Siu tầm ^^
Tuesday, 24. March 2009, 05:48:00
Và hôm qua, tôi đã thả nó xuống Hồ Tây rồi. - Hồ Tây, chứ không phải Hồ Gươm nhé!
Có lẽ thả xuống Hồ Tây hợp hơn là Hồ Gươm.
Vì Hồ Tây lớn hơn ?
Vì nó chỉ là 1 con rùa nhỏ tên là A.Q chứ không phải là 1 cụ Kim Quy ?
Vì Hồ Tây ở gần nhà ?
Xin thưa rằng không.
Ấy là vì tôi muốn tạo nên 1 loài " Rùa Hồ Tây " hoàn toàn mới
...
Ngày trước, khi tôi nuôi nó, nó là trùm!
Nó là nickname của tôi.
Tên nó được đặt làm tên nhân vật chính trong 1 truyện tôi viết.
Mỗi khi đi đâu về, là tôi đem nó ra nựng nịu, cho ăn và cho chạy loăng quăng khắp nhà.
Hãy nhìn nơi ở của nó: Không phải cái ang thuỷ tinh bé tẹo ở góc nhà như những con rùa khác mơ ước nhé.
Nó có hẳn một vương quốc riêng, được thiết kế riêng bằng 1 cái chậu giặt khổng lồ, được lót sỏi trắng, có nước, có non, có cả mép nước tạo nên bằng những viên sỏi vụn trắng xoá, Thiếu 2 cây dừa nữa là trông như bãi biển ở Haiti.
Tôi có thể vừa tự hào vừa xấu hổ mà khoe rằng nó... sạch hơn tôi.
Nhà nó được thay nước, lau rửa nhiều hơn nhà tôi.
Nó ăn cũng đều đặn và... tươi hơn tôi - Chủ nó thì ăn phở rồi ra chợ kiếm tép con về cho nó chén.
Nó ốm thì có kháng sinh và muối loãng cho nó ngâm mình, chứ không phải " ngủ 1 giấc, mai sẽ khoẻ " như chủ nó đâu nhé...
Nó là trùm mà!
Nhưng dù sao, tôi cũng đã thả nó xuống Hồ Tây rồi.
Chẳng phải vì Hồ Tây cần nó, yêu thích nó hơn tôi.
Mà vì Hồ Tây lớn, lớn hơn cái vương quốc nhỏ bé mà nó đang ở.
Vì Hồ Tây là nước, là lẽ sống của những loài thuỷ sinh như nó.
Nó cần nước!
Đâu phải vương quốc của nó không có nước.
Nhưng đó là thứ nước máy quá sạch và có nhiều hoá chất.
Đó là thứ nước nông choẹt và bé tý.
Và thi thoảng, tôi vẫn nhấc nó ra khỏi cái vũng nước của nó.
Nhấc ra để chơi đùa với nó, để nó có thể bò loanh quanh trong nhà, để nó... tập thể dục.
Và để nói chuyện với nó.
Nó thích nghe tôi nói chuyện lắm, mỗi khi tôi gãi gãi lên cái mai của nó, kể lể nó nghe mấy thứ chuyện linh tinh là nó lại nghển cổ ra, ánh mắt láo liên ra chiều... ăn nhời lắm.
Nó là 1 con rùa - một trong Tứ Linh và tôi cũng tin là nó có linh tính như người.
Nó thích nghe chuyện của tôi, nhưng lại không thích tôi nhấc ra khỏi mặt nước.
Mỗi khi rời khỏi mặt nước vài tiếng là 2 mắt nó đỏ mọng lên, toàn thân lờ đờ, dù tôi cố gắng trêu chọc nó, nó cũng ngoảnh mặt đi hoặc đơn giản là rụt đầu vào cổ chứ không thèm mở mắt ra nhìn.
Nó ghét bị nhấc ra khỏi mặt nước.
Nó thích nước vì nước che chở nó, ướt và êm ái.
Bởi vậy có lẽ nó ghét tôi.
Ghét vì cứ thỉnh thoảng tôi lại cố tình nhấc nó ra, bắt nó phải rời khỏi mặt nước chỉ để phục vụ mục đích vớ vớ vẩn vẩn đâu đâu như : Chơi đùa, nói chuyện, tập thể dục...
Dù nó cũng thích đấy, nhưng Tại Sao lại không làm những việc đó ở dưới nước ???
Tôi biết nó ghét tôi là chính đáng, nhưng tôi vẫn thường mang nó ra khỏi nước.
Vì tôi biết, nó là 1 con rùa cạn chứ không phải rùa nước.
Nó có thể cứ sống dưới nước, nhưng tôi thấy da nó nhợt nhạt, mắt nó đỏ sọng và sưng vù mỗi khi bị nhấc ra khỏi mặt nước.
Có lẽ nó quá ỉ lại vào nước.
