Giấc mơ và tình bạn
Saturday, January 23, 2010 10:59:47 AM
" ... Một ngày mùa đông rất lạnh , bầu trời khoác lên mình một màu bàng bạc ảm đạm , gió từng cơn đuổi nhau len lỏi qua những cây bàng trơ trụi , cuốn đi nốt chiếc lá cuối mùa còn xót lại.
Nhóm bạn từ thời học phổ thông của tôi có dịp gặp mặt . Đã lâu lắm rồi chúng tôi mới lại được ngồi bên nhau như thế . Nhanh quá , mới đó mà đã hơn mười năm từ sau ngày ra trường . Bạn bè tôi ngày còn bé , đứa nào cũng bảo dù sau này có đi học gì chăng nữa thì cũng nhất định sẽ về sống và làm việc để xây dựng quê hương. Thế mà giờ thì tan tành mỗi đứa một phương , người nam, người bắc , kẻ ở tận nước ngoài. Chẳng biết lũ bạn tôi có ai còn nhớ không , riêng tôi thì đôi khi vẫn mỉm cười một mình mỗi khi nhớ lại cái ước mơ của một thời trẻ con rất trong sáng ấy.
Ký ức cũ ùa về trong lòng mỗi đứa. Kỷ niệm về những tháng ngày sống xa quê , xa gia đình và bạn bè như hiển hiện lên trong những câu chuyện bạn kể . Cứ thế , chuyện cũ , chuyện mới nối tiếp nhau " nổ như pháo rang ". Không biết chúng tôi đã ngồi bên nhau như thế bao lâu nữa. Lòng tôi thấy ấm áp lạ thường , tôi biết rằng mình thật hạnh phúc khi bên tôi luôn có những đứa bạn thân thiết kia , dù chúng tôi luôn ở cách xa nhau.
Rồi như một thói quen , chúng tôi rủ nhau đạp xe lang thang trên những con đường cũ đầy kỷ niệm như những ngày còn bé. Đây là con đường từ nhà bạn đến nhà tôi. Khúc đê uốn quanh theo dòng sông Đuống kiêu hãnh vươn mình ngăn những trận lũ hung bạo cho làng quê mà ngày xưa tôi thấy nó to lớn ,hùng vĩ làm sao. Giờ thì cỏ dại mọc đầy hai ven đường , rặng tre chắn sóng vẫn đứng đó nhưng dường như cằn cỗi hơn. Bất giác lòng tôi trùng xuống , con đê quê tôi không cao lớn như tôi vẫn tưởng , nó đã bị xói mòn đi theo thời gian , theo những cơn lũ hay bởi chúng tôi đã lớn lên , đã đi ra khỏi lũy tre làng , đã đi đến thật nhiều nơi và nhìn thật nhiều con đê khác nên mới thấy con đê quê mình rất nhỏ bé !?
Kia là con đường dẫn tới trường dài hun hút. Bên phải là cánh đồng lúa mênh mông xanh mướt , bên trái là hồ sen tỏa hương thơm ngát mà tôi đã có lần cùng lũ bạn lội xuống hái trộm hoa. Con đường khi ấy vẫn bụi mù lên vào những ngày nắng và lầy lội , trơn trượt vào những ngày mưa. Chẳng thể đếm được có bao nhiêu lần tôi đã "vồ ếch " trên con đường ấy khi trời thì mưa , đường thì trơn luồn luỗn mà tôi lại vô tình xéo phải cái ổ gà. Giờ thì người ta đã trải bê tông nhẵn bóng , trẻ con quê tôi đi học bằng xe bus , vừa sạch sẽ , vừa mát mẻ vào mùa hè , ấm áp vào mùa đông chứ không phải nhọc nhằn như chúng tôi ngày xưa nữa.
