Saturday, 1. March 2008, 02:50:00
Bổn xã tiếp quản Thông Tấn Xã conrua mấy ngày nay, dọn dẹp hết một đống xác gián và phân chuột mới lục thấy cái này trong mớ bản thảo của conrua.
Dù sao conrua cũng chết rồi, mang thêm tí tai tiếng nữa cũng ko sao cả 
Mời bà con đọc qua
Phi Lộ giới thiệu hoàn cảnh :
Y đang nằm tênh tênh trên cái chiếu hoa trải trên sân thượng.
Vắt chân chữ ngũ ngắm sao trời và... nói chuyện với nữ nhân.
Sướng, một thằng thanh niên 24 tuổi còn mong ước điều gì cao sang hơn là nằm khểnh nói chuyện với nữ nhân?
Nếu có chăng thì là ước sao nữ nhân nói với y bằng... miệng chứ không phải là qua cái HT mobile rẻ tiền cứng như cục gạch và làm giảm mất 90% sự hấp dẫn của " chất giọng ngọt ngào Nam Bộ " bằng cái loa rè đặc và thi thoảng còn bị ngắt quãng nửa chừng vì ko bắt nổi mấy cái làn sóng vô tuyến đã kiệt sức vì bay 1700 KM từ Nam ra Bắc
Y nằm đây nói chuyện đã lâu rồi.
Và dường như y đã... cáu rồi.
Lấy tay bịt chặt cái cell phone lại rồi cần thận dang tay ra xa để đảm bảo nữ nhân ở đầu bên kia ko nghe thấy y lầu bầu thành tiếng:
- Nữ nhân đúng là rắc rối vô cùng. Nếu nữ nhân mà cũng được như Rùa mỗ, thì thiên hạ thái bình rồi
" Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai - Các cụ đã nói là cấm có sai! Tai thính thế ko biết

" Y đảo mắt nghĩ thầm rồi chối vội khi cô gái hỏi dò :
- Anh nói xấu gì nữ nhân thế?
- Đâu đâu, ý anh là ước gì mình trở thành nữ nhân, nếu thiên hạ toàn là nữ nhân thì thật là thái bình ^_^
- Thật không đó ????????????
Giọng cô gái dài ra đay nghiến.
Y vội cãi bay:
- Thề, anh hát cho em một bài nhé!
Rồi y lảm nhảm chế tác:
" Nếu có ước muốn trong cuộc đời này,
" hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại,
" cho ta biến thành, cô nương Phũ Phàng
" Để cuộc đời này mãi luôn luôn cười tươi
" Và mong nhớ, một mình anh... "
Cô gái cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo và nhẹ như thể từ điện thoại truyền vào tai rồi chạy khắp châu thân, khiến y cũng trở nên nhẹ như tiếng cười ấy, tưởng như bay lên được.
Y cũng ngoác miệng cười, và vô thức hát lảm nhảm bài hát tự chế...
Và y thấy nó.
Một ngôi sao băng!
*******************************
...
Chát!!!
Hai bóng người tách ra, Một chưởng vừa rồi của người trẻ tuổi quả là cực mạnh.
Luồng kình lực như con thần long sau khi xô bắn lão nhân đầu trọc về phía sau hai trượng vẫn cuồng loạn phóng lên trần hang tạo thành một tiếng nổ lớn tựa thiên lôi động nộ.
Lúc này người trẻ tuổi cũng đã đình thủ, dẫu bờ môi kiên nghị đã hơi bợt màu vì kiệt sức và bị nội thương nhưng ánh mắt của gã vẫn sáng như sao.
Nén luồng chân khí đang nhộn nhạo trong lồng ngực, gã trầm giọng:
- Quy Lão tiên sinh, Mong tiên sinh thông cảm cho tại hạ.
Nếu tại hạ không đả bại Tiên sinh thì không thể giải lời nguyền. Đành thất lễ với tiên sinh vậy.
