Skip navigation.

bang lang tim

co ai song ma khong can ki niem. Đe chot buon, chot nho, thoáng bang khuang

HOA DẠI




Nó sinh ra và lớn lên, độc lập mạnh mẽ như 1 cành hoa dại, cungc cô đơn như chính cái tên ấy, nó sẽ buồn nhiều lắm nếu mọi người vẫn cô lập nó nhưng nó sẽ đau khổ hơn nếu nhìn thấy mọi người cứ lặng lẽ rời xa nó, bỏ nó 1 mình...
Nó sợ lắm, những viễn cảnh ấy nên chẳng bao h dám thân ai nữa, ...
Những người bạn thân của nó, đang rời xa nó,mà không lời báo trước, hay chính nó đang tự rời xa mọi người
Nó không biết, nhưng bây h trong nó chỉ là sự trống rỗng mà thôi...

hinh anh

con vẫn nhớ

CON VẪN NHỚ...

CON VẪN NHỚ

Con vẫn nhớ ngày xưa thầy đã dạy
Sống ở đời trong sạch giữ lề ngay
Trong ca dao thầy đọc cánh cò bay
Mang theo nắng và dại khờ thuở ấy
Cho đông qua và sớm mai thức dậy
Có xuân hồng, thu nhẹ chút heo may...

Mười mấy năm phấn nhẹ lướt theo tay
Theo trang sách dáng thầy gầy hơn trước,
Mười mấy năm và những gi con được,
Nặng vai gầy thầy chỉ ước vậy thôi...

Và thời gian theo buội phấn cứ rơi
Nơi bến ấy thầy mỗi ngày vẫn đợi,
Cho năm nay và năm sau sẽ tới,
Chuyến đò thầy... đưa dất nước qua sông

