30 năm trước - Tâm sự của một người từng là lính
Saturday, January 10, 2009 3:03:02 AM
“Quân bành trướng Bắc Kinh” đã kéo chúng tôi từ lớp học ra thẳng chiến trường. Nhưng, không hiểu sao nhà trường hôm nay, lại không nói gì về cuộc chiến tranh kéo dài thế giằng co hơn 10 năm ấy. Ba mươi năm trước, những “đàn trẻ nhỏ”, chạy “từ Biên giới về”. Ba mươi năm sau, những đứa trẻ ấy lớn lên và biết: Tháng 4/1956 nhân khi quân Pháp vừa rút khỏi Việt Nam, Trung Quốc, lúc này đã trở thành “xã hội chủ nghĩa anh em”, chiếm đảo lớn nhất thuộc Hoàng Sa. Ngày 19-1-1974, sau khi Trung Quốc ký Thông cáo chung Thượng Hải với Mỹ và sau Hiệp Định Paris 1973, Mỹ rút lui khỏi Việt Nam, Trung Quốc, vẫn đang là “xã hội chủ nghĩa anh em”, đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, giết 58 chiến sỹ Hải Quân Sài Gòn, chiếm đảo. Ngày 14-3- 1988, Trung Quốc lại tấn công một số đảo đá của Trường Sa giết hại 74 người lính Hải quân Việt Nam và, từ đó, chiếm luôn những hòn đảo ấy.
Một bức ảnh chụp tại TP HCM năm 1979
Rồi. Ngày 12-11-2008, Trung Quốc tuyên bố đầu tư 29 tỷ USD cho một dự án “khảo sát và khai thác Biển Đông”. Trong đó, bao gồm cả những biển đảo của Việt Nam mà Trung Quốc vẫn còn chiếm giữ. Bốn tháng trước, 7-2008, khi hãng dầu khí Mỹ, ExxonMobil, hợp tác với Việt Nam trong một dự án thăm dò ở Nam Côn Sơn, Trung Quốc đã gây áp lực với ExxonMobil để họ phải rút lui. Năm 2007, Trung Quốc đã gây áp lực buộc BP ngưng hoạt động trong dự án dầu khí có vốn đầu tư 2 tỷ USD với Việt Nam ở hai vùng Mộc Tinh, Hải Thạch. Năm 1994, Trung Quốc phản đối hợp đồng dầu khí giữa Việt Nam và Mobil ở vùng Thanh Long. Chỉ hai năm sau khi họ ký hợp đồng thăm dò dầu khí với công ty Crestone ở vùng Vũng Mây-Tư Chính. Tàu Trung Quốc “đi lại nghênh ngang” ngoài Biển Đông, trong khi, các dự án của Việt Nam thì phải cay đắng rút lui mà không làm gì được.
Thế hệ chúng tôi, lớn lên “dưới mái trường xã hội chủ nghĩa”, có nhiều sự kiện xảy ra ở Thủ đô, ở Biên giới và ngoài Biển mà chúng tôi không hề được biết. Chúng tôi vẫn hát về Mao Trạch Đông như “mặt trời lên” khi mà “Bác Mao” lần lượt đem quân chiếm Hoàng Sa, rồi Trường Sa. Chúng tôi hát, “núi liền núi, sông liền sông” khi mà nhiều ngọn núi, khúc sông đã không còn nữa. Cho đến ngày 17-2… Được cầm súng, được “vạch mặt, chỉ tên” quân xâm lược cũng là hạnh phúc. Cho dù, nhiều khi ngẫm lại, sự thật chỉ được thông tin vừa lúc, đủ để chúng tôi tất tả lên đường.
Không như chúng tôi, các bạn trẻ hôm nay không ngồi chờ nhà trường “mớm” cho gì thì biết nấy. Nhưng bi kịch của họ lớn hơn… Thật không dễ dàng gì khi biết một kẻ đang rình rập bên ta mà vẫn phải nghe họ xưng là “láng giềng tốt”; một kẻ đem tàu chiến sang giết người giữ đảo của ta vẫn xưng là “đồng chí tốt”; một kẻ dùng áp lực để đuổi đối tác tìm dầu của ta mà vẫn nhận là “bạn bè tốt”; một kẻ ngang nhiên hút dầu ngoài biển của ta mà vẫn phải gọi là “đối tác tốt”.
