Skip navigation.

Quỳnh Anh hai tuổi rồi

Thế là bạn Quỳnh Anh đã tròn hai tuổi rồi. Cuối cùng thì sinh nhật bạn ấy cũng có bánh Gato, có nến, có bánh kẹo, có thổi nến với bố mẹ và các anh chị hàng xóm. Bận ấy thích lắm. bâyg ìơ hỏi bạn ấy là Bánh gato để làm gì là bạn ấy bảo để SN Quỳnh Anh. Còn hỏi thế QA mấy tuổi rồi thì bạn ấy bảo là "Năm tuối" :smile:)

Để mẹ bạn tổng kết tình hình bạn 24 tháng nhé:

1. Chiều cao cân nặng
- Cao: Lâu lắm mẹ chả đo, chắc tầm 82 - 83 cm gì đó, Nói chung là hơi thấp một tý dưng mà cứ QA là bố mẹ có cao đâu mà đòi con cao, cao quá hoá ra con người khác àh :D
- Cân nặng: Hihi, cái này phải trộm vía nhiều đây. Lúc 23 tháng bạn ấy mới được khoảng 9 cân (thậm chí mấy cái hôm ốm, sốt liên tục có khi còn chả được 9 cân ấy chứ). Thế mà lúc bạn ấy 2 tuổi mẹ cân bạn ấy được gần 10 cân (ăn gian một tý vì cân sau khi ăn xong). MÀ tháng đấy nhé bà nội, bà ngoại nằm viện, toàn ở nhà với mỗi mình ông, mẹ cũng suốt ngày chạy bở hơi tai, chế độ ăn cũng chả có gì đặc biệt cả, cảh hiểu sao lại lên cân được thế :D. Hy vọng tháng tới lại lên cân được thế cho cả nhà mừng (hic, dưng mà bạn ấy lại đang sổ mũi, ho, trớ rùi ạh, chán lắm cơ)

2. Ăn uống: Vưỡn ăn cháo, cháo hạt và thịt băm nhưng cũng không nhiều. Thực đơn của bạn ấy thế này:
Sáng 8h: Cháo / Bánh đa cua/ Bánh mì + sữa / Caramen + sữa chua: Nói chung không nhiều, nếu ở nhà với mẹ thì ăn tầm 200 ml tất cả còn ở với ông bà thì hôm ít hôm nhiều, hôm vài thìa
Trưa 11: Cháo - Khoảng 2/3 bát con + hộp váng sữa Monte hoặc ít hoa quả chuối hoặc xoài. Hôm nào ăn nhiều cháo hơn thì không ăn tráng miêng nữa
Chiều 3h30: Cháo 2/3 bát con giống trưa + tráng miệng. Nhiều hôm chỉ hết 1/2 bát con hạơc không ăn cháo, ăn bánh mì với cả uống vài ngụm sữa
Tối 6h: Một hộp sữa chua + 1 hộp phomai hoa quả (hic, bạn ấy ăn hơi ngược đời thế vì ông bà chỉ cho bạn ăn được cháo chứ khôgn cho ăn được sữa chua hay phomai gì hết, với cả để bạn ấy 3h ăn sữa chua, pho mai thì đến 6h bạn ấy cũng không chịu ăn cháo)
Đêm 9h: Sữa, khoảng 200 ml - 220ml. Phải xúc thìa và bầy trò cho bạn ấy thì mới ăn hết được. Trộm vía đợt này ăn khá nhanh, tầm 15 - 20 phút là hết cốc sữa (với điều kiện không ốm đau gì nhé với cả phải bầy trò chơi bạn ấy thích như nghịch nước chả hạn :D)
Đấy, cả ngày bạn ấy ăn có thế thôi, chắc bằng 1/2 con nhà khác thế mà trộm vía tháng vừa rồi lên được gần 1kg, cũng chả uống thuốc bổ gì hết cả.

Nói về truyện ăn uống của bạn thì phải nói bạn ấy rất là khôn mồm, ăn là phải ngon chứ không ngon thì đừng có mời bạn ấy. Buổi sáng nấu bánh đa cho bạn ấy thì phải là bánh đa cua, cho thêm tý nước xương cho ngọt, cho thêm quá sấu cho nó hơi chua dịu dịu, nước phải sôi mới được cho rau và bánh đa vào cho nó khỏi nát. Đấy nấu thế thì bạn ăn cho chứ cái kiểu mẹ lười sáng nấu bằng nước xương với đập quả trứng còn lâu bạn với ăn. ăn xoài thì phải quả nào thật thơm thật ngọt chứ quả nào hơi chua là bạn nhè ngay. cháo cũng thế, hôm nào mẹ nấu xong ăn thử mà thấy không ngon là chắc chắn bạn ấy không ăn rồi.

3. Hoà nhập xã hội
Hic, cái này thì bạn ấy kém khủng khiếp luôn. Bám mẹ kinh khủng. Ra công viên chơi thấy cac anh chị cắm trại, dán hình thì thích lắm, kéo mẹ ra tròn mắt ra xem, nhưng mà không dám bỏ tay mẹ ra tý nào.
Ngày nào cũng xuốgn sân chơi nhưng bao giờ cũng phải có ngưòi lớn đi kém, không bao giờ chịu chơi một mình, Sang nàh hàng xóm chơi suốt, gọi anh gọi chị suốt nhưng không chịu chơi một mình ở đó bao giờ, cũgn không cho ai bế bao giờ. Mà kể cả ở nhà bạn ấy lúc nào cũng phải có người chơi cùng. BẠn hàng xóm sang chơi ngồi chơi một mình còn bạn QA thì cứ đi tìm mẹ, điên hết cả người. Mẹ bạn đang tìm cách giải quyết vấn đề này của bạn thì sang năm mới cho bạn đi học được chứ không thì lại thất học mất thôi. Hic, mà cũng chưa biết giải quyết thế nào vì bảo ông bà tập cho bạn chơi một mình nhưung ông bà lại gnhĩ lúc nào cũgn phải có một người bên cạnh. Nói chung điểm này bạn ấy rất kém.