KHOẢNG CÁCH

Khi con bé, con được nghe cô nói về khoảng cách,chỉ đơn thuần là độ dài giữa hai điểm cách xa nhau mà vì 1 lý do nào đó, con cần phải xem xét. Dù con hiểu những điều cô nói nhưng con vẫn thấy có chút gì bí ẩn phía sau mà con không tài nào hiểu được như kiểu con không thể hiểu bàn tay mình có bao nhiêu đường kẻ vậy!!
Rồi thời gian trôi qua, khi con lớn lên, cuộc sống đã giúp con vén lên bức màn bí mật mà con hằng ao ước, dù chỉ 1 lần, được khám phá đó. Nhưng con không thấy vui mà chỉ là những nỗi buồn không sao diễn tả được.
Khi con rời khỏi mái nhà trường tiểu học, để bước qua một cánh cửa khác to hơn,rộng hơn và cũng mới mẻ hơn, thì quá khứ trong con giờ đây chỉ còn là những hình ảnh thoáng qua như cơn mưa bóng mây, đến rồi đi trong chốc lát. Không còn sự vô tư hồn nhiên nữa,vì giữa con và bạn bè đã dần xuất hiện 1 ranh giới mỏng manh nhưng dai dẳng và rõ rệt. Đôi khi đó chỉ là 1 cái nhìn khiêu khích, đầy tự mãn nhưng có lúc lại là sự xem thường đến xót xa, chỉ đơn giản vì giờ đây khoảng cách giữa con và bạn không còn đơn thuần là khoảng không địa lý nữa, mà là khoảng cách giữa 2 trái tim, thành phố và nông thôn, khi bạn học trường chuyên, còn con về trường huyện. lúc đó con chưa đủ lớn để hiểu hết những điều đó nhưng con hiểu, có 1 nỗi buồn vừa lướt nhẹ qua tim.
Rồi khi con lớn hơn chút nữa,con biết buồn nhiều hơn vì nhận ra nhiều điều trong cuộc sống, về cái vô cùng của khoảng cách ấy:
Bốn giờ xe chạy không phải là gần nhưng cũng chưa đủ để gọi là xa. Vậy mà giữa 2 nơi ấy giờ đây sao có quá nhiều khác biệt, về nhận thức, học vấn và cả đời sống tinh thần nữa... Có xa lắm đâu sao đi hoài mà vẫn không đuổi kịp. Đã có lúc con tưởng chừng như bất lực khi hỏi mình tại sao " Tại sao cũng chỉ là khoảng cách mà ta không thể nào rút ngắn được hay ít ra cũng tìm được cách gì để có thể đi qua nhanh hơn, như người ta vẫn dùng xe đạp thay vì đi bộ, đi ô tô thay vì đi xe máy,rồi cả máy bây và phi cơ nữa. Là tại vì không thể hay tại con người ta không cố gắng?" Câu hỏi ấy cứ theo con tự bấy đến bây giờ mà vẫn không tìm được lý do, vad dương như khi con càng cố gắng giải thích thì con càng không thể hiểu được, dường như trong con đang có gì đổ vỡ... Nhưng con lại không muốn từ bỏ nó, cho nên con càng thấy khó khăn và buồn nhiều hơn. Vì chính con mà cũng chính vì những điều mà con người đã, đang và sẽ cố tạo ra ấy.
Khi con bước qua tuổi trưởng thành, khoảng cách với con như phép màu kì diệu, có khi là bạn, lúc lại là kẻ thù, khi quan trọng, lúc lại trở nên kinh khủng hơn bao giờ hết. Vì khoảng cách là vô tận hay vì con người ta thay đổi, con cũng không thể nào biết được. Và khi một người đi xa, còn con là người ở lại, khoảng cách vè cả không gian va thời gian đã giúp con nhận ra nhiều điều, để thấy nhớ nhau nhiều hơn và người kia quan trọng với mình ra sao. Với con, lúc đó, khoảng cách là 1 thứ gia vị tuyệt vời giúp cho cuộc sống này thêm màu, thêm vị, cho con biết quý trọng và hạnh phúc những khi đoàn tụ.
Nhưng biết đâu, 1 lúc nào đó, khoảng cách cũng sẽ lấy đi của con tất cả, vì nó làm cho lòng người thay đổi " xa mặt thì cách lòng" mà, dù biết điều đó là tất yếu nhưng sao con vẫn không thể nào quên đi được cái quá khứ ngọt ngào mà xót xa ấy.
Rồi 1 ngày nào đó, khi con lơn hơn, con không biết khoảng cách trong con sẽ là gì nữa. Có thể đó là bạn của con khi giúp con chạy trốn những điều mà con không mún gặp, nhưng biết đâu khoảng cách lại chẳng cô lập con trong cái thế giới mà con chưa hề biết tới.
Với con, khoảng cách dẫu đã 1 chút tượng hình nhưng sao vẫn vô tận quá, cũng chẳng biết đến bao giờ con mới định nghĩa được. Phải chăng vì dơn giản giống như tên gọi của nó " khoảng cách là vô tận và vì thế nó làm nên tất cả"

mùa hè tinhg nguyện


Đã 19 mùa hè trôi qua, mình cũng đã từng được thử nghiệm nhiều tâm trạng khác nhau, nhưng mùa hè năm nay, với, mình có thể nói là có nhiều ý nghĩa nhất, nhiều niềm vui nhất và cũng nhiều nỗi buồn nhất...
Mình đã được tham gia tất cả các hoạt động tình nguyện mà mình từng ao ước: được đi hiến máu nhân đạo, được đi tiếp sức mùa thi, đi tình nguyện hè ở dateh... Có thể nói đó là may mắn lớn nhất của mình trong mùa hè này, có thể giúp mình tiếp xúc nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn, có nhiều bạn hơn và sống cũng thực tế hơn, mình không còn là con bé mơ mộng ngày nào, cũng không nhìn cuộc sống bằng 1 lăng kính màu hồng nữa...
Có đi về Quốc Oai, Dateh mình mới thấy mình vẫn còn may mắn hơn bao nhiêu người khác, có chứng kiến cuộc sống của người dân nơi đây mình mới thấy quý trọng những gì mà mình đang có, có nhìn thấy con đường mỗi ngày những người dân danhar di lấy măng, có lên nương, lội suối mới biết cái khổ là thế nào... tất cả những điều đó so với những gì mà mình từng cho là đau khổ, bất hạnh và khó khăn mới thấy mình kém cỏi...
Đã bao h bạn dám nhặt một miếng đậu rơi xuống nền nhà để ăn, có bao h bạn ăn đọt mây, rau nhip ( 1 loại lá rừng) lá dớn( thuộc họ dương xỉ)... với họ đó là những món ăn ngon mỗi ngày, còn mình, chỉ thấy chát đắng nơi đầu lưỡi, có thể do mình không quen ăn nhưng thật sự mình không biết là có bao nhiêu phần trăm dinh dưỡng trong những món ăn nơi hoang dại đó...

