Skip navigation.

Log in | Sign up

Posts tagged with "Ảnh"

Chào 2 tuổi

,

5 giờ 20 phút sáng nay 31/8/2009 có thằng cu nhắng nhít này tròn 2 tuổi. Bị suy dinh dưỡng rồi nhưng vẫn yêu không để đâu cho hết.



Tối qua nhà mình đã kịp tổ chức SN cho con ở nhà hàng Marina. Người lớn ăn no lặc lè, trẻ con gồm Cún & Tròn mỗi chị em làm khoảng 1ml kem. Hê…Hê…Thế mà cũng không thấy đứa nào kêu đói. Như 1 nhan đề của 1 truyện Azit Nexin: "Con cái chúng ta giỏi thật!!!!!!!!!!".











Đã là sinh nhật thì không thể thiếu bánh kem, hoa quả và bonus thêm quả phong bì nữa. :lol: :lol: :lol:

Con nhà nghèo

,

Khi em sinh ra, em đã được dán cái mác "con nhà nghèo" rồi.
Hàng ngày, thực phẩm là thứ rất xa xỉ mà ít khi em đụng vào. Chủ yếu em sống nhờ: nắng, gió, bụi & không khí. :D



Con nhà nghèo nên bé tí đã biết mặc áo POLICE đi bán bánh mỳ dạo để khỏi bị công an bắt. :eek:



Không phải lúc nào con nhà nghèo cũng bán được hàng. Có lúc ăn vào cả vốn lẫn lãi. :yikes:



Ai cấm con nhà nghèo có những lúc tự sướng thế này??? :happy:

Bách Thảo ngày đẹp trời

,

Tự nhiên đang vui vẻ, đùng 1 cái sốt đến 40 độ, ngày hôm sau tự nhiên lại không sốt, bố mẹ hí hửng xách đi chơi ngay vì sợ ngày hôm sau lại sốt. Đúng như thế luôn, hôm sau lại hơn 40 độ. Đi khám thì hóa ra bị viêm tai giữa mất rồi. Khổ hơn cả khổ. Chẳng biết nói gì, vì đợt vừa rồi ho cả tháng, cũng theo đơn BS cho uống kháng sinh, dứt được 1 ngày lại ho sù sụ tiếp, viêm VA thành ra viêm tai rồi. Chắc không ai nuôi con vất vả hơn mình. Hu...Hu...

Cũng chính vì ốm liên miên thế nên bố mẹ cứ xểnh ra ngày nào con hết sốt là cắp đi chơi, bố gọi là "phơi cho được nắng". Dạo quanh ở Hồ Tây vài vòng rồi, bố bảo: "Xong, được con mực 1 nắng". Lượn lờ ra Bách Thảo thành "con mực 2 nắng".

Thích nhất ảnh này, tự nhiên cực kỳ, bố mẹ đều cho lên desktop.



Ảnh này bố gọi là: "Trông đằng xa kia có cái con chi to ghê". (Mẹ thấy vẫn thon thả như thường mà. Hi...Hi...).



Ảnh này ốm thì cũng phải leo trèo đã. Nghề của em rồi mà.


Vịt trời

,

Chuyện của bố mẹ:

Bố: Nhà em 3 con vịt trời. Em là đứa cuối cùng, mẹ suốt ngày ca cẩm lo con gái ế. Anh nào đến cũng hỏi: “Bao giờ anh cưới con gái tôi?”. May mà có anh lấy cho. Chắc mẹ em phải cảm ơn anh lắm ý !!!
Mẹ: Vâng, nhà tôi toàn Vịt Trời đấy.

Đấy là chuyện “Vịt Trời” của bố mẹ.

