Cutie DaDa

Don't think, just fly...

Subscribe to RSS feed

NHÌN LẠI PHÍA SAU

Hồi còn trẻ đọc một câu chuyện về người ngồi trên tàu hỏa rằng nếu ai chọn vị trí ngồi nhìn ra phía trước thì là người thích hướng đến tương lai, còn nếu chọn chổ ngồi nhìn theo hướng ngược lại thì là người thích hướng về hoài niệm, quá khứ. Hồi đó mình thích chổ ngồi nhìn về phía trước vì nhìn theo hướng ngược lại mình thấy đau đầu lắm. Sau đó mình chọn ... giường nằm để ngủ cho khỏe. Nằm hẳn tầng cao nhất để khỏi phải thấy ai.

Rồi một lần, mình bị xe đụng. Mình hay bị xe đụng, toàn những ác mộng đến từ sau lưng: bất ngờ và trở tay không kịp, nói chung là trở gì cũng không kịp. Lần đó Trúc khuyên mình phải dùng kính chiếu hậu và chỉ mình cách nhìn về phía sau tránh nguy hiểm. Từ đó trở đi, ra đường mình nhìn trước, liếc sau... an toàn trên từng cây số.

Ban đầu mình sợ ham nhìn sau quên nhìn trước, liếc nhanh một cái, rồi nhìn trước, lại liếc nhanh trông lấm lét như chuẩn bị giựt dây chuyền của ai đó. May mà không gặp phải hiệp sĩ đường phố nào chứ không bén duyên cũng không chừng. Rồi dần dần, mình thích cái gương chiếu hậu, mình nhìn nó lâu hơn, nhìn nhiều hơn và một ngày thấy bản thân mê đắm cái gương chiếu hậu kì diệu

Qua gương chiếu hậu, hình ảnh thu vào đó thật khác lạ và đẹp hơn, thơ hơn rất nhiều. Như sáng nay đi làm, đi lên cầu phía trước chỉ có bầu trời bông mây trắng, trong gương chiếu hậu lại là hình ảnh thân thuộc của khu nhà mình ở, những cái cần cẩu và đoàn dài ô tô xe máy chen nhau lên cầu. Rất nhiều thứ len vai trong một khung hình nhỏ. Hay lần khác đi dài theo đường Nguyễn Tri Phương phía trước là hàng cây xanh cao ngút ngát, trong kính chiếu hậu phía sau cũng là hàng cây lại có thêm một cái tượng đài, có nắng xiên xiên và một vùng trời ngược sáng kì lạ. Chiếc gương chiếu hậu cùng mình đi qua nhiều cung bật cảm xúc, có lúc chỉ ước có cái máy hình ghi lại từng quang cảnh dể thương mình bắt gặp ở nơi đó: những sớm lạnh bâng khuân, những chiều buông trong, những ngày đầy nắng, những con đường xa ngái, những bóng hoàng hôn, cảnh mặt trời lặng, cảnh dòng người qua, và cảnh những người gặp một lần rồi xa ngút theo hướng ngược lại.

Nhìn nhiều hơn phía sau, và vẫn nhìn phía trước, mình thấy đúng là đang ở middle ages, đang ở chính giữa cuộc đời.

NGÀY THỦNG SĂM

Tối hôm qua đi làm về trể lắm rồi, ra khỏi công ty một tý thì cán đinh thủng bánh trước. Tìm thấy một hàng vá xe bên lề đường Thành Thái, có 1 chiếc xe thủng khác đã occupy bác thợ rồi, thế thì mình ngồi đợi.

Đêm dần về khuya hơn, đường vắng dần… bác thợ đã uống tây tây, vừa sửa xe vừa tâm sự với chủ chiếc xe kia, thong thả không chút chút vội vàng. Đàng nào cũng trể rồi, nếu hên mình sẽ coi kịp khúc cuối phim Anh Hùng Xạ Diêu, nếu không hên thì cuối tuần sẽ lên mạng coi lại. Mình cũng không vội vàng nên mình ngồi nghe lỏm 2 người đàn ông đó nói chuyện với nhau, mình nhìn ánh đèn đường, ngó người qua đường, người dừng lại mua thuốc lá ở xe thuốc lá gần đó rồi quan sát cách ông thợ sửa xe cầm 1 sợi dây vải quấn tới quấn lui rồi giật cho chiếc máy nổ mini nổ bình bình để nén khí, sau đó ông ta bỏ 2 người khách lại bên lề đường cầm cái chai đi mua xăng, đi lâu lắm rồi quay vại với chai Lipton trà xanh chứa một chút xăng. Có 1 cậu bé có vẻ là con ông sửa xe đến .. chăm sóc cho cái xe của mình. Mặt mủi sáng sủa dể thương nhưng hình như cậu không nói được, sửa xe thì được, làm nhanh. Thỉnh thoảng cha con họ đùa với nhau, nói chủ yếu là ra dấu. Ông thợ sửa xe quay lại ngồi ở cái ghế cũ bên cạnh mình, mùi rượu và mùi khói thuốc lá nồng nồng bay sang có vướng vô tóc mình không nhỉ? thật khó nhận ra vì tóc mình hôm qua đã nồng lắm mùi lẩu KichiKichi và sau đó là mùi nước hoa, mùi máy lạnh ...