Khi tôi đang viết entry này thì đọc được trên blog Nông Dân Gió Lào, người Trung Quốc sẽ tổ chức một lễ hội hoa đăng ở Hà Nội, dự kiện bế mạc vào ngày 17-2 năm nay. Nông Dân Gió Lào cũng dẫn tin trên Vietnamnet nói rằng, năm 2004, người Trung Quốc cũng đã tổ chức một lễ hội hoa đăng ở Đà Nẵng, khai mạc đúng vào ngày 19-1. Năm ấy, họ kết 30 cụm hoa đăng, theo Nông Dân Gió Lào, ứng với 30 năm ngày Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, một huyện đảo thuộc về Đà Nẵng (19/1/1974- 19/1/2004). Có thể bởi “tình đồng chí” mà khi cấp phép, chính quyền địa phương đã không quan tâm lắm đến sự trùng hợp này. Nhưng, Nông Dân Gió Lào cho rằng các “chú Tàu” thì không làm gì “ngẫu nhiên”, kể cả việc, hồi cuối tháng 11, họ cho tàu mang tên Trịnh Hòa, người mà họ nói là đã phát hiện ra Hoàng Sa và Trường Sa, cập vào Đà Nẵng.
Năm 1988, Trung Quốc đánh chiếm mấy đảo đá ở Trường Sa. Việt Nam chuyển sang đường lối quan hệ “đa phương”. Thật may mắn là Việt Nam đã không rơi vào tình thế “đơn phương” với một gã khổng lồ vừa đánh trộm vừa xưng là “anh em, đồng chí”.
Nhà nước có những lý do để cư xử với lân bang chín chắn. Nhưng, sự “bồng bột” của dân cũng cần thiết để sự thật, đôi khi, có cơ hội phơi bày. Người dân không bao giờ muốn chiến tranh, vì nếu nó xảy ra, chỉ có họ mới là người ra trận. Tôi đã nói chuyện với nhiều người dân ở Biên giới hồi tháng 3-1979. Tôi có nhiều người bạn là lính ở sư đoàn đóng quân tại Lạng Sơn trong ngày 17 tháng 2. Cái mà chúng ta nói là “chiến thắng” cũng đã phải trả bằng đầu rơi máu chảy.
Tôi có hơn 3 năm ở Campuchia trong giai đoạn chiến tranh, biết câu chuyện Khmer Đỏ chống lại Việt Nam chỉ 2 tuần sau khi nhờ Việt Nam mà có trong tay quyền bính. Biết, sau lưng Pol Pot có bàn tay của ai. Nhưng, tôi cũng đã gặp nhiều người Việt-Gốc-Hoa, trong số hơn 675 nghìn người Việt-Gốc-Hoa phải ra đi trong những năm sau 75, 78. Nhiều người lúc ấy không biết tiếng Hoa, nhiều người đã từ lâu coi mình là dân Việt. Nhiều người khi rời Việt Nam đã không chọn Trung Quốc như là tổ quốc. Vận nước, phải chăng đã không tránh được thế đối đầu? Trung Quốc năm nào cũng nhắc lại cuộc chiến 17-2-1979, tại sao Việt Nam lại không bàn về nó một cách công khai và rút ra bài học cho mình.
Tôi có mặt ở Hồ Gươm vào cái đêm bóng đá Việt Nam thắng Thái Lan ở lượt đi (24-12). Có mặt trên đường phố Sài Gòn ngay sau khi bóng đá Việt Nam vô địch (28-12). Đi trong thác lũ người tràn ra đường hôm ấy, nghĩ, chỉ bóng đá thôi ư mới có được sức mạnh thế này. Ngay từ thế kỷ 19, khi mà lãnh thổ của một quốc gia vẫn còn có thể mở rộng bằng chinh phục, Định ước Berlin 1885 và Tuyên bố Lausanne 1888, đã nói: “Dùng vũ lực để chiếm giữ một vùng lãnh thổ đã có chủ là một hành động phi pháp”. Công ước của Liên hiệp quốc về luật biển (1982) cũng tái khẳng định tinh thần này. Chúng ta chưa có bom hạt nhân, chúng ta chưa có tàu to súng lớn. Đất nước ta rất nhỏ. Dân ta không nhiều. Sức mạnh của chúng ta chính là chủ quyền pháp lý.
