Subscribe to RSS feed

Thư của người ngày xưa yêu anh và nay yêu một người rất khác!

Anh sẽ thế nào nếu biết, em đã hoàn toàn quên anh?
Đã rất lâu rồi, tên anh, không có dịp hiện hữu trong những luồng suy nghĩ nơi em. Thiếu đi những cái hắt hơi liên tục, đột nhiên, em tự mỉm cười và thầm hỏi, anh đã quen hay chưa?
Em của thời hiện tại bị hạnh phúc làm cho quay cuồng trong bận rộn. Sáng, em bận trong những cái ôm. Trưa, em bận trong những dòng tin nhắn. Và chiều, em bận trong những mắm, muối, canh, cơm. Nên thật lòng, em xin lỗi, nếu có giây nào đó, anh, từ một phương trời xa lắm lắm, thì thầm hỏi nhỏ cái tên em. Em không chắc mình nghe thấy được.
Đừng giữ những bức ảnh của em trong máy tính của anh. Đừng dung tên em làm pass mail anh. Cũng đừng gọi người khác bằng cái tên em đã từng dùng tới. Hãy nghĩ một chút cho người ta, đang bên anh, đang khắc khoải chờ mong sự đổi khác từ anh.
Em viết những dòng này hôm nay, không phải vì nhớ anh lần nữa. Cũng chẳng phải vì luyến tiếc một thoáng yêu xưa. Em, hiện tại, học cách sống riêng em, để không ngoái đầu hoảng sợ trước mỗi ngày qua. Em đang học cách hi vọng một ngày mai lại tới, để sát, đề gần, để đến ngày em áo đỏ vu quy. Em chỉ viết để nhắn anh điều em muốn nói: em quên anh rồi, quên trong nghĩa yêu thương. Em đủ lớn để hiểu rằng chẳng thể nào quên đi một người đã từng tồn tại, đã từng là niềm sống, niềm tin. Em đủ lớn để hiểu rằng không có gì là hoàn hảo, sự quên, chăng, chỉ có ở một góc độ nào. Ta quen nhau trong một quãng quá dài, nên chắc chắn, dù bận rộn với yêu thương nhiều đến mấy, em cũng không thể trả lời rằng em chẳng biết anh. Người hiện tại của em cũng biết nhiều về những điều như thế. Nên chẳng bao giờ còn cố nhắc lại cái tên anh. Anh ấy coi anh như cánh cửa đóng rồi của một ngôi nhà cũ kĩ. Và hài hước rằng, em đã nghĩ, em chỉ là khách thuê trọ trong căn nhà cũ kĩ ấy mà thôi. Một ngày, có người sẽ đến sửa sang, biết bỏ đi những đồ đã hỏng, biết thay thế vào những thứ tốt hơn. Căn nhà cũ sẽ lại sáng trang hoàng và lắp lên một con số mới. Nên, anh à, hãy chấp nhận sự đổi thay, hãy để người anh chấp nhận làm chủ nhân, được quyền sửa sang, được quyền thay bỏ. Chiếc thảm mới màu xanh đâu thể hợp với lớp vôi cũ hồng hồng…
Trong cõi yêu thương, anh đừng tham lam giữ quá nhiều kỉ vật. Hãy để tất cả trong một chiếc rương con và chốt chặt bằng chiếc khóa vàng vững chắc. Cõi yêu thương không chấp nhận sự sẻ chia quá lớn, nên hãy hiểu cho người chủ mới, anh nghe. Hãy để em, một ngày nào trong nỗi vô tình, ngang qua con đường có cái tên quen thuộc, giật mình, xuýt xoa vì căn nhà đẹp, khang trang.


Người ngày xưa yêu anh, và ngày nay yêu một người rất khác.

Khi là cha của con gái...