Cuộc sống rất hay khi bạn nghe tôi nói " dân ở đây đói nhưng không nghèo", có thể ai đó sẽ thấy vô lý nhưng đó là sự thật, trong mắt mình, người ta có thể ở trong căn nhà dan bằng cây mung( 1 họ cây họ tre) nhưng lại có rất đầy đủ tiện nghi, có xe, có tivi, đầu đĩa, có thể ăn măng trừ bữa vì không đủ gạo nhưng lại có thể ở nhà uống rượu suốt 12 tiếng...
Bạn có thể sẽ thấy tiếc khi các em dù được tạo đủ điều kiện để đi học nhưng lại không muốn đi học, vì đi học không có tiền, đi học thì không ai trông em, không ai đi lấy măng, lên rẫy...

Tất cả nhưng điều đó đủ làm 1 trái tim nhạy cảm phải rung lên những nhịp thương cảm, đội của mình có 5 nữ thì đã có 3 người khóc hoặc bỏ cơm khi trong thấy cảnh tượng đó, nhưng mình vẫn thấy yêu nơi đó, vì mình cảm thấy nó rất gần gũi với quê hương mình, cũng những hàng điều, trụ tiêu, cũng con đường đất đỏ trơn trượt ấy... Khi đặt chân đến đó thật sự mình đã thấy thân quen như đó là nơi chôn nhau cắt rốn vậy, Nhưng mình còn yêu nhiều hơn những con người nơi đó, dù cho cuộc sống ngyaf càng nhộn nhịp và không ngừng đổi thay, người dân nơi đây vẫn giữ được bản chất thật thà của mình, không trộm cắp. không tệ nạn... Yêu vì sự hồn nhiên của lũ trẻ con khi dạy chúng học, khi cùng chúng vui đùa, tắm suối,... có thể có lúc bạn cảm, thấy bực bội vì những trò quậy phá của chúng nhưng khi nhìn chúng vui đùa, bạn không thể không yêu chúng...

Khi rời Quốc Oai thật sự mình cũng không biết phải diễn tả cảm giác đó sao nữa, nữa muốn về, nữa muốn ở lại, mình đã gắn bó với mảnh đất ấy mất rồi, giờ đây khi mình và mọi người đã cách nhau 4h xe chạy,lại thấy nhớ nhau, có học trò vì nhớ cô mà gọi điện thoại kể cho cô nghe nhiều thứ, nhớ cô và muốn cô lại về danhar, người ta nói trẻ con thương thế, nhưng mình vẫn tin dù thời gian có qua đi thì trong 1 góc nhỏ nào đó của trái tim, các em vẫn dành cho đội tình nguyện với những tình cảm trong sáng nhất
Và mình cũng thế, mình cũng nhớ nhiều lắm nhưng gì mà mình đã trải qua nơi ấy, những tình cảm mà mọi người cũng như các em đã dành cho mình...

Và nếu có dịp mình sẽ đi tình nguyện tiếp hay ít nhất sẽ cố gắng về thăm lại nơi ấy 1 lần nữa, với mình đó cũng là quê hương thứ 3 của mình...

SỐNG TRONG ĐỜI SỐNG CẦN CÓ 1 TẤM LÒNG.......




