Sunday, 20. December 2009, 08:53:02
Thứ 4, ngày 16/12/2009
09:02’
Cuộc sống trôi đi, và mình cũng đang trôi đi theo dòng chảy của cuộc sống.
Như vô thường, mình sống và cứ đi như thế! Buổi tối thứ 2 đi học thêm cho Tươi, sáng thứ 3 đi đến Hồ Hoàn Kiếm, tình cờ rẽ qua phố Đinh Lễ trước khi định ra hồ chơi, tình cờ gặp một người Tây Ba Nha đến mua sách bằng ngôn ngữ của Việt Nam cho mẹ của anh đọc. Gọi là anh thì không phải, có lẽ là chú thì đúng hơn nhưng mình lỡ gọi tên ông bằng anh rồi nên phải gọi cho ý nghĩ của mình về ông không ác ý.
Anh hỏi về giá tiền ở cuốn sách không biết là giá bao nhiêu trong 2 giá ở phía sau cuốn sách. Mình chỉ rằng một giá của cuốn sách được in sẵn trên bìa sách và một giá của nhà sách dán bằng giấy thì nhân viên của cửa hàng sẽ tính theo giá của cửa hàng. Nghe giọng Việt nhưng khi thấy hỏi về vấn đề đó thì mình biết là anh không phải là người Việt Nam.
Qua cuộc nói chuyện mới biết ba anh là người Trung Quốc, mẹ là người Việt nhưng lại sống ở Tây Ba Nha. Qua đó, anh đã biết được 3 thứ tiếng. ừm! thiệt tốt quá! Anh biết đọc chữ Tiếng Việt và tiếng TBN, còn tiếng Trung thì anh nói được nhưng lại không biết chữ. Nhưng như thế dù sao cũng rất tốt.
Rồi khi ra khỏi nhà sách anh mời mình đi ăn măm. Lưỡng lự một hồi mình đồng ý đi. Anh bảo thấy món này ngon lắm mà anh chưa ăn, vậy là anh đưa đi ăn món mà trông hay hay, chưa được ăn. Món gì nhỉ? Mình cũng không biết gọi tên nó là món gì nữa, chỉ biết rằng món đó có thịt bò đã được thấm gia vị, có đậu đũa, có hành tây, hành ta và một bát gia vị nêm quả quất rất là ngon. Có điều, anh không ưng vì nếu ăn như thế này là người ăn tự nấu ăn mất rồi! mà món ăn quan trọng nhất là người nấu ăn rồi anh cười. Anh thích ăn món cơm rang có dưa muối và thịt bò. Anh bảo món đó ăn rất ngon mà lại rẻ nữa! Anh là một chủ của hàng trong một restaurent mà! Quen anh mình đã học được rất nhiều điều. Mình biết được ở Tây Ba Nha họ dùng tiền ơ-rô, những người học làm ở đó mỗi tháng được 400 ơ-rô, còn đầu bếp được 1200 ơ-rô… và anh – một chủ cửa hàng đẹp như vậy chắc là lương cao lắm! mình còn biết được nhiều điều về lịch sử, địa lý. Ví dụ như về lịch sử, mình và anh tranh luận về đất nước một đảng và đa đảng. Anh bảo đa đảng tốt hơn và chứng minh nó cho mình hay. Anh bảo bài thơ Lượm với ngôn từ:
“Chú bé loắt choắt
Cái sắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh
Ca nô đội lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con chim chích
Nhảy trên đường vàng
Vụt qua mặt trận
Đạn bay vèo vèo
Như đề thượng khẩn
Sợ chi hiểm nghèo
……………….”
Anh bảo rằng trẻ em không được tham gia vào những chuyện chiến tranh, trẻ em phải được học hành, cái chết đó không phải là cái chết vẻ vang mà đó gần như là sự lợi dụng tâm hồn trẻ thơ, rằng chúng ta dường như bị tẩy não ngay khi còn nhỏ, vì thế khi tranh luận về một đảng với đa đảng với người Việt Nam anh thường bị chỉ trích. Và rất nhiều điều về lịch sử nữa mà mình không dám khẳng định cái nào đúng, cái nào sai vì kết quả lịch sử là như thế đó nhưng nội dung của nó thì hoàn toàn không giống nhau. Và vì sao mà Mỹ và I-Rắc đáng nhau… rồi mình biết được thêm một vùng ở TBN, đó là Bilbao, nơi đó gần biển và giáp với Bắc Băng Dương, nơi đó mỗi sáng anh đi tắm biển, mỗi buổi chiều sau khi làm xong công việc ở cửa hàng của anh anh cũng lại đi tắm biển, anh bảo “anh thích biển lắm!”, “sống với biển bao nhiêu năm rồi mà anh không chán sao?” , “không! Nghe nhạc giai điệu này, giai điệu kia nhiều còn chán chứ nghe nhạc của biển không bao giờ hết hay” rằng, anh vẫn thích ăn cơm dùng đũa thay vì dùng dĩa, anh thích ăn rau muống, món ăn rẻ tiền mà ngon. Ngồi trước biển đọc báo, ăn những món ăn quê nhà rất rẻ mà không kém phần thi vị, rồi anh cười sảng khoái.
