Tran Si

IF YOU WANT TO MAKE YOUR LIFE WORTH LIVING, MAKE YOURSELF USEFUL TO SOMEBODY

Việt Nam Quê Hương Tôi - Viet Nam My Homeland



The song with good voice and so much meaning about Viet Nam country

CÓ NHỮNG ĐIỀUTôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng - Myself don't give up

Comments

PainterWoman Tuesday, July 28, 2009 3:32:46 PM

Thank you for finding and sharing this wonderful video.

Tran Sitransi Tuesday, July 28, 2009 3:44:47 PM

You are welcome! If you want to listen about the my country's music, i would like to share music to you.
Thanks for your commented.
Best wishes to you

Claudeholdowicz-claude Wednesday, August 5, 2009 12:30:37 PM

Beautiful and romantic song smile I can't understand Vietnamese unfortunately... You have a beautiful country up

Tran Sitransi Wednesday, August 5, 2009 3:01:12 PM

Thanks for your commented and gave your opinions about my country.
The song "Viet Nam my homeland" was described about my country and Viet Nam always welcome foreigner to come to visit. The slide pictures in the song were spoken up express Vietnamese.

Claudeholdowicz-claude Wednesday, August 5, 2009 4:16:40 PM

Nice meaning smile I would like to know if French people are also welcomed because of the war? I know it's an old war but old Vietnamese people can be angry agains us sad

Tran Sitransi Friday, August 7, 2009 2:30:27 PM

You dont worry about it. The war was happened in the past, when Viet Nam joined "WTO", it's a different. Don't have reason to angry old French people smile

Have a good time

Claudeholdowicz-claude Saturday, August 8, 2009 10:35:44 AM

happy I'm glad of that, thank you Tran Si smile

THAI TRUCthaitruc258 Monday, August 10, 2009 7:48:16 AM

This song is very good, i like it same to you, why do you not translate this song to VietNam language??? i think if you translate it, everyone will more know about your country

Tran Sitransi Monday, August 10, 2009 2:39:42 PM

Hi, holdowicz-claude.
You are welcome! Welcome to my blog and my country. happy

Tran Sitransi Monday, August 10, 2009 2:45:18 PM

Hi, thaitruc258
Thanks!
Thats a good idea. up
While you are a Vietnames people, I knew that my abilities have limit. I think it will be better if you help me to translate this song, ok?

THAI TRUCthaitruc258 Tuesday, August 11, 2009 2:35:42 AM

thanks your suggest but i think you highly appreciated about me, my abilities dont same you think,
i will help you but you are main person. OK???

ĐINH THỊ THU THỦYcarol2431988 Thursday, August 13, 2009 3:48:01 PM

I'm proud of being Vietnamese.Ohhhhhh Viet Nam my homeland.yes

Tran Sitransi Friday, August 14, 2009 3:00:32 PM

Hi, Thaitruc258
I think i right suggested when i had chosen you to help me. smile
Main or secondary is not the most important, the important is how we can make it well to all most people know about it.
Thanks for your help.

Tran Sitransi Friday, August 14, 2009 3:03:07 PM

Hi, Carol
If homeland without memories, i think we dont have grow up. Proud of it same as proud of you smile
Thanks for your commented.

ĐINH THỊ THU THỦYcarol2431988 Friday, August 14, 2009 3:12:04 PM

you're welcome.

Tran Sitransi Friday, August 21, 2009 2:28:07 PM

Thanks.
Cho dù cuộc sống có những điều không như những gì chúng ta nghĩ, nhưng chúng ta phải tự hào về những gì chúng ta đã có.

ĐINH THỊ THU THỦYcarol2431988 Saturday, August 22, 2009 12:58:39 PM

bsạn này quảng cáo blog rầm rộ ghê!

daxonmacs Sunday, August 23, 2009 11:37:15 AM

And a beautiful country it is! up

Tran Sitransi Sunday, August 23, 2009 1:49:41 PM

Thanks for visitted in my blog happy

daxonmacs Sunday, August 23, 2009 2:07:26 PM

I just noticed the background picture of the sea, very nice!

Tran Sitransi Sunday, August 23, 2009 2:29:25 PM

Yes. The background was described about the lyric of the song: "Welcome to VietNam, viewing blue sea in the end distant horrizon"

BsHuynhfanhuynh Thursday, August 27, 2009 4:51:55 PM

really glad to meet you!

Tran Sitransi Friday, August 28, 2009 12:24:15 AM

Hi, fanhuynh
Yes, You are a Vietnamese, i think you know that smile
Please to meet you too

BsHuynhfanhuynh Friday, August 28, 2009 12:31:08 AM

bigsmile, to' moi' tim duoc 1 doan bang ghi am rat hay, xin moi sang nha` to' nghe va` cho y kien nhe'.

daiviet_nguyendaiviet-nguyen Saturday, August 29, 2009 2:44:03 AM

Toàn phim 12 đoạn của “Sự thật về Hồ Chí Minh” trên YouTube:

  1. http://www.youtube.com/watch?v=eM3sM4n5UKM
  2. http://www.youtube.com/watch?v=yY9-NT4GX7s
  3. http://www.youtube.com/watch?v=MS99czWO7Nk
  4. http://www.youtube.com/watch?v=60C1FvUsDlw
  5. http://www.youtube.com/watch?v=EHg8tCWNPCE
  6. http://www.youtube.com/watch?v=RGFtY6vO6DY
  7. http://www.youtube.com/watch?v=h5d72hiEcIc
  8. http://www.youtube.com/watch?v=ViAIdYQ8hp4
  9. http://www.youtube.com/watch?v=Q0McpD_7ndM
  10. http://www.youtube.com/watch?v=rZ2fv6w84GI
  11. http://www.youtube.com/watch?v=uvT9y2BrH9Y
  12. http://www.youtube.com/watch?v=nwmVyIuhx4U


Xem phim này để hiểu được:

  1. Minh chưa bao giờ được UNESCO công nhận là danh nhân...
  2. Sắc, cha Minh, chạy vào Nam trốn tội giết người, chưa bao giờ bỏ quan vì không muốn làm việc cho
    Pháp.
  3. Và nhiều điểm quan trọng khác.

Đám ngụy cộng cũng nên dũng cảm xem phim này để hòng sau này có thêm kiến thức để lý luận cùng cộng đồng Người Việt Tự Do Hải Ngoại.

Tran Sitransi Saturday, August 29, 2009 9:38:48 AM

Hi, daiviet-nguyen.
Đoạn phim có vẻ rất thực nhưng thật chất đầy kỹ sảo. Sự thật là cái nhìn nhận của tổng thể chứ không phải là quan niệm của một số ít người cũng như một vài hình ảnh tư liệu. Chế độ nào chẳng có bất công nhưng cũng đừng vì thế mà sa ngã, công kích. Sư nhìn không phải là sự thấy và ngược lại.
Theo một số tài liệu và học hỏi gần đây thì Sĩ cho rằng đó là những đoạn phim ko có giá trị. Nếu bạn đã có công sưu tầm và post vào blog Sĩ thì Sĩ cũng ko xóa đâu vì nhìn nhận sự vật hiện tượng nhỏ này mà sa ngã, lôi cuốn thì cũng ko xứng đáng là người Việt Nam.
Sĩ cũng chẳng là ai trong cái xã hội này hết nhưng với cách dùng từ của bạn thì cũng ko ai thuần phục dù những đoạn phim này là sự thật 100%.
"Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta và hãy hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay".
"Tháp mười đẹp nhất hoa sen, Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ"

Câu nói "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" chỉ đúng 1 phần thôi các bạn nhé! Sĩ nghĩ mọi người nên xem mấy đoạn videos này.

Đoàn xe Đông Phương - cho thuê xedoanxedongphuong Friday, September 18, 2009 10:29:24 AM

Cảm ơn bạn rất nhiều. Xem càng thấy yêu Việt Nam hơn.

Tran Sitransi Friday, September 18, 2009 1:26:12 PM

Thanks, Ko có gì, blog cộng đồng mà. smile
"Quê hương nếu ai không nhớ sẽ ko lớn nổi thành người".

