Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

Bao giờ cho đến tháng mười

Tôi và số 9 nợ duyên


Thành thật mà nói , tôi không phải là người duy tâm . Tôi chưa bao giờ đi xem bói dù chỉ một lần , và cũng chẳng bao giờ tin vào những chuyện thần thánh . Thế nhưng , thỉnh thoảng ngồi ngẫm lại mới thấy cuộc đời mình có những khúc quanh thật hữu ý , có những sự trùng lặp đến ngẫu nhiên và thú vị, tựa hồ như có bàn tay ai đã sắp đặt sẵn cuộc đời mình . Chúng thuộc về tâm linh , và chẳng có khoa học nào có thể giải thích nổi dù hôm nay và mai này khoa học có phát triển đến đâu.
Mọi việc bắt đầu vào mùa hè năm ấy.
Năm 1999 tôi tốt nghiệp PTTH và cùng các bạn đồng trang lứa rộn ràng lều chõng đi thi. Vốn là "dân chuyên văn " nhưng tôi lại không thi khối C hay khối D như lũ bạn trong lớp mà chọn khối B để thi đại học Y Hà Nội . Nhưng số phận đã không mỉm cười khi tôi chỉ thiếu rất ít điểm để có thể trở thành bác sỹ đa khoa như mơ ước . Lần đầu tiên thất bại , tôi đã thất vọng ghê gớm .
Thế rồi , giữa lúc đang quyết định chuẩn bị nhập học sư phạm thì cơ duyên lại níu tôi trở lại với nghành y khi bộ y tế gửi giấy mời tham dự cuộc tuyển chọn sinh viên đi du học ở Nhật về chuyên nghành điều dưỡng do một tập đoàn của Nhật đứng ra tài trợ . Thì ra họ dựa trên điểm sàn của những thí sinh đã thi vào đại học Y HN và chọn ra những cá nhân có số điểm cao nhất trên toàn miền Bắc .

Đấy là bất ngờ lớn đầu tiên trong đời , bởi trong tôi từ lâu đã manh nha ý niệm về một đất nước Nhật Bản dù tôi chẳng hiểu biết gì nhiều về nó . Là bởi vì , từ khi còn là một cô nhóc tôi đã rất ấn tượng khi có dịp được xem phim "Ôsin", một bộ phim của Nhật rất nổi tiếng vào những năm 80,90 của thế kỷ trước . Trong đầu óc non nớt của một con bé con như tôi lúc đó đã bắt đầu hình dung về một quốc đảo đầy tuyết lạnh vào mùa đông và xinh đẹp , kiều diễm vào mùa xuân với ngập tràn hoa anh đào rực rỡ . Tôi thích những cô gái mặc kimono thanh lịch và quý phái , các cô đi guốc mộc và bước những bước đi thật ngắn mà tôi gọi là "bước chân của cô gái Nhật ". Tôi còn cực kỳ quý mến và nể phục cô bé Ôsin vì sự cố gắng đến quật cường để vượt lên trên số phận . Bởi vậy mà suốt thời thơ ấu , mỗi khi gặp khó khăn tôi lại hay nghĩ đến hình ảnh Ôsin để tự động viên mình cố gắng . Tôi đã yêu nước Nhật một cách ngây thơ và mơ hồ như thế.Nhưng thích là thích , yêu là yêu , chứ thú thực tôi chẳng bao giờ dám mơ rồi một ngày nào đó mình sẽ được đặt chân lên đất Nhật , đến xứ sở của "Ôsin".

Thế mà bây giờ bỗng dưng tôi lại đang có cơ hội để đi du học ở Nhật , đó rõ ràng chẳng phải là một cái duyên sao ? Thế là tôi tham dự kỳ thi phỏng vấn năm đó . Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy những người Nhật. Chao ôi , nhìn họ mới giống những người trong phim "Ôsin " của tôi làm sao ! Tôi không nhớ có bao nhiêu bạn đã cùng thi phỏng vấn nữa , chỉ biết rằng cuối cùng có tất cả hơn 30 bạn đã được chọn vào học .

