Skip navigation.

Log in | Sign up

Posts tagged with "Chuyện của Tròn"

Giá như...không..., Giá mà...được

,

Anh Tròn:
Chưa thấy thằng bé nào khó nuôi như con. Cái vòng luẩn quẩn: không chịu ăn, không chịu ngủ, chỉ suốt ngày nôn trớ, ốm đau & quấy khóc đã được 26 tháng rồi, chắc phải kéo dài 26 năm nữa mới chấm dứt à?
Nhìn cái mặt yêu yêu thế này mà sao khó quá vậy?







Em Bo:
Hôm nay em Bo đã được 38 tuần 3 ngày bơi lội tung tăng trong bụng mẹ rồi. Mẹ vẫn sẽ đi làm đến 40 tuần mới nghỉ, vì ngày dự sinh cũng dao động, nghỉ sớm quá mà ở nhà với Tròn mẹ cũng chết luôn. Bố bảo mẹ là: “ai bảo bà ngu, đẻ dày”. Cứ cắn răng mà nhịn thôi, con mình mà. Mặc dù đã xác định tư tưởng là sẽ vất vả lắm, nhưng vẫn thấy có lỗi với 2 con quá: nuôi Tròn đã không ra gì rồi, lại để em Bo cũng phải chịu thiệt thòi. Đến lúc gần sinh Bo như hôm nay mà vẫn chưa có tư tưởng đi sinh gì cả. Trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến: Tròn đã đỡ ho chưa? Sổ mũi nhiều không? Đi học nôn mấy lần? Nôn không biết cô giáo có cho ăn lại không hay bỏ đói? Giành đồ chơi với bạn khóc có nôn hết cả bữa tối qua không? Vân vân & vân vân…
Những điều ước xa xôi của mẹ:
- Giá như mình không nghèo như thế
- Giá như nhà mình không chật như thế.
- Giá như Tròn không ốm nhiều như thế.
- Giá như Tròn không còi như thế.
- Giá như mẹ chồng không đi chơi nhiều như thế......
..................
Nhiều lắm những điều ước nhưng thật là viển vông. Có một điều ước thật gần, rất gần là: Mẹ sinh em Bo mẹ tròn con vuông, em Bo khỏe mạnh, ăn uống thun thút. Nhiều người còn mong như mình mà chưa được cơ mà. Phải cố gắng lên 3 mẹ con mình, sắp cán đích rồi.

Ngôn ngữ kiểu ..... Tròn

Tròn chậm nói lắm í. Sốt hết cả ruột. 2 tuổi, nói theo các thiên hướng sau:

1) Thiên hướng bạo lực.
Vừa đánh đấm người khác vừa hô:
- Đánh này
- Đấm luôn
- Đá bố
- Cấu này.
- Bóp mũi này.
Khoa tay, múa chân:
- Múa võ này.
Vân vân và vân vân….
Bó tay với con. Vẫn thắc mắc là bố mẹ hiền lành mà sinh ra thằng con suốt ngày thích đấm đá

2)Thiên hướng phủ định:
- Mẹ pha sữa, Tròn: không uống sữa đâu
- Mẹ mang đĩa cháo ra, Tròn: không ăn cháo đâu.
- Mẹ tắt đèn, Tròn: không đi ngủ đâu.
Vân vân & vân vân….

3)Thiên hướng “đâu rồi?”
Không giống như các bạn hỏi: “Cái gì đây”, kiểu của Tròn là “đâu rồi?”.
Thiếu 1 những thành viên trong gia đình thì
- Mẹ đâu rồi?
- Bố đâu rồi?
- Cô Huyền đâu rồi?
- Gối đâu rồi?
- Mickey đâu rồi? (cũng là bạn gối, nhưng bạn gối nhỏ có hình mickey)
Vân vân và vân vân…

4) Thiên hướng “trêu chọc”.
- Nếu mẹ nói: Tròn đanh đá, Tròn sẽ: “Mẹ đanh đá”
- Nếu mẹ nói: Tròn cà dốt. Tròn sẽ: “Mẹ cà rốt”.
- Nếu mẹ nói: “Tròn còi”, Tròn sẽ: “Mẹ béo” (cái này là do bố xúi)
Vân vân và vân vân…

5)Thiên hướng “sở hữu”.
- Bất cứ cái gì người ta cầm thì Tròn phải lấy bằng được và bảo: của Tròn. Ví dụ bố mẹ đang chuẩn bị chào đón em Bo ra đời, mua sắm mấy cái gối mới, bảo Tròn: Gối này của em Bo đấy, Tròn giằng lấy ngay: không, của Tròn.
Hôm qua trước khi đi ngủ, bố vắng nhà, Tròn ôm liền 1 lúc 3 cái gối, lẩm bẩm một mình, đếm từ 1 đến mười rồi thì thầm: gối của Tròn, gối của bố Dũng, gối của em Bo. Yêu quá cơ cái thằng còi này.