Đối với một người cha, con gái sẽ luôn là điều đặc biệt nhất họ có. Không giống như việc có một tên nhóc, để có thể cụng đầu, đấu vật, hò dô và chứng tỏ mình là những người đàn ông thực thụ, khi bế trên tay một bé gái, người đàn ông to lớn mà chúng gọi là cha, sợ hãi hơn bao hết. Đó sẽ là sinh vật trái dấu nhỏ bé, dễ thương, non nớt họ từng biết. Đó sẽ là mục tiêu mà họ giành cả đời để bảo vệ, nâng niu và giữ gìn.
Đừng ngạc nhiên khi tôi viết những điều này. Hãy ngạc nhiên với những gì bạn nhận được sau bài viết này, sau cái nhìn đầy yêu thương về cha của bạn.
Tôi đã vô tình, xem một bộ phim có tên: “Cha của cô dâu” hơn mười lần. Người cha tồn tại trong một trăm ba mươi nhăm phút đó, chưa bao giờ tin được, hay chính xác là chưa bao giờ chấp nhận được rằng con gái của mình đã lớn. Mỗi khi nhìn người con gái của mình, trong một tích tắc thôi, ông thấy hiện về một chuỗi hình ảnh bất tận từ khi cô bé còn nằm trong nuôi. Ánh hào quang, lòng tự hào, yêu thương cùng vòng tay của ông luôn xuất hiện quanh cô gái. Nên, khi người con tuyên bố mình sắp có em bé, người cha đã trải qua một chấn động tâm lý vô cùng lớn. Ông nhìn con rể của mình bằng ánh mắt hằn học, những cái siết tay đay nghiến như thể anh ta chính là ngọn nguồn gây ra sự đau khổ cho con gái mình. Ông quyết định tới tiệm cắt tóc, nhuộm tóc đen, ăn mặc trẻ trung, trò chuyện với những cô gái trẻ và quay về, hẹn hò với chính người vợ của mình. Ông cố gắng chứng minh cho mọi người thấy rằng, ông còn trẻ, rất trẻ, và không – ai – có – quyền – bắt- ông- trở - thành – ông- ngoại. Ông gọi con gái của mình bằng những cái tên âu yếm nhất. Rủ cô chơi lại tất cả những trò chơi xưa cũ, tạo cho cô cảm giác gia đình, và đặc biệt là cách xa tên con rể xấu xa. Người xem có thể bật cười trước những hành động cuống cuồng, ngốc nghếch của ông nhưng sau đó, lại lặng người trước những suy nghĩ của ông về người con gái. Ông nhớ từng chút, từng chút về sự đổi thay của con mình. Thay răng hôm nào, lúc mấy tuổi. Người bạn nào đã làm con gãy móng tay… Đó phải chăng là tình yêu con mù quáng?
Người vợ, trước những thay đổi của ông, đã rất buồn rầu. Bà không biết làm thế nào để chồng mình có thể chấp nhận được sự thật rằng họ sắp trở thành ông bà ngoại. Cho tới một ngày, một ngày vô cùng đặc biệt, bà được bác sĩ mời tới, thông báo họ sắp có thêm một đứa con. Người chồng đã ngất xỉu.
Nhưng các bạn biết không, điều tuyệt vời nhất trong cơn ngất xỉu là ông đã nhớ được cảm giác hạnh phúc tột đỉnh của mình khi biết tin mình sẽ có một đứa con – chính là con gái của ông bây giờ. Và ông chợt nhận ra rằng, có thể với ông, con gái ông không bao giờ lớn, không bao giờ xa được vòng tay của ông, nhưng cô cũng đang hạnh phúc như ông ngày ấy….
Chúng ta không bao giờ lớn, không bao giờ già và không bao giờ hư hỏng trong mắt cha mẹ. Chúng ta là những thiên thần tuyệt vời nhất mà họ có. Họ bỏ cả cuộc đời của mình để nhìn ngắm ta, để nâng niu và chiều chuộng chúng ta. Vì vậy, nếu sau này, bạn kết hôn, sinh con, xin đừng bất ngờ trước sự sửng sốt, bàng hoàng của người cha của bạn. Không ai chấp nhận được một cách dễ dàng người con gái bé bỏng của mình, đã không còn hoàn toàn là của mình.
Thật tuyệt khi được là con của cha mẹ mình. Nhất là con gái của cha mình. Bởi sẽ chẳng có người đàn ông nào yêu bạn nhiều như thế. Cũng sẽ chẳng có người đàn ông nào nhớ bạn nhiều như thế. Hãy tin tôi, im lặng và thử một lần ngắm nhìn cha của bạn… Đã bao giờ cha khác chưa cha?

