True_Love

Ai cũng có một câu chuyện, và ko ai cần những câu chuyện, của tôi hay của bạn...

Subscribe to RSS feed

Không tuyệt vọng


Em muốn lên đồi buổi sớm mai
nghe nỗi nhớ lăn dài như viên sỏi
bặt tăm từ phía khởi đầu.

Em muốn về trên đồng cỏ
giữa gió trưa thả một cánh diều
ngỏ một bàn tay không níu, không buông.

Em muốn lang thang buổi chiều phố cổ
ngồi bên những quân cờ
xem con tốt qua sông lòng không bịn rịn.

Em muốn đêm đừng khóc. Thôi đừng khóc!
khi chỉ hơi thở vào ra là thật hơn tất cả
tất cả nỗi buồn…

Em có thể làm tất cả
một mình
không tuyệt vọng.

(Cỏ Nâu)

Cho trái tim ở lại chốn này

76b625e11e4e80b2
Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!

Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn
ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp
biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám
biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén
biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt
từ chối để lại những dấu chân…

Chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc
sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác
mặc yêu thương có những nghĩa lý gì...

......
(N.P.V)

Thiên An Môn:

BÀI HỌC VỀ TỘI ÁC MAN RỢ - J.B Nguyễn Hữu Vinh
200986349_1569905769_THIEN%20AN%20MON%2002

Kỷ niệm 20 năm cuộc đàn áp đẫm máu tại Quảng trường Thiên An Môn – của nhà cầm quyền Bắc Kinh với những người dân Trung Quốc biểu tình đòi tự do, dân chủ, hãy suy nghĩ về tội ác không thể quên đối với loài người.

Quân đội nhân dân Trung Quốc với những đoàn xe tăng được mua bằng tiền của nhân dân đã được huy động đến để cán nát những thanh niên, sinh viên và quần chúng yêu nước, yêu tự do dân chủ vào đêm 4.6.1989 tại Quảng trường Thiên An Môn.

Con số người chết chưa được công bố rõ ràng. “Những ước tính về con số thiệt mạng dân sự khác nhau: 400-800 (CIA), 2.600 (Chữ thập đỏ Trung Quốc) và một nguồn chưa được xác định khác là 5.000. Số người bị thương từ 7.000 đến 10.000” (Theo Wikipedia)

Những tội ác dù được thực hiện ban đêm theo sách lược của những người Cộng sản Trung Quốc, họ tưởng chừng có thể mượn màn đêm che đi tội ác của mình trước lương tri nhân loại. Nhưng, nhân loại không quên, nhân dân Trung Quốc đã không quên.

Đây là một tội ác man rợ của nhà cầm quyền Trung cộng với chính đồng bào mình, nhân dân mình.

Đã hai mươi năm qua, cuộc tàn sát đẫm máu đó vẫn đang là một nỗi đau và uất hận trong lòng mỗi người dân Trung Quốc yêu chuộng hòa bình, tự do, dân chủ. Đó vẫn là một vết nhơ ngàn đời không thể rửa và là một minh chứng hùng hồn, bài học đau thương về tội ác của Trung cộng đã gây ra ở đất nước này.



Sự kiện đó nói lên điều gì?

Không thể giải thích gì hơn là vì để bảo vệ sự độc tài của mình, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã không ngần ngại quay lại để cán nát quần chúng nhân dân Trung Quốc khi họ chống tham nhũng và đòi tự do dân chủ.

Cũng không thể giải thích gì hơn, chính những người Cộng sản Trung Quốc luôn tự vinh danh là nô bộc của nhân dân đã lộ nguyên hình là những kẻ khát máu và bất chấp tính người khi vị trí độc quyền, độc đảng của mình bị đe dọa bởi những cuộc biểu tình ôn hòa, bất bạo động. Họ đã trở mặt với nhân dân khi quyền lực đã được kiểm soát bởi tay họ.

Đó cũng là cách hành xử của một “chính quyền được sinh ra từ họng súng” như Mao Trạch Đông đã nói.