"Sống trong đời sống cần có 1 tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi......."
Nó tình cờ nghe câu hát ấy ở đâu nó cũng không còn nhớ nữa, nhưng sao nó không quên được, hay đúng hơn là không muốn quên....... Nó cũng không biết tại sao, nhưng nó tình nguyện làm như thế.......
Nó đã đôi lần mỏi mệt, vấp ngã, những tưởng đã phải buông xuôi cuộc đời này xuôi đi theo gió, theo mây, cho quên hết những nỗi niềm đau khổ.... Và có lẽ nó đã buông xuôi nếu không có bàn tay ấy chìa ra cho nó......
Khi nghe bài hát này, dù không muốn nhưng nước mắt nó cứ vô tình rơi xuống, phải, nó đang khóc, khóc cho chính mình, khóc vì nó hiểu một điều mà từ lâu nó băn khoăn mãi........ ,phải....... người ta giúp nó vì ai cũng có 1 tấm lòng, 1 trái tim để yêu thương, hờn giận, để chia sẻ........

" Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người, còn cuộc đời ta cứ vui, dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai...."
Nó đã có lúc mỏi mệt kiếp người, vì những bon chen tính toán, vì những hơn thua thấp kém, .......uhm.... nhưng nó biết nó sẽ không thể làm khác, rồi có lúc, khi cuộc sống đẩy nó đến tận cùng, nó cũng sẽ phải thế, lạnh lùng và khó hiểu, có thể là lập dị, nhưng nó biết trái tim nó vẫn sẽ luôn yếu mềm nhưng cũng không kém phần sôi nổi như thế, không phải vì trái tim nó vẫn đập liên hồi mà vì nó biết nó cũng có 1 tấm lòng, biết yêu thương, chia sẻ.........

Nó sẽ tham gia câu lạc bộ hiến máu tình nguyện của thành phố Đà Lạt, sẽ tham gia tiếp sức mùa thi, và nếu có thể nó sẽ tham gia chiến dich " mùa hè xanh"........ noi chung là sẽ cố gắng làm tất cả ........ những gì còn có thể trước khi quá muộn, để không phải hối tiếc........
Để thấy cuộc sông này không vô nghĩa, nó đã nợ quá nhiều người, những món nợ ân tình không thể trả được, nợ cha mẹ 1 kiếp sống, nợ anh chị em 1 nghĩa tình, nợ bạn bè 1 câu xin lỗi, 1 giọt nước mắt biết ơn, hối hận, nợ ai đó 1 tấm chân tình không bỏ bạn lúc khó khăn......... Vì thế, nó sẽ trả lại cho cuộc đời này bằng cách khác, dễ hơn, nhưng cũng ý nghĩa hơn...........
.... Gió sẽ giúp nó, mang tấm lòng của nó đến những nơi cần đến nó........
:wizard: :wizard: :wizard: :wizard: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :wizard: :wizard: :wizard: :wizard:

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
Nhạc và lời: Trịnh Công Sơn

Sống trong đời sống cần có 1 tấm long.
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bong đi rao lời dối gian

Những khi chiều tới cần có 1 tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi

Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết 1 mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim, để buốt trái tim

Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo veeset thương sâu
Một sơm mai chim bay đi triền mien
Và tiếng hót trong trời gió lên

Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai.



:star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star: :star:

KỈ NIỆM



Giọt nước trên mj em.
Gió mang đi,
Có vô tình không,
Sao ướt nhòe trang giấy?

Bỏ không gian mênh mông,
Nắng buồn không gượng dậy.

Hòang hôn xuống.......
Người cũng về nơi ấy.

Sỏi đá buồn,
Trăng khuyết nửa vòm cây.

Đã qua rồi thời mộng ước thơ ngây,
Bao thương nhớ đong đầy dòng mực tím,
Theo năm tháng vùi chôn theo kỉ niệm,
Thoáng bồi hồi nghe lệ chảy vào tim.

1/4 chặng đường......................