Lão nhân đầu trọc nằm sấp dưới đất rõ ràng vừa bị đánh thê thảm nhưng vẫn cất giọng điềm tĩnh:
- Lão phu biết con Cuồng Long ngươi tham vọng hơn người. Ắt hẳn sẽ có ngày tiêu diệt Tứ Phương Thần Môn, phá bỏ lời nguyền để xưng bá thiên hạ. Ngày này lão phu đã tiên liệu từ trước, không lấy làm kinh ngạc
Người thanh niên gật đầu, giọng nói của gã ba phần như tâm sự nhưng vẫn mang bảy phần ngạo khí, từ tốn mà chứa đầy oai lực:
- Tại hạ rất lấy làm tiếc vì hôm nay mạo phạm đến Quy lão, hi vọng ngày sau có thể đến tạ lỗi với Quy lão.
Đoạn gã quay lưng bỏ đi.
Nhưng gã bước được ba bước thì đình bộ, hai chân mày nhíu chặt lại như thể nghi ngờ, rồi gã từ từ quay đầu lại.
Lão nhân đầu trọc đã đứng dậy từ lúc nào, tay cầm cây trượng bằng gỗ cây dương liễu, giương mắt nhìn gã.
Cặp chân mày của gã thanh niên càng nhíu chặt lại khi nhìn lão già lểnh mểnh đi trở vào trong hang.
Hai tay gã nắm chặt lại nhưng không xuất thủ. Cặp môi run run mím chặt lại, hồi lâu gã cất tiếng:
- Tại hạ sẽ quay trở lại!
Quy lão tiên sinh dừng bước, xoay người lại rồi nghiêng nghiêng cái đầu trọc nhìn gã. Lão cười cười hỏi:
- Bá nghiệp cần rất nhiều thời gian, ngươi không cần quay lại thăm lão phu đâu.
Gã thanh niên nghiến răng, nhắc lại một lần nữa:
- Tại hạ sẽ quay trở lại và đả bại tiên sinh!
Quy Lão Tiên Sinh bật cười, xoa xoa cái đầu trọc:
- Chẳng phải ngươi đã đả bại lão phu sao?
Gã thanh niên trợn mắt, bá khí tỏa ra ngùn ngụt
Hai người đứng nhìn nhau một lát, dường như mọi thông tin đều được chuyển qua ánh mắt.
Hồi lâu, Quy lão tiên sinh gật gù:
- Ngươi tin vào lời nguyền ấy, vậy ngươi cứ quay trở lại. Lão phu sẽ giúp ngươi.
Gã thanh niên lại hỏi:
- Tại hạ còn cơ hội khác sao?
Quy lão nhắm mắt, chòm râu bạc khẽ rung động:
- 100 năm sau Kỳ Lân xuất hiện ở Kiếm Quốc, còn Phụng Hoàng sẽ xuất hiện ở Võ Quốc.
Gã thanh niên gật đầu, chắp hai tay bái Quy lão một bái, rồi quay lưng bỏ đi
Quy lão tiên sinh cũng chậm chạp nhặt nhạnh mấy thứ đồ tùy dụng rồi quay trở vào hang.
Miệng lẩm bẩm:
- 100 năm nữa, ái chà, giấc ngủ này cũng không đến nỗi ngắn...
năm Hồng Minh thứ ba, Thiên hạ quả là đản sinh lắm sự lạ.
Hết chuyện rắn hai đầu lại đến chuyện xuất hiện đám rồng dữ giết người nơi đất Kiếm.
Giữa một rừng những câu chuyện như vậy, thì chuyện về hai đứa trẻ với tiếng khóc kỳ lạ chỉ đủ để dân Tửu lầu bàn tán xôn xao vài hôm là cùng.
Bởi suy cho cùng, thì một đứa trẻ sinh ra thay vì khóc, lại cất tiếng hú như long ngâm, khiến cho đàn bò trong vùng phải một phen hoảng loạn đến phát điên thật là một sự bất tường mà người ta kiêng không nên nói tới
Hoặc một đứa hài nhi vừa sinh ra, đã gào lên " Oắt dờ héo " rồi mới khóc um sùm thì cũng chỉ là " sự quái dị tầm thường " thôi mà
...
