Subscribe to RSS feed

Dear, my friends :3

Ba chấm...

Em cũng đã từng có lúc bán mình cho gió, buông mình cho mưa, để nhận về chỉ những đớn đau, khờ dại. Em đã yêu nhiều, và coi yêu như là lẽ sống. Em rung reng trước mọi sự va chạm dù là nhỏ nhất của đời… Và hơn hết, em đã từng chẳng quý trọng bản thân.
Em hờn trách những người thân quanh em khi chính bản thân em, mỗi ngày, đặt một hòn đá to giữa mình và họ. Em hận thù những kẻ yêu em khi chính bản thân em, mỗi ngày, tự hủy hoại mình trong lối nghĩ suy ảo ảnh… Em chỉ biết lao mình về phía trước, bất chất tất cả những ánh mắt chờ trông… Để rồi vẫn hoàn là hư vô, trống rỗng…
Em cười nhạo anh trước sự khô khan, thực dụng. Không luyến tiếc mùa, không ái ân hoa, mọi sự quanh anh đơn giản chỉ một vài màu. Anh yêu, chỉ một và chỉ biết duy nhất cái một ấy… Chẳng như em. Em yêu gió, yêu mưa, yêu hoa, yêu cỏ, yêu trăm ngàn vạn thứ… trừ em… Sống vội vã, em dầm em vào những đớn đau… Giọt nước mắt này chưa khô đã có giọt khác thế nào. Mắt đã được chắn bằng lần lớp kính, mà vẫn chảy dài những lệ, trước chỉ một con gió lướt ngang… Em tự bảo đừng tin người, tự bảo đừng yêu người vì sợ dối gian. Nhưng một ngày, em lại tự lập ra vạn ngàn điều gian dối. Tại sao?
Đến bây giờ, em vẫn tự bao che cho mình trước những ngày tháng cũ. Vì người này, vì người kia, hay điều này, điều nọ… Em phải làm gì?
……
25 tuổi và sắp thành người lớn!
Em lặng lẽ xếp lại tấm hình quá khứ. Tại em… đã quá thả mình…
Chưa đầy 2 tháng nữa là em thành người lớn… Em phải đổi khác mình ra sao? Em phải làm gì để bớt sống ngông ngênh? Phải làm gì để không còn buồn thảm?
Anh, kẻ độc đoán, khô khan, cứng nhắc, bỗng nhiên một ngày xuất hiện, muốn ôm em. Để rồi không chỉ một lần anh sợ.
Bây giờ anh có còn mơ hồ nỗi sợ đó không anh?
Em đã rất nhiều lần hứa đổi mình, sửa tính. Nhưng làm được chỉ bao nhiêu?
……………………………. Viết trong một chiều bộn bừa suy nghĩ……………………..
Em đã khác rồi anh nhỉ? Đã ngoan rồi anh nhỉ? Yêu anh!

Chỉ mỉm cười như thế thôi em....

Em đẹp và em có quyền !

Trước hết, phải khẳng định một điều rằng, tôi đẹp. Và vì đẹp, nên tôi luôn có quyền trước chồng tôi.

Nói như thế không có nghĩa rằng chồng tôi xấu xí, lùn tè, bẩn thỉu hay lem nhem, lếch thếch. Ai gặp anh cũng bị lôi cuốn bởi làn da ngăm đen, cặp lông mày “én đực” và bộ râu quai nón men- lỳ. Tôi yêu chồng tôi cũng vì nhưng điểm ấy. Nhưng rốt cuộc lại thì tôi vẫn đẹp hơn anh.

Lấy nhau được gần 2 năm, nhưng chưa khi nào chúng tôi cãi nhau tới mức phải mỗi đứa một phòng. Sống chết vẫn phải nằm chung trên một cái giường. Mới đầu thì tôi là người im lặng. Nhưng vì tôi đẹp nên tôi chẳng bao giờ im lặng được lâu. Tôi tìm mọi cách để bắt đầu lại cuộc nhau với chồng, tìm mọi cách để anh phải nói, dù là gằn giọng hay hét lên. Cuối cùng tôi sẽ khóc, tôi sẽ quay mặt vào tường mà nỉ non: “Anh biết em sợ nhất là im lặng cơ mà. Ai bảo anh không nói gì với em. Ai bảo anh không dỗ dành em. Dù em có sai thì anh cũng phải nói với em chứ ....” Cái giường đã được cố tình đóng chật hơn so với kích thước ban đầu, nên khi tôi vừa khóc, vừa than, vừa cố tình co người cong tròn lại thì lập tức chạm vào tay chồng tôi. Thế là sẽ được ôm, sẽ được ...gì đấy...

