: "Chắc hôm qua chị cân lúc gà ăn no. Sáng nay chưa kịp ăn nên nó nhẹ hơn tí xíu đó mà”. Sau gần năm phút thuyết phục, người phụ nữ kia mới chịu bán chú gà với cân nặng 2,05kg.

Cuộc mua bán này coi như khá nhanh. Một số khách còn bắt cô xách gà vịt đi cân nhờ những người bán hàng trong chợ cách đó 300-400m, vì nghi cân của cô "non". Những ngày bão, cô cũng đội áo mưa ngồi bên đường. Mỗi khuya, may lắm cô bé mới mua được 5-7 con. Với mỗi chú gà, vịt như thế, khi bán lại Duyên được tiền lời khoảng 1.000-2.000 đồng.


Liệu cái nghèo có đè nát những ước mơ? - Ảnh: YẾN TRINH



Bác Nguyễn Thị Yến, người dân ở thị trấn Chợ Lách, kể: Có lần Duyên ngồi co ro bên đường, người ướt sũng. Hỏi tại sao, cô bé ôm mặt khóc. Hóa ra trên đường đến trường, em bị té lấm hết bộ đồng phục. Khi bước xuống sông để rửa vết dơ, em lại bị trượt chân té ướt cả người. Cô học trò này chỉ có một bộ quần áo để đến trường trong nhiều năm trời. Khóc mãi, cô bé đành mặc quần áo ướt vào lớp học.

Câu chuyện ấy thôi thúc tôi đến nhà Duyên. Đó là căn nhà nhỏ hun hút sau những khu vườn rộng. Năm tháng trước, nó vốn là một căn lều che tạm bằng nilông. Các cán bộ địa phương đã xin cho gia đình được một suất nhà tình thương trị giá 10 triệu đồng. Chưa đủ làm cánh cửa thì số tiền đã hết.

Thôi thì cứ sống trong ngôi nhà không có cửa. Bởi vì, ngôi nhà ấy cũng đâu có thứ vật chất gì đáng giá để mất ngoài cái giường nhiều năm tuổi, một bàn học cũ mốc, hai cái ghế nhựa, một số nồi niêu chén bát cũ và ba bệnh nhân!

6g, Duyên hối hả đạp xe về bờ sông Chợ Lách. Ở đó, Nguyễn Quốc Thành - anh trai Duyên - đã chờ sẵn với nồi nước đang sôi ùng ục. Dựng chiếc xe đạp, buộc túm hai vạt áo, cô học trò cùng anh bắt đầu các công đoạn nhổ lông gà, vịt. Cứ làm sạch một con gà, vịt, hai anh em được trả công 3.000 đồng.

Bên kia bờ sông, từng nhóm học sinh đang tung tăng đến trường trong những bộ đồng phục trắng muốt. Còn Duyên vẫn cúi mặt, gạt vội mồ hôi rồi thoăn thoắt, thoăn thoắt bàn tay. 6g45, cô mới ngưng làm. Vốc nước sông rửa mặt, Duyên lại tất tả đạp xe đến nhà vệ sinh công cộng để thay bộ áo dài. Cô ghé tiệm mua một ổ bánh mì không giá 500 đồng. Rồi lại tất tả đạp xe đến trường...

Gánh nặng gia đình

Tôi đến nhà Duyên, ba của Duyên - người đàn ông gầy, xanh như tàu lá đón khách bằng đôi mắt thao láo của người bệnh tâm thần kinh niên. 10 năm trước, ông đột nhiên nói lảm nhảm rồi uống thuốc rầy tự tử. Khi được cứu sống, ông "tạm trú dài hạn" ở Bệnh viện tâm thần Biên Hòa.

Trái ngược với vẻ bề ngoài của ba, mẹ của Duyên đã không còn đi nổi với thân hình mập phù quá khổ do thuốc và hóa chất. Chị tên Võ Thị Vui nhưng cuộc sống cho chị quá nhiều nỗi buồn. Chị bị ung thư cắt đi một bên vú. Giờ đây bệnh ung thư của chị di căn vào xương, phổi. Dù đã bán hết nhà cửa, vườn tược để chạy chữa, nhưng bác sĩ lắc đầu trả chị về quê...