Tội ác diệt chủng

Nhớ đến tội ác diệt chủng, người ta không thể quên đất nước Campuchia láng giềng đã từng chịu nạn diệt chủng một thời gian dài dưới bàn tay của bọn Khơme Đỏ Polpot – IengXary. Những người cũng thường tự mệnh danh là “Cộng sản chân chính và trong sạch”. Những đàn em, học trò của Chủ nghĩa Mao và Cộng sản Quốc tế.

Bè lũ Polpot - IengXary một thời đã là “những người cộng sản anh em” của Việt Nam, đã gây bao nhiêu tội ác diệt chủng không chỉ với nhân dân Việt Nam bằng những cuộc tàn sát đẫm máu ở Ba Chúc - An Giang với 3.157 người bị sát hại từ buổi sáng 18-4-1978. Hơn 20.000 người Việt Nam tại dọc biên giới đã bị bọn chúng sát hại.

Hơn thế nữa, ngay cả với đồng bào, nhân dân mình, bè lũ Polpot còn thực hiện chính sách diệt chủng và cải tạo xã hội bằng cuốc, thuổng để xây dựng một “mô hình Cộng sản trong sạch”: Không chợ búa, không gia đình, không tiền tệ, không trí thức…

Hậu quả của việc “xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản trong sạch” này là 2,5 triệu người Campuchia đã bị sát hại dã man.

Với những tội ác diệt chủng này, người ta thấy bóng dáng của Chủ nghĩa phát xít hiện nguyên hình. Chỉ có điều khác hơn là Chủ nghĩa Phát xít dù man rợ, cũng thường chỉ giết hàng loạt người dị chủng trừ dân tộc mình. Còn ở đây, bọn Khơme Đỏ đã không ngần ngại gây tội ác diệt chủng ngay với nhân dân mình, đồng bào và dân tộc mình.

Trên bình diện quốc tế, những cuộc chiến giữa những đất nước “cộng sản anh em” lại là những cuộc chiến đẫm máu và khốc liệt. Điển hình là cuộc xâm lược Việt Nam của nhà cầm quyền Bắc Kinh từ 17.2-05.3.1979. Những tội ác này còn in đậm trong lòng người Việt Nam dù vốn giàu lòng vị tha.


Những bài học cho hôm nay

Những nạn nhân của cuộc đàn áp này đã hai mươi năm chưa được siêu thoát. Người thân của các nạn nhân đang đau nỗi đau riêng của gia đình và nỗi đau chung của cả dân tộc Trung Quốc vẫn dưới sự cai trị của nhóm độc tài đảng trị.

Những hình ảnh, những video quay lại sự rùng rợn, ghê tởm của tội ác Thiên An Môn hai mươi năm trước nhắc nhủ người dân Việt điều gì?

Với chính nhân dân mình, đồng loại của mình, dân tộc mình mà nhà cầm quyền Bắc Kinh còn không ngần ngại dùng xe tăng cán nát hàng loạt, là một tội ác chống nhân loại.

Vậy thì đâu có gì lạ khi những ngư dân Hậu Lộc – Thanh Hóa hiền lành đánh cá trên biển Việt Nam bị tàu Trung Quốc bắn chết một cách ngang nhiên.

Đâu có lạ gì khi để thỏa mãn mưu đồ bành trướng của giấc mơ Đại Hán, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã tấn công chiếm giữ Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974. Năm 1988, Trường Sa của Việt Nam cũng đã bị đánh chiếm trắng trợn, 64 chiến sỹ đã bỏ mạng khi canh giữ từng hòn đảo chìm của đất nước.

Đâu có gì là lạ khi những ngư dân Việt Nam hiện nay đang bó gối ngồi nhà vì những lệnh ngang ngược cấm đánh bắt cá trên biển Việt Nam từ nhà cầm quyền Trung Quốc sau khi hàng loạt tàu bè của ngư dân bị tàu của “nước ngoài” tấn công.

Chỉ có những điều lạ là những cuộc biểu tình, biểu thị lòng yêu nước của thanh niên và nhân dân Việt Nam đã bị nhà cầm quyền Việt Nam trấn áp. Chỉ có điều lạ là những “công nhân nước ngoài” vào Việt Nam lao động với con số đã tính được là hàng ngàn người và rất nhiều người không hề có giấy phép mà không có cơ quan nào đứng ra nhận trách nhiệm.

