Skip navigation.

tyconcon

always somewhere...

KHI MẶT TRỜI LÊN, HÃY CHẠY ĐI


“Buổi sang ở Châu Phi, con Linh Dương nhỏ thức dậy

Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con sư tử chạy nhanh nhất hoặc nó sẽ bị giết

Mỗi sang ở Châu Phi, con Sư Tử thức dậy

Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con Linh Dương chậm nhất hoặc nó sẽ bị chết đói

Vấn đề không phải bạn là con Sư Tử hay Linh Dương

KHI MẶT TRỜI LÊN, TỐT NHẤT LÀ HÃY CHẠY ĐI”

Tôi muốn bắt đầu bài viết bằng câu chuyện trên, để thấy rằng cuộc sống là một cuộc cạnh tranh gay gắt, đấu tranh sinh tồn. Tồn tại hay hi sinh không phải do chúng ta là ai mà tùy thuộc vào những quyết định, những hành động của chính mình. Cuộc sống của bản thân chúng ta, trong cuộc chạy đua sống còn, có thể tồn tại, phát triển đến đâu tùy thuộc vào khả năng và trên hết, sự quyết tâm của mỗi con người chúng ta.

Có bao giờ bạn nghĩ rằng mình quá nhỏ bé, không ai biết đến? Đã bao lần bạn nghĩ rằng ba mẹ, anh chị, gia đình, hoặc hoàn cảnh, điều kiện sẽ là nhân tố chủ yếu đem chúng ta đến với thành công trong cuộc sống? Có nhiều lúc chúng ta đặt quá nhiều câu hỏi, và ít khi tự trả lời những câu hỏi đó. Mình đang làm gì, đã làm được gì, đã nổ lực, chăm chỉ đến đâu? Chúng ta chỉ ghen tức, trông chờ một số phận, hay một vận may mang lại một kết quả tốt cho mình – Tôi đã từng như vậy!!!

Trước khi biết câu trả lời của tôi, hãy cho tôi biết bạn đang nghĩ gì, sẽ làm gì để có một cuộc sống thành công?????

Vợ-Chồng

TT - Câu chuyện làm chồng của một người đàn ông, mà cũng có thể là của hàng trăm, hàng ngàn người đàn ông khác...

Tôi là một người đàn ông sinh ra ở cung xử nữ - một cái cung mà theo tử vi là những người có lối sống hết sức thực tế. Tóm lại là vô cùng khô khan và có thể nôm na dí dỏm là chuyên xử... phụ nữ!

Những "thông điệp" từ vợ!

Tôi tự nhận thấy mình là người chồng tương đối mẫu mực, nếu nói theo giọng điệu của bọn đàn ông trong cơ quan thì tôi còn là chồng ngoan nữa đằng khác. Luôn từ chối 9/10 cuộc nhậu nhẹt bù khú với lý do công khai: "Vợ chờ cơm, khổ lắm!". Mặc chúng bạn cười nhạo và bình phẩm các kiểu, tôi phớt lờ tất cả. Căn bản là tôi thích về nhà nghỉ ngơi sau một ngày quá mệt mỏi, và chả muốn cái cảm giác váng vất bám theo mình vào tận cơ quan sáng hôm sau. Vâng, tôi được vợ cho 10 điểm về khoản này.

Nhưng cô ấy vẫn không hoàn toàn hài lòng về tôi. Tôi làm việc trong một đơn vị kinh doanh, công việc khá căng thẳng, về đến nhà đã mệt lử. Có những buổi tối về nhà tôi chỉ muốn nằm vật ra giường ngủ một giấc cho sướng. Nhưng còn bổn phận đàn ông? Tôi rất yêu vợ nhưng thú thật, nhiều lúc sự mệt mỏi lấn át cả ham muốn. Thế là tôi vô tư ngủ.

Không ít lần, khi về nhà tôi cảm thấy cô ấy muốn chuyển một thông điệp đến tôi về "buổi tối thần tiên": ăn mặc khêu gợi, bông lơn tôi bằng những từ rất sex... nhưng mắt tôi cứ díp lại sau bữa ăn. Và đến khuya, dù đã nỗ lực đánh răng những hai lần, rửa mặt cho tỉnh ngủ, khi lên giường chỉ vừa đặt lưng mấy phút là tôi đã khò khò.

Một buổi sáng tôi thức dậy sớm, quay sang vợ thì thấy cô ấy đang ngủ vùi, mặt úp vào gối. Tôi vào phòng làm việc, mở đèn thì giật mình vì màn hình máy tính phủ đầy những miếng giấy dán lời nhắn của vợ. Chúng được viết lúc 12 giờ khuya, đầy những trách móc đẫm nước mắt: "...Anh không hề yêu em, cuộc hôn nhân này chỉ là giả dối...", "...Em không còn quyến rũ nên anh bỏ xó em như thế...", "...Anh có biết như thế là xúc phạm tự ái đàn bà của em không?...", "...Em nằm khắc khoải đợi anh còn anh thì ngáy ầm ầm như kéo gỗ"...Trời ạ, tôi có ngờ đâu chỉ vì sự vô tâm của tôi mà nàng suy diễn lung tung như thế!

Theo lời than vãn từ bọn bạn vong niên của tôi, với đa số phụ nữ - cụ thể là các bà vợ - chả phải chỉ có các lão sinh ra ở cung xử nữ là tập hợp các kiểu "vô” - từ vô tình, vô tâm, vô cảm đến cả... vô duyên - mà tất tần tật tên nào có khả năng mọc râu đều như thế cả!

Nhưng sự việc không chỉ có thế. Tôi cố gắng thắng sự mệt mỏi để làm nàng hiểu là tôi vẫn yêu nàng như ngày nào. Khổ nỗi vấn đề mới lại phát sinh, từ cái bệnh ngồi lê đôi mách của các bà. Nàng dấm dẳng với tôi : "Chị C. ở phòng em, chồng chị ấy đã gần 50 mà ngày nào cũng... đòi. Còn anh, U-40 mà cứ như ông cụ 80-90 ấy. Cả tháng bấm đốt chưa đầy bàn tay!".

Trời, chả lẽ tôi lại phải chạy theo chỉ tiêu lên giường của các bà trong phòng cô ấy, nếu đấy là bệnh thành tích ảo thì sao nào? Tôi phân tích với vợ về chuyện chất lượng ăn đứt số lượng nhưng cô ấy vẫn không chịu, quy tiếp cho tôi cái tội: "Lạnh nhạt chuyện vợ chồng vì hết cảm hứng với vợ! Anh không có tim!".

Tôi có tim hay không?

Lắm lúc chứng kiến những giọt nước mắt ràn rụa của vợ vì những "tội ác" do tôi gây ra, thường từ sự vô tâm vô tính của mình, tôi cũng có thoáng nghĩ: "Hay là mình không có tim như cô ấy nói?". Mà cũng có thể như thế thật, tôi ở cung xử nữ cơ mà, là dạng đàn ông không sống trên mây mà chỉ bò sát mặt đất, nhìn đời bằng mắt kính cận 10 điốp chứ chả phải kính mát màu hồng!

Có lần kỷ niệm 8-3, cái ngày ấy thì dù có bị thần kinh phân liệt thể hoang tưởng tôi vẫn nhớ mồn một. Đấy là ngày 8-3 đầu tiên sau khi chúng tôi có con gái đầu lòng. Tối đó tôi âm thầm kỷ niệm ngày của vợ bằng cách để vợ ngủ yên giấc trọn đêm và anh dũng lấy tăm chống mắt, thức thay tã cho con. Sáng đấy tôi vẫn cư xử bình thường với vợ nhằm gây hiệu ứng đặc biệt cho buổi chiều. Vợ tôi đi làm có vẻ rất hứng khởi, có lẽ cô ấy đinh ninh sẽ có cái gì đó ấn tượng (từ tôi) ở cơ quan đón chờ cô ấy.

