tyconcon

always somewhere...

Subscribe to RSS feed






Lá bỏ rơi cây, bay theo gió…

Nắng bỏ rơi mưa, bay theo mặt trời…

Mây bỏ rơi bầu trời, tan vào cõi hư vô…

Ánh mắt bỏ rơi nụ cười, lạc trong những dòng nước mắt …
Anh bỏ lại sau lưng những giận hờ vu vơ, những mơ mộng dại khờ của một thời tuổi trẻ…

Anh bỏ lại sau lưng những cảm xúc yêu thương, nhiệt tình níu lấy cái vẻ bề ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo …

Anh bỏ lại sau lưng những muộn phiền những hoài nghi về một tình yêu mong manh dễ vỡ, một niềm tin đặt nhầm chỗ để nụ cười ngày nào vương lại trên môi …
Khép chặt trái tim như khép lại một nỗi nhớ không tên…

Khép cả những giận hờn, những vô tình những vội vã, những âm thầm lặng lẽ để gửi lại nỗi buồn phía sau lưng !

Khép lại rồi mình vẫn bước qua nhau

Như cơn gió vô tình làm thay lá

Khép lại rồi sẽ không còn vội vã

Những muộn phiền chợt đến rồi chợt đi.

Tám kĩ năng sống cơ bản

Tám kĩ năng sống cơ bản

Trong khi bậc giáo dục đại học có thể cung cấp cho ta nhiều điều nhưng nó lại thường không trang bị cho sinh viên những kĩ năng sống.

Những kĩ năng cuộc sống được định nghĩa là những kĩ năng mà có thể cung cấp cho bạn một cái nhìn tốt hơn về cuộc sống. Những kĩ năng có thể cho phép bạn duy trì một nhận thức cao hơn của cả chính bạn và thế giới xung quanh bạn. Trong bài viết này, chúng tôi sẽ giới thiệu tám kĩ ​​năng sống mà có thể giúp bạn tiến xa trong thế giới hiện đại.

Trước khi đi qua 8 kĩ năng sống mà bạn sẽ cần phải có để đạt được thành công trong thực tế, đầu tiên chúng ta hãy xây dựng trên định nghĩa về “các kỹ năng sống”. Đối với một số người, thuật ngữ này có thể nghe khá mơ hồ, nhưng nó là điều cần thiết để đạt được thành công thực sự trong cuộc sống.

Trước tiên, một số nghiên cứu chỉ ra rằng con người thường chỉ sử dụng một phần nhỏ khả năng của não bộ vào những hoạt động cơ bản hàng ngày, nhưng phần còn lại vẫn đang ngủ yên. Tuy nhiên, bạn có thể mở khóa các mặt khác nhau của tâm trí bạn bằng cách luôn luôn làm việc chăm chỉ để đạt được tiềm năng đầy đủ của mình.

Trong khi một trường đại học cung cấp cho bạn những kiến thức, một phần của rất quan trọng, thì có những thứ khác mà một nền giáo dục đại học không thể cung cấp cho bạn. Dưới đây là tám kĩ năng sống rất cần thiết.

Bốn kĩ năng sống cơ bản đầu tiên:

1. Tôn trọng bản thân – Nếu bạn không tôn trọng chính mình, thì chẳng có những vấn đề nào khác. Biết tôn trọng bản thân có nghĩa là bạn có thể xem mình từ một số góc độ khác nhau, và bằng cách xem mình từ những góc độ khác nhau, bạn sẽ có khả năng nhận thức lớn hơn rằng bạn là ai, và bạn cũng sẽ có thể trở thành người mà bạn muốn. Khi bạn có thể lùi lại, và hiểu được bạn đã khiến những sự việc xảy đến như thế nào, bạn sẽ có khả năng kiểm soát cuộc sống của mình.

2. Toàn tâm toàn ý khi làm việc - Chúng ta sống trong một thời đại rất khó để tập trung và tập trung sự chú ý của mình vào một điều gì đó. Nếu bạn có thể phát triển khả năng này, bạn sẽ trở nên lành nghề ở tất cả mọi thứ bạn làm, và bạn sẽ thưởng thức vẻ đẹp của từng khoảnh khắc. Không chỉ cải thiện các mối quan hệ trong kinh doanh của bạn, mà con cải thiện cả những mối quan hệ cá nhân của bạn.

3. Tập trung - tập trung và hết lòng khi làm việc có mối quan hệ mật thiết với nhau. Để thành công trong thế giới ngày nay, bạn phải học cách tập trung vào những thứ quan trọng với bạn.

Vâng, điều này nói dễ hơn làm, vì tất cả chúng ta đều dễ bị tác động, nhưng học nghệ thuật tập trung có thể cho phép bạn thành công trong kinh doanh, nghiên cứu, hoặc trong bất kỳ lĩnh vực khác mà bạn chọn vào. Để có kỹ năng tập trung, bạn phải có khả năng thực hành, và thực hành rất nhiều.

4. Trí nhớ - Bộ não của chúng ta mang nhiều sức mạnh hơn so với bất kỳ siêu máy tính trên hành tinh, và hầu hết chúng ta vẫn chưa khai thác được đầy đủ tiềm năng về khả năng sáng tạo của chúng ta. Bộ nhớ là một trong những chức năng quan trọng nhất của bộ não con người.

Khả năng nhớ lại thông tin rất quan trọng, cũng như lưu trữ thông tin vào bộ nhớ, là một kĩ năng quan trọng mà hầu hết các trường đại học không dạy cho sinh viên của mình.

Bốn kĩ năng sống bổ sung mà họ sẽ không dạy bạn ở trường

5. Nghe - Đối với nhiều người trong chúng ta, khả năng lắng nghe đã gần như biến mất. Ngày nay chúng ta đang sống trong một xã hội mà nó có vẻ như tất cả mọi người muốn bạn lắng nghe họ, nhưng ít muốn lắng nghe bạn. Chúng ta đều biết rằng lắng nghe người khác có thể rất khó chịu, nhưng việc này có thể mang đến cho bạn rất nhiều sức mạnh, vì mọi người sẽ cảm thấy thoải mái tin và tin vào bạn. Bước đầu tiên trong việc trở thành một người biết lắng nghe là nghe được nội tâm của bạn. Nếu bạn là một người biết lắng nghe, bạn sẽ trở thành một người chồng/vợ, là một nhân viên, đối tác kinh doanh, và là các bậc cha mẹ hết sức tuyệt vời.

6. Trí tưởng tượng – Đây là một kĩ năng quan trọng của cuộc sống để phân biệt một người bình thường với những người phi thường. Tốt nghiệp đại học "sẽ không" cung cấp cho bạn kĩ năng này, dù kết quả học phần GPA của bạn có cao như thế nào.

Trí tưởng tượng là một kĩ năng cho phép bạn suy nghĩ theo cách mới, để đến với những ý tưởng mới hoặc để kết hợp hai hay nhiều ý tưởng riêng biệt cho phép bạn tạo ra khái niệm hoàn toàn mới. Không có một phát minh vĩ đại nào trong lịch sử mà lại không liên quan tới trí tưởng tượng.

7. Lý luận - Lý luận được kết nối với khả năng tăng cường trí nhớ, cũng như trí tưởng tượng. Lý luận là cách trực tiếp kết nối với nhận định. Nếu bạn có thể học hỏi từ các kinh nghiệm, bạn sẽ phát triển kỹ năng này rất tốt.

8. Trực giác - Trực giác là khả năng nắm bắt được sự thật. Một người có trực quan có thể rút ra kinh nghiệm và hiểu biết để giải quyết những vấn đề phức tạp. Họ cũng là những người có khả năng đưa ra các quyết định hợp lý.

Chuỗi cung ứng và hệ lụy đối với công nghiệp hóa

Tan vỡ chuỗi cung ứng: Tử huyệt của nền kinh tế Tác giả: Đinh Thế Phong

(Nguồn: Vef.vn)

Cách tiếp cận chuỗi cung ứng một mặt giúp làm ăn hiệu quả hơn; mặt khác, giúp các doanh nghiệp nhỏ, nhà nước yếu tìm ra chỗ đứng tối ưu cho mình để tồn tại trong thị trường khu vực và toàn cầu. Cho đến nay, ở Việt Nam, cách tiếp cận theo chuỗi cung ứng vẫn chưa được áp dụng một cách có hệ thống trong quản lý kinh tế của nhà nước cũng như trong hoạch định chiến lược kinh doanh của tư nhân.

Điều này đã, đang và sẽ gây những phá sản lớn về kinh tế, kinh doanh, đặc biệt trong thị trường mở và toàn cầu hóa.

Bài này quan tâm đến sự tan vỡ hiện nay của chuỗi cung ứng trong công nghiệp sản xuất - chế biến Việt Nam - trái tim của công nghiệp hóa.

Trước đây, các ngành sản xuất - chế biến Việt Nam bị chặn ở đầu ra do không bán, xuất khẩu được sản phẩm, chủ yếu do giá thành quá cao so với thị trường, ví dụ trong công nghiệp ôtô, điện tử,..v..v.. Gần đây, các ngành sản xuất - chế biến Việt Nam lại bị chặn thêm ở đầu vào vì mua không được nguyên liệu trong nước, ví dụ chế biến thủy sản, rau hoa quả, hạt tiêu,..v..v.
Việc khâu sản xuất Việt bị "cắt đứt" khỏi nguồn nguyên liệu Việt chứng tỏ mối liên kết giữa các bên tham gia là yếu.