Và có một điều lạ lùng nhất, là dự án Bauxite Tây Nguyên đã được triển khai, rước quân Trung Quốc vào mái nhà Tây Nguyên, dù mọi tầng lớp nhân dân, trí thức đã hết sức bất bình.

Để giải thích điều lạ lùng này, cũng cần biết rằng chính những cơ quan đã và đang “làm hết sức mình” cho dự án này được triển khai lại là cơ quan đã có trang web tuyên truyền rằng phần lãnh thổ Việt Nam bị Trung Quốc cướp đoạt là “của Trung Quốc”?

Với những người cộng sản Trung Quốc, khi chính nhân dân mình, đồng bào mình còn bị tàn sát không gớm tay, thì với nhân dân Việt Nam hay dân tộc khác, có nên trông đợi vào sự hữu hảo, hữu nghị hay lòng tốt của họ?

Dù cho đó là 16 chữ vàng hay 1600 chữ gì đi nữa, cũng cần suy xét và cân nhắc cẩn thận những lời hoa mỹ của những người Cộng sản Trung Quốc với đất nước này, dân tộc này.

Là người dân Việt Nam, chúng ta hãy tỉnh thức, nếu chúng ta không muốn đất nước này quay lại thời kỳ 1000 năm Bắc thuộc.


Hà Nội, Ngày 4 tháng 6 năm 2009
J.B Nguyễn Hữu Vinh
[/B]

TỰ KHÚC

Lối thơ của Đinh Thu Hiền cũng dễ chịu, nếu ko muốn nói là tôi rất thích đọc chị, thơ cũng như văn - một cá tính mạnh mẽ trong một tâm hồn yếu đuối. Đọc "Mắt Nhắm Hờ" (entry trước) như lột tả hết con người chị theo 1 khía cạnh cảm xúc nào đó, 1 mảng tâm hồn chị mà tôi cảm nhận được. Tôi ko biết nữa, chỉ thấy tâm hồn mình đồng điệu, tinh ranh và yếu đuối, nhạy cảm và đa mang..., chỉ thấy chị viết mà như lột tả hết cảm xúc tôi, con người tôi, cũng biết yêu, biết tự trọng biết khinh miệt, cũng tự ái vặt, cũng cái thói sĩ diện hão...Kỳ thực chị lột tả bằng 1 lối văn khinh khỉnh, bất cần nhưng dí dỏm, sâu sắc...Giọng văn ngang tàng nhưng ko phóng túng. Chị ko cố trưng ra 1 khuôn mặt cười, chị chỉ trưng ra 1 khuôn mặt bình thản nhưng người hiểu chuyện sẽ nhìn thấy phía sau gương mặt ấy là những giọt nước mắt nóng hổi...
Như một đoạn trong "Mắt nhắm hờ", chị viết "Có lần anh sơ ý để điện thoại trên bàn uống nước, tôi đã đọc trộm tin nhắn. Đau nhất là tên người nhận tin được viết tắt, tôi không sao đoán được mồm ngang mũi dọc của tình địch thế nào. Trên đường chạy xe về nhà, nước mắt nước mũi giàn ra cả bên ngoài kính mát, đành phải dừng xe lấy khẩu trang bịt mặt lại. Khóc hết cơn tủi thân rồi, tôi sung lên, bụng bảo dạ là việc gì phải khóc. Cuối tuần này, nhất định tôi sẽ đi ăn tối với thằng khác. Thế nhưng cuối tuần ấy, đột nhiên tôi lại rơi vào trạng thái chung thủy. Điện thoại réo rắt mấy lần tôi chẳng thèm bắt máy. Cứ ngồi chờ mốc mỏ tiếng chuông điện thoại đã cài loại nhạc riêng của anh..."
Mượn một câu để tả chị "Người đàn bà làm thơ; Sống thái wá; Dù ở cực này hay cực khác; Trái tim thường dễ đau..."