Thú thật là tôi đã cân nhắc rất nhiều giữa hoa hồng và... thịt bò trong buổi sáng hôm ấy. Cả hai thứ đều đắt nhưng một thứ chỉ ngắm no mắt rồi thôi, còn một thứ vừa no bụng lại còn bổ đủ bề, rất hợp với tạng bị hạ huyết áp như vợ tôi. Tôi lại rất có tay nghề trong món bò lúc lắc. Thế là chiều đấy tôi về sớm, trổ tài làm một cân thịt bò non tơ, mềm mướt.

Đúng 5g30 vợ tôi về, nghe tiếng dựng chống xe là tôi linh cảm chuyện chẳng lành. Quả nhiên, vợ tôi ùa vào, mặt sưng lên, vừa nói vừa khóc: "Tôi có phải là vợ anh không? Cả ngày nay tôi đau khổ như thế nào anh có biết không? Phòng tôi ai cũng có hoa chồng gửi vào, chúng nó cứ đi ra đi vào ríu rít, mặt vác lên trời. Còn tôi thì cụp mặt cun cút như con mèo ăn vụng ấy...". Tôi nhoẻn cười, chỉ vào mâm thức ăn đang bốc khói nghi ngút: "Quà 8-3 của em đây. Anh tự tay làm đấy. Chúc em ăn xong lại càng xinh đẹp, đáng yêu!". Ối trời, cô ấy gào tướng lên: "Tôi cần hoa hồng chứ không cần thịt bò! Anh hiểu chưa?"...

Dại thật, có tên đàn ông xử nữ nào kỷ niệm 8-3 cho vợ theo kiểu ngon-bổ-vệ sinh như tôi không nhỉ? Thay vì chỉ tạt ngang lề đường xìa cho một cô gái dăm chục ngàn lấy bó hoa thì tôi đã được vợ cho ngay 10 điểm; việc gì phải vào chợ chen lấn lựa thịt, về nhà lụi hụi tẩm ướp, chiên xào, bày biện kiểu cọ để rồi vợ sổ toẹt cả. Dại gì mà dại thế nhỉ?

Người ta bảo phụ nữ yêu những thứ phù phiếm, có sai đâu! Khổ nỗi cái thằng tôi chả quen với các thứ cao lương mỹ vị ấy - tin nhắn, hoa hồng, quà cáp... Tôi chỉ thấy tự tin với khoai sắn trùi trũi, tóm lại là dạng "lương thực cơ bản" trong tình yêu thôi!

Và còn nữa, tôi thật sự không hiểu cái nào quan trọng hơn với vợ tôi khi nàng bệnh: nhận vài tin nhắn sến kiểu: "Anh yêu em, sức khỏe em đã khá chưa?" hay là được cạo gió, mátxa chăm sóc từ chân tóc đến ngón chân út suốt cả buổi tối? Tất nhiên là tôi chọn phương án 2, rất thực tế. Đã mệt bở hơi tai vì chăm sóc nàng, nhưng vẫn bị một câu thòng: "Sao anh chỉ biết cạo gió mà chẳng biết lãng mạn gì cả? Mỗi lần cô bạn phòng em bị bệnh, chồng nó nhắn cho nó cả lô tin mùi mẫn thấy mà phát thèm!".

Nghe thế tôi cáu tiết: "Thế cái lô tin nhắn mùi mẫn ấy có làm hết bệnh được không?". Vậy là nàng rơm rớm nước mắt...

Cái cung xử nữ làm khổ đời tôi như vậy đấy! Tôi yêu vợ, luôn muốn làm cô ấy hạnh phúc, nhưng hệ của tôi không tương thích với cô ấy. Cứ như TV nội địa đời đầu làm sao mà coi được truyền hình cáp, được hình thì mất tiếng, lúc có lúc không...

Vợ ạ, cái thằng chồng xử nữ như anh chỉ biết mộc mạc yêu vợ như thế thôi! Nếu bây giờ em có bảo anh móc tim ra để chứng tỏ tình yêu như các anh si tình hay thề thốt ấy thì anh vẫn... từ chối em ạ. Anh cần trái tim để tiếp tục sống, để đi làm kiếm tiền lo cho em và con đầy đủ, thế thôi. Đành ngàn lần, vạn lần xin lỗi em!

TRÍ MINH

New Age !!!

New Age - cảm hứng tung cánh của thời đại

(TuanVietNam) - "Tôi bắt đầu nghe New-Age từ album solo piano của Yanni, một nhạc sĩ nổi danh người Hy Lạp, album có tên “In My Times”. Khoảng những năm 94, 95 gì đó, một người bạn gái đã nhờ tôi soạn lại toàn bộ những bản solo ấy ra giấy để cô ấy có thể tập trên piano. Tôi phải lòng âm nhạc New-Age từ đó..." - Nhạc sĩ Đỗ Bảo viết.

Để bắt đầu một "Thời đại mới"...

Bạn có bao giờ lắng nghe thật kỹ tiếng những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, hay bất ngờ rùng mình xao xuyến khi có quá nhiều vòm lá sấu cùng ào trút lá xuống con đường, một khoảnh khắc giao mùa trong veo?

Nhạc sĩ Đỗ Bảo

Trong khung cảnh ấy, có bao giờ bạn sẽ tự hỏi rằng một khi mình không phải một người quay phim, không phải một nhà thi sĩ, nếu mình là một người chuyên viết nhạc không lời thì mình sẽ phải làm gì để ghi lại cảm xúc đặc biệt khi ấy?

Trong trường hợp này, một nhạc sĩ trường phái cổ điển, hẳn họ sẽ vận dụng kĩ thuật phối khí điêu luyện để tạo ra tiếng mưa bằng những nốt nhạc đàn Harp,đàn Piano, họ giả lập không gian đầy đường lá xao xác bằng sự cộng hưởng nhiều bè của dàn nhạc dây đông người.

Cũng trường hợp này, đối với những nhạc sĩ cận đại viết những khúc ca Jazz, Pop, Rock chẳng hạn, họ cùng với một nghệ sĩ viết lời ca, dùng lối kể chuyện để minh họa cho cảm xúc của họ, các ca khúc đương thời cho tới nay hầu hết đã được tạo nên với cách thức ấy.

Còn những nhạc sĩ viết nhạc không lời gần đây hơn, họ phải làm gì với những nhạc cụ vốn đặc trưng cho nhịp sống của họ?

Có một trường phái khá tự do, thậm chí nghệ sĩ ấy có thể mang máy thu ra ngoài hiên nhà thu lấy tiếng những giọt nước đang rơi xuống, thu lấy tiếng đám lá xào xạc và họ đưa vào trong tác phẩm âm nhạc mà ta gọi là những "Sound Effect" hiệu ứng âm thanh), người viết nhạc đặt chúng vang lên với một bè nền lung linh của tiếng nhạc dịu dàng đôi lúc bâng khuâng xao xuyến gọi là “Background” (nền), khi ấy hình thành một thứ gọi là “Space” (không gian) của một tác phẩm.

Yanni - một đại diện tiêu biểu của dòng New Age
Trong không gian này người nghệ sĩ tô điểm những suy tư khác, gửi gắm một câu chuyện nào đó bằng tiếng các nhạc cụ khác, có thể chỉ là một vài nốt piano, vài tiếng hát u ơ vu vơ. Tác phẩm đã hoàn tất như tình cảm của anh ta sau đó được đặt một cái tên là “Thiên nhiên tháng tư” chẳng hạn.

Người nghe, với cảm quan và kinh nghiệm về những gì có thể xảy ra trong khung cảnh như thế, đón nhận tác phẩm ấy và thả sức tưởng tượng, liên tưởng từ chính kỷ niệm hay kinh nghiệm của mình trong bao nhiều lần tháng tư của riêng họ.