Ba mươi năm đã trôi qua kể từ khi chúng tôi sục sôi tiến về Biên giới, đảo vẫn mất mà đất nước lặng im. Thầy giáo dạy sử ở trường lặng im. Báo chí văn chương lặng im… Tôi không rõ không khí ở trong các phòng họp căng thẳng ra sao. Chỉ biết, nếu ngồi đó, tôi sẽ lạnh lưng khi bên ngoài im lặng. Chỉ có sát cánh với nhân dân mới có thêm sức mạnh, đừng để cho từng chiếc đũa bị tách ra và bẻ gãy từ từ.
Nguồn Osin's Blog








Anonymous # Monday, January 12, 2009 1:47:36 AM
Lê Vũ - Bình địa mộc.Nhula1giacmo # Saturday, February 21, 2009 2:12:42 PM
Anonymous # Monday, February 23, 2009 2:27:24 AM
Lê Vũ - Bình địa mộc.Nhula1giacmo # Monday, February 23, 2009 3:11:15 AM
Kể lể về công trạng, đóng góp cho đất nước là 1 điều lố bịch. 15 năm đẹp nhất của đời mình tôi đã làm 1 cách tốt nhất, ở mức độ cao nhất có thể.. cho sự nghiệp cao cả của dân tộc, của đất nước. Còn việc gợi nhớ cuộc chiến này nhằm khơi lại hằn thù - hiềm khích - định kiến.. thì có lợi cho đất nước hơn hay sao? Ko cần ai gợi, đất nước này ko bao giờ "QUÊN" đâu. Bạn ạ. Tôi ko ở mặt trận biên giới phía Bắc nhưng nếu bạn đã từng khoác áo lính trong thời điểm đó chắc có nghe ở mặt trận 719, đoàn 7705 có 1 đơn vị được phong ANH HÙNG chỉ trong 3 năm chứ? Lần AH thứ 2, tiểu đoàn trưởng của nó là tôi. Bạn ạ. Sở dĩ tôi nói điều này là bởi có câu hỏi cuối cùng như 1 cách khiêu khích - mỉa mai từ phía bạn.
SAY NO TO CHINAtrananhtuan # Monday, February 23, 2009 10:13:31 AM
Chúng tôi đang thảo luận về chủ đề "một cuộc chiến bị lãng quên". Bạn tham gia vào giữa chừng nên có thể không nắm được hết mạch truyện.
Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn "... Cái mà tất cả chúng ta trân trọng là SỰ THẬT." Nếu có thể bạn hãy xem ngay trên blog của tôi hai bài này http://my.opera.com/trananhtuan/blog/dd-2 http://my.opera.com/trananhtuan/blog/show.dml/3002941.
Chỉ sơ sơ thế thôi cũng có thể khái quát ai chủ trương không tôn trọng SỰ THẬT, và ai chủ trương có "thái độ sỉ nhục đối với cộng đồng".
Còn vế "... Mà một khởi đầu man trá đã phủ nhận mọi ý nghĩa về sau." thì tôi không đồng ý lắm.
Tôi cũng tin rằng Đất nước không bao giờ quên, Dân tộc không bao giờ quên. Nhưng có những kẻ cứ muốn quên. Khổ thế đấy!
Lê Vũ - Bình địa mộc.Nhula1giacmo # Monday, February 23, 2009 11:58:34 AM
Điều tôi muốn nói là Huy Đức, kẻ chưa bao giờ là bộ đội mà lại dám nhân danh NGƯỜI TRONG CUỘC? Sự mạo nhận đó được bạn đồng ý ư?