TBN còn là một nơi nổi tiếng về du lịch và chỉ đứng sau Mỹ, dọc theo phía đông của TBN là một nơi khí hậu ấm áp, trong lành, nơi mà khi mùa đông đến ở Bilbao không thể tắm biển được thì nơi này, du khách vẫn nô nức kéo đến thưởng ngoạn. Nơi đó gia đình anh cũng có một ngôi nhà, nơi đó cũng là nơi mà hồi nhỏ anh từng sống và làm việc, nơi đó cách Bilbao 900km, anh thường đi ô tô đến đó và mất khoảng 7 -8 giờ đồng hồ (tính cả thời gian nghỉ ngơi), cứ đi được khoảng 300km là anh dừng chân để dưỡng sức. Cũng qua anh, mình biết được thêm món dừa xiêm nổi tiếng ở một vùng của Việt Nam mà mình nhớ chỉ nghe láng máng ở đâu đó nói. Hix… mình là người Việt Nam chính gốc mà thế này đó! Chưa từng được đến đảo Phú Quốc – nơi có rất nhiều dừa và phong cảnh rất đẹp, có thể tắm biển nữa, đến thăm Nha Trang, tp. Hồ Chí Minh… anh về nước 3 tuần mà được đi nhiều nơi quá! Anh bảo, nếu quen em sớm anh sẽ đưa em đi. Ưm! Ngày hôm nay anh về rồi đó! Chắc là bây giờ đang bay ra thành phố HCM, rồi sau đó lại bay về Bilbao luôn.
Cửa hàng của anh cũng đặc biệt. Toàn những món ăn Việt – Trung. Những nét đặc trưng của Việt - Trung mang đến TBN và đã gây dựng cho anh một sự nghiệp, một công việc… những người già ở TBN đều được lương hưu, không giống ở Việt Nam, chỉ những ai làm việc cho nhà nước nhiều năm mới được lương hưu, và những người già ở TBN nếu hồi trẻ đi làm, lương hưu về già sẽ cao hơn những người không đi làm. Và họ có số tiền 400 ơ-rô đủ ăn trong một tháng. Anh hỏi, mình có biết vì sao mà lại có sự khác biệt giữa hai nước không? Và anh bảo là vì chính sách, vì sự quản lý về tài chính của đất nước TBN rất chặt chẽ, và vì sao mà lại có tiền cho những người già là ở đó! ở Việt Nam, những người làm trong nhà nước, người này “rút” một ít, người kia “rút” một ít nên dân không có được hưởng… rồi mình biết thêm được báo chí chịu sự quản lý của đảng với báo chí tư nhân ở Tư Bản khác nhau như thế nào, cái nào có lợi hơn, hay hơn, có ích cho dân hơn…
Quen anh mình đã học được rất nhiều điều. Anh có đưa cho mình tờ menu đồ ăn ở cửa hàng anh và địa chỉ trang web của cửa hàng, để nếu có dịp mình lên mạng thăm và trò chuyện, gửi thơ cho anh.
Cảm nhận, đó là tình người, tình cảm của những con người được gắn kết qua những lần gặp nhau như thế! Không biết mai này có dịp gặp lại nhau không nhưng mình biết đó là sự chân thành giữa người với người trong cuộc sống này. Mình sẽ nhớ nó như là nhớ những kỷ niệm không phai mờ, những người mình đã từng gặp, từng sống rất con người với mình.
Cảm ơn, cảm ơn cuộc sống.
18:15’
Mình hay khóc nhè quá!
Chiều hôm nay, khi đang đi trên đường Lê Thanh Nghị để ra đường Bạch mai thì bị hai thằng tay sai của tên công an phường “tóm” với lý do không đội mũ bảo hiểm. Ôi! Sao mình đi đường từ trường Bách Khoa về đó mà không nhớ gì đến mũ bảo hiểm để ngay trên nàn xe nhỉ? Mình lúc đó nghĩ gì mà không nhớ rằng trên đầu mình đang không đội mũ bảo hiểm nhỉ?!!!
