hôm nay là một ngày hơi may mắn 1 chút! mấy lần mơ ác mộng bị công an tóm, hôm nay tí nữa thì nó trở thành sự thật

sáng ngủ dậy muộn vội vàng đi học, quên cả đội mũ bảo hiểm hixx<mấy lần quên rồi!>, may quá đi đến đoạn tắc đường có công an, tự nhiên nhớ ra , lại phải phóng ngược về lấy mũ, hú hồn! đi học về tự nhiên nhớ ra 1 bộ phim của Cổ Thiên Lạc xem lâu lém rồi, tìm mãi tìm mãi cuối cùng cũng thấy tên, k nhớ nó khổ hixx
Happy Birthday | Bộ phim dạy bạn hãy đón nhận tình yêu khi nó đến
Happy birthday to you***… happy birthday to you...
Mỗi năm vào ngày sinh của mình Tiểu My lại nhận được lời chúc mừng này từ Tiểu Nam, một người “bạn”, hay có thể là “hơn một người bạn một tí” – như là Tiểu My vẫn nghĩ như vậy. Thế nhưng năm nay Tiểu My lại nhận lời chúc đó trễ 42 tiếng đồng hồ. Cô đã chờ đợi… và cô đã giận… tại sao Tiểu Nam lại có thể quên được cái ngày đặc biệt này cơ chứ, cái ngày mà mỗi năm dù có bận thế nào, dù là ở bên cạnh một người bạn gái khác thì anh vẫn nhớ để chúc mừng cô… thế mà ngày hôm nay 07.06.2007 anh lại quên...
Nhưng có lẽ Tiểu My sẽ không bao giờ hoặc có thể cô sẽ biết vào một ngày nào đó mà chúng ta không biết được - rằng cô sẽ mãi mãi… mãi mãi không còn nhận được lời chúc mừng sinh nhật từ Tiểu Nam nữa.
Tôi xem bộ phim này vào một buổi trưa nóng nực, cứ nghĩ rằng bộ phim này sẽ đưa mình vào giấc ngủ trưa. Bởi thú thật rằng những bộ phim hơi nghệ thuật một chút thì tôi ko có hứng thú cho lắm. Tôi coi đơn giản là vì ko còn gì để coi nữa mà thôi. Nhưng thật ngạc nhiên là tôi đã coi trọn bộ phim mà ko tua nhanh một đoạn nào cả. Bởi mỗi một cảnh phim đi qua lại khiến tôi mong muốn được xem cảnh kế tiếp. Tôi muốn biết 2 nhân vật chính sẽ như thế nào, có những chuyện gì sẽ xảy đến.
Cả câu chuyện bắt đầu bằng sự gặp gỡ giữa Tiểu Nam và Tiểu My qua giới thiệu của người bạn thân. Họ chú ý nhau, nói chuyện với nhau và yêu nhau từ đó. Nhưng khác với một Tiểu Nam – là một sinh viên kiến trúc đẹp trai, phong độ, được biết bao cô gái vây quanh, luôn luôn tự tin vào chính mình, là một Tiểu My – sinh viên ngành âm nhạc, trầm lặng, tự ti, ko tin tưởng bất kỳ ai bởi vì ám ảnh sự ra đi của mẹ mình. Hai con người trái ngược nhau đó, không có điểm nào chung, vậy mà lại có thể yêu nhau được. Nhưng thật sự họ cũng đã có những năm tháng hạnh phúc bên nhau: ngày ngày Tiểu My làm cơm hộp mang đến trường cho Tiểu Nam ăn, rồi Tiểu Nam mua ĐTDĐ cho cả hai với số phone là ngày sinh nhật của 2 người, những lúc Tiểu My buồn bã, sợ hãi nhất, bao giờ cô cũng có Tiểu Nam bên cạnh. Thế nhưng chính điều đó lại làm cho cô cảm thấy bất an nhất, cô sợ sẽ có ngày Tiểu Nam bỏ cô ra đi như là mẹ cô vậy, nên Tiểu My đã nói với Tiểu Nam rằng cô muốn họ sẽ thành 2 người bạn thật thân thiết của nhau, một tình bạn thân đủ để ko bao giờ phải xa cách thật sự…
Rồi một ngày Tiểu Nam đi du học Mỹ, Tiểu My đã ko đi tiễn, cũng ko nhắn gửi một lời nào cả. Suốt mấy năm trời họ chỉ liên lạc qua vài cái email, nhưng Tiểu Nam ko bao giờ quên ngày sinh nhật của Tiểu My, năm nào anh cũng gửi cho cô một lời chúc. Và khi bà của Tiểu My mất, Tiểu Nam đã trở về, anh đến bên cô nhẹ nhàng như một cơn gió thỏang qua, để xua tan mọi mất mát, đau buồn nơi cô. Những tưởng 2 người sẽ có được một bắt đầu mới mẻ hơn, nhưng ko, Tiểu My lại lên đường sang Nhật du học. Cô đi ko phải vì muốn đi, mà chỉ muốn trốn tránh Tiểu Nam, cô chỉ muốn họ vẫn mãi làm bạn thân…
Tiểu Nam thì ngày ngày đến nhà chơi với ba cô, nghe những câu chuyện ông kể về cô. Và cũng vào mỗi năm ngày sinh nhật cô anh luôn gửi một lời chúc, dù đó là lúc anh đang ở cùng một cô bạn gái xinh đẹp, tự tin hơn Tiểu My gấp mấy lần. Rồi anh bất ngờ sang Nhật, anh nói là do công việc phải qua đây (nhưng tôi ko biết có nên tin hay ko, bởi lẽ trong lúc làm việc anh cũng mãi ngồi nhắn tin với Tiểu My, đến nỗi ko chú ý sếp mình đang nói cái gì). Họ gặp nhau, ôm nhau thắm thiết, cùng nhau vui vẻ trên đất khách, ở chung một nhà, sống với nhau hạnh phúc như một đôi vợ chồng mới cưới - dù chỉ có vài ba ngày. Họ cùng đến cầu nguyện tại một đền thờ - Tiểu My đã kêu Tiểu Nam hãy viết ước muốn của mình rồi cầu nguyện:
- Có linh nghiệm ko? Tiểu Nam hỏi
- Tin thì linh, ko tin thì ko linh - Tiểu My nói
- Nếu anh ước ngày mai em sẽ trở về HK với anh, thì có được ko??