"Bà ngoại đã dọn bàn thờ cho mẹ rồi. Bác sĩ nói mẹ sống không hết năm nay...." , Thành - anh trai Duyên - nói trong nước mắt. Năm ngoái Thành tự dưng nhức đầu, mắt mờ dần. Mắt trái gần như không thấy. Gần đây, mắt phải cũng bắt đầu có dấu hiệu tương tự.

Bác sĩ bảo mắt Thành bị đục pha lê thể kéo gai hoàng thị điểm, bong giác mạc. Dù đã trải qua một lần mổ nhưng mắt trái của Thành chỉ nhìn được vật ở gần dưới nửa mét. Thành cũng không thể thức khuya, không thể làm việc nhiều. Vì vậy, gánh nặng gia đình đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của Duyên - cô em song sinh.

Ước mơ mong manh

Suốt quãng đời tuổi thơ cho đến bây giờ, giấc ngủ của hai anh em luôn bị ám ảnh bởi những cơn điên loạn của ba. Có khi ông dựng cả nhà dậy, rượt đánh. Khi ấy, mấy mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc. Sau đó chất sách vở, quần áo lên xe đạp, dắt díu nhau về tá túc ở nhà ngoại.

Có lần, mấy đứa bạn nghịch ngợm: "Ê! Con ông khùng!". Duyên và Thành đã khóc hết nước mắt. Nhưng nghe lời mẹ, hai anh em quyết không bỏ học. Hơn 11 năm liền, mỗi đêm hai anh em chỉ học dưới ngọn đèn dầu tù mù. Hơn 11 năm liền, mỗi năm hai anh em đều chỉ dùng chung một bộ sách. Nhưng cũng từng ấy năm, hai anh em đều là học sinh giỏi.

Đặc biệt, cả hai anh em say mê và có khiếu học ngoại ngữ. Dù chỉ tự học thêm bằng sách mượn của thư viện và chương trình dạy tiếng Anh trên đài phát thanh Vĩnh Long, nhưng trung bình cả năm môn Anh văn của Duyên luôn đạt 10 điểm. Năm học lớp 11, hai anh em được chọn vào đội thi học sinh giỏi môn Anh văn để "so tài" cùng nhiều học sinh lớp 12. Năm nay, hai anh em lại được chọn vào đội học sinh giỏi tiếng Anh cấp tỉnh.

17 tuổi tràn ngập ước mơ. Thành thích làm một cảnh sát. Duyên mong trở thành cử nhân ngành kinh tế. Thế nhưng... Chia tay gia đình, tôi nhớ mãi hình ảnh trên 60 tờ giấy khen các loại của hai anh em được dán trên vách. Và day dứt hơn khi tôi nhớ về tô mắm là thức ăn trong bữa cơm của gia đình nhiều ngày.

Khi cái nghèo còn trì níu những ước mơ, liệu các em còn sức gồng gánh gia đình, gồng gánh hoài bão về giảng đường đại học?

Em Bình gặp lại người thân




Em Bình (phải) được mọi người thăm hỏi, tặng quà - Ảnh: M.Q

TT (Hà Nội) - Ngày 9-11, người nhà của em Nguyễn Thị Bình gồm bác rể (chồng của chị mẹ Bình) Phan Văn Đồng, em trai cùng mẹ khác cha Lê Văn Kiến và một người anh họ đã có mặt tại Công an quận Thanh Xuân để đón nhận Bình.