4. Nhận thức
Tương đối ổn. Bạn ấy biết to nhỏ, cao thấp, nóng lạnh, tay phải tay trái, ở trên ở dưới. Tắm cho bạn ấy nước nóng bạn ấy nói: mẹ cho thêm gáo nước nguội vào. Thấy mẹ đeo yếm cho thì hỏi: Bây giờ ăn gì hả mẹ. Thấy mẹ thay quần áo thì hỏi: Mẹ ơi bây giờ đi đâu.
Bận ấy nhớ hết nhà hàng xóm có ai. VD mẹ em Phúc là bác Hoài, chị em Phúc là chị Thảo, nhà chị Hiền Anh có em Vi Anh. Bạn ấy còn nhớ cả tên thật và biệt danh của các bạn hàng xóm cơ như biệt danh bạn Minh Châu là Bống, biệt danh em Phúc là Khoai...
Bạn ấy cũng biết rất rõ ai chiều bạn ấy, ai không chiều bạn ấy. Bà nội ở nhà bạn ấy õng a õng ẹo đòi bế rồi mè nheo, bà vừa ra khỏi nhà là bạn ngoan luôn, tự chơi một mình, mẹ cho uống hết sạch cốc sữa 220ml.
Bạn ấy bị cộc đầu vào cửa đau, thế là lần sau cứ ra chỗ cái cửa cơi là bạn ấy bảo mẹ "Mẹ đóng của vào đi". Mẹ muốn nhắc nhở cái gì cũng chỉ cần bảo bạn ấy "QA cản thận khôgn va vào bàn/ghế/quạt đau đấy" là bạn ấy tự biết để tránh ra.
Buồn cưòi nhất là hôm nọ đi ngủ, mẹ bảo "Nhắm mắt vào ngủ đi con" bạn ấy cãi "Không, mở mắt ra". Mẹ: "QA mở mắt ra làm gì", QA "chơi với ông, chơi với bà", Mẹ: "Ông bà ngủ rồi", QA - rất biết thân biết phận: :"Không ai bênh đâu à" :smile:). Bố mẹ phải nhịn không dám cười để cho bạn ấy ngủ.
Bạn ấy thấy mẹ đi làm về xách túi là hỏi: Mẹ mua cái gì cho QA đấy.
Bố mới mua ĐT cho mẹ bạn ấy cũng hỏi: Mẹ ơi ĐT mới à.
Nói chung nhận thức mẹ thấy ổn, phù hợp với chuẩn phát triển chung

5. Cãi
Hic, bạn ấy mới 2 tuổi mà đã biết cãi rồi ạh. Cụ hỏi bạn ấy là đi chơi "Công biên à" bạn ấy cãi luôn thế này "Không phải, sai rồi, công viên chứ, cụ chả biết gì cả"
Mẹ cho uống sữa bạn ấy gạt tay mẹ làm đổ sữa, mẹ đang dịnh mắng bạn ấy thì bạn ấy đã nói luôn: Mẹ xin lỗi con đi, mẹ làm đổ sữa vào tay QA rồi.
Mẹ lau nhà thì bạn ấy nói với ông thế này: Ông cửi tất ra, QA trượt băng. Mẹ không cho trượt thì cãi: Có chứ (Cái câu "Có chứ" dùng hơi bị nhiều)

6.Xuyên tạc
Bạn này chuyên gia xuyên tạc, bây giờ chả có bài hát hay bài thơ nào bạn ấy hát hay đọc hoàn chỉnh được cả mà bạn ấy chỉ đọc mỗi cái câu xuyên tạc xong cười haha thôi.
VD đây:
- Bài "Mười quả trứng tròn" thì bạn ấy đọc mỗi câu "Hôm nay ra trời nắng" (đúng ra phải là Hôm nay ra đủ ạ)
- Bài Em tới trường thì thế này: Hôm nay mẹ lên nương, mẹ không dắt được đâu, phải bố dắt thôi, bố dắt tới lớp ấy (Tự bạn ấy nghĩ ra ạ, chả ai dậy hết)
- Bài bốn bang: Bống bang, xảy sàng cho mẹ nấu bánh đa

hihi, sơ lược thế thôi chứ bạn ấy nhiều trò lắm, khéo mai mẹ có hứng mẹ lại viết tiếp.

Mai là sinh nhật Quỳnh Anh rồi

Mai là sinh nhật bạn Quỳnh Anh rồi. Khổ thân bạn ấy, sinh nhật cả hai lần đều không được vui cả. Lần trước thì sinh nhật bạn ấy đúng vào ngày cả nước hát bài: Em ơi HÀ Lội phố (Ý mẹ bạn muốn nói đến cái đợt mưa khủng khiếp làm hơn nửa dân số Hà Lội được nghỉ ở nhà có lý do ấy ạ). Đúng tối sinh nhật bạn ấy mà bố bạn ra khỏi cơ quan lúc 6h mà đến nhà lúc gần 10h, quần áo, xe cộ lướt tha lướt thướt. Nàh ông bà ngoại ngập gần 1 tuần thế nên sinh nhật bạn phải lùi lại cả tuần.
Lần này sinh nhật bạn ấy thì đúng lúc bà nội vừa nằm viên cả tháng, bà ngoại mới mổ, mẹ thì mệt pờcngười ra nên chắc chả làm gì cho bạn được. Thương bạn quá cơ. Bạn tròn hai tuổi cố ngoan ngoãn để mẹ còn chăm sóc bà nhé.

Bà ngoại ốm!