Tôi năm ấy tròn mười tám tuổi , cái tuổi mộng mơ và cũng đầy khát vọng . Bên cạnh ước mơ được khẳng định mình , ước mơ dựng xây sự nghiệp tôi còn có một trái tim khát bỏng yêu thương . Tôi đang có một tình yêu đẹp. Chúng tôi đã sống xa nhau ngay từ những ngày mới chập chững bước vào yêu . Nếu tôi đi Nhật thì chúng tôi sẽ còn phải xa nhau bao lâu nữa . Tôi sợ hãi , do dự , tôi sợ sự " xa mặt cách lòng " , tôi không muốn tình yêu đầu đời sẽ vuột khỏi tầm tay . Thì anh , mối tình đầu của tôi , đã hết lòng trấn an tôi , động viên tôi nhập học bởi theo anh thì tôi " xứng đáng được bay cao bay xa hơn thế nữa", bởi vì anh sẽ chờ đợi ngày tôi trở về , và bởi vì " 9 năm hay nhiều hơn nữa đâu phải là quá dài cho tuổi trẻ chúng mình cố gắng " ( chúng tôi sẽ học gần hai năm tiếng Nhật ở Hà Nội và 7 năm nghiên cứu sinh bên Nhật )

Thế là tôi vững tâm . Tháng 9 năm ấy tôi lên đường nhập học , mang theo tất cả niềm tin và hi vọng . Trực tiếp giảng dạy cho chúng tôi là các thầy cô người Nhật . Tôi chưa bao giờ gặp phải thầy cô nào lại nghiêm khắc và ngược lại cũng nhiệt tình như các thầy cô của chúng tôi năm ấy . Chúng tôi thậm chí mỗi ngày đều có mini test (về khả năng viết ) và đến thứ sáu hàng tuần đều có bài kiểm tra tổng thể về khả năng nghe , nói và viết. Trường học của chúng tôi giống như một trường quân sự bởi cường độ làm việc quá cao , bởi cả thầy và trò lúc nào cũng căng như sợi dây đàn , chỉ vì muốn chúng tôi có kết quả cao nhất , chỉ vì muốn tất cả hơn 30 đứa chúng tôi đều được đi Nhật.

Một ngày tháng 3 định mệnh. Trời Hà Nội hôm ấy lạnh, u ám và đỏng đảnh như cô gái mười tám tuổi .Tôi bất ngờ nhận được thư anh sau nhiều ngày hai đứa không liên lạc chỉ vì anh muốn tôi hãy tập trung cho việc học . Niềm vui ào đến khi tôi chạm tay lên những nét chữ thân quen của người yêu . Nhưng rồi đầu óc tôi bỗng choáng váng , mắt tôi nhòe đi , những giọt nước cứ thế lăn dài trên má lẫn vào cơn mưa bụi . Tôi hoang mang tê dại , tôi không biết chuyện gì đang xảy ra nữa . Đứa con gái yếu mềm luôn ẩn mình núp bóng dưới lớp vỏ bọc cứng rắn là tôi được dịp vỡ òa , tức tưởi . Anh muốn chia tay , anh muốn chúng tôi hãy là bạn , muốn tôi hãy chuyên tâm vào chuyện học hành . Thế ư , anh muốn thế ư ? Lặng nghe con tim mình từng hồi sục sôi điên đảo , tôi nuốt nước mắt vào trong. Lòng tự trọng không cho phép tôi kêu gào hay khóc lóc , tôi chọn cho mình cách ra đi lặng lẽ . Thì thôi , hãy cứ để cho tất cả vỡ theo cơn mưa bụi , cho yêu thương ngày cũ như nước trôi qua cầu , dù lòng tôi như có hàng ngàn nhát dao đâm rướm máu .

Những ngày sau đó tôi lao vào học như thể ngoài học ra chẳng còn việc gì nữa để làm .Lớp học của chúng tôi lần lượt trải qua những kỳ thi loại thảm khốc . Hết thi loại đợt đầu ,yonkyu lại đến sankyu, sau vài lần sàng lọc như thế chúng tôi từ chỗ hơn 30 đứa chỉ còn lại chưa đến một nửa . Và rồi đến những ngày tháng mười hai ,qua vài lần sàng lọc và phỏng vấn nữa , gộp cả kết quả thi năng lực tiếng Nhật lẫn văn hóa thì số người đủ khả năng đi Nhật chỉ còn là con số 8 mà thôi . Công bằng mà nói , chúng tôi đã phải rất cố gắng . Bởi theo như thầy cô tôi thì để có được bằng nikyu ( năng lực tiếng Nhật cấp hai ) , nếu học tại các trường đại học ở VN phải mất chừng 3,4 năm , còn nếu học trực tiếp tại Nhật cũng phải mất 2 năm . Thế mà chúng tôi đã chỉ học trong vẻn vẹn có 15 tháng mà thôi.