Hiện tượng và phân tích

Không mua được nguyên vật liệu cho sản xuất có nghĩa khâu sản xuất không có mới liên kết với khâu nguyên vật liệu, tức là đã bị cắt đứt khỏi chuỗi cung ứng. Có thể kể ra vài nguyên nhân tiêu biểu cho tình trạng này. Trong chuỗi cung ứng của các thị trường lành mạnh, có một (hay một số) công ty mạnh, chiếm ưu thế trong chuỗi cung ứng. Đây có thể là công ty sản xuất hay thương mại. Các công ty này thường đưa ra cơ chế, quy định, "luật chơi" cho cơ chế liên kết, thông tin, hoạt động trong chuỗi cung ứng đó, ví dụ các hệ tiêu chuẩn kỹ thuật, các chuẩn về kế toán, đánh giá, giao nhận (ví dụ các công ty phần mềm Mỹ hay dùng hệ chuẩn CMM - Capability Maturity Model). Việc thống nhất cơ chế hoạt động giúp chuỗi cung ứng trở nên hiệu quả hơn.

Việc khâu sản xuất Việt bị "cắt đứt" khỏi nguồn nguyên liệu Việt chứng tỏ mối liên kết giữa các bên tham gia là yếu. Công ty Trung Quốc thu mua được nguyên liệu của nhà nông Việt chứng tỏ nhà nông Việt đã có liên kết chặt chẽ hơn với khâu sản xuất trong chuỗi cung ứng Trung Quốc. Các nguyên liệu Việt được chế biến, gia công ở công ty Trung Quốc và có thể xuất khẩu mang nhãn Trung Quốc. Nói cách khác: nhà nông Việt đã dần thành nhà cung cấp (supplier) trong chuỗi cung ứng Trung Quốc.

Toàn cầu hóa và sự thống trị của các chuỗi cung ứng mạnh sẽ phá vỡ, xé lẻ các chuỗi cung ứng yếu. Đây là điều tất yếu. Ở đây, các chuỗi cung ứng mạnh của Trung Quốc đang dần cắt đứt nguồn nguyên liệu khỏi khâu sản xuất của các chuỗi cung ứng Việt. Họ thu hút vào chuỗi cung ứng của mình các công đoạn rẻ nhất, hay mang tính cạnh tranh nhất. Họ thu mua nguyên liệu nhiều hơn thuê khoán ta gia công chứng tỏ giá nguyên liệu của ta "rẻ" hơn giá ta gia công sản xuất.

Trong chiến lược quốc gia hay doanh nghiệp, ta vẫn "chê" khâu gia công, làm thuê khoán ngoài, mà muốn sản xuất toàn sản phẩm như trong công nghiệp ôtô, đóng tàu, săt thép, điện tử, chip, công nghệ cao,..v..v. Nhìn khách quan, thực tế với chút hiểu về kỹ thuật - kinh doanh sẽ thấy: nếu vẫn viển vông, không hoạch định một cách nghiêm túc thì không bao lâu nữa, ngành sản xuất của ta có muốn cũng sẽ không được các chuỗi cung ứng mạnh thuê làm gia công nữa. Hay nói khác, lúc đó, vì sinh kế, ta sẽ phải nhận làm các việc gia công rẻ mạt hơn, với giá trị gia tăng thấp hơn các việc ta có thể làm ngày nay nếu hoạch định tốt.

Có thể có nhiều nguyên nhân cho việc không mua được nguyên liệu.

Một là, cơ chế thị trường chưa phát huy tác dụng nên doanh nghiệp chưa thấy lợi. Cơ chế thị trường yếu, lắm thủ tục nhũng nhiều, gây khó cũng làm cho doanh nghiệp muốn mua cũng khó mua được. Đây có thể là nguyên nhân cho (tưởng như) nghịch lý: ta bán than tiểu ngạch với thuế xuất thấp và nhập khẩu than chính ngạch đắt và thuế nhập cao hơn nhiều hay bán sắn tiểu ngạch nhưng lại nhập đến 70% thức ăn gia súc.

Hai là, nguyên nhân này mới là hệ trọng cho công nghiệp Việt, giá thành cho gia công, sản xuất của chuỗi cung ứng Việt đã cao hơn của các chuỗi cung ứng bên ngoài. Nói cách khác, năng suất lao động trong lĩnh vực sản xuất hay của nền công nghiệp Việt thấp hơn nhiều so với chuỗi cung ứng bên ngoài. Nguyên nhân quan trọng nhất (và đáng sợ nhất) cho năng suất lao động thấp là công nghệ lạc hậu so với công nghệ của chuỗi cung ứng bên ngoài.

Vì sao lại đáng sợ hay là tử huyệt của nền công nghiệp? Vì đầu tư nâng cấp cho công nghệ, cho tạo dựng cơ sở hạ tầng công nghiệp là rất tốn kém và cần phải được hoạch định, thực hiện một cách tập trung, kiên định, nhất quán trong 3-4 thập kỷ, chứ không thể làm trong 5-10 năm hay chỉ có tiền, giàu tài nguyên là được. Đó là trong bối cảnh của nửa cuối thế kỷ 20 khi các thị trường quốc gia còn chưa mở, các quốc gia còn hầu như làm chủ thị trường nội địa và có thể có các chính sách công nghiệp (industrial policy) khôn khéo loại bỏ cạnh tranh nước ngoài, bảo hộ công nghiệp của mình.

Nhưng nay, nền kinh tế đã mở, bảo hộ nội địa không thực hiện được nữa, nhà nước có hỗ trợ nền công nghiệp ôtô nước nhà thì cũng "nuôi béo" trước hết mấy hãng ôtô nước ngoài. Đấy là chưa nói về sự khó khăn, hạn hẹp để nhận biết, chen chân vào được các ngách cơ hội rất hẹp (hay cơ hội cửa sổ, window opportunities, ví dụ thời gian chuyển thế hệ công nghệ, phát sinh các ngành hay công nghệ mới, khả năng bỏ qua giai đoạn, tận dụng cơ hội địa - chính trị... ). Đây là điểm mấu chốt cho thấy nền công nghiệp không thể thể đứng vững trong thị trường mở nếu không dựa vào khoa học - công nghệ.
Thương nhân Trung Quốc sang Việt Nam mua hàng thủy sản (ảnh SGTT)

Người ta có nói đến vì sao các doanh nghiệp Việt không đặt giá cao hơn để mua được nguyên liệu của nhà nông Việt. Đây là điều không thể làm được vì các doanh nghiệp Trung Quốc chắc chắn sẽ chấp nhận mua giá cao hơn ta. Vì sao họ làm được như vậy? Vì trong khâu sản xuất, với công nghệ tốt hơn, năng suất lao động cao hơn, họ làm ra giá trị gia tăng cao hơn ta trong cùng một đơn vị sản phẩm.

Do đó, họ có thể dùng phần lợi nhuận lớn hơn đó để tăng giá mua nguyên vật liệu. Giả dụ trong thị trường giả định với nguồn cung nguyên liệu vô hạn, đây là đủ để họ thắng. Nhưng đây lại một thị trường có giới hạn, họ mua thì ta không có nguyên liệu, vì vậy, sau vài mùa thì rất nhiều khả năng loại bỏ luôn được nền sản xuất Việt cạnh tranh với họ.

Các cơ quan quản lý cũng nói đến việc dùng các biện pháp để làm sao doanh nghiệp Việt mua được nguyên liệu như về hành chính - quản lý, vận động, tác động tư tưởng, phi thị trường, như cử người nắm xem Trung Quốc thu mua gì, bao nhiêu, ở đâu, giá thế nào..v..v. Những biện pháp này không có tác dụng trong nền kinh tế thị trường.

Con đường phía trước

Có thể chia ra các việc nên làm ngay, việc trung hạn và việc dài hạn hơn.

Để ngăn ngừa sụp đổ (Crash), việc cần làm ngay là chuyển hoạt động của nền kinh tế sang "chế độ an toàn" (Safe Mode). Điều này tương tự như máy tính đã được mặc định để khi bị lỗi quá nặng, nó sẽ tự chuyển sang chế độ an toàn để duy trì hoạt động tối thiểu và tránh bị tắt"phụt" hay phải đóng hoàn toàn.

Chế độ an toàn cho nền kinh tế Việt bây giờ là: chuyển từ nền kinh tế hướng tới tăng trưởng sang nền kinh tế đủ dùng, tự tại (tự cung cấp đủ). Tức là chuyển từ định hướng tăng trưởng nhưng đi kèm với nguy cơ đổ vỡ cao sang sự duy trì bền vững và với tính khả thi cao. Đây là điều chắc chắn ta đạt được, nếu muốn.

Theo đó, tư nhân và đặc biệt là nhà nước, không đầu tư lớn cho tăng trưởng (cho làm giàu) mà cho an sinh, bảo đảm đời sống cho dân. Tránh những tư duy "ngành kinh tế mũi nhọn", sản phẩm chủ lực,"rượt đuổi, bắt kịp","đi tắt, đón đầu", vv. Chạy theo tăng trưởng ngày nay cũng tựa như tàu đi trên biển khơi đang đắm mà người trên tàu thì lại lo quăng lưới, đánh cá.

Việc trung hạn là: đánh giá, định vị, nhìn nhận cơ hội và hoạch định một cách khách quan và chuyên nghiệp để làm gia công, thuê khoán ngoài một cách có định hướng. Định hướng ở đây là: đi vào các ngành ta có thế mạnh (có thể về kỹ năng bẩm sinh, kỹ năng rèn luyện, điều kiện đặc thù về vị trí, địa lý, thổ nhưỡng, nguyên liệu,..v..v.. ) hay các lĩnh vực để sau này tạo ra các chùm, cụm (Clusters) về công nghệ hay khu vực địa lý có tính năng tương tác với nhau. Định hướng cũng là việc dự kiến về phát triển một số chuỗi cung ứng hay công đoạn nhất định của chuỗi cung ứng phù hợp với điều kiện của ta.