... Tiểu My ko trả lời…
- Vậy là ko linh rồi... Tiểu Nam đã buồn bã nói
Rồi Tiểu Nam trở về, Tiểu My đã khóc suốt một đêm. Và sau đó cô đã trở về HK mà chưa hoàn thành xong khoá học của mình, nỗi nhớ Tiểu Nam tha thiết đã che khuất đi cái lý trí “chỉ mong 2 người mãi là bạn”. Và họ lại được ở bên nhau - như những người bạn tốt, mặc dù người ngoài nhìn vào chẳng ai tin cả, mặc dù Tiểu My cũng có vài ba người theo đuổi, mặc cho Tiểu Nam thay bạn gái liền liền như thay áo...
"Tiểu My, anh sắp kết hôn, em ko biết cô ấy là ai đâu, cô ấy đang ở bên cạnh anh, anh mong em sẽ có thể chúc phúc cho anh… " - đó là những câu nói của Tiểu Nam sau một khoảng thời gian anh ko chịu liên lạc với cô nữa. Cô nghe nó, đón nhận nó, để rồi sững sờ, ngạc nhiên, đau khổ… và khóc rất nhiều. Cô trách anh, rồi sau đó lại tự trách chính mình. Mọi người luôn nói với cô, Tiểu Nam là môt chàng trai tốt sao cô ko chấp nhận đi, cô bảo đợi khi nào anh ta ko còn bay bướm nữa, chừng nào cô có cảm giác an toàn khi ở bên anh ấy thì cô sẽ chấp nhận. Cái ngày đó dường như sắp tới, dường như cô sắp chạm tay đến cái hạnh phúc mà cô mong chờ bấy lâu nay. Bao nhiêu năm qua Tiểu Nam vẫn luôn chờ đợi cô kia mà, thì đột nhiên cô lại nhận được tin nhắn như thế… Ước mơ hạnh phúc của cô thế là đã tan vỡ…
Nhưng dù có như thế, mỗi năm cô vẫn nhận được lời chúc sinh nhật từ Tiểu Nam, và cô xem đó như là một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của mình. Và cứ như là một thói quen, cứ đến ngày sinh nhật cô lại chờ tin nhắn của anh. Vậy mà hôm nay lại ko có, Tiểu My cảm thấy thật trống trải, cô chờ đợi từng giờ, 36 tiếng đã qua, ko có j cả... 42 tiếng, và rồi lời chúc ấy đã đến. Dù trễ nhưng cũng đã đến, cô vui mừng thông báo cho cậu bạn thân của mình nghe...
Thế nhưng có lẽ chỉ mình cô là ko biết được cái sự thật là Tiểu Nam đã lâu lắm rồi ko còn gửi lời chúc cho cô…
Anh đã ra đi, bởi căn bệnh dường như là di truyền, chị anh, rồi bây giờ tới anh. Suốt thời gian nằm trên giường bệnh, thứ duy nhất khiến anh cảm thấy vui chính là nghe những cuộn băng thu âm khi Tiểu My đang chơi đàn lúc nhỏ, nghe được tiếng của Tiểu My… Anh đã dặn chị mình mỗi năm nhớ gửi lời chúc cho Tiểu My, nhưng năm nay chị anh đã quên, và đã gửi trễ 42 tiếng…
Khi tôi xem bộ phim này, tâm trạng của tôi cũng rất lộn xộn. Cũng giống như Tiểu My, ban đầu tôi cũng ko tin tưởng lắm về Tiểu Nam, bởi anh ta luôn là trung tâm của các cô gái khác, anh đẹp trai, nhiệt tình, giỏi giang, trong khi Tiểu My thì rất bình thường, chẳng có gì nổi bật để xứng với anh. Và theo lời người bạn thân của Tiểu Nam thì anh là người luôn muốn đạt được cái mình muốn, kể cả trong các mối quan hệ. Nên thật sự lúc đó tôi cũng tin là có một ngày anh sẽ thay lòng mà thôi. Lúc đó tôi thông cảm cho Tiểu My, cô rất yêu Tiểu Nam, nhưng cô rất sợ sẽ phải đau khổ.