" What the Hell " là câu duy nhất y nói được ngoài việc khóc lóc ỏm tỏi trong vòng ba tháng
Không phải là vì dây thanh quản của cái thể xác trẻ sơ sinh này không thể phát âm trôi chảy.
Mà vì y... không biết tiếng bản địa.
Và vì y đủ thông minh để hiểu rằng không nên nói linh tinh cái thứ ngôn ngữ mà những người xung quanh không hiểu.
Với một đứa trẻ sơ sinh nói lảm nhảm những câu không ai hiểu, và cũng không hiểu mọi người nói gì, thì chỉ có hai con đường: Một là đem thiêu sống, hai là trở thành Thần Nữ.
Y không đủ can đảm và hiểu biết về cái thế giới mà tự nhiên y lạc vào, nên không dám làm liều, đành ngậm miệng nằm nghe người ta nói chuyện để... học tiếng và đôi khi dùng tiếng khóc để đòi hỏi những điều thiết yếu như sữa và... thay tã
Một tuần y đã biết lẫy, ba tháng đã nói bi bô và trước đó là khóc rất có chọn lọc.
Bởi vậy nên chẳng mấy chốc y đã trở thành một dạng thần đồng nổi danh trong Võ Quốc.
Y khoái hai chữ Thần Đồng lắm, nhưng lắm khi vẫn nghiến chặt hàm... nướu chưa mọc răng sữa mà chửi lão trời già sao lại không cho gã đầu thai vào một thằng nhóc cho nó trọn vẹn cuộc đời
Nhưng y cũng là kẻ hiểu chuyện lắm, y cũng vẫn tự trách mình sao lại lảm nhảm cái bài hát chế ấy lúc nhìn thấy ngôi sao băng.
Để rồi lúc ngôi sao băng ấy... băng thẳng vào sân thượng nhà y, biến cả một căn nhà 3 tầng thành cái hố bom và nhét linh hồn y vào thân xác một con nhóc sơ sinh ở cái thời đại ăn lông ở lỗ này. Đúng như lời bài hát y ngẫu nhiên chế tác:
" nếu có ước muốn trên cuộc đời này
" hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
" cho ta biến thành, cô nương Phũ Phàng... "
Thôi thì đành vậy

...
Chương Một
Đả Biến Vô Địch Tần Trung Dung
Chỉ nội cái tên cũng đã đủ để khiến cho đám tiểu thương ở quanh khu chợ phía đông thành Tương Dương phải xanh mặt nhìn trước ngó sau.
Còn nếu nghe thấy tiếng quát tháo của gã thì 10 hàng hết 8, 9 tự giác... dọn hàng về cho sớm
Không phải bởi gã hay cướp bóc đập phá gì. Mà bởi vì gã say.
Mà hễ gã say thì kiểu gì cũng gây gổ đánh nhau với ai đó, rồi trận đánh sẽ kéo dài suốt mấy con phố, khiến cho vô số hàng quán bị đập phá tanh bành.
Dấu tích của những trận đánh nhau của Tần Trung Dung và bang hội của gã đến giờ vẫn ghi đậm trên những bức tường, những góc đường bị hư hại còn chưa kịp sửa chữa như để nhắc cho đám tiểu thương thành Tương Dương biết điều mà dọn hàng mỗi khi nghe Tần Trung Dung quát tháo hay nghêu ngao hát vì say rượu.
Tần Trung Dung hôm nay cao hứng lắm.
Gã mới đánh cho bang Búa Rìu một trận tan tác. Đến nỗi mà Long Thiếu Vân - Đường Chủ của Búa Rìu phải chịu phép xin lỗi gã, thay mặt gã bồi thường thiệt hại cho hai tửu lầu và mười mấy sạp hàng bị tai bay vạ gió vì trận đánh nhau giữa huynh đệ gã và hơn hai chục cao thủ bang Búa Rìu ngày hôm qua.
Và hôm nay, gã nghênh ngang trên đường, hiu hiu tự đắc hai mắt lim dim, hàm râu lởm chởm vênh vênh...