Thế là khi hai thằng tay sai đó chạy ra chỗ mình và giữ xe, mình mới biết rằng mình chưa đội mũ bảo hiểm. Ban đầu khi chúng nó dắt xe mình vào mình tự tin đi và giải thích với tên công an đó bằng khuôn mặt biết lỗi rằng quyên nhưng hắn nhất quyết không nhượng bộ, rồi nói ra những lý do phạt mình rằng không đội mũ bảo hiểm, không có bảo hiểm xe máy, không có giấy đăng ký lái xe. Rồi mình nói rằng mình để ở quyên ở nhà, khi đó mình mới biết rằng dù có hay không nhưng không mang theo người là bị phạt. Hắn bảo giữ xe 30 ngày tại phường, mình xin hắn tha lỗi cho vì đây là lần đầu tiên. Hắn mặt lạnh như tiền nói không và bảo cứ có tiền thì lấy xe, hắn cho hình phạt nhẹ nhất là không đội mũ bảo hiểm. Khi đó mình chỉ còn cách gọi điện cho chị Hiền cùng làm vay tiền, chị không có tiền mình nhờ chị vay ông (chủ cửa hàng nơi mình làm) nhưng ông lại không cho chị đi và bảo cửa hàng đông khách. Mình biết rằng, đối với thiên hạ chẳng có gì quan trọng bằng cái lợi của chính họ. Gặp người như mình ư? Đâu có mấy đứa ngớ ngẩn như mình, đi yêu thương người xa lạ, giúp họ nếu có thể, thành thật đến không thể thành thật hơn nữa… mình đứng đó một lúc mà không biết tính sao, cũng chẳng muốn chạy đến nhà ông rồi mượn tiền như một kẻ dưới quyền, cuộc sống dường như là như thế! Những kẻ thuê người thường muốn dẫm lên người làm cho chúng. Mình chợt nhớ thấy anh Hải (sống ở TBN) nói khi thấy chủ cửa hàng ở quán ăn trên phố Mã Mây đó bảo rằng “chủ ở đây bành trướng quá! Có mỗi cái bật quạt lên cho khách mà cũng phải sai nhân viên, ở bên anh chủ cũng phải làm như nhân viên, không nề hà việc gì” Và mình không muốn mượn nữa. Chợt nghĩ tới anh Cương, hay là nhờ anh, rồi lại nghĩ hay là chẳng đi làm hôm nay nữa, cứ đứng như thế nhưng… đứng như thế cũng không được, vì chắc mình sẽ bị phạt nặng hơn, rồi lại nghĩ đi xin ông cảnh sát phường đó. Vậy là mình sau khi chạy ra chỗ chiếc xe máy của mình đang dựng ở ngã tư phố, lấy túi sách, lấy ví da màu xanh đẹp đến là đẹp đó mà trong túi chỉ có 36.000 vnđ vẫn vứt trên nàn xe. Thỉng thoảng mấy tên tay sai và tên cảnh sát đó ngó nghiêng xem hành động của mình. Lúc này mình chạy ra chỗ viên cảnh sát đó và xin, hắn nói đấy là phạt nhẹ nhất rồi đó! Rồi không nói gì và khoanh tay nhìn ra phía ngoài đường. Mình nói rằng mình mới đi ra đường, đang nghĩ lung tung lên không nhớ là đã đội mũ rồi hay chưa, rồi bỗng dưng nước mắt bắt đầu ngấn lệ, rồi không hiểu sao nước mắt cứ thế rơi và lấy cánh tay áo lau nước mắt (chẳng có gì để lau cả, ở ngoài đường cũng ngại nữa nên không muốn cho ai thấy mình đang khóc), một lúc sau lại xin và bảo rằng trong túi còn từng đó tiền mong anh lấy giúp vì bây giờ em chẳng có tiền, hắn ngoảnh lại và trông thấy mình đang khóc rồi lại nhìn ra đường và nói “được rồi, đi đi!” , “em cảm ơn anh!” rồi mình bước đến chỗ để xe và đi. Khi đó mình vẫn khóc, khóc đến khi đi lên hồ Hoàn Kiếm rồi về Bà Triệu mà vẫn khóc. Mình định đi làm nhưng mình không thể ngưng khóc lúc này nên không thể vào làm được, mọi người sẽ hỏi tại sao, như thế nào… không biết hắn sẽ nghĩ gì về mình? Nhìn mình ăn mặc cũng được lắm mà không có tiền, có xe đi mà