Nhưng năm tháng trôi qua, dù Tiểu My có lảng tránh anh, hay chính anh cũng hành động như thế, thì tình cảm của Tiểu Nam dường như ko có gì thay đổi. Tôi bắt đầu tin vào anh, ko chỉ dựa vào cảm giác, mà còn dựa vào chính hành động của anh, dù nó rất nhỏ. Tôi rất thích khi thấy anh liên tục bỏ 3 muỗng đường vào ly café của Tiểu My khi họ đang ở NB. Đó là một hành động quen thuộc của anh ngày xưa khi họ còn ở bên nhau, vì Tiểu My rất thích uống ngọt, vậy mà qua bao nhiêu năm anh vẫn còn nhớ. Anh là một người nghiện thuốc, vậy mà khi nghe ba của Tiểu My nói cô ko thích mùi thuốc lá, anh đã bỏ hút thuốc. Anh lo cho cô từng chút một, khi qua NB anh mua nào là đèn pin, đèn cầy vì sợ khi cúp điện ở một mình cô sẽ sợ. Tôi đã thật sự rất xúc động, đã thật sự tin tấm lòng của anh, nhất là chi tiết mỗi năm anh vẫn gởi cho cô lời chúc mừng sinh nhật. Thử hỏi có mấy ai vẫn cứ luôn nhớ về ngày sinh nhật của bạn gái cũ của mình, trừ phi họ vẫn còn tình cảm. Anh vẫn luôn nhớ về cô, dù là đang tán tỉnh một cô gái khác nhưng anh vẫn nhớ đến hình ảnh Tiểu My, dù là đang ngủ chung với một cô gái khác, anh vẫn nhớ hôm nay là ngày sinh nhật của Tiểu My, Tiểu Nam đã gọi điện hát chúc mừng mà ko ngại người bạn gái kia sẽ nghe thấy và bỏ đi. Tôi xúc động khi nghe anh nói với ba Tiểu My:
Chừng nào ko còn ai muốn cưới Tiểu My thì cháu sẽ cưới cô ấy!"
Tôi biết ý nghĩa câu nói ấy chính là anh vẫn sẽ luôn đợi cô. Và tôi cũng biết người anh yêu sẽ chỉ và mãi mãi là Tiểu My mà thôi…
Tôi khóc khi nghe tin Tiểu Nam đã mất, khóc khi biết thật ra anh chẳng kết hôn với người nào cả, khóc khi nghe câu nói của chị anh:
"Nếu nó có kết hôn thì người nó cưới chắc chắn phải là Tiểu My!"
Tôi cũng khóc cho Tiểu My, từ nay cô sẽ ko còn Tiểu Nam bên cạnh, ko còn được anh chăm sóc, ko còn được anh hát mừng sinh nhật nữa rồi… Nhưng tôi cũng trách Tiểu My nhiều lắm, tại sao cô lại ko đón nhận anh sớm hơn, ko nhận ra những gì anh dành cho cô, cô cũng rất yêu anh mà, chỉ vì cô sợ Tiểu Nam bỏ rơi mình mà ko chịu đón nhận cái hạnh phúc đó. Và giờ thì Tiểu Nam cũng đã thật sự bỏ Tiểu My mà đi rồi, nếu cô ấy biết được sự thật này thì tôi dám chắc Tiểu My sẽ hối hận biết chừng nào. Giá như cô chấp nhận Tiểu Nam sớm hơn, giá như cô can đảm vượt qua nỗi sợ của bản thân để đến bên anh, giá như cô thử tin anh, dám yêu anh lần nữa thì có lẽ 2 người đã có nhiều thời gian hạnh phúc bên nhau, lúc đó cả Tiểu My và Tiểu Nam sẽ có được cái hạnh phúc mà họ mong đợi, để rồi dù Tiểu Nam có ra đi thì cả Tiểu Nam và Tiểu My cũng sẽ ko phải ân hận điều gì cả… Ừ phải, giá như...
Lúc này tôi mới thật sự cảm được câu nói : “Những ngày lễ là những ngày khiến cho kẻ hạnh phúc càng thêm hạnh phúc, kẻ cô đơn càng thêm cô đơn”
Tôi mong những ai đang yêu sẽ luôn trân trọng người mình yêu, còn những ai đang do dự thì, đừng ngần ngại hãy đón nhận tình yêu đó nếu bạn thật sự yêu, thật sự muốn có nó, dù sau này mình có mất đi, có phải đau khổ thì ít nhất mình cũng đã sống trọn vẹn với tình yêu đó rồi. Đừng sợ phải đau khổ, mà chỉ sợ phải hối hận mà thôi…
nguồn :
http://dienanh.net/forums/happy-birthday-bo-phim-day-ban-hay-don-nhan-tinh-yeu-khi-no-den-t18053.html?s=601da81ceadc5bd64339dbc1c6b90824&:idea: