Bao giờ cho đến tháng mười

Cho yêu thương về qua đây...

Subscribe to RSS feed

Giấc mơ và tình bạn




" ... Một ngày mùa đông rất lạnh , bầu trời khoác lên mình một màu bàng bạc ảm đạm , gió từng cơn đuổi nhau len lỏi qua những cây bàng trơ trụi , cuốn đi nốt chiếc lá cuối mùa còn xót lại.

Nhóm bạn từ thời học phổ thông của tôi có dịp gặp mặt . Đã lâu lắm rồi chúng tôi mới lại được ngồi bên nhau như thế . Nhanh quá , mới đó mà đã hơn mười năm từ sau ngày ra trường . Bạn bè tôi ngày còn bé , đứa nào cũng bảo dù sau này có đi học gì chăng nữa thì cũng nhất định sẽ về sống và làm việc để xây dựng quê hương. Thế mà giờ thì tan tành mỗi đứa một phương , người nam, người bắc , kẻ ở tận nước ngoài. Chẳng biết lũ bạn tôi có ai còn nhớ không , riêng tôi thì đôi khi vẫn mỉm cười một mình mỗi khi nhớ lại cái ước mơ của một thời trẻ con rất trong sáng ấy.

Ký ức cũ ùa về trong lòng mỗi đứa. Kỷ niệm về những tháng ngày sống xa quê , xa gia đình và bạn bè như hiển hiện lên trong những câu chuyện bạn kể . Cứ thế , chuyện cũ , chuyện mới nối tiếp nhau " nổ như pháo rang ". Không biết chúng tôi đã ngồi bên nhau như thế bao lâu nữa. Lòng tôi thấy ấm áp lạ thường , tôi biết rằng mình thật hạnh phúc khi bên tôi luôn có những đứa bạn thân thiết kia , dù chúng tôi luôn ở cách xa nhau.

Rồi như một thói quen , chúng tôi rủ nhau đạp xe lang thang trên những con đường cũ đầy kỷ niệm như những ngày còn bé. Đây là con đường từ nhà bạn đến nhà tôi. Khúc đê uốn quanh theo dòng sông Đuống kiêu hãnh vươn mình ngăn những trận lũ hung bạo cho làng quê mà ngày xưa tôi thấy nó to lớn ,hùng vĩ làm sao. Giờ thì cỏ dại mọc đầy hai ven đường , rặng tre chắn sóng vẫn đứng đó nhưng dường như cằn cỗi hơn. Bất giác lòng tôi trùng xuống , con đê quê tôi không cao lớn như tôi vẫn tưởng , nó đã bị xói mòn đi theo thời gian , theo những cơn lũ hay bởi chúng tôi đã lớn lên , đã đi ra khỏi lũy tre làng , đã đi đến thật nhiều nơi và nhìn thật nhiều con đê khác nên mới thấy con đê quê mình rất nhỏ bé !?

Kia là con đường dẫn tới trường dài hun hút. Bên phải là cánh đồng lúa mênh mông xanh mướt , bên trái là hồ sen tỏa hương thơm ngát mà tôi đã có lần cùng lũ bạn lội xuống hái trộm hoa. Con đường khi ấy vẫn bụi mù lên vào những ngày nắng và lầy lội , trơn trượt vào những ngày mưa. Chẳng thể đếm được có bao nhiêu lần tôi đã "vồ ếch " trên con đường ấy khi trời thì mưa , đường thì trơn luồn luỗn mà tôi lại vô tình xéo phải cái ổ gà. Giờ thì người ta đã trải bê tông nhẵn bóng , trẻ con quê tôi đi học bằng xe bus , vừa sạch sẽ , vừa mát mẻ vào mùa hè , ấm áp vào mùa đông chứ không phải nhọc nhằn như chúng tôi ngày xưa nữa.

Lũ bạn tôi vẫn vừa đi vừa pha trò cười vang cả một đoạn đường. Giữa lúc tôi đang miên man một mình như thế thì bỗng từ phía sau một tiếng kêu thất thanh vang lên làm tôi giật mình quay lại. Bạn tôi nằm sóng xoài trên mặt đường , đầu gối lên gờ đường , bất động. Ngay gần đó một thanh niên và chiếc xe máy do anh ta điều khiển cùng vài thứ đồ nằm ngổn ngang trên mặt đất, mùi rượu nồng nặc bốc ra. Chúng tôi hốt hoảng , cuống cuồng. Mặc cho chúng tôi lay gọi , bạn tôi vẫn nằm im , bất động. Máu từ đầu bạn rịn ra , gương mặt tái dần.
" T , T ơi , cậu tỉnh lại đi ! Tỉnh lại đi , T , T ..."

Bạn tôi lật đật lấy điện thoại ra gọi cấp kứu .
Tôi kêu gào thảm thiết ,bạn tôi vẫn nằm im , máu chảy ra càng lúc càng nhiều . Tôi như điên loạn. Chúng tôi không thể mất T được, tôi lại càng không thể . T là cậu bạn thân lớn lên cùng tôi từ tấm bé ,đã gắn bó với tôi suốt một thời ấu thơ, người đã cùng tôi có không biết bao nhiêu kỷ niệm . Người đã ôm lấy bờ vai tôi để sẻ chia , vỗ về vào lúc tôi tuyệt vọng nhất.
Không , không thể như thế được! T không thể rời bỏ tôi và bạn bè như thế được! Không , không ... "







Chồng khẽ lay vai " Em mơ gì thế ?" Tôi choàng tỉnh. Thì ra tôi đã mơ , một giấc mơ kinh hoàng. Tôi sờ tay lên trán , thấy trán mình rịn mồ hôi và trên má vẫn còn giọt nước đang lăn, ấm nóng. Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng.

Phải rồi , đã từ lâu tôi không còn dành nhiều thời gian cho bạn bè nữa. Cuộc sống hối hả , gấp gáp , bon chen giống như một cái guồng quay khổng lồ từng ngày cuốn tôi đi theo quỹ đạo của nó một cách không ngừng nghỉ. Nó luôn khiến tôi sắp ngộp thở , bí bách và sắp kiệt sức. Nó khiến tôi có cảm giác quỹ thời gian của mình dường như thật eo hẹp , và thế là tôi chẳng còn nhiều thời gian để quan tâm xem bạn bè mình dạo này đang như thế nào nữa .

Bạn bè tôi cũng ai nấy đều đã có gia đình. Bạn tôi phải sống với vợ, với chồng, với con, phải có trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình chứ làm sao có thể quan tâm nhiều đến cuộc sống của tôi như những ngày còn bé hay ít ra là lúc bạn còn độc thân. Chúng tôi chỉ có thể thi thoảng hỏi thăm nhau hoặc nếu năm thì mười họa được gặp mặt nhau đã là may mắn rồi.

Tôi đã tự lý giải với mình như thế. Rằng tình bạn mỗi giai đoạn mỗi khác. Khi đã trưởng thành người ta không thể quan tâm hay can thiệp nhiều vào đời sống của nhau như trước nữa. Rằng nếu tôi không thường xuyên hỏi han hay nhắn tin cho bạn thì điều đó không có nghĩa là tình bạn của chúng ta hời hợt hay tôi đã hết yêu quý bạn. Tôi chỉ đang tôn trọng cuộc sống riêng tư của bạn và chỉ những khi cảm thấy cần thiết tôi mới xuất hiện thôi. Rất nhiều ngày qua tôi đã tự thỏa hiệp với mình như thế.

Thế nhưng , nếu một ngày bạn đột ngột không còn nữa thì sao? Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu sự trân quý sẽ đi về nơi nào? Lúc đó hẳn tôi sẽ tự trách mình, tôi còn có bao nhiêu điều chưa nói với bạn , bao nhiêu chuyện tôi muốn cùng bạn làm. Vậy mà , giá như , giá như ...
Vậy đấy , hãy đừng tiết kiệm sự yêu thương! Hãy nói yêu thương với những người bạn yêu thương bất cứ lúc nào , bạn nhé!



Xin ông già Noel một em bé


Thế là mùa Giáng sinh lại sắp về. Những ngày này cháu thấy trên đường, trong siêu thị rồi các hàng quán nữa, người ta kết đèn và trang hoàng đầy thông, bông tuyết giả và cả những hộp quà khiến không khí thật vui tươi, nhộn nhịp. Cháu bỗng nhớ ra đã đến lúc viết thư cho ông để chia sẻ về một năm đáng nhớ của mình.

Ông yêu quý,
Cháu là Nguyễn Thu Phương, biệt danh là "Phương sún" (nhưng giờ thì cháu đã hết sún rồi), ông còn nhớ cháu không? Thực ra mỗi năm cháu đều viết thư cho ông nhưng những năm trước vì còn nhỏ quá nên cháu chỉ có thể viết những lá thư rất ngắn thôi. Năm nay, cháu đã lớn hơn nên cháu sẽ viết một bức thư dài và chia sẻ với ông nhiều hơn, ông hãy lắng nghe tâm sự của cháu, ông nhé!

Ông ạ, nhà cháu chỉ có 3 người thôi, bố, mẹ và cháu. Thực ra thì cháu rất muốn có em nhưng không hiểu sao bố mẹ cháu đến giờ vẫn chưa cho cháu cái quyền được làm chị. Mọi người trong nhà thường trêu bố mẹ cháu là chắc bố mẹ sợ không sinh được con trai nên mới... "chưa dám đẻ". Cháu thì không nghĩ thế bởi với cháu, em trai hay em gái cũng đều đáng yêu như nhau mà, ông có thấy thế không ông? Nếu mẹ cháu sinh em bé, cháu nghĩ cháu sẽ giúp mẹ được rất nhiều việc như bế em, cho em ăn hoặc thay tã cho em nữa, bằng chứng là cháu bế mấy em búp bê rất khéo mà.



Cháu xin lỗi ông, ông yêu quý! Lẽ ra đầu thư cháu nên hỏi thăm sức khỏe của ông. Dạo này ông có khỏe không ạ? Cháu biết ông sống ở một nơi rất lạnh, ở "vương quốc tuyết " phải không ông? Cháu luôn tự hỏi làm sao mà ông và các chú tuần lộc có thể chịu được cái lạnh quanh năm như thế (vì cháu rất sợ rét). Cháu thấy cô luôn nhắc bà cháu là phải mặc thật ấm bởi vào mùa đông người già rất dễ bị viêm phổi. Ông đã bao giờ bị viêm phổi chưa ông? Cháu biết mùa này ông phải đi thăm các bạn nhỏ ở khắp mọi nơi nên ông nhớ mặc ấm và nếu cần ông cũng hãy quàng khăn vào ông nhé! (mặc dù dường như cháu chưa nhìn thấy ông quàng khăn bao giờ).

Ông ạ, năm 2009 này quả thật cháu có rất nhiều niềm vui. Để từ từ rồi cháu sẽ kể ông nghe nhé! Trước tiên cháu phải khoe ngay với ông rằng cháu đã hết "sún" rồi. Ông biết không cái biệt danh "Phương sún" thực sự đã làm cháu rất buồn. Thật ra tất cả chỉ tại cháu thôi. Mấy năm trước cháu rất thích ăn đồ ngọt đặc biệt là kẹo ông ạ. Thế nên những những chiếc răng của cháu cứ từ từ bị "sún" dần. Cho đến một ngày, hai chiếc răng cửa của cháu đã "sún" thật sự , đến mức không thể để nguyên như thế nữa, thế là bố dẫn cháu đi "bấm" chúng đi. Kể từ đó hai chiếc răng cửa của cháu bị cụt hẳn khiến cháu rất khổ sở. Cháu thấy mình mất duyên hẳn đi. Cháu thậm chí không cả dám cười to nữa, lúc nào cũng chỉ "múm mím cười nụ" thôi.

Nhưng cũng từ đó cháu không còn ăn nhiều kẹo nữa, cháu cũng chăm chỉ vệ sinh răng miệng, sau mỗi bữa cơm cháu đều đánh răng thật cẩn thận. Cháu nghĩ tự làm tốt vệ sinh cá nhân của mình cũng là một cách giúp bố mẹ đỡ lo lắng, phải không ông? Và kết quả là cho đến năm nay thì hai chiếc răng yêu quý của cháu đã mọc trở lại, chúng khiến cháu tự tin hẳn lên và có thể thoải mái cười thật tươi mà không cần băn khoăn nữa. Cháu thật sự rất yêu quý hàm răng của mình và cháu tự hứa với mình rằng sẽ không bao giờ đối xử một cách bất công với chúng nữa.

Ngoài việc tự chăm lo cho mình, cháu còn cố gắng giúp bố mẹ những việc trong khả năng của mình nữa. Mẹ cháu kể hồi nhỏ, mỗi khi ăn cơm xong bố bảo cất ghế đi thì cháu nói ngay rằng: "Ghế bố ngồi bố phải cất chứ, Phương có ngồi đâu mà Phương phải cất!". Nhưng giờ thì cháu chẳng nói thế đâu. Cháu biết bố mẹ đi làm vất vả nên thường giúp mẹ dọn cơm và thỉnh thoảng là cả quét nhà nữa. Đôi khi cháu còn đấm lưng cho bố những khi bố kêu mỏi. Những lúc ấy cháu thấy bố mẹ vui lắm. Ở trường, cô giáo dạy "Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình" - cháu thấy điều đó thật đúng ông ạ!

Ông biết không, dạo này cháu có một niềm đam mê rất lớn, ấy là chụp ảnh và được chụp ảnh ông ạ. Cháu thấy rõ mình lớn lên mỗi ngày và cháu muốn nghi lại những khoảnh khắc ấy, ghi lại cả niềm vui và nỗi buồn ẩn hiện trên khuôn mặt cháu trong từng thời khắc. Cháu cũng rất yêu gia đình mình, cháu yêu bố, yêu mẹ và yêu cả không khí gia đình đầm ấm. Sẽ tuyệt vời biết bao nếu cháu có một chiếc máy ảnh, nhỏ thôi, để cháu có thể ghi lại tất cả những cỏ cây hoa lá, khuôn mặt của những người thân yêu và những hình ảnh thân quen mà mình yêu mến!

Ông yêu quý, có lẽ thư của cháu đã rất dài. Cảm ơn ông đã lắng nghe những lời cháu tâm sự! Cháu còn nhiều điều muốn nói với ông lắm nhưng có lẽ cháu sẽ để dành trong lá thư viết cho ông năm sau ông nhé! Cháu chúc ông thật nhiều sức khỏe, chúc các bạn nhỏ khắp nơi sẽ có một mùa Giáng sinh thật nhiều niềm vui và hạnh phúc!

Cháu mong sớm được gặp ông!
Cháu của ông
Nguyễn Thu Phương



Bài viết này TV viết cho cô cháu gái mới hơn 9 tuổi. Bài đăng trên ngôisao.net ngày 18/12/2009
http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/12/3B9CD1B0/
Noel đã đi qua nhưng vẫn chúc bạn bè khắp nơi một mùa bình yên , hạnh phúc , một năm mới trọn vẹn những niềm vui !