Họ được gợi ý như đang xem một bức ảnh hay một cuộc băng hình ghi lại, thấy thanh bình như đọc một bài thơ hay, sự suy tưởng về thời khắc giao mùa, những vận động của đất trời đồng điệu ùa về.

Thế là đủ cho thành công của một tác phẩm dòng nhạc New-Age (Thời đại mới), dòng nhạc bí hiểm mà đôi lúc còn được gọi lẫn lộn với rất nhiều tên gọi khác như âm nhạc không gian, nhạc hòa tấu điện tử, nhạc Thiền, âm nhạc của những cảm xúc siêu nhiên… và đôi lúc dễ nhầm lẫn với World-Music, Electronic, các dòng âm nhạc có pha trộn điện tử khác.

Trí tưởng tượng không giới hạn

Trên đây cũng chỉ là một cách để gợi mở. Nghệ thuật của dòng nhạc New-Age là vô cùng phong phú và không bao giờ có một phương pháp sáng tạo, bởi chính tư duy tự do trong sáng tạo đã không giới hạn, một lần nữa nó mở ra tiềm năng hoạt động của trí tưởng tượng và điều kiện thực thi của người nghệ sĩ.

Cũng vì thế, dòng nhạc này đã mang một tên gọi có vẻ hơi to tát, thậm chí có những nhà lý luận, người hâm mộ cực đoan phương Tây còn cho rằng âm nhạc chỉ đã trở thành một bộ môn nghệ thuật thực sự từ khi dòng nhạc New-Age ra đời.

Tôi bắt đầu nghe New-Age từ album solo piano của Yanni, một nhạc sĩ nổi danh người Hy Lạp, album có tên “In My Times”. Khoảng những năm 94,95 gì đó, một người bạn gái đã nhờ tôi soạn lại toàn bộ những bản solo ấy ra giấy để cô ấy có thể tập trên piano những khúc nhạc này.

Odyssey 2001: Cuộc thám hiểm Sao Hỏa của NASA năm 2001 sau này đã sử dụng âm nhạc của Vangelis là âm nhạc chủ đề, Vangelis một nhạc sĩ New-Age hàng đầu thế giới, người Hy Lạp
Tôi phải lòng âm nhạc New-Age từ đó, sau này có đôi lần chính tôi cũng sử dụng những bản piano ấy để trình diễn trong một vài chương trình âm nhạc trên truyền hình mà khi ấy thường có tên là những chương trình hòa tấu nhạc thính phòng.

New-Age được biết đến tại Mỹ từ khoảng thập kỷ 70, cùng lúc với thời điểm xuất hiện những nhạc cụ điện tử, đặc biệt đàn synthesizer (sau này phát triển lên cao là đàn keyboards) và kỹ thuật thu âm số cho phép nghệ sĩ thu âm nhiều đường âm thanh cho một tác phẩm trong những khoảng thời gian khác nhau. Thế nên, cái tên New-Age có một ý nghĩa đơn giản hơn sự đồn đại về những suy tưởng siêu nhiên mà nhiều người nhắc tới khi cảm nhận dòng nhạc ấy.

Có lẽ cái tên New-Age mang ý nghĩa đánh dấu sự ra đời của một dòng âm nhạc mới dựa trên kỹ nghệ âm nhạc điện tử, điều trước đó chưa thể có được. Sự sáng tạo vì thế thay cho việc tiếp tục đào sâu phát triển chậm rãi ở nơi các thể loại âm nhạc khác lại có một cơ hội tung cánh thoát lên và biến hóa nơi một chân trời mới lạ.

Thời kỳ bùng nổ công nghệ điện tử nói chung, điện tử hóa âm nhạc đã sinh ra New-Age và cho nó một cảm giác tung cánh. Nơi thế giới dường như bắt đầu chật hẹp đến mức loài người trong suốt thế kỷ 20 đã liên tục sáng chế những con tàu vượt không gian thám hiểm vũ trụ hay các con tàu thám hiểm đáy đại dương, New-Age ra đời chính là cảm hứng tung cánh của một thế hệ âm nhạc chịu ảnh hưởng của công cuộc mở rộng và khám phá không gian, khi niềm tin và những suy tưởng siêu nhiên của loài người đương thời đã trở nên rõ ràng hơn so với thời gian trước đó.

Có lẽ chính vì thế, những tác phẩm âm nhạc New-Age thường có sắc thái lạ lùng, bí ẩn, những viễn tưởng vô cùng khác lạ với âm nhạc ra đời trước đó.

Sau này New-Age phân ra nhiều nhánh, Contemporary Instrumental,Solo Instrumental, Neo-Classical, Celtic…và mỗi nhánh đều có những đặc trưng khá chuyên biệt, về cả nội dung tư tưởng và hình thức âm nhạc.

Ở Việt Nam, nhiều người yêu nhạc biết đến New-Age khi nghe Kitaro và cho rằng New-Age và World-Music là một, cũng bởi Kitaro là một nghệ sĩ New-Age người Nhật Bản,ông sử dụng rất nhiều chất liệu âm nhạc cũng như nhạc cụ dân tộc Nhật Bản trong tác phẩm của mình, thực chất New-Age có những đặc trưng khác biệt với mọi thể loại khác.

Bên cạnh Kitaro, người là một trong những đại diện nổi danh hàng đầu của dòng nhạc New-Age với giải Grammy danh giá, giải Quả Cầu Vàng cho nhạc phim xuất sắc trong bộ phim về Việt Nam “Heaven and Earth” (Trời và đất) của đạo diễn Oliver Stone cũng như các buổi trình diễn khắp châu Âu và nước Mỹ, âm nhạc New-Age đã sớm được biết đến ở phương Tây với rất nhiều những nhóm nhạc,nghệ sĩ nổi tiếng khác mà âm nhạc của họ thuần chất điện tử, chất tôn giáo-thiền, chất thiên nhiên-thư giãn… như các nhóm-nghệ sĩ Tangerine Dream, Vangelis, Enigma, Enya, Deep Forest, Yanni, Secret Garden.. hay các nghệ sĩ biểu diễn trẻ khá gần đây như Vanessa Mea, ban nhạc 12 cô gái Trung Quốc…

Không gian và tình cảm - chất xúc tác để nhận biết New-Age

Có thể mạnh dạn nói rằng, tư duy sáng tạo của dòng nhạc New-Age phong phú đến mức nó có thể đại diện cho thứ tư duy làm nền tảng cho nhiều thể loại âm nhạc sinh ra trong thời đại mới.

Nghệ sĩ Enya
Ngày nay, những trang bán nhạc trên thế giới dường như đã xem New-Age như một nhãn mác. Cũng như Rock, Jazz chứa đựng bao nhiêu phân nhánh, New-Age là một khái niệm rộng đến mức việc sắp xếp các sản phẩm vào dòng nhạc này đôi lúc đã trở thành một thứ tư duy quảng cáo, bởi người nghe New-Age trên thế giới ngày nay đã và luôn tăng lên một cách đáng kinh ngạc.

Không ngoa, những ai say mê phim tài liệu khoa học, phim giả tưởng, phim dã sử và nói chung một phần lớn âm nhạc trong các tác phẩm điện ảnh thế giới ngày nay; những người hay để ý âm nhạc trong các phóng sự, nhạc quảng cáo, nhạc mở, kết chương trình truyền hình - đài FM, rồi những bạn trẻ mê chơi game, sử dụng điện thoại di động đa âm, những người trưởng thành tìm các album, video nhạc đặc biệt cho các quán bar yên tĩnh,các cuộc triển lãm, không gian tĩnh lặng - thư giãn riêng tư… hẳn đều đã từng có lần từng nghe những đoạn nhạc vi vu thần thoại, những đoạn nhạc với những cao trào tráng lệ, những tác phẩm âm nhạc không lời phóng khoáng và thanh bình với chen lẫn cảm xúc về thiên nhiên kỳ thú, phần lớn các tác phẩm phổ dụng hiện nay trong những lĩnh vực ấy, đáp ứng những nhu cầu ấy chính là New-Age.