Ngồi bên lề đường, chiếc xe Mio đỏ chót như còn chuồn chuồn ớt trở thành sáng chói sang trọng giữa những dụng cụ sửa xe, giữa những người lao động, những chiếc ghế cũ và so với cả gương mặt nhàu nhỉ sau 1 ngày làm việc của chính mình. Nhận ra cảm giác của người suốt ngày ngồi bên lề đường cũng không tệ. Cuộc sống diễn ra tưởng chừng trôi tuột đi và biến mất không vết dấu như những chiếc xe, không ngờ đã tình cờ bị ghi dấu lại trong ký ức một người ngồi lại tại nơi đó. Thật ngây thơ khi tưởng mọi thứ đều chuyển động mà quên mất có những người họ tĩnh và dùng tri giác ghi dấu lại . Phải cẩn trọng với cách hành xử của chính mình.

CARAMEL CUSTARD - ĐẠI CÁO CÔNG THÀNH

Sau nhiều ngày bực bội, sau nhiều đêm trăn trở, sau khi thử mọi phương pháp và sau khi... nhắng lên hỏi cách làm của nhiều người + sự hổ trợ hữu dụng của Google. Món bánh flan đã thành công.

My Recipe: (combined các phương pháp của nhiều người)

350 ml sữa tươi không đường

150 ml whipping cream (big C có bán) - dành cho ai thích flan béo ngậy

1/2 hộp sữa đặc có đường (bớt đi nếu không thích ăn ngọt)/ đường vừa ăn

3 trứng gà + 4 tròng đỏ trứng gà

Đường để làm caramel nhiều hay ít tùy theo khuôn bánh.

1 ống vanille

= 2 ổ bánh vừa ăn (làm bằng tô thủy tinh loại 89 ngàn mua ở siêu thị Big C)

Phương pháp làm hệt như mọi người nên không có chi bàn cãi, viết blog này chỉ để kể khổ quá trình.

Như đã tự đúc kết, món ăn nào mà mình tự học thì chỉ làm ngon từ lần thứ 3 trở đi. Với món ăn này cũng chính xác như vậy nhưng vất vả hơn vì cứ cố thử cách nướng để có mặt bánh vàng đẹp như bánh của Phương Anh. Thử mọi cách:

- Nướng bằng nồi nướng (loại happy cook đang quảng cáo trên ti vi) đến lò vi sóng chế độ nướng = bánh phồng mặt cháy khét lẹt văng rất dơ, phải nhanh chóng chuyển sang hấp để cứu và chùi dọn chiến trường rất mệt

-Dùng khuôn nhôm để nướng bánh khiến bánh nổi đầy lổ ở mặt caramel vì nóng quá khi hấp cách thủy mặc dù bật bếp ga thấp nhất

- Lười không lau nắp nồi khiến mặt trên cũng rổ.

- Caramel quá đắng hoặc không đẹp màu

Lần này: Hấp

- Thay khuôn nhôm bằng các tô thủy tinh chịu nhiệt dùng để hâm thức ăn trong lò vì sóng. Các tô này có lớp đế rất dày.

- Đường Caramel đã làm quen tay nên canh vừa đẹp, khi bắt đầu ngả vàng là nhấc chảo lên cách lửa một khúc cở gang tay mà khuấy (vì đem ra khỏi bếp thì nó chóng đông trước khi cho vô khuôn mà để đó thì nó nhanh cháy) món này hóa ra dể nhất vì thâm niên kho thịt kho cá toàn tự phi màu. Cho vô khuôn nhanh tay tráng đều, đáy khuôn nhỏ thì tráng nhanh hơn khuôn to nên không dại làm khuôn bánh to. Đợi lớp đường này đông hẳn rồi mới chế trứng sữa vào, dùng muỗng chế vào thành khuôn thì sẽ không tan lớp caramel, chế nhẹ tay khỏi mắc công vớt bọt.