Tôi đẹp nên dù chưa nấu xong cơm lúc anh đi làm về, tôi cũng vẫn nhận được những cái ôm thật chặt từ đằng sau. Vấn đề là phải biết chọn những món ăn nhìn thì tưởng phải chuẩn bị rất lâu, rất vất vả. Canh rau cải cá rô chẳng hạn. Chồng tôi có bao giờ biết là bây giờ chẳng tìm ở đâu được một con cá rô đồng đúng nghĩa. Cá rô mà anh được ăn luôn là cá rô phi, luộc lên, lọc thịt, 15 phút. Thời gian rảnh còn lại, tôi tha hồ được đi tập thể dục để rèn luyện cái vẻ đẹp của mình. Tôi đã đẹp, nay lại càng đẹp hơn là vì thế.

Hay khi mở tủ quần áo, câu đầu tiên của tôi sẽ là: “Hôm nay anh mặc cái áo màu xanh/ màu trắng/ màu ghi nhé, để hai vợ chồng mình ton sur ton”. Cẩn thận đóng từng cái cúc áo cho chồng rồi ra vẻ sửng sốt như vừa nhận ra một chân lý vô cùng to lớn “nhưng cái váy của em không phải màu xanh/ màu trắng/màu ghi này”. Để đẹp thì phải biết dùng những cái quyền của mình có. Và khi đã đẹp rồi thì lại càng có quyền. Bạn có thể không đẹp xuất chúng, nhưng chắc chắn rằng bạn đẹp trong mắt người yêu và người chồng của bạn. Cứ dùng cái sự đẹp, cái quyền được đẹp và để đẹp đó đi, rồi bạn sẽ thấy sự nghiệp làm người yêu, làm vợ của bạn lên như diều gặp gió. Không tin à? Nhìn tôi mà xem. Tôi đẹp và tôi có quyền đây này!

Em biết mình đang hạnh phúc, bên anh!

Hình như chưa bao giờ em viết cho anh dưới cái tên này. Anh luôn bảo, con người em, dưới vỏ bọc này không tồn tại với anh. Anh chỉ biết em xinh đẹp, em đanh đá, em đáng yêu, em nghịch ngợm và em hay nghĩ suy, chứ không biết tới một cô nàng đỏng đảnh trong nắng, trong gió, trong mưa. Anh cũng chẳng thích em vì một chút mùa thu mà làm buồn mình, chẳng muốn em vì một thoáng mây thưa mà làm sầu mình. Anh muốn em chỉ là của anh, chỉ buồn vì anh, chỉ sầu vì anh, vì anh quá yêu em...
Anh cứ luôn tự nhận mình là người khô khan, ngốc nghếch. Anh không biết viết cho em những dòng chữ yêu thương, lai láng tràn trề. Anh không biết nói những lời mật ngọt, rủ rì thương nhớ. Lại càng không biết cách dỗ dành mỗi lúc em buồn, em khóc, tủi phận thương thân. Nhưng biết không anh, với em, anh là người đàn ông tuyệt vời hơn tất thảy. Và em biết mình đang hạnh phúc bên anh...

Có người đàn ông nào mỗi lần đi siêu thị cứ chăm chăm tìm nồi niêu, xoong chảo chỉ vì "vợ" thích nấu ăn? Có người đàn ông nào mỗi lần ra đường cứ chăm chăm nhìn vào hàng quần áo chỉ vì "vợ" thích váy xanh dương? Có người đàn ông nào mỗi lần về nhà lại xin lỗi vì đã xa "vợ" quá lâu? "Vợ" sợ béo, ăn kiêng nhưng lại cứ thèm bánh ngọt. "Chồng" ngày ngày kiên nhẫn ngồi trả lời hết tất cả những tin nhắn "xin ăn", từ khuyên răn, đồng ý, đồng tình tới phân tích thiệt hơn....

Hai năm rồi mình yêu nhau, bên nhau, rất nhiều giận, rất nhiều dỗi, cũng rất nhiều lầm lỡ, nhưng cho đến ngày hôm nay, em vẫn thấy mình may mắn vì đã yêu anh. Còn sáu tháng nữa cho ngày váy trắng, hoa tươi, còn sáu tháng nữa cho ngày "vợ, chồng" không ngoặc kép (" "). Còn sáu tháng nữa cho cả cuộc đời "khô khan, ngốc nghếch", còn cả em sẽ mãi yêu anh...