Ừ thì khóc một dòng sông
Bỏ quên một mảnh trăng lồng trên đê
Cũ đi thì mới lại về
Đắm say đi, những hẹn thề chết theo

Hờn ghen gom được bao nhiêu
Cái lam lũ, cái nuông chiều đã xưa
Vòng ôm giờ cũng như thừa
Trái tim giờ đập mau thưa lần hồi

Em mang nặng tuổi hai mươi
Hồn nhiên không đủ trả người vô tâm
Gọi tên hàng vạn lỗi lầm
Ngọt trong gian dối cũng cầm bằng không

Chiều nay chuẩn bị cưới chồng
Sáng nay ngồi khóc dòng sông đã đầy
[/FONT]
ĐINH THU HIỀN

Bài học “bất ngờ” với Trung Quốc vẫn còn đó

Ngày 17.2.1979, Trung Quốc bất ngờ tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Và cả nước cũng hoàn toàn bất ngờ, không tin vào tai mình khi nghe đài truyền thanh Việt Nam thông báo.

Ngày 14.3.1988, Trung Quốc bất ngờ dùng vũ lực tấn công đảo Gạc Ma thuộc huyện Trường Sa của Việt Nam. Mới đây, trong tháng 3.2008 Trung Quốc đưa lên mạng đoạn phim do họ quay toàn cảnh đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam, nhằm mục đích biểu dương lực lượng hải quân Trung Quốc.

Tóm tắt đoạn phim trên youtype của Trung Quốc : về phía Việt Nam là tàu hàng vận chuyển hậu cần. Các chiến sĩ Việt Nam, người cởi trần, người đứng ung dung trên boong tàu, ngắm nhìn tàu chiến Trung Quốc như ngắm nhìn những đồng nghiệp đi biển. Họ không hiểu rằng chỉ vài phút nữa cuộc sống của họ sẽ bị tước đoạt, để lại vợ con nheo nhóc ở quê nhà. Thuyền viên Việt Nam lên đảo. Là đảo chìm, nhưng nước ở đây chỉ đến đầu gối. Trên đảo không có một phương tiện phòng vệ tối thiểu: không công sự, không vũ khí. Trung Quốc dùng các tàu chiến hiện đại nhất bất ngờ bắn vào những người lính Việt Nam không có phương tiện chống cự trên đảo. Những người lính Việt Nam ngã xuống như đang xếp hàng ngang giữa trường bắn. Tàu hàng vận tải Việt Nam lao lên đảo để che đạn cho những người lính trên đảo và cứu thương nhưng bị tàu chiến Trung Quốc dùng hỏa lực hạng nặng chặn lại và bắn chìm…

Chiến thuật “bất ngờ” là một hình thức chiến tranh truyền thống của Trung Quốc. Họ đưa ra các cách tiếp cận khác nhau, sau đó bất ngờ tiêu diệt đối phương. Hãy nhìn lại năm 2008 là năm xảy ra nhiều sự kiện có tính liên hoàn về chiến lược của Trung Quốc với Việt Nam.

Đầu năm 2008, đài truyền hình Việt Nam đưa tin Tập đoàn Tân Tạo đề nghị đưa Trung Quốc vào quần đảo Nam Du xây dựng cảng than cung cấp than cho nhà máy nhiệt điện Kiên Lương. Giữa năm 2008, Đài Loan thành công chiếm hữu vịnh Sơn Dương với vốn 100% vốn của Đài Loan xây dựng khu luyện thép lớn nhất Việt Nam. Cuối năm 2008 sự việc Nhà máy luyện nhôm Tân Rai và Nhơn Cơ bị lộ ra.

Về công nghệ, để tinh luyện bauxite Tây Nguyên cần qua năm bước: (1) khai thác quặng bauxite; (2) tinh luyện bằng nước: (3) tinh luyện bằng xút và hoá chất; (4) nung kết sản phẩm để có alumin (oxit nhôm); và (5) điện phân oxit nhôm để lấy nhôm.