-------------------

Chuyện của Tròn:

Đi học được cô vẽ ông mặt trời rồi cho tô màu. Về nhà Tròn thích lấy bút ra tô nhăng tô cuội. Ai hỏi: “Tròn vẽ gì đấy?” là Tròn lại trả lời: “Trời”
Hôm Tròn đang vẽ “Trời”, mẹ vẽ thêm con Vịt cạc cạc cho Tròn tô màu. Hỏi Tròn: “Tròn vẽ gì đấy?”, Tròn bảo: “Vịt”.
Bố ngồi cạnh hứng chí đua theo hỏi Tròn: “Tròn vẽ gì đấy?”.
Tròn trả lời luôn: “Vịt Trời”.

Đấy là chuyện "Vịt Trời" của Tròn.

Cò lả

,

Chỉ cần gió mạnh hơn 1 tí là em đã ở trong hồ rồi.

Thế này gọi là: bótay.cơm


Thế này gọi là: bótay.muối

Mẹ béo và con còi

,

Nhìn con, nhìn mẹ là người ta biết mẹ khéo nuôi mẹ thế nào & dở nuôi con thế nào?
Hi...Hi...Mẹ phải tranh thủ chụp vài pô với con không thì đến khi mẹ thành cái thùng phi rồi thì không dám nhìn thẳng vào máy ảnh nữa.











Tròn, bà ngoại, sân bay & xe buýt

,

Hôm vừa rồi Tròn được ra sân bay tiễn bà ngoại đi “Tây” nhé. Khi đi cả nhà đi = taxi, Tròn ngủ trên xe nên không có vấn đề gì lắm. Đến nơi, trong lúc mẹ đang làm thủ tục cho bà thì thấy bác T í éo gọi: Trang ơi, con mày gây chuyện rồi đây này. Giời ạ, bác T trông cháu kiểu gì mà để cháu đánh 1 bạn cũng đang lơ vơ ở đó. Đánh kiểu gì bác cũng chẳng biết, chỉ thấy em bé đó khóc váng cả sân bay lên. Bố mẹ ăn ở hiền lành tử tế mà sao thằng con lại tai quái thế không biết ???????? :cry:

Lúc về, cả nhà đi bằng xe buýt công cộng, chao ôi sao mà đông thế. Mẹ vốn dĩ vẫn có tư tưởng: nhà mình nghèo, phải cho Tròn tập đi các phương tiện công cộng để cho quen dần đi. & hôm nay có cơ hội để cho Tròn thực tập. Đúng giờ tan tầm, xe buýt chật như nêm cối. Người lớn thì đứng 1 chân, cả ông ngoại cũng “lò cò” luôn. Dạo nay văn minh xe buýt không còn được như xưa, không còn chuyện thanh niên đứng dậy nhường ghế cho “người già và phụ nữ có thai” nữa. Tròn may thay còn bé nên có ghế ngồi, chân tay không ngừng hoạt động.
Trộm vía thế này thì hè sẽ cho Tròn đi thử thách các chuyến xe “bão táp” để ra biển nhé.

Lại nói về bà ngoại, bà đã đặt chân sang phương trời Tây an toàn rồi. Khổ nhất là thuốc Bắc không mang được vào. Bao nhiêu công sức đổ vào đống thuốc Bắc đấy. Đến phút chót trước khi khóa hành lý, ông ngoại còn phải chạy ra ngoài hàng in “label”, còn in cả….org.vn các loại nhãn mác cho đống thuốc Bắc ý, thế mà không qua nổi. Thôi thì bà cứ đến nơi an toàn là được rồi. Chúng cháu tạm xa bà 1 thời gian ngắn. Bà cố gắng đảm nhận vai trò bà ngoại cho tốt nhé. Biết đâu sau mấy tháng về bà lại nói tiếng Anh nhoay nhoáy. Ha…Ha…:lol:

Thằng giặc

,

Ông ngoại: Bà ơi, thằng giặc nó đến chơi đấy !!!
Bà ngoại: :yikes:

(Nguyên văn câu nói của ông ngoại ngày hôm qua)


Mẹ: Trưa nay có về với chó con không?
Bố: Có, nghịch như một thằng quỷ con ý.