6) Thiên hướng “gây bất ngờ”.
10 giờ tối qua còn nằng nặc đòi mẹ cho đi chơi. Mẹ hỏi: Đi chơi đâu? Tròn: Bách Thảo.
Choáng. Không hiểu cái từ “Bách Thảo” nó nhập vào đầu con từ lúc nào.

Tròn cố lên nhé. Cố gắng hát & đọc thơ để đuổi kịp các bạn nhé.

Sạch

Cái bệnh sạch này chắc chỉ từ bà nội ra mà thôi.

Tại vườn hoa Hàng Đậu.
- Mẹ: (Đang ngồi bệt xuống đất để ngắm 2 bố con chạy tung tăng).
- Tròn: (Te tởn chạy lại chỗ mẹ, kéo tay mẹ đứng dậy, dòm xuống chỗ mẹ ngồi), hỏi: Mẹ ơi, báo đâu?
- Mẹ: Không có báo, con ngồi xuống đất cũng được
- Tròn: Không. Báo cơ.

Chả là đi ra vườn hoa với bà lúc nào cũng có cái gì đó để lót đít mà.

Tại nhà mình, buổi sáng
- Mẹ: Bố rửa mặt cho con đi.
- Bố: (cầm khăn mặt quệt vài đường cơ bản vào mặt thằng con. Xong. Ném thẳng khăn mặt cho mẹ ra điều rửa xong rồi).
- Tròn: Tay nữa.

Chả là sáng nào mẹ lau mặt cho con xong cũng lau tay mà. Bố làm ăn qua quýt nên bị Tròn nhắc nhở ngay.

Tại nhà ông ngoại
- Tròn: (cầm bút bi vẽ nguêchj ngoạc cái gì đó. Chẳng may để bút bi chấm 1 chấm vào quần đùi, vội lên tiếng ngay): Bẩn rồi
- Mẹ: (hưởng ứng): bẩn rồi à?
- Tròn: (được thể). Thay quần
- Mẹ: Không sao đâu mà
- Tròn: không, thay quần.

Và nằng nặc đòi thay quần. Đúng là phát mệt.

Lúc ăn cháo:
- Mẹ: (xúc cháo cho con nhưng thỉnh thoảng bị dính 1 tí như hạt gạo thôi).
- Tròn: bẩn rồi (mà Tròn đã hô bẩn rồi mà không lau thì đố đứa nào nhét thêm được thìa nào vào mồm).
- Mẹ: Tròn tự lấy khăn lau đi.
- Tròn: (sẵn sàng chạy đi lấy khăn tự lau mồm).
- Mẹ: Sạch chưa?
- Tròn: Sạch rồi

Sạch rồi mới yên tâm ăn tiếp. Nhưng được vài miếng thì sự việc lại tiếp tục. Về bản chất là không muốn ăn cháo thôi. Đúng là phức tạp

Ở ngoài đường:

- Tròn: (dạo này đi chơi không chịu đi xăng đan nữa, lúc nào cũng): dép lê cơ.
- Mẹ: OK
- Tròn: (đang đi bộ đột nhiên bị tuột dép lê): Bẩn rồi (rồi đứng chân 1 chân như con cò).
- Mẹ: (phủi vài cái), sạch rồi đấy.
- Tròn: (lắc đầu): chưa sạch. Bẩn rồi.
- Mẹ: ((quỳ xuống để thổi bụi phù phù). Sạch rồi
- Tròn: Sạch rồi (lúc này mới chịu cho chân xuống xỏ vào dép).

Một chặng đường ngắn mà vài lần tuột dép thế này thì cũng chết tôi.

Chào 2 tuổi

,

5 giờ 20 phút sáng nay 31/8/2009 có thằng cu nhắng nhít này tròn 2 tuổi. Bị suy dinh dưỡng rồi nhưng vẫn yêu không để đâu cho hết.



Tối qua nhà mình đã kịp tổ chức SN cho con ở nhà hàng Marina. Người lớn ăn no lặc lè, trẻ con gồm Cún & Tròn mỗi chị em làm khoảng 1ml kem. Hê…Hê…Thế mà cũng không thấy đứa nào kêu đói. Như 1 nhan đề của 1 truyện Azit Nexin: "Con cái chúng ta giỏi thật!!!!!!!!!!".