PeterCREEPER Thursday, October 8, 2009 3:16:34 PM

very nice up

Tran Sitransi Thursday, October 8, 2009 3:45:00 PM

Thanks, have a great time!

ThongTinVN Friday, October 30, 2009 4:34:38 AM

Miền Tây Sắp Mất

Vi Anh
Ôi Miền Tây sắp mất?! Ôi Miền Tây Nam Việt không còn nữa. Ôi văn minh Miệt Vườn của người Việt, vựa lúa của cả nước Việt Nam, và Đồng Bằng Sông Cửu Long, sẽ chìm dưới biển do Trung Cộng, vì Trung Cộng, bởi Trung Cộng. Chế độ CS Bắc Kinh đã gây, bắt người dân Việt phải chịu.
Một, Trung Cộng kỹ nghệ hoá với bất cứ giá nào đã làm cho Trung Hoa thiếu nước toàn diện, đồng bằng bị sa mạc hoá, sông ngòi, ao hồ bị ô nhiễm - Trung Cộng làm khổ dân Trung Hoa đã đành. TC lại còn làm khổ người dân Việt Nam nữa. Bằng cách chiểm lĩnh nguồn nước của dòng sông Cửu Long là nguồn sống của Miền Tây Nam Việt, Đồng Bằng Sông Cửu Long, cái nôi của văn minh Miệt Vườn của người Việt, vựa lúá của cả nước Việt Nam.
CS Hà nội sợ Anh Cả Đỏ không dám nói. Nhưng báo chí ở Đông Nam Á ầm ầm lên án chế độ CS Bắc Kinh. Đến đổi báo Pháp Le Courrier Iinternational từ Aâu Châu cũng phải la lên. Nói ngay ngày CS Bắc Kinh diễn binh khoa trương thanh thế của TC, rằng "hai thành phố 200 ngàn dân trong vùng Thiểm Tây không còn một giọt nước uống trong tháng 7 và tháng 8. Tất cả các dòng sông chung quanh đều cạn nước. Tình trạng khô hạn thường xuyên đã trở thành nghiêm trọng thêm vì công nghiệp khai thác than đá với kỹ thuật hủ lậu. Từ 896 hồ nước thiên nhiên trước khi các mỏ than hoạt động nay đã cạn hết chỉ còn có 80 hồ. Vừa thiếu nước, nguồn nước ít oi còn lại, bị ô nhiễm vì hóa chất. Các công ty chế tạo phân bón không ngần ngại đổ nước thải có chất hóa học vào các dòng sông."
"Trong số 600 thành phố lớn của Trung Quốc, 400 đô thị không đủ nước dùng và khoảng 110 thành phố rơi vào tình trạng thiếu nước rất nguy kịch."
Rằng thủy lợi của TC thành thủy hại dân. "Bộ Thủy lực xây dựng mạng kênh đào đưa nước từ những nơi dư thừa về nơi thiếu qua một hệ thống chằng chịt trên một phần lớn lãnh thổ. Nhưng hệ thống dẫn thủy này tạo ra những hậu quả thảm hại cho môi trường. Nhiều kênh đào bị nhiễm cát từ thượng nguồn hay từ các hồ chứa làm lưu lượng bị chậm lại và khô cạn. Rồi những vùng đất ẩm dần dần cũng khô cạn đi vì không có những biện pháp bảo vệ nước từ trên nguồn. Sa mạc lấn dần vào vùng đất canh tác."
"Những địa phương bị thiếu nước là do nước sông cạn kiệt. Còn những hồ thủy điện có nước nhưng nước bị ô nhiểm.”
CS Bắc Kinh, để giải quyết tình trạng ô nhiễm mà thời xa xưa không có, năm 2007 chính quyền trung ương đã chi ra 6,5 tỷ đôla để củng cố 6240 hồ chứa. Đầu năm 2009, trong số 4000 công trình được thi công, chỉ có 11 là hoàn tất. Nhiều công trình để lộ tính thiếu an toàn. Phần lớn là do chính quyền địa phương tự động chuyển ngân sách thi công sang chuyện khác để bỏ túi riêng. Chính sách xây đập thủy điện bất kể lợi hại lâu dài của đảng Cộng Sản Trung Quốc bị các nhà bảo vệ môi trường lên án mạnh nhất. Trong bài "Hãy phá hủy các đập nước", một nữ phóng viên khoa học của Quang Minh nhật báo cho rằng "chính phủ Trung Quốc mắc bệnh rối loạn tâm thần". Hệ thống đập thủy điện chằng chịt trên các sông ngòi Trung Quốc không cứu được nạn thiếu nước mà còn làm cho tình trạng này nguy ngập thêm vì nó làm cho lượng nước còn lại vừa cạn kiệt vừa bị ô nhiễm.
Thay lời kết, báo chí ở Trung Quốc nhắc lại dư luận của người dân, nhà cai trị tài ba của Trung Hoa là Oâng Quản Trọng, thời Xuân Thu có nói một chính quyền tốt phải giải quyết được 5 mối nguy thì mới cai trị được, mà nghiêm trọng nhất là nước.
Hai, CS Bắc Kinh chiếm lĩnh nguồn nước sông Cửu Long để khống chế VN. Báo The Straits Times của Singapore viết đảng Cộng Sản Trung Quốc chứng tỏ sức mạnh của họ qua việc thò bàn tay thu tóm nhiều dòng sông của Đông Nam Á trong đó có dòng sông Cửu Long. Thái độ trịch thượng của Bắc kinh còn được thể hiện qua sự kiện Trung Quốc từ chối tham dự vào Ủy Hội Mékong. CS Bắc Kinh tự tung, tự tác xây đập thủy diện hàng chục ngoài cái. Riêng Đập Tiểu Loan, với hồ dự trử 15 tỷ mét khối, gấp năm lần ba cái đập trước. Chỉ hồ Tiểu Loan, phải mất 10 năm mới hứng đầy. Trung Quốc còn dự trù xây thêm một hồ chứa khác với sức chứa nhiều hơn , tới 23 tỷ mét khối. Báo này kết luận bằng câu hỏi mà người Việt bị CS Hà nội bịt miệng khong thể trả lời được. Câu hỏi đó là trong thời gian hàng chục năm chận nước để chưá cho đầy các hồ này, thì dòng Mekong ra sao?
Liên Hiệp Quốc cho biết biển Hồ ở Cam Bốt, vựa cá của vùng châu thổ hạ nguồn sông Cửu Long, và vựa lúa của miền Nam Việt Nam sẽ bị thiệt hại. Lưu lượng hai con sông Hậu, sông Tiền giảm đi sẽ làm cho nước biển tràn sâu vào đồng ruộng. Hàng chục triệu người Việt Nam sẽ phải di tản từ nay đến cuối thế kỷ.
Trường đại học Colorado của Mỹ nghiên cứu đăng trên báo Nature Geoscience ngày 20/9 báo động là 2/3 các đồng bằng quan trọng của địa cầu- trong đó có đồng bằng sông Cửu Long- trong thế kỷ này sẽ bị mất bớt đi diện tích hiện có do đất bị lún, chìm dưới nước. Trung Quốc đã vướng đến ba. Đó là đồng bằng sông Hòang Hà ở phía bắc, đồng bằng sông Dương Tử gần Thượng Hải và đồng bằng sông Châu Giang ở Quảng Châu. VN có một là đồng bằng sông Cửu Long
Ngòai yếu tố thiên nhiên, nguy cơ đất bị lở sạt, mực nước biển dâng cao, lấn sâu vào vùng đất ven biển còn do bàn tay phá họai của con người, nhất là trong giai đọan cuối thế kỷ vừa qua.
Vùng đồng bằng sông Cửu Long, theo nhà nông học Võ Tòng Xuân trong những năm gần đây, nạn lụt diễn ra thường xuyên hơn, bất thường hơn, gây thiệt hại nặng nề cho nông dân trong lúc nguồn thủy sản ngày càng cạn kiệt, thu họach chủ yếu là từ nuôi trồng chứ không từ thiên nhiên.
Nghiên cứu này của ĐH Colorado chỉ nói đến ảnh hưởng tai hại của Thiên Nhiên, chưa nói đến tai hại do TC gây ra như các báo Pháp, Singapore. Những báo này nói hậu quả của việc TC xây đập ở Thượng nguồn sông Mekong và chuyển dòng sông đọan chảy qua Thái Lan. Vớùi kế hoạch xây đập và chyển dòng của TC Đồng Bằng Sông Cửu Long không phải chìm dưới nước biển vì đất bị lún trong vòng cuối thế kỷ 21- mà sớm hơn.
Ba và sau cùng, CS Hà nội thần phục CS Bắc Kinh không dám phản ứng, hay phản ứng lấy có mà thôi. Biển Đông của đất nước Oâng Bà VN để lại đã bị bàn đồ lưỡûi bò của TC liếm mất. Hai đảo Hoàng sa và Trường sa, CS Hà nội đã xoá trong bản đồ nạp cho Liên Hiệp Quốc, coi như mặc thị cống hiến cho TC lập thành huyện Tam sa trước thuộc tỉnh Hải Nam của TC rồi. Còn trong đất liền, CS Hà nội thần phục Bắc triều, để cho TC khống chế sông Cửu Long là con sông quốc tế, Miền Tây Nam Việt sẽ chìm xuống biển. Trong lịch sử VN, có một triều đại nào tồi tệ như thế không? Hồn thiêng sông núi VN, người Việt yêu nước, thương dân VN, ở Bắc, ở Trung, ở Nam, và ở hải ngoại làm sao chịu nổi. Làm gì đây hỡi Trời!