Ngoài ra, nhà nước làm đúng chức năng, vai trò của mình trong nền kinh tế thị trường. Đúng chức năng gồm lãnh nhận các trách nhiệm từ trước làm chưa tốt như quản lý kinh tế vĩ mô, duy trì sự ổn định vĩ mô, hoạch định phát triển hạ tầng vật chất và khoa học - công nghệ, định hướng cho ghép nhập các doanh nghiệp Việt vào các chuỗi cung ứng khu vực và thế giới...

Đúng chức năng cũng là: không làm các việc không phải của mình, mình làm không hiệu quả, tác động xấu tới thị trường, làm "méo" các giá trị (distort) như không can thiệp hành chính, mệnh lệnh và phi thị trường vào nền kinh tế, không điều hành sản xuất - kinh doanh (không "làm" kinh tế),.. v..v.

Cái nhìn xa hơn là: chọn mô hình phát triển (với các cơ hội cửa sổ mở đóng rất nhanh về thời gian, hẹp về không gian). Đó là chân nhận, đoạn tuyệt với những quan niệm kinh tế giáo điều, không còn phù hợp bối cảnh hiện tại. Đó cũng là tiếp cận nền kinh tế dựa trên tri thức, nền kinh tế sáng tạo - đổi mới, nền kinh tế dịch vụ.
Lời khuyên của CHU DUNG CƠ (Nguyên Thủ Tướng Trung Quốc)


1. Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. Qua một ngày, mất một ngày . Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày, lãi một ngày...

2. Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

3. Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng ai mang nó đến, khi chết chẳng ai mang nó theo. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.

4. "Quãng đời còn lại càng ngắn ngủi thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi cũ kỹ đi, hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh" hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao phẩm chất cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của TUỔI GIÀ.

5. Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.

6. Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào. Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ ... Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình ... Ốm đau trông cậy vào ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu "cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử". Trông vào bạn đời ư ? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư ? chỉ còn cách đấy.

7. Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn. Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình "Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư", biết đủ thì lúc nào cũng vui "tri túc thường lạc".

8. Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui.

9. Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghĩ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra nghề cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

10. Quá nửa đời dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.

11. Sống trên đời không thể vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

12. Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; tuổi không già tâm già, thế là không già lại thành già. Nhưng giải quyết một vấn đề thì nên nghe già.

13. Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu... mọi thứ đều nên "VỪA PHẢI".

14. Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham uống...). Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh...). Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới chữa bệnh .... ĐỀU LÀ MUỘN.

15. Phẩm chất sống người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách suy tưởng : Suy tưởng hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng suy tưởng hướng lợi để xây dựng cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương, có vị. Suy tưởng hướng hại là suy tưởng tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

16. "Chơi" là một trong những nhu cầu căn bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất, trong khi chơi hãy thử nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

17. "Hoàn toàn khoẻ mạnh" đó là nói thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu...

18. Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị của mình đó là cách sống lành mạnh. Cuộc sống tuổi già nên có nhiều bạn gìà trong nhiều thành phần,nhiều mẫu người với nhiều màu sắc khác nhau trong xã hội. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình đẹp làm thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

19. Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào.

20. Tại sao khi về già người ta hay hoài cổ "hay nhớ lại chuyện xưa?" Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối. Tâm linh cần trong phòng, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thanh là một niềm vui lớn của tuổi già.

21. Nếu bạn đã cố hết sức, mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó. Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

22. "SINH - LÃO - BỆNH - TỬ" là quy luật ở đời, không chống lại được.

23. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình dấu chấm hết thật TRÒN ./.

Sưu tầm

NHỚ MẸ HIỀN


Buồn lắm mẹ ơi, đêm trường viễn xứ
Con nhớ nhung hoài tiếng mẹ hiền ru
Thương mẹ lắm, giờ đây xa cách mãi
Chuyện tao phùng biền biệt cõi thiên thu!
Buổi ra đi nhìn mẹ già yếu lắm
Lệ lưng tròng rưng rức nhói buồng tim
Đường thiên lý quê người xa thăm thẳm
Con lạc loài biền biệt tựa bóng chim.
Con biết mẹ khóc chiều thu lá đổ
Mẹ mong chờ khi phượng đỏ đầy sân
Gió bấc về thương con buồn xứ lạnh
Cảnh xuân tàn mẹ vò võ bâng khuâng!
Con lưu lạc nửa đời xa cách mẹ
Như trùng dương thuyền mất dấu hải đăng
Ôi mờ mịt giữa đêm trường cô lẻ
Càng hãi hùng chợt thấy ánh sao băng.

Ðổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười


(Trần Trung Ðạo)

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Ðau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

NGƯỜI THỨ HAI - Phan Thị Vĩnh Hà



Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể quên con - một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ - mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.

Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ cả đời anh.

Con chỉ là một cơn mưa mỏng manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy.
Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho riêng mẹ mà thôi.

Anh ấy có thể sống với con suốt cả cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai, có thể...
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ thứ hai...

Chuyện Uyên Ương Hồ Điệp (Bản dịch của Ngọc Thạch)


Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta
Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm
Gió sớm mai thổi đi bốn phương
Xưa nay chỉ thấy người nay cười
Có ai thấy người xưa khóc đâu
Hai tiếng ái tình thật cay đắng
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô
Chỉ có thể biết nhiều hay ít khó có thể biết cho đủ
Giống như đôi uyên ương bươm bướm trong những năm tháng khó khăn này
Ai có thể thoát được nỗi sầu nhân thế
Trong thế giới phù hoa đó
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ
Sao còn muốn lên tận trời xanh?
Chi bằng ngủ yên trong sự dịu êm...

Đừng để tháng năm làm mỏi mệt trái tim chờ đợi
Ta nguyện theo nàng tới tận nơi góc biển chân trời
Giờ này đèn bên sông đã tắt
Chỉ có trái tim ta nhẹ nhàng lặng ngắm dung nhan nàng
Nụ cười của nàng vẫn ngọt ngào như xưa
Ta trân trọng cất giữ những kỉ niệm về nàng

Dù năm tháng lụi tàn
Người chiến sĩ bỏ xác nơi đồng hoang
Dù hứa hẹn thế nào
Cũng chẳng bằng ghi nhớ những ngày hôm nay
Nàng và ta xa xôi cách trở
Chuyện đời lặng lẽ đổi thay
Trải qua muôn sông ngàn núi
Liệu lòng ta còn mãi bên nhau?
Ta không mong được đời đời kiếp kiếp
Cũng không mong được sớm tối bên nhau
Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Ai nói rằng tình cảm trên đời là điều khiến người ta đau khổ
Ai nói rằng biển người chìm nổi chỉ có tình duyên là vĩnh cửu
Dù có lúc chia ly có khi gặp lại
Dù có khi sum họp có khi tan
Cũng chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Như nhau cả !!!

Một nhà khoa học tánh tình hay đa nghi, nên ông ta chế tạo ra robot phát hiện nói dối. Ngày chế tạo thành công, ông đem ra thử con trai.


Cậu con trai vừa đi học về ông ta đem robot ra hỏi:

- Sao con đi học về trễ vậy?

- Con qua nhà bạn mượn sách về học.

Robot phát hiện nói dối, đánh cho cậu con trai một cái.

Ông bố cười:

- Đó con thấy chưa, nói dối là phải chịu phạt. Lúc bằng tuổi con bố không dám nói dối ông nội nửa lời.

Ngay lập tức, robot đạp ông ta một cái bay vô tường.

Người vợ thấy cậu con trai bị đánh đòn đau bèn nói:

- Sao anh làm thế với con, dù sao nó cũng là con anh!

Robot nắm đầu bà vợ, đánh túi bụi.

Nguyên nhân tha hóa đạo đức của giới trẻ ( !!! Một bộ phận giới trẻ)





Lối sống tha hóa đạo đức của một bộ phận không nhỏ của giới trẻ trong xã hội ta có một nguyên nhân cần nhấn mạnh là do ảnh hưởng của những gì đang diễn ra trong cuộc sống hiện nay.

Nếu chúng ta nhìn vào những gì đã và đang diễn ra hằng ngày sẽ thấy những hiện tượng tha hóa đạo đức không phải là hành động bột phát, mà hầu như chúng tuân theo “quy luật nhân quả”; những hành vi đáng tiếc đó được “lập trình” từ trước do những ảnh hưởng không mong muốn của xã hội.

Ngày nay, hầu như ở địa phương nào cũng thấy xảy ra hiện tượng học sinh quậy phá lôi kéo bè cánh để đánh nhau (cả trai lẫn gái), thậm trí hành hung cả thầy cô giáo, rồi con giết cha, anh giết em; trẻ vị thành niên cũng gây ra nhiều vụ án mạng...