Bây h đang là cuối tháng 6, tức là 1 năm học nữa sắp trôi qua, nó sắp sửa bước sang năm 2, làm chị của những tân sinh viên K33, cũng có nghĩa là nó sắp đi dc một phần 4 của quãng đường bắt buộc............ Với nó, đó là 1 khoảng thời gian dài, đầy biến động, yêu thương giận hờn, buồn tủi, tất cả dương như đều hiện diện trong nó, vui buồn trộn lẫn làm nó chẳng biết đâu là đường đi, đâu là lối thoát nữa, nó......., cứ lơ ngo như 1 con thỏ, ah không, 1 cô bé ngốc nghesch, dại khờ, vu vơ và............ nhiều thứ nữa mah tạm thời nó chưa nghĩ ra. nhưng bây h nó không còn như trước nữa, sẽ không nghĩ như thế nữa, vì như vậy nó biết nó sẽ làm mọi người buồn và mệt mỏi, trong đó có cả người mah nó yêu quý nhất nữa,........cho nên nó phải thây đổi, tất tần tật những gì mah nó cần và có thể thay đổi được, vì dù sao nó cũng sắp 19 oj, nó sắp lớn và sắp phải tự đương đầu với tất cả.............

.....uhm.........

Với nó phía trước là muôn vàn khó khăn, đã bao lần nó tự buông xuôi, gục ngã, đã bao lần nó khóc, ngây ngô như 1 đứa trẻ dù không hề mún thế, những lúc ấy nó thấy mình sao nhỏ bé và mỏng manh quá,không phải nó của những ngày bình thường, nông cạn, sốc nổi, nhưng bù lại rất .. mạnh mẽ.uhm.....chính vì vậy mah đôi khi nó muốn mình được trở lại như ngày xưa, của những ngày thơ bé, tự do, tung tăng, và chẳng chút muộn phiền, ....dẫu biết rằng nó là không thể nhưng nó vẫn ước mơ, hy vọng, chỉ là ước mơ rồi để đó mà thôi.........

Bây h, nó cũng không biết mình làm được không, nhưng nó sẽ cố gắng, làm lại từ đầu, sẽ đi hết 3/4 quãng đường còn lại, sẽ làm hết những gì trước đây muốn làm nhưng chưa làm được vì không dám, để rồi sau đó, kỉ niệm sẽ ngủ yên, trong nó, có thể đó là vết thương lòng, nhưng có thể nó là 1 nền tảng..........

Ai biết đâu được, những gì còn xảy ra nữa chứ........... :smile: :smile:
Ngày mai, nó sẽ thi môn thứ 6, có thể nó không qua nhưng thôi kệ, cứ thi rồi sẽ biết..........
Chỉ hy vọng, nó không thấy hối hận vì những phút bốc đồng như thế này giống như ngày xưa đã từng ân hận khi quyết đinh điều khó khăn ấy..............
Kỉ niệm dẫu ngủ quên đôi khi vân thức dậy, neeo nó cũng chẳng cần phỉa trốn tránh nữa làm gì, có duyên, ắt mọi thứ sẽ đến, vậy thôi.................

Có thứ cảm xúc gọi là "........"


Nó đã thi xong rùi, kì thi sơ cấp để lên đai xanh môn võ teakwondo, nhưng cảm giác trong nó h đây chỉ là sự vỡ vụn, trống rỗng, nó không những không vui mà ngược lại dường như là thất vọng, ...........vì có rất nhiều người đánh quyền không đúng, căn bản cũng sai, nhưng vẫn được qua....... Nó đã nghĩ, biết đâu, nó cũng không đạt nhưng cũng được qua như tất cả mọi người vậy........ (vì khi thi nó không thể quan sát mình được mà. Nó........ 1 con bé bình thường, yêu võ thuật, dù bất cứ là môn võ gì, không hề phân biệt... học thể chất nó cũng chọn võ nhưng lại thi chỉ được 5, có thể không phải lỗi do nó nhưng nó vẫn thấy buồn, nhiều lắm......... Rồi nó đi thi vì thằng bạn rủ rê, tất nhiên cũng là vì nó thích nữa, nhưng cái quan trọng là nó đã có căn bản thôi, về những gì mà đai trắng phải học..........
Dẫu khi thi nó biết trước là sẽ qua nhưng vẫn lo lắng, vẫn run như thường lệ,vì chẳng biết mình có làm tốt không,............. nhưng trong nó bây giờ .........cảm giác thật khó mà giải thích được thành lời:cry: :cry:
............ Nó chẳng biết tại sao nhưng cũng không buồn giải thích, vì nó hiểu nó là người rất hay như thế.............:smile: :smile:
.............Rồi Ngày mai nó cũng sẽ như người ta, sẽ bắt đầu buổi tập đầu tiên tại câu lạc bộ, với 1 cấp mới, không biết nó có thể làm tốt không, nhưng nó chỉ muốn mình có thể học được tất cả những gì cần phải học, và tất nhiên phải tốt như khi nó học văn hóa vậy, vì với nó, chưa bao h, nó xem đó là kiểu giải trí cho vui..................banana banana