Tran Sitransi Monday, November 2, 2009 3:03:16 PM

@ ThongTinVN
Mang danh là thông tin VN mà hỏi ông trời ah?
Môi trường sống đang bị đe dọa, có cả bạn góp phần vào nữa đấy. Những người cộng sản thì có trách nhiệm của họ, sao ko nghĩ và tự hỏi là trách nhiệm của bạn là gì mà lại nói xấu họ chứ? Bạn mà giữ chức vụ như họ thì liệu rằng bạn tồn tại trong bao lâu?
Thật chất bức xúc XH này ai mà chẳng có nhưng bạn thể hiện sao giống như trong phật giáo ấy; sao cứ làm cho xấu đi mà ko làm nó tốt đẹp hơn bởi chính bản thân bạn.

ThongTinVN Tuesday, November 3, 2009 9:21:34 PM

Khôi Nguyên Nhân Quyền Việt Nam 2009
Monday, November 02, 2009



WESTMINSTER (NV) Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (MLNQVN) công bố danh tánh hai người được Mạng Lưới chọn trao giải Khôi Nguyên Nhân Quyền Việt Nam 2009. Ðó là Mục Sư Nguyễn Công Chính và nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, được bầu chọn từ danh sách 12 ứng viên do 12 tổ chức và cá nhân trong và ngoài nước đề cử.

Theo thông cáo báo chí của MLNQVN, Mục Sư Nguyễn Công Chính, 43 tuổi, sinh quán tại Thừa Thiên-Huế, hiện thường trú tại Pleiku-Gia Lai, là phó hội trưởng Giáo hội Tin Lành Mennonite Việt Nam, chủ tịch Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Các Dân Tộc Việt Nam, quản nhiệm cộng đồng Tin Lành Mennonite Tây Nguyên Việt Nam. Ông là thành viên Khối 8406, là hội viên Hội Ái Hữu Tù Nhân Tôn Giáo và Chính Trị. Ông tham gia đấu tranh cho nhân quyền và tự do tôn giáo từ năm 2001 tới nay.

Thông cáo cho biết, Mục Sư Nguyễn Công Chính sống gần gũi với cộng đồng các sắc tộc từ khi 14 tuổi cho đến nay, mối quan hệ của ông vối cộng đồng các sắc tộc gắn bó mật thiết như trong một gia đình, nên khi anh em đồng bào tôn giáo các sắc tộc bị đàn áp bách hại thì Mục Sư Chính là người luôn đứng ra bênh vực giúp đỡ, bất kể bản thân và gia đình luôn bị công an trù dập trả thù bằng mọi cách.

Mục Sư Nguyễn Công Chính đã trải qua 298 lần bị công an cưỡng ép thẩm vấn, 19 lần bị công an tra tấn đánh đập dã man, 86 lần bị trục xuất ra khỏi chỗ ở, 2 lần bị chính quyền cưỡng chế ủi sập nhà nguyện và tịch thu tài sản, 4 lần bị mưu sát, 6 lần bị bắt giam. Hiện nay gia đình ông bị nhà cầm quyền CSVN cô lập, mất tất cả các quyền tự do của công dân, và đã bị công an đóng chốt canh gác cô lập kiểm tra liên tục sách nhiễu trong nhiều năm.


Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, năm nay 49 tuổi, từng làm nghề giáo (1983-1992), phóng viên, nhà văn với 15 tác phẩm đã xuất bản trong nước và 6 tác phẩm in ở hải ngoại. Bà đã can đảm phản kháng chế độ, tranh đấu cho nhân quyền của dân oan, viết rất nhiều ký sự tố giác tội ác của nhà cầm quyền CSVN. Bà đã liên tục bị nhà nước sách nhiễu đe dọa trong nhiều năm.

Ngày 21 Tháng Tư, 2007, bà bị công an bắt khẩn cấp ở Hà Nội vì tội “tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.” Bà bị giam cho đến khi đưa ra tòa án Nhân Dân Hà Nội xét xử kín, không có cả thân nhân tham dự, với bản án 9 tháng 10 ngày tù trong lúc bà đang bị bệnh tiểu đường, lao và thấp khớp... Bà được phóng thích ngày 31 Tháng Giêng, 2008, nhưng vẫn bị công an và dân phòng đóng chốt canh chừng, quấy nhiễu, và đe dọa bằng nhiều hình thức bẩn thỉu khác nhau, đặc biệt sau khi bà xuất bản hai tác phẩm tại hải ngoại và viết bài về dân oan Thái Hà, Hưng Yên. Mới đây, ngày 8 Tháng Mười, 2009 công an chìm đã hành hung bà và chồng tại nhà bà, nhưng sau đó lại bắt hai vợ chồng bà, vu khống và khởi tố về hành vi “cố ý gây thương tích” cho người khác.

Bà từng được tổ chức Human Rights Watch tặng Giải Hellmann/Hammett và được mời làm hội viên Hội Văn Bút Quốc Tế 2007.

Giải Nhân Quyền Việt Nam do MLNQVN thành lập từ năm 2002 nhằm tuyên dương thành tích tranh đấu bất bạo động của những người đã chấp nhận hy sinh, kể cả mạng sống của chính mình, cho lý tưởng nhân quyền và dân quyền của nhân dân Việt Nam. Ngoài ra, Giải Nhân Quyền Việt Nam còn nhằm bày tỏ sự liên đới, hậu thuẫn và quyết tâm của người Việt khắp nơi trong nỗ lực đấu tranh giành lại quyền làm người.

Từ ngày thành lập đến nay, MLNQVN đã tuyên dương và trao tặng Giải Nhân Quyền Việt Nam cho những nhà đấu tranh hàng đầu cho nhân quyền tại Việt Nam sau đây: Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, Linh Mục Nguyễn Văn Lý (2002); Ký giả Nguyễn Vũ Bình, Luật Sư Lê Chí Quang, Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn, Ký giả Nguyễn Khắc Toàn (2003); Cựu Ðại Tá Phạm Quế Dương, Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế (2004); cụ Lê Quang Liêm, Linh Mục Phan Văn Lợi, Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ (2005); Kỹ Sư Ðỗ Nam Hải, Giáo Sư Nguyễn Chính Kết (2006); Giáo Sư Hoàng Minh Chính, Luật Sư Nguyễn Văn Ðài và Luật Sư Lê Thị Công Nhân (2007); Thượng Tọa Thích Thiện Minh, nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (bút hiệu là Hoàng Hải và Ðiếu Cày), và Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận (2008).