Những hành vi tàn bạo được đăng trên mặt báo chỉ là một phần nổi của “tảng băng” hơn 80 triệu dân của đất nước VN này. Nếu muốn tìm hiểu nguyên do, ta nên đi sâu vào gia đình, “gia đình chính là một phần tử của xã hội, gia đình mà tốt đẹp thì xã hội mới tốt đẹp được”, đây chính là bài học giáo dục công dân của cấp hai. Thế mà gia đình trong xã hội ta ngày nay có những “lỗ hổng” rất lớn, hầu như người nào sống biết người đó: cha có việc cha, mẹ có việc mẹ, ai cũng phải vật lộn với cuộc sống với đồng tiền. Sau giờ làm, cha bận “tiếp khách” ở quán nhậu, mẹ bận việc nhà, thế là cha mẹ không có thời gian dành cho con cái, bữa cơm gia đình thường không có đủ mặt, chưa kể cha mẹ còn xích mích cãi vã, thế là sự “quan tâm” của cha mẹ với con cái chỉ là tiền cho con đi học, học chính quy, học thêm, học đàn, học nhạc, học võ...,và những lời khuyên chỉ là quở trách và la mắng. Dần dà con cái không biết nương tựa vào ai, không biết tâm sự cùng ai. Một số sẽ sinh ra cách sống đơn độc, nhút nhát,khó gần, số khác sẽ tụ tập với những kẻ “cùng tâm trạng” để quậy phá xưng hùng xưng bá, sống bất cần đời.Và để lấy “số má” với bạn bè, chúng sẽ làm bất cứ gì, chơi bất cứ thứ gì để chứng tỏ “đẳng cấp”, “thua trời một vạn không bằng kém bạn một li” mà!

Ý kiến của bạn về vấn đề này xin gửi đến Diễn đàn Dân trí qua địa chỉ e-mail:thaolam@dantri.com.vn
Xã hội chúng ta cũng chưa quan tâm đáng kể tới việc tạo ra nơi giải trí cho thanh thiếu niên (nếu có thì cũng quá đắt đỏ đối với học sinh). Các Nhà Văn hóa quân huyện, phường xã thì hoạt động không đúng mục đích, đa số cho thuê dạy erobic, dạy võ, có nơi còn cho thuê để kinh doanh vũ trường. Thế là học sinh, sinh viên không biết giải trí ở đâu sau giờ học, chỉ biết vùi đầu vào các tiệm net với đủ các trò chơi bạo lực, bệnh hoạn của nước ngoài có, trong nước có, hợp pháp có, phi pháp có. Nếu giới trẻ không bị tiêm nhiễm những văn hóa đồi trụy và bạo lực này thì mới là điều lạ chứ giới trẻ bị ảnh hưởng bởi những thứ rác rưởi trên mạng thì không có gì là bất bình thường. Thế nhưng các chủ nhân của những trang web này, trò chơi này vẫn hoạt động bình thường, họ có công ty trụ sở hẳn hoi, và panô quảng cáo vẫn nhan nhản khắp nơi với đủ màu sắc và hình ảnh bắt mắt. Và hậu quả của những trò chơi đó thì xã hội đã rõ nhưng không hiểu sao chính quyền các cấp chưa có hành động đáng kể nào để ngăn chặn những hoạt động kinh doanh những trò chơi bạo lực và đồi trụy.

Trên đây chúng ta mới điểm qua những khiếm khuyết trong giáo dục gia đình cũng như việc thiếu quan tâm của xã hội trong việc tạo ra những sân chơi lành mạnh cho giới trẻ. Còn giáo dục ở nhà trường thì sao? Thật ra trên một đất nước với truyền thống “tôn sư trọng đạo, tiên học lễ hậu học văn” nhưng nhà trường nói chung mới chỉ quan tâm đến việc “dạy chữ” mà ít quan tâm đến việc “dạy người”. Một số nhà giáo chưa nêu gương về đạo đức cho học sinh noi theo; nhiều người chưa hoàn thành nhiệm vụ dạy “lễ” của mình. Vẫn còn đó việc dạy thêm dạy kèm để kiếm thêm thu nhập (cũng có thể thông cảm vấn đề này vì lương giáo viên còn quá thấp); đáng trách là việc dạy học của các thầy cô chưa đúng với lương tâm và trách nhiệm của nhà giáo.


Giới trẻ nói chung, nhất là trẻ vị thành niên rất dễ bị ảnh hưởng bởi văn hóa xấu, hay chịu ảnh hưởng từ những thói xấu của người lớn. Nếu người lớn làm những việc xấu vi phạm đạo đức thì khó tránh cho trẻ con bắt chước. Ở nhà cha mẹ chửi thề chửi tục thì làm sao con cái không chửi thề được. Rồi đi ra đường nhìn thấy xe cộ chạy lạng lách, đường ai nấy chạy, bất kể đèn xanh đèn đỏ, thì làm sao mà bọn trẻ không bị cấy vào đầu những thói quen xấu được. Rồi chuyện xả rác lung tung cũng rất phổ biến; nếu đến cổng trường sau giờ tan học thì cổng trường ngập rác, không biết phụ huynh xả rác (đón con đi học về) hay học sinh xả nhưng với cảnh tượng đó thì làm sao không ảnh hưởng đến nếp sống của bọn trẻ.

Nếu kể ra đây những chuyện tương tự thì có lẽ không bao giờ hết, cho nên tôi tạm dừng bài viết ở đây và mong mọi người suy nghĩ ra giải pháp khắc phục hay đành lòng với câu thành ngữ: “Cha mẹ sinh con, Trời sinh tính”!


Huu Huong

(Quelle: Diễn đàn Dân Trí)

Sống để được ... ghét !?!


(Quelle: http://vietnamnet.vn/giaoduc/chuyengiangduong/201001/Song-de-duocghet-891257/)

Bài phát biểu của Adrian Tan (một luật sư tranh tụng người Singapore) tại lễ tốt nghiệp của trường nghệ thuật LASALLE (Singapore).



-----------------------------------------------------------

1) Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình

Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại đây mà chẳng lo bị phản bác, mỉa mai hay trả thù. Tôi nói điều này với tư cách một người Singapore và hơn hết là với tư cách một người chồng.

Vợ tôi là một người tuyệt vời, hoàn hảo ở mọi khía cạnh duy chỉ ngoại lệ một điều. Cô ấy là biên tập viên của một tờ tạp chí. Cô ấy kiếm sống nhờ "sửa lưng" người khác. Cô ấy đã mài dũa kỹ năng chuyên môn của mình hơn một phần tư thế kỷ, chủ yếu nhờ luyện tập tại nhà qua những cuộc trao đổi giữa hai vợ chồng.

Nói dễ hiểu hơn, tôi là một luật sư tranh tụng. Tôi dành thời gian mỗi ngày để chỉ ra sai lầm của người khác. Tôi kiếm sống bằng việc phản bác.

Dẫu vậy đời sống hôn nhân của chúng tôi vẫn cực kỳ hạnh phúc. Đơn giản vì mỗi khi có cuộc tranh cãi giữa một biên tập viên và một luật sư, kẻ chiến thắng không ai khác ngoài vợ.

Và chính thế nên tôi muốn bắt đầu bài này bằng một lời khuyên nhỏ cho cánh mày râu: một khi đã chinh phục được trái tim nàng, bạn chẳng nhất thiết phải chinh phục nốt mấy cuộc tranh luận.

Hôn nhân được coi là một dấu mốc của cuộc đời. Một số trong các bạn đã kết hôn. Một số chưa từng kết hôn. Một số sẽ kết hôn. Một số rất thích tận hưởng trải nghiệm này và sẽ kết hôn nhiều, nhiều lần nữa. Cũng tốt thôi.

Dấu mốc lớn tiếp theo trong cuộc đời các bạn là ngày hôm nay: lễ tốt nghiệp. Kết thúc quá trình giáo dục. Hoàn tất việc học.

Có một lời nói dối vĩ đại mà các bạn có thể đã được nghe, rằng "Học tập là hành trình cả đời". Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên.

[ . . . . ]

Các bạn có thể đang mong mỏi tới ngày đi làm, tìm được tình yêu, kết hôn, gây dựng gia đình. Những sinh viên như các bạn ắt hẳn trông đợi một công việc lương cao, nơi mà bạn phải làm quần quật với một mớ trách nhiệm.

Đó là những gì được trông mong, hy vọng. Và nếu các bạn sống đúng y như thế, thật sự quá sức lãng phí.

Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình. Tôi không có ý đánh giá họ. Nhưng không ai nên khát khao trở thành họ. Các bạn chẳng cần phải bỏ ra bấy nhiêu năm học hỏi từ bao con người ưu tú của Singapore để chuẩn bị tinh thần trở thành kẻ trung bình.

Cái các bạn nên chuẩn bị tinh thần là Đời, là một mớ hỗn độn. Bạn chẳng thể trông mong bất cứ điều gì từ nó. Đời là bất công. Tất cả vốn dĩ đã không cân bằng. Đời là bất khả khống chế. Mọi điều tốt xấu cứ thế ập đến từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc. Tấm bằng là lá chắn yếu ớt bao bọc bạn trước số phận.
-------------------------------------------------



2) Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng làm việc

Công việc là thứ miễn cưỡng, là thứ không ai mong muốn.

Công việc có thể giết bạn. Người Nhật có từ "Karoshi" để chỉ việc tử vong vì làm việc quá sức. Đó là hậu quả rõ ràng nhất của công việc. Nó còn có thể giết bạn theo nhiều cách khác. Nếu bạn làm việc, ngày này qua ngày khác, tâm hồn bạn sẽ bị bào mòn từng chút từng chút một, rã ra cho đến khi chẳng còn lại gì. Một hòn đá chỉ còn trơ lại cát và bụi.

[ . . ]

Đừng lãng phí phần lớn cuộc đời để làm thứ mình không thích cốt để hưởng tí an nhàn chút tuổi già. Bạn có thể không bao giờ chạm được tới cái đích đó.