P/s: "Hạnh phúc không nói hết được bằng lời. Thế nên tối đến, em sẽ gắng cho nhiều mắm vào canh một chút, anh cố gắng ăn hết nghen anh!"

Thư của người ngày xưa yêu anh và nay yêu một người rất khác!

Anh sẽ thế nào nếu biết, em đã hoàn toàn quên anh?
Đã rất lâu rồi, tên anh, không có dịp hiện hữu trong những luồng suy nghĩ nơi em. Thiếu đi những cái hắt hơi liên tục, đột nhiên, em tự mỉm cười và thầm hỏi, anh đã quen hay chưa?
Em của thời hiện tại bị hạnh phúc làm cho quay cuồng trong bận rộn. Sáng, em bận trong những cái ôm. Trưa, em bận trong những dòng tin nhắn. Và chiều, em bận trong những mắm, muối, canh, cơm. Nên thật lòng, em xin lỗi, nếu có giây nào đó, anh, từ một phương trời xa lắm lắm, thì thầm hỏi nhỏ cái tên em. Em không chắc mình nghe thấy được.
Đừng giữ những bức ảnh của em trong máy tính của anh. Đừng dung tên em làm pass mail anh. Cũng đừng gọi người khác bằng cái tên em đã từng dùng tới. Hãy nghĩ một chút cho người ta, đang bên anh, đang khắc khoải chờ mong sự đổi khác từ anh.
Em viết những dòng này hôm nay, không phải vì nhớ anh lần nữa. Cũng chẳng phải vì luyến tiếc một thoáng yêu xưa. Em, hiện tại, học cách sống riêng em, để không ngoái đầu hoảng sợ trước mỗi ngày qua. Em đang học cách hi vọng một ngày mai lại tới, để sát, đề gần, để đến ngày em áo đỏ vu quy. Em chỉ viết để nhắn anh điều em muốn nói: em quên anh rồi, quên trong nghĩa yêu thương. Em đủ lớn để hiểu rằng chẳng thể nào quên đi một người đã từng tồn tại, đã từng là niềm sống, niềm tin. Em đủ lớn để hiểu rằng không có gì là hoàn hảo, sự quên, chăng, chỉ có ở một góc độ nào. Ta quen nhau trong một quãng quá dài, nên chắc chắn, dù bận rộn với yêu thương nhiều đến mấy, em cũng không thể trả lời rằng em chẳng biết anh. Người hiện tại của em cũng biết nhiều về những điều như thế. Nên chẳng bao giờ còn cố nhắc lại cái tên anh. Anh ấy coi anh như cánh cửa đóng rồi của một ngôi nhà cũ kĩ. Và hài hước rằng, em đã nghĩ, em chỉ là khách thuê trọ trong căn nhà cũ kĩ ấy mà thôi. Một ngày, có người sẽ đến sửa sang, biết bỏ đi những đồ đã hỏng, biết thay thế vào những thứ tốt hơn. Căn nhà cũ sẽ lại sáng trang hoàng và lắp lên một con số mới. Nên, anh à, hãy chấp nhận sự đổi thay, hãy để người anh chấp nhận làm chủ nhân, được quyền sửa sang, được quyền thay bỏ. Chiếc thảm mới màu xanh đâu thể hợp với lớp vôi cũ hồng hồng…
Trong cõi yêu thương, anh đừng tham lam giữ quá nhiều kỉ vật. Hãy để tất cả trong một chiếc rương con và chốt chặt bằng chiếc khóa vàng vững chắc. Cõi yêu thương không chấp nhận sự sẻ chia quá lớn, nên hãy hiểu cho người chủ mới, anh nghe. Hãy để em, một ngày nào trong nỗi vô tình, ngang qua con đường có cái tên quen thuộc, giật mình, xuýt xoa vì căn nhà đẹp, khang trang.


Người ngày xưa yêu anh, và ngày nay yêu một người rất khác.

Khi là cha của con gái...