Ông Phan Văn Đồng cho biết sau khi xem phóng sự trên truyền hình, mọi người ở quê đã nhận ra em Bình và tìm cách liên lạc với chính quyền địa phương, công an quận Thanh Xuân để đón em. Ông cho biết Nguyễn Thị Bình tên thật trong giấy khai sinh là Nguyễn Thị Thông, sinh ngày 18-2-1983, không phải 1986 như báo chí nêu. Mẹ của Bình là bà Nguyễn Thị Quảng. Bà Quảng sinh Bình khi chưa lập gia đình, cái tên Bình (do bà Quảng gọi) khi đó không được gia đình chấp nhận. Sau này bà Quảng lấy ông Lê Thanh Nghị và sinh một người con khác đặt tên Lê Văn Kiến.

Theo gia đình, bà Quảng đã đưa Bình đi từ khi Kiến còn bé và từ đó không quay lại lần nào, do vậy Kiến cũng không biết mặt Bình và mẹ. Gia đình cũng chỉ biết mẹ của Bình bị bán sang Trung Quốc, sau đó không có liên lạc gì. Chính quyền địa phương cho biết theo đăng ký hộ khẩu, trong gia đình bà Nguyễn Thị Quảng có một người con gái tên Nguyễn Thị Thông. Người đi khai sinh cho Nguyễn Thị Thông chính là ông ngoại. Tuy nhiên, do thời gian quá lâu, Bình (tức Thông) cho hay em không còn nhớ được ai trong gia đình.

Thượng tá Nguyễn Quốc Chính, phó trưởng Công an quận Thanh Xuân, cho biết các cơ quan bảo vệ pháp luật đã thống nhất đẩy nhanh tiến độ điều tra, đưa ra xử điểm vụ ngược đãi em Bình. Theo ông Chính, hai bị can Trịnh Hạnh Phương và Chu Văn Đức đã khai nhận hành vi phạm tội, cụ thể Phương và Đức đã sử dụng nhiều phương tiện để hành hạ em Bình trong nhiều năm qua. Hai người này khai từng dùng kìm kẹp vào thịt, dùng dao chém, gậy gỗ và dây điện đánh Bình.

Một số lần Bình bị đau, mưng mủ nhưng Đức - Phương không cho đi khám, không cho tiếp xúc với người ngoài để bưng bít thông tin. Bà Phương cũng thừa nhận từng dùng chân đá vào vùng kín của em Bình, bắt em cởi quần áo quì ngoài trời trong thời tiết lạnh. Theo ông Chính, cơ quan công an đã đưa Bình đi giám định thương tật tại cơ quan pháp y trung ương.

Đối với người cảnh sát khu vực nắm giữ địa bàn, giám đốc Công an Hà Nội đã giao thanh tra Công an TP làm rõ với tinh thần sai đến đâu sẽ xử lý đến đấy.

Cùng ngày, chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội Trương Thị Mai đã đến Công an quận Thanh Xuân thăm hỏi, động viên và tặng quà em Bình. Bà Mai cho biết nhiều đại biểu Quốc hội rất quan tâm đến vụ việc và mong cơ quan công an sớm làm sáng tỏ hành vi phạm tội của những kẻ đã hành hạ em Bình, đưa ra xử lý theo pháp luật. Bà Trương Thị Mai cũng đề nghị các cấp chính quyền quan tâm, chăm sóc để em Bình được khám, chữa trị các vết thương và hồi phục về tâm lý.

M.QUANG

Báo động đỏ về lương tâm xã hội



TT - Mấy hôm nay dư luận đang xôn xao vì tin một cô gái ở ngay giữa thủ đô Hà Nội bị một đôi vợ chồng độc ác hành hạ bằng những nhục hình man rợ nhất suốt 14 năm trời, mãi đến bây giờ mới được phát hiện và được cứu.

Nghe đọc nội dung toàn bài:



Chi tiết thì nhiều báo đã đăng rồi, và các cơ quan pháp luật cũng bắt đầu vào cuộc - một cách rất muộn màng!

Nhưng ở đây, theo tôi, có một khía cạnh thậm chí còn đáng sợ hơn tất cả tội ác cụ thể đã được tiết lộ. Đấy là sự tê liệt hầu như hoàn toàn của cái cộng đồng xã hội ở quanh đó trước tội ác trắng trợn và tày đình kia.