Ta hãy đừng ngại gọi tên nó, dòng nhạc “Thời đại mới” ấy.

Ai trong chúng ta cũng có thể đã quen thuộc với các bộ phim như Chiến tranh giữa các vì sao, Chúa nhẫn, Xác ướp Ai Cập, Odyssey 2001, Con đường tơ lụa…các bộ phim giả tưởng, các tác phẩm điện ảnh bom tấn rồi đâu đó một lần có thể lờ mờ hỏi vì sao nhạc phim ngày nay lại khác nhạc phim thời Cuốn theo chiều gió (1939), Casablanca (1942)…

Nghệ sĩ Kitaro
Cùng với kỹ xảo công nghệ nói chung hay phim ảnh nói riêng, một thứ sản phẩm dễ nhận biết, âm nhạc cũng phải tương tác và đồng bộ, dòng nhạc New-Age thừa nhận chính nó khi bước vào một “Thời đại mới” của mọi lĩnh vực nghệ thuật có liên quan đến âm nhạc, nó đã tồn tại phổ biến và cố hữu, một cách âm thầm nhưng lại quá sức mạnh mẽ từ thập niên 70,80, đến mức ta dễ quên mất.

Một ví dụ, nghe một nhóm nhạc Rock quen thuộc như Pink Floy, ít ai biết nó chính là một trong những nhóm nhạc tiên phong của dòng nhạc New-Age. So sánh khập khiễng như cách bạn và tôi thường đâu để ý rằng mình đang thở, con tim mình đang đập đều đặn trong lồng ngực mình đấy thôi, nhưng chúng lại là điều đã, đang và sẽ là điều kiện tồn tại của mình, âm nhạc New-Age cũng vậy, dù có vẻ nó là cái tên khá xa lạ.

Đa chiều, rất gần và rất xa, rất rộng và chú trọng đến chiều sâu, với sự có mặt của ít nhiều những nhạc cụ điện tử, các tác phẩm có thể dài đến vài chục phút, hoặc ngắn chỉ nửa phút, nhạc New-Age thường có thể cảm giác như những bài thơ bằng âm thanh, hình tượng âm nhạc rõ ràng ngay từ tiêu đề đến không gian âm nhạc nó được sắp đặt và tạo dựng.

Tính khúc triết trong phát triển tứ thơ, khúc triết giữa những đoản khúc, trường đoạn với chất liệu cực kì tự do là một số trong những đặc trưng để nhận biết về New-Age. Cùng với nghệ thuật sắp đặt trong mỹ thuật, âm nhạc sắp đặt trong đó New-Age cũng có thể coi như một đại diện quan trọng đã khởi sự từ những thập kỷ cũ.

Tư duy sắp đặt trong sáng tác hiện đại hẳn là một tư duy sáng tác phổ biến ngày nay, nó tiệm cận với trào lưu sáng tác tiên phong vốn phá vỡ hoàn toàn mọi học thuyết âm nhạc đã có.

Sự sắp đặt ấy là sự sắp đặt hợp lý, có chủ ý nhằm gửi đến người nghe một thông điệp mang tính thi ca-văn học, một trường âm thanh làm thỏa mãn thính giác và quan trọng hơn cả nó để người nghe tha hồ tưởng tượng với các giác quan nhạy cảm của mình, và cả những linh cảm xa lạ.

Đôi khi, ngay cả khi bạn và tôi không nắm bắt được một thông điệp nào, cũng không dựa vào tiêu đề tác phẩm để suy tưởng về hình tượng tác phẩm nào chăng nữa thì ta cũng có thể liên hệ giữa không gian âm thanh ấy với một tình cảm mà chính chúng ta quan tâm, như cách một chất xúc tác đang kích thích mình, đó cũng là một tâm lý để nhận biết âm nhạc New-Age.

Ở Việt Nam, New-Age cần tai nghe và cảm nhận của tâm hồn...

Ở Việt Nam, người làm nhạc New-Age rất ít, người tìm nghe-cảm nhận-hiểu dòng nhạc này có vẻ cũng không nhiều (dù thực tế ai cũng nghe, nghe rất nhiều như ở trên tôi đã nói).

Yêu và theo đuổi New Age, nhưng những tác phẩm đến với công chúng của Đỗ Bảo đang là Pop
Người Việt Nam mình có thói quen từ lâu nghe nhạc phải có ca từ, họ quen nghe ca khúc. Thế nên để đi theo dòng âm nhạc New-Age tại Việt Nam thì mọi nhạc sĩ, nghệ sĩ, ca sĩ ít nhiều đều có khuynh hướng chuyển thể các ca khúc sang dòng âm nhạc này, trau truốt phần sáng tác âm nhạc hòa quyện với giọng hát.

Như đã nói ở trên, nhạc New-Age thế giới vốn đa phần là những bản nhạc không lời, nếu có sử dụng tiếng hát cũng ở một giới hạn như một nhạc cụ và chủ yếu hát những hư từ không có nghĩa (vocal), hoặc cắt ghép những câu hát màu sắc, mang âm hưởng tụng niệm gợi không gian. Đó là một trong những khác biệt cơ bản giữa New-Age tại Việt Nam nay mai so với New-Age của Âu Mỹ xưa nay.

Cuối cùng, sẽ không bao giờ là dễ dàng để chúng ta thực sự nắm bắt được những câu chuyện bất di bất dịch về âm nhạc nói chung hay New-Age nói riêng, nhất là bằng ngôn ngữ của chúng ta mà không phải chính ngôn ngữ âm nhạc. Tôi luôn nghĩ âm nhạc mãi là riêng âm nhạc mà thôi, nó cần ta nghe và cảm nhận ở tâm hồn.

Cho tôi được đưa một suy nghĩ cá nhân về New-Age, tôi chỉ thường thấy một sự đồng cảm mơ hồ rằng nó hẳn là một ngôn ngữ âm nhạc ra đời bởi những nghệ sĩ đã dựa vào một niềm tin, một thứ ý thức cấp thiết và mãnh liệt về sự giải phóng tâm hồn trước sáng tạo âm nhạc, trước thế giới hiện đại, tôi có thể nhìn sự vật bằng những suy tưởng đa chiều và đón nhận những cảm hứng về một vấn đề nào đó trong tương quan một không gian bất tận rộng lớn của vũ trụ thay vì đặt nó trong cảm quan hạn chế của đôi mắt, đôi tai.

Nghe các tác phẩm New-Age, ta cảm thấy niềm tin về sự hội tụ mọi ngôn ngữ nghệ thuật trong một khuynh hướng tư duy, một ngôn ngữ tinh hoa bằng âm nhạc chăng?

New-Age mang tư duy chứa đựng cách này hay cách khác, ít hoặc nhiều sự có mặt của mọi loại hình nghệ thuật khác như thi ca, văn học, kiến trúc, hội họa, điêu khắc, điện ảnh... nó tới từ ý thức cấp thiết phải mạnh hơn để dễ giải phóng được những khó khăn nhất, ở những nơi hiểm hóc sâu kín nhất trong tâm hồn con người, thỏa mãn con người.

Bạn có nhìn thấy nét mặt thanh thản của Yanni trong buổi trình diễn ở điện Parthenon, thành phố Athens, Hy lạp khi ông ta chơi bản “One Man’s Dream” (Giấc mơ đời người) hay như bản “Until the last moment“ (Cho đến khoảnh khắc cuối cùng) rồi chứ?

Nghệ sĩ Jean Michel Jarre

Chắc hẳn khi lắng nghe những bản nhạc ấy, tôi tin rằng bạn đã từng thấy điều gì đó xảy ra trong tâm hồn mình ở từng khoảng khắc cho tới khoảnh khắc cuối cùng khi nghe những bản nhạc ấy.

