Tuesday, 18. March 2008, 13:55:50

Những cô gái Sài Gòn đi tải đạn năm nào

Gầy sòng đê

wảng cáo cho Ken

Coi bói xem nào

Với pé T'râu
Thời jan nhanh thật, mới đó mà đã 5 năm trôi wa, mỗi đứa jờ đây có hướng đi riêng cho mình, pé Heo thì ở xa tận nữa vòng trái đất. Nhớ lắm, thương lắm, những đứa bạn của tôi ơi, luôn bên tôi trong những khi vui vẻ cũng như những ngày đau đớn...
Nhớ ngày nào mới bước chân vào jảng dg DH, tôi và con Heo nhìn nhau là thấy ghét, sau này nó nói hồi xưa nhìn ngươi chảnh wá, còn tôi thì nhìn nó ko ưa chút nào.
Wa 1 học kỳ, tháng 3 năm đó, tháng 3/2004, ý trời sắp đặt cho tôi thân với tụi này. Phân nữa trường học wân sự tại Thủ Đức, vì nhà gần nên tôi đi đi về về, tụi nó thì ở lại. Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó, học lý thuyết, tám là chủ yếu, tôi lại ngồi gần con Heo, lúc đầu nó chuyện còn khách sáo nhưng sau đó chừng vài câu là thấy hợp cạ, cùng khùng như nhau. Nó thì huyên thuyên kể đủ thứ, chuyện về Song Minh,

. Tiểu đội tán zai từ đó có thêm 1 thành viên mới là tôi. Ôi những kỷ niệm, H mỏ nhọn này, khùng ba tư này, thầy P đẹp chai này...
Hết năm nhất thì Heo đi wa Y, tháng 7 năm sau thì cũng bỏ cuộc chơi để bay wa tận nửa vòng trái đất.
Nhớ ngày xưa, nhất là vào tháng 3 này lại càng nhớ, ngày xưa vô tư ko lo nghĩ, chỉ có cười từ sớm đến tối, đủ thứ chiện trên trời dưới đất.
Bây h, cuộc sống đổi thay nhiều nhưng tình bạn sẽ mãi mãi là như ngày xưa nhé, vẫn xinh tươi, yêu đời và nhí nhảnh nhé Tiểu đội tán trai.
Heo: lãng mạn, thích nhạc sến ơi là sến, theo đuổi ước mơ đến cùng, trở thành Bác sĩ, cố lên nhé, còn 9 năm nữa thôi mà haha
Mập: tròn trĩnh dễ thương, đầy nam tính nhưng các anh vẫn cứ theo dài dài, vừa mới dụ dỗ dc 1 em, anyway, ta ủng hộ ngươi.
Pé Mơ: người lớn nhất nhưng cũng nhí nhảnh nhất, khéo léo đảm đang cho dù có những lúc nấu canh chua wên bỏ me.
Pé L T'râu: có hoài bão và ước mơ, chúc cho ước mơ mua hết con hẻm đang ở để xây nhà của pé sẽ thành công nhé.