Nó học triết học, để thi nhưng không thể nào thuộc được, dù ngày xưa nó rất thích, h đây chính nó cũng không thể nào hiểu nổi chính mình........được nữa.............Phải chăng nó đã đổi thay theo dòng đời thay đổi..như cái kiểu mà người ta vẫn hay nghĩ về nó ấy..............:confused: :confused:
Nó ................
Phải làm gì đây....................????????
Khi lòng ngổn ngang , bừa bộn, và niềm tin đổ nát................
KHi tình bạn dần mất đi .. theo cái cách mà người ta muốn thế................

.......................
Nhìn bạn buồn nó không nỡ........... nhưng................ nó cũng không biết phải làm gì cả............. vì nó không phải là bác sĩ để chữa bệnh cho nội, cũng không là nhà tâm lý, hay 1 con người hài hước có thể giúp bạn tìm thấy nụ cười khi nỗi lo tràn ngập, và gánh nặng trên vai...............ngày 1 trĩu xuống..........Nó biết làm gì để giúp bạn đây khi mà chính nó cũng cần sự giúp đỡ............chẳng biết mình phải đi đâu, và đi theo hướng nào cho đúng bây h .............
Xung quanh nó dường như là bóng tối và muôn ngàn ánh sáng.....đen xen nhau lẫn lộn...........1 cách khó hiểu.......(hay vì nó không muốn hiểu).................và vô chừng quá..................

...................................

Làm người thật khó!