Tôi muốn nó khoẻ mạnh dù không có nước. Muốn nó tận hưởng những màu sắc, không gian và những trò chơi trên cạn.
Có lẽ mọi việc vẫn cứ tiếp tục.
Tôi vẫn cứ nhấc nó ra, chơi đùa và cho nó tập thể dục.
Khi nào mắt nó đỏ và sưng lên thì tôi lại trả nó về với nước của nó.
Nhưng tôi đã thả nó xuống Hồ Tây rồi!
Dù cái Hồ Tây ấy, lớn đến nỗi tôi không hiểu nó có bơi được qua bờ bên kia, nơi không có những cái kè đá, nơi nó có thể kiếm 1 nơi bờ hồ thoai thoải để thi thoảng nằm trên đó tắm nắng hay không?
Dù cái Hồ Tây vẫn hay nổi lên xác của những con cá lớn mạnh mẽ, xác những con lươn lì lợm sống tận đáy bùn - Tôi không hiểu nó có chịu được môi trường nguy hiểm và ô nhiễm đó không?
Dù cái Hồ Tây ấy dẫu lớn, nhưng không hiểu trong lòng hồ có con rùa thứ 2 nào ngoài nó không?
Dù cái Hồ Tây ấy rất nhiều tôm cá, nhưng liệu nó có tự tìm được thức ăn cho mình không?
...
Dù sao thì cũng thả nó xuống rồi.
Vì nó thích!
Mỗi khi đi hóng gió ở Hồ Tây, tôi lại mang nó theo.
Để nó cũng được đón làn gió mát rượi, lồng lộng.
Để nó cũng được nhìn mây trời và có cả 1 không gian để... không phải chú mục nhìn vào 1 cái gì.
Để nó được nhìn thấy những đôi tình nhân hẹn hò âu yếm nhau.
Tất nhiên là nó thích Hồ Tây.
Tất cả con người ở Hà Nội đều thích Hồ Tây, hà cớ gì 1 loài thuỷ sinh như nó lại không thích Hồ Tây cho được?
Và dường như nó còn nghiện nữa. Nghiện Hồ Tây rồi.
Tôi thấy nó cố gắng trèo ra khỏi cái chậu vương quốc của nó.
Thấy nó chạy loanh quanh khắp nhà.
Thấy nó ngâm mình trong nước một cách uể oải
Thấy nó như kiệt sức với những trò chơi, những lời lảm nhảm của tôi.
Nó cần cái hồ.
Và tôi thì không thể xây cả 1 cái Hồ cho nó.
Và tôi thả nó xuống Hồ Tây.
Lúc tôi thả nó xuống.
Nó choáng váng và chìm sâu xuống nước. Tôi tưởng nó sẽ lặn luôn.
Nhưng nó lại ngoi lên. Cố gắng định hướng xem bờ ở đâu.
Nó làm sao định hướng được, vì Hồ Tây rất rộng, và xung quanh là kè đá...
Con rùa nhỏ quơ quơ 4 cái chân nhỏ xíu, bơi loanh quanh rồi ngước mắt lên nhìn tôi đang đứng trên bờ.
Ai mà biết nó nghĩ gì, vì anh mắt nó vẫn thế, " Cáí lườm trứ danh " - cách tôi vẫn gọi ánh mắt nó.
Nó tiếp tục bơi và tôi bỏ đi.
Tôi không hối hận, không tiếc, cũng không quá lo lắng cho nó.
Tôi chỉ không đành đứng lại nhìn tiếp.
Dù sao, nó là 1 loài thuỷ sinh, và lại là loài vật cao cường và dẻo dai nhất.
Nó sẽ sống tốt và thoải mái trong môi trường mà nó ưa thích.
Nó sẽ mất phương hướng, nhưng nếu nó tìm được 1 nơi để ở, nó sẽ hạnh phúc hơn ở trong 1 cái chậu trong nhà.
Nó cũng sẽ chẳng bị nguy hiểm gì đâu, vì chẳng ai câu rùa cả, và nó có cái mai bảo vệ nó.
....
Vậy là giờ đây, nó đã không còn là con rùa A.Q của tôi nữa.
Hãy gọi nó đơn thuần là " Rùa Hồ Tây ".
Tôi cũng sẽ vẫn thường ra Hồ Tây ngồi hóng gió.
Biết đâu nhìn thấy nó thì sao...
Và các bạn, nếu thấy, hoặc sau này thấy 1 con rùa nổi tiếng ở Hồ Tây, thì xin hãy nhớ cho:
Chính tôi đã từng nuôi nó, đã thả nó xuống đó đấy nhé !!!
Nhưng...
Sau này có người iu, tôi sẽ ko dẫn nàng ra Hồ Tây đâu.
Biết đâu nàng khoái Hồ Tây, và mình... quẳng nàng xuống thì...