- Mấy phút lau nắp nồi 1 lần

- Đổ nước ngập 1/2 khuôn bánh, nhỏ lửa, càng dày càng phải hấp lâu, lần sau phải thử bánh bằng tăm vì thử bánh bằng đầu đũa khiến bánh thủng 1 lỗ không còn đẹp nữa (nhìn hình)



Rất cảm ơn bạn Phương Anh (bí quyết dùng whipping cream), bạn Mandy (lau nắp nồi), bạn Ngọc FA + mẹ chị Diệp (cũng việc lau nắp nồi nhưng mãi đến khi làm thử thất bại và Mandy nhắc M mới nhớ).

NUI SƯỜN

Mở cửa bếp bước vào, mùi nước dùng nui bốc lên ấm sực: mùi béo của xương hầm và mỡ hành; mùi thơm nóng của gừng; mùi ẩm của hơi nước ngào ngạt nén trong phòng bếp nhỏ. Ngày thứ bảy nóng nực, ở trong nhà đóng cửa mở máy lạnh và ăn nui sườn nóng - thật đã. Hồi nhỏ mình ghét ăn nui, giờ nghĩ lại thấy dại. Nui dể ăn dể nấu, đi qua trái tim đi xuống dạ dày. Nhẹ nhàng dể tiêu.

Một tuần làm việc tâm trạng không vui, cuối tuần đi siêu thị tự nhiên muốn nấu một nồi nui để ăn cả ngày thứ 7. Ở Sài Gòn các tiệm ăn sáng cũng bán nui, mình và Cườm Ù đều không thích ăn nui với giò (nhưng ba thích), lại càng không thich những miếng thịt nạc luộc ra bỏ trên tô nui và chan nước dùng lên, cũng không thích nui gà. Hai đứa đều nui nấu với xương heo. Xương thì lấy xương vá hay sườn già - có thịt, mỡ chen với xương chứ không thích xương ống. Gặm xương cũng là một cái thú. Nước dùng mình nấu có màu trắng đục vì mình xay nhuyễn gừng tươi đổ vô chứ không nướng rồi đập dập/giã để giữ cho trong nước; mình thích cái vị gừng đậm đà trong món nước dùng giúp tăng khẩu vị và giảm ngán. Nhà ăn không cần quá cầu kỳ nhưng không thể thiếu nhụy hành khô phi với ớt bột và hành ngò (càng nhiều ngò càng thơm). Thích thì vắt thêm chanh hay ăn thêm ớt tươi.

Không thể thiếu là một bộ phim tình cảm trên Star Movies. Phim nhẹ nhàng cho gia đình chiếu vào buổi trưa: tình yêu, tình thân, nổ lực cho sự nghiệp và lựa chọn quan trọng nhất - ở bên người mình yêu thương. Happy ending!


MỞ CỬA SỔ ĐÓN GIÓ ĐÊM

Mở cửa sổ cho gió đêm lùa vào quét sạch những mùi vị tồn đọng trong nhà, đến khuya vào phòng ngủ cảm thấy một không khí rất ngọt ngào tràn ngập khắp nơi. Đó là mùi của đêm tháng 4

Nếu gọi tên mỗi buổi trong ngày với bằng vị thì vị của đêm thường sẽ là ngọt. Không ngọt như chè. Ngọt trong lưỡi như khi uống một ngụm trà ngon, hay đậm hơn là vị ngọt một chiếc muffin mua từ tiệp Brodard - ngọt, béo nhưng không ngấy.

Còn nếu như buổi sáng thanh mát như một ly nước chanh, buổi trưa cay nồng như một ly rượu thì tối là ly trà gừng. Có lẽ mình liên tưởng đến những ngày ngồi trong bóng tối của cà phê Trầm, khuấy ly trà gừng và chìm đắm trong thế giới cá nhân bỏ quên cả thời gian lẫn không gian. Đêm là khi ta đối diện với chính mình và có thể sử dụng nó tùy ý thích.

Bạn của mình hay đùa: đêm của mình có vị ngọt chắc nhờ vị ô nhiễm hay gần đây... nhờ đồng vị phóng xạ. Thật khó chia sẽ cảm giác ấm áp dễ chịu khi tung tăng thả bộ dọc đại lộ Lê Lợi - Nguyễn Huệ - Đồng Khởi vào những lúc đêm chớm buông, đi một mình giữa muôn người nhưng không thấy buồn mà lại cảm thấy thật vui vẻ. Hoặc cảm giác ngồi cà phê đường Hàn Thuyên ngắm những người ở bàn bên cạnh, lúc mình nhìn họ thường không cần phải đoán họ buồn hay vui, vì tất cả đều mang một dáng vẻ thửa thãi thời gian và già câu chuyện. Hay cái cảm xúc khi thong thả dong xe qua các con đường thành phố để tận hưởng cái cảm giác dể thở, tự do khi đã thoát ra khỏi cái hộp bốn cạnh thường nhốt kín mình 10 tiếng mỗi ngày.