Mà là tội ác của ai? Chỉ của một cặp vợ chồng như hai con dã thú, nhơn nhơn sống và “ăn thịt người” ngay giữa Hà Nội! Mọi người xa gần quanh đó đều biết, biết suốt 14 năm, biết khá tường tận, đến tổ dân phố, tổ phụ nữ, và chắc chắn còn bao nhiêu tổ chức được gọi là các tổ chức chính trị trong hệ thống hùng mạnh của chúng ta, có thể cả chính quyền, công an nữa, cũng đều biết.

Thế nhưng tuyệt đối chưa ai lên tiếng, chưa ai động tay động chân, chưa ai dám đứng lên bảo vệ một cô gái yếu đuối, để mặc cho cô tuyệt đối cô đơn như một con thú non tơ lạc và bị xé thịt giữa rừng hoang.

Không ai dám lên tiếng, dám bênh vực cả vì “chẳng dại gì dây vào mà liên lụy”. Các tổ chức chính trị xã hội biết nhưng không hành động, một tiếng nói phản đối ít ỏi cũng không, vì cái lý do tuyệt vời: “Cô ấy có phải là thành viên của đoàn thể chúng tôi đâu! Chúng tôi không có trách nhiệm!”.


Nguyễn Thị Bình, 21 tuổi, quê ở Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, cô gái bị đôi vợ chồng độc ác hành hạ bằng những nhục hình man rợ nhất suốt 14 năm trời - Ảnh: M.Q.
Cho đến khi có một bà cụ đơn độc, chất phác, dũng cảm một cách khiêm nhường và hồn hậu, và tuyệt không có một chút chức quyền, chức danh gì, lén lút cứu cô!

Biết nói thế nào nữa đây? Xã hội chúng ta, mà là cộng đồng ở chính giữa thủ đô văn hiến và nổi tiếng văn minh, từng là “lương tâm” của thiên hạ, nay đã đến mức thế này rồi sao? Nếu quả như thế thì thật đã đến độ vô cùng kinh hoàng. Tê liệt hết cả và hoàn toàn rồi sao? Vì sao mà đến nông nỗi không còn chút sức đề kháng nào như thế này?

Tôi cho rằng đây là một vụ báo động đỏ về lương tâm xã hội, trăm ngàn lần còn nghiêm trọng hơn là chuyện lương tâm của đôi ba con người cụ thể nào đó. Bởi cái ác, kẻ ác thì thời nào, nơi nào cũng có. Nhưng khi xã hội đã khiếp nhược đến thản nhiên, dửng dưng, im lặng quay mặt đi trước cái ác thì không còn là vấn đề của từng người nữa rồi!


Địa ngục quá gần ta


Khủng khiếp nhất là khi một chuyện khủng khiếp như thế xảy ra như một chuyện "đời thường" suốt 13 năm trời ngay giữa thủ đô...



Chuyện em gái Nguyễn Thị Bình bị hành hạ tra tấn và bắt làm việc như một nô lệ thời hiện đại trong suốt 13 năm trời đã xảy ra ngay tại một quận nội thành của Hà Nội - quận Thanh Xuân, và có lẽ đã diễn ra trước mắt không ít người. Có thể là hàng xóm, có thể là người có quan hệ làm ăn buôn bán với vợ chồng hàng phở này, trong suốt 13 năm có một đứa bé gái bị đánh đập tàn nhẫn hằng ngày ngay trước mắt họ, nhưng không ai dám nói gì, có hành động gì ngăn chặn sự dã man khó tưởng tượng ấy.

Cho tới khi có một, rồi hai người: bà Bình "bò" và chị Oanh, không chịu nổi khi phải nhìn cảnh "địa ngục trần gian" ngay trước mắt mình cứ thản nhiên tái diễn, đã đồng lòng cứu và bí mật đưa em Bình bỏ trốn. Tới khi đó, báo chí phát hiện và vào cuộc, còn mọi người thì thở phào ra:"Khủng khiếp quá!". Vâng, nhưng khủng khiếp nhất là khi một chuyện khủng khiếp như thế lại xảy ra như một chuyện "đời thường" suốt 13 năm trời ngay giữa thủ đô mà gần như không có ai thấy đó là chuyện khủng khiếp.

