Skip navigation.

MIMI'S BLOG

...Áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau

Vết thương ( TRANG HẠ )



Có những giai đoạn tôi biết, chỉ có nước mắt mới hiểu những gì chất chứa trong tim.

Những vết thương tình yêu thời thơ trẻ làm ta đau đớn tâm hồn ra sao, thì vết thương tình yêu của một người đã trưởng thành, đã từng trải còn sâu xa hơn nhiều lần. Mất đi không chỉ là một người yêu quý, mà là những năm tháng tươi đẹp không còn quay trở lại. Và nó tan biến đi như chưa hề có, như ta chưa hề ấm áp, hò hẹn, chia sẻ những giây phút yêu dấu và gần gũi.

Lúc đó, chỉ có một thứ hiện thực mà ta buộc phải chấp nhận bằng nước mắt.

Tôi nhớ ngày còn đi học, mỗi điều gì không vui tôi thường tìm cách bào chữa cho người kia. Nếu họ hẹn mà không đến đón, phải chăng họ ốm, họ hỏng xe, họ bận gì khác? Nếu họ không rủ ta đi xem phim, phải chăng vì họ rụt rè? Có lần một người bạn trai (suýt nữa thành chồng) biến mất suốt một tuần lễ, tôi tự hỏi có phải công việc quá bận, có phải nhà máy đổi thầu, các em lên vòi tiền, hay ốm? Tôi ngồi một chỗ và bào chữa cho họ.

Khi họ bỏ tôi, tôi nghĩ đó là lỗi của chính mình. Mình đã không làm cho họ cảm thấy hạnh phúc. Một cô gái không biết cách mang lại hạnh phúc cho người xung quanh, thật tồi tệ.

Xen giữa những cơn ngơ ngác ấy, tôi tự đi viện, tôi tự tìm nhà, tôi tự lo liệu đời mình, tôi tự vượt qua những cơn khủng hoảng của đời tôi mà không có ai ở bên. Cho đến ngày hôm nay nhìn lại, thấy nước mắt đúng là người bạn thân nhất, chỉ có nước mắt hiểu lòng tôi.

Vậy những vết thương trong tim, ai mang đến, ai chữa lành?

Tôi nhớ một cuốn sách đọc được hồi nhỏ, có câu đinh ninh mãi trong tim "Đau khổ thay cuộc sống của một kẻ đòi hỏi tình yêu, mà chỉ nhận được dục vọng".

Đó là gánh nặng cuộc sống mà khi quay về tự đối thoại với mình, tôi mới thấy mệt mỏi. Chỉ chính mình mới hiểu, điều gì làm mình cảm nhận là tình yêu, thứ gì làm ta hiểu đó chỉ là dục vọng. Cho dù người kia cứ khăng khăng đó là tình yêu.

Dục vọng là khi ta muốn được yêu, có được tình yêu. Còn tình yêu là khi ta có thể hy sinh tất cả mọi dục vọng, cho kẻ khác. Kể cả hy sinh chính tính yêu. Như tôi khi đó, sẵn sàng yêu không đòi hỏi gì, không cần đáp lại, không cần danh nghĩa, không cần hứa hẹn, không cần chăm sóc.

Những thứ tình yêu như thế không đến nhiều lần trong đời, hoặc những người làm ta có thể yêu như thế, ta không được gặp nữa. Biết đâu sau này trên đường đời tôi sẽ gặp họ, nhưng lúc đó tôi đã già.

Nên vết thương trong tim không chỉ là mất mát đổ vỡ, còn là dấu vết một quá khứ đã khép lại trong đau đớn. Một quá khứ hạnh phúc trớ trêu thay thường khép lại trong một vết thương lâu lành. Có nhiều người phụ nữ đã không chữa nổi viết thương để tiếp tục sống. Hãy hỏi cô gái vừa tự tử trong bản tin pháp luật tối qua đi. Có nhiều phụ nữ khác đã không chữa nổi vết thương để tiếp tục yêu, hãy thử hỏi chính cô gái đang náu trong tâm hồn bạn xem. Có phải từ giờ, sau yêu, cô ấy đã đổi thay không?