Hoãn cái ham muốn tìm một công việc lại. Thay vì thế, hãy vui chơi. Tìm một thứ mà bạn hứng thú. Thực hiện nó. Lặp đi lặp lại. Rồi bạn sẽ giỏi vì hai lý do: bạn thích nó, và bạn làm nó thường xuyên. Sớm muộn gì thì nó cũng có giá trị.

Tôi thích tranh luận, và tôi yêu ngôn ngữ. Vì thế tôi trở thành luật sư. Tôi thích nó và thậm chí có thể làm không công. Nếu không trở thành luật sư, tôi cũng sẽ chọn một nghề liên quan đến viết lách - một nhà báo thể thao chẳng hạn.

Vậy các bạn nên làm gì? Hãy tìm một chỗ cho riêng mình. Tôi nghĩ việc tìm kiếm chẳng hề khó khăn với các bạn. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn hẳn đã biết mình muốn làm gì. Sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu các bạn không thể ngăn mình theo đuổi đam mê. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn nên biết thứ mình hứng thú.

Hãy tìm một thứ truyền động lực cho bạn, thiêu đốt bạn, trở thành đam mê của bạn. Mỗi ngày, bạn phải tỉnh dậy mang trong mình nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Nếu không, bạn hẳn đang làm việc.


2) Đừng lúc nào cũng nói sự thật.
Đa số các bạn trong tương lai sẽ phải tham gia vào nhiều loại hoạt động giao tiếp. Tôi có một thông điệp thứ hai: hãy thận trọng với sự thật. Có rất nhiều thời điểm nguy hiểm, tuyệt nhiên không thể nói hay viết ra sự thật. Nó có khả năng xúc phạm và làm tổn thương ghê gớm, rồi bạn sẽ nhận ra rằng: với những người càng gần gũi bao nhiêu, bạn càng phải thận trọng bấy nhiêu để che giấu sự thật. Thường thì im lặng là một tính tốt. Nó còn là một kỹ năng tuyệt vời. Đứa con nít nào cũng có thể bật ra sự thật trước khi lường tới hệ quả. Phải rất trưởng thành mới có khả năng trân trọng giá trị của sự im lặng.

Để có thể che giấu sự thật, bạn trước hết phải thừa nhận nó. Phải tuyệt đối trung thực với bản thân. Đừng bao giờ cố qua mặt kẻ trong gương.

-----------------------------------------

3) Cố để để được...ghét

Tôi đã bảo rằng các bạn không nên làm việc, tránh nói ra sự thật. Giờ thêm một điều nữa: hãy cố "được" ghét.

Nó không dễ như bạn tưởng. Bạn có biết ai ghét bạn không? Tất cả những vĩ nhân có đóng góp vào lịch sử nhân loại đều đã từng bị ghét, không phải bởi một người, mà thường là rất nhiều người. Sự căm ghét lớn đến mức những vĩ nhân này bị xa lánh, lăng mạ, giết hại hay trong một trường hợp nổi tiếng, bị đóng đinh vào thập tự.

Không nhất thiết phải xấu xa mới bị ghét. Một người có thể bị ghét vì cố gắng thực hiện lẽ phải theo tiếng nói của bản thân. Thật sự quá dễ để được yêu mến, bạn chỉ cần tỏ ra dễ tính và ít giữ chính kiến. Dần dà an phận là một kẻ trung bình. Hẳn bạn không muốn thế. Trên thế giới có rất rất nhiều kẻ tồi tệ, và nếu bạn không chống lại họ, bạn sẽ tồi tệ giống như họ. Quá được yêu mến là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang đi sai đường.
-----------------------------------------

4) Điều cuối cùng: hãy yêu đi

Tôi không nói "được yêu". Nó cần đánh đổi quá nhiều. Nếu một người chủ động thay đổi vẻ ngoài, tính cách và giá trị bản thân, họ có thể được bất cứ ai yêu.

Tôi khuyến khích bạn yêu một người. Nghe có vẻ hơi quái. Bạn có thể cho rằng nó phải xảy đến tự nhiên mà không cần cân nhắc. Sai lầm. Xã hội hiện đại chống lại tình yêu. Chúng ta soi mọi người dưới lăng kính hiển vi hòng tìm ra thiếu sót và nhược điểm của họ. Thật quá dễ dàng để tìm một lý do không yêu ai đó, hơn là làm ngược lại. Chỉ cần duy nhất một lý do để từ chối. Tình yêu lại đòi hỏi sự chấp nhận toàn diện.

Yêu một người có rất nhiều lợi ích. Đó là sự ngưỡng mộ, học hỏi, thu hút và, cho những ai thích từ hay hơn, thứ mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Khi đang yêu ai đó, chúng ta cố gắng hoàn thiện bản thân ở mọi khía cạnh. Chúng ta nhận ra sự tầm thường của vật chất. Chúng ta vui khi là con người. Yêu thương có lợi cho tâm hồn.

Yêu một người vì lẽ đó rất quan trọng, và cũng quan trọng không kém là chọn đúng người để yêu. Tình yêu không đến ngẫu nhiên, từ cái nhìn đầu tiên, tại một sàn nhảy đông đúc. Nó vươn mình chậm rãi, cắm rễ trước khi chia cành và đơm hoa. Nó không phải ngọn cỏ dại yếu ớt, mà là thân cây đủ khỏe mạnh để đương đầu gió bão.

Bạn sẽ nhận ra, khi có một ai đó để yêu, khuôn mặt sẽ chẳng quan trọng bằng trí óc, cơ thể sẽ chẳng quan trọng bằng trái tim.

Bạn cũng sẽ nhận ra chẳng có nỗi đau nào quá lớn khi yêu thương không được đáp lại. Bạn làm mọi thứ không phải để được đền đáp.

Cuối cùng, bạn sẽ nhận ra yêu thương ai đó vốn chẳng thể đo lường. Hoặc là yêu với từng tế bào trong cơ thể mà chẳng hề hối tiếc, hoặc là không gì cả.
---------------------


Đừng làm việc. Tránh nói ra sự thật. Cố "được" ghét. Yêu một ai đó. Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn.

Đại sứ Trung Quốc và cách ứng xử "xuất phát từ đại cục"


Hehe, lâu rồi mới thấy có 1 bài trên Vietnamnet được được !!!

Đại sứ Trung Quốc và cách ứng xử "xuất phát từ đại cục"

Tác giả: Độc giả Khương Duy


Khi đọc những câu trả lời của Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Trung Quốc tại Việt Nam Tôn Quốc Tường trong buổi họp báo ngày 6/1 tại Hà Nội trên VietNamNet khiến tôi không thể không suy ngẫm.

Trong bài viết này, chỉ xin bình luận về lời khuyên của ông, rằng "Không nên đưa tin những việc xấu như thế này. Phóng viên Việt Nam kiểm tra lại, báo chí Trung Quốc ít đưa tin về tranh chấp trên biển, tranh chấp về nghề cá và chúng tôi luôn xuất phát từ đại cục, tuy rằng chúng tôi có lý nhưng chúng tôi thấy cũng không nên đưa tin."

"Những việc xấu như thế này" mà ông Tôn Quốc Tường nhắc đến là những vụ việc gây xôn xao gần đây, khi những ngư dân Việt Nam lên tiếng về cách đối xử thiếu nhân đạo và trái luật pháp quốc tế của đội kiểm ngư, tuần tra trên biển của phía Trung Quốc.

Xin thưa với ông Đại sứ rằng, vì tôn trọng cách ứng xử "xuất phát từ đại cục" mà báo chí Việt Nam, và cả nhân dân Việt Nam đã thôi không nhắc đến những chuyện buồn trong mối quan hệ giữa hai nước trong vài thập niên cuối thế kỷ XX.

Diễn biến cuộc chiến nơi biên giới Việt Trung năm 1979 chỉ được nhắc đến vài dòng trong sách Lịch sử.

Trận hải chiến không cân sức trên biển chục năm sau trên bãi Gạc Ma - nơi những người lính hải quân nhân dân Việt Nam nắm tay nhau chiến đấu đến hơi thở cuối cùng - cũng chỉ gần đây mới được hé lộ đôi điều.

Người dân Việt Nam vốn yêu chuộng hoà bình, biết khi nào nên cầm súng chiến đấu, khi nào nên bắt tay làm hoà, lẽ nào không thấm nhuần cách ứng xử lấy đại cục làm trọng ấy sao?

Có lẽ, lời nhắc nhở đó, ông nên dành cho các trang mạng Trung Quốc đang hằng ngày viết bài nói xấu Việt Nam, thậm chí đăng tải cả kế hoạch đánh chiếm Việt Nam "vừa là đồng chí, vừa là anh em" như ông nói, trong 31 ngày...

Gác tranh chấp thế nào?

Quay trở lại thời điểm hiện nay - thời điểm mà ông Tôn cho rằng chưa chín muồi để giải quyết vấn đề biển Đông, mà hãy nên gác lại để hợp tác cùng phát triển. "Hợp tác cùng phát triển" không chỉ Nhà nước hai bên mong muốn, mà cũng là nguyện vọng của nhân dân Việt Nam.

Việt Nam đã bao nhiêu lần tuyên bố mong muốn làm bạn với phần còn lại của thế giới, giữ mối quan hệ hữu nghị với các nước khác.

Với Trung Quốc, Việt Nam luôn coi trọng sự hữu hảo giữa hai nước "sơn thuỷ tương thông, tư tưởng tương đồng, vận mệnh tương liên", do đó chưa bao giờ Việt Nam lại không ứng xử "xuất phát từ đại cục".