Rất chi là vớ vẩn!

Anh có muốn thấy nụ cười của em giữa một sáng mùa thu không? Hãy nhắm mắt và đếm ....

Một!
Em không xinh đẹp. Em không duyên dáng. Và em cũng không hề cá tính. Tất cả những gì người ta nhớ về em chỉ là một cái lúm đồng tiền. Một thôi. Bên trái. Anh hãy nhớ kĩ nhé, để cả khi lá điệp che lấp hết không gian, anh vẫn nhận ra em đang lẩn mình trong gió.
Hai!
Em không mạnh mẽ,và em không yếu đuối. Em ngốc nghếch và hay hoảng loạn. Nếu một ngày nào đó, anh thấy em đứng dạy thật nhanh, mặt câng câng cùng những lời cay nghiệt, hãy ôm thật chặt tay em, hãy để em nói hết, hãy để em điên hết... Bởi thật ra, em chẳng biết nói dù chỉ một lời những gì mình nghĩ. Em hành động theo đúng bản năng mâu thuẫn của một con người. Em muốn mình được giữ lại thật mạnh mẽ, để thấy mình cũng đã một lần mạnh mẽ đòi đi...
Ba!
Em không biết hề biết cách yêu thương. Sống quá bản năng, chỉ làm theo những gì mình thích biến em thành một đứa con gái khó tính nhất trên đời. Em thay đổi đến nắng, mưa nhìn không kịp. Nên hãy kiên nhẫn một chút trước em khi đó. Bởi sau những giây cáu gắt, em sẽ lại cuộn tròn người để nũng nịu xin anh...

..............
Em biết nhiều khi em quá đỗi lạ lùng, để anh phải nghĩ, phải suy, phải buồn, phải giận... Nhưng ai bảo anh yêu em cơ chứ, ai bảo anh yêu một người ngốc nghếch là em!
Em thích những buổi chiều hơi hơi gió, được nếm cái mùi mồ hôi mặn chát trên vai anh.
Em thích những lúc chiều tà, được cau có quát anh không rửa rau, thái củ.
Em thích những khi đèn bắt đầu tỏ, được nhìn anh xoa xuýt vị canh cay.
Em thích cả những lúc cãi nhau, anh im lặng, chấp nhận nhún mình chờ em "xả lũ".
Hay những lúc ấm ức chuyện ngoài kia, em thích cách anh ôm, thích lời anh thủ thỉ.
....
Bốn!
Em nóng tính và rất đỗi kiêu căng. Đừng bao giờ khiến em cảm thấy mình là người thua cuộc. Khéo léo dàn xếp thành một ván cờ hòa, em đảm bảo anh sẽ nhận được nhiều hơn yên tĩnh. p
Năm!
Em biết mình béo, nhưng vì anh thích thế, nên có lẽ cứ vài ba tháng một lần, em sẽ lại kiêng, giảm như bây giờ. Có ai thích béo quá đâu. chỉ béo vừa vừa thôi, thế mới là quyến rũ.
..... Đếm tới đây thôi nhé, vì em đứng nhiều mỏi chân lắm. Anh mở mắt, và... ôm em đi!

......