Huy Đức giờ đây đang sống lưu vong ở Nhật, ăn lương quan thầy Mỹ & các thế lực phản động, anh ta đứng chung xuồng với đám 'tự do ngôn luận', 'dân tộc dân chủ' có trụ sở tại Florida & Texas hàng ngày lên tiếng mạt sát cộng sản, nhục mạ Bác Hồ, xuyên tạc bịa đặt bao điều nhơ bẩn, tệ hại khác. Chắc bạn Tuấn cũng ko xa lạ gì với 2 blog kia chứ?
Họ kêu gọi những gì? Hãy lật đổ chế độ độc tài cộng sản vì.. Trong đó, vấn đề mà Huy Đức đề cập cũng là 1 nguyên do - trên danh nghĩa vì lòng tự trọng dân tộc! Thật mỉa mai khi 1 thằng lính ngụy bại trận lưu vong dạy cho chúng ta như thế nào là yêu nước, thế nào là tự trọng công dân! Có mấy bài viết, anh ta còn kêu gào "Phải sử dụng võ lực!"
Bọn họ viện trăm ngàn lý do để âm mưu biến nước ta trở lại cảnh nồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn, nước nhà tan nát cho bọn họ trục lợi hả hê.
Nếu giờ đây có ngoại xâm thì ko những tôi mà các con tôi ngay lập tức lên đường chống giặc. Tôi tin, bạn cũng vậy & hàng chục triệu người VN chúng ta sẽ làm vậy. Nhưng khơi gợi những điều chả lợi lộc gì cho vận mạng chung của dân tộc, của quốc gia thì thử hỏi:
1/ Có chính đáng ko? Có cần thiết ko? Vì lẽ gì?
2/ Có phải đó là hành động nối giáo cho giặc hay ko?
Bạn thử vào 2 blog tôi đã nêu trên, bất cứ giờ nào trong ngày, bất cứ ngày nào trong tuần.. Hễ bạn có ý kiến là được hồi đáp "ngay lập tức"! Nếu là blog cá nhân, có ai "Rảnh" như thế ko nhỉ? Bạn thử vào đó để xem đ/c Huy Đức của bạn chửi bới Bác Hồ như thế nào?
Tôi hy vọng, bạn là người nhiệt thành & vô tư trong chuyện này, vì chưa rõ chân tướng Huy Đức. Còn nếu bạn đã biết rõ anh ta là người như thế nào mà vẫn giữ luận điểm này thì e rằng, sự tôn trọng của tôi dành cho bạn sẽ ko còn nữa.
Thân mến!
Anonymous # Tuesday, February 24, 2009 3:13:02 AM
Anonymous # Monday, March 16, 2009 6:23:30 PM
Lê Vũ - Bình địa mộc.Nhula1giacmo # Monday, March 16, 2009 9:49:53 PM
SAY NO TO CHINAtrananhtuan # Tuesday, March 17, 2009 4:15:04 AM
"đánh Tàu tới người Việt nam cuối cùng" - câu này nghe quen quen!
@ bạn Nhula1giacmo:
Tôi đã rất thích thú khi đọc comment của bạn, nhưng thật đáng tiếc là sự thích thú ngày càng giảm dần và thay vào đó là sự khó chịu tăng dần.
Tôi có cảm giác đã gặp lại tay Phó Đại đội trưởng Chính trị ngày tôi mới nhập ngũ - chuyên truy chụp người khác và chẳng bao giờ dám tranh luận một cách sòng phẳng; không bao giờ nghe ý kiến của người khác, chỉ đưa ra các mệnh đề khẳng định hoặc phủ định mà chẳng chứng minh gì cả; luôn cho mình là đúng, mọi người bắt buộc phải nghe theo, không "oong đơ" gì hết !!!