Giải Nhân Quyền Việt Nam gồm một bản tuyên dương cho mỗi khôi nguyên và tổng số hiện kim $6,000 chia đều cho các vị trúng giải. Lễ trao Giải Nhân Quyền Việt Nam năm nay sẽ được tổ chức tại Washington Court Hotel, 525 New Jersey Ave. NW, Washington, DC 2001 vào lúc 2 giờ chiều ngày 10 Tháng Mười Hai, 2009.

QuocBaoTiengHatQuocBao Monday, November 9, 2009 6:20:11 AM

cám ơn nhiều nhé, blog nhiều thông tin đa dạng

Tran Sitransi Friday, November 13, 2009 2:42:50 PM

@ ThongTinVietNam
Dường như Sĩ chưa thấy bạn bình luận gì cả, toàn là đưa tin copy hoàn hảo thôi.

Tran Sitransi Friday, November 13, 2009 2:44:57 PM

@TiengHatQuocBao
Không có gì, Thanks
Blog cộng đồng mà, Sĩ cũng đc xem những điều thú vị từ blog của bạn nữa đó chứ
Have a good weekend!

QuocBaoTiengHatQuocBao Monday, November 16, 2009 10:06:20 PM

smile wink rolleyes
Cam on va chuc vui

ThongTinVN Sunday, November 22, 2009 10:22:04 AM

Mùa Từ Thiện
Friday, November 20, 2009


nạn nhân bảo lụt ở VN



Việt Nam nay đã có những tư bản đỏ xúng xính sắm máy bay riêng, đặt mua xe hơi Roll-Royce từ Anh Quốc trả bằng tiền mặt. (Hình: VNE)


Bia tưởng niệm thuyền nhân trên đảo Galang bị CSVN gây áp lực đập phá. (Hình: www.vktnvn.com


Nguyễn Mỹ Linh

Trang Diễn Ðàn trân trọng giới thiệu bài viết của tác giả Nguyễn Mỹ Linh, một cư dân quận Cam và là độc giả của Người Việt, như một cái nhìn về những việc làm từ thiện tại Việt Nam của các cá nhân và tổ chức của người Việt ở hải ngoại.

***

Chưa bao giờ người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ lại có đầy dẫy cơ hội làm việc từ thiện như những lúc gần đây.

Tuần trước tôi nhận được email của cô bạn học cũ xin tiền giùm một linh mục ở Việt Nam để lo cho trẻ em nghèo bên đó. Hôm sau tôi lại nhận được một email khác của người bạn mời đi xem anh ta hát với một số bạn trẻ khác ở Star Performing Art Center kèm theo lời nhắn gửi là 80% tiền thu được sẽ được gửi về Việt Nam giúp người nghèo. Sau hôm đó thì tôi nhận được một cú điện thoại mời đi ăn tối ở một nhà hàng nhằm mục đích gây quỹ từ thiện cũng để giúp đỡ người nghèo ở Việt Nam. Chiều đi làm về ghé qua chợ mua tờ báo thì thấy hình ảnh bão lụt miền Trung hiện diện ngay trang nhất kèm theo lời cứu trợ cho nạn nhân cơn bão số 9 ở Việt Nam. Vừa ra xe đút chìa khóa nổ máy thì nghe radio trong xe vang lên cuộc phỏng vấn một tu sĩ thuộc một dòng tu Công Giáo đang rầm rộ gửi người về Việt Nam giúp nạn nhân bão lụt.

Theo như vị tu sĩ này cho biết thì nhiều thiện nguyện viên ở Mỹ đã bỏ tiền túi ra mua vé máy bay về Việt Nam gấp cho kịp công tác cứu trợ sau cơn bão số 9. Tôi hy vọng vị tu sĩ này không phải bỏ tiền túi của mình ra để trả lệ phí cho talk-show trên đài. Sau khi vào nhà tôi bật tivi lên trong lúc sửa soạn bữa ăn tối, tôi lại được dịp nhìn thấy hình ảnh bão lụt miền Trung trong đoạn phim dài khoảng 3 phút và kết thúc bằng lời kêu gọi rất não lòng “Máu chảy ruột mềm”, $20 cho một bao gạo, $1000 cho một tấn gạo, xin đồng bào gửi tiền giúp cho...

Ðoạn phim này không phải chỉ được chiếu một lần trên màn ảnh tivi mà lập đi lập lại nhiều lần giống như các quảng cáo thương mại khác. Cơm nước xong, tôi lại bật tivi nhưng chuyển qua một đài Việt Nam khác thì thấy trên màn ảnh là quang cảnh đấu giá tranh coi bộ rất hào hứng tại một nhà hàng ở quận Cam mà số tiền thu được sẽ được trao cho hai nữ tu đã từ Việt Nam qua và cũng có mặt trong buổi dạ tiệc đấu giá tranh đó. Hết bức tranh này đến bức tranh khác, người tham dự coi bộ rất “hồ hởi, phấn khởi” tranh nhau trả giá cao hơn và kết thúc thật vui nhộn. Nghe đâu tiền bán tranh và lợi nhuận từ buổi dạ tiệc sau khi trừ đi chi phí máy bay và ăn ở của các nữ tu (coi bộ không nhỏ) sẽ được gửi cho các nữ tu mang về Việt Nam làm công tác từ thiện bên nhà. Dường như tôi đang sống trong một cộng đồng đang “sốt” lên và “nhà nhà thi đua, người người thi đua” làm việc từ thiện cho Việt Nam.

Ðể thay đổi không khí, tôi chuyển qua một đài tivi Mỹ thì nghe thấy một đoạn tin tức khá dài trong đó giới chức có thẩm quyền nhìn nhận là hệ thống nước uống (fountain drink) của các trường tiểu học trong rất nhiều học khu ở quận Cam đã bị ô nhiễm đường ống nước từ lâu và họ thú nhận là không có tiền để thay hoặc sửa chữa, và họ còn dự đoán là phải mất 2-3 năm nữa mới hy vọng có đủ tiền vì tình hình kinh tế thắt lưng buộc bụng hiện nay. Trong lúc chờ đợi, phụ huynh chịu khó mua nước chai cho con mang đến trường, nhưng nếu có em nào chẳng may khát quá, quên mất điều đó mà lỡ quên uống nước fountain drink thì... cha mẹ ráng chịu vì đã được thông báo rồi mà.

Trời! Ở ngay cái xứ đã từng đưa người lên cung trăng này mà con em mình phải đợi vài năm nữa mới hy vọng có nguồn nước sạch để uống ở trường. Chuyện nghe cứ tưởng như mình đang ở Phi Châu hoặc một đất nước nghèo đói xa xôi nào vậy, chứ không phải ở Mỹ. Tôi bấm nút đổi qua một đài Mỹ khác thì tin tức cũng chẳng thú vị gì, lại những mẩu tin, hình ảnh và những con số leo thang của nạn thất nghiệp, nhà cửa bị ngân hàng xiết vì không trả nổi nợ nữa (foreclosure), nạn trộm cắp gia tăng vì xã hội ngày càng thêm người nghèo, nhiều người già mất tiền hưu dưỡng vì những xáo trộn tài chánh mấy năm qua đã ảnh hưởng đến quỹ hưu trí của họ. Trên màn ảnh tivi tôi chợt chú ý đến hình ảnh ngơ ngác của các em bé học sinh mà giọng người xướng ngôn viên cho biết đó là những “homeless students” (học sinh vô gia cư, không nhà) đang ngày càng đông trong các học khu bởi vì chính cha mẹ các em cũng vừa trở thành “homeless” sau khi họ bị mất việc làm và căn nhà của gia đình họ bị các ngân hàng lấy đi để xiết nợ.