Kết thúc cái tháng ốm đau long đong lận đận của nhà mình là bà ngoại ốm. Không phải là ốm bình thường mà đi mổ, rồi còn phải điều trị lâu dài, lâu dài mà cũng chưa chắc kết quả thế nào. Mong cho bà có đủ sức khoẻ và tinh thần để chống lại bệnh tật. Mong cho sự an lành sẽ đến với gia đình!

Sao "bệnh tật" chiếu mạng

Gần tháng nay cả nhà bạn QA hình như bị sao "Bệnh tật" chiếu mạng hay sao ấy. Hic
Đầu tháng 9 cho bạn QA đi nhà trẻ, được vài buổi đến cuối tuần là bạn lăn đùng ra ốm, sổ mũi, hắt hơi, ho, sốt. Hai ngày cuối tuần (12 và 13/9) mẹ chiến đấu với bạn đỡ đỡ một tý, tuần sau cho đi tiếp thì bạn ấy phản đối kịch liệt. Đến cửa là khóc, về nhà thì ho và chảy nước mũi, ăn thì toàn chớ, cuối tuần tiếp theo (19 và 20/9) lại lăn ra ốm, sốt virút, ho. Ông bà nội ngoại họp lại và ra nghị quyết cho bạn ở nhà (:frown:( mẹ điên lắm đấy vì muốn bạn đi trẻ cho ngoan). Cuối tuần đấy mẹ lại chiến với bạn tiếp, sang đầu tuần đỡ sốt nhưng mà vẫn ho và sổ mũi.

Mẹ căng thẳng tinh thần và stres nặng + mệt mỏi vì thức đêm liên tục trông bạn, vài ngày sau (22/9) bắt đầu thấy sốt. 23/9 đi khám bị quai bị, về nhà ông bà ngoại cách ly. QA ở nhà với ON nội chả thèm ăn uống gì mất hai ngày.

25/6 ông cậu mất, ông bà nội và bố về quê, mẹ đang bị quai bị vẫn phải về trông QA, may cũng đỡ rồi và QA cũng tiêm phòng.

Đêm 29/09 bà nội đau bụng phải vào viện cấp cứu. Bà bị viêm dạ dày, nằm viện từ hôm 29/09 đến giờ. QA ở nhà với ông, mẹ đủ việc từ sáng đến tối, ngày nghỉ càng nhiều việc hơn.

Ngày 09/10 Quỳnh Anh bắt đầu quấy, đêm ngủ một tý lại dậy, ngày không ăn. 10/10 (hêhê đúnga ngày giải phóng thủ đô nhỉ) bắt đầu sốt, ho như cuốc, nước mũi lòng thòng, ngày không ăn, đêm không nghủ, suốt ngày đòi mẹ. Đi khám thì viêm họng, viêm mũi, uống kháng sinh. Mọc tiếp hai cái răng hàm (1 cái đã lên, 1 cái đang nhú. Chắc còn hành mẹ vài tuần nữa). Như vậy là từ đầu tháng 6 đến nay bạn ấy mọc liên tiếp 10 cái răng, cứ lên cân được tý lại giảm cân. Mẹ chán chả buồn cân nữa.

Ngày 12/10 bố nhắn tin cho mẹ bị cúm. Bố bạn ấy cúm từ hôm 13/10 đến hôm nay vẫn phải nghỉ làm, may mà không nặng lắm.

Túm lại là trong vòng có khoảng 1 tháng vừa qua mà bạn QA ốm 3 làn, mẹ 1 lần, bố 1 lần, bà thì nằm viện, may mà ông không ốm chứ không thì mẹ bạn cũng chịu không biết đường nào mà xoay nữa. Hic, mong sao cho cái tháng này nó sơm qua. Sắp SN bạn Quỳnh Anh rồi đấy.

