Thư của người ngày xưa yêu anh và nay yêu một người rất khác!
Sunday, December 4, 2011 7:58:48 AM
Anh sẽ thế nào nếu biết, em đã hoàn toàn quên anh?
Đã rất lâu rồi, tên anh, không có dịp hiện hữu trong những luồng suy nghĩ nơi em. Thiếu đi những cái hắt hơi liên tục, đột nhiên, em tự mỉm cười và thầm hỏi, anh đã quen hay chưa?
Em của thời hiện tại bị hạnh phúc làm cho quay cuồng trong bận rộn. Sáng, em bận trong những cái ôm. Trưa, em bận trong những dòng tin nhắn. Và chiều, em bận trong những mắm, muối, canh, cơm. Nên thật lòng, em xin lỗi, nếu có giây nào đó, anh, từ một phương trời xa lắm lắm, thì thầm hỏi nhỏ cái tên em. Em không chắc mình nghe thấy được.
Đừng giữ những bức ảnh của em trong máy tính của anh. Đừng dung tên em làm pass mail anh. Cũng đừng gọi người khác bằng cái tên em đã từng dùng tới. Hãy nghĩ một chút cho người ta, đang bên anh, đang khắc khoải chờ mong sự đổi khác từ anh.
Em viết những dòng này hôm nay, không phải vì nhớ anh lần nữa. Cũng chẳng phải vì luyến tiếc một thoáng yêu xưa. Em, hiện tại, học cách sống riêng em, để không ngoái đầu hoảng sợ trước mỗi ngày qua. Em đang học cách hi vọng một ngày mai lại tới, để sát, đề gần, để đến ngày em áo đỏ vu quy. Em chỉ viết để nhắn anh điều em muốn nói: em quên anh rồi, quên trong nghĩa yêu thương. Em đủ lớn để hiểu rằng chẳng thể nào quên đi một người đã từng tồn tại, đã từng là niềm sống, niềm tin. Em đủ lớn để hiểu rằng không có gì là hoàn hảo, sự quên, chăng, chỉ có ở một góc độ nào. Ta quen nhau trong một quãng quá dài, nên chắc chắn, dù bận rộn với yêu thương nhiều đến mấy, em cũng không thể trả lời rằng em chẳng biết anh. Người hiện tại của em cũng biết nhiều về những điều như thế. Nên chẳng bao giờ còn cố nhắc lại cái tên anh. Anh ấy coi anh như cánh cửa đóng rồi của một ngôi nhà cũ kĩ. Và hài hước rằng, em đã nghĩ, em chỉ là khách thuê trọ trong căn nhà cũ kĩ ấy mà thôi. Một ngày, có người sẽ đến sửa sang, biết bỏ đi những đồ đã hỏng, biết thay thế vào những thứ tốt hơn. Căn nhà cũ sẽ lại sáng trang hoàng và lắp lên một con số mới. Nên, anh à, hãy chấp nhận sự đổi thay, hãy để người anh chấp nhận làm chủ nhân, được quyền sửa sang, được quyền thay bỏ. Chiếc thảm mới màu xanh đâu thể hợp với lớp vôi cũ hồng hồng…
Trong cõi yêu thương, anh đừng tham lam giữ quá nhiều kỉ vật. Hãy để tất cả trong một chiếc rương con và chốt chặt bằng chiếc khóa vàng vững chắc. Cõi yêu thương không chấp nhận sự sẻ chia quá lớn, nên hãy hiểu cho người chủ mới, anh nghe. Hãy để em, một ngày nào trong nỗi vô tình, ngang qua con đường có cái tên quen thuộc, giật mình, xuýt xoa vì căn nhà đẹp, khang trang.
Người ngày xưa yêu anh, và ngày nay yêu một người rất khác.