Tôi rất thích nữ ca sĩ Hongkong Lương Vịnh Kỳ khi cô ấy, trong một bài hát, đã dùng nước mắt để minh họa cho một nỗi đớn đau của đàn bà: "Thì ra tình yêu đau đớn thế. Và em sợ hãi khi biết em sẽ phải yêu tiếp một lần sau!". Cô ấy không sợ nỗi đau bằng việc sẽ lại phải yêu lại từ đầu, biết đâu lại còn nỗi đau sau đón chờ?

Nỗi đau vì tình yêu trong tim đàn ông thường giống như đổ vỡ niềm tin. Họ có thể nhanh chóng tìm thấy niềm tin mới, ở một phụ nữ mới, ở nhan sắc mới, ở sự nồng ấm mới, ở hứa hẹn mới, thậm chí trong say mê mới. Còn phụ nữ thất tình chỉ trọn vẹn là đánh mất tình yêu. Bởi vậy, chỉ tới khi tìm được tình yêu khác, mới là thuốc chữa lành cơn đau.
Tôi có thời gian phải vật lộn chữa lành trái tim mình mà không có thuốc nào cho tôi quên.
Tôi chấp nhận sự thật, không bào chữa cho họ. Nhìn thẳng vào sự thật đau đớn, đúng, họ không chọn ta vì ta không phải con gái của Bí thư thành uỷ. Họ không chọn ta vì ta xấu. Họ không chọn một cô gái thiếu an toàn. Họ không thích một gánh nặng, họ không thích cuộc sống của ta và cách ta nhìn đời, những giá trị của ta vô nghĩa với họ. Ta buộc phải chấp nhận rằng ta đã thua.
Cảm ơn những flashgames bé xíu, đơn giản, đã giúp tôi chống trả lại nước mắt và những cơn khủng hoảng. Có ngày tôi chống trọi tới năm giờ sáng, rồi xuống nhà chạy bộ, sau đó chạy ra bể bơi, cuối cùng chọn một bữa sáng thật thịnh soạn. Nếu đau tới mức không ngăn nổi nước mắt, hãy mượn games để giữ cho đầu óc trống rỗng không nghĩ ngợi gì. Mượn cả những cuộc chạy bộ, thể thao, chơi bóng đúng giờ, hãy nhảy xuống bể bơi đúng giờ để xua những ý nghĩ ra khỏi đầu óc. Lâu dần rồi cũng sẽ quên.
Tôi học được cách quên mà không cần thuốc nào. Cảm ơn sự từng trải giữ cho tâm hồn tôi cân bằng trước những vết thương. Từ một cô gái dễ sụp đổ trở thành một người đàn bà thăng bằng. Dù tôi là người chậm chạp, tôi học mọi điều luôn chậm hơn người khác.
Dù sau đó nhận ra, tình yêu giống như cơn điên tức thời, sau cơn điên ta trở nên dửng dưng.

TRANG HẠ

Đã đọc TH từ những ngày xa xưa, và bây giờ vẫn đọc. Thế nhưng vẫn thường bất ngờ trước bài viết của cô, bất ngờ đến sững sốt vì những gì cô ấy bày tỏ và chia sẻ. Xin mượn bài viết này của TH để tặng cho những ai đã từng có một hay nhiều vết thương như thế - những vết thương đã được chữa lành hay vẫn còn đang đớn đau...

...

Lâu lắm rồi cô không còn hứng thú chăm sóc, thổi hồn cho ngôi nhà này dù rằng vẫn ghé qua, ngó nghiêng và phủi bụi một chút. Cô không giải thích được vì sao nơi chốn này đã không còn có thể mời gọi cô về như trước đây. Không phải vì cô đã có một ngôi nhà mới đẹp hơn, có nhiều người viếng thăm hơn mà cô quên lối về nhà cũ. Bởi làm sao cô có thể quên nơi này, một nơi đã cho cô gửi gắm quá nhiều yêu thương và chia sẻ. Một nơi đã trở thành một phần ký ức không dài nhưng đủ để theo cô suốt đời. Mỗi lần quay về đây, dường như cô không dám đứng lâu, dường như cô sợ mình chạm vào những điều mà cô muốn nó ngủ yên thật sâu trong trái tim cô, mãi mãi.