P/S: Thêm mấy cái chuyện về bạ QA cho nó đỡ buồn.
Dạo này bạn QA nói năng như người lớn ấy, nhiều câu chả nghĩ là bạn ấy nói được nữa cơ.
- Bạn ấy mải chơi tè dầm ra quần, mẹ bảo bạn ấy ra lấy quần để thay. Bạn ấy lấy ra một cái đưa cho mẹ, nghĩ ngợi thế nào lại vào tủ lấy cái khác ra nói với mẹ: "Hay là mặc cái này"
- Đi ngủ hỏi bạn ấy ngủ đầu, bạn ấy kêu "Nằm trên giường" rồi nghĩ ngợi một tý lại nói "Hay là nằm võng nhỉ"
- Cả nhà ăn cơm, bạn ấy đi sau lưng ông nói: "Ông cho QA đi nhờ tý nào"
- Bạn ấy hát cô bé lọ lem thế này" Ngày xa xưa, một cô bé tên là Lọ lem lem lem lem, rất là xinh"
- Bài hoan hô chú bộ đội thì thế này : "Bảo vệ trời xanh .. đỏ tím vàng"
- Nhờ bố xếp đoàn tàu: "Bố xếp một đoàn tàu nhỏ tý xíu ấy là chúng em đi"
- Bạn xem ảnh mẹ thì nói giọng rất thán phục: "Mẹ đi đâu mà xinh thế"
- Bag ngoại nói chuyện với mẹ, hỏi mẹ "Thế bà nội QA thế nào rồi" bạn ấy trả lời luôn "Ốm rồi, đi bệnh viện rồi"
- Hôm qua bạn ấy hỏi mẹ: "Đồng chí mẹ đang làm gì đấy"
- Rất thích trò dài giọng nhắc lại từ cuối câu. VD: Mẹ Quỳnh ơi ơi ơi ơi. Mẹ phải trả lời: Dạ dạ dạ dạ :D. QA làm gì đấy đấy đấy. QA: QA đi xe lắc lắc lắc lắc
- Hỏi bạn ấy: Bà ốm QA phải làm sao? bạn ấy trả lời: Phải ngoan, không khóc, ăn nhiều bát cháo (hê hê, nói như vẹt thế thôi chứ bầy hầy lắm)
- Bạn ấy rất thích xinh, mẹ gọi bạn ấy "QA ngố tàu ơi" Bạn ấy trả lời "Không phải, QA xinh chứ"
- Bạn ấy rất thích diện, thấy áo mới là đòi mặc ngay rồi hý ha hý hứng ra soi gương, ra nói với ông: "Ông ơi, QA xinh không" Mẹ bảo bố cố gắng cầy để mấy năm nữa có xiền cho bạn ấy diện.
- Bạn ấy nằm cùng mẹ nói: Hại mẹ cháu mình cùng nằm thích quá (Hic, mỗi cái tội xưng cháu với bố mẹ mà mãi không sửa được)
- Cho bạn ấy ngồi xe máy nghịch mấy chỗ bấm coi, bạn ấy quay ra hỏi mẹ "Hai bên hai cái hả mẹ" hay nói câu "Hai cái cùng lúc à, thích quá"
- Bạn ấy đòi bố bế, bố bạn hỏi "Chân QA để làm gì" Bạn ấy trả lời luôn không chớp mắt "Để bế" :D Bố mẹ ôm bụng cười, cong hỏi tiếp "Thế chân bố để làm gì" Bạn QA: "Để đi"
- Bạn ấy đến nhà ai chơi thấy có đồ chơi giống của bạn ấy là bạn ấy nói: "Giống của QA này"
- Bạn ấy biết phân biệt cái cao cái thấp, cái to cái nhỏ.
- Bạn ấy đếm được từ 1 - 10 rất rõ ràng và đếm đến 30 nếu có nhắc vài chỗ, biết phân biệt màu xanh, đỏ, tím, vàng, da cam, trắng, đen.
- Dạo này mẹ chả có thời gian dạy nên chả hát hò, đọc thơ được mấy nữa. Thi thoảng thích nên thì cùng nghêu ngao "Một sợi rơm vàng" hay "Mẹ có yêu không nào" (Bạn ấy không được xme TV, xem đĩa của chị Xuân Mai ạ nên mẹ hay bà dậy bài nào thì biết bài ấy thôi.)

Nói chuyện bạn ấy có mà hết ngày, chả nhớ nữa, bao giờ nhớ ra lại nói tiếp.


Dạy con và "Tai nạn nghề nghiệp"

Chả là bạn Quỳnh Anh rất là khó tính và ưa nhẹ, chưa kể được ông bà chiều nữa chứ. Kể cả bạn ấy làm sai nhưng mà nặng lời với bạn ấy là bạn ấy ăn vạ ngay, hay như bạn ấy mải chơi va vào đâu bị ngã là bạn ấy cũng ăn vạ. Mẹ làm cái gì bạn không vừa ý là bạn khóc ầm lên rồi gọi "Ông bà ơi, ông bà ơi". Thế là ông bà lại ra bế lên xuýt xoa. Hic, nói chung là cực khó khăn trong vấn đề dạy bạn ấy.
Mẹ bạn đang áp ụng các giải thích để dạy bạn

VD 1: Ngồi chơi với bố mẹ, bạn ấy chạy ra lấy quyển sách, va đầu vào cửa sổ "Cộc: cái khá to, đang định khóc ăn vạ.
B&M: Cười ầm lên để thu hút sự chú ý
M: ơ thế QA ơi cái cửa có mắt không nhỉ?
QA: (Mắt vẫn ngấn ngấn) Hông
M: Thế QA có mắt không?
QA: Có
M: Thế sao QA lại va vào cửa, QA chạy tới chỗ cái cửa đấy chứ có phải cửa làm QA đau đâu.
QA: (Có vẻ suy nghĩ hiểu vấn đề)
M: Thế QA có khóc không?
QA: Hông
Lần sau tới gần chỗ cánh cửa mẹ chỉ cần nhắc: "QA cẩn thận cửa nhé" là bạn ấy tự động đóng cửa lại rồi nói "QA đóng cửa rồi"
(Mẹ muốn bạn ấy hiểu bạn ấy bị đau là do bạn ấy chứ không phải do cái cửa và bạn ấy tự chịu trách nhiệm, không được đánh cái cửa :D)

VD 2: Bạn ấy ăn vạ ông bà đòi bế, giọng nãoc kinh "Bà bế Quỳnh Anh tý nào", hai tay thì bám chặt lấy bà, chân thì cứ co lên.
Mẹ: QA ơi QA có chân không
QA: Có
Mẹ: Chân QA để làm gì nhỉ
QA: Chân để đi.
Mẹ: ơ, thế sao QA lại bắt bà bế. Eo ơi QA xấu hổ chưa kìa, QA xuống tự đi đi nào.
QA: QA tự đi
Có vẻ hiểu và tụt xuống tự đi nhưng vẫn rất miền cưỡng, mẹ thắng lợi phần nào.

VD 3: Mẹ đang ngồi ăn cơm, bạn ấy cứ đòi đi đón bố (Bố đi uống bia ạh)
Qa: Đi đón bố HA. Mẹ Q ơi đi đón bố HA thôi.
Mẹ: Tý nữa đã
QA: Đi đón bố cơ
Mẹ: QA nhìn xem mẹ đang làm gì?
QA: Ăn cơm
Mẹ: Đúng rồi, mẹ đang ăn cơm, thế mẹ đưa QA đi thì mẹ không ăn cơm thì mẹ đói à, mẹ ốm à. Mẹ ăn hết rồi mẹ đưa QA đi nhé
QA: Mẹ ăn hết rồi cho QA đi nhé
Tiếp tục chơi để mẹ ăn nốt cơm

VD 4:
Mẹ đang dậy bận ấy ai cho cái gì là phải cảm ơn, đi chơi là phải: Xin phép ông, Xin phép bà. Sang nhà ai chơi phải chào.
Có lần bạn ấy sang nhà hàng xóm chơi rồi đòi về đi ị, bạn ấy cháo thế này: Chào anh dương, chào bác, chào em bé QA về đi ị đây!! :smile:) Chả biết xấu hổ gì cả.