Chợt gã trợn mắt, sấn qua vệ đường, túm lấy vai gã bán hàng rong đang cum cúp dọn hàng. Nghiến răng nạt:
- Thằng này, Mài dám ám chỉ ông bị... Phong hử?
Gã bán hàng rong sợ đến rúm cả người, nhưng vẫn ngơ ngác:
- Dạ tiểu nhân gan to bằng trời cũng không dám hỗn hào với Đại hiệp ạ
- Mài không nói ông có bệnh thế sao thấy ông là mài dọn hàng bỏ đi
Gã bán hàng rong run như cái giẽ, hai tay cuống cuồng xua lấy xua để, lắp bắp:
- Tiểu nhân đâu dám, chỉ là chỉ là...
Gã tiểu thương khốn khổ sợ quá, nhất thời đến lấy đại một cái lý do nào đó cũng không nói ra được. Quả thật y đã sợ đến nhũn cả ra rồi, Tần Trung Dung thấy vậy cũng tính buông y ra. Chợt một bàn tay chộp lấy bờ vai bên kia của gã bán hàng rong.
Một giọng nói trong trẻo cất lên sang sảng:
- Thúc thúc về cũng được, nhưng phải bán cái ống sành ấy cho tiểu nữ đã. Tiểu nữ cần nó để làm cái toilet tự hoại
Quả nhiên " giọng nói nết người ".
Cô gái có cái giọng trong trẻo mà... sang sảng oang oang ấy nói một câu cũng đến là lạc điệu.
Tần Trung Dung nghiêng đầu ngó sang cô gái. Đó là một cô gái trạc tầm 16 tuổi, cặp mắt to đen láy hợp với vầng trán rộng tạo nên một vẻ thông minh khả ái.
Cái miệng rộng, bờ môi hơi vén lên tạo thành một vẻ tự tin khác hẳn với tất cả nữ nhân đương đại.
Và đặc biệt hơn hết là cô gái này cắt tóc rất ngắn.
Phải biết đối với tuyệt đại đa số người dân, thì việc cắt tóc là đã vi phạm vào Khổng Giáo. Trong thiên hạ chỉ có một số ít quái nhân chốn giang hồ là cắt tóc ngắn, và nữ nhân thì càng không thấy bao giờ
Ngoại hình đặc biệt cộng với câu nói kì lạ của cô gái khiến Tần Trung Dung cảm thấy hiếu kỳ, gã hất hàm hỏi cô gái:
- Tiểu nha đầu, ngươi vừa nói gì nhỉ?
Cô gái liếc mắt nhìn thoáng y một cái rồi phớt lờ, tiếp tục lay gã bán hàng rong:
- Thúc thúc bán cái ống sành ấy cho tiểu nữ rồi muốn đi đâu thì đi, tiểu nữ đặt hàng từ mấy hôm trước rồi mà.
Tần Trung Dung chưng hửng. Gã gằn giọng cho lớn hơn, uy lực hơn:
- Ê nha đầu, ta hỏi ngươi đấy. Mau trả lời ta.
Cô gái vẫn níu vai gã bán hàng rong, tảng như bị điếc. Rõ ràng là cô ả cố tình phớt lờ Tần Trung Dung
Tần Trung Dung là loại người nào? Gã có thể nhịn không bạt tai cho con ả này một phát đã là thương hoa tiếc ngọc lắm rồi.
Gã túm lấy tay cô gái, giựt ra khỏi vai gã bán hàng rong và lôi giật cô ả đối mặt với gã, nghiến răng gầm gừ:
- Con nhãi ranh này, Tần Mỗ hỏi ngươi, ngươi dám giả điếc với Tần Mỗ sao?
Cô gái bị Tần Trung Dung túm tay nhưng lại không lấy đó làm giận, ngược lại giọng nói như thể miễn cưỡng phải nói với gã:
- Vũ Mỗ mà lại phải giả điếc với ngươi à? Thứ nhất là ngươi hỏi Tiểu Nha Đầu nào đó, không phải ta. Thứ hai là ngươi không quen biết ta, thứ ba là Vũ mỗ không thích nói chuyện với người say rượu!