Tôi và số 9 nợ duyên



Thành thật mà nói , tôi không phải là người duy tâm . Tôi chưa bao giờ đi xem bói dù chỉ một lần , và cũng chẳng bao giờ tin vào những chuyện thần thánh . Thế nhưng , thỉnh thoảng ngồi ngẫm lại mới thấy cuộc đời mình có những khúc quanh thật hữu ý , có những sự trùng lặp đến ngẫu nhiên và thú vị, tựa hồ như có bàn tay ai đã sắp đặt sẵn cuộc đời mình . Chúng thuộc về tâm linh , và chẳng có khoa học nào có thể giải thích nổi dù hôm nay và mai này khoa học có phát triển đến đâu.
Mọi việc bắt đầu vào mùa hè năm ấy.
Năm 1999 tôi tốt nghiệp PTTH và cùng các bạn đồng trang lứa rộn ràng lều chõng đi thi. Vốn là "dân chuyên văn " nhưng tôi lại không thi khối C hay khối D như lũ bạn trong lớp mà chọn khối B để thi đại học Y Hà Nội . Nhưng số phận đã không mỉm cười khi tôi chỉ thiếu rất ít điểm để có thể trở thành bác sỹ đa khoa như mơ ước . Lần đầu tiên thất bại , tôi đã thất vọng ghê gớm .
Thế rồi , giữa lúc đang quyết định chuẩn bị nhập học sư phạm thì cơ duyên lại níu tôi trở lại với nghành y khi bộ y tế gửi giấy mời tham dự cuộc tuyển chọn sinh viên đi du học ở Nhật về chuyên nghành điều dưỡng do một tập đoàn của Nhật đứng ra tài trợ . Thì ra họ dựa trên điểm sàn của những thí sinh đã thi vào đại học Y HN và chọn ra những cá nhân có số điểm cao nhất trên toàn miền Bắc .

Đấy là bất ngờ lớn đầu tiên trong đời , bởi trong tôi từ lâu đã manh nha ý niệm về một đất nước Nhật Bản dù tôi chẳng hiểu biết gì nhiều về nó . Là bởi vì , từ khi còn là một cô nhóc tôi đã rất ấn tượng khi có dịp được xem phim "Ôsin", một bộ phim của Nhật rất nổi tiếng vào những năm 80,90 của thế kỷ trước . Trong đầu óc non nớt của một con bé con như tôi lúc đó đã bắt đầu hình dung về một quốc đảo đầy tuyết lạnh vào mùa đông và xinh đẹp , kiều diễm vào mùa xuân với ngập tràn hoa anh đào rực rỡ . Tôi thích những cô gái mặc kimono thanh lịch và quý phái , các cô đi guốc mộc và bước những bước đi thật ngắn mà tôi gọi là "bước chân của cô gái Nhật ". Tôi còn cực kỳ quý mến và nể phục cô bé Ôsin vì sự cố gắng đến quật cường để vượt lên trên số phận . Bởi vậy mà suốt thời thơ ấu , mỗi khi gặp khó khăn tôi lại hay nghĩ đến hình ảnh Ôsin để tự động viên mình cố gắng . Tôi đã yêu nước Nhật một cách ngây thơ và mơ hồ như thế.Nhưng thích là thích , yêu là yêu , chứ thú thực tôi chẳng bao giờ dám mơ rồi một ngày nào đó mình sẽ được đặt chân lên đất Nhật , đến xứ sở của "Ôsin".

Thế mà bây giờ bỗng dưng tôi lại đang có cơ hội để đi du học ở Nhật , đó rõ ràng chẳng phải là một cái duyên sao ? Thế là tôi tham dự kỳ thi phỏng vấn năm đó . Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy những người Nhật. Chao ôi , nhìn họ mới giống những người trong phim "Ôsin " của tôi làm sao ! Tôi không nhớ có bao nhiêu bạn đã cùng thi phỏng vấn nữa , chỉ biết rằng cuối cùng có tất cả hơn 30 bạn đã được chọn vào học .

Tôi năm ấy tròn mười tám tuổi , cái tuổi mộng mơ và cũng đầy khát vọng . Bên cạnh ước mơ được khẳng định mình , ước mơ dựng xây sự nghiệp tôi còn có một trái tim khát bỏng yêu thương . Tôi đang có một tình yêu đẹp. Chúng tôi đã sống xa nhau ngay từ những ngày mới chập chững bước vào yêu . Nếu tôi đi Nhật thì chúng tôi sẽ còn phải xa nhau bao lâu nữa . Tôi sợ hãi , do dự , tôi sợ sự " xa mặt cách lòng " , tôi không muốn tình yêu đầu đời sẽ vuột khỏi tầm tay . Thì anh , mối tình đầu của tôi , đã hết lòng trấn an tôi , động viên tôi nhập học bởi theo anh thì tôi " xứng đáng được bay cao bay xa hơn thế nữa", bởi vì anh sẽ chờ đợi ngày tôi trở về , và bởi vì " 9 năm hay nhiều hơn nữa đâu phải là quá dài cho tuổi trẻ chúng mình cố gắng " ( chúng tôi sẽ học gần hai năm tiếng Nhật ở Hà Nội và 7 năm nghiên cứu sinh bên Nhật )