Đấy là mẹ dậy bạn ấy nhưng cũng không ít lần mẹ bạn gặp các "Tai nạn nghề nghiệp với bạn ấy"

Tai nạn 1: Bạn ấy chơi bị va đầu vào bàn, định ăn vạ, mẹ lại giở bài cũ:
Mẹ: QA ơi cái bàn có mắt không?
QA: Hông - hic, hic
Mẹ: Thế QA có mắt không?
QA: Hông
Mẹ: (Choáng rồi đây) Không phải, QA có mắt không, cái gì đây (chỉ vào mắt bạn ấy)
QA: Hông
Cả nàh buồn cưòi quá, cười ầm lên nên bạn ấy cũng quên không khóc nữa. Nhưng bạn ấy cũng bắt được bài của mẹ rồi. :D

Tai nạn 2: QA chơi đồ chơi, bạn Bốn hàng xóm chơi cùng. Bạn ấy động vào cái đồ chơi nào của QA là QA giật lại
Mẹ: QA cho bạn mượn chơi với chứ
QA: Hông
Mẹ: QA cho bạn mượn chơi tý thôi, QA snag nhà bạn bạn vẫn cho chơi mà
QA: Hông, của QA
Mẹ: QA ki bo thế
QA: QA ki bó
Hic, bạn ấy tự nhận bạn ấy ki bo rồi ạ, mẹ khỏi phải nói nữa, không cho bạn mượn là không cho mượn.

Tai nạn 3: QA chơi dưới sân, chạy va vào cái cột định khóc
Mẹ: Cái cột có mắt không con
QA: Hông.
Mẹ: Thế nó có chân không
QA: Hông
Mẹ: Thế QA có mắt, có chân không?
QA: Có
Mẹ: Thế là QA đâm vào cột đấy chứ, cột có chậy đâu làm sao đâm vào QA được. Con làm cột đau này, cột khóc tu tu đây này. QA xin lỗi cột đi
QA: Xin lỗi cột.
Nếu chuyện tới đây là hết thì không phải là chuyện của QA nữa :D. Tiếp theo thế này, bạn ấy chỉ tiếp sang cái cột khác :Mẹ ơi cột kia có đau không", rồi "Cái cây có đau không:. đi ba buốc lại ngồi xuống chỉ viên gạch" Gạch có đau không". "Đường có đau không". Hic, mẹ mất thêm 10 phút nữa để trả lời bạn ấy xem là cột với cây với gạch với được với xe có đau không bạn ấy mới tha cho mẹ. Đúng là "Gậy ông đập lưng ông"

P/S: Thêm mấy chuyện vớ vỉn khác của bạn ấy:
* Hai mẹ con ngồi chơi, bạn ấy nhờ mẹ mở cái nắp.
Mẹ: Bảo bố con giúp cho
QA: Bố con ơi, giúp con QA nào :smile:)

* Chơi nhà bóng về mẹ hỏi:
- QA chơi nhà bóng với ai
- Với chị
- Bóng màu gì nhỉ?
- Màu đỏ, màu vàng, màu xanh, màu da cam (đến cái màu cuối này là lên giọng rất cao)
- Thế chị làm gì nhỉ
- Chị ngã ra bóng
- Chị ngã thế nào
- Ngã lăn quay


Nói ngược và trả thù

I. Nói ngược
Người ta thường bảo trẻ con đến tầm tuổi "teen" thì cứ hay gọi là có cái tâm lỳ nổi loạn, làm ngược lại những gì mà bố mẹ chỉ dạy. Thế mừ cái bạn Quỳnh Anh nhà này chưa được 2 tuổi mà đã có cái mầm mống nói ngược lại với bố mẹ rồi, thế có hư không cơ chứ. VD nhé:
Bạn ấy lấy cái hộp đội lên đầu, ông bảo "Hộp bẩn đấy Quỳnh Anh"
QA: Hông, sạch

Mẹ: QA làm gì đấy
QA: QA đi ngụ
Mẹ: Đi ngụ thì phải làm sao nhỉ?
QA: Mở mắt ra, hí hí (ghét chưa)
Mẹ: Phải nhắm mắt chứ
QA: Hông, mở mắt

QA: Mẹ Q ơi đi chơi, đi chơi dưới sân
Mẹ: Trời tối rồi không đi được đâu
QA: Trời sáng rồi

Mẹ: Canh nóng đấy QA
QA: Nguội

QA: Mẹ đọc Bô lít đi (Truyện bác sỹ Ai-bô-lít đáy ạ)
Mẹ: Được rồi. Thế QA tìm bác sỹ Ai-bô-lit đi, bác sỹ mặc áo màu trắng ấy
QA: Áo màu đen
Mẹ: Màu trắng chứ
QA: Đen
MẸ: Trắng
QA: Đen
................
Mà cái mặt bạn ấy mỗi khi nói ngược lại lời người lớn cứ tít hết lại, hý ha hý hửng trông ghét lắm ấy. MẸ lại phải nghĩ cách để trị tội đây.