không có tiền, có gì uẩn khúc chăng?... mình vừa khóc vừa tự hỏi tại sao mình lại khóc? Có mỗi việc nhỏ vậy mà cũng khóc sao? Không hiểu vì sao mình lại khóc? Khóc vì điều gì? Vì tiền chăng? Không phải, nếu vì tiền thì những lần mất xe, mất tiền khác sao mình không khóc? Tự hỏi lòng mình mà không thể trả lời được vì sao mình lại khóc, chỉ biết rằng có cái gì đó làm mình khóc, giống như lần mình học cấp 3, ông thầy không dạy đó mắng mình, chỉ một câu thôi nhưng mình lại khóc suốt mấy tiết học, mình không chịu được những lời nói xúc phạm đó cũng như một ai đó không muốn nhắc đến một từ, một câu khơi gợi cho họ những kỷ niệm buồn thảm, bi thương. Mình lúc ngồi trong lớp học đã khóc mà cô giáo và bạn bè không hiểu vì sao, mình chợt thấy, hóa ra mình hay khóc nhè vì những việc không đâu. Nhiều việc làm lòng mình đau như cắt từng khúc ruột, như bị đau trên cơ thể mình cũng không bao giờ khóc, mình vẫn vững vàng trước mọi sự đánh đập. Còn nhớ một lần bị bố lấy chiếc ghế nhựa có thể ngả người đập vào đầu mình, mình đã đứng dậy rồi lại đập làm đầu mình đau mất hơn 1 tuần, chiếc ghế gãy, cũng một lần nữa khi mình đi chơi về lúc 23h đêm, chỉ vì phá giấc ngủ khi bố phải ra mở cửa mà đánh mình đau, đau lắm! mình đứng dậy rồi lại đánh mình đến ngã lăn xuống nền đất. Bây giờ nghĩ lại mới thấy người cha của mình đôi khi độc ác quá! Uất nghẹn trong lòng mình, mới thấy rằng những câu chuyện khó tin nhưng có thật ở báo An ninh thế giới là có thật, những người con ruột bị bố mẹ, anh em đánh đập tàn nhẫn là có thật. Mình nghĩ, những người con phải hận cha mẹ mới phải, khi mình trải qua rồi mình mới biết những người con có tình nghĩa luôn chịu đựng chứ không uán trách rồi trả thù lại, chỉ có tình thương và sự nhẫn nhịn, chịu đựng như cảnh người vợ chịu đựng người chồng vũ phu vậy. Ôi! Cuộc sống thật là… sao nhiều cảnh trớ trêu như thế!?!!!
Mới mua Bigzero nên nhá máy lung tung, hết người này đến người kia. Nhưng chỉ những người mình quan tâm thôi! Nhá máy anh Cương mà anh chả gọi lại gì cả, điều đó chứng tỏ anh không phải là người “dại gái” ^_^. Tại vì thế nên chuyện giữa mình và anh xảy ra không còn làm mình buồn nữa, bởi không phải ai anh cũng làm như vậy. Sao anh không gọi cho em? Thật lòng em cũng thấy nhớ anh, nhớ hơn những người khác ngòai tình yêu đầu của em. Bây giờ tình yêu đầu ấy cũng dần biến mất khỏi cuộc sống của em rồi! người đó em chỉ đôi khi nhớ và không còn đau nữa rồi! dù sao em cũng không có lỗi vì người ta có lỗi với em trước mà! Phải không? Anh cho em niềm tin, cho em cảm giác được vỗ về, yêu thương. Sao lại “ngàn làn xin lỗi em” hả anh? Sao anh lại nói là anh có vợ rồi! có thật không? Cũng tại vì lâu rồi anh em mình không gặp nhau, cũng tại vì em không quen ai là bạn của anh cả. Em nhớ cái cảm giác đó anh giành cho em thật nhẹ nhàng. Em nhớ cái cách anh ôm em và nói em gầy quá! Em nhớ ăn nhiều vào đấy khi anh nhắn tin cho em, anh ôm em và bảo là em nghĩ nhiều phải không? Rồi em nói gì đó! Anh ôm em, bắt em giúc đầu vào ngực anh. Ôi trời! em nói điều này, lỡ sau này em có chồng rồi, chồng em đọc được dòng chữ này thì sao? Chắc là ghen, đánh em, hận em mất!
