Sunday, January 3, 2010 5:00:33 PM
Đừng Xóa Tên Anh - Lam Trường
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Dung-Xoa-Ten-Anh-Lam-Truong.IW6ZUDCZ.htmlLoi 1
Khi ta bên nhau đôi khi anh thật vô tâm quá
Cứ ngỡ như dù có ra sao em vẫn mãi bên anh như hôm nào...
Nhiều khi anh lỡ hẹn em rồi quên
Nhiều khi thấy em đang cười, nhưng đâu hay biết rằng em đang thật buồn
Khi em xa anh mới thấy trong lòng anh đau nhói...
Chỉ thiếu vắng em thôi mà sao anh thấy như mất tất cả rồi...
Đừng nói với anh rằng em sẽ xoá tên anh ở trong trái tim...
Anh biết em sẽ không quên những gì mình đã có với nhau bao ngày tháng qua
Hãy đến bên anh
Hãy khóc đi em
Rồi đau buồn kia sẽ qua
Rồi thì ta sẽ vẫn bên nhau và anh sẽ bao giờ khiến em đau ... Sẽ không bao giờ khiến em buồn
Đừng nói với anh rằng em sẽ xoá tên anh ở trong trái tim...
Hãy nói với anh rằng em sẽ không bao giờ rời xa anh ...
Lời 2
Khi ta bên nhau đôi khi anh thật vô tâm quá
Cứ ngỡ như, dù có ra sao em vẫn mãi bên anh như hôm nào...
Nhiều khi anh lỡ hẹn em rồi quên
Nhiều khi thấy em đang cười, nhưng đâu hay biết rằng em đang thật buồn
Khi em xa anh mới thấy trong lòng anh đau nhói...
Chỉ thiếu vắng em thôi mà sao anh thấy như mất tất cả rồi...
Đừng nói với anh rằng em sẽ xoá tên anh ở trong trái tim...
Anh biết em sẽ không quên những gì mình đã có với nhau bao ngày tháng qua
Hãy đến bên anh
Hãy khóc đi em
Rồi đau buồn kia sẽ qua
Rồi thì ta sẽ vẫn bên nhau và anh sẽ bao giờ khiến em đau ... Sẽ không bao giờ khiến em buồn
Đừng nói với anh rằng em sẽ xoá tên anh ở trong trái tim...
Hãy nói với anh rằng em sẽ không bao giờ rời xa anh ...
Hãy đến bên anh
Hãy khóc đi em
Rồi đau buồn kia sẽ qua
Rồi thì ta sẽ vẫn bên nhau và anh sẽ bao giờ khiến em đau ... Sẽ không bao giờ khiến em buồn
Đừng nói với anh rằng em sẽ xoá tên anh ở trong trái tim...
Hãy nói với anh rằng em sẽ không bao giờ rời xa anh ...
Hãy nói với anh rằng em sẽ không bao giờ ... rời xa anh ...
Thursday, December 31, 2009 12:14:38 AM
- Em thích anh!
Đàn bà lắc lư ly rượu trong giữa những ngón tay, điềm nhiên nói.
- Anh có vợ rồi!
Đàn ông chạm vào cái nhẫn tay trái.
- Em không quan tâm! Em chỉ cần biết, anh thấy sao. Anh thích em không?
- Đoán được ngay câu trả lời!
Đàn ông ngửa đầu lên, đánh giá nhan sắc trước mặt.
Hai tư, trẻ, hãnh tiến, tuổi khá thú vị của một phụ nữ.
Da trắng nõn, thân thể đầy đủ sức sống, một đôi mắt sáng biết nói ra thứ mình muốn.
Một người đàn bà đáng để chú ý, tiếc!
- Nếu anh cũng thích em, em không ngại gì làm tình nhân của anh luôn!
Đàn bà không chờ đợi được, dù chỉ một giây, xỉa một câu, nôn nao chờ nôn nao quan sát.
- Anh yêu vợ!
Đàn ông kiên quyết.
- Anh yêu vợ? Yêu vợ cái gì? Vợ bây giờ? Chắc hẳn già hơn vợ ngày xưa, biết đâu trông chả ra hình người? Nếu không, sao chả bao giờ thấy anh mang vợ lên cơ quan?
Đàn bà ghen tuông thường nhiều lời?
Kể cả ghen tuông với đàn ông không của mình?
- Sao em lại thích anh?
Đàn ông chặt đứt chuỗi lời cay cú của người ngồi bên kia bàn.