Tôi tắt tivi, tiện tay cầm lên tờ báo Mỹ địa phương nổi tiếng, Orange County Register, để mang vào giường ngủ đọc. Dưới ánh đèn phòng ngủ, tôi liếc qua trang chuyên đăng “Legal Notice” (thông báo theo yêu cầu của luật pháp) với những cột báo dày đặc tên những con nợ bị ngân hàng báo tin là sẽ mang nhà của họ ra đấu giá vì họ đã không thể tiếp tục trả nợ tiền nhà nữa. Tôi thoáng nhận ra một số tên con nợ người Việt Nam với những cái họ đặc thù rất quen thuộc: Nguyễn, Trần, Lê, Lý,... Tôi thở dài khi nhớ ra rằng khi chạy xe đi làm ngang qua những thùng rác lớn, tôi vẫn thấy hình ảnh cố hữu của những người đang moi thùng rác để nhặt những chai nhựa, thủy tinh mang về bán lại. Mà cần gì phải tìm kiếm xa xôi, mới hồi chiều này sau khi mua tờ báo và bước chân ra khỏi chợ, tôi đã nhìn thấy một người đàn bà Việt Nam đứng tuổi đang lặng lẽ ngồi xin tiền trên một chiếc xe lăn xập xệ ngay trên bãi cỏ ven lề của bãi đậu xe. Có lẽ bà đã không dám ngồi ngay trước cửa chợ vì sợ bị ông bảo vệ chợ đuổi đi. Thật chưa bao giờ tôi thấy bức tranh xã hội và kinh tế của Mỹ lại ảm đạm và thê lương như bây giờ.

Hôm sau tôi phải giữ một cái hẹn với ông nha sĩ để khám răng định kỳ. Nằm trên chiếc ghế của bệnh nhân, tôi nghe ông nha sĩ trẻ người Việt khoảng trên ba mươi tuổi vui vẻ kể lại chuyện cuối tuần vừa rồi ông đưa gia đình ông đến tham dự một buổi dạ tiệc lớn trong cộng đồng nhằm gây quỹ giúp người nghèo ở Việt Nam. Những vị thực khách mạnh thường quân đã kéo đến thật đông đầy nghẹt cả nhà hàng, và có nhiều người phải thất vọng bỏ ra về vì không tìm thấy chỗ ngồi. Thế nhưng những vị thực khách may mắn khác chưa ngồi được nóng chỗ thì đã thấy cảnh sát Mỹ túa vào nhà hàng và xe cứu hỏa đã được điều động tới. Rồi thì tất cả mọi người bị cảnh sát mời ra ngoài vì nhà hàng chỉ có giấy phép chứa 250 người mà lại có tới khoảng 400 người đang tham dự buổi dạ tiệc. Nghe đâu nhà hàng đã được sửa sang để có sức chứa 400 người nhưng trên mặt pháp luật thì nhà hàng chưa xin được (hoặc đang xin) giấy phép để tăng số thực khách như ý muốn. Sau khi chờ đợi ở ngoài khá lâu, cảnh sát cho phép đúng 250 thực khách được vào nhà hàng trở lại, số còn lại phải ra về sau khi được ban tổ chức xin lỗi và hứa hẹn sẽ mời họ lại trong một dịp gây quỹ khác rất gần.

Ông nha sĩ trẻ phân bua với tôi là việc cảnh sát làm tuy đúng với luật pháp, nhưng hơi quá đáng vì người nghèo ở Việt Nam trở thành nạn nhân do ban tổ chức mất đi cơ hội lạc quyên tiền từ 150 vị thực khách phải bỏ ra về ngang xương chỉ vì cảnh sát làm mất cuộc vui. Và ông nha sĩ trẻ của tôi còn nói thêm điều gì nữa đó, nhưng tôi không còn nghe nữa. Tâm trí tôi đang nghĩ tới những vòi nước “fountain drink” dơ bẩn trong các trường học đang cần có tiền để được thay đổi, sửa chữa. Tôi liên tưởng đến những em học sinh nhỏ ở quận Cam trong lúc khát nước đã quên khuấy lời cha mẹ dặn mà cứ vục đầu vào uống nước từ những chiếc vòi nước với đường ống dơ bẩn đó. Tôi chợt xốn xang hơn khi nhớ lại hình ảnh ngơ ngác của các em bé “homeless students” ở trên tivi tối hôm qua. Tôi tự hỏi có bao nhiêu em trong số các em học sinh vô gia cư đó là người Việt Nam với những cái họ Lê, Lý, Nguyễn, Trần,... mà tôi đã đọc thấy trên tờ báo địa phương tối hôm qua? Ước gì các vòi nước dơ bẩn trong các trường học ở quận Cam và những em bé học sinh vô gia cư kia được sự chú ý của những nhà tổ chức làm việc từ thiện lỗi lạc của cộng đồng chúng ta?

Với khả năng huy động đến cả 400-500 thực khách đến tham dự một buổi dạ tiệc gây quỹ từ thiện cho Việt Nam như vậy trong một thời buổi kinh tế khó khăn như hiện nay thì tôi tin chắc là họ có dư khả năng làm thu ngắn lại khoảng thời gian chờ đợi 2-3 năm để có nguồn nước uống sạch trong các trường học cho con em chúng ta, hoặc làm vơi bớt nỗi khổ đau của những bậc cha mẹ bị mất nhà và con cái bị liệt vào số thống kê những học sinh “homeless” không nhà. Ðó là chưa kể đến những cụ già đang sống neo đơn không người chăm sóc như người đàn bà ăn xin tôi đã gặp trong bãi đậu xe chiều hôm qua. Ðó là chưa kể đến những bệnh nhân đang âm thầm chịu đựng bệnh tật vì không có bảo hiểm y tế để vào bệnh viện chữa bệnh. Dường như làm việc từ thiện ở ngay trên xứ Mỹ và cho chính nước Mỹ này vẫn không “hấp dẫn” và “lôi cuốn” bằng làm việc từ thiện ở Việt Nam? Hay đó là việc của chính phủ, hay của người bản xứ mà chúng ta không cần lưu ý đến?

***

Từ hồi cơn bão Katrina cho tới bây giờ, tôi nghe rất ít chuyện kêu gọi làm việc từ thiện trên đất Mỹ, mặc dù ai cũng thừa biết là trong những năm gần đây nền kinh tế Mỹ như một chiếc xe không phanh lao đầu xuống dốc. Trong một bản tổng kết mới đây của một cơ quan Liên Hiệp Quốc thì Hoa Kỳ đã xuống hàng thứ 13 (thua cả Canada) trong số các quốc gia được xem là nơi sống lý tưởng nhất cho người dân trên thế giới. Theo như bản xếp hạng này thì Na Uy đứng nhất và Úc đứng thứ hai.

Ðiều đáng chú ý là những nhà làm việc từ thiện của chúng ta khi còn ở Mỹ thì ra mặt rất ư là “danh chánh ngôn thuận”, nào là hội từ thiện này, đoàn thể nọ khi kêu gọi lòng hảo tâm của người Việt hải ngoại, nhưng khi quý vị đó về tới Việt Nam thì họ là những nhà từ thiện... “chui”, hoặc núp dưới bóng một nhà thờ, chùa chiền, hay một dòng tu ở Việt Nam để làm việc từ thiện. Họ phải giấu tiền, kín đáo, âm thầm làm công việc từ thiện nếu không muốn bị công an cộng sản Việt Nam để mắt tới và khép tội là “bọn xấu” hoặc “thế lực phản động từ nước ngoài về.” Còn các đoàn y sĩ khi về Việt Nam chữa bệnh thì phải xin phép nhà nước, chỉ được đến những chỗ nhà nước đã chỉ định để chờ và tiếp những bệnh nhân do... nhà nước gửi tới.