Khoảng khắc cuối cùng của Yanni có thể là một khoảnh khắc, nhưng với bạn và với tôi, liên hệ với đời sống riêng, ta lại chọn cho mình một khoảnh khắc rất khác nhau khi nghe tác phẩm ấy, mọi người khác cũng vậy.

Cũng như thế, khi nghe “Islands Of The Orient” (Những hòn đảo phương Đông) của Vangelis, bạn sẽ thấy sóng, thấy những sinh vật biển, thấy những hòn đảo phương Đông và bạn tự hỏi tại sao nhiều tác phẩm khác không mang về cảm xúc như thế, trong bạn xảy ra những suy tưởng lạ kì, nó làm bạn thấy mình thay đổi một cách khó hiểu nhưng dễ chịu, một cánh cửa nhỏ nào đó trong ngách sâu tâm hồn bạn vừa được mở ra, bằng một giác quan thứ N nào đó, bạn thấy hiểu bản thân mình hơn một chút song lại không chắc bạn đã biết đích xác điều gì.

New-Age có lẽ có khoảng cách với chúng ta là thế, mà cũng lại gần gũi là thế. Những lúc như vậy, tôi cảm thấy một phần nào đó trong tâm hồn mình được vuốt ve, được giải thoát khỏi một vài sự trăn trở lặt vặt trong cuộc sống, như thể có gì đó vừa thoát ra khỏi một nơi bóng tối âm u hay sa đọa trong tâm hồn mình.

Trí tưởng tượng của tôi gợi lại những giấc mơ đã quên từ bao năm tháng cũ của mình, hoặc có thể là đang sống dậy một sự thật như mơ từ một khoảng trống chưa được biết trước trong tâm trí tôi. New-Age là như thế, nó có thể làm bạn và tôi trở thành kẻ mơ mộng mang những tâm hồn được cứu rỗi giữa “Thời đại mới”.

9 bí kiếp cho hôn nhân tốt đẹp

9 bí kíp cho hôn nhân vĩnh cửu

Điều thứ nhất, cái giường không phải là 'chiến trận'. Ngay cả khi bạn chưa dàn xếp ổn thỏa trận tranh cãi, bạn cũng không nên tiếp tục chuyện này trên giường. "Dù tức nổ đom đóm, chúng tôi cũng quyết định ngưng chiến để ngủ. Tuy không hôn chúc nhau ngủ ngon nhưng chúng tôi khá thoải maí" - một người chồng cho biết.

Tham khảo thêm 8 gợi ý khác để duy trì gia đình hạnh phúc.

2. Nói chuyện lịch thiệp

Nhiều người vợ tiết lộ, những cụm từ như “cảm ơn”, “xin lỗi”, “anh vui lòng”, “em có thể” chỉ dùng trong lúc yêu nhau; chứ khi là phu thê thì không cần khách sáo nữa.

“Khi bạn nói chuyện với chồng, đừng tỏ ra thô lỗ. Thói quen cục súc làm vợ chồng mất đi sự tôn trọng và ngọt ngào với nhau. Còn phép lịch sự giống như dầu trơn cho mối quan hệ hàng ngày. Nó khiến mọi thứ trở nên êm ái” - một người vợ đã kết hôn 50 năm chia sẻ bí quyết.

Ngoài ngôn ngữ, những hành vi lịch sự mỗi ngày cũng có tác dụng củng cố tình cảm vợ chồng. Cất áo khoác, mở cửa, kéo ghế cho chồng ngồi mỗi khi anh ấy trở về nhà. Anh ấy sẽ thấy mình quan trọng đồng thời không quên ơn vợ.
yeu.jpg

3. Liên kết với các cặp vợ chồng hạnh phúc

Chuyên gia tâm lý cho rằng, hoạt động giao tiếp với những cặp đôi hạnh phúc rất có lợi cho vợ chồng bạn. Khi vợ chồng tiếp xúc với những cặp đôi khác (cùng thu nhập, quan điểm sống), cả hai sẽ có thái độ tích cực về đời sống gia đình. Những cặp đôi lạc quan sẽ tạo cho vợ chồng bạn sức mạnh và hứng thú duy trì mái ấm vĩnh cửu.

4. Thư tình viết tay

“Thư tình là tuyệt tác nghệ thuật để kết nối tình cảm vợ chồng sâu sắc. Thư tay sẽ trở thành tài sản vô giá để bạn gìn giữ và cùng cười vui vẻ mỗi khi đọc lại cho chồng” - Lila Fallgatter (tác giả cuốn sách Điều thú vị của thư tay) cho biết. Lila cũng cho rằng, trước khi có tin nhắn điện thoại và email, các cặp đôi trao gửi thư tay như biểu tượng của tình yêu bất diệt. Không ít cặp đôi cho rằng, thư tay trong thời đại này thật ngớ ngẩn và điên rồ nhưng không hẳn vậy.

Bạn có thể chọn những tờ giấy có họa tiết đẹp, dán kèm bức ảnh vợ chồng hoặc đôi cuống vé phim trong lần gần đây. Ghi chú thêm vài dòng kỷ niệm, bạn sẽ tạo nên “bảo tàng yêu thương” của chính mình.

5. Ngủ như hồi còn độc thân

Nếu ông xã thuộc nhóm thích gác chân hoặc "cướp chăn" trong khi ngủ, bạn nên học cách chia đôi lãnh thổ trên giường. Bạn tậu thêm một chiếc chăn giống như cái cũ, rồi mạnh ai người nấy ngủ.

Nếu chồng bạn mắc chứng ngủ ngáy hoặc trở thành “cú đêm” (chơi khuya, về muộn), giải pháp chia giường tạm thời cũng là gợi ý nên xem xét.

6. Nắm tay nhau

Thời gian trôi qua thì cử chỉ nắm tay vẫn được coi là dấu hiệu ổn định của hôn nhân. Khoác hoặc nắm tay nhẹ nơi đông người khẳng định tình yêu và sự tin cậy vợ chồng.

Bạn có thể học cách nắm tay chồng lịch sự bất kỳ khi nào: lúc đi dạo, đang lái xe, xem tivi… Bạn sẽ duy trì được năng lượng lãng mạn như hồi "xuân thì".

7. Cắt giảm than phiền

Độ mật thiết vợ chồng xuất phát từ sự chia sẻ mọi thứ. Thậm chí nhiều người vợ thích cho chồng biết “tâm can” rầu rĩ của mình. Tuy nhiên, lời phàn nàn chỉ nên dừng ở mức độ cho phép.

Nên nhớ, chia sẻ là để cả hai cùng thoải mái, còn than phiền chỉ tạo thêm áp lực cho đối phương.

8. Tâm sự về "chuyện ấy" như bạn thân

“Người vợ thử cố gắng mang đến điều tuyệt vời trong phòng the và không nên hậm hực nếu anh ấy kém cỏi” – Charlotte (tác giả cuốn sách Những lưu ý khi làm vợ) hướng dẫn.

Theo đó, vợ chồng nên duy trì cảm giác thân mật như những người bạn - thẳng thắn chia sẻ ham muốn, tích cực hợp tác và luôn bao dung.

9. Ghi nhận sự quan tâm của chồng

Với không ít người vợ, cử chỉ thương yêu của chồng phải thật lãng mạn; ví dụ, anh ấy phải đặt chỗ trong nhà hàng sang, mua tặng vợ hàng hiệu… mới đáng để ghi nhận.

Tuy nhiên, nếu anh ấy pha cafe sáng, rửa xe, lau bàn… cho vợ, bạn nên bày tỏ thái độ cảm kích. Những câu như “Anh thật tuyệt”, “Anh vừa giúp em việc lớn đấy”… sẽ khiến chồng mát lòng.