Chà chà, ngang ngược. Tần Trung Dung đã là tay ngang ngược khét tiếng, ấy vậy mà cô bé này mới mười mấy tuổi đầu lại là nữ nhân mà dám dùng giọng điệu ấy với một người như gã thì quả là có tố chất... ngang ngược bẩm sinh

Kể mà là kẻ khác, ít nhất không phải là một tiểu cô nương thì đã nếm ngay một trận đòn đủ để... khắc cốt ghi tâm rồi.
Vậy nên đám huynh đệ của Tần Trung Dung cũng ngạc nhiên nhìn gã toàn thân đỏ ké như con tôm luộc, gầm vào mặt cô gái:
- Ngươi không phải tiểu nha đầu thì là cái thứ gì? Tần mỗ hỏi ngươi lại không biết điều mà trả lời, không thích nói chuyện mà thích Tần mỗ cho vài cái bạt tai hả

?
Phàm những cô nương ở trong tình cảnh của cô gái, nếu yếu đuối không tự vệ được thì đã sợ đến nhũn người ra. Còn như là dân hảo thủ giang hồ, thì đã sớm ra tay, không đời nào để một gã say rượu cầm tay quát mắng như vậy. Nên khi cô gái cười nhạt một tiếng, từ tốn trả lời thì càng khiến cho đám người xung quanh ngạc nhiên bội phần:
- Vũ mỗ đi không thay tên, ngồi không đổi họ vẫn là Vương Tường đây. Ngươi muốn hỏi han gì thì phải biết lễ phép, đừng có lên giọng Nha Đầu này nọ

. Hơn nữa Vũ mỗ nếu tính ra cũng sống trên đời này hơn 40 năm, cỡ ngươi nhận ta làm đại tỉ cũng còn hợp chán. Mà ngươi đang say xỉn ta không chấp đấy thôi, biết điều đi kiếm chỗ nào mà ngủ đi cho... phẻ
Tần Trung Dung là loại người có sức nhẫn nại đặc biệt kém. Khuôn mặt gã chuyển từ đỏ sang tím sẫm như thể bị tụ máu. Gã vung tay nhanh như chớp.
Chát một tiếng đã thấy gã bạt tai cô gái một phát thật phũ phàng, khiến cô gái phải loạng choạng thối lui ra sau mấy bước
Gã nghiến răng:
- Con nhãi ranh chán sống rồi thì...
Gã chưa kịp nói hết câu đã bị tiếng rít lanh lảnh của Vương Tường phá ngang:
- Hôm nay không cho thằng bợm rượu này bán thân bất toại, toàn thân bất động thì uổng công Vũ mỗ đầu thai làm đàn bà
Vương Tường miết tay vuốt bờ má bên trái còn hằn vết tay của Tần Trung Dung, thét lên một tiếng đã vung cước đá tới trước mặt Tần Trung Dung.
Tần Trung Dung là tay lão luyện trong ẩu đả, dẫu nhất thời tức giận, lại coi thường con bé hỗn xược, nhưng phản ứng lúc giao chiến rất nhanh. Vừa kịp vung tay đỡ được cú đá cực mạnh của Vương Tường.
Vương Tường xuất thủ bất thành, tức thì biến chiêu, cước pháp như vũ bão liên tiếp công kích vào mặt của Tần Trung Dung khiến gã phải liên tục thoái lui.
Liên hoàn chiêu vừa dứt, Tần Trung Dung đã cảm thấy hai tay tê bại. Cước lực của Vương Tường quả là bá đạo
Tần Trung Dung cười gằn:
- Con Nha Đầu này tay chân cũng linh hoạt đấy, hôm nay để lão gia thu thập ngươi về gánh nước quét nhà cho lão gia
Nói đoạn vận khí vào hai tay, thi triển liền ba mươi sáu thức Phá Không Quyền khí thế như bài sơn đảo hải công tới Vương Tường
Cặp mắt Vương Tường sáng rực sát khí, gằn từng tiếng:
- Tưởng ngươi ngoan ngoãn nghe lời thì Vũ mỗ nương tay cho đôi chút. Không ngờ vẫn khăng khăng đòi chết. Vũ mỗ cho ngươi toại nguyện vậy
Vương Tường vừa chao người, đã thấy thân ảnh lọt qua giữa hai tay của Tần Trung Dung, áp hẳn vào người gã.