Tháng một năm sau chúng tôi lên đường sang Nhật . Vật lộn với kỳ thi vào các trường với bao nhiêu vất vả , cuối cùng chúng tôi đều đã đỗ . Ba năm học ở trường , những đợt thực tập triền miên thiếu ngủ là quãng thời gian thật gian khổ nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quên . Chúng giúp tôi trưởng thành hơn và biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân , với những người thân yêu và thậm chí với cả những người không quen biết nữa .
Thấm thoắt đã mấy năm kể từ ngày đầu tiên đặt chân lên đất Nhật . Tôi đã ra trường và đã đi làm như bao nhiêu người Nhật trưởng thành khác .
Đã qua lâu rồi , chiều tháng ba đầy mưa bụi năm ấy . Những mùa mưa nữa cũng lần lượt đến rồi đi , song trong lòng tôi , vết trũng của mối tình đầu gieo giắc lại , vết trũng của tháng năm chưa bao giờ đầy lại được ...


Cho đến một ngày , tôi tình cờ quen anh trong một chuyến đi chơi đến thăm một người bạn .Ấn tượng đầu tiên không có gì đặc biệt . Chúng tôi nói chuyện vui vẻ bình thường như những người bạn . Nhưng không hiểu sao trên đường về , tôi bỗng có cảm giác rất lạ mà cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng thể nào lý giải được , tôi đã nghĩ rằng rất có thể chính anh sẽ là người đàn ông của cuộc đời tôi . Quả nhiên , chỉ sau một thời gian ngắn , anh đã ngỏ lời yêu . Anh thú nhận đã yêu tôi ngay từ lần đầu tiên gặp mặt . Tôi thực sự bối rối , bởi vào thời điểm đó tôi vẫn chưa hề có tình cảm đặc biệt nào với anh cả. Thế nhưng thời gian đã hóa giải giùm tôi tất cả. Sự chăm sóc ân cần của anh , tình yêu vô điều kiện của anh đã kéo tôi trở lại thêm gần . Trái tim tôi đã thuộc về anh tự lúc nào .

Ngày tháng êm đềm trôi , đã mấy mùa anh đào ra hoa rồi thay lá . Chúng tôi vẫn yêu những khoảnh khắc tự do , chưa muốn vướng bận chuyện con cái , gia đình . Bố mẹ hai bên nhắc khéo " Có khi sắp tính dần đi là vừa con ạ " , " Vâng , để rồi con tính " . Rồi bố mẹ hay giục hơn , rồi mùa đông sắp về . Ừ , có khi sắp cưới đi cho "ấm " cũng được . Vốn không duy tâm , chẳng hay bói toán nên cứ đủng đỉnh , anh bảo " để đến cuối năm nay hoặc đầu sang năm em nhé " . Vẫn còn những mấy tháng nữa cơ mà , lo gì !


Thế mà rồi bố mẹ đi xem ngày , người ta bảo tuổi hai đứa thì trong năm nay chỉ còn ngày này là đẹp thôi . Không thì phải chờ thêm hai năm nữa . Anh giãy nảy : " Sao mà gấp thế ! Nhưng hai năm nữa thì muộn quá , thôi cưới luôn cũng được!" . Vâng , cưới luôn cũng được , nhưng chỉ còn có nửa tháng thì làm sao có thể xin nghỉ phép dài ngày để về được .
Thế là chúng tôi có một đám cưới chẳng giống ai . Ngày vui trọng đại trong đời mà cô dâu chủ rể lại chẳng hề có mặt .Nhưng có sao đâu , bởi :
" Rượu ngọt pháo hồng đâu nghĩa lý
Nếu mình dạo ấy chẳng thương nhau "
Tôi giật mình .
Ngày đẹp , ngày mà tuổi hai đứa hợp , ông thầy bói bảo phải là ngày 9 tháng 9 ( âm lịch ) năm 2009 , đón dâu cũng phải nhằm đúng lúc 9h5p.
Tôi bắt đầu học tiếng Nhật từ tháng 9 năm 1999
Tôi sống ở Nhật cũng đã được 9 năm
Tôi chia tay mối tình đầu cũng đã 9 năm
Năm nay tôi 29 tuổi ( Nếu các cụ tính cả tuổi đẻ )
Không phải ngẫu nhiên mà mỗi lần nhắc đến số 9 , trong tôi đều có một cảm giác rất lạ . Người ta vẫn hay bảo : Con trai 7 vía , con gái 9 vía . Chẳng lẽ số 9 kia lại có một ý nghĩa đặc biệt nào đó với cuộc đời tôi sao ?