Bạn nói bài viết này là của HĐ mà không hề chứng minh gì cả. Tại sao chúng tôi phải tin bạn? Bạn là Đại đội phó Chính trị của chúng tôi chăng? Như ông bạn CCB của tôi đã nói, chúng tôi không nói rằng bài viết này là của ông HĐ mà bạn đề cập, và đấy cũng không phải là vấn đề chúng tôi bàn đến trong entry này. Và bạn cũng đừng đem cái Báo Tuổi Trẻ ra để dọa chúng tôi - đối với chúng tôi Báo Tuổi Trẻ là thứ đã chết rồi, chết cùng một lượt với Báo Thanh Niên đấy.
Bạn tự cho mình cái quyền phán xét chúng tôi khơi gợi những điều không nên: "... Nhưng khơi gợi những điều chả lợi lộc gì cho vận mạng chung của dân tộc, của quốc gia thì thử hỏi:
1/ Có chính đáng ko? Có cần thiết ko? Vì lẽ gì?
2/ Có phải đó là hành động nối giáo cho giặc hay ko? ..." Bạn căn cứ vào đâu mà nói rằng chúng tôi kêu gọi chiến tranh? Nếu bây giờ người Mỹ yêu cầu chúng ta phải quên cái ngày 30/4 đi, không được nhắc đến nữa thì bạn nghĩ sao? Hoặc nếu người Mỹ yêu cầu chúng ta chỉ được nhắc đến ngày 3/2 với ý nghĩa của ngày Mỹ bỏ cấm vận với VN thôi thì sao nhỉ?
Bạn đã không thể chấp nhận tiêu chí của blog này "Có thể bạn không thích những gì tôi viết ra đây ..." Nếu vậy có lẽ bạn nên nhấn phím BACK.
Bạn khẳng định rằng tôi cùng một giuộc với người có tên là HĐ mà bạn đề cập nhưng cũng chẳng chứng minh gì cả: "... Bạn thử vào đó để xem đ/c Huy Đức của bạn chửi bới Bác Hồ như thế nào? ...". Bạn là ai vây? Là Đại đội phó Chính trị của chúng tôi chăng?
Có một câu hỏi của bạn mà tôi thấy cần phải trả lời để minh định vấn đề. Bạn hỏi: "Chắc bạn Tuấn cũng ko xa lạ gì với 2 blog kia chứ?". Tôi xin khẳng định là bạn nhầm, tôi hoàn toàn xa lạ với chúng, lý do thì như tôi đã nói với bạn anonymous ở trên.
Bạn viết: "... Thật mỉa mai khi 1 thằng lính ngụy bại trận lưu vong dạy cho chúng ta như thế nào là yêu nước, thế nào là tự trọng công dân! ...". Đúng là mỉa mai thật, nhưng đó là chuyện quá nhỏ và dễ giải quyết. Bao nhiêu chuyện đáng mỉa mai hơn và khó giải quyết hơn nhiều. Ví dụ như chuyện những kẻ đang ra sức củng cố cho một thể chế độc tài thì lại giáo huấn chúng ta về sự tốt đẹp của một xã hội dân chủ, những kẻ đang xâm phạm quyền con người của chúng ta lại dạy cho chúng ta thế nào là nhân quyền ... (Nhưng chúng không bao giờ cho mọi người biết dân chủ là gì, nhân quyền là gì - hoặc là có nói nhưng lại nói sai đi) Cụ thể hơn, một tội phạm không đáng được làm người như Bùi Quốc Huy (theo tôi thì bắn hai lần cũng chưa hết tội chứ không phải mấy năm nghỉ mát vớ vẩn như thế đâu) thì lại ký tên trên chứng minh thư của bạn xác nhận rằng bạn đủ điều kiện làm một công dân bình thường. Có mỉa mai không nhỉ?
Còn chuyện sự thật thì tôi khuyên bạn nên tạm chấp nhận tình trạng "sống chung với giả dối" vì với thực trạng xã hội như của chúng ta hiện nay thì sự thật là thứ xa xỉ phẩm với hầu hết mọi người - không được biết sự thật là một lẽ, còn biết mà cũng không được nói nữa chứ.
Cũng như ông bạn CCB của tôi đã nói "... cái mà chúng tôi muốn nói là làm thế nào để biến cái đương nhiên đó thành cái không thể ..."
