Vệt Nắng Cuối Trời

Hạnh phúc rồi thì cũng chia ly.....

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Tại sao biết không được mà vẫn làm?
Tại sao biết như người đi buôn chuyến này đi mất hết vốn liếng, chỉ còn lại sự ê chê và sự cô đơn một mình mà vẫn làm ?????
Tại sao hỏi mà không trả lời được vậy chứ???

13.01.2012

Nén tiếng thở dài, nén sự mệt mỏi, nén nỗi nhớ....cứ nén tất cả nhưng vậy để rồi........nước mắt rơi đêm khuya!

Tình yêu

Người ta yêu nhau để ở bên nhau, để chở che, chăm sóc lẫn nhau. Vì người ta yêu nhau, người ta muốn chia sẻ tình yêu của mình, trong màn sương mai phơn phớt hay trong tiếng gió reo trên những đỉnh cây. Người ta yêu nhau không biết đêm, ngày, bóng tối hay ánh sáng. Tình yêu là một điều diễn biến liên tục, chẳng biết khi nào sẽ dừng lại. Nhưng những khoảng khắc tưởng như vô hình và nhẹ bẫng ấy, đôi khi lại là điều chúng ta phải tìm kiếm cả cuộc đời …

Nếu sợ khổ mà không dám yêu thì ta có chắc là mình sẽ sống hạnh phúc hơn không? Đời sống còn nhiều thứ khác là mình sẽ sống hạnh phúc hơn không?

“Ai yêu rồi ít nhiều cũng trở nên mù quáng, thấy đối tượng mình yêu rất khác với mọi người, thấy đó là màu hồng tuyệt hảo. Vì thế ta muốn tháo tung “ranh giới cái tôi” của mình ra để mời người ấy vào, và dĩ nhiên, ta cũng muốn người ấy nhường chỗ cho ta môt nửa trong trái tim họ. Thậm chí có khi ta muốn dâng tặng cả cuộc đời mình cho họ, nên ta mạnh dạn tuyên bố “yêu hết mình”. Mà thực chất là ta không kiềm chế nổi cảm xúc của mình, chứ không phải vì ta muốn phụng sự cuộc đời họ. Bởi khi màu hồng ấy trong mắt ta bắt đầu nhạt phai, thì ta cũng vội vàng tìm cách rút lui


Tình yêu như thế chỉ là sự trao đổi cảm xúc. Trong khi một tình yêu đích thực phải chứa đựng tình thương, phải có thái độ muốn hiến tặng và chia sớt để nâng đỡ cuộc đời nhau. Có thể ta đã từng lầm tưởng tình yêu là cung bậc cao hơn tình thương. Hóa ra, tình yêu nghiên về phía hưởng thục còn tình thương nghiên về phía trách nhiệm. Trong liên hệ tình cảm lứa đôi, nếu tình yêu lấn át đi tình thương thì tình cảm như lửa rơm “bạo phát bạo tàn”, còn nếu tình thương lấn át được tình yêu thì tình cảm ấy như lửa than “âm ỉ mãi cháy”. Dù khởi điểm của ta là vì tiếng sét ái tình, nhưng nếu ta biết nhận diện và buông bỏ bớt những đòi hỏi không cần thiết, để quan tâm đến cuộc đời của người mình thương, để ta thấu hiểu những khó khăn hay ước mơ của họ mà giúp đỡ, ta sẽ có được một tình yêu chân thật

Thi sĩ Xuân Diệu phát hiện ra những lý do khiến tình yêu rạn vỡ “Người ta khổ vì thương không phải cách. Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người”. Ta phải biết rằng mọi hiện tượng trên thế gian này đều phải nương tựa vào nhau để tồn tại. Tình yêu cũng không ngoại lệ. Sẽ không có cái gì gọi là tình yêu nếu nó tách biệt với những yếu tố khác như sự bình an, vững chãi, bao dung, cởi mở…Thậm chí nếu không có gia đình, bạn bè, xã hội, kinh tế, chính trị, đạo đức và cả thiên nhiên thì tình yêu cũng không có chỗ đứng nào để tồn tại. Cho nên biết quay về chăm sóc những yếu tố tưởng chừng “đứng ngoài tình yêu” ấy cũng chính là chăm sóc tình yêu.

Vậy mà khi yêu, ta thường chỉ đế ý tới sự ham thích nhau, suốt ngày cứ quấn chặt vào nhau không dám rời nửa bước. Đến khi một bên không thể đáp ứng sự thỏa mãn thì sự nhàm chán và phản bội nhau là điều tất yếu xảy ra, và chắc chắn bên ở lại sẽ ngã quị ngay lập tức vì không còn gì để sống….