Em gái gửi ảnh đám cưới sang . Một đám cưới đầm ấm và giản dị .Thấy lòng ấm hơn lúc nào hết dù ngoài kia mùa đông Nhật Bản sắp kéo về .
Cảm ơn mùa thi đại học năm ấy đã cho tôi có cơ hội đặt chân lên xứ sở của Ôsin mà tôi hằng yêu mến!
Cảm ơn thầy cô năm xưa đã dạy tôi những kiến thức cơ bản đầu tiên về tiếng Nhật để hôm nay tôi có thể sống và làm việc trên đất nước này bằng ngôn từ bản địa!
Cảm ơn người yêu cũ đã cho tôi những kỷ niệm đẹp thưở đầu đời , cho tôi biết thế nào là vị đắng tình yêu cho tôi làm hành trang để đến một ngày tôi tìm thấy hạnh phúc thật sự !
Cảm ơn năm 2009 , khoảnh khắc thiêng liêng dệt lên những ước mơ và khép lại bằng một đám cưới giản dị trong lòng hai đứa !
Cảm ơn chồng , người em hi vọng sẽ cùng em đi đến cuối con đường !
Cảm ơn số 9 , số 9 duyên nợ !


Khúc hôm qua



Anh ,
Thi thoảng thôi anh nhé!
Cho em tìm lại những ngày xưa
Thưở hai mình chưa hề quen biết mặt
Thưở hoàng hôn đầu ngày vương trong mắt
Khúc nhạc không lời ngân mãi ở trong tim


Ký ức ngày nao dẫn lối đi tìm
Cánh đồng hoang dập dìu hoa dại
Con dế mèn từng mơ vượt trùng dương tứ hải
Đến bến bờ " Hạnh phúc " được mang tên


Cho em tìm về những ngày tháng không tên
Trên bến nọ , thuyền ai mãi vắng
Mây chết đuối trên dòng sông phẳng lặng
Con bướm nào ngủ gật giữa ngàn hoa


Ký ức hôm qua rồi có lúc nhạt nhòa
Anh,
Thi thoảng thôi anh nhé !
Cho em tìm lại những ngày xưa
Để em biết rằng anh là những hạt mưa
Tắm mát đời em giữa muôn ngàn dâu bể

Anh nhé !.................
...Chỉ một đôi khi thôi.
( Tháng mười một - Tường Vy )









Mùa uyên ương



Tháng mười về thơm như kỷ niệm
Em gối đầu lên những chiêm bao
Con nắng nào thả nỗi nhớ hanh hao
Em bịn rịn luyến lưu thời ...con gái


Ngàn sao trên trời anh đưa tay lên hái
Kết thành vòng em đội lúc vu quy
Rượu ngọt , pháo hồng đâu nghĩa lý
Nếu mình dạo ấy chẳng thương nhau


Thắm lại thật lâu hỡi cánh trầu
Cho cành thêm lộc , hoa khai nhụy
Cho nét xuân chẳng bao giờ tiều tụy
Để em mãi là " kiều diễm " của mình anh


Tháng mười thơm như mộng ước trong lành
Ta dìu nhau bay giữa muôn ngàn tia nắng
Em mơ mình lạc vào khu rừng vắng
Tiếng chim hót rộn ràng , em gọi " Mùa uyên ương "



Cổ tích tháng mười

 

  Mây chiều ai nguộm mà xanh
Em về nơi ấy ta thành đơn côi
  Nhé này , cho hỏi nhỏ thôi
Bởi mùa thu chín hay thôi thương thầm?
  Ước gì ta hóa cành trâm
Em cài lên tóc hay cầm trên tay
  Ngần ấy năm,bấy nhiêu ngày
Em xa xôi thế ta đây một mình
Ta từng mơ , mỗi bình minh
Cùng em uống nắng chân tình trao nhau
  Giờ thì xa cách bể dâu
Ta đây em đấy mà đau đáu lòng
Vẫn còn đấy những đợi mong
Vườn hồng có lối mà trông khó vào
Ước ao đến một ngày nào
Em về chốn cũ anh trao nụ hồng





Về



Ta về thôi
Đường trần không còn ai đứng đợi
Cơn gió nào thoảng qua rất vội
Xa rồi , những ngày xanh...