Đừng khóc nữa em ơi, giọt nước mắt, hãy để thêm một lần gió gạt.
Đừng khóc nữa em ơi, cuộc đời không thể dài bằng những lằn nước mắt, nhưng đừng cố so đo bằng một kiếp buồn rầu.
Tôi biết em buồn nhiều. Tôi biết em đang đau. Nhưng có cần khóc vậy không em? Khóc chẳng làm lòng em dịu lại. Mà chỉ hờn thêm một nỗi tủi, nỗi thương thân.
Giọt nước mắt sắp lăn kia, xin em, giành cho một ngày nhiều nắng. Để ai ai cũng được ngắm nhìn niềm hạnh phúc của em. Đừng khóc cho buồn thương, đừng khóc cho sầu ai, hãy chỉ khóc cho niềm hạnh phúc mà ngày mai, ngày kia, ngày kìa, hay một ngày nào đó em được hưởng. Sẽ chẳng là bất công một khi em đã được sinh ra. Nên đừng khóc nữa em ơi, hãy tận hưởng đi những tiếng lắc nhẹ nhàng của nhịp thời gian cần mẫn.
Đừng khóc nữa em, tiếng nấc và bờ vai rung rung của em làm cõi lòng tôi đau nhói. Tôi ở trong em, nhưng chưa một lần vỗ về, chưa một lần an ủi, chưa một lần ôm trọn tấm thân em. Hay chính xác là dẫu có muốn cũng chẳng thể làm.... Tôi chỉ là cái bóng trong em, chỉ là thứ để em lấy ra mỗi khi cần khoảng lặng. Giống như một thứ ngăn chặn dòng nước mắt. Tôi chỉ như vậy thôi... Vì thế, nếu khóc, xin em, hãy khóc cả phần tôi, để em biết, em- tôi- mình cô độc biết nhường nào.

Vô đề cho một sớm thu sang....

Gió thu thiếu hơi nắng vàng nên không đủ làm khô giọt nước mắt của em ngày hôm ấy….
Cũng ngày hôm ấy, em biết, thu, với mình, chỉ là một ý niệm xa xôi… Sẽ chẳng bao giờ thu thật lòng, thật dạ đến nơi em…
Phải chăng vì mang tên một loài hoa mùa hạ nên thu chối từ em ra khỏi những bình yên? Phải chăng sắc hồng le lói cuối mùa nơi em quá nổi bật giữa một trời vàng tươi những nắng, những cúc? Em lại buồn cho một sớm thu sang. Không phải buồn cho thu. Mà buồn cho mình. Khóc cho mình.
Em không biết phải viết gì từ rất lâu, rất lâu rồi. Nên những dòng nghĩ đã biến thành nước mắt? Vui, buồn không còn được thể hiện bằng con chữ…. Em sắp rời xa… Hay em đã quá xa lạ?
Thu nợ em sao nhiều quá thu ơi…

Lạ lắm, một mùa thu...

Lạ lắm anh ơi, ở ngoài kia,
mùa thu đang hiện hữu.
giữa cái nắng vàng của hạ mới chờm qua.
Khoảng sân vắng đầy màu nâu của lá
Xao xác lòng cơn gió đợi giông qua.

Lạ lắm anh ơi, ở ngoài kia
mùa thu đang hiện hữu
giữa cái oi nồng của hạ mới vào chờm qua
Vầng cơm nguội chưa đen đầu kẽ quả
Đã vội vàng sực nức góc đường quen.

Và lạ lắm anh ơi,
Cánh thiệp hồng mang nét vẽ cỏ may
Em đã hẹn khi cúc vàng chợt điểm
Mới nương nhẹ theo lần con gió thổi
Báo thương yêu tới khắp mọi ngõ cùng,
Thế mà hạ mới vừa chờm qua ngõ
Thiệp đã tự về như thể đón thu sang…


Mình đã bao lần hò hẹn một mùa thu, anh lấy sen hồng làm kiệu, đài sen làm lọng, lá sen làm rèm, chập chùng nơi ngõ cửa nhà em…
Mình đã bao lần hò hẹn một mùa thu, anh không để sen tàn khi cúc vàng lấn lướt. Thiệp hồng sẽ giữ mãi sắc sen yêu.
Mình đã bao lần hò hẹn một mùa thu, anh không để em một mình đi tìm con gió, một mình thầm lặng gỡ hơi may.
Mình đã bao lần hò hẹn một mùa thu, anh đến đón cả bốn mùa về ngõ nhỏ, rồi thẹn thùng em khẽ bước theo sau…
Mình đã hẹn rất nhiều. Và mình đợi mùa thu. Nhưng đột ngột, sáng nay, vừa mở cửa, anh khẽ khàng ôm màu sen đỏ: Thu về rồi, giữa lúc hạ đang sang.


Quyết định riêng em... Hay vì em không hề xứng đáng...