Việc tuyển quặng bằng nước và xút cùng hoá chất trong bước 2 và 3 để tạo ra alumin sẽ thải ra môi trường một lượng rất lớn chất thải nước hoặc được làm khô tại thượng nguồn sông Đồng Nai. Dù có được làm khô, chúng cũng sẽ bị nước mưa hoà tan và làm ô nhiễm vùng đầu nguồn.

Từ năm 1988, theo yêu cầu của Bộ trưởng Bộ GTVT Lê Ngọc Hoàn, tôi đã nghiên cứu khá kỹ giải pháp xử lý bô xít Tây Nguyên. Kết luận khi đó là dứt khoát không thực hiện bước 2,3,4,5 tại Tây Nguyên, vì sẽ tạo ra quả bom hóa chất ngày càng lớn theo công suất và thời gian nằm trên đầu nguồn sông Đồng Nai hay sông Sebroc. Việc xây đập chứa bùn đỏ trên đầu nguồn hai dòng sông trên không chỉ cực kỳ tốn kém, mà còn giúp cho kẻ thù tạo ra một loại vũ khí mới có tính hủy diệt cực kỳ ghê gớm với nền kinh tế Việt Nam, khi có chiến tranh.

Trong kháng chiến chống Mỹ, để phá hủy các cơ sở tự cung tự cấp lương thực của Việt Nam trong chiến khu, Mỹ phải dùng từng chiếc may bay đi rải chất độc da cam để phát quang.

Với Trung Quốc thì họ thâm hiểm hơn nhiều. Họ thiết kế, thi công cho Việt Nam các nhà máy luyện bô xít trên Tây Nguyên với mục tiêu không chỉ thỏa mãn cơn khát nhôm của họ mà nhân cơ hội này họ còn sản xuất và “thả” được quả bom nằm “ngủ” trên thượng nguồn sông Đồng Nai. Khi xảy ra kịch bản chiến tranh biên giới như năm 1979, dự đoán là Trung Quốc có thể sẽ một mặt chiếm Sơn Dương –Hà Tĩnh chặn đường tiếp tế từ Nam ra Bắc bằng đường biển và đường bộ, mặt khác sẽ chiếm quần đảo Nam Du để cắt đứt con đường tiếp tế đường biển của Quốc tế đến Việt Nam, và sẽ có thể tiến hành đánh bom phá hủy các bể chứa bùn đỏ trên thượng nguồn sông Đồng Nai nhằm cắt đứt nguồn nước uống của các tỉnh miền Đông và Thành phố Hồ Chí Minh để phá hủy nền kinh tế và gây hỗn loạn hậu phương của Việt Nam.

Giả như kịch bản đó xảy ra, chúng ta sẽ làm gì? Câu trả lời là vô phương cứu vãn!

Xem phim Trung Quốc đánh Gạc Ma ngày 14.3.1988, chúng ta hiểu Trung Quốc đã và sẽ hành động “bất ngờ” khi chúng ta mất cảnh giác.

Vậy hôm nay hợp tác với Trung Quốc xây dựng nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ, chúng ta có tính đến khả năng một ngày nào đó sự hợp tác hữu hảo đôi bên không còn (vốn dĩ đã chẳng có), thì Trung Quốc sẽ đánh bom phá hủy các bể chứa bùn đỏ, để khống chế kinh tế và làm hỗn loạn xã hội Việt Nam khi có chiến sự không?

KS Doãn Mạnh Dũng

Nguồn: kinhtebien.vn

Entry for June 25, 2009

...

NGÀY ANH TRỞ LẠI

NGÀY ANH TRỞ LẠI magnify

Em quỳ xuống lòng em lần cuối
tạ ơn ngày tháng trước, và anh
tạ ơn cỏ và mùa thu ngày đó
tạ ơn em yêu mến cũ trong ngần

Em quỳ xuống lòng em mặn đắng
xin đừng về, đôi mắt ấm ngày xưa
xin đừng hẹn, thôi xin anh đừng hứa
cỏ dẫu xanh, tất cả vẫn phai nhòa

Anh yêu dấu, không thuộc về ta nữa
trái tim em ngày ấy lạc đâu rồi

tình yêu lạc cuối trời hay chẳng có
đời chúng mình như nước lỡ trôi xuôi...