Cường bây giờ không biết thế nào rồi? mình giả người con gái khác nhắn tin cho cậu ấy nhưng cậu ấy không thích làm quen, vẫn nói lịch sự và im lặng khi không muốn nói hoặc ghét ai đó. Vẫn là Cường của tôi xưa kia. Cái cách alo của Cường cũng khác của người khác. Nó đặc biệt với tôi và giờ là kỷ niệm, trong sâu thẳm trái tim tôi, tôi nhận thấy nó là kỷ niệm rồi. Như Cường từng nói với Hà rằng “cho dù thời gian có xóa mờ đi những kỷ niệm nhưng không bao giờ xóa được tấm chân tình mà mình đã nâng niu bấy lâu, Hà có nghĩ vậy không?” ừh! Không bao giờ xóa được tấm chân tình mà chúng ta dành cho nhau, nó chỉ đi vào kỷ niệm, vào dĩ vãng để mỗi khi nhớ lại thấy lòng yên lành vì có ai đó yêu thương ta và giữ chặt nó trong lòng đến khi thể xác ta không còn trên cuộc đời này nữa phải không anh? Uhm! Hà gọi Cường là anh được bao nhiêu lần rồi nhỉ? Hình như chưa đếm đủ 5 ngón tay thì phải! hix… Hà chỉ nhớ một lần gọi Cường bằng anh yêu khi muốn hẹn gặp Cường lần cuối cùng ở Hồ Gươm, khi đó Cường đang ở Đông Anh cùng với Thái. Cường giả vờ bảo rằng đang đi Hải Phòng để không gặp Hà, mà trước khi đó Cường đã đồng ý rồi! Cường kiêu lắm! nên hẹn hò với Cường thật khổ cho Hà. Hix… 4 ngày hôm nay ở trên này một mình sao lắm tâm sự thế! Mà ngày nào Hà cũng đi sao vẫn thấy trống vắng, vẫn thấy cần ai đó. Hà đi nhiều và nhiều kỷ niệm lắm. Vui có, buồn có. Ví dụ như hôm nay nè! Hà buồn vì tí tẹo nữa là bị giữ xe đó! Vui là vì hôm qua gặp được người ngoại quốc, trò chuyện và biết được thật nhiều điều trong cuộc sống, thôi thúc Hà phải đi nhiều hơn nữa, học nhiều hơn nữa, yêu cuộc sống nhiều hơn nữa mặc dù bản thân con người sống trên đời là chấp nhận khổ đau nhiều hơn.
Àh! Hum nay đi đến Bách Khoa, nghe thấy một cậu trai đèo một cô gái nói “sao cậu cao thế?” cô gái ngồi sau trả lời “ừ! Ai cũng bảo tớ thế!” Hà bật cười và nhớ lại ngày xưa của mình. Mình cũng hay nói với Đức Anh và Tuấn như thế! Nhớ lại ngày gặp Zhidan và nói chuyện mấy ngày với bạn ấy bên cái hồ nhỏ ở Bách Khoa, nhớ các bạn ấy ngồi đàn và hát cho tụi mình nghe (Đức Anh, Tuấn và mình). Đọc được vài từ tiếng Trung. Ôi! Mình viết nhiều quá! Lại lười học tiếng mất rồi! muốn nhắn tin cho Cường hỏi thăm nhưng chắc Cường sẽ không trả lời nên Hà không nhắn đâu. Muốn gọi cho anh Cương, muốn anh đang ngồi trò chuyện cùng mình ở đây nhưng anh nói rồi mà! Lần sau đừng nhắn tin, gọi điện cho anh nữa. Anh lặp lại câu nói của mình rằng “hãy bước ra khỏi cuộc sống của tôi, đừng làm phiền tôi nữa, xin cảm ơn!” anh nói thế đó! Anh thấy mình có tệ không hả?
Anh Trung sáng nay gọi cho mình và bảo phải đi xem màu sơn cho một ngôi nhà nên không thể đến chơi với mình được, anh nói với giọng hối lỗi và mình bảo chắc là đến tết mới đi chơi được phải không anh? Anh cười. Anh là thế! Khi nghĩ đến, khi cần mới gọi điện cho mình. Anh luôn gọi chứ không bao giờ nhắn tin. Mình biết anh rất tốt mà! Mình cũng ít khi nhắn tin cho anh. Mình cũng tệ quá!
Còn Thắng, mình không có ý định tiến đến hôn nhân với cậu ấy nhưng vẫn muốn giữ liên lạc bởi mình muốn nghe giọng nói của cậu ấy. Cậu ấy nói rất hay, như anh Đinh Đoàn nói vậy. Thế mà cứ nói trình độ của mình chỉ lớp 4 chứ! Không biết Thắng biết được có giận Hà không? Và Thắng sẽ nghĩ gì?
Thôi! Kệ! thời gian trôi đi, dòng người trôi đi, tình cảm cũng trôi đi, con người cũng trôi đi… chuyện gì đến sẽ đến.