Em, có lẽ phải rời xa anh thôi… Những quãng ngày đằng đẵng đã khiến em hiểu ra rằng, em không xứng đáng.
Em đã thường ví cuộc đời như một trang giấy trắng. Mỗi ngày qua đi, trang giấy sẽ đươc lấy đầy bởi những dòng chữ, những hình vẽ. Nhưng cũng có lúc , mực được đổ tràn lên bề mặt trang giấy. Dù có cố gắng tẩy, có cố gắng xóa, những vết lem ấy vẫn còn.

Em chẳng xứng đáng với anh đâu. Không một chút nào xứng đáng.

Người đàn bà tội lỗi là em chẳng còn chút tự tin nào để nhìn vào mắt anh và nói một lời yêu. Dù rằng yêu thật. Anh đã nói anh không quan tâm tới quá khứ. Và rằng đã là cuộc sống thì không thể tránh khỏi sai lầm. Nhưng rõ rang, có những sai lầm người ta có thể dễ dàng chuộc lại. Và có những sai lầm, cả đời cả kiếp cũng không thể dịch chuyển….

Em hiểu hơn ai hết, anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường như bao người khác. Em không có quyền bắt anh phải bao dung, phải độ lượng, phải kìm nén mình như thế. Em biết anh đã rất khó khan để có thể chấp nhận em như hiện tại. Để có thể lại nói lời yêu, để có thể lại mơ về một gia đình nhỏ… Không đáng anh ơi cho một người như thế…

Nhiều khi em đã ước có thể giấu nhẹm đi quá khứ. Em đã ước rằng mình chưa kể cho anh nghe tất cả. Để với anh, em mãi là con nhóc hồn nhiên, tinh quái. Để với anh, em vẫn là một tờ giấy trắng sạch lề, gọn nếp.

Có người đàn ông nào muốn ôm trong tay mình một người đàn bà tội lỗi đâu anh. Dù như anh nói, em mang thứ tội lỗi mà bất cứ kẻ đang yêu, đã yêu nào cũng có thể mang. Nhưng với anh, với thứ niềm tin bất diệt mà em giữ nơi riêng anh, em không thể hiện hộ, không thể thứ tha. Anh nói anh muốn làm người cuối cùng. Anh không quan tâm người đàn ông đầu tiên là ai. Anh không cần biết quá khứ như thế nào. Chỉ cần hiện tại, em yêu anh, chờ anh và mãi mãi bên anh. Nhưng… Cuộc sống của những chữ nhưng chẳng để ai yên ổn bao giờ…Em không thể dễ dàng chấp nhận sự tha thứ của anh. Bởi đơn giản, sau nhiều cơn ác mộng, em nhận ra, thời gian cũng không phải là liều thuốc tiên. Em còn không quên được thì sao anh quên được. Và em nhận ra những khoảng trống giữa đôi mình….

Anh hay im lặng. Gương mặt trầm trong bóng tối, giữa những bản nhạc ngọt ngào…. Anh nghĩ gì hả anh?
Biết em cầu mong điều gì những khi ấy không anh? Thà anh quát mắng em rằng tại sao lại ngốc nghếch, tại sao lại ngu dại như thế? Thà anh đừng nhìn vào em. Thà anh đừng nói yêu em. Thà anh đừng cố neo mình vào công việc như thế để xa em….

Lúc nào anh cũng bận. Khoảng thời gian anh giành cho em đang ngày càng rút ngắn. Không có em thì anh cũng vẫn bận như thế thôi mà….

Vậy hãy cứ để anh bận rộn. Và hãy cứ để anh dần quên em. Công việc sẽ chiếm lĩnh toàn bộ thời gian anh có. Để khuôn mặt em dần lùi về phía sau… Sẽ là điều nên làm… Vì mãi mãi, em chẳng thể xứng đáng với anh. Vì mãi mãi, em chẳng soi sang khoảng tối anh đang ngồi. Vì mãi mãi, em chẳng thể khiến anh thôi im lặng…. Dù rằng rất yêu anh…

Em đưa ra quyết định của mình ngay giữa lần đêm tối
Để khi ác mộng tìm về em chẳng với tay anh
Để giấc mộng yên bình anh nơi ấy
Chẳng thảng thốt giật mình vì quá khứ nơi em…..


February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29