Khách “quý” như một vị thiền sư và các môn đệ của ông được nhà nước mời và tiếp đón nồng hậu như vậy mà bây giờ đang bị cộng sản đối xử tàn nhẫn thì vấn đề an nguy của các nhà từ thiện “chui” của chúng ta chỉ là vấn đề thời gian. Chẳng qua chính quyền cộng sản còn đang bận đàn áp, bỏ tù những người đòi quyền tự do dân chủ ở Việt Nam, hoặc đang mải mê đếm tiền hối lộ và trợ giúp nhân đạo của quốc tế, hay đang bận “đốt” tiền trong các cơ sở kinh tài ở hải ngoại của họ nhằm mục đích đánh phá, chia rẽ và phân hóa cộng đồng nên họ đang tạm thời “nhắm mắt làm ngơ” cho các nhà tự thiện “chui” của chúng ta đó thôi.

Vả lại, Cộng Sản Việt Nam chưa có dại gì mà lại 'chặt dây động rừng” trong lúc này khi mà công tác cứu trợ của các nhà từ thiện “chui” của chúng ta đã và đang giúp họ rảnh tay đối phó với các “bloggers” ở trong nước tranh đấu cho Hoàng Sa/Trường Sa và sự toàn vẹn lãnh thổ, cũng như các phần tử đang phản kháng việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên,... Nhưng sự im lặng và nhắm mắt làm ngơ của Cộng Sản không phải là đồng ý.

Thế mới biết Cộng Sản Việt Nam rất kiên nhẫn trong công việc “vắt chanh bỏ vỏ.” Không chóng thì chày sẽ đến lúc những “Việt kiều yêu nước” và “thích” làm việc từ thiện ở Việt Nam, những vị khách Ðảng không mời mà tới này bị coi là... tài lanh, nhẹ thì bị kết tội “xâm phạm và làm cản trở công tác cứu trợ của chính quyền,” nặng hơn nữa là “toa rập với các thế lực ngoại bang chống phá Việt Nam.”

Xin đừng quên rằng chúng ta là những người ngoại quốc ngay trên chính quê hương của mình, và thậm chí chúng ta “được” Ðảng Cộng Sản Việt Nam đối xử còn tệ hơn là những người ngoại quốc chính hiệu bởi vì chúng ta phải đóng tiền xin visa để về thăm nơi chôn rau cắt rốn của mình trong khi dân Trung Cộng thì lại có thể ngang nhiên đến ở và làm việc tại Việt Nam mà không cần phải xin visa hay một giấy tờ gì cả mà công an Việt Nam không dám hoạnh họe hỏi han họ như đã từng hạch sách “Việt Kiều” về thăm quê hương. Xin đừng quên rằng chúng ta mang quốc tịch Hoa Kỳ, Gia Nã Ðại, Anh, Pháp, Úc, Thụy Sĩ,... và chúng ta không còn mang quốc tịch Việt Nam kể từ cái ngày chúng ta bỏ phiếu bằng chân để trở thành “bọn phản quốc chạy theo bơ thừa sữa cặn của đế quốc.”

Một điều quan trọng khác mà chúng ta ai cũng biết là sau khi Cộng Sản từ bỏ công cuộc “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xã Hội Chủ Nghĩa” nhằm phục vụ cho sự sống còn của Ðảng, ngày nay Việt Nam đang có những đại gia, những nhà tư bản đỏ (đa phần là con cháu hay có liên hệ với Cộng Sản) đã xúng xính sắm máy bay riêng, đặt mua xe hơi Roll-Royce từ Anh Quốc trả bằng tiền mặt, đánh cá độ quốc tế với cả triệu dollars Mỹ, hoặc vung vít bạc ngàn dollars trong các sòng bài nổi tiếng trên thế giới, hay mua bất động sản đầu tư ở ngoại quốc và cho con cái đi du học với hàng trăm ngàn dollars ký gửi trong các trương mục ngân hàng quốc tế. Như vậy thì mấy chục ngàn dollars chúng ta cắc củm quyên góp để mang về Việt Nam cứu trợ có thấm thía gì, hay chỉ là việc “mang muối bỏ biển”, “vác củi về rừng”?

Tại sao vài ba chục người phải bỏ tiền túi ra mua vé máy bay vượt đại dương, hối hả về Việt Nam cứu trợ trong khi có tới 83 triệu đồng bào như một khối nhân sự khổng lồ ở sẵn trong nước? Chẳng lẽ 83 triệu dân với con số không nhỏ những đại gia, tư bản đỏ và doanh nhân lớn nhỏ với hàng triệu dollars tiêu xài vung vít đó không thể tự đùm bọc và cứu trợ cho nhau hay sao? Không lẽ chỉ có “những khúc ruột dư ngàn dặm” là 3 triệu người Việt Nam sống rải rác khắp nơi trên thế giới mới cần phải biết đến “máu chảy ruột mềm,” còn 83 triệu đồng bào cùng sống quây quần trong một đất nước nhỏ bé thì lại không biết “lá lành đùm lá rách”? Thật phi lý làm sao!

Trong lúc mải mê làm công việc Bồ Tát cứu nhân độ thế trong các chương trình cứu trợ ở Việt Nam, vô hình trung chúng ta đã gián tiếp hà hơi, tiếp sức để cho bọn chính quyền Cộng Sản được rảnh tay chuyên chú vào việc đánh phá các cộng đồng người Việt hải ngoại qua Nghị Quyết Số 36 của Ðảng Cộng Sản, và đàn áp bỏ tù những nhà đấu tranh cho phong trào dân chủ trong nước hay cho sự vẹn toàn lãnh thổ. Và cũng chính chúng ta đang “làm hư” các đại gia, tư sản và tiểu tư sản ở Việt Nam vì chúng ta chen chân đòi gánh vác công tác cứu trợ trong khi chính họ mới là những người có đủ “danh chánh ngôn thuận” và có trách nhiệm quyên góp tài chánh để lo toan các công tác cứu trợ như một phần nào đó đền bù lại của cải cho những người dân Việt Nam tầm thường đã giúp họ giàu có mà trong tiếng Anh ta thường gọi việc làm đó là “give back to the community.” Tại sao chúng ta lại phải cuống quýt bay về Việt Nam lo cứu trợ, mà vô tình để cho các đại gia và các nhà tư sản lớn nhỏ trong nước có cơ hội để ỷ lại vào sự trợ giúp của chúng ta, để họ có thể bình tâm hưởng thụ, nhởn nhơ bay lượn sang Hawaii tắm biển buổi sáng, và đáp máy bay đến Las Vegas đánh bài xì phé buổi chiều? Thử hỏi các tay đại gia, tư bản và cả đám “celebrities” đang sống đề huề với Cộng Sản... có thể yên tâm hưởng thụ và “hót” được nữa hay không khi dân nghèo và dân oan tràn về nằm đầy trên đường phố và tình trạng an ninh của họ bị đe dọa bởi chết chóc, bệnh tật, đói nghèo, trộm cắp lan tràn đầu đường cuối ngõ?

Hoàn cảnh của Việt Nam bây giờ đã khác 20 năm trước quá nhiều rồi. Tuy hơi muộn màng nhưng có lẽ vẫn chưa quá muộn để chúng ta thức tỉnh mà ra khỏi “cơn sốt” làm việc từ thiện cho Việt Nam. Có lẽ đã đến lúc chúng ta nên quay đầu nhìn lại con bò sữa Mỹ Quốc đang càng ngày càng cạn kiệt bơ sữa mà chúng ta đã thi nhau vắt để cắc củm gửi về cho Việt Nam cả ngàn tỷ dollars trong hơn 30 năm qua. Có lẽ đã đến lúc chúng ta nên chú tâm tới cái cộng đồng mà chúng ta đang sống, và với bổn phận làm công dân đối với cái đất nước đã và đang cưu mang chúng ta từ bao nhiêu năm qua. Nơi đây mới chính là nơi chúng ta phải vun đắp, tưới bồi không phải chỉ cho tương lai chúng ta mà còn cho đời con đời cháu của chúng ta.