Đã là sinh nhật thì không thể thiếu bánh kem, hoa quả và bonus thêm quả phong bì nữa. :lol: :lol: :lol:

Con nhà nghèo

,

Khi em sinh ra, em đã được dán cái mác "con nhà nghèo" rồi.
Hàng ngày, thực phẩm là thứ rất xa xỉ mà ít khi em đụng vào. Chủ yếu em sống nhờ: nắng, gió, bụi & không khí. :D



Con nhà nghèo nên bé tí đã biết mặc áo POLICE đi bán bánh mỳ dạo để khỏi bị công an bắt. :eek:



Không phải lúc nào con nhà nghèo cũng bán được hàng. Có lúc ăn vào cả vốn lẫn lãi. :yikes:



Ai cấm con nhà nghèo có những lúc tự sướng thế này??? :happy:

Bách Thảo ngày đẹp trời

,

Tự nhiên đang vui vẻ, đùng 1 cái sốt đến 40 độ, ngày hôm sau tự nhiên lại không sốt, bố mẹ hí hửng xách đi chơi ngay vì sợ ngày hôm sau lại sốt. Đúng như thế luôn, hôm sau lại hơn 40 độ. Đi khám thì hóa ra bị viêm tai giữa mất rồi. Khổ hơn cả khổ. Chẳng biết nói gì, vì đợt vừa rồi ho cả tháng, cũng theo đơn BS cho uống kháng sinh, dứt được 1 ngày lại ho sù sụ tiếp, viêm VA thành ra viêm tai rồi. Chắc không ai nuôi con vất vả hơn mình. Hu...Hu...

Cũng chính vì ốm liên miên thế nên bố mẹ cứ xểnh ra ngày nào con hết sốt là cắp đi chơi, bố gọi là "phơi cho được nắng". Dạo quanh ở Hồ Tây vài vòng rồi, bố bảo: "Xong, được con mực 1 nắng". Lượn lờ ra Bách Thảo thành "con mực 2 nắng".

Thích nhất ảnh này, tự nhiên cực kỳ, bố mẹ đều cho lên desktop.



Ảnh này bố gọi là: "Trông đằng xa kia có cái con chi to ghê". (Mẹ thấy vẫn thon thả như thường mà. Hi...Hi...).



Ảnh này ốm thì cũng phải leo trèo đã. Nghề của em rồi mà.


24 ngày nữa Tròn 24 tháng

,

Dạo này buồn ghê ghớm, buồn thê thảm, buồn đến mức chẳng muốn làm gì, chẳng muốn nói gì. Hàng xóm láng giềng, người xa lạ, người thân quen khi nhìn con đều xót xa lắm, đều hỏi: "sao dạo này con...thế?". Mẹ cứ muốn rớt nước mắt. Hỏi bố: "làm thế nào bây giờ?", bố chỉ bảo: "con mình thế biết làm thế nào được, vợ chồng mình cũng cố gắng lắm rồi mà". Thương quá, giá như con được nuôi bởi người mẹ đảm đang hơn, giỏi giang hơn thì con không bị ra nông nỗi.
!!! Chỉ còn 24 ngày nữa là tròn 24 tháng tuổi rồi. Nhanh quá, chỉ mong thời gian dừng lại để con kịp lớn so với tuổi của mình.

2 năm trôi qua với hơn bẩy trăm ngày
Có khi mưa phùn, có khi gió bấc
Nhưng tình yêu với con là duy nhất
Không thứ gì thay thế được đâu con

Nhớ khi bò, trườn, lẫy, chạy lon ton
Đến khi con bập bẹ từ đầu tiên: “MẸ”
Như làn gió chạm vào môi rất khẽ
Ngọt ngào sao bằng con gọi: “Mẹ ơi”!!!

Những khi buồn, ngập cảm giác chơi vơi
Thấy con cười nỗi buồn như tan biến
Có những điều chỉ trong lòng mẹ biết
Có con rồi bố chỉ xếp thứ hai

Rồi con lớn và cũng giống như ai
Con lại phải lên đường đi “nhập ngũ”
Không được chăm như những ngày xưa cũ
Nhưng yêu thương vẫn đong đủ ngày ngày.

Bố mẹ già đi con cũng chẳng hay
Nhưng con lớn từng ngày bố mẹ đều ghi dấu
Những kỷ niệm 2 năm thời thơ ấu
Lại cùng con đi tiếp tuổi lên ba...



Vịt trời

,

Chuyện của bố mẹ:

Bố: Nhà em 3 con vịt trời. Em là đứa cuối cùng, mẹ suốt ngày ca cẩm lo con gái ế. Anh nào đến cũng hỏi: “Bao giờ anh cưới con gái tôi?”. May mà có anh lấy cho. Chắc mẹ em phải cảm ơn anh lắm ý !!!
Mẹ: Vâng, nhà tôi toàn Vịt Trời đấy.