Đêm về
Quận tròn mình trong nỗi nhớ mong manh
Chép lại trang thơ suốt một thời thiếu nữ
Này đây những ước mơ , đam mê nồng nàn ấp ủ
Cũ xưa rồi , khép lại , bụi thời gian!


Ta mỏi chân rồi , đi mãi chốn nhân gian
Mải miết trôi đi , theo dòng đời trong đục
Ngày nối ngày giữa bộn bề liệu còn có lúc
Hiểu ra mình đang trôi về nơi hư vô...?

( Ví dụ ngày mai, khi ta không còn trẻ...)

Mùa đông mang theo


Rồi cũng đến một ngày con không mong đợi

Đến như là quy luật của nhân gian

Chiếc lá mùa đông lặng lẽ tàn

Về nơi cát bụi...

* * *



Chẳng biết đã mấy mùa từ ngày bước chân con ra đi lầm lũi

Bỏ lại sau lưng , cả mùa đông và mô đất vuông phần

Ký ức sẽ ngủ yên , ký ức sẽ an thần

Nếu không có một ngày mùa đông về gõ cửa

* * *



Xót xa lòng lúc vô tình thấy một cành đông lá rữa

Sợ cơn mưa chiều , lạnh bước kẻ tha hương

Chốn dương thế , thôi , người không ở nữa

Bình yên nơi nào , xin nâng bước người đi...


( Tháng 12,năm 2008 - Ba năm sau ngày bố đi xa )

Nhìn những mùa thu đi


Một sáng mùa thu rất lạnh ...

Em chỉ kịp tiễn anh đi làm bằng một cái hôn nhẹ lên má . Giấc ngủ chập chờn cuốn em đi , mơ hồ , mộng mị...
Điện thoại bầt ngờ rung lên , em tỉnh giấc . " Em ơi , anh quên không mang ví rồi !" . Ôi , lạy chúa tôi ! Sao anh có thể quên một thứ không thể quên như thế nhỉ ?! Vội vàng đạp xe ra ga cho anh kịp giờ tàu . Em trở về nhà khi trời hãy còn rất sớm , những cơn gió đầu mùa chớm lạnh . Heo may ?!
Một ngày mới của mình bắt đầu một cách tình cờ như thế . Dẫu sao hôm nay cũng không phải đi làm , em định sẽ ngủ nướng thêm bởi dường như em vẫn còn ngái ngủ . Em vốn không quen dậy sớm nếu không có kế hoạch đặc biệt gì . Nhưng lạ thay , em không ngủ được nữa . Đầu óc cứ biêng biêng , nhưng em không thể nào chợp mắt . Em bắt đầu nghĩ lan man , không biết hôm nay mấy giờ anh sẽ về , tối nay mình nên nấu món gì cho lạ miệng , bởi hình như đã mấy ngày liền rồi , toàn anh nấu cơm thôi .
Thế đấy ! Không biết từ bao giờ cuộc sống của em , tâm tư và cả những suy nghĩ của em bỗng trở nên giản đơn như thế . Em không còn thức khuya đến tận 2,3 giờ đêm , em cũng không hay buồn một mình vào những ngày mưa nữa. Em biết em đã đang đi về phía trước , phía có ánh mặt trời và chỉ rất ít ngày hôm qua thôi .
Mùa thu đang đến . Cái lạnh mơn man đầu mùa luôn khiến em cảm thấy lòng mình thư thái hơn , mêng mang hơn , và dương như cũng trầm lắng hơn .
Em nghĩ đến những ngày này vài năm về trước , khi ấy mình mới quen nhau . Em đã chẳng bao giờ nghĩ rằng rồi đến một ngày nào đó anh lại trở thành người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời em .Mình khác nhau quá xa, mình chẳng hề có lấy một điểm chung nào cả . Nhưng tình yêu vô điều kiện của anh đã kéo em trở lại thêm gần , em biết mình đã bắt đầu khát khao một mái ấm bình yên.
Ngày mình đến với nhau, một nửa thế gian quay lưng lại .Đã hơn một lần em khóc vì không được cảm thông . Đôi khi em đã từng cảm thấy thật cô độc . Em đã biết thế nào là tiếng đời , thị phi .
Bây giờ.
Những người bạn vẫn còn thân thiết với em , em trân quý . Những tình bạn đã không giữ được , em chấp nhận buông tay , dù chưa bao giờ muốn thế .
Bây giờ .
Em chỉ còn quan tâm đến những việc rất lặt vặt liên quan đến gia đình ở Việt Nam, đến sức khỏe , công việc của anh và em .Ngày hôm nay có khi rất giống ngày hôm qua . Đôi khi em từng cảm thấy thiếu sự kích thích bởi cuộc sống dường như phẳng lặng quá. Nhưng rồi em lại chợt nhớ ra rằng , có lần em đã đọc được ở đâu đó câu " Hạnh phúc đôi khi là lúc người ta không nhận ra rằng mình đang hạnh phúc "
Em cũng không còn quan tâm đến thị phi nữa.Bởi hạnh phúc hay không là ở trong tâm , mà điều đó thì chỉ có em và người đàn ông của em mới hiểu mà thôi, phải không anh ?!
Như lúc này đây , em mong hôm nay anh về sớm!