II. Trả thù
Bạn Quỳnh Anh vốn không có tính đánh bạn hay đánh người khác trong khi có rất nhiều bạn có tính này (chắc tại ở nhà bạn ấy không bao giờ bị đánh hết cả. Bên cạnh có em Phúc ít hơn bạn ấy 6 thágn mà to hơn bạn ấy, em ấy mà đẩy một cái thì bạn QA ngã chổng kềnh. Xuống sân chơi em ấy cú xấn lại đánh chị, chị chả làm gì được chỉ mếu máo rồi mách mẹ: Mẹ ơi Phúc đánh con.
Thế rồi có lúc em Phúc mải chơi, không để ý chị vội tiến đến lấy tay đập đập vào đầu em mấy cái (Tay chị bé nên đập nhẹ hều, em chả thấy đau gì nên không quay lên). Chị thấy không biết gì lại nhân cơ hội ấy đẩy luôn em một cái ngã kềnh ra. Rồi chị quay ra nhìn mẹ cười tít hết cả mắt ra điều: "Con trả thù được rồi mẹ ơi"
Mẹ buồn cười quá gọi bạn lại giảng một hồi là: "Em còn bé, không được đánh em, như thế là không ngoan, mau ra vuốt má em đi...". Chị lon ton chay lại gần em tủm tìm cười rồi lại chạy lại mẹ kêu" Thế nào, mẹ ơi vuốt má thế nào". Cái mặt vẫn cười đểu ơi là đểu.
Thế đấy con gái tôi chưa được 2 tuổi đã biết tìm cơ hội trả thù phù hợp với mình rồi có sợ không.

P/S: Bây giờ câu nói thường trực của bạn ấy không phải là "Cái gì đây" nữa mà là "Thế nào", "Làm thế nào", "Nói thế nào"


Xuyên tạc

Bạn Quỳnh Anh dạo này rất hay xuyên tạc mặc dù nói chưa sõi (trộmg vía cũng nói được những câu dài phết như" Bác sóc bỏ đi rồi chỉ còn cúc cu thôi" nhưng cứ líu lô nghe mãi mới hiều".
Chẳng hiểu bạn phát minh ở đâu ra được hai từ "Bính bình" với cả "Chín chù". Thế là suốt ngày bạn ấy "Bính bình" với cả "chín chù"
Bạn ấy hát thế này ạ:
"Làm anh khó bính bình
Phải đâu bính bình
Với em bính bình bình"

Hay là

"Lên một lên một
Đời mới chín chù
Lên hai chín chù
làm gì chín chù đâu"

Gọi điện cho cụ xong bạn ấy nói:

"Thế thôi cụ bính bình nhé"

Bạn ấy gọi mẹ:
"Mẹ Quýnh Quỳnh ơi"

Hỏi bạn ấy: "Quỳnh Anh ơi hôm nay con ăn gì"
QA: "Quỳnh Anh ăn cái bính bình" (:D Đố ai biết được bạn ấy ăn cái gì đầy)

Bạn ấy gọi bố: "Bố Hà Anh chín chù ơi chơi đồ chơi nào"

Hỏi bố bạn ấy là không hiểu bạn ấy giống ai mà giỏi xuyên tạc thế, bố bạn ấy bảo "Giống bố đấy". Mẹ:botaychan.com.vn

Ai hơn

Chuyện 1:
- QA ơi con yêu bố hơn hay yêu mẹ hơn
- Bố hơn
- Thế yêu ông hơn hay yêu bà hơn
- Bố hơn uuumm (bắt đầu tỏ vẻ cáu vì mẹ hỏi lung tung ngưòi ta đã trả lời rồi)

Chuyện 2:
Mẹ đang nằm bận ấy nhảy ra hét: "Gối của bố Hà Anh" rồi giật mạnh cái gối ra, đầu mẹ rơi bốp xuống đất.
Thế đấy, đúgn là mẹ đi đẻ thuê rồi :D

Edit thêm chuyện 2' và 2" nữa
Mẹ: Quỳnh Anh ơi ai hư
QA: Mẹ hư
Mẹ: Thế ai ngoan
QA: Quỳnh Anh ngoan với bố ngoan

Bố đi làm về muộn gọi điện về bảo về muộn, ông nghe điện thoại xong bỏ máy xuống. Bạn ấy chạy ra cầm máy lên nói "Bố Anh ơi, về nhanh đi nhá" Nhắc lại vài lần mới thèm bỏ máy xuống ra dụ dỗ mẹ "Đi đón bố HA thôi"

Chuyện 3: May có chuyện này đỡ lại
Mẹ đang rửa cốc bạn ấy ăn sinh tố, bạn ấy cứ đòi "Đi chơi, mẹ Q ơi đi chơi"
Mẹ: "Để mẹ rửa bát xong rồi mẹ cho QA đi chơi nhé"
Bạn ấy nói luôn mặt tỉnh bơ: "Để bố rửa cho" :yes: Con gái biết phân công công việc tốt lắm

P/S: Mấy hôm nay bạn ấy toàn đòi "Quỳnh Anh hát cho" thế này" Con ong làm mật yêu hoa, cá yêu nước, sơn ca yêu trời. Muốn sống em ơi. Yêu đồng chí, người anh em". Giọng thì líu lô, chữ nọ đá chữ kia buồn cười chít, còn bố bạn thì bảo mẹ không được dạy QA mấy bài hát CM thế không 3 tuổi QA đã đòi vào Đảng thì chít!

Bạn Quỳnh Anh dạo này thế nào rồi

Lâu lắm rồi chả viết chuyện bạn Quỳnh Anh. Mẹ bận, bố bận, cả nhà bận. Bố thì toàn đi làm đến 8h – 8h30 mới về, mẹ thì đến công ty cũng quay như chong chóng, thứ bảy vẫn phải đi làm, về đến nhà là mệt phờ, nói chung chả biết bao giờ mới hết bận mà lương thì ba cọc ba đồng – chán.
Bạn Quỳnh Anh thì dạo này cũng người lớn hơn rồi, biết nhiều hơn rồi. thôi thì lâu chả viết gì bây giờ tổng kết hẳn một bài vậy