Đời chúng mình... tan vỡ một lần thôi
lòng đã hẹp một lần. Yêu đã hết
em quỳ xuống xin em đừng thương tiếc
đớn đau kia không đủ sức nhận hai lần!

Em quỳ xuống. Ôi ước gì tất cả
chỉ là mơ, chưa là thực bao giờ

em chưa khóc. Anh chưa hề bạc bẽo
ôi ước gì chưa có những bài thơ

Chưa nhân chứng, em lừa em lần nữa
mang dại khờ quỳ xuống nhuốm tàn tro...

- thơ ĐINH THỊ THU VÂN

(Ghi chú: Hình chỉ có tính chất minh họa)

Entry for June 17, 2009

Entry for June 17, 2009 magnify

Bạn bè ngưỡng mộ lẫn ghen ty, bạn có 1 anh chồng giỏi dang, cao, to, đẹp giai, là chủ một doanh nghiệp về dịch vụ du lịch, 1 căn nhà 3 tấm mặt tiền hẻm...xe đạp?! bốn bánh hiệu...Jac?! Với 1 nhan sắc trung bình kém (theo đánh giá chủ wan của tôi), theo học 1 khóa học bậc trung, có 1 cv trung bình, đời sống cân bằng đến tẻ nhạt...lớn lên ở một miền wê nghèo xơ xác, xơ xác như chính ngôi nhà bạn sống, wanh năm nước phủ...

Anh ấy tốt nghiệp cao học, có học thức, biết cư xử, vui tính... Gặp anh ấy rồi, bạn bè hay dùng từ số mạng để nói, nhưng tôi biết bạn đã phải giữ tình yêu bằng cả hai tay của mình. Bạn bất chấp all để được ở bên cạnh anh ấy, bỏ qua những lời nói xúc phạm vô tình hay cố ý, ko để ý đến thái độ khó chịu của anh ấy, chấp nhận sự phản đối từ phía gia đình anh ấy, chịu đựng cả lời chia tay của anh ấy khi anh ấy nói rằng "anh ko wên được người cũ", bạn bỏ về quê sau khi khóc rất nhiều trên vai tôi. Rồi anh ấy quay lại, anh ấy đủ vị tha để biết rằng bạn đã yêu anh ấy nhiều hơn cả bản thân bạn, và bạn đã ôm anh ấy bằng cả 2 tay của mình mà ko đòi hỏi hay trách móc gì cả.

Tôi ko hỉu why bạn làm được vậy? Bạn nói “nếu yêu thì làm được”. Ko phải tôi đã ko yêu nhìu như bạn, nhưng tôi cũng biết yêu tôi đủ để đòi hỏi sự tôn trọng ở người khác. Ba mẹ sinh ra và nuôi chúng ta lớn là để được hạnh phúc. Họ sẽ đau khổ biết bao khi biết con gái mình bị người khác chì chiết, chửi bới mỗi ngày mà vẫn cố chịu để được tiếng yêu chồng. Bạn đúng vì bạn đã làm được. Bạn chọn cách yêu nhẫn nãi và chịu đựng để có được điều mình muốn. Tôi chọn cách yêu âm thầm, yêu 1 người ko có nghĩa là phải ở bên cạnh người ấy… Ngày xưa, có lần chạy 3h đồng hồ ngoài phố trước nửa khuya (kể cả đi lạc), băng wa những con đường ngập nước với cảm giác lo lắng và sợ, để tìm…1 con đường?! Tôi muốn chắc rằng anh ấy sống ở đó và hôm ấy anh về nhà bình yên! Có lần vào SN anh ấy, là lúc tôi và anh ấy đang giận (cũng chẳng có gì to tác, chỉ là 1 sự im lặng và ko ai chịu mở miệng trước) tôi đã phải thức tới 2h khuya với kệ sách và rất nhìu ~ cuốn sổ ghi nhớ để tìm…1sđt (vì mất đt nên mất cả địa chỉ lẫn số đt) để chuyển quà SN mà ko để lại tên. Tôi ko muốn anh ấy biết điều này, tôi làm chỉ vì tôi thấy mình cần phải làm như vậy. Tôi vẫn yêu và tôn trọng anh ấy chừng nào anh ấy xứng đáng được yêu thương và tôn trọng…

Tôi sẽ ko mang vết thương cho người băng bó...
Tôi vẫn đứng đây
Dù cổng trời bỏ ngỏ

Dù tim sắp cạn máu khô
Dù tôi sắp điên hay sắp chết
Tôi vẫn trăn trối lời cuối cùng

Ko hành khất tình yêu!

