Friday, 28. August 2009, 09:27:22
Đã 19 mùa hè trôi qua, mình cũng đã từng được thử nghiệm nhiều tâm trạng khác nhau, nhưng mùa hè năm nay, với, mình có thể nói là có nhiều ý nghĩa nhất, nhiều niềm vui nhất và cũng nhiều nỗi buồn nhất...
Mình đã được tham gia tất cả các hoạt động tình nguyện mà mình từng ao ước: được đi hiến máu nhân đạo, được đi tiếp sức mùa thi, đi tình nguyện hè ở dateh... Có thể nói đó là may mắn lớn nhất của mình trong mùa hè này, có thể giúp mình tiếp xúc nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn, có nhiều bạn hơn và sống cũng thực tế hơn, mình không còn là con bé mơ mộng ngày nào, cũng không nhìn cuộc sống bằng 1 lăng kính màu hồng nữa...
Có đi về Quốc Oai, Dateh mình mới thấy mình vẫn còn may mắn hơn bao nhiêu người khác, có chứng kiến cuộc sống của người dân nơi đây mình mới thấy quý trọng những gì mà mình đang có, có nhìn thấy con đường mỗi ngày những người dân danhar di lấy măng, có lên nương, lội suối mới biết cái khổ là thế nào... tất cả những điều đó so với những gì mà mình từng cho là đau khổ, bất hạnh và khó khăn mới thấy mình kém cỏi...
Đã bao h bạn dám nhặt một miếng đậu rơi xuống nền nhà để ăn, có bao h bạn ăn đọt mây, rau nhip ( 1 loại lá rừng) lá dớn( thuộc họ dương xỉ)... với họ đó là những món ăn ngon mỗi ngày, còn mình, chỉ thấy chát đắng nơi đầu lưỡi, có thể do mình không quen ăn nhưng thật sự mình không biết là có bao nhiêu phần trăm dinh dưỡng trong những món ăn nơi hoang dại đó...
Cuộc sống rất hay khi bạn nghe tôi nói " dân ở đây đói nhưng không nghèo", có thể ai đó sẽ thấy vô lý nhưng đó là sự thật, trong mắt mình, người ta có thể ở trong căn nhà dan bằng cây mung( 1 họ cây họ tre) nhưng lại có rất đầy đủ tiện nghi, có xe, có tivi, đầu đĩa, có thể ăn măng trừ bữa vì không đủ gạo nhưng lại có thể ở nhà uống rượu suốt 12 tiếng...
Bạn có thể sẽ thấy tiếc khi các em dù được tạo đủ điều kiện để đi học nhưng lại không muốn đi học, vì đi học không có tiền, đi học thì không ai trông em, không ai đi lấy măng, lên rẫy...
Tất cả nhưng điều đó đủ làm 1 trái tim nhạy cảm phải rung lên những nhịp thương cảm, đội của mình có 5 nữ thì đã có 3 người khóc hoặc bỏ cơm khi trong thấy cảnh tượng đó, nhưng mình vẫn thấy yêu nơi đó, vì mình cảm thấy nó rất gần gũi với quê hương mình, cũng những hàng điều, trụ tiêu, cũng con đường đất đỏ trơn trượt ấy... Khi đặt chân đến đó thật sự mình đã thấy thân quen như đó là nơi chôn nhau cắt rốn vậy, Nhưng mình còn yêu nhiều hơn những con người nơi đó, dù cho cuộc sống ngyaf càng nhộn nhịp và không ngừng đổi thay, người dân nơi đây vẫn giữ được bản chất thật thà của mình, không trộm cắp. không tệ nạn... Yêu vì sự hồn nhiên của lũ trẻ con khi dạy chúng học, khi cùng chúng vui đùa, tắm suối,... có thể có lúc bạn cảm, thấy bực bội vì những trò quậy phá của chúng nhưng khi nhìn chúng vui đùa, bạn không thể không yêu chúng...
Khi rời Quốc Oai thật sự mình cũng không biết phải diễn tả cảm giác đó sao nữa, nữa muốn về, nữa muốn ở lại, mình đã gắn bó với mảnh đất ấy mất rồi, giờ đây khi mình và mọi người đã cách nhau 4h xe chạy,lại thấy nhớ nhau, có học trò vì nhớ cô mà gọi điện thoại kể cho cô nghe nhiều thứ, nhớ cô và muốn cô lại về danhar, người ta nói trẻ con thương thế, nhưng mình vẫn tin dù thời gian có qua đi thì trong 1 góc nhỏ nào đó của trái tim, các em vẫn dành cho đội tình nguyện với những tình cảm trong sáng nhất
Và mình cũng thế, mình cũng nhớ nhiều lắm nhưng gì mà mình đã trải qua nơi ấy, những tình cảm mà mọi người cũng như các em đã dành cho mình...
Và nếu có dịp mình sẽ đi tình nguyện tiếp hay ít nhất sẽ cố gắng về thăm lại nơi ấy 1 lần nữa, với mình đó cũng là quê hương thứ 3 của mình...