- Già dặn, từng trải, cử chỉ phong thái rất đàn ông, biết quan tâm người khác, rất nhiều rất nhiều.
Đàn bà vội vã khẳng định. Thở dài.
- Và anh rất khác bọn đàn ông quanh em. Anh đặc biệt!
Đàn bà nhìn thách thức.
- Thế em đã gặp anh ba năm trước chưa?
Đàn ông đốt một điếu Davidoff.
- Không biết. Không cần biết! Ngồi tù à?
Đàn bà môi cong bất cần.
Ba năm trước, anh là một trong những thằng đàn ông tầm thường trong mắt em!
Đàn ông thả khói, nheo mắt nhạo báng. Đàn bà tóm ly rượu quên làm dáng, mạch máu xanh lên cổ tay.
- Tốt nghiệp đại học quèn, nghề vặt, cả ngày uống rượu, tức tối! Đàn bà mình thèm thì nó không thèm mình, chỉ biết lấy đĩ ra trút cơn, thoả mãn có lần ngay trong sàn, bị cớm tóm.
- Thế… sao…
Đàn bà hoài nghi, nhưng đàn bà bắt đầu háo hức. Đàn bà dễ bị dụ vào cuộc tò mò như cuộc vui. Mới hai tư, thèm trải đời, thèm được nếm, cuộc đời là cả một cuộc nếm.
- Vì cô ấy?
Đàn bà đoán và hờn. Mắt loáng lên bắt đèn, sáng lên một thoáng ánh mê li.
- Cô ấy dễ dàng nhìn xuyên qua, nắm lấy ẩn ức trong đáy tim. Dạy tôi rất nhiều điều trong đời.
Rượu lặng im vành ly trên bàn.
- Cô ấy làm tôi không còn cay cú được thua, nhìn xa hơn, sống thiện hơn.
Chữ tôi buông vào cô đơn, như tự nói. Đàn ông tự nghe giọng mình.
- Hồi đó tôi sân si như một đứa trẻ con trước mặt cô, có lẽ, tôi nhìn cô ấy giống cách em đang nhìn tôi, lạ, kiêu ngạo và bất trị.
Đàn bà vội vã cụp mi xuống. Ngón tay bỗng dưng.
- Tôi nghe cô ấy, tôi chấp nhận hiện thực, tôi cố gắng để tôi đừng rơi vào trong vô vàn.
Khó hiểu, ra vẻ hiểu, ngắm ngón tay. Đường gân xanh giống ai hai tư? Nếu là tình nhân, hẳn sẽ rất êm và đau? Đàn bà hỗn loạn cảm xúc.
- Cuối năm đó, tôi đổi việc tốt hơn, chúng tôi cưới nhau. Hai người, một giường, nhà rỗng toang, cưới một năm mới mua được nhẫn cưới.
Đàn bà lén nhìn tay đàn ông. Tay trái trong bóng tối tay phải. Mẩu tàn thuốc dài hơn, gẫy gục xuống gạt tàn buồn. Dường như thêm chỗ ngồi bên quầy bar rộng mênh mông. Một hơi thở nhẹ trong suốt.
- Rượu nhiều, thân thể mệt, mỗi tối cô ấy đun cho tôi bát canh bổ uống trước khi ngủ. Suốt đời tôi sẽ không bao giờ quên mùi vị đó.
Đàn ông độc thoại. Đàn bà nhắm mắt. Cái mùi vị đó, thân thể mệt, rơi vào trong vô vàn.
- Mười giờ rồi!
Lần đầu tiên đàn ông mỉm cười với đàn bà.
- Em ạ, tôi không bao giờ, tôi không thể, làm gì không phải với cô ấy!
- Em thua rồi!
Đàn bà chua chát, cười mỉm miệng.
- Nhưng khi bằng tuổi cô ấy, em sẽ còn đáng kể hơn!
Đàn bà tự an ủi mình.
- Đúng, lúc đó em sẽ có một người đàn ông hơn anh nhiều! Canh nguội mất!
Anh tiễn em!
Chữ anh buông ra tự tại.
- Không cần, em tự về! Anh về sớm với cô ấy đi!
Đàn bà thành thật nhắc. Đàn bà quay lại một lần nữa dưới ánh sáng nhiều màu hỗn loạn. Hai tư run rẩy:
- Cô ấy đẹp chứ?