(Câu trả lời quen thuộc của bố mỗi khi mẹ gọi điện)



Mẹ: Hôm nay thằng cu thế nào hả bà?
Bà nội: Nghịch lắm. Mẹ phải vứt hết các hộp sữa đi rồi đấy, không thì nó bắc lên để trèo lên bàn, rồi trèo lên tủ. Mà có khi phải vứt cái bàn nước đi con ạ, không nó trèo lên với hết đồ.
:angel:
(Sau một loạt các câu về tình hình ăn uống như: khó ăn lắm bao giờ cũng bonus thêm vài câu về cái sự nghịch của Tròn)


Mẹ: Con chào ông. 2 ông cháu vừa đi cầu tụt về ạ? (vì thấy thằng con quần áo xắn móng lợn)
Ông nội: Nghịch lắm, ướt hết cả người rồi đây này.

(Chiều về lúc nào cũng thấy ông cho cháu quần áo xắn móng lợn…)


Mẹ: Cháu chào bác ạ.
Bà giúp việc: Giời ơi, nghịch lắm. Không để chân tay yên lúc nào.

(Câu quen thuộc của bà giúp việc)


Mẹ: (đang trông Tròn ở ngoài vườn hoa)
1 phụ huynh: thằng này ngày nào ông cũng cho ra đây. Nghịch nhất ở đây. Còi mà chạy khỏe thế không biết?
:no:


Mẹ: Anh để đấy em rửa bát cho. Anh trông con đi.
Bố: Thôi, để anh rửa, em trông con đi.

(khổ, giành nhau rửa bát hơi khó vì ai cũng ngại trông cái thằng quỷ con này. Rửa bát vẫn là lựa chọn số 1 để trốn được nó khoảng nửa tiếng. Mẹ thấy rửa bát đúng là những giờ phút hiếm hoi để được nghỉ ngơi đấy Tròn ạ :lol: ).


Kể từ 11 tháng chính thức biết đi đến giờ, nghịch như 1 thằng quỷ, không yên chân yên tay 1 lúc nào. Cái thuật ngữ "tránh xa tầm tay trẻ em" là không thể áp dụng với Tròn, vì cao đến mấy cũng có thể bắc ghế, bắc hộp sữa, bắc xe oto, bắc đệm .... để trèo lên lấy bằng được. Nghịch quá nên không tập trung vào bất cứ việc gì. Mẹ thì hết lo con bị tự kỷ đến lo bị tăng động giảm chú ý. Hic...Hic...Con hãy cứ là "người bình thường", con nhé :love:

Ảnh minh họa:
Tròn úp xô bố


Bố úp xô Tròn

"Mẹ Trang xinh"

,

Tròn hói bỗng dưng 1 ngày đẹp giời bắt đầu nhại lại được 1 vài từ theo mẹ.
Thế là một buổi tối hôm trước mẹ bắt nói hơn 20 lần liền: "Mẹ" "Trang" "xinh". Hê Hê, biểu diễn cho mẹ chị Cún, mẹ chị ý còn bồi thêm: Mẹ mày xấu bỏ xừ. :yikes: Hôm qua cao hứng đọc vẹt theo mẹ từng chữ một: "Mẹ Trang tháo giầy cho con".
Thế mà chỉ sau một hôm đã chẳng lặp lại được từng từ "Mẹ" "Trang" "Xinh" nữa rồi. Mẹ bảo: "Mẹ" thì Tròn hói lại nói luôn "Trang xinh". Hơ Hơ...Thế lày là thế lào?

Đại ca

,

Cả nhà, từ ông bà đến bố mẹ, đều phải gọi mình là "đại ca".
Đại ca nghịch như 1 thằng quỷ con.
Một trong những trò yêu thích là trèo vào ngăn kéo thứ 2, quẳng hết đồ chơi ra, rồi lại trèo ra. Trèo ra rồi lại trèo vào, trèo vào rồi lại trèo ra, cứ như con thoi.
Càng ngày chúng em càng "sợ" đại ca lắm ý.