Rồi bất ngờ, Cô ả vòng tay ôm cứng lấy tiếu yêu của Tần Trung Dung.
Tần Trung Dung dù là tay lão luyện giang hồ, đánh nhau với không ít kẻ dùng lối vật Mông Cổ nhưng hoàn toàn không ngờ một cô nương mười mấy tuổi lại dùng cái thứ võ công thô hào và... không chút lễ giáo nào như thế

Bởi vậy gã thoáng xao động, đến khi bị Vương Tường nhấc bổng khỏi mặt đất mới vội dùng hai tay ôm lấy đầu vừa kịp bảo hộ cho xương sọ khỏi bị vỡ nát vì dộng xuống nền đá.
Tần Trung Dung vừa thoát khỏi choáng váng, lồm cồm bò dậy thì đã nhìn thấy một cái hài màu trắng ở ngay trước mũi

, rồi gã bay lộn một vòng như cái que đánh khăng, rớt bịch xuống mặt đường nằm bất tỉnh +_+
Cô gái sau khi đánh bại gã côn đồ vẫn không chịu dừng tay, vừa phủi phủi quần áo, vưa đạp lấy đạp để vào bụng của gã, rít lên khinh bỉ:
- Thằng khốn kiếp này, giờ còn thích lên mặt với Vũ mỗ không? Để mỗ bẻ hết răng ngươi ra xem ngươi có còn dám hổ báo nữa thôi
Đoạn cô ả quay sang gã bán hàng rong đang run như cầy sấy, cất giọng cợt nhả:
- Thúc thúc mà ko bán cái ống sành ấy cho tiểu nữ, thì thúc thúc cũng giống như gã này đó
Gã tiểu thương mặt cắt không còn giọt máu, đứng trân trân hết ngó Vương Tường lại ngó sang Tần Trung Dung. Nghe Vương Tường nói vậy vội lật đật lấy trong xe hàng ra một cái ống sành hình chữ
N vừa đưa cho Vương Tường, vừa lắp bắp:
- Tường Nhi.... ơ, à Vương tiểu thư có biết vừa gây đại họa không vậy? Tiểu thư không biết chứ gã Tần Trung Dung này nổi tiếng thù dai và liều lĩnh. Coi chừng hắn trả thù đó
Vương Tường cười khanh khách:
- Thúc thúc chớ lo, Tiểu nữ còn chưa dùng đến nội công gã đã đo ván, Cỡ này thì tiểu nữ xem vào đâu
Gã bán hàng rong vẫn lấm lét:
- Hix, gã Tần Trung Dung này khét tiếng thành Tương Dương này, đến quan phủ cũng không dám bắt bớ. Tiểu thư phải cẩn thận đấy nhé
Vương Tường tung tung cái ống sành mà cô từng gọi là cái " cúp ", cười khẩy trước thái độ sợ sệt của gã bán hàng rong. Nhưng đôi mày chợt cau lại, cặp môi mím lại, bĩu ra rồi lẩm bẩm:
- Cẩn tắc vô ưu, thúc thúc nói cũng đúng, Với mấy thằng liều thì chớ nên chủ quan.
Nói đoạn cô ả bước tới, lật Tần Trung Dung lên, bàn tay vụt co lại thành thiết trảo, nhắm ngay vùng dưới rốn của Tần Trung Dung mà hạ thủ
Muốn biết "kiếp nạn" của Tần Trung Dung sẽ còn đến mức nào ? Nữ nhân quái dị Vương Tường là ai mà lợi hại như vậy ... xin đón đọc tập sau , hạ hồi phân dải