Đối với một người cha, con gái sẽ luôn là điều đặc biệt nhất họ có. Không giống như việc có một tên nhóc, để có thể cụng đầu, đấu vật, hò dô và chứng tỏ mình là những người đàn ông thực thụ, khi bế trên tay một bé gái, người đàn ông to lớn mà chúng gọi là cha, sợ hãi hơn bao hết. Đó sẽ là sinh vật trái dấu nhỏ bé, dễ thương, non nớt họ từng biết. Đó sẽ là mục tiêu mà họ giành cả đời để bảo vệ, nâng niu và giữ gìn.
Đừng ngạc nhiên khi tôi viết những điều này. Hãy ngạc nhiên với những gì bạn nhận được sau bài viết này, sau cái nhìn đầy yêu thương về cha của bạn.
Tôi đã vô tình, xem một bộ phim có tên: “Cha của cô dâu” hơn mười lần. Người cha tồn tại trong một trăm ba mươi nhăm phút đó, chưa bao giờ tin được, hay chính xác là chưa bao giờ chấp nhận được rằng con gái của mình đã lớn. Mỗi khi nhìn người con gái của mình, trong một tích tắc thôi, ông thấy hiện về một chuỗi hình ảnh bất tận từ khi cô bé còn nằm trong nuôi. Ánh hào quang, lòng tự hào, yêu thương cùng vòng tay của ông luôn xuất hiện quanh cô gái. Nên, khi người con tuyên bố mình sắp có em bé, người cha đã trải qua một chấn động tâm lý vô cùng lớn. Ông nhìn con rể của mình bằng ánh mắt hằn học, những cái siết tay đay nghiến như thể anh ta chính là ngọn nguồn gây ra sự đau khổ cho con gái mình. Ông quyết định tới tiệm cắt tóc, nhuộm tóc đen, ăn mặc trẻ trung, trò chuyện với những cô gái trẻ và quay về, hẹn hò với chính người vợ của mình. Ông cố gắng chứng minh cho mọi người thấy rằng, ông còn trẻ, rất trẻ, và không – ai – có – quyền – bắt- ông- trở - thành – ông- ngoại. Ông gọi con gái của mình bằng những cái tên âu yếm nhất. Rủ cô chơi lại tất cả những trò chơi xưa cũ, tạo cho cô cảm giác gia đình, và đặc biệt là cách xa tên con rể xấu xa. Người xem có thể bật cười trước những hành động cuống cuồng, ngốc nghếch của ông nhưng sau đó, lại lặng người trước những suy nghĩ của ông về người con gái. Ông nhớ từng chút, từng chút về sự đổi thay của con mình. Thay răng hôm nào, lúc mấy tuổi. Người bạn nào đã làm con gãy móng tay… Đó phải chăng là tình yêu con mù quáng?
Người vợ, trước những thay đổi của ông, đã rất buồn rầu. Bà không biết làm thế nào để chồng mình có thể chấp nhận được sự thật rằng họ sắp trở thành ông bà ngoại. Cho tới một ngày, một ngày vô cùng đặc biệt, bà được bác sĩ mời tới, thông báo họ sắp có thêm một đứa con. Người chồng đã ngất xỉu.
Nhưng các bạn biết không, điều tuyệt vời nhất trong cơn ngất xỉu là ông đã nhớ được cảm giác hạnh phúc tột đỉnh của mình khi biết tin mình sẽ có một đứa con – chính là con gái của ông bây giờ. Và ông chợt nhận ra rằng, có thể với ông, con gái ông không bao giờ lớn, không bao giờ xa được vòng tay của ông, nhưng cô cũng đang hạnh phúc như ông ngày ấy….
Chúng ta không bao giờ lớn, không bao giờ già và không bao giờ hư hỏng trong mắt cha mẹ. Chúng ta là những thiên thần tuyệt vời nhất mà họ có. Họ bỏ cả cuộc đời của mình để nhìn ngắm ta, để nâng niu và chiều chuộng chúng ta. Vì vậy, nếu sau này, bạn kết hôn, sinh con, xin đừng bất ngờ trước sự sửng sốt, bàng hoàng của người cha của bạn. Không ai chấp nhận được một cách dễ dàng người con gái bé bỏng của mình, đã không còn hoàn toàn là của mình.
Thật tuyệt khi được là con của cha mẹ mình. Nhất là con gái của cha mình. Bởi sẽ chẳng có người đàn ông nào yêu bạn nhiều như thế. Cũng sẽ chẳng có người đàn ông nào nhớ bạn nhiều như thế. Hãy tin tôi, im lặng và thử một lần ngắm nhìn cha của bạn… Đã bao giờ cha khác chưa cha?
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31