1. Cân đong – đo đếm
Nói chung từ sau 1 tuổi nguyên tắc của mẹ bạn là chả thèm cân bạn nữa cho nó thêm sốt ruột. Vì thiếu cân – đi khám - uống thuốc chả giải quyết được vấn đề gì. Tình hình chung là sấp xỉ cái đường giới hạn dưới của Biểu đồ cân nặng bé gái từ 1-2 tuổi. Mấy tháng gần đây tháng nào cũng bị ốm một lần nên có khi cũng giảm đi tí chút chứ chả tăng được chút nào.
Chiều cao thì hôm 1.6 ra phường đo la 82 cm, mẹ trừ hao đi là 80 cm, ở đúng cái đuờng giữa của Biểu đồ chiều cao bé gái. Tạm ổn. Mẹ thì cứ AQ là cố gắng đến 2 tuổi con cao được khoảng 85 cm thì theo cái lý thuyết chiều cao khi trưởng thành gấp đôi chiều cao lúc 2 tuổi thì sẽ được khoảng 1m70, cao hơn mẹ nhiều và đủ để lấy chồng rồi .

2. Răng
Bây giờ là bạn ấy có 12 cái răng: 8 cái răng cửa và 4 cái răng hàm. Răng hàm mọc trước răng nanh và trong vòng 1 tháng mọc lần lượt 4 cái luôn, bỏ ăn cháo tầm 2 tuần gì đó, đến cái răng hàm cuối cùng thì bị sốt mất 3 ngày – nghi là sốt vi rút + họng đỏ + mọc răng, uống kháng sinh mất 3 ngày (nhưng mà chả hiều vào được bao nhêiu vì bạn ấy toàn lè ra thôi )

3. Đi chơi
Đúng lúc mọc cái răng hàm thứ nhất và đợt thời tiết nóng nhất thì cả nàh bạn đi Cửa Lò (Ông bà nội cản mãi nhưng không được). Trộm vía bạn hợp với khí hậu biển hay sao ấy mà không bị ốm. Đợt đấy ở nhà đang bỏ cháo toàn tập, may mà đi biển còn ăn được một ít. Đi mất 6 tiếng ôtô, về mất 6 tiếng ôtô mà bạn cũng khoẻ, không say xe gì cả, nói như con vẹt. Lúc về bạn ấy ngủ trên xe khoảng hon 1 tiếng rồi bắt đầu mở máy, tra tấn bố mẹ 2 tiếng liền hỏi đúng một câu: Mẹ ơi, con trâu đâu rồi” “Bố ơi, con trâu đâu rồi”  Sau 2 tiếgn trả lời nhăng cuội cho bạn ấy mà bạn ấy vẫn hỏi, bố mẹ quyết định hỏi lại: “QA ơi con trâu đâu rồi” Câu trả lời nhận được từ bạn ấy là “Không biết” (Ặc ặc, bố mẹ botaychan.com luôn)
Đợt đi biển là đầu tháng 6, nước hơi lạnh nhưng bạn ấy vẫn được bơi. Đầu tiên xuống nước là sợ, bám chặt lấy mẹ. Mẹ cho chân xuống trước ngoáy một lúc là thích rồi cho lên ngồi phao con vịt, đẩy ra xa, ngoáy nước, bạn ấy thích mê tơi. Chơi khoảng 20 phút lạnh bố mẹ cho lên là bạn ấy không chịu, hét ầm ĩ lên “Bơi vịt nữa, bơi vịt nữa”. Cho lên bờ nghịch cát cũng thích không chịu về. Tình hình thế này là sang năm lại đi tiếp được, mỗi tội là cho bạn ấy đi chơi thì coi như bố mẹ đi làm bảo mẫu với cu li cho bạn ấy chứ chả làm được gì. Mang tiếng đi Cửa Lò mấy ngày mà bố mẹ biết mỗi cái khách sạn và đoạn biển đôi diện với khách sạn.

4. Ăn
Nói chung có khá hơn nhưng nhiều lúc vẫn làm cả nhà stress. Bây giừ bạn ấy ăn 5 bữa/ngày.
7h30 – 8h sáng: ăn lung tung: hôm cháo, hôm sữa, hôm caramen. Nói chung hôm nào mẹ ở nhà thì ăn được tầm 150 – 180 ml, còn ở nhà với ông bà thì hôm ít hôm nhiều, hôm vài thìa, hôm được một bát. Bạn ấy tuy ngủ cả đêm 10 tiếng nhưng sang dậy thường vẫn không có nhu cầu ăn sáng. Mẹ đợt này đang đổi chiến thuật, 7h ngủ dậy là cho xuống sân phơi nắng, chạy loăng quăng một lúc mới lên cho ăn, có khá khẩm hơn tý
11h trưa: ăn trưa. Hôm nào khả thì ăn hết lưng bát, hôm nào ưỡn ẹo thì vài thìa, cho uống thêm sữa tươi. Tổng động viên lại thì chắc tầm 150 – 200ml. Hôm nào thích thì ăn xong còn ăn được tí chuối nữa. Ăn xong là bảo đi ngủ thôi nhưng cũng phải tầm 12h mới ngủ đến khoảng 3h.
3h: một hộp sữa chua + một hộp pho mai Petit. Thứ 7, CN mẹ ở nhà thì ăn phomai mẹ tự làm xay với quả bơ. Nói chung cũng hôm nào ngoan thì hết xuất, hôm nào đỏng đảnh thì hết ½ xuất. Thi thoảng cũng có hôm vài thìa. Hôm nào mà bữa đó ăn vài thìa thì chưa đén 6h đã réo ầm ĩ: ăn cháo thôi, ăn cháo hàng thôi.
6h: Lại cháo như bữa trưa. Đợt gần đây toàn đình công bữa cháo này. Hôm nào giỏi lắm ăn được tầm 80 – 100ml, còn thiếu đâu bổ sung thêm sữa hoặc sữa chua nốt.
9h: Sữa công thức tầm 180 – 220 ml (tức là hôm nào mẹ cugn pha tầm 180 – 200 ml nước nhưng có hôm bạn ấy nhè ra nhiều, có hôm bạn ấy nhè ra ít nên mới dao động nhiêề thế).
9h30 lên giường, 10h ngủ đến 7h – 7h30 sáng không ăn uống gì nữa. Túm lại là so với người khác thì bạn ấy ăn ít xèo nhưng so với bạn ấy thì đã khá lên nhiều nên bây giờ nhiều hôm mẹ cũng chả thèm ép nữa, cho nhịn một bữa cho biết thế nào là đói. Bây giờ nhịn một bữa là đã biết đói rồi.