Bạn của mình cười hỏi.. Co khi nào em ví đêm là một vòng tay ôm? mình dừng yêu hơn 6 năm, dường như quên mất cảm giác khi yêu, khi ôm, khi hôn chính xác là như thế nào. Nhưng nếu có thể vi von, đêm sẽ là người tình, lúc hờn giận, lúc yêu thương hay như hôm nay: dể thương, ân cần và chiều chuộng mình. Đêm luôn dành cho mình một vòng tay, quấn quanh thân như một chiếc chăn ấm. Mình an lành và hạnh phúc. Vậy là đủ cho một tình yêu.

Đêm Sài Gòn - thật có quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều yêu thương...

SÒ LỤA XÀO RAU RĂM

Ăn hết rồi, định làm nhiều để mai mang đi làm nhưng Cườm Ù tham ăn chén sạch.

Chả là ở nhà không ăn cá, không ăn thịt gà vì Cườm Ù không thích, quanh đi quẩn lại mấy món bò heo tôm hoài ngán quá. Hôm trước mình mua 1 gói sò lụa đông lạnh ở siêu thị mang về cất vô ngăn đá đề phòng cuối tuần lười đi chợ. Tối nay đi làm về ghé chợ mua một nắm rau răm và một củ hành tây, về làm món sò lụa xào rau răm ăn tối.

Cách làm cũng đơn giản. Rả đông rồi cho vô chảo xào sơ cho ra bớt nước, bớt thôi chứ đừng khô. Mẹ thì ướp sò trước với tiêu hành nước mắm. Nhưng mình thì chỉ phi hành cho sò vào đảo sơ với một muỗng cà phê nước mắm ngon, có mùi thơm dậy lên thì cho thêm hành tây xắt lát mỏng vào đảo chung. Mình thích ăn hành chín cho ít hăng, hành vừa chín nên thêm một ít hạt nêm cho vừa ăn và cắt nhỏ rau răm bỏ vào. Nên bỏ nhiều rau răm vào, vừa thơm vừa ngon. Rau răm rất rẻ, không cần tiết kiệm. Mình thích ăn rau răm hơn thích ăn sò. Ăn với cơm nóng rất ngon, ham ăn quá quên cả chụp hình. Cườm Ù được đổi món sướng rơn, đã phất cờ không ăn tối mà cũng ráng ăn một chén, rồi hai chén rồi... thông báo: Cườm ăn hết sò, mai Minh mang giá xào với thịt bò đi ăn nhé! Nghe xong hết hồn vô phải ăn thêm một miếng trước khi hết.

Món này hồi xưa mẹ làm cho ăn một lần hỒi còn ở nhà trọ, ăn thấy ngon quá nên mình cũng làm thử, lần một hơi khô, lần hai hơi mặn. Hôm nay thì vừa ngon. Cuối tuần có nên mua sò lụa tươi về làm thử không nhỉ? Mua sò nhỏ thôi để xào nhanh thấm. Chẹp! chẹp!

TRONG TÂM BÃO

Chỉ mới đầu năm, đối mặt với hàng loạt chuyện nhức đầu: Giá USD tăng vọt từ 19500 lên 20870, giá vàng tăng vọt từ 35,5m lên 37,5m , giá xăng tăng vọt từ 17k lên 19,9k, giá điện tăng vọt 20%, giá vé máy bay tăng 50%, giá gas tăng thêm 10-11k. Lương stay the same. Cườm Ù chưa tìm được việc làm càng khiến cả nhà phát sốt. Năm nay kế hoạch chi tiêu của mình thu không bù chi: 2 trip oversea quan trọng, thanh toán đợt cuối tiền nhà, invest vào ESOP, mua sắm các thiết bị còn thiếu trong nhà lèn vào cash flows chật ních. Mới lãnh lương tháng 2 ra đầy nhóc trong tài khoản đó thôi, nhưng lấy máy tính ra bấm bấm mấy cái thì ngay lập thấy cái cục lương còn có một mẩu như miếng pho mát gắn trong bẫy chuột. Cạp mạnh một miếng thì ngay lập tức.. phằm phằm … sập bẫy… máy chém ngang lưng.