10 bí quyết sống khoẻ

10 bí kíp giải độc cơ thể


(Dân trí) - Những chất độc bị tích tụ lâu ngày trong cơ thể sẽ “âm thầm” gây hại cho sức khỏe, tinh thần. Để một năm mới luôn mạnh khỏe và nhất là không còn độc tố, hãy cùng nhau chia sẻ 10 bí kíp dưới đây nhé!

1. Rau xanh và hoa quả

Những lợi ích tuyệt vời của rau xanh và hoa quả khiến chúng không thể “vắng mặt” trong danh sách “chìa khóa giải độc” của chúng ta. Thường xuyên sử dụng rau xanh và hoa quả trong các bữa ăn sẽ bổ sung cho cơ thể ta lượng lớn vitamin, khoáng và chất xơ…

2. Ngũ cốc thô

Ngũ cốc thô hay còn gọi là ngũ cốc toàn phần là những loại hạt còn nguyên lớp vỏ lụa bên ngoài. Chúng là nguồn cung cấp dồi dào các chất dinh dưỡng và chất xơ, hỗ trợ cho hệ tiêu hóa.

Những loại ngũ cốc thô nên dùng hàng ngày là gạo lức, bánh mỳ đen, ngô, mè; các loại đậu nguyên hạt như đậu xanh, đậu nành, đậu đen…

3. Nước

Để loại trừ các độc tố và cung cấp khoáng chất cho cơ thể, chúng ta cần uống đủ nước (trung bình khoảng 1,5 l/ngày).

Ngoài uống nước lọc, nước khoáng, lượng nước uống cần thiết cho chúng ta mỗi ngày còn được “cộng điểm” qua trà xanh, trà thảo mộc, các món canh …

4. Rau quả khô

Rau quả khô cũng là nguồn cung cấp chất xơ và khoáng cho cơ thể của chúng ta. Các loại rau sấy khô như măng, mộc nhĩ, nấm… và hoa quả khô như mít, chuối, nhãn, vải… đều rất tốt.

Đối với các loại quả sấy đã được đóng gói sẵn, bạn đừng “nhóp nhép” chúng cả ngày. Tốt nhất là chỉ “tiêu thụ” một lượng bằng nắm tay thôi. Và nếu bạn sở hữu một chiếc dạ dày khá “nhạy cảm” nên chú ý trong khi sử dụng các loại sản phẩm khô này.

5. Các sản phẩm hỗ trợ tiêu hóa

Để giúp cơ thể loại trừ các chất độc ra bên ngoài, bạn nên sử dụng thêm các sản phẩm chứa men vi sinh. Trong số các sản phẩm ấy, sữa chua chính là “người bạn” thân thiết với hệ tiêu hóa của bạn đấy!

6. Vận động

Một hình thức vận động đều đặn sẽ là chìa khóa giải độc rất tốt cho cơ thể của bạn. Hơn thế, vận động thường xuyên còn giúp bạn giữ phom, thư giãn tinh thần và hỗ trợ cho tiêu hóa… Vì thế, hãy tranh thủ thời gian để vận động cơ thể nhé, như: đi bộ ngắn, những động tác thể dục nhẹ nhàng… đặc biệt một bài tập nặng làm toát mồ hôi rất tốt cho cơ chế giải độc đấy!

7. Thời gian biểu cho ăn uống

Đừng ăn trưa vào lúc 2h chiều hay ăn tối vào 10h đêm hoặc bỏ bữa vì quá bận rộn! Bạn cần phải tôn trọng chiếc đồng hồ sinh học trong cơ thể mình.

8. Bình tĩnh

Stress và những áp lực trong cuộc sống đe dọa nghiêm trọng tới sức khỏe cũng như tinh thần của bạn. Vì thế, để xua đuổi chúng, hãy học cách tự thư giãn mỗi ngày, chẳng hạn như: một bài tập về thở, mát xa, yoga..

9. Ngủ

Để có thể “khỏe như voi”, không bao giờ bị mệt mỏi “hỏi thăm” và không một chất độc nào còn “trú chân” trong cơ thể, hãy ngủ tốt! Có thể đạt được một giấc ngủ ngon và sâu khi bạn ngủ đúng giờ qui định và đủ 7 - 8 tiếng mỗi đêm.

10. Chậm rãi

Nhịp sống hiện đại và vòng quay công việc khiến bạn lúc nào vội vã, hối hả. Tuy vậy, bạn cần tìm ra cho mình sự “chậm” trong những hối hả, vội vã ấy! Ví dụ như hãy sắp xếp, dành thời gian cho nghỉ trưa; trong bữa ăn, cố gắng nhai chậm để tận hưởng hương vị của thức ăn...

Kim Ngưu

Tuổi Kim Ngưu sinh dưới ảnh hưởng của Kim Tinh, hành tinh của tình yêu & vẻ đẹp. Hành tinh này có một năng lực khác hẳn năng lực của các hành tinh khác. Ảnh hưởng bên trong ấm áp & nhiều xung động, đem lại những kết quả có tính chất dễ thụ cảm, tha thiết, dễ bảo & có nhiều nữ tính. Năng lực này không chống lại nổi một bản chất nào đó mạnh hơn.

Dấu hiệu của Kim Ngưu tiêu biểu cho những sức mạnh sáng tạo ở mọi phần vụ của tạo hóa. Thần bổn mạng của tuổi này là Aphrodite, nữ thần thường mang trên đầu hai cái sừng bắt chước như con bò mộng Apis, con bò thần của người Ai Cập, cũng là một biểu tượng của tuổi Kim Ngưu.

Tuổi Kim Ngưu tượng trưng cho cổ, tai & họng của Vũ Trụ Nhân đồng thời tượng trưng cho sự trầm lặng kiên nhẫn & biết nghe của con người. Nó thống trị hệ thống bạch huyết của cơ thể.

Đá quí của tuổi này: Saphia, đá này là bùa hộ mệnh của những người tuổi Kim Ngưu
Ngày hên: Thứ Sáu
Số hên: 1 & 9
Màu sắc: Màu xanh nước biển
Noi thành công: Những nơi yên tĩnh

Dễ Dãi & Hiểu Biết:
Cá tính của người tuổi Kim Ngưu bình thường giống hệt như mùa mà tuổi này tiêu biểu: thích cái đẹp, hiểu biết, duyên dáng, thành thật, nhiều cảm xúc sâu sắc, biết yêu thương & thông cảm rộng rãi. Tuy nhiên, đằng sau cá tính này còn có một năng lực mạnh mẽ có thể làm thay đổi các cá tính trên. Đó là sự cương quyết. Năng lực này nếu được sử dụng đúng mức & khôn ngoan, có thể làm được nhiều điều thật ích lợi.

Người Kim Ngưu bình thường rất dễ dãi, chỉ trở thành khó chịu những khi bị chọc giận. Khi cáu giận, dù là đúng hay sai, họ cũng là những người cứng đầu, ương bướng hơn ai hết. Những phản ứng này xảy ra là do sự nhạy cảm khác thường của họ. Vẻ đẹp nhất của họ là sự thông cảm, hiểu biết dành cho những người thương yêu.

Kiện Nhẫn Và Làm Việc Co' Phương Pháp:
Thành thực, bền chí & có đức tin là những cá tính phụ. Mọi người có thể trông cậy vào bạn. Bạn có khuynh hướng làm việc theo phương pháp; dù làm bất cứ chuyện gì bạn cũng muốn có được sự hoàn hảo. Bạn can đảm, kiên nhẫn & điềm tĩnh. Có nhiều lúc bạn phải cẩn thận, đừng nên để bị chi phối, ảnh hưởng bởi những ý kiến, tình cảm, xúc động của người khác. Nên suy nghĩ, tính toán lấy một mình nếu không bị ngoại cảnh chi phối. Chắc chắn sẽ ích lợi tốt đẹp hơn nếu bạn biết tuân theo những nguyên tắc hợp lý để tránh đi tới những kết luận sai lầm hoặc đầy thiên kiến.