...nhớ những ngày đầu tiên đặt nền móng cho ngôi nhà này, cô đã loay hoay suốt cả buổi chiều để chọn màu cho tường, chọn cách bố trí sao cho hợp lý cũng như làm quen với cách sử dụng các thiết bị trong đó.

...nhớ những người bạn đầu tiên viếng thăm, để lại lời nhắn thật dễ thương và ấm áp

...nhớ những cảm xúc của một thời, nồng nàn thương yêu - miên mang hạnh phúc

........

Không biết bây giờ có còn ai ghé nơi đây khi mà cô thường xuyên đi vắng và bỏ bê.

Nếu vẫn còn ai đó có lòng thương mến ghé thăm như một sự quan tâm, chia sẻ..thì xin được đa tạ, đa tạ :smile:



Nỗi buồn thượng lưu

Truyện hay không? - nàng hỏi.
- Chưa đọc à? Cũng được - chồng đáp.
Một khoảng lặng. Giọng chồng uể oải: - Truyện này mà dựng thành phim cũng hấp dẫn.

- Ừ, có lẽ thế... - nàng vẫn không rời mắt khỏi cuốn sách đang đọc dở.

- Sao đọc sách mà còn mở tivi làm gì?

- Cho có tiếng người - nàng thản nhiên - Nhà này vắng tiếng người quá!

Một cuộc đối thoại hiếm hoi xảy ra vào một buổi tối họ được gặp nhau trong căn phòng ngủ lộng lẫy của mình. Nàng và chồng là một đôi thật đẹp, đang sở hữu một ngôi nhà đẹp, cùng có công việc kiếm kha khá tiền và quan trọng là đã có một cô công chúa xinh đẹp đang tuổi đi nhà trẻ.

Họ là một cặp đáng mơ ước. Có một lối sống đáng mơ ước.

Nàng tổ chức cuộc sống gia đình đâu ra đó, chỉn chu, tươm tất và khoa học, dù không phải trực tiếp nhúng tay vào việc bếp núc trong nhà. Thay vào đó, nàng biết mua cây xanh về chăm sóc, thường xuyên thay hoa tươi ở bàn ăn, chăm lo tranh ảnh trang trí trong nhà, tuân thủ nguyên tắc sau giờ làm việc là dành trọn cho gia đình, không cho phép mình tụ tập với bạn bè khi chồng và con đang ở nhà chờ đợi.

Chồng nàng đẹp trai, là sếp nhỏ của một công ty lớn. Lương nộp hết cho vợ, không biết nhậu nhẹt, chỉ lâu lâu đi uống chút chút với đối tác và đồng nghiệp. Chồng không có bạn gái, thuốc lá và bài bạc càng không.

Cả hai đều là hội viên của một phòng gym tiện nghi nằm ngay trong khu nhà nàng ở.

Đàn em của nàng bảo em ước mơ có cuộc sống như chị.

Họ hàng nàng bảo nàng thật có phước khi lấy được người như anh.

Bạn bè của nàng bảo người như chồng nàng là hàng hiếm của thế giới này, còn đòi hỏi gì nữa.

Nàng gào lên thì tôi có than vãn gì đâu, tôi là người may mắn nhất thế giới này rồi, tôi biết chứ.

Cả nhà luôn gặp nhau ở buổi cơm tối. Gia đình nàng duy trì bữa cơm tối đều đặn. Chồng chỉ phải ăn cơm một mình khi nàng đi công tác. Còn nàng thì việc chờ cơm chồng hình như quá hiếm hoi.

Sau bữa cơm tối chồng xem tivi ở phòng khách, nàng ôm một chiếc khác ở phòng ngủ. Đầu giường ngủ của nàng chất đầy sách, từ truyện cổ tích cho con đến sách học tiếng Anh, truyện trinh thám nghẹt thở và cả những cuốn như Emile hay là về giáo dục (*). Thiên thần của họ chạy ra chạy vào như con thoi giữa phòng khách và phòng ngủ, giữa những âm thanh rì rào phát ra từ hai chiếc tivi là giọng trong trẻo của cô bé: “Mẹ ơi, con ra chơi với bố xíu thôi rồi quay vào với mẹ nhé!”, “Bố ơi, con vào với mẹ xíu thôi rồi ra chơi với bố nhé!”. Nàng, có khi ậm ừ, có khi ôm chầm lấy con khen: “Con gái mẹ yêu quá!”.

