Sắc thu: Hoa Tigon
Sunday, October 4, 2009 4:36:58 PM
Đã trung thu, nhưng Hà Nội vẫn nắng chang chang, nóng rát bỏng cả mặt (không kể mấy ngày mưa bão vừa rồi). Vậy nên đến tận sáng nay mới quyết vác máy đi, quyết chộp cho kỳ được cái gì đó của mùa thu Hà Nội, kẻo sắp hết thu rồi. (Quả đáng tội, hôm trước cũng đã hôi hể ra thăm cụ Lộc Vừng ỏ bờ Hồ Gươm, nhưng thấy cụ buông lơ thơ được 3-4 sợi toàn nụ là nụ, chẳng hiểu cụ đã hết mùa trổ hoa, hay năm nay già yếu không sinh nở nữa!!!)
Sáng nay hăm hở phi lên Đường An Dương Vương săn lộc vừng. Cổng chào của Công viên Nước đã bị gỡ bỏ vì đã hết mùa vầy nước- suýt nữa thì không nhận ra, chạy tuột lên Cầu Thăng Long thì thật mất công.
Nhà hàng Sen đã chuyển đi. Cây lộc vừng trong khuôn viên nhà hàng, giờ thuộc về cơ quan nhà nước nào đó thì phải, ngày nghỉ, cửa khoá then cài, không một bóng người.
Hết mộng lộc vừng!
Nhưng, đi chụp nhiều, đã quá quen với tình huống "tìm cái nọ được cái chai", nên tôi chẳng ngán (chỉ buồn ngẩn ngơ ngoài cổng sắt đúng 5 phút thôi). Trên đường quay về cứ lia mắt sang 2 bên đường như quăng bowling. Sau vài chập dừng xe chụp hoa mướp, hoa "tướp" gì đó, cuối cùng đã gặp được một dàn tigon... Thật may! Đỡ phí một buổi sáng và đỡ cụt nguồn cảm hứng nghệ thuật.
1

Hoa gì mà dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi...
Ừ, hoa đẹp, quý phái, nhưng sao lại là biểu tượng của sự đổ vỡ thế nhỉ!
2

Lại thêm bài thơ của TTKH (mà người đời vẫn tiếp tục đoán già đoán non không biết là ai), khiến cho nhìn hoa cũng thấy buồn.
3

Thêm cái bài hát (của nhạc sỹ nào thế nhỉ) kia nữa... Nghe não cả lòng!
4

Từ tối, mang ảnh ra chọn và post lên mạng, rồi viết bài. Vừa làm vừa nghe đi nghe lại "Có còn nhớ tới loài hoa vỡ, tựa trái tim phai, tựa máu hồng" mà muốn rũ cả người...
5

Buồn quá!
Bỗng dưng muốn khóc!
Thế mới chết chứ!
6

7

------------------------
TTKH
Hai sắc hoa ti gôn
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường
Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người
Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng










Đoàn xe Đông Phương - cho thuê xedoanxedongphuong # Tuesday, October 6, 2009 3:57:18 AM
Vân Chivanchi # Tuesday, October 6, 2009 2:56:34 PM
Hoa tigon có vẻ hiếm, không chỉ ở Hà Nội. Ít khi gặp lắm.
Anonymous # Saturday, April 24, 2010 1:25:18 PM
Vân Chivanchi # Saturday, April 24, 2010 3:13:21 PM
Anonymous # Sunday, April 25, 2010 3:04:22 AM
Vân Chivanchi # Sunday, April 25, 2010 3:56:13 PM
Anonymous # Friday, October 29, 2010 4:43:51 AM
Vân Chivanchi # Friday, October 29, 2010 10:37:38 AM
Cuối tuần vui nha TTBG!
Anonymous # Tuesday, November 8, 2011 3:18:04 PM
Vân Chivanchi # Friday, November 11, 2011 10:59:57 AM