(Thu xứ người - Chỉ là truyện)



Niệm khúc mưa


Chiều nay mưa giăng đầy trên phố biển

Em một mình lặng lẽ nhớ ngày xưa

Ngẩn ngơ đâu đây lời anh hứa

Thế mà tất cả ...vỡ theo mưa



       Em vẫn hay ngồi đếm những giọt lưa thưa

       Nhớ khi xưa mình cùng dầm mưa nơi cuối phố

       Lẫn trong gió , trong mưa lời yêu đầu anh ngỏ

       Mộng ước vuông tròn em đã gửi theo mưa



       Qua lâu rồi , cuộc tình đầu em tiễn đưa

       Mưa vẫn bay về miền thương nhớ

       Chỉ riêng lời yêu mãi còn bỏ ngỏ

       Mỗi bận mưa về

       ..............lòng lại thấy nao nao

                   (Tường Vy - Một chiều mưa Tháng chín )

Gửi về nơi xa lắm

" Hôm nay là tròn hai năm từ sau ngày bố mất . Con đã không nghĩ rằng thời gian trôi qua nhanh thế . Con đã vẫn tưởng rằng , ngày bố mất - ngày ấy , như chỉ vừa mới hôm qua...

Hai năm rồi , con vẫn không sao quen được cảm giác nhà mình vắng bố . Trước đây , mỗi lần con gọi điện thoại về , thường thì chỉ mẹ nghe máy . Họa hoằn lắm , hôm nào mẹ không có nhà bố mới ra nói chuyện với con . Bố bảo : " Bố không thích nghe điện thoại , để giành bao giờ mày về tha hồ mà nói chuyện ..." Nhưng mẹ nói với con rằng , mỗi lần nói chuyện với con xong là cả đêm bố mất ngủ , cứ lục đục dậy pha nước uống luôn ...

Bố nóng nảy và thẳng tính hơn bất cứ ai . Mẹ bảo : " Mẹ chưa thấy ai lại nóng tính hơn cả Trương Phi như bố mày ..." Thế mà bố mẹ đã ở với nhau đến cả hơn bốn mươi năm , từ những ngày nhà mình còn rất nghèo , cơm không đủ no , áo không đủ ấm , để nuôi anh em con khôn lớn ,trưởng thành . Tuy thỉnh thoảng bố mẹ cũng có vằng nhau , nhưng hình như bao giờ bố cũng là người làm lành trước . Con biết rằng , chỉ có mẹ mới có thể là người đi bên cạnh bố cả cuộc đời ...

Nhà mình , mấy anh em con đều đi xa , chỉ thỉnh thoảng mới về thăm bố mẹ . Nhớ Tết năm nọ , con với anh Đệ về chơi , bố đã rất mừng . Bố dặn mẹ từ mấy tháng trước , để giành cả đàn gà để " Tết chúng nó về thì thịt cho chúng nó ăn " .Cả dịp Tết con thấy bố đã rất vui . Không ngờ , đấy là những ngày cuối cùng con nhìn thấy bố ...

Từ ngày bố đi , nhà mình đã rộng lại càng như rộng thêm . Mẹ chắc chắn là người buồn nhiều nhất , nhưng tuyệt nhiên , chưa bao giờ thấy mẹ khóc trước mặt anh em con . Đi đâu , mẹ cũng nóng nả về sớm . Mẹ bảo ,phải về thắp hương cho bố , chứ để người khác làm mẹ không yên tâm .

...