Có ai đó đã nói rằng "làm người đã khó, nhưng làm người tốt lại càng khó hơn", trước đây có thể nó không hiểu nhưng bi h thì khác, sau hàng tá những câu chuyện mà dù có nằm mơ nó cũng chẳng bao h muốn lặp lại lần nữa ấy, nó đã hiểu ra nhiều thứ và thấy rằng điều ấy cũng chỉ là 1 sự thật hiển nhiên và vốn dĩ đã là như thế....... Và tất nhiên nó cũng phải chấp nhận, 1 cách miễn cưỡng, dù muốn, dù không..........:down: :down:
Nó Sinh ra vốn dĩ đã là 1 con người nhạy cảm, với nó dường như chẳng khó khăn gì để nhận ra tâm trạng của người đối diện thay đổi cả, có thể trước đây nó từng tự hào, vui vẻ, nhưng giờ đây nó lại cảm thấy khổ sở và chỉ ước sao mình không thể thấy được điều đó nữa, vì có gì khó chịu hơn khi ta biết mà không thể làm gì được, cảm giác đó thật là bất lực và tuyệt vọng..........
Nó có thể nhìn thấy nhiều thứ, thấy nỗi buồn đọng lại trong mắt người mà nó gọi bằng "tía"(lớp trưởng của nó), trong mắt của người bạn chơi cùng nhóm, có thể nge thấy cái âm sắc mỉa mai trong lời nói của bạn bè, trong sự bất lực của bản thân............ và nhiều lắm những cảm giác không tên ấy.......... nhưng nó chẳng biết phải làm gì cả..................
Nó thấy buồn cho chính mình...............
....Không phải nó không muốn chia sẻ mà thật sự là nó không biết cách.....................:frown: :frown:
Ben khung cửa sổ ẩm ướt nước mưa ấy, nó chẳng nhìn thấy gì ngoài những hạt mưa nặng nề mệt mỏi của mùa hè........ lạnh buốt............ chẳng thấy gì ngoài ánh mắt u buồn trĩu đầy tâm sự của thằng bạn thân..........và tiếng thở dài nghe não nuột của ai đó, đang vội vã trên đường trong cơn mưa chiều tầm tã, ngày một lớn................. :worried: :worried:
Nó chỉ ước gì bây h nó không còn nhạy cảm như thế nữa, có lẽ nó sẽ nhẹ nhàng hơn.....nhưng mơ ước vẫn chỉ là ước mơ mà thôi.............. làm sao nó có thể chối bỏ được chính mình kia chứ............?
................
Nó, thật sự cũng chẳng thể biết mình là 1 con người thất bại....... thành công....hay là không gì cả............nữa, với mỗi cách nhìn khác nhau nó sẽ là nhưng con người ấy mà thôi, có khác gì đâu.....? Có thể bạn nó nói đúng nó là 1 con người "lập dị", chẳng giống ai, chỉ thích tự làm khổ mình vì chuyện của người khác....?
Nó không phải là người thích nhiều chuyện, chỉ là nó muốn làm một người bạn tốt của tất cả những ai cần nó, hay coi nó là bạn thôi, sao khó vậy?.......... Chẳng lẽ............
Nó biết mình không tốt nên đã cố gắng sửa đổi, nhưng sao khó quá, nó muốn im lặng, cho qua, dường như không biết nhưng thật sự là không thể, nó tập võ để rèn luyện tính kiên nhẫn nhưng cũng chẳng ích gì, vì càng lao vào nhiều thứ, nó càng nhận ra mình thật tệ, chẳng làm được gì ra hồn cả..........
Nó có bạn, nhiều lắm nhưng chẳng có ai muốn làm bạn thân với nó cả, không phải vì nó khó, mà chỉ đơn giản họ không muốn chơi với người lập dị thôi, nhiều lúc nó cũng thấy buồn vì chẳng ai tin nó cả, dù chỉ 1 lần.......... Nó có đáng bị đối xử thế không nhỉ..........?
..................Nó nghe lòng mình trống rỗng, buồn vô cớ, và thất vọng nhưng không thể lý giải được vì sao.
......... Nó uống rượu, chỉ 1 ít thôi để tập say cho quên hết mọi thứ nhưng càng uống lại càng tỉnh, càng buồn thêm mà thôi, nó biết phải làm gì đây.....cho phải đạo 1 con người.............:confused: :confused: ?
Ngoài kia, lẫn trong tiếng mưa rơi hình như có ai đó đang hát, 1 cách yếu ớt, len lỏi rồi hòa lẫn trong cơn mưa chiều vội vã " Đời người nào ai chẳng mong mỗi khi đau buồn nhiều hay khốn khó.Sẽ có lúc khi thấy tâm hồn cần sẽ chia những kỉ niệm cũ,Bạn tôi ơi xin hãy nhớ đến nhau. Tình bạn là khi chúng ta biết quan tâm thật nhiều không tính toán.Một ánh mắt lo lắng khi bạn nhìn thấy tôi mất đi niềm tin.Tình bạn chúng ta thật quý biết bao nhiêu.
Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi
Có tôi luôn cùng chia sớt
Để rồi ta lại có thêm niềm tin
Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi
Lúc cô đơn thì tôi đến
Khi vấp ngã sẽ có tôi bên cạnh
Cuộc đời không êm đềm trôi mãi
Tháng năm bao lần sóng gió
Hẹn thề ta được sớt chia cùng nhau
Gọi tên tôi khi cần bạn nhé
Trái tim tôi chỉ muốn nói
Ta sẽ giữ mãi mãi cho tình bạn luôn bền lâu

Ngày tuổi thơ chúng mình thật hồn nhiên trong sáng
Để giờ đây mãi là tình bạn của chúng ta"
............. Nó nghe sống mũi mình cay cay, ...............
" Làm người thật khó........!"
Download Opera, the fastest and most secure browser
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31