Thế là tôi vững tâm . Tháng 9 năm ấy tôi lên đường nhập học , mang theo tất cả niềm tin và hi vọng . Trực tiếp giảng dạy cho chúng tôi là các thầy cô người Nhật . Tôi chưa bao giờ gặp phải thầy cô nào lại nghiêm khắc và ngược lại cũng nhiệt tình như các thầy cô của chúng tôi năm ấy . Chúng tôi thậm chí mỗi ngày đều có mini test (về khả năng viết ) và đến thứ sáu hàng tuần đều có bài kiểm tra tổng thể về khả năng nghe , nói và viết. Trường học của chúng tôi giống như một trường quân sự bởi cường độ làm việc quá cao , bởi cả thầy và trò lúc nào cũng căng như sợi dây đàn , chỉ vì muốn chúng tôi có kết quả cao nhất , chỉ vì muốn tất cả hơn 30 đứa chúng tôi đều được đi Nhật.

Một ngày tháng 3 định mệnh. Trời Hà Nội hôm ấy lạnh, u ám và đỏng đảnh như cô gái mười tám tuổi .Tôi bất ngờ nhận được thư anh sau nhiều ngày hai đứa không liên lạc chỉ vì anh muốn tôi hãy tập trung cho việc học . Niềm vui ào đến khi tôi chạm tay lên những nét chữ thân quen của người yêu . Nhưng rồi đầu óc tôi bỗng choáng váng , mắt tôi nhòe đi , những giọt nước cứ thế lăn dài trên má lẫn vào cơn mưa bụi . Tôi hoang mang tê dại , tôi không biết chuyện gì đang xảy ra nữa . Đứa con gái yếu mềm luôn ẩn mình núp bóng dưới lớp vỏ bọc cứng rắn là tôi được dịp vỡ òa , tức tưởi . Anh muốn chia tay , anh muốn chúng tôi hãy là bạn , muốn tôi hãy chuyên tâm vào chuyện học hành . Thế ư , anh muốn thế ư ? Lặng nghe con tim mình từng hồi sục sôi điên đảo , tôi nuốt nước mắt vào trong. Lòng tự trọng không cho phép tôi kêu gào hay khóc lóc , tôi chọn cho mình cách ra đi lặng lẽ . Thì thôi , hãy cứ để cho tất cả vỡ theo cơn mưa bụi , cho yêu thương ngày cũ như nước trôi qua cầu , dù lòng tôi như có hàng ngàn nhát dao đâm rướm máu .

Những ngày sau đó tôi lao vào học như thể ngoài học ra chẳng còn việc gì nữa để làm .Lớp học của chúng tôi lần lượt trải qua những kỳ thi loại thảm khốc . Hết thi loại đợt đầu ,yonkyu lại đến sankyu, sau vài lần sàng lọc như thế chúng tôi từ chỗ hơn 30 đứa chỉ còn lại chưa đến một nửa . Và rồi đến những ngày tháng mười hai ,qua vài lần sàng lọc và phỏng vấn nữa , gộp cả kết quả thi năng lực tiếng Nhật lẫn văn hóa thì số người đủ khả năng đi Nhật chỉ còn là con số 8 mà thôi . Công bằng mà nói , chúng tôi đã phải rất cố gắng . Bởi theo như thầy cô tôi thì để có được bằng nikyu ( năng lực tiếng Nhật cấp hai ) , nếu học tại các trường đại học ở VN phải mất chừng 3,4 năm , còn nếu học trực tiếp tại Nhật cũng phải mất 2 năm . Thế mà chúng tôi đã chỉ học trong vẻn vẹn có 15 tháng mà thôi.