5. Output
16 tháng bạn ấy biết gọi khi có nhu cầu. 17 tháng bạn ấy quay trở lại tình trạng cứ tự nhiên mà ra. 18 tháng lại biết gọi. Đến giờ thì nói chung là bạn ấy biêt sgọi khi cón hu cầu nhưng thi thoảng vẫn xảy ra sự cố vì mải chơi quá. Đến lúc gọi chưa kịp tụt quần và đưa bạn ấy ra bô thì nó đã tự chảy ra rồi . Nhưng nói chugn là đa kiểm soát được tương đối, mẹ đỡ hẳn khoản tã giấy. (Bạn ấy đóng bỉm ban đêm và tã giấy ban ngày từ bé đến khi tự gọi được luôn, mẹ chả tập xi ngày nào cả)

6. Nói: Như vẹt
Hai từ đó là tổng kết tình hình nói năng của bạn ấy. Nói như vẹt, nói suốt ngày. Từ tầm 17 - 18 tháng là bạn ấy có thể nói được câu 3 – 4 từ đại loại như: Tóc mẹ ướt thế, mẹ ăn cơm đi, bà đi đâu rồi. Đến giờ gần 21 tháng thì bạn ấy nói được một số câu 6 – 7chữ và nói suốt ngày kiểu như”
“Bà bế cháu Quỳnh Anh nào”
“Mẹ giúp Quỳnh Anh leo nào”
“Đi đón bố Hà Anh thôi”
“Đi mua sữa bò nào”
“Quỳnh Anh chơi cầu trượt: …..
Tư duy ngôn ngữ của bạn ấy cũng buồn cười ra phết.
Ông rán cá, mẹ bế QA đứng cạnh hỏi ông “Sao ông không rán hai con cùng lúc” rồi quay ra hỏi Quỳnh Anh luôn “QA ơi con gì đây” Bạn ấy trả lời “Con cá cùng lúc” )
Bạn ấy chơi cầu trượt, chơi một lúc rồi hý hứng phán một câu “Trượt xuống lại leo lên”
Bạn ấy ngồi con ngựa bập bênh quay sang nói với mẹ: “Khéo ngã”. “Mẹ Quỳnh đỡ đi”
Bố bạn đi tắm bạn ra đập cửa “Bố HÀ Anh ơi, nhanh, Quỳnh Anh tắm”
Cả nhà đi vắng mẹ nấu cháo cho bạn, bạn cứ đòi bế mẹ mới bảo “QA đòi bế thì mẹ nấu cháo làm sao được” Bạn cho luôn câu “Đi mua cháo hàng” (cả nhà chưa ai dậy thế cả, chỉ có ông thi thoảng đi mua cháo ngoài hàng cho bạn ấy ăn thôi)
Bạn vào bếp lôi nồi, lôi đũa ra ngoáy ngoáy chả vờ nấu cháo, xong mẹ thấy bạn lấy lọ muối, không hiểu bạn định làm gì thì thấy bạn đổ đổ vào nồi cháo rồi nói: “Thêm tý dầu”, “Thêm tý mắm” (Chắc nhìn ông bà làm chứ có ai dậy đâu)
Bạn ấy tự đọc bài Dung dăng dung dẻ thế này: “Dung dẻ dung dăng, dắt trẻ đi chơi, đến ngõ nhà trời”
Bạn ấy ru em búp bê ngủ” À ơi, bống bang, xảy sàng, mẹ nấu cơm, đường trơn, chạy cơn mưa rào”
Bạn ấy ra máy điện thoại bấm số toanh toách rồi nói: “Nhô, cụ à, ngoan nhắm”
Hỏi bạn ấy chơi nhà bà ngoại có ai” Có cụ, có dì Kiên (quyên đấy ạ), có cầu thang” (chả là bạn ấy thích nhất là leo cầu thang nhà ông bà ngoại mà.
Khi nào nổi hứng thì bạn ấy réo: “Ăn pho mai bò cười”, bóc ra đưa cho bạn ấy, bạn ấy ăn tý một, liếm là chính rồi quay ra bảo mẹ “Ăn tý thôi, ăn dè”
Bạn ấy hát nối đuôi được khối bài, hôm nọ xuống sân chơi còn đọc nối đuôi mẹ được hết bài “Làm anh khó lắm” làm mấy anh dưói nhà cứ gọi là tròn mắt.

Tóm lại bạn ấy ăn thì ít nói thì nhiều, nghịch thì lắm, ăn vạ cũng giỏi, nhiều lúc làm mẹ vui nhưng cũng chả ít khi làm mẹ stress phết.

Thuộc bài

- QA ơi mẹ yêu ai
- Yêu cháu
- Thế cháu yêu ai
- Yêu boố
- Thế bố yêu ai
- Yêu mẹ
:D p: Thuộc bài lắm con gái àh, ngày nào cũng ôn bài mà:lol:

Khuyến mại thêm một truyện "thuộc bài nữa"
- QA ơi ai nấu cháo cho con
- Ông ngon nhắm (nói nhanh như cái máy, mắt thì tít lại. Bạn ấy nói gộp lại cho nhanh)
- QA ơi ai tắm cho con
- Ông ngon nhắm :lol: (Đúng là thuộc bài quá còn gì)