Nhưng liệu ứng xử "xuất phát từ đại cục" có đồng nghĩa với việc gác lại vấn đề tranh chấp này không? Nếu gác lại sự tranh chấp bằng vũ lực, quân sự; gác lại sự va chạm không đáng có giữa hải quân Trung Quốc với những ngư dân Việt Nam thì thật đáng hoan nghênh. Song nếu gác lại những biện pháp giải quyết tranh bằng con đường đàm phán song phương và đa phương, bằng những luận giải pháp lý khoa học và lịch sử về chủ quyền của các quốc gia có liên quan trên biển Đông thì có nên không?

Trong khi mối quan hệ giữa Việt Nam - Trung Quốc, ASEAN - Trung Quốc đang phát triển rực rỡ, lẽ nào không tận dụng cơ hội này để dàn xếp vấn đề các bên cùng quan tâm! Thiết nghĩ như thế mới là ứng xử hợp tình hợp lý, lấy đại cục làm trọng!

Sự thật nào cũng chỉ có một mà thôi!

Lời khuyên của ông Đại sứ có thể diễn Nôm ra rằng "phóng viên Việt Nam nên kiểm tra lại" tính xác thực của thông tin, và học tập " báo chí Trung Quốc" trong việc "ít đưa tin về tranh chấp trên biển, tranh chấp về nghề cá" vì phía Trung Quốc "luôn xuất phát từ đại cục".

Ông Tôn còn chứng minh cho cách ứng xử "xuất phát từ đại cục" bằng cách nhận định "tuy rằng chúng tôi có lý nhưng chúng tôi thấy cũng không nên đưa tin."



Tàu cá Việt Nam đánh bắt ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị hải quân Trung Quốc bắt và đăng tải trên báo chí Trung Quốc.


Thủy thủ Trung Quốc được bộ đội Việt Nam cứu. Ảnh VNN

Tôi rất băn khoăn khi ông Tôn cho biết "một số báo chí đưa tin phía Trung Quốc đã đối xử với ngư dân Việt Nam không nhân đạo. Về vấn đề này, chúng tôi đã xác minh, kiểm tra rất nghiêm túc nhưng kết quả cho thấy đó không phải là sự thật. Ví như có lần Việt Nam đã can thiệp với Trung Quốc rằng Trung Quốc đã thu giữ những công cụ đánh bắt cá cũng như thủy sản đánh bắt của ngư dân Việt Nam. Chúng tôi xác minh thì cho thấy phía Trung Quốc chỉ đuổi tàu cá ra khỏi lãnh hải của Trung Quốc chứ không có hành vi tiếp xúc với ngư dân Việt Nam. Tôi cũng thắc mắc nếu không tiếp xúc làm sao thu giữ ngư cụ của ngư dân Việt Nam."

Không chỉ có ông Đại sứ thắc mắc rằng Trung Quốc không hề tiếp xúc với ngư dân Việt Nam thì làm sao có chuyện đánh đập, bắt giữ ngư cụ của họ mà chính tôi cũng thắc mắc nếu không có sự "tiếp xúc" ấy thì tại sao lại có những chiếc thuyền cá trở về tan hoang, những người ngư dân thâm tím mặt mày, những khoản nợ chuộc chồng khiến nhiều người vợ phải bán nhà?

Cứ cho rằng một vài trang báo không biết lấy đại cục làm trọng nên "sàm ngôn", vậy lẽ nào Bộ Ngoại giao Việt Nam lại dựa trên những chuyên "không phải là sự thật" để tuyên bố với thế giới, để trao công hàm cho ông Đại sứ đòi quyền lợi cho người dân Việt Nam?

Nếu quả thực là như vậy, lẽ nào Bộ Ngoại giao của nước chúng tôi không "xuất phát từ đại cục"?

Những người ngư dân Việt Nam được gì khi dựng chuyện? Báo chí Việt Nam được gì khi đưa tin sai sự thật? Hội nghề cá Việt Nam, Tỉnh uỷ Quảng Ngãi, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao được gì khi họ vu khống Trung Quốc? Ông có thể trả lời giúp cho tôi những câu hỏi này không?

Chắc ông Đại sứ nhớ câu "không có lửa làm sao có khói" để "tiên trách kỷ hậu trách nhân". Sự thật bao giờ cũng chỉ có một mà thôi!

Ông Đại sứ đã từng ở Hà Nội những đêm Việt Nam ăn mừng chiến thắng sau một trận bóng lớn, chắc ông thừa hiểu sự nhiệt tình của thế hệ trẻ Việt Nam trước những vấn đề lớn lao của đất nước. Vậy mà trong nhiệm kỳ của ông tại Việt Nam, sau bao nhiêu vấn đề lớn nhỏ trên Biển Đông đã xảy ra, ông có thấy cảnh tượng tương tự như vậy? Tuyệt nhiên không. Tại sao vậy? Bởi chúng tôi thấu hiểu đối thoại bao giờ cũng tốt hơn đối đầu, đại cục bao giờ cũng quan trọng hơn "tiểu cục". Do đó rất mong ông thu lại lời khuyên này, và trao nó đến những ai thực sự cần nó hơn...

(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

'Tôi đã điếc vì nghe nhạc'


Câu chuyện của chị có thể là bài học cho những ai thích nghe nhạc quá lớn, khi mà iPod và các buổi nhạc sống đang làm ảnh hưởng đến thính lực của 75% giới trẻ...




"Hai mươi năm trước, khi tôi ra khỏi nhà để đi xem Motorhead - ban nhạc rock Anh được mệnh danh là ồn ào nhất thế giới - những từ của mẹ đuổi theo tôi đến tận cửa: "Một ngày nào đó con sẽ điếc mất thôi!".

Vào lúc đó, tôi chỉ nhướng mắt lên, như mọi cô gái vẫn làm ở cái tuổi 19 quá tự tin ấy, và lao đến nơi đang quẳng ra những âm thanh lên đến 140 decibel - mức mà bây giờ tôi biết rằng còn lớn hơn 10 decibel so với một chiếc máy bay phản lực khi cất cánh.

Những âm thanh đó là quá mức chịu đựng với hầu hết các fan, mọi người lục đục kéo nhau về, nhưng tôi vẫn ở lại. Đêm đó, tôi rời bãi diễn với đôi tai lùng bùng và mất hơn một tuần những tiếng chuông trong đó mới biến mất", chị Phillipa Faulks người Anh kể lại.
Chị Phillipa Faulks giờ đã có thể nghe được nhờ thiết bị trợ thính, nhưng chị cũng hy vọng các bạn trẻ sẽ tránh được sai lầm của mình. Ảnh: DailyMail.

"Ở tuổi 41, những lời cảnh báo của mẹ năm nào giờ đã hiệu nghiệm, tôi đã mất khả năng nghe của mình và đang phải đeo thiết bị trợ thính.

Xu hướng thích nghe nhạc sống và đến các câu lạc bộ đã gây tổn hại cho đôi tai của tôi đến mức không thể đảo ngược, nghĩa là những âm thanh thường nhật giờ đây không thể đi qua hệ thống thần kinh lên não của tôi được nữa.

Và dường như tôi chỉ là một phần trong một xu hướng mà thôi. Theo Tổ chức Y tế Thế giới, 4 triệu người Anh đang gặp phải nguy cơ mất thính lực nghiêm trọng do tiếp xúc với âm nhạc quá lớn, mà thủ phạm là do nghe MP3 và các buổi ca nhạc trong nhiều giờ liền.

Tôi nhìn con gái mình nghe iPod và cầu mong con bé học được từ sai lầm của tôi.

Trục trặc xuất hiện năm tôi hơn 20 tuổi. Tôi làm việc trong một cửa hàng đông đúc với những tiếng ồn ào quanh năm suốt tháng từ những người bán hàng và từ các loa đài. Tôi nhận thấy mình rất khó nghe được tiếng của người mua, và từ "xin lỗi" trở thành từ cửa miệng.

Tôi không nghe thấy khách hàng nói gì, nhưng lại giả vờ nghe được - họ kể với tôi con chó của họ vừa chết, nhưng tôi lại gật đầu và mỉm cười, thật trớ trêu!

Ít lâu sau chồng tôi bắt đầu nhận ra tôi đã nghe nhầm hoặc không nghe thấy. Tôi tự bào chữa rằng đó là do mình mệt mỏi và không tập trung, nhưng trong thâm tâm, tôi nhận ra mình đã nghe kém và rằng những tiếng chuông lại xuất hiện trong tai. Nó khiến tôi đau khổ khôn nguôi.

Vào cuối những năm 20 tuổi, tôi trở nên cáu kỉnh và thu mình - cơn ù tai không cho tôi phút nào yên ả. Cuối cùng, tôi đến gặp bác sĩ, và biết rằng mình đã mất 50% thính lực. Những âm thanh cao, tiếng phone, những bài phát biểu và những âm thanh hàng ngày như biến đâu mất. Tôi không phân biệt được các âm 'th', 'f' và 's', vì thế tôi nghe nhầm.

Bác sĩ giải thích rằng do nhiều năm nghe nhạc lớn đã khiến các tế bào lông thụ cảm tí hon nằm ở tai trong trở nên bẹt dí, đến mức không thể phục hồi, đồng nghĩa với việc tôi không bao giờ có thể nghe đầy đủ trở lại. Và nếu không bảo vệ tai, khả năng nghe sẽ còn kém hơn nữa.

Thật là thảm họa, ở tuổi 28, tôi đã sắp điếc, và được yêu cầu phải tránh xa những môi trường ồn ào nếu không muốn tình trạng xấu đi.