Chín Chắn:
Bạn không xét đoán sự việc một cách vội vã. Bạn có khuynh hướng làm việc theo phương pháp & hay thận trọng, không theo những giải pháp thiếu suy nghĩ. Bạn có óc tưởng tượng & hay suy tư. Tuy nhiên đừng nên mơ mộng quá đến độ thiếu thực tế vì sẽ dễ đi đến thất vọng. Hãy kiểm soát trí tưởng tượng của bạn, đừng để nó lấn át làm chủ được bạn. Bạn rất chăm chú vào điều đang học hay đang làm, ít khi bỏ qua những chi tiết mà người khác coi thường. Bạn rất chú tâm vào việc học hành vì muốn chắc chắn về việc cũng như về mình.

Đừng Nên Ăn Nhiều Đồ Bổ:
Cổ, họng & tai của bạn rất nhạy cảm. Đừng để những cơn cảm mạo bình thường của bạn trở thành nặng vì chúng dễ ảnh hưởng tới cuống họng. Cũng đừng nên bắt giọng nói của bạn phải ráng quá sức. Cơ thể của bạn tương đối khỏe mạnh & có sức chống chọi được nhiều tật bệnh nhưng bạn cần tập ăn uống cho điều độ & nhất là cần tránh ăn nhiều những thức ăn quá bổ dễ gây trục trặc cho hệ tiêu hoá.

Thèm Yêu:
Bản chất thương yêu đam mê của bạn cần phải được biểu lộ. Bạn thành thật & tha thiết lúc yêu đương. Bạn thèm khát tình yêu, sự âu yếm, sự săn sóc của người yêu. Những lúc bình thường, khi tình yêu hòa hợp, bạn tỏ ra kiên nhẫn & tận tụy với người yêu & khi bị hờ hững lạnh lùng, bạn rất dễ đau khổ, khó quên được người tình. Những khi người tình gặp hoàn cảnh khó khăn, trở ngại, bạn thường tỏ ra là người ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến mình mà không chịu thông cảm cho người yêu. Sống cô độc là sự thiếu tự nhiên, đối với những người sinh ra ở tuổi Kim Ngưu. Bạn yêu trẻ & là bậc cha mẹ rất thương yêu con cái.

Từø Thương Mại Đến Nghệ Thuật:
Những người ở tuổi này có khả năng thừa hành tốt dù làm cho người khác hay làm cho chính họ; ngay cả đàn bà cũng cương quyết, vững vàng trong việc nội trợ, tảo tần. Kim Ngưu là dấu hiệu tiền bạc & ân huệ, của những chủ ngân hàng, nhà buôn, nông dân, luật sư, bác sĩ, & giáo sư.

Đặc tính ưa sự thẩm mỹ cũng đưa người tuổi Kim Ngưu vào các ngành kịch nghệ & màn ảnh. Cũng có người làm nghề thương mại & trang trí. Trong việc buôn bán, họ thường quản lý các tiệm buôn lớn hoặc các cửa hiệu bán hàng đặc biệt.

Ưa Du Lịch Và Hoạt Động Xã Hội:
Dù tuổi bạn mang nhiều tính chất cố định, vẫn thấy có nhiều dấu hiệu cho thấy những sự di chuyển trong bạn. Bạn sẽ vui thú trong việc đi đây, đi đó bỡi sự du lịch đem lại cho bạn cơ hội thay đổi cách nhìn sự việc. Cũng có những dấu hiệu cho thấy một đời sống hoạt động của bạn lôi cuốn những người chung quanh.

Thành công là nhờ kết quả của những nỗ lực đúng hướng, đúng chỗ. Bạn là người được sinh ra để xây dựng & làm việc, vậy hãy xây dựng chính số mạng của bạn. Bạn sẽ thành công nhờ kiên nhẫn, chín chắn & cương quyết. Không hung hăng như một số người khác, bạn có được tính bình tĩnh & biết nhìn thẳng vào sự việc trong khi những kẻ khác thường tránh né. Tuy nhiên, bạn cần phải biết áp dụng đứng đắn những năng lực tinh thần & vật chất. Sự tính toán thận trọng sẽ giúp cho bạn loại bớt được kẻ thù & những trở ngại đồng thời sẽ đem đến cho bạn những người bạn quý, tình yêu, sự kính trọng của mọi người & sự thành công.

Bông Hồng cài áo - Thích Nhất Hạnh

Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi , héo mòn.

Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ.

Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chưa chắc chắn phải đến :

Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời !
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi.
Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi...

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời.

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt nam không ưa cách nói cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức :

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau.

Ngon biết bao ! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lên ngực cho ta, đặt bàn tay (Bàn tay ? hay là tơ trời đâu la miên ?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi ", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một, và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận.

Công cha như núi Thái sơn,
nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra .

Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm yêu thương. Mẹ là giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi được biết tình nhân loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý thương yêu của tôn giáo vốn dạy về tình thương.

Đạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Đạo Chúa có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ. Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ Mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước.

Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ ( Mother"s Day ) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.

Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan.

Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món qùa lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!". Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất mình có cảm nghĩ: "Thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ!"

Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: " Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi người cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.

Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận.

Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không phải là luân lý, là bổn phận. Phải đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ là con. Đó là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ thì phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi". Bây giờ thì tôi biết rằng: Con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi " làm thế nào " nữa!

Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai này anh chị đừng có than thở rằng: Đời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.

Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại. Đáng nhẽ chị tôi không đi lấy chồng, và tôi, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi.

Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói: "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm khóc. Chị nói: "Thôi con không lấy chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu. "Cắt ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi. Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào mà không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng qúi báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau.

Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: "Không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ!". Tôi đã nói là tôi không khuyên răn gì hết -- tôi không giảng luân lý đạo đức -- rồi mà! Tôi chỉ nhắc anh: "Mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương". Để chị đừng quên, để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn : Cũng không phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, khờ dại mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh sung sướng, thế thôi.

Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh, như thế này. Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi một câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Và ngày mai mất mẹ, Anh sẽ không hối hận, đau lòng , tiếc rằng anh không có mẹ.

Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

NHẤT HẠNH (1962)

Mẹ điên - Vương Hằng Tích


TPCT - Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người.

Vua doc vua khoc
Câu chuyện này đã được dịch thành kịch trên sân khấu ở Trung Quốc và gây được nhiều tiếng vang. Đây là một trích đoạn trong vở kịch.
Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ.

Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền.

Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên.

Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!".

Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.

Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.

Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?".

Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Đừng... đừng...".

Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?".

Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch.

Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.

Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài.

Bà nội quay đầu đi, nuốt những giọt nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra.

Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.

Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa.

Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi".

Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?

Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.

Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào.

Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu.

Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...".

Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy lòng. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này.

Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!".

Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà.

Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.

Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.

Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.

Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn".

Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..."

Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."

Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...".

Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!".

"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!". Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!".

Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!".

Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...".

Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Hỷ cầm đầu trêu chọc.

Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị thằng Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau.

Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ thằng Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp.

Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.

Mẹ vì tôi gây ra đại họa, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt.

Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà.

Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín.

Đây là những người do nhà thằng Hỷ nhờ tới, bố thằng Hỷ hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra".

Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà thằng Hỷ, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ.

Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu.

Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngăn bàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó.

Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành họa đấy thôi!".

Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.

Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.

Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi.

Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

Vua doc vua khoc
27/4/2003, lại là một Chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.

Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông.

Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được.

Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!"

Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước.

Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...

Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề.

Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..."

Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi.

Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "MẸ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!".
--------------------------------------------------------
Mẹ điên - Vương Hằng Tích - Trung Quốc
--------------------------------------------------------
Trang Hạ
Dịch từ nguyên bản tiếng Trung

Hịch 8-3

( Sưu tầm ^^ )

Hỡi anh em !

Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.

Thưa anh em !

Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Ðã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.

Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?

Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.

Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.

Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.

Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.

Hỡi anh em !

Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.

Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.

Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Ðường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?

Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.

Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà ”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa...

Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết! .