Đấy là chuyện “Vịt Trời” của bố mẹ.

-------------------

Chuyện của Tròn:

Đi học được cô vẽ ông mặt trời rồi cho tô màu. Về nhà Tròn thích lấy bút ra tô nhăng tô cuội. Ai hỏi: “Tròn vẽ gì đấy?” là Tròn lại trả lời: “Trời”
Hôm Tròn đang vẽ “Trời”, mẹ vẽ thêm con Vịt cạc cạc cho Tròn tô màu. Hỏi Tròn: “Tròn vẽ gì đấy?”, Tròn bảo: “Vịt”.
Bố ngồi cạnh hứng chí đua theo hỏi Tròn: “Tròn vẽ gì đấy?”.
Tròn trả lời luôn: “Vịt Trời”.

Đấy là chuyện "Vịt Trời" của Tròn.

Tổng kết 1 tháng đi học

Sau 1 tháng đi học
Người gầy xọp hẳn đi
Ốm 1 trận li bì
Ho dai dẳng chưa dứt :frown:

Tổng cộng vài vết sứt
Một vết cắn rất đau
Do chỉ thích đánh nhau
Giành đồ chơi với bạn :bomb:

Đi học sáng vẫn khóc
Chiều đón lại không về
Vì đang còn mải mê
Ô tô cùng nhà bóng :D

Bà thỉnh thoảng sang ngóng
Xem cháu học ra sao
Ăn uống như thế nào?
Để còn về báo cáo p:

Theo như lời cô giáo
Tròn nghịch ngợm suốt ngày
Vận động luôn chân tay
Không được tập trung lắm :worried:

Các cô vẫn cố gắng
Rèn Tròn tính tập trung
Không cho chạy lung tung
Mà ngồi cùng các bạn :eek:

Cô dạy Tròn cầm bút
Tô màu ông mặt trời
Một sản phẩm ra đời
Trông rất là “trừu tượng”. :yikes:

Có một điều ấn tượng
Về nhà cũng tô màu
Ngồi cũng được lâu lâu
Rồi khoe khoang “Trời đấy” !!! :idea:

Một tháng là như vậy
Cuộc chiến còn lâu dài
Mong sang tháng thứ 2
Tròn ăn ngoan, ngủ kỹ. :smile:




Q & A

Q: Con này là con gì?
A: Vịt
Q: Vịt kêu thế nào?
A: Cạc…Cạc


Q: Con gì đây Tròn?
A: Gà
Q: Con gà gáy thế nào?
A: Ò Ó O… O….(
cực đúng âm điệu luôn)

Q: Con gì đây?
A: Bò
Q: Bò kêu thế nào?
A: U…U…U…
(Chu mỏ cực yêu)

Q: Tròn ăn gì đấy?
A: Bánh
Q: Cho mẹ xin miếng?
A: Không


Q: Ghế này ai mua cho Tròn?
A: Bố
Q: Áo đẹp mẹ Trang mua cho Tròn à?
A: Không. Bố
(Cái gì cũng bố. Hay là do “bố” phát âm dễ hơn “mẹ” nhỉ?)

Q: Mẹ ơi !!!
A: Gì hả con?
Q: Bật !
A: Bật gì?
Q: Vi (hóa ra là ti vi)


Q: Mẹ ơi !!!
A: Ơi
Q: Ngồi đi / Dậy đi / Mở đi / Bóc đi / Bật đi (Hơ hơ...không biết làm sao mà câu mệnh lệnh nào cũng phải kèm theo "đi".


Q: Hôm nay đi học các bạn đánh con thế nào?
A: Đánh này (vừa nói vừa tát bụp bụp vào má, mà luôn luôn là má phải, không bao giờ là má trái cả)
Q: Có đau không?
A: Đau
Q: Con có khóc không?
A: Khóc.

(Chẳng biết có thật không hay chỉ suốt ngày nói vuốt đuôi thôi. Không biết đến bao giờ Tròn mới về bi ba bi bô kể về các bạn gái nhỉ? Cứ suốt ngày quanh quẩn hỏi chuyện có đánh nhau không thế này thì chán lắm).

So với các bạn cùng lứa, ngôn ngữ của Tròn rất chậm phát triển. Mẹ cứ nấn ná mãi chẳng cho con đi khám vì nghĩ là đi khám cũng chẳng giải quyết vấn đề gì mà cũng chẳng biết khám ở đâu?