Sự trầm cảm đã khiến tôi xa cách, và trong mắt mọi người tôi trở nên thô lỗ. Tôi đã phải nhờ cậy đến bác sĩ để biết rằng việc giả vờ nghe thấy còn khiến mọi điều tồi tệ hơn.

Tôi đã thử qua nhiều thiết bị trợ thính, trải qua từ những nỗi thất vọng đến vui mừng. Cuối cùng tôi đã tìm được thứ phù hợp với mình, với cái giá 2.500 bảng, không rẻ, nhưng đáng vì nó cho phép tôi có thể nghe trở lại.

Giờ đây, cuộc sống của tôi đã thay đổi, tôi có thể nghe thấy tiếng chuông điện thoại, những cuộc trò chuyện trở nên có ý nghĩa, và tôi có thể xem phim mà không cần nhìn phụ đề nữa.

Con gái tuổi teen của tôi đã học cách đối phó với trục trặc của mẹ khá tốt, luôn nhìn thẳng vào tôi khi nói chuyện, và cố gắng kiên nhẫn khi tôi yêu cầu nó lặp lại điều gì đó đến 10 lần. Chúng tôi đã thảo luận là sẽ giữ cho chiếc iPod của con bé ở mức âm thanh an toàn.

Mặc dầu các bạn trẻ thường nghĩ rằng "chuyện này sẽ chẳng bao giờ xảy ra với tôi", hoặc "chỉ có người già mới bị điếc", trong cuộc sống hiện đại của chúng ta, nơi mà hầu hết mọi người dành phân nửa thời gian để cắm đầu vào chiếc tai nghe nhạc, rất có thể điều đó sẽ xảy ra với bạn.

Và nếu mẹ bạn từng nói "Cẩn thận kẻo có ngày điếc tai đấy con ơi", thì điều đó quả thực đáng nghe đó bạn".

Hội nghị Copenhagen: Điều gì đang lâm nguy?


Tác giả: Ngô Quốc Trung
(Quelle: vietnamnet)

Cùng với nỗ lực để phát triển kĩ năng và năng lực thích ứng với biến đổi khí hậu, một kế hoạch chiến lược dài hạn để giải quyết thách thức khí hậu bao gồm sự sụt giảm nghiêm trọng về đất nông nghiệp do nước biển dâng nên được xem là ưu tiên cao cho Việt Nam.

Ông Ngô Quốc Trung, nguyên là cố vấn kinh tế cao cấp của Ngân hàng thế giới có bài viết bàn về những vấn đề mà COP15 và các nhà lãnh đạo các nước trên thế giới đang phải đối mặt để ứng phó với "một trong những thách thức lớn nhất mà loài người phải đối mặt": biến đổi khí hậu. Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết của ông.





Hội nghị Copenhagen bàn gì?

Biến đổi khí hậu là một trong những thách thức lớn nhất mà loài người phải đối mặt. Sự gia tăng lượng khí gây hiệu ứng nhà kính, chủ yếu là CO2 là hệ quả của việc kết hợp các yếu tố: ảnh hưởng của tăng trưởng, công nghiệp hóa và xu hướng sử dụng hydrocarbon ngày càng gia tăng chủ yếu ở các nhà máy năng lượng và trong vận tải.

Được đo lường bằng đơn vị ppm, lượng phát thải khí gây hiệu ứng nhà kính ra môi trường (giữ nhiệt và gây ra hiện tượng nóng lên của trái đất) đã tăng từ 285 ppm năm 1850 lên 430 ppm hiện nay, trong đó khoảng 70% lượng phát thải diễn ra vào nửa cuối thế kỉ 20.

Lượng phát thải đã tăng khoảng 2.5 ppm mỗi năm trong thập kỉ qua và được dự đoán sẽ tăng thậm chí nhanh hơn với ảnh hưởng của sự tăng trưởng nhanh ở các nền kinh tế đang phát triển, và chủ yếu ở các nền kinh tế mới nổi.

Hội nghị Biến đổi khí hậu ở Copenhagen nhằm mục tiêu duy trì mức phát thải khoảng 450 ppm, con số mà các nhà khoa học tin rằng sẽ giúp giữ mức tăng nhiệt độ toàn cầu khoảng 2oC đến cuối thế kỉ này. Điều này đòi hỏi các Chính phủ đến dự hội nghị Copenhagen phải cùng tiến lên đối mặt với thách thức biến đổi khí hậu bằng việc tạo nên sự chuyển đổi nhanh chóng đến một nền kinh tế ít carbon và để ngăn ngừa viễn cảnh tồi tệ nhất có thể trở thành sự thật.

Vấn đề về sự công bằng

Các nước phát triển với dân số chiếm một phần sau nhân loại à nguồn gốc gây nên khoảng 70% lượng phát thải kể từ năm 1950.


Tính theo đầu người, trung bình mỗi người dân ở các nước công nghiệp đã phát thải ra khoảng 12 tấn CO2 mỗi năm. Lượng phát thải bình quân đầu người ở tất cả các nước đang phát triển thấp hơn rất nhiều nhưng đang tăng lên nhanh chóng, từ 1 tấn lên 4 tấn mỗi năm kể từ giữa những năm 1970.

Mức trung bình này chưa tính đến sự khác biệt lớn giữa các nước đang phát triển. Trong khi Trung Quốc trở thành quốc gia có lượng phát thải khí gây hiệu ứng nhà kính lớn nhất kể từ năm 2005, thì các nước đang phát triển có lượng phát thải ít nhất, bao gồm hầu hết châu Phi phát thải trung bình chỉ 0,2 tấn mỗi người mỗi năm, nghĩa là chưa bằng 2% lượng phát thải trung bình của một người ở nước phát triển.

Hơn nữa, trong khi là người chịu trách nhiệm ít nhất cho lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính trong môi trường, các nước thu nhập thấp lại chịu ảnh hưởng lớn nhất của hiện tượng biến đổi khí hậu và có năng lực đối phó với thách thức này yếu nhất.

Vì những lí do kể trên, Công ước khung của LHQ về Biến đổi khí hậu, một hiệp định quốc tế về môi trường được thống nhất tại Hội nghị thượng đỉnh Trái đất ở Rio de Janerio năm 1992 đã xây dựng nên nguyên tắc "trách nhiệm chung nhưng có sự phân biệt" giữa các quốc gia thành viên. Gần đây hơn, "trả món nợ khí hậu" đã được sử dụng như là điểm quy tụ cho đòi hỏi hành động của các nước phát triển làm giảm nhẹ tác động của biến đổi khí hậu

Diễn tiến đàm phán và điều đạt được tại Bali năm 2007

Kể từ khi Công ước khung về biến đổi khí hậu của LHQ đi vào triển khai, các quốc gia thành viên tổ chức các cuộc gặp hàng năm tại Hội nghị của các bên tham gia, hay còn gọi là COP. Ở Kyoto năm 1997, COP3 đã thông qua Nghị định thư Kyoto theo đó, 37 nước phát triển, được biết đến như là các nước trong Phụ lục I đã cam kết tới năm 2008 - 2012 sẽ giảm trung bình lượng phát thải khí gây hiệu ứng nhà kính dưới 5,2% so với mức phát thải năm 1990.

Đến tháng 11 năm 2009, đã có 187 quốc gia kí và thông qua Nghị định thư. Quốc gia đáng lưu tâm nhất nằm ngoài Kyoto là Mỹ, nước chịu trách nhiệm tới 36% lượng khí phát thải nhà kính tới năm 1990.

Mỗi nước nằm trong Phụ lục I được yêu cầu đưa ra bản báo cáo hàng năm về lượng phát thải khí gây hiệu ứng nhà kính ở tất cả các lĩnh vực gây hiện tượng này cũng như số lượng cắt giảm theo Công ước khung về Biến đổi khí hậu và Nghị định thư Kyoto.

Các quốc gia đang phát triển, bao gồm cả những nền kinh tế lớn đang nổi ngày nay, không bị ràng buộc pháp lí về việc thực hiện theo cam kết của Nghị định thư Kyoto.

Với việc đạt được Nghị định thư Kyoto, các đàm phán về khí hậu đã được tiến hành ở hai kênh song song: i) Kênh Nghị định thư Kyoto giám sát việc triển khai các cam kết mang tính ràng buộc pháp lý của các nước phát triển về việc cắt giảm lượng phát thải và ii) Kênh Công ước khung bao trùm tất cả các khía cạnh khác của biến đổi khí hậu, bao gồm nỗ lực giảm nhẹ gia tăng lượng khí phát thải gây hiệu ứng nhà kính, thích ứng với biến đổi khí hậu, cung cấp tài chính, chuyển giao kĩ thuật và xây dựng năng lực ở các nước đang phát triển.

Tại Bali năm 2007, các quốc gia đã thống nhất thời gian biểu và khung đàm phán cấu trúc chung hướng tới một tầm nhìn chung sẽ được hoàn thành vào năm 2009.

Tầm nhìn chung thể hiện một loạt các hành động toàn diện về khí hậu dựa trên các nguyên tắc cơ bản sau: i) các nước phát triển giữ vai trò chủ đạo trong việc cắt giảm lượng phát thải; ii) các nước đang phát triển, đặc biệt là các nền kinh tế đang nổi, đồng ý đóng góp vào nỗ lực giảm nhẹ toàn cầu; iii) sự tham gia đặc biệt, được viện trợ tài chính, của các nước kém phát triển, những nước cần đảm bảo cho sự phát triển bền vững của mình và không phải là chủ thể của các cam kết giảm nhẹ sự gia tăng phát thải; và iv) các nước phát triển cung cấp hỗ trợ tài chính, kĩ thuật và xây dựng năng lực bổ sung có thể dự đoán được để giúp các nước đang phát triển thích ứng với biến đổi khí hậu và hạn chế sự gia tăng phát thải ở các nước này.