Tháng một năm sau chúng tôi lên đường sang Nhật . Vật lộn với kỳ thi vào các trường với bao nhiêu vất vả , cuối cùng chúng tôi đều đã đỗ . Ba năm học ở trường , những đợt thực tập triền miên thiếu ngủ là quãng thời gian thật gian khổ nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quên . Chúng giúp tôi trưởng thành hơn và biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân , với những người thân yêu và thậm chí với cả những người không quen biết nữa .
Thấm thoắt đã mấy năm kể từ ngày đầu tiên đặt chân lên đất Nhật . Tôi đã ra trường và đã đi làm như bao nhiêu người Nhật trưởng thành khác .
Đã qua lâu rồi , chiều tháng ba đầy mưa bụi năm ấy . Những mùa mưa nữa cũng lần lượt đến rồi đi , song trong lòng tôi , vết trũng của mối tình đầu gieo giắc lại , vết trũng của tháng năm chưa bao giờ đầy lại được ...


Cho đến một ngày , tôi tình cờ quen anh trong một chuyến đi chơi đến thăm một người bạn .Ấn tượng đầu tiên không có gì đặc biệt . Chúng tôi nói chuyện vui vẻ bình thường như những người bạn . Nhưng không hiểu sao trên đường về , tôi bỗng có cảm giác rất lạ mà cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng thể nào lý giải được , tôi đã nghĩ rằng rất có thể chính anh sẽ là người đàn ông của cuộc đời tôi . Quả nhiên , chỉ sau một thời gian ngắn , anh đã ngỏ lời yêu . Anh thú nhận đã yêu tôi ngay từ lần đầu tiên gặp mặt . Tôi thực sự bối rối , bởi vào thời điểm đó tôi vẫn chưa hề có tình cảm đặc biệt nào với anh cả. Thế nhưng thời gian đã hóa giải giùm tôi tất cả. Sự chăm sóc ân cần của anh , tình yêu vô điều kiện của anh đã kéo tôi trở lại thêm gần . Trái tim tôi đã thuộc về anh tự lúc nào .

Ngày tháng êm đềm trôi , đã mấy mùa anh đào ra hoa rồi thay lá . Chúng tôi vẫn yêu những khoảnh khắc tự do , chưa muốn vướng bận chuyện con cái , gia đình . Bố mẹ hai bên nhắc khéo " Có khi sắp tính dần đi là vừa con ạ " , " Vâng , để rồi con tính " . Rồi bố mẹ hay giục hơn , rồi mùa đông sắp về . Ừ , có khi sắp cưới đi cho "ấm " cũng được . Vốn không duy tâm , chẳng hay bói toán nên cứ đủng đỉnh , anh bảo " để đến cuối năm nay hoặc đầu sang năm em nhé " . Vẫn còn những mấy tháng nữa cơ mà , lo gì !


Thế mà rồi bố mẹ đi xem ngày , người ta bảo tuổi hai đứa thì trong năm nay chỉ còn ngày này là đẹp thôi . Không thì phải chờ thêm hai năm nữa . Anh giãy nảy : " Sao mà gấp thế ! Nhưng hai năm nữa thì muộn quá , thôi cưới luôn cũng được!" . Vâng , cưới luôn cũng được , nhưng chỉ còn có nửa tháng thì làm sao có thể xin nghỉ phép dài ngày để về được .
Thế là chúng tôi có một đám cưới chẳng giống ai . Ngày vui trọng đại trong đời mà cô dâu chủ rể lại chẳng hề có mặt .Nhưng có sao đâu , bởi :
" Rượu ngọt pháo hồng đâu nghĩa lý
Nếu mình dạo ấy chẳng thương nhau "
Tôi giật mình .
Ngày đẹp , ngày mà tuổi hai đứa hợp , ông thầy bói bảo phải là ngày 9 tháng 9 ( âm lịch ) năm 2009 , đón dâu cũng phải nhằm đúng lúc 9h5p.
Tôi bắt đầu học tiếng Nhật từ tháng 9 năm 1999
Tôi sống ở Nhật cũng đã được 9 năm
Tôi chia tay mối tình đầu cũng đã 9 năm
Năm nay tôi 29 tuổi ( Nếu các cụ tính cả tuổi đẻ )
Không phải ngẫu nhiên mà mỗi lần nhắc đến số 9 , trong tôi đều có một cảm giác rất lạ . Người ta vẫn hay bảo : Con trai 7 vía , con gái 9 vía . Chẳng lẽ số 9 kia lại có một ý nghĩa đặc biệt nào đó với cuộc đời tôi sao ?