Ða số chúng ta vẫn còn cặm cụi làm ăn để trả nợ nhà, nợ xe, nợ học phí, nợ bills này, hóa đơn nọ,... Con em chúng ta cần có hệ thống nước sạch để uống trong các trường học, các em thanh thiếu niên cần nhiều chương trình đức dục, giáo dục văn hóa Việt Nam, khoa học kỹ thuật và nghệ thuật mà chính phủ thì đã và đang cắt giảm ngân sách trong mọi lãnh vực. Còn những người già sống cô độc thì cần nơi nương tựa và các sinh hoạt cộng đồng. Xin đừng quên là chúng ta đang ở trong thời kỳ suy thoái kinh tế trầm trọng mà hậu quả là rất nhiều người trong cộng đồng chúng ta đã mất nhà, mất job,... và cần sự giúp đỡ của cộng đồng. Nói trắng ra là cộng đồng chúng ta vẫn còn nghèo, mà một phần lớn của cái nghèo đó là vì chúng ta đã và hiện vẫn còn đang “ăn cơm nhà” ở Hoa Kỳ, nhưng làm chuyện “vác ngà voi” ở Việt Nam, một công việc “tài lanh” mà Ðảng Cộng Sản và bọn tư bản đỏ ở Việt Nam đang cười mũi vì họ không mời, không kêu gọi, cũng không “appreciate” nhưng chúng ta vì muốn “thi đua” lòng yêu nước thương nòi nên vẫn “thích” và “mê” lao đầu về làm như những con thiêu thân mà quên rằng chỉ có Ðảng Cộng Sản Việt Nam mới có đặc quyền yêu nước và “yêu nước là yêu Chủ Nghĩa Xã Hội”.

Mà giả sử như chính quyền Cộng Sản và bọn tư bản đỏ ở Việt Nam giả điếc làm ngơ, không thèm đếm xỉa, hay không lo toan cho dân nghèo thì đó là một cơ hội tốt cho đất nước Việt Nam chuyển mình. Cách mạng chỉ xảy ra khi con người ta bị đẩy vào con đường cùng, khi các mâu thuẫn giữa hai giai cấp giàu và nghèo, giữa thành phần cai trị và bị trị dâng lên đến tột cùng. Lịch sử cho thấy hai triệu dân chết đói ở miền Bắc năm Ất Dậu (1945) đã tạo một cơ hội ngàn vàng cho cộng sản khơi dậy lòng căm thù của toàn dân lên đến tột độ mà đứng lên làm “Cách Mạng Mùa Thu”.

***

Không phải chỉ có cơn bão số 9 tàn phá Việt Nam mà sẽ còn có cơn bão số 10, số 11, 12,... Không phải chỉ có chuyện khai thác bauxite ở Tây Nguyên mà còn hàng trăm công trình và dự án khác đã, đang và sẽ làm cho dân ta mãi mãi mất quyền tự chủ, mất đi công ăn việc làm vào tay dân Trung Cộng. Ngư dân không ra biển đánh cá được nữa vì Việt Nam đã mất chủ quyền, bọn tham nhũng cường quyền ngày càng lộng hành vơ vét vì lòng tham không có đáy, dân nghèo càng nghèo hơn, xã hội càng mất cân bằng và xáo trộn vì khoảng cách ngày càng xa giữa thành phần cai trị và bị trị.

Thêm vào đó là sự dần dần tỉnh ngộ của giới trí thức và giới trẻ ở Việt Nam trước nguy cơ mất nước. Tuy chậm nhưng tất cả những diễn biến đó sẽ có tác dụng hỗ tương để trở thành điều kiện cần và đủ cho một cơn bão cách mạng như bao cuộc cách mạng khác đã xảy ra trong lịch sử nhân loại.

Cơn bão cách mạng đó mới chính là cơn bão mà đồng bào trong nước cần đến sự cứu trợ của chúng ta, chứ không phải cơn bão số 9 hay số 10 nào cả. Ðể làm một hậu phương vững mạnh cho cơn bão cách mạng đó chúng ta cần phải lo cho sự giàu có, hưng thịnh và đoàn kết của cộng đồng chúng ta ngay từ lúc này. Muốn vậy chúng ta cần phải nhìn nhận một sự thật là chúng ta vẫn còn nghèo, vẫn còn có quá nhiều vấn đề phải lo cho cộng đồng nơi chúng ta đang định cư, và quá nhiều nợ nần chưa trả đối với các nước đã từng cứu vớt chúng ta trên con đường vượt biên, các quốc gia ở Ðông Nam Á như Indonesia, Phillippines, Malaysia,... đã cho chúng ta tạm chân trú ngụ trên bước đường tị nạn.

Viết đến đây thì tôi nhớ đến một bản thông báo gần đây của Ban Chấp Hành Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu kêu gọi người Việt tị nạn tại Úc hãy quyên góp cứu giúp nạn nhân động đất ở Indonesia để làm món quà nghĩa tình cho phái đoàn Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam trong chuyến viếng thăm Indonesia vào ngày 11 Tháng Mười vừa qua nhằm đệ trình Thỉnh Nguyện Thư lên chính phủ và các cơ quan sở tại yêu cầu tiếp tục duy trì di tích trại tị nạn Galang, một di tích đang bị chính quyền Hà Nội áp lực để dẹp bỏ vì là nó nhắc nhớ đến lý do tại sao cả triệu người Việt Nam phải bỏ nước ra đi. Lại một lần nữa cộng đồng người Việt bên Úc đã tiên phong đi đầu.

Là một người tị nạn đang sống ở quận Cam là nơi tự coi mình là “thủ phủ của người tị nạn”, tôi cảm thấy hổ thẹn vì cho đến nay tôi chưa hề nghe một hội đoàn hay đoàn thể nào đứng ra kêu gọi lạc quyên cứu giúp nạn nhân động đất ở Indonesia, hay nạn nhân bão lụt ở Phillippines mặc dù ai cũng biết là cả Indonesia và Phillippines vừa mới chịu đựng những thiên tai rất nặng nề và đang kêu gọi thế giới giúp đỡ họ. Ðây là hai quốc gia duy nhất đã rất nhân đạo với chúng ta khi không thực hiện chính sách đẩy tàu thuyền nhân Việt Nam ra biển (push-back policy) như Malaysia và Thailand đã từng làm và đã gây thiệt mạng không biết bao nhiêu ngàn thuyền nhân Việt Nam mà con số sẽ không bao giờ được biết chính xác.

Ðặc biệt, Phillippines còn là quốc gia duy nhất đã không thực hiện chính sách cưỡng bức người tị nạn hồi hương về lại Việt Nam như các quốc gia khác đã làm vào những năm đầu thập niên 1990, và mặc dù Phillippines không giàu có gì họ đã tiếp tục cưu mang gần 2,500 người tị nạn Việt Nam trong khi chính Liên Hiệp Quốc đã thông qua chương trình Hành Ðộng Toàn Diện nhằm dẹp bỏ hết các trại tị nạn tại Ðông Nam Á. Các quốc gia tạm cư đó đã không “kỳ thị” chúng ta khi mà chính “anh em Nam Bắc một nhà” đã kỳ thị chúng ta bằng những chính sách và hành vi trả thù hèn hạ nhất sau 1975 như tra tấn, trấn nước, bỏ tù, bỏ đói, khủng bố tinh thần, tra khảo lý lịch mấy đời, ngăn sông cấm chợ, rượt đuổi chúng ta đến tận cửa biển để vòi tiền nhưng vẫn bắn súng AK vói theo tàu chúng ta cho chìm tàu và để bắn bõ ghét “bọn bám chân đế quốc.”

Ðó là chưa kể hàng ngàn mộ phần của những thuyền nhân Việt Nam xấu số đã vĩnh viễn nằm lại trên những quốc gia tạm cư đó. Ơn nghĩa vậy mà chúng ta đã và đang làm được gì cho Indonesia hay Phillippines trong lúc họ đang gặp hoạn nạn vì thiên tai và đang kêu gọi sự giúp đỡ của thế giới? Hay chính chúng ta đang “kỳ thị” họ vì chúng ta chỉ biết cứu trợ cho Việt Nam mà thôi? Cứ tưởng tượng xem, nếu như trong lúc khốn khó này mà chính quyền Hà Nội tặng cho họ một món tiền cứu trợ và hứa hẹn sẽ tặng thêm tiền để họ xây nhà cửa, khách sạn hoặc các cơ sở thương mại ở ngay trên phần đất của các trại tị nạn năm xưa hoặc ngay trên các phần mộ của hàng ngàn thuyền nhân Việt Nam. Nói rằng Hà Nội làm “áp lực” thì e rằng ta hơi quá đáng vì thực sự ra trong lúc khốn khó này của Indonesia và Phillippines thì Hà Nội chỉ cần “tặng” tí tiền mà không cần gây “áp lực” gì cả cũng đủ để cho các chính phủ sở tại và người dân Indonesia & Phillippines nhận ra thái độ im lặng, dửng dưng và vô ơn của thuyền nhân tị nạn Việt Nam trong lúc này.

