NHÌN LẠI PHÍA SAU
Thursday, August 11, 2011 3:24:39 AM
Hồi còn trẻ đọc một câu chuyện về người ngồi trên tàu hỏa rằng nếu ai chọn vị trí ngồi nhìn ra phía trước thì là người thích hướng đến tương lai, còn nếu chọn chổ ngồi nhìn theo hướng ngược lại thì là người thích hướng về hoài niệm, quá khứ. Hồi đó mình thích chổ ngồi nhìn về phía trước vì nhìn theo hướng ngược lại mình thấy đau đầu lắm. Sau đó mình chọn ... giường nằm để ngủ cho khỏe. Nằm hẳn tầng cao nhất để khỏi phải thấy ai.Rồi một lần, mình bị xe đụng. Mình hay bị xe đụng, toàn những ác mộng đến từ sau lưng: bất ngờ và trở tay không kịp, nói chung là trở gì cũng không kịp. Lần đó Trúc khuyên mình phải dùng kính chiếu hậu và chỉ mình cách nhìn về phía sau tránh nguy hiểm. Từ đó trở đi, ra đường mình nhìn trước, liếc sau... an toàn trên từng cây số.
Ban đầu mình sợ ham nhìn sau quên nhìn trước, liếc nhanh một cái, rồi nhìn trước, lại liếc nhanh trông lấm lét như chuẩn bị giựt dây chuyền của ai đó. May mà không gặp phải hiệp sĩ đường phố nào chứ không bén duyên cũng không chừng. Rồi dần dần, mình thích cái gương chiếu hậu, mình nhìn nó lâu hơn, nhìn nhiều hơn và một ngày thấy bản thân mê đắm cái gương chiếu hậu kì diệu
Qua gương chiếu hậu, hình ảnh thu vào đó thật khác lạ và đẹp hơn, thơ hơn rất nhiều. Như sáng nay đi làm, đi lên cầu phía trước chỉ có bầu trời bông mây trắng, trong gương chiếu hậu lại là hình ảnh thân thuộc của khu nhà mình ở, những cái cần cẩu và đoàn dài ô tô xe máy chen nhau lên cầu. Rất nhiều thứ len vai trong một khung hình nhỏ. Hay lần khác đi dài theo đường Nguyễn Tri Phương phía trước là hàng cây xanh cao ngút ngát, trong kính chiếu hậu phía sau cũng là hàng cây lại có thêm một cái tượng đài, có nắng xiên xiên và một vùng trời ngược sáng kì lạ. Chiếc gương chiếu hậu cùng mình đi qua nhiều cung bật cảm xúc, có lúc chỉ ước có cái máy hình ghi lại từng quang cảnh dể thương mình bắt gặp ở nơi đó: những sớm lạnh bâng khuân, những chiều buông trong, những ngày đầy nắng, những con đường xa ngái, những bóng hoàng hôn, cảnh mặt trời lặng, cảnh dòng người qua, và cảnh những người gặp một lần rồi xa ngút theo hướng ngược lại.
Nhìn nhiều hơn phía sau, và vẫn nhìn phía trước, mình thấy đúng là đang ở middle ages, đang ở chính giữa cuộc đời.