Lũ bạn tôi vẫn vừa đi vừa pha trò cười vang cả một đoạn đường. Giữa lúc tôi đang miên man một mình như thế thì bỗng từ phía sau một tiếng kêu thất thanh vang lên làm tôi giật mình quay lại. Bạn tôi nằm sóng xoài trên mặt đường , đầu gối lên gờ đường , bất động. Ngay gần đó một thanh niên và chiếc xe máy do anh ta điều khiển cùng vài thứ đồ nằm ngổn ngang trên mặt đất, mùi rượu nồng nặc bốc ra. Chúng tôi hốt hoảng , cuống cuồng. Mặc cho chúng tôi lay gọi , bạn tôi vẫn nằm im , bất động. Máu từ đầu bạn rịn ra , gương mặt tái dần.
" T , T ơi , cậu tỉnh lại đi ! Tỉnh lại đi , T , T ..."
Bạn tôi lật đật lấy điện thoại ra gọi cấp kứu .
Tôi kêu gào thảm thiết ,bạn tôi vẫn nằm im , máu chảy ra càng lúc càng nhiều . Tôi như điên loạn. Chúng tôi không thể mất T được, tôi lại càng không thể . T là cậu bạn thân lớn lên cùng tôi từ tấm bé ,đã gắn bó với tôi suốt một thời ấu thơ, người đã cùng tôi có không biết bao nhiêu kỷ niệm . Người đã ôm lấy bờ vai tôi để sẻ chia , vỗ về vào lúc tôi tuyệt vọng nhất.
Không , không thể như thế được! T không thể rời bỏ tôi và bạn bè như thế được! Không , không ... "
Chồng khẽ lay vai " Em mơ gì thế ?" Tôi choàng tỉnh. Thì ra tôi đã mơ , một giấc mơ kinh hoàng. Tôi sờ tay lên trán , thấy trán mình rịn mồ hôi và trên má vẫn còn giọt nước đang lăn, ấm nóng. Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng.
Phải rồi , đã từ lâu tôi không còn dành nhiều thời gian cho bạn bè nữa. Cuộc sống hối hả , gấp gáp , bon chen giống như một cái guồng quay khổng lồ từng ngày cuốn tôi đi theo quỹ đạo của nó một cách không ngừng nghỉ. Nó luôn khiến tôi sắp ngộp thở , bí bách và sắp kiệt sức. Nó khiến tôi có cảm giác quỹ thời gian của mình dường như thật eo hẹp , và thế là tôi chẳng còn nhiều thời gian để quan tâm xem bạn bè mình dạo này đang như thế nào nữa .
Bạn bè tôi cũng ai nấy đều đã có gia đình. Bạn tôi phải sống với vợ, với chồng, với con, phải có trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình chứ làm sao có thể quan tâm nhiều đến cuộc sống của tôi như những ngày còn bé hay ít ra là lúc bạn còn độc thân. Chúng tôi chỉ có thể thi thoảng hỏi thăm nhau hoặc nếu năm thì mười họa được gặp mặt nhau đã là may mắn rồi.
Tôi đã tự lý giải với mình như thế. Rằng tình bạn mỗi giai đoạn mỗi khác. Khi đã trưởng thành người ta không thể quan tâm hay can thiệp nhiều vào đời sống của nhau như trước nữa. Rằng nếu tôi không thường xuyên hỏi han hay nhắn tin cho bạn thì điều đó không có nghĩa là tình bạn của chúng ta hời hợt hay tôi đã hết yêu quý bạn. Tôi chỉ đang tôn trọng cuộc sống riêng tư của bạn và chỉ những khi cảm thấy cần thiết tôi mới xuất hiện thôi. Rất nhiều ngày qua tôi đã tự thỏa hiệp với mình như thế.
Thế nhưng , nếu một ngày bạn đột ngột không còn nữa thì sao? Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu sự trân quý sẽ đi về nơi nào? Lúc đó hẳn tôi sẽ tự trách mình, tôi còn có bao nhiêu điều chưa nói với bạn , bao nhiêu chuyện tôi muốn cùng bạn làm. Vậy mà , giá như , giá như ...
Vậy đấy , hãy đừng tiết kiệm sự yêu thương! Hãy nói yêu thương với những người bạn yêu thương bất cứ lúc nào , bạn nhé!





