Con thì , đã hai năm rồi , nhưng mỗi bận gọi điện về , nói chuyện với mẹ mà con cứ hình dung bố vẫn đang nằm ở giường bên cạnh xem tivi , hay lại đi dẻo ra mãi ngoài đê hóng mát . Để rồi , lát nữa bố về mẹ sẽ lại kể , lúc trước gọi điện về con đã kể những chuyện gì , con đã nói chuyện ra sao ...

Con đã không còn quá nhỏ để người lớn phải nói dối , như chính con đã từng nói dối hai đứa cháu nhà mình , khi anh rể mất ,rằng : " Bố cháu đi chợ xa nên còn lâu nữa mới về ..." Con biết bố đã đi xa thật rồi , nhưng trong lòng con , bao giờ cũng vẫn còn vẹn nguyên hình ảnh bố .

Bố , xin bố hãy yên lòng , bởi con gái út của bố giờ đã rất lớn rồi ! ... "

***

Đấy là những dòng con viết trong ngày giỗ bố gần hai năm về trước . Mới đó , vậy mà gần hai năm nữa đã lại sắp đi qua . Thời gian như bóng câu qua cửa sổ . Ngắn ngủi thay , một kiếp người ...

Ở nơi xứ người không phải quê hương , hằng đêm con vẫn âm thầm khóc . Con tủi thân khi bạn bè bên cạnh ai cũng vẫn còn cả cha , cả mẹ . Con chạnh lòng mỗi khi ai đó vô tình hỏi " Ở nhà bố mẹ có khỏe không ?..."

Ngày tháng trôi qua , con tự hứa với lòng mình , phải mạnh mẽ lên để mẹ không lo lắng , phải vững vàng lên để lúc nào cũng xứng đáng là " con gái rượu" của bố . Nỗi đau bấy lâu tưởng chừng như đã nguôi ngoai , đêm qua bỗng vỡ òa theo lời hát :

" Con về thăm mộ mẹ

Cỏ xanh tự bao giờ

Trời cao chi lắm thế

Để con đời bơ vơ

........................

.........................

Ai đốt lửa đêm mưa

Cho mẹ ấm bây giờ

Ai mặc thêm áo nữa

Cho mẹ như ngày xưa

..............................

Con xa nhà từ năm mười tám tuổi. Con xa quê hương đã ngót chục năm trời . Những năm tháng đi xa biền biệt , con đã thấm thía thế nào là nỗi nhớ mẹ thương cha . Nhưng ngày đó con đã muốn được đi , để khôn lớn , để trưởng thành , cũng là tâm nguyện bấy lâu của bố . Để rồi mười năm sau , vào một ngày mùa đông giá rét , con chỉ kịp hốt hoảng trở về trong vật vã , khi bố đã nghìn giấc thiên thu ...

Bố biết không ? Mùa này Nhật Bản đã vào thu . Những ngày này vòm trời cao và xanh đến lạ . Không gian cũng như rộng thêm ra khiến con càng hay nghĩ đến cái sự mênh mông của trời đất và cái hữu hạn của kiếp nhân sinh. Con cũng hay nhìn lên bầu trời cao vời vợi và tin rằng , ở một nơi nào đó thật bình yên trong cõi vĩnh hằng , bố vẫn luôn mỉm cười nhìn về phía có mẹ và anh em con ...
( Những ngày tháng chín mêng mang ...)

Yêu , khi người ta trẻ

" Ngày ...tháng...năm...

M yêu thương !

H đang đọc lại những lá thư cũ mà ngày xưa tụi mình viết cho nhau . Chúng thật nhiều , thật ấm áp , thân thương và gần gũi !... H bỗng nhớ bạn đến xé lòng ...

Mặc cho thời gian làm đổi thay mọi thứ ,mặc cho quá khứ đã vùi chôn bao nhiêu kỷ niệm , H vẫn nhớ M , vẫn yêu M như ngày nào . M ơi , nhớ đêm nào trên con đê quê mình , hai đứa đứng bên nhau , ngây thơ và nồng ấm . Mình dựa vào nhau , lắng nghe nhịp tim đập và ngửi từng hơi thở của nhau . H hạnh phúc bao nhiêu khi nghe M nói " Được ôm người mình yêu thật là sướng ! ..." Nụ hôn ban đầu mà H cứ dùng dằng mãi chẳng cho . Ôi sao mà ngốc , H là ai trong trái tim bạn , M ơi ! ...