Hội liên hiệp Quốc tế về bình đẳng Nam giới
ngày 8.3

^^

“Ai trên đời cũng có thể tiến xa.
Nếu vấp ngã biết tự mình đứng dậy.
Hạnh phúc giống như bầu trời này vậy.
Sẽ chẳng dành cho một riêng ai!”.
(TTO):raider: :bandit: :hat: :drunk: :whistle: :cat: :no: :no: :no: :yes:

^^


Điều kì diệu của Lạc Quan
Thứ Năm, 25/09/2008,


John thuộc tuýp dễ khiến người ta ghét. Bởi lúc nào anh cũng "phởn phơ" và luôn nói những điều tích cực. Giả dụ bạn có hỏi "dạo này anh khỏe không?", thế nào anh ta cũng nói: "Nếu còn khỏe hơn được nữa thì hẳn tôi có anh em sinh đôi rồi".
John là nguồn động viên tự nhiên nhất với mọi người. Nếu đồng nghiệp nào có một ngày làm việc tồi tệ, anh thường bảo họ cách nhìn ra khía cạnh lạc quan của hoàn cảnh. Chứng kiến điều này, tôi thực sự tò mò. Vậy là một ngày, tôi quyết định tới hỏi John: “Tôi không hiểu nổi! Không thể lúc nào anh cũng là người lạc quan. Vậy làm thế nào anh làm được điều đó?”.

Anh trả lời, “Mỗi sáng, khi thức dậy, tôi thường tự nhủ, hôm nay mình có hai lựa chọn. Mình có thể vui vẻ hoặc có thể cáu bẳn. Và tôi đã chọn tâm trạng vui vẻ. Mỗi khi có chuyện gì không hay xảy ra, tôi có thể chọn hoặc là nạn nhân hoặc có thể học hỏi điều gì từ chuyện đó. Và tôi đã chọn cách thứ hai. Mỗi lúc ai đó tới phàn nàn với tôi, tôi có thể chọn cách hoặc chấp nhận nghe lời phàn nàn của họ, hoặc có thể chỉ ra những phương diện tích cực của cuộc sống. Và tôi đã chọn cách nhìn ra niềm vui ở đời”.

“Vâng, đành là như vậy. Nhưng như thế cũng đâu có dễ dàng gì”, tôi phản bác.

“Đúng thế”, John tiếp tục. “Cuộc sống là những lựa chọn. Nếu anh vứt bỏ đi tất cả những điều vụn vặt thì mọi tình huống trong cuộc sống đều là sự lựa chọn. Anh chọn cách phản ứng với những tình huống đó như thế nào. Anh chọn cách để mọi người tác động tới tâm trạng của anh ra sao. Anh chọn vui vẻ hay buồn chán. Điều quan trọng nhất chính là lựa chọn bạn nên sống cuộc sống của bạn như thế nào”.

Tôi ngẫm nghĩ về những điều John nói. Chẳng bao lâu sau, tôi bỏ công việc đang làm để mở công ty riêng. Tôi và John mất liên lạc với nhau nhưng tôi vẫn luôn nghĩ tới anh mỗi khi cần phải lựa chọn trong cuộc sống thay vì phản ứng lại nó.

Nhiều năm sau, tôi nghe tin anh bị tai nạn rất nghiêm trọng. Nghe đâu anh bị ngã từ một tòa tháp viễn thông cao gần hai mươi mét. Sau mười tám giờ phẫu thuật và hàng tuần nằm điều trị đặc biệt, John ra viện trong tình trạng bị nẹp xương lưng.

Khoảng sáu tháng sau vụ tai nạn, tôi gặp lại anh. Khi tôi hỏi anh thấy thế nào thì anh đáp, “Nếu may mắn hơn, tôi đã ổn rồi. Này, có muốn ngó qua đám sẹo của tôi không?”.

Tôi từ chối nhưng hỏi anh đã nghĩ gì khi vụ tai nạn xảy ra. “Điều điều tiên lướt qua tâm trí tôi lúc đó là cuộc sống hạnh phúc của đứa con gái sắp ra đời của tôi”, John đáp. “Khi đó, tôi nằm trên mặt đất, tôi nhớ rằng mình có hai lựa chọn. Tôi có thể chọn để sống và cũng có thể chọn để chết. Và thế là tôi chọn sống”.

“Anh không sợ chút nào ư? Chẳng phải anh đã bất tỉnh đó sao?”, tôi hỏi.

John tiếp tục, “Các nhân viên y tế thật tốt bụng. Họ liên tục bảo rằng nhất định tôi sẽ ổn. Nhưng khi họ đưa tôi vào phòng cấp cứu, nhìn vẻ mặt của các y bác sỹ, tôi đã thực sự hoảng sợ. Trong mắt họ, tôi đọc thấy dòng chữ “anh ấy chết rồi”. Tôi hiểu rằng tôi cần phải hành động”.

“Và anh đã làm gì?”, tôi hỏi.

“À, lúc đó một cô y tá to lớn hét to câu hỏi vào tai tôi. Cô ấy bảo tôi có dị ứng với cái gì không. “Có”, tôi đáp vậy. Các y bác sỹ tạm ngừng công việc để chờ tôi trả lời. Tôi hít sâu một hơi rồi nói to: “Trọng lực!”.

Át đi tiếng cười của họ, tôi bảo: “Tôi đã chọn để sống. Hãy mổ cho tôi như là tôi đang sống chứ không phải đã chết”.

John đã sống, nhờ vào tài năng của các bác sỹ, nhưng cũng là nhờ thái độ sống kỳ diệu của anh. Tôi đã học được anh điều đó. Mỗi ngày, chúng ta đều có các lựa chọn để sống thật trọn vẹn. Sau tất cả mọi điều, thái độ sống là tất cả.

^^

Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc
Mẹ đã thành hiển nhiên như Trời - Đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật nên tiếng "Mẹ"

Mẹ!
Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu

Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc

Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát
Chỉ có một lần mẹ không ngăn con khóc
Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng...

Rồi những đứa bé lại chào đời và lớn lên theo năm tháng
Biết bao người được làm mẹ trong ngày
Tiếng trẻ con gọi mẹ ngân nga trên trái đất này
Thành âm thanh không bao giờ vắng lặng

Mẹ!
Có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Cái đóm lửa thiêng liêng
Cháy trong bão bùng, cháy trong đêm tối

Mẹ!
Có nghĩa là mãi mãi
Là cho - đi - không - đòi - lại - bao - giờ
Cổ tích thường bắt đầu từ: "Ngày xưa có một công chúa..." hay "Ngày xưa có một vị vua..."
Cổ tích còn bắt đầu từ: "Ngày xưa có mẹ..."

Thanh Nguyên
(1981)

dzo




dzo dzo !!!

:wizard: :hat: :drunk: :insane: :angel: :faint: :zzz: :sing: :lol: :sherlock: :queen: :rolleyes:

^^

cố lên, những ngày tháng khó khăn !!!

:frown: awww :cry: :worried: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: :no: Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! Homer: Doh! :rolleyes: :rolleyes: :rolleyes: :rolleyes: :rolleyes: :rolleyes: :rolleyes: :eyes: :yikes: :eyes: :yikes: :eyes: :yikes: :eyes: :yikes:

!!!!

Đố ai nằm võng không đưa,
Đố ai gặp lại người xưa không nhìn?
Đố ai quên được chữ tình,
Đố ai quên được bóng hình người yêu?
Người ta nói yêu là ngốc,
Bởi chữ tình là nguồn gốc chữ ngu!
Đôi khi con người ta cần dừng lại...
Dừng lại để rồi bước nhanh hơn.
Đôi khi con người ta cần buông tay...
Cần cho đi để rồi có nhiều hơn.
Đôi khi con người ta cần khóc...
Khóc thật lớn để rồi cười thật to.
Đôi khi con người ta cần một mình...
Một mình là để biết có nhau quan trọng như thế nào...
...
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31