Nếu bạn không hiểu những điều chúng tôi muốn bàn thì đáng lẽ bạn nên tìm hiểu. Còn nếu bạn muốn nói với cái giọng "thủ trưởng" đó thì ở đây chúng tôi không hoan nghênh bạn đâu.
Vì tất cả những điều ở trên nên comment này của tôi sẽ không post lên blog của bạn như trước nữa. Nếu bạn không rút lại những lời lẽ khiếm nhã thì chúng tôi buộc phải có những cư xử khiếm nhã với bạn.
Chào.
Lê Vũ - Bình địa mộc.Nhula1giacmo # Tuesday, March 17, 2009 5:37:29 AM
Với tư cách công dân & lòng tự trọng cá nhân, tôi ko bao giờ comment dấu mặt khi cần phê phán ai/điều gì hoặc bày tỏ thái độ trước 1 vấn đề nào đó. Tôi chả lạ gì với khoảng 1/3 kẻ thối nát đang chễm chệ trong triều đình, trong các cấp chính quyền.. Xã hội VN ta như gương mặt bị ung thư đang quá trình di căn. Thật khó để đưa ra phác đồ điều trị trong 1 sớm 1 chiều, sẽ có nhiều tranh cãi & bất bình. Nhưng dứt khoát ko vì thế mà tạt nước sôi hay acid vào đó. Phải ko bạn? Lịch sử có những quãng lặng để tôn vinh giá trị của cao trào. Giai đoạn này là lúc cho chúng ta suy ngẫm kỹ càng. C phó Ch.trị của bạn hành xử đúng. Q.hệ chỉ huy/phục tùng rất khác với q.hệ thầy/trò. Ai hoài nghi 2+2 ko phải bằng 4 thì cứ việc chứng minh, còn tôi & bạn chả cần màng tới họ băn khoăn điều gì, đơn giản vì loại người đó ko đáng cho ta quan tâm. Còn với người lính thì khác, phải phục tùng tuyệt đối dù chỉ huy có bảo 2+2=3(!) Tầm nhìn & trách nhiệm của chỉ huy bao giờ cũng cao hơn người lính, dù những kiến thức vặt họ ko bằng. Tôi ko áp đặt quan điểm của mình với bất cứ ai, chính vì coi các thành viên cộng đồng opera bình đẳng với mình chứ ko phải là học trò, tôi chẳng việc gì phải đi chứng minh gã Huy Đức kia là hạng người nào bởi những điều anh ta viết đủ nói lên bản chất con người. Bạn có muốn comment vào blog tôi cũng ko được vì từ đầu, tôi đã chặn bởi bạn xem Huy Đức như đồng chí của mình. Không 'QUÊN', vì chưa phải là lúc nên nói ra. Hãy tin như vậy, các bạn nhé! Rất mong ít thấy hơn những comment nặc danh, nếu chúng ta đã từng là chiến sỹ.
SAY NO TO CHINAtrananhtuan # Tuesday, March 17, 2009 10:05:07 AM
Cảnh báo chung: Bà con hãy đọc "Đôi lời phi lộ" của tôi trước khi đọc hay comment, hoặc cố gắng đọc lấy cái tiêu chí của bờ lốc cũng được.
Anonymous # Saturday, March 21, 2009 10:17:20 AM
Anonymous # Monday, March 23, 2009 4:28:12 AM
Anonymous # Monday, March 30, 2009 3:29:17 AM
Anonymous # Saturday, April 30, 2011 8:14:54 PM
SAY NO TO CHINAtrananhtuan # Thursday, May 5, 2011 10:26:37 AM
Vậy nên tôi sẽ không tranh luận với bạn.
Xin lỗi mọi người vì đáng lẽ tôi phải xóa cái comment trên đây vì những lời lẽ thô bỉ, phản văn hóa; nhưng cho phép tôi giữ lại như một bằng chứng về sự xuống cấp của đạo đức, sự thất bại của nền giáo dục nước nhà.
tjeumuojlk # Thursday, May 19, 2011 4:59:30 PM