Tại sao việc đạt được một thỏa thuận mới năm nay lại quan trọng?

Trước hết, Nghị định thư Kyoto có sự ràng buộc pháp lý cho phép quản lý việc cắt giảm lượng phát thải ở các nước phát triển sẽ hết hiệu lực vào năm 2012. Một thỏa thuận mới đầy tham vọng cần phải đi đến thống nhất trong năm nay để Chính phủ ở các quốc gia có thời gian thông qua hiệp định mới đúng thời hạn để đi vào triển khai vào năm 2013.

Một thỏa thuận mới cần có những hành động mạnh mẽ ở 4 lĩnh vực chủ chốt: 1) Mục tiêu cắt giảm lượng phát thải đầy tham vọng đối với các nước phát triển; 2) Làm rõ các hành động giảm nhẹ của các nước đang phát triển lớn; 3) Sự hỗ trợ kĩ thuật và tài chính quy mô lớn để giúp thích ứng với biến đổi khí hậu và giảm nhẹ ở các nước đang phát triển; và 4) Làm thế nào để các nguồn lực tài chính và hỗ trợ kĩ thuật được quản lý một cách hiệu quả.

Hai vấn đề đang chiếm giữ hầu hết sự quan tâm của các nhà đàm phán về khí hậu chính là mức độ tham vọng của các cam kết cắt giảm lượng phát thải ở các nước phát triển và việc chia sẻ nỗ lực giảm nhẹ toàn cầu tại các nước đang phát triển lớn và liệu các nước giàu có thể đi đến một cơ chế cung cấp tài chính hiệu quả để giúp các nước đang phát triển đối mặt với thách thức khí hậu và tham gia vào nỗ lực giảm nhẹ toàn cầu.

Mục tiêu cắt giảm của các nước phát triển cần tham vọng hơn

Thông tin khoa học cho thấy rằng, để duy trì phát thải ở mức 450 ppm, lượng phát thải của các nước phát triển cần giảm từ 25-40% vào năm 2020 và giảm từ 50-80% vào năm 2050 so với mức phát thải của năm 1990.

Tới thời điểm này, EU là nhóm quốc gia phát triển duy nhất đã đưa ra cam kết chính thức về việc cắt giảm lượng phát thải carbon tới năm 2020 là 20% so với mức phát thải năm 1990 và một lựa chọn bổ sung về việc cắt giảm lớn hơn, ở mức 30% nếu được đảm bảo rằng sẽ được đáp lại bằng nỗ lực của các quốc gia phát triển khác.

Tổng thống Mỹ Barack Obama đã tuyên bố sẽ giảm lượng phát thải của Mỹ năm 2020 xuống 17% so với mức phát thải năm 2005. Tuyên bố này không chỉ quá khiêm tốn nếu so với cam kết của EU mà còn không có bất kì điều gì đảm bảo rằng cam kết sẽ được Quốc hội Mỹ thông qua.

Người ta kì vọng rằng như một phần của việc đàm phán, những cam kết cắt giảm phát thải của các nước phát triển sẽ chỉ được đưa ra vào cuối tuần này.

Việc thiếu vắng các hành động mạnh mẽ từ các nước phát triển sẽ đặt ra mối quan ngại lớn hơn về việc các cam kết cắt giảm lượng phát thải của các nước phát triển sẽ cách xa so với yêu cầu phải đạt.

Cùng với các vấn đề kể trên, một số nước phát triển đã đề xuất về một sắp xếp mới cho khung về khí hậu bao gồm việc thay thế Nghị định thư Kyoto bằng một Nghị định thư mới với những trói buộc pháp lý nhẹ hơn gây nên mối quan ngại lớn rằng cam kết của các quốc gia phát triển về cắt giảm lượng phát thải đang giảm dần.

Làm rõ trách nhiệm của nước đang phát triển - một vấn đề nguy cấp

Bởi vì các nước đang phát triển sẽ góp vào việc gia tăng lượng phát thải toàn cầu trong tương lai, tại Bali, các nền kinh tế mới nổi đã ngỏ ý về sự sẵn sàng hành động để hạn chế sự gia tăng phát thải, đổi lại bằng việc họ nhận được hỗ trợ tài chính và kĩ thuật tương ứng từ các nước phát triển. Cam kết của Trung Quốc để cắt giảm cường độ phát thải, lượng phát thải trên mỗi đơn vị sản xuất, khoảng 40-45% vào năm 2020 so với cường độ phát thải vào năm 2005, là một minh chứng cho điều đó.

Nhưng đến nay, Trung Quốc vẫn từ chối đưa ra hành động để có thể giám sát quốc tế về vấn đề tranh cãi này, dựa trên nguyên tắc đã được thống nhất tại Nghị định thư Kyoto rằng các nước đang phát triển không phải là chủ thể của việc cam kết pháp lý bắt buộc.

Nhìn chung, các nước đang phát triển có những quan ngại rằng việc tiến hành giảm nhẹ sẽ lấy đi các nguồn lực dành cho nhu cầu phát triển khác, và hạn chế khả năng tiếp cận năng lượng của họ. Điều này dẫn tới xu hướng chỉ trích rằng các nước phát triển đang chuyển phần trách nhiệm giảm nhẹ sự gia tăng phát thải sang tay các nước đang phát triển.

Hỗ trợ tài chính cho nước nghèo quá khiêm tốn

Vào thời điểm này, chi phí thích ứng trước hết do nước chịu tác động của biến đổi khí hậu gánh chịu dù họ không có trách nhiệm với việc phát thải trong quá khứ.

Quy mô cụ thể về nhu cầu tài chính cho hành động ứng phó với biến đổi khí hậu ở các nước đang phát triển đến nay vẫn chưa rõ nhưng dự toán lên tới 250 tỷ USD vào năm 2020.

Quyết định của EU cuối tuần trước về việc cung cấp 3.5 tỷ USD mỗi năm là bước đi đầu tiên để tiến tới một bước khởi đầu của sáng kiến cung cấp tài chính khởi động nhanh trị giá 10 tỷ USD mỗi năm trong giai đoạn 2010-2012.

Các nước phát triển khác được trông đợi sẽ theo chân EU trong những ngày tới.

Bất chấp một sự khởi đầu hữu ích này, sáng kiến cung cấp tài chính khởi động nhanh vẫn còn xa mới đạt mức yêu cầu phải có và rất xa so với nhu cầu tài chính của các nước đang phát triển.

Hơn nữa, cũng cần làm rõ việc liệu các nước lớn đang nổi có thể tiếp cận các nguồn lực này hay không, như đã được thể hiện trong những cuộc trao đổi gay gắt giữa Mỹ và Trung Quốc. Trung Quốc vừa tuyên bố sẽ không nhận tiền hỗ trợ tài chính để giúp giảm mức phát thải.

Như một phần của nỗ lực giảm nhẹ, các cuộc đàm phán đang tiếp diễn ở Copenhagen đang thể hiện một cách rõ ràng sự khác biệt giữa các nước đang phát triển liên quan đến tài chính.

Một khuôn khổ giải ngân hiệu quả cho nước nghèo

Bất chấp những cam kết hỗ trợ tài chính lâu dài cho hành động ứng phó với biến đổi khí hậu ở các nước đang phát triển, thực tế chỉ một nguồn lực tài chính hết sức hạn chế đã được đưa ra. Phần lớn nguồn lực đã đổ vào hoạt động giảm nhẹ trong khi việc cung cấp tài chính cho thích ứng với biến đổi khí hậu đang là nhu cầu cấp thiết hơn theo quan điểm của các nước đang phát triển.

Việc thích ứng cũng đòi hỏi sự sắp xếp cấu trúc mới cho phép tiếng nói lớn hơn của các nước đang phát triển trong việc phân phối và giải ngân quỹ khí hậu dưới sự bảo hộ của LHQ.

Trông đợi...

Xóa được khoảng cách giữa các quan điểm khác biệt trong những vấn đề nêu trên vẫn là đòi hỏi quá cao. Sự có mặt của khoảng 100 vị nguyên thủ quốc gia, lãnh đạo chính phủ các nước cuối tuần này sẽ tạo nên động lực thúc đẩy bổ sung cho các nhà đàm phán đi đến một thỏa thuận.

Với những gì đang diễn ra hiện nay, viễn cảnh dễ thấy nhất là ra đời một thỏa thuận về một thỏa ước "trói buộc chính trị" tạo điều kiện dẫn tới một hiệp định "trói buộc pháp lý" cụ thể được đưa ra vài tháng sau.

Đối với các quốc gia như Việt Nam, một trong những nước chịu ảnh hưởng của biến đổi khí hậu nặng nề nhất (Việt Nam xếp thứ 6 về mức độ rủi ro do khí hậu, được tính bằng số người chết và thiệt hại vật chất trong vào 10 năm (1997-2007) và TP HCM xếp thứ 5 trong số các thành phố lớn chịu rủi ro này), cùng với nỗ lực để phát triển kĩ năng và năng lực thích ứng với biến đổi khí hậu, một kế hoạch chiến lược dài hạn để giải quyết thách thức khí hậu bao gồm sự sụt giảm nghiêm trọng về đất nông nghiệp do nước biển dâng nên được xem là ưu tiên cao.
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29