Em gái gửi ảnh đám cưới sang . Một đám cưới đầm ấm và giản dị .Thấy lòng ấm hơn lúc nào hết dù ngoài kia mùa đông Nhật Bản sắp kéo về .
Cảm ơn mùa thi đại học năm ấy đã cho tôi có cơ hội đặt chân lên xứ sở của Ôsin mà tôi hằng yêu mến!
Cảm ơn thầy cô năm xưa đã dạy tôi những kiến thức cơ bản đầu tiên về tiếng Nhật để hôm nay tôi có thể sống và làm việc trên đất nước này bằng ngôn từ bản địa!
Cảm ơn người yêu cũ đã cho tôi những kỷ niệm đẹp thưở đầu đời , cho tôi biết thế nào là vị đắng tình yêu cho tôi làm hành trang để đến một ngày tôi tìm thấy hạnh phúc thật sự !
Cảm ơn năm 2009 , khoảnh khắc thiêng liêng dệt lên những ước mơ và khép lại bằng một đám cưới giản dị trong lòng hai đứa !
Cảm ơn chồng , người em hi vọng sẽ cùng em đi đến cuối con đường !
Cảm ơn số 9 , số 9 duyên nợ !


Bài đăng trên ngôisao.net
http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/11/3B9CCB60/


Khúc hôm qua



Anh ,
Thi thoảng thôi anh nhé!
Cho em tìm lại những ngày xưa
Thưở hai mình chưa hề quen biết mặt
Thưở hoàng hôn đầu ngày vương trong mắt
Khúc nhạc không lời ngân mãi ở trong tim


Ký ức ngày nao dẫn lối đi tìm
Cánh đồng hoang dập dìu hoa dại
Con dế mèn từng mơ vượt trùng dương tứ hải
Đến bến bờ " Hạnh phúc " được mang tên


Cho em tìm về những ngày tháng không tên
Trên bến nọ , thuyền ai mãi vắng
Mây chết đuối trên dòng sông phẳng lặng
Con bướm nào ngủ gật giữa ngàn hoa


Ký ức hôm qua rồi có lúc nhạt nhòa
Anh,
Thi thoảng thôi anh nhé !
Cho em tìm lại những ngày xưa
Để em biết rằng anh là những hạt mưa
Tắm mát đời em giữa muôn ngàn dâu bể

Anh nhé !.................
...Chỉ một đôi khi thôi.
( Tháng mười một - Tường Vy )









Mùa uyên ương



Tháng mười về thơm như kỷ niệm
Em gối đầu lên những chiêm bao
Con nắng nào thả nỗi nhớ hanh hao
Em bịn rịn luyến lưu thời ...con gái


Ngàn sao trên trời anh đưa tay lên hái
Kết thành vòng em đội lúc vu quy
Rượu ngọt , pháo hồng đâu nghĩa lý
Nếu mình dạo ấy chẳng thương nhau


Thắm lại thật lâu hỡi cánh trầu
Cho cành thêm lộc , hoa khai nhụy
Cho nét xuân chẳng bao giờ tiều tụy
Để em mãi là " kiều diễm " của mình anh


Tháng mười thơm như mộng ước trong lành
Ta dìu nhau bay giữa muôn ngàn tia nắng
Em mơ mình lạc vào khu rừng vắng
Tiếng chim hót rộn ràng , em gọi " Mùa uyên ương "



February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29