Nàng cũng thường nghe tiếng chồng ậm ừ đáp lời con, nhưng cũng có khi anh bỏ tivi (các kênh phim và giải trí vốn hay phát lại phim và các chương trình cũ), vào đọc truyện cổ tích cho con nghe trước khi đi ngủ. Khi đó nàng lại chuồn ra với chiếc tivi phòng khách...

Nhưng cũng có khi nàng giữ con im lặng trong vòng tay mình, tắt đèn, đóng kín cửa và không mở tivi. Nàng vỗ về cho con vào giấc ngủ, mắt trân trối nhìn vào ánh sáng duy nhất lóe lên từ con số báo nhiệt độ của chiếc máy lạnh treo đối diện chỗ nằm. Máy lạnh chạy êm ru, nàng nằm dưới một tấm chăn êm dù bên ngoài trời nóng, dù xung quanh bao người than vãn vì nóng..., mà vẫn chỉ trân trối nhìn vào cái điểm sáng duy nhất ấy đến khi con ngủ say và mắt mình thì cay xé.

***

Ngày lễ, nàng lo sắp xếp chuyến du lịch cho gia đình trước cả tháng. Nàng đặt một phòng sang trọng tại một resort cao cấp gần biển, thuê xe riêng đưa đón cả gia đình, còn rủ rê thêm bạn bè nàng, bạn bè chồng tham gia cho xôm tụ.

Người ta ta thán rằng bị chặt chém, bị không có phòng, không có chỗ để xe ở những điểm nóng du lịch; trong khi nàng ở giữa tâm điểm nóng thấy mọi thứ trơn tru như mình đứng bên lề không khí chung của hàng ngàn du khách.

Nhưng trong chuyến đi ấy, trên chuyến xe đi, nàng đã lỡ để chiếc móc khóa vali làm xước một đường dài nơi khuỷa tay đến bật máu. Nàng nhờ chồng: “Anh ơi, đưa giúp em chai dầu xanh”.

“Đây!”, anh nhờ bạn chuyển chai dầu xuống cuối xe cho nàng.

Không có một lời nào kế tiếp sau tiếng “đây” khô khốc.

Nàng đã chờ đợi nhưng không có thêm một lời nào. Nàng lặng lẽ bôi dầu vào vết thương, lặng lẽ lục tìm băng cá nhân băng vết thương cho kín lại.

Cũng trong chuyến đi ấy nàng bị đau răng, đau từ những ngày trước đó, đau dữ dội.

Và cũng trong chuyến đi ấy người bạn của chồng mang theo một tình nhân. Tình nhân thì vốn dĩ nhỏ xinh, dịu dàng, ngọt ngào và đáng yêu như một chú mèo ngoan ngoãn.

Thật không may, đến nơi chồng sốt, nàng cứ chốc chốc đặt tay trên trán chồng gần như mất ngủ cả đêm. Nàng đã nghĩ giữa những cơn sốt nhẹ của chồng, đã tự hỏi mình hàng trăm lần tại sao mình nghĩ trái tim mình đã lạnh...

Chồng khỏe hơn vào sáng hôm sau và đi chơi với những người bạn của anh. Nàng ở lại đưa con đi bơi, xong ra ngồi bên hiên bungalow đọc sách, trước mặt là biển, là sóng vỗ rì rào, là cỏ xanh dờn và những hàng dương cao vút đong đưa... Nàng nói bâng quơ với con, cuộc sống như thế này là thiên đường rồi, đòi hỏi gì hơn nữa phải không con.

Truyện ngắn của ĐÒAN TÚ ANH

Andre Rieu - Serenata

Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ đã nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi.


Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…


Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống đã giúp tôi nhìn khác đi về bài thơ trên trang giấy cũ này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”

Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.

Phạm Lữ Ân