Chúng ta đang sống thời hiện đại, đang sống trong cơ chế thị trường với vô vàn quan hệ phức hợp và phức tạp, đúng thế, nhưng liệu cuộc sống bây giờ có khiến chúng ta chai mòn vô cảm trước nỗi đau của trẻ nhỏ, nỗi đau của người nghèo khổ đến thế không? Ở một xã hội thượng tôn pháp luật, những hành động lăng nhục đánh đập con người một cách dã man như vậy sẽ lập tức bị chính những người láng giềng, hàng xóm phát hiện, và họ sẽ lập tức báo tin cho cảnh sát.

Nhưng ở ta, khi người ta "sợ" pháp luật thì ít mà sợ những kẻ vi phạm pháp luật thì nhiều hơn, và nhất là khi nếu có người dám đứng ra tố cáo những tội ác như của vợ chồng hàng phở nọ, thì sẽ có cơ quan cảnh sát đặc biệt nào đứng ra tiếp nhận và xử lý ngay những thông tin ấy? Đó mới là điều cần bàn. Vì một khi người dân không dám báo cáo những chuyện như thế với công an khu vực, với công an phường chẳng hạn, là do họ sợ "nhà hàng phở" kia vừa lắm tiền vừa ngoa ngoắt có thể sẽ "đổi trắng thay đen" và "tố ngược" gây tai họa cho họ, thì sao? Ai bảo vệ những người dân trung thực dám tố cáo cái xấu cái ác trong những hoàn cảnh như thế ?

Khi địa ngục quá gần ta, ma vương tiểu quỷ cũng quá gần ta, mà sự che chở của pháp luật lại ở hơi xa hoặc còn mờ ảo, khi những người lương thiện và trung thực chưa thể liên kết thành một sức mạnh, thì chuyện em Bình bị hành hạ man rợ suốt 13 năm trời mới nghe thật khủng khiếp, nhưng nghĩ kỹ, lại là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Dù trong mỗi khu phố đều có "tổ dân phố" về hình thức là quản lý khá chặt chẽ, nhưng một khi những tổ chức chính quyền cơ sở như thế bị "quan liêu hóa" hay chỉ tồn tại trên hình thức, thì thật khó cho người dân lương thiện dựa vào đó để thể hiện có hiệu quả sự lương thiện, thái độ không chấp nhận cái xấu cái ác của mình.

Tôi còn nhớ, cách đây chưa lâu, ngay tại thị xã Quảng Ngãi của tôi cũng đã có trường hợp một người em cựu chiến binh bị bệnh tâm thần đã "được" gia đình người anh ruột "nhốt xà lim" theo đúng nghĩa đen trong suốt 10 năm. Điều lạ lùng là cả chính quyền, tổ chức cựu chiến binh hay đoàn thể mặt trận phường, khu phố tại địa phương đều không hay biết(?). Cho tới khi báo chí phát hiện ra.

Tường hợp em Nguyễn Thị Bình chính là hồi chuông cảnh báo không chỉ là sự vô cảm đang cư ngụ trong mỗi người chúng ta, mà còn cảnh báo về sự thiếu vắng tinh thần thượng tôn pháp luật trong cộng đồng, về sự bất lực do bị "quan liêu hóa", "xơ cứng hóa" của những tổ chức chính quyền và cơ quan bảo vệ pháp luật ở cơ sở. Khi người dân lãnh cảm trước cái xấu cái ác, khi sự bất công và bạo ngược dám hành xử một cách công khai, đây đó còn thách thức cả pháp luật, thì khi đó "địa ngục chỉ cách ta ba bước".

Theo THANH THẢO - Thanh Niên
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31