Ở nhà thì vậy, lên công ty đối diện với budget thật không dễ dàng gì. Tánh kiên nhẫn rèn luyện nhiều năm coi không thấm tháp chi khi mỗi ngày đối diện với trăn trở cùng ACE budget owner. Thử ví von trần gian cảnh các anh chị nhận ngân sách với cảnh mình nhận chiếc váy đầm đen được tặng trong dịp Valentine vừa rồi: một cái váy đen rất sexy nhưng quá chật. Muốn mặc vừa thì bụng luôn phải gồng chặt, dán vào xương sống và không dám thở mạnh. Ngân sách cũng như cái váy ấy là cái khung đã định sẵn, chỉ có cách mình buộc chính mình mặc vừa áo chứ áo không thể nới ra được. Thế thì mỗi ngày treo chiếc áo ấy lên móc mà nhìn vào và đếm: một hai… mười một mười hai, tám mốt tám hai.. cả trăm cái gập bụng mỗi ngày: toàn thân đau đớn, mắt vàng hơn mắt Tôn Ngộ Không…

Và như thế, mình loay hoay trong cơn bão Money… mở mắt ra là nghĩ đến tiền, tiền bám chặt mọi giây một ngày và đi vào giấc ngủ buổi tối. Lãng mạn sao được, mơ mộng sao được nhỉ? Giờ ai hỏi mình thích gì: thích tiền! Nếu ai hỏi mục đích của mình là gì: kiếm tiền! Nếu ai hỏi tiền là mục tiêu hay là phương tiện: bí.. không trả lời được. Hỏi có mệt mỏi không?

ĐỐT TẾT - CƠM CHIÊN CAY.

Đốt tết?

Giải thích một chút cho thuật ngữ kì dị của chị em mình. Từ này thâm nhập nhà mình từ những năm một ngàn chín trăm hồi đó khi Cườm Ù còn đi học phổ thông. Các bạn cùng lớp họp nhau bày trò "đốt tết" - là mỗi bạn mang vài thứ thừa thải còn lại trong tủ lạnh tụ họp ở nhà ai đó và mở tiệc. Bố mẹ vui vì giải quyết được đống đồ ăn thừa, còn các bạn trẻ thì vui vì có tiệc như người lớn mà lại không tốn tiền.

Read more...

ĐÊM GIAO THỪA 2011 COI LẠI 2012

Ngày tận thế, mọi thứ đều không còn giá trị, khi điều quan trọng nhất là những người thân được chết bên nhau, tạm biệt nhau và nói với nhau họ yêu nhau đến nhường nào.

Read more...

TÔM NƯỚNG TỎI

Các bạn thời đại học mấy tháng trước tặng cho 1 cái lò vi sóng 3 chức năng mừng nhà mới. Trước giờ mình toàn xài chức năng rã đông và hâm chứ chưa xài thử chức năng nướng. Vì cả tuần mệt mỏi vì căn bịnh đau đầu không nguyên do, cuối tuần quyết định xả hơi ở nhà vô bếp thử làm một món khác học từ blog chị Khai Tâm: Tôm nướng tỏi.

Món này thấy cũng dể làm, nguyên liệu cũng dể kiếm. Mình gia giảm thêm chút xíu gia vị và đặt biệt là cho thêm ớt vô ướp cho cay. Mấy ngày nay trời Sài Gòn lành lạnh, mấy món cay nóng được dịp lên ngôi trong bếp của 2 chị em mình. Còn cách làm chính xác thì cứ xem blog chị Khai Tâm: http://khaitam.wordpress.com/2009/07/28/tom-n%C6%B0%E1%BB%9Bng-t%E1%BB%8Fi/

Tôm nướng ăn nóng, thường là không ăn với chanh nhưng nếu thích thì vắt chanh vô ăn như Cườm Ù vẫn ngon như thường. Có lẽ vì nguyên liệu tươi và tôm bóc vỏ trước khi nướng nên thịt tôm săn lại, thấm gia vị, tỏi không có quá hăng, nước trong tôm chảy ra và dầu ô liu quện thành một thứ sốt dậy mùi vị áo đều quanh con tôm làm tôm thêm đậm đà. Mình cạy cơm cháy ở đáy nồi ăn với sốt này say sưa.

Cườm Ù ăn xong - mặt lơ lơ nói : Chị Minh biết thằng Tarzan nói làm sao không? Gr...e...at!
Cái thằng lớn rồi mà còn mắc cở. Khen thì khen đi!