- Ừ, rất đẹp! ---//---
Đàn ông mở cửa, vào phòng ngủ, bật lên chiếc đèn nhỏ ấm áp, ngồi xuống mép giường, tha thiết.
- Em ạ, đã người thứ tư rồi.
- Em ạ, anh biết nhiều người thích anh.
- Em ạ, rồi sẽ có ngày anh sa ngã mất.
- Em ạ, chỉ có em nhìn thấy nước mắt anh.
Một giọt nước mắt trên thiên đường cũng đã rơi. Nghe nói, những người đã chết trong hạnh phúc thường làm mưa xuống ấm áp.
Trang Hạ viết
Saturday, April 18, 2009 10:57:10 PM
Đây là lần thứ 2 tôi viết về một người có tên là Susan. Người đầu tiên đó là Susan trong Em ở đâu của Marc Levy. Cả hai đều là những người phụ nữ bé nhỏ nhưng đều mang sức mạnh kỳ lạ làm rung động và thổn thức những suy nghĩ, những xúc cảm của con người. Nhưng Susan Boyle là người thật 100%, người đã viết nên câu chuyện cổ tích không chỉ bằng chính giọng hát của mình mà còn bằng con người đằng sau giọng hát ấy. Người đã mang đến cho rất nhiều người trên thế giới cái mà họ đôi khi bị cuộc sống thực tại che phủ, đó là một giấc mơ.
http://www.youtube.com/watch?v=9lp0IWv8QZY
Kính gửi cô Susan!
Lần đầu tiên, khi cháu được xem lại đoạn ghi hình về cô trong chương trình Britains Got Talent 2009, cháu đã không ngạc nhiên, không thốt lên Amazing, không bất ngờ. Cũng có thể vì cháu được xem đoạn video đã được giới thiệu qua trên một trang báo điện tử nơi cháu đang sống, nhưng trong suy nghĩ, cháu đã tin rằng cô có thể hát rất hay trước khi lần đầu tiên nghe cô hát. Cháu tin vì cháu đã nhìn cô, đã nghe cô khi được phỏng vấn, cháu nhìn thấy nụ cười tự tin trên môi cô, và nhìn thấy trong con người này hoàn toàn không hề có gì phải chê cười cả. Cô đã trả lời những câu hỏi của ban giám khảo rất tự nhiên, như đang nói chuyện, không chút bối rối trên sân khấu, khẳng định rõ ràng về ước mơ của cô, và cũng khẳng định rằng mình đến đây không để mua vui cho thiên hạ.
Đã có nhiều người cũng rất tự tin như cô, cũng khẳng định và cũng muốn cho mọi người thấy khả năng của mình, nhưng họ chưa thành công được bằng cô. Vì vậy, mọi người nghĩ rằng cô sẽ giống họ thôi, vì cô chưa gây ấn tượng tốt đẹp ở mặt hình thức gì cho họ cả, bởi vì họ không tin cô có thể làm được, bởi vì họ nghĩ họ tin cuộc sống này không có một người phụ nữ 47 tuổi chưa từng có bạn trai có một cuộc sống giản dị lại có thể đặc biệt đến như vậy. Cháu tin cô. Cháu tin ở tất cả mọi người trên thế giới này đều có thể có khả năng làm tốt một thứ nào đó, một là họ chưa khám phá ra, hai là chúng ta chưa biết đến họ. Và những người chưa thành công, họ cũng đã dám đứng trên sân khấu để biểu diễn cái mà họ cho là họ tốt. Và trong nghệ thuật là vô hạn, các giá trị cũng biến đổi từng ngày, sự cảm nhận cũng vậy.
Cháu chỉ được nghe cô hát, qua một cái loa bằng laptop, và qua một video be bé trên mạng, và cháu tin rằng nếu được ngồi tại nơi đấy được thưởng thức thì sự dâng trào trong cảm xúc sẽ lên đến cực điểm. Giai điệu của bài hát cứ vang lên trong trí thức, với giọng ca khỏe, ấm và truyền cảm, và cái đẹp đó khiến mọi người mê mẩn cô. Cái đẹp của nghệ thuật đích thực, không phải là nhìn, mà là cảm. 27 triệu page view và hơn nhiều thế nữa. Bởi vì không chỉ cái đẹp giới hạn của một giọng ca, mà còn là một cái đẹp đặc biệt của một con người, điều đó chính là điều làm nên sự kỳ diệu.
Một người bình thường đặc biệt.
P.S: Cháu cũng thích cách ăn mừng của cô nữa :X
With love ♥