Bao nhiêu lần rồi M đòi H gọi bằng anh nhưng chẳng lần nào H chịu . H đanh đá và hay bắt\ nạt M nữa , H đòi làm " chị" cơ ... Thật ngốc nghếch biết bao ! H đâu có muốn lớn hơn M , H muốn mãi là cô bé con dễ thương của bạn , muốn được M ôm bằng vòng tay ấm , muốn được M che chở cơ mà . Sao H lại làm thế , vì sao mình lại cứ hay làm những điều trái với lòng mình ?!

Giờ thì H bằng lòng gọi M bằng anh rồi nè , , sao bạn chẳng quay về để gọi H bằng "em " như ngày nào bạn vẫn từng mong như thế ?! M ơi , có thật là anh không yêu em không ?! Không , em không tin như thế . Em chẳng thể nào tin điều đó ! Anh đang dối em , đang dối lòng mình mà , phải vậy không ?!
Em đang nhớ anh da diết , nhớ đến cháy lòng anh biết không !? Chỉ một mình anh thôi , với em , anh quan trọng biết nhường nào . Trái tim em chỉ để dành trao cho riêng anh mà thôi . Em chẳng giữ danh dự cho riêng mình , " pride " lúc này cũng chẳng còn ý nghĩa với em . Em cần anh , anh là chỗ dựa tinh thần , là niềm vui là lẽ sống . Em không thể yêu ai khác , em chẳng thể nào yêu bất cứ một người đàn ông nào khác nữa . Anh là người tình đầu tiên và cũng là duy nhất của em . Nói với em đi , những lời nói thân thương mà ngày xưa mình vẫn thường thủ thỉ !
Hãy nhìn sâu vào mắt em , hãy nhìn sâu vào trái tim em ! Em không muốn anh tự ti như thế , với em anh đầy nhiệt huyết và tài hoa mà . Em chỉ cần có thế , em chỉ cần anh yêu em ! Chúng mình đã lớn lắm rồi , quá khứ đang lùi xa nhưng có một sự thật là em vẫn yêu anh . Em sẽ không trách , không giận hờn anh nữa , như thế được không ?! ...

Em yêu anh và nhớ anh bằng một thứ tình yêu vĩnh cửu . Nó thân thương , nồng ấm và giàu có biết bao ! Có thể anh không rõ điều đó bởi em chẳng hay bộc bạch lòng mình . Lẽ ra em phải nói nhiều hơn , lẽ ra em đã phải cho anh biết nhiều hơn , rằng em luôn yêu và nhớ anh như thế nào . Bao nhiêu giông tố đã ập đến nhưng trái tim em vẫn không thể là của ai khác . Em yêu anh , anh biết không ?!

Những ngày này cuộc sống đang phẳng lặng trôi quanh em . Anh không yêu em sao ?! Anh không thương em sao ?! Sao anh có thể thản nhiên nhìn em khóc ?! Em đang khóc đấy , anh biết không ?!

Mình sẽ ra sao đây ?! Không lẽ mình cứ suốt đời xa nhau và nhớ nhau mãi như thế này sao ?! Anh nói " Giá như ngày đó em đừng có đi xa ... " , nhưng cuối cùng thì em đã xa quê hương , đã đi đến tận nơi xa xôi này rồi . Sao anh không nói anh sẽ đợi , sao anh không bảo : em cứ yên lòng đi bởi nơi quê nhà có anh luôn chờ đợi , ?! Em đang tàn tạ như một chiếc lá . Những ngày này em đang ốm , em thấy mệt mỏi trong người , và ... những lúc như thế này em lại nhớ anh biết bao nhiêu ... "

* * *

Chiều nay , lúi húi dọn nhà nàng vô tình bắt gặp những dòng chữ ấy . Cơn mưa mùa hè bất chợt quét ngang thành phố biển hiền hòa một vệt dài nhưng rất mỏng, chẳng đủ làm ướt áo người qua đường , và cũng chẳng đủ làm gợn lên trong lòng nàng dù chỉ một cơn sóng nhỏ . Nàng mỉm cười một mình . Chuông điện thoại bất ngờ rung lên khe khẽ , chồng nàng nhắn tin : " Anh sắp về rồi . Tối nay mình ra ngoài ăn, em nhé ! ..." Nàng vừa gõ phím trả lời chồng vừa mỉm cười , nụ cười màu bình yên .

(Bài viết đã được đăng trên ngôisao.net
http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/09/3B9CBA9C/ )