Người ko hiểu chuyện là người hạnh phúc nhất!

Người ko hiểu chuyện là người hạnh phúc nhất! magnify

Em sợ tiếng lòng mình dội lại
Vách đá vô tri nào phải tiếng con người...

Thật buồn cười khi đây là lần thứ 100 tôi nói chuyện với anh ấy cũng là lần thứ 100 tôi và anh ấy tranh luận gay gắt về điều gì đó. Kết thúc luôn là "em đừng nói nữa", chỉ cần tôi nói thêm nửa câu thôi là chiến tranh xảy ra ngay, anh ấy luôn cho mình cái quyền lớn tiếng xúc phạm người khác khi nóng giận... Tôi ko cho phép ai chạm vào tôi dù chỉ bằng 1 câu nói, bởi tôi cũng chưa từng tổn thương ai bằng một câu nói. Vậy mà chỉ có anh ấy... tôi xếp anh ấy vào dạng người...kỳ quặc?! một trường hợp ngoại lệ...để dễ tha thứ! Tôi luôn xem anh ấy như bậc trưởng bối, như cha, như anh, bởi anh ấy nhiều tuổi hơn tôi, lại am hiểu sâu sắc, khi tôi sợ, tôi lo lắng, đối mặt với vần đề khó khăn...tôi thường tìm anh ấy, dù đang giận anh ấy cũng chưa bao h bỏ rơi tôi, anh ấy luôn trả lời tôi, bằng những phân tích rất rõ ràng, đúng đắn, và tôi hiểu anh ấy muốn tốt cho tôi. Từ ngày chập chững đi làm hay lúc chuyển việc, từ bước ngoặc đầu tiên trong cuộc sống, đến những cảm xúc trẻ con...chưa bao h tôi hỏi mà anh ấy ko trả lời, tôi vừa kính vừa phục pha lẫn sự biết ơn. Nhưng anh ấy đã wen với việc nói và tôi thì ko wen với việc lắng nghe và vâng dạ, thế là thay vì tranh luận để hiểu nhau hơn thì đến lúc anh và tôi ko thể nói chuyện với nhau được nữa...

Từ lúc nào ko biết, anh ấy luôn ko bỏ wa cho tôi 1 câu nói lỡ lời, 1 phút lơ đãng khi tiếp chuyện...Và tôi đã bắt đầu wan tâm đến cung cách, thái độ cư xử của anh ấy với mình... Có lẽ khi wá wan tâm đến 1 ai đó là khi mình tự giết mình bằng những tổn thương...

HUYỀN THOẠI TRONG TAY

HUYỀN THOẠI TRONG TAY magnify

PHẠM ANH

Ngày xưa Trọng Thuỷ đã nắm tay Mỵ Châu thế nào

Mà Cổ Loa chìm trong dâu bể

Con gái nghìn năm vẫn khờ dại thế

Hoá kiếp ngọc trai còn đau đáu một chuyện tình.

Người ta có thể cầm tay nhau băng qua cuộc tử sinh

Hoặc cũng có thể mất nhau vì nắm tay không đủ chặt

Khi Opheé cố giữ người yêu đừng tan biến mất

Mở tay chỉ còn thấy một chút hư không.

Có một lần sau tất cả những chờ mong

Anh đã nắm tay em đặt tình yêu vào đó.

Từ thưở ấy Prômétée mang lửa

Xuống trần gian sưởi ấm trái tim người

Em lang thang suốt một cõi đời

Lạnh như mùa đông, vô hình như gió

Vẫn rải lông ngỗng bằng lá thu rực đỏ

Để thấy đường về tìm lại một bàn tay...