Tình yêu cũng như một loại cây xanh, nếu ta không biết cách chăm sóc dưỡng nuôi, hoặc thừa hoặc thiếu, thì nó sẽ héo tàn và lụn bại. Cảm xúc thỏa mãn ai mà không thích, nhưng sự thỏa mãn ấy phải đi liền với trách nhiệm thì ta mới giữ gìn mãi được

“Yêu như yêu lần đầu
Xin nâng đỡ đời nhau
Bằng con tim hiểu biết
Lo sợ gì thương đau”

Cảm ơn Minh Niệm

Sẽ có một ngày


Sẽ có một ngày, bình minh thức dậy em không nghĩ về anh nữa, cả giấc mộng mị đêm cũng sẽ không mơ về anh.
Sẽ có một ngày em bình thản ngẩng cao đầu, xem những đau thương hôm nay chỉ như là cát bụi, như sóng biển, như gió mưa. Trời không thể gió mưa mãi, bụi chẳng thể suốt ngày bay, biển cũng không thể cuộn sóng lâu dài mà không ngừng nghỉ.
Sẽ có một ngày, em thôi chờ đợi anh, dù chỉ là sự ...chờ đợi trong tiềm thức. Thôi đau đáu về anh suốt đêm dài trằn trọc. Thôi nhớ nhung...
Sẽ có một ngày em để bóng anh lại sau lưng, bỏ anh đi như cái cách anh không thèm ngoảnh mặt nhìn em lại. Em sẽ dịu dàng với trái tim mình, với nỗi cô đơn của riêng em.
Sẽ có một ngày, anh không còn quyền làm em tổn thương nữa, không còn quyền làm em rơi nước mắt nữa. Khi đó, anh thuộc về kỉ niệm.
Sẽ có một ngày, em thôi mở lòng chờ đợi anh trở về. Khi đó, em sẽ bình thản đứng trước mặt anh để đòi lại trái tim mình. Khi đó, chúng ta sẽ chia tay!......

12:15 am


Năm nào cũng vậy, cứ trước Giáng Sinh thời tiết lại lạnh đến buốt lòng. Nhưng đến Giáng Sinh thời tiết lại không còn đến buốt lòng nữa mà chỉ nhẹ nhàng se lạnh mà thôi. Có lẽ cứ vào đầu tháng 11 Đà Lạt có được cái “đặc trưng” vậy là để nhắc nhở, để gợi lại những cảm xúc trong ký ức của tôi.

Tối nay nghe một cuộc điện thoại xong sao thấy lòng mình chùn xuống, những điều chưa nói giờ thì cũng chẳng kịp thì chỉ còn để cho nó tan thành mây khói. Tôi cũng tiếc cho duyên ấy dang dở nhưng có xót xa, có cay đắng cũng đã lỡ rồi. Và biết đâu đó là lựa chọn hay hơn hết, chứ cố níu cố kéo không những không thành mà còn đứt luôn thì còn…..xót xa hơn!
Nhiều lần hỏi vì sao lại xa nhau? Chắc là do 2 tâm hồn kiêu hãnh, 2 cái tôi quá lớn thì chẳng bao giờ đồng điệu với nhau được. Lâu nay tôi tự nhủ....yêu thật ra cũng chỉ là 1 cảm giác thôi, khi cảm xúc qua đi, ta còn lại gì cho nhau???
Hãy cứ sống như mỗi chúng ta đang sống thôi, kỷ niệm thì sẽ vẫn còn đó nhưng đừng kéo nó vào cuộc sống hiện tại nữa Người nhé! Tôi nén tiếng thở dài và tự nhủ mộng mị rồi sẽ tỉnh. Ngày mai bình minh sẽ lóe tia nắng yếu ớt để gọi tôi dậy và mỉm cười đón ngày mới.

Tôi biết gì rằng khi tôi chưa đi hết cuộc đời thì sẽ còn những tiếng thở dài khác nữa. Có đôi lúc tôi sẽ vẫn cảm thấy lạc lõng giữa thế giới bao nhiêu người nhưng tôi sẽ cố tự tìm cho mình “vùng đất lành”.
Gió khuya lạnh rồi, tôi giữ nhiệt kém nên cũng hơi sợ mùa đông nhưng có khi mùa đông năm nào đó tôi không sợ mà còn yêu thì sao nhỉ…..

Tôi đã lắng nghe im lặng thở dài
Sau cơn bão qua im lặng một người
Và….
Tôi đang lắng nghe im lặng đời mình.

Dĩ Vãng Nhạt Nhòa


Chờ người tình lỡ...
Là tình đầu tình rực rỡ
Tình trong dĩ vãng nhạt nhòa
Vào mùa trăng đó
Người từ phương xa về như giấc mơ

Tình đầu gặp gỡ...
Rồi trọn đời còn nhớ tình tha thiết đắm say
Ánh mắt ngây thơ nhưng ru hồn
Rũ áo phong sương anh vui tình duyên


Lúc đắm đuối anh cho rằng tình ta như ánh trăng rằm
Chớ đâu biết đòng đời nhiều cơn sóng phủ phàng
Cho lứa đôi chia phôi đợi chờ cho nhau mãi thương nhớ
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29