Hơn bao giờ hết đây là thời điểm thuận tiện nhất để cộng đồng tị nạn Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới có cơ hội thực hiện tinh thần “uống nước nhớ nguồn, ăn trái nhớ kẻ trồng cây.” Ða số người Việt hải ngoại hiện nay đều có liên hệ ít nhiều đến các thuyền nhân 20-30 năm về trước, là con cháu của các thuyền nhân, hay được chính các thuyền nhân bảo lãnh từ Việt Nam qua, hoặc được chính các hội đoàn người Việt tị nạn vận động với các chính phủ sở tại bảo lãnh từ Việt Nam qua như diện H.O. chẳng hạn. Với một tập thể đông đảo như vậy, chúng ta không thể nào hành xử như thể... khi khổng khi không bỗng nhiên có cả triệu người Việt Nam “rơi xuống” tị nạn ngay trên đất Mỹ này. Thật là đáng trách nếu như chúng ta cố tình hành xử như những kẻ vô ơn, hoặc quên đi căn cước tị nạn của chính mình, hay chỉ biết kể cho con cháu nghe chuyện vượt biên năm xưa như một chuyện cổ tích xưa rích cần được nhắc lại vào ngày 30 Tháng Tư hằng năm mà thôi.

“Thuốc đắng dã tật. Sự thật mất lòng.” Chắc chắn là bài viết này sẽ làm cho nhiều người khó chịu hay nổi giận, nhất là các hội đoàn từ thiện hay cơ quan truyền thông đang chăm chú kêu gọi cứu trợ bão lụt miền Trung Việt Nam. Hy vọng rằng quý vị sẽ bình tâm khi đọc lại sự giải thích và trình bày lý do ở phần đầu của bài viết này.

Xin được nhấn mạnh là bài viết này không phải là ý kiến hay chủ trương của tòa báo, mà chỉ đơn thuần là ý kiến của một cá nhân. Nhưng “một con én không thể làm nên mùa Xuân.” Vì sĩ diện chung của tập thể người Việt tị nạn, và vì lợi ích chung của cộng đồng chúng ta trên đất Mỹ, tôi xin trân trọng cảm ơn tất cả các tòa soạn đã đồng ý đăng tải bài viết này của tôi trên quý báo.

Tôi trông chờ các vị đại diện cộng đồng, hoặc một hội đoàn từ thiện hay đoàn thể nào đó sẽ “can đảm” đứng lên kêu gọi một cuộc lạc quyên cứu trợ các nạn nhân động đất và thiên tai ở Indonesia và Phillippines như một sự đền đáp lại nghĩa cử cao đẹp của các quốc gia này khi đã ra tay cứu giúp thuyền nhân Việt Nam năm xưa. Tôi càng mong đợi nhiều hội đoàn sẽ để ý đến các công tác từ thiện cho chính các cộng đồng người Việt chúng ta trên đất Mỹ trong giai đoạn kinh tế khó khăn này.

Tôi cũng ước mong nhiều người sẽ vào thăm trang web của Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam (www.vktnvn.com) để tiếp tục ký tên vào Thỉnh Nguyện Thư nhằm vận động chính phủ Indonesia giữ lại các di tích trại tị nạn cho con cháu chúng ta có cơ hội tìm hiểu lý do vì sao chúng đã không mang quốc tịch Việt Nam, để chúng được tận mắt nhìn thấy chứng tích của một giai đoạn lịch sử đầy đau thương của dân tộc và cũng để chúng biết thông cảm với những nỗi khổ đau và trăn trở của thế hệ thuyền nhân Việt Nam. Mong lắm thay!

Nguyễn Mỹ Linh

MChauTienghatMChau Tuesday, December 22, 2009 8:06:57 PM


Minh Châu

Tran Sitransi Wednesday, December 23, 2009 12:29:43 AM

Cảm ơn Minh Châu nhiều nha.
Chúc Minh Châu Giáng Sinh vui vẻ, an lành cùng năm mới tràn đầy hạnh phúc!

Trần Sĩ.

MChauTienghatMChau Wednesday, December 23, 2009 2:27:37 PM

Sĩ cũng vậy nha, Noel nếu đi chơi, coi chừng bị bắt cóc đó

Thân mến

Tran Sitransi Sunday, December 27, 2009 8:43:20 AM

Sao Sĩ lại sợ bắt cóc chứ?
Bắt cóc Sĩ thì tốn kém và cũng ko sinh lợi nên cũng ko ai quan tâm làm gì. smile
Chúc cuối tuần vui vẻ!

Cindy Chenkckbestfriendforever Wednesday, December 30, 2009 3:07:30 PM

Hoàng Bá Quyềnbaquyen Thursday, December 31, 2009 7:20:07 AM

Video đã bị remove rồi bạn ơi, hãy up lại hoặc tìm nguồn khác đi sad

Cindy Chenkckbestfriendforever Thursday, December 31, 2009 11:59:16 AM

Chúc cho ai đó được hạnh phúc bên nửa yêu thương! Chúc cho ai đó còn cô đơn sẽ tìm thấy một bờ vai chia sẻ! Chúc cho ai đó sẽ tìm lại được nhau sau những tháng ngày xa cách! Chúc cho năm mới tràn đầy niềm vui; hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều! Không chỉ là nụ cười mà đôi khi những giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc; không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu, chúc cho ai đó sẽ giữ được những giây phút ấy suốt cả cuộc đời! -------------CUNG CHÚC TÂN XUÂN---------------

Tran Sitransi Thursday, December 31, 2009 3:19:51 PM

@Cindy Chen
Cảm ơn bạn rất nhiều, Chúc bạn năm mới luôn vui vẻ, thành công và hạnh phúc. wizard

Tran Sitransi Thursday, December 31, 2009 3:21:50 PM

@ Bá Quyền.
Nếu ko nhờ bạn nhắc nhở thì Sĩ cũng ko biết nó bị removed, thanks nhiều nha.

Chúc bạn và tất cả mọi người đã xem Sĩ là bạn một năm mới an khang, thịnh vượng.

MChauTienghatMChau Thursday, December 31, 2009 10:24:18 PM


Minh Châu mến chúc

Tran Sitransi Friday, January 1, 2010 1:46:40 AM

Lời chúc của Minh Châu thì năm nay chắc là năm hạnh phúc nhân ba của Sĩ quá. Cảm ơn Minh Châu rất nhiều.
Chúc Minh Châu thành công và sức khỏe.
Happy new year, best wishes for you in the new year!

E429 Saturday, January 2, 2010 7:14:32 AM

Cảm ơn Trần Sĩ, Việt nam có những người yêu quê hương và truyền lửa yêu quê hương như bạn thì tuyệt quá. Cố gắng làm những điều mà Tổ Quốc cần bạn nhé> Bạn là người trẻ và thông minh nên tất cả những thông tin mà bạn đã xử lý tôi thấy bạn rất bản lĩnh. Chứ không Như Lê Vũ bên "Như là một giấc mơ" quá cực đoan tôi đã có lần nới bọn trẻ bây giờ chúng nó thông minh và hiểu biết hơn nhiều các thế hệ trước, chúng sống trong môi trường thông tin đa chiều nhưng không dễ gì phỉnh nịnh chúng đâu. Và bạn là người đã chứng minh cho lời nói của tôi. Cảm ơn Trần Sĩ !

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29