Lẽ sống yêu thương

cho bao nhiêu nhận bấy nhiêu

Subscribe to RSS feed

Sticky post

CHÀO CÁC BẠN


Chào các bạn
Chúng ta được hiện diện trên cuộc đời này và trưởng thành không ai quên được công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ; khi cha mẹ ra đi chúng ta càng thương nhớ và hoài niệm về những năm tháng hạnh phúc xưa, vì vậy nên đã có rất nhiều bài thơ, bài ca, câu truyện về bố mẹ.
Chúng tôi mong ước xây dựng một trang “MẸ YÊU”nhỏ bé này để thu thập phần nào các bài viết, bài ca và những video, pps, flash về công ơn của cha mẹ ; mong các bạn tới xem và giúp đỡ , góp bài, góp ý để trang “MẸ YÊU” ngày càng phong phú,
Cảm ơn các bạn rất nhiều.
mời các bạn chọn bài để xem trên thanh bên phải Bao gồm :
- PPs về cha mẹ.
- Thơ về cha mẹ
- Truyện về cha mẹ
- Bài hát về cha mẹ
- Video về cha mẹ

Hoa hồng tặng mẹ (sưu tầm từ trang của Cẩm Vân)


Friday, May 10, 2013 6:36:38 PM

Nghe thuat song

Anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.

- Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu – nó nức nở – nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla.

Anh mỉm cười và nói với nó:

- Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.

Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh và trả lời:

- Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.

Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:

- Đây là nhà của mẹ cháu.

Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.

Tức thì, anh quay lại tiệm bán hoa, hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa

Sưu tầm từ trang của Cẩm Vân

Thơ sưu tầm về Mẹ


............
Mẹ ru cái lẽ ở đời
Sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn
Bà ru mẹ... Mẹ ru con
Liệu mai sau các con còn nhớ chăng.
Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương...

Nguyễn Duy

BÀI VĂN VỀ BỐ ĐẦY XÚC ĐỘNG

Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất" Bài làm Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này. *Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.* Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình. Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai. Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát. *Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.* Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không? Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. *Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.* Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng... Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo. *Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.* Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn. Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. *Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.* *Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.
* NGUYỄN THỊ HẬU (Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)

MẸ ƠI...MẸ Lê Binh


Người ta bảo ...rằng mẹ ... sinh con khó
Mẹ và con chỉ chọn một mà thôi
Mẹ mỉm cười nhường cho con sự sống
Oe ,oe chào đời con có tội gì đâu
Ngày đầu tiên .. đi học .. mẹ biết không
Bạn bè con đứa nào cũng có mẹ
Chỉ mình con cô đơn buồn lặng lẽ
Như chim non xa tổ lạc mất đàn
Giờ tan trường ... bước vội ... chỉ mình con
Bạn bè con cùng nhau đòi quà mẹ
Rồi chúng nó ngồi chung cùng chia sẽ
Thọc tay vào ... túi trống ...nhịn đi thôi
Ba thì cứ... một đời... đi xuôi ngược
Con một mình chờ đợi nghĩa gì đâu
Bạn bè nói ... con là ... ngôi sao xấu
Chẳng đứa nào ... chịu đến ... rủ chơi chung
Tuổi thơ con mẹ biết có gì không ?
Những buổi chiểu thả diều trên đồng vắng
Bỗng cơn gió chợt về sao lành lạnh
Nước mắt vỡ òa nhớ mẹ quá đi thôi
Có những điều không biết mẹ biết không
Những buổi sáng ... nhịn quà ... để tiền mua bong
bóng
Rồi nắn nót viết rằng con nhớ mẹ Cột chặt thư ... thả bong bóng lên trời
Trời bỗng mưa ... bong bóng vỡ ... ướt nhoè ...
Bong bóng ngày mưa ơi .....
Bài học đầu đời ... con học ... là mồ côi
Dù con ghét ...đắng cay ... bài học đó
Mồ côi mẹ là mồ côi tất cả Chẳng còn gì khi vắng bóng mẹ yêu
Chữ của con... không nhiều... như hạt nắng hạt mưa
Lời thơ vụng.. không viết hết... những nổi niềm nhớ
mẹ
Nhưng nguyện cầu.. từng đêm.. mẹ hãy khẽ về đây
Trong giấc mơ con được trông thấy mẹ cười Và mẹ ơi , mẹ có biết không
Mỗi câu thơ ... là một lần ... con khóc vì nhớ mẹ
Ước mơ mẹ về cho con thôi buồn tẻ
Nghe thì thầm khúc hát mẹ ru con
...

LB (st)

MẸ ƠI!

Mẹ mất hai bảy tháng ba
Con cháu chắt khóc đầy nhà lệ rơi
Mẹ sống tám sáu tuổi thôi
Để bao thương nhớ cho đời Mẹ ơi

Gian nan vất vả dòng đời
Mẹ làm cực nhọc một thời vì con
Thân Cò lặn lội tép tôm
Kiếm nuôi con nhỏ sớm hôm nên người

Các con nay trưởng thành rồi
Mẹ đi thanh thản không lời thở than
Cả đời cực khổ gian nan
Các con báo hiếu đám tang xứng đời

Cháu chắt họ hàng khắp nơi
Bà con Khu phố nói lời tiễn đưa
Linh cửu Mẹ dời giữa trưa
Trời thì nắng nóng đầm đìa mồ hôi

Dòng xe đưa Mẹ tới nơi
Chúc Mẹ an nghỉ cuối trời bình yên
Bà con cô Bác nghiêng mình
tiễn biệt lần cuối Mẹ hiền ngủ ngon.

30/3/2013. Con Phùng Hữu Chúc.
Thơ Chú Phùng Hữu Nhâm.

CHÙM THƠ VỀ MẸ CỦA NHÀ THƠ LÊ NGỌC PHÁI


MẸ
Kính dâng mẹ hiền

Thương mẹ trọn cuộc đời
Tháng năm dài lam lũ
Chiến tranh và gian khổ
Mẹ tảo tần ngược xuôi.

Từ La Duy, Ngô Xá
Đến Thành Cổ, Sơn Trà
Ngón chân tòe trên đá
Gió cát hằn trên da.

Mẹ dìu đàn con dại
Bước qua bao nỗi buồn
Bước qua bao nước mắt
Bước qua trời đạn bom.

Bao năm rồi xa mẹ
Là bao năm nhớ Người
Chiều nay bên mộ mẹ
Khóc phận mình cút côi.

MẸ VỀ

Mẹ về cùng ánh trăng rằm
Lặng soi sáng chỗ con nằm ngày thơ
Lo con nắng tạt mưa lùa
Mẹ, khi vào đất vẫn chưa dịu lòng!

BÓNG CẢ

Từ trên chín bậc cao xanh
Mẹ cha để lại phúc lành cháu con.

Dấu chân bậc cửa đã mòn
Phía hư không ấy biết còn bão giông.

Tình cha nghĩa mẹ - cánh đồng
Thảo thơm cây trái dòng sông đắp bồi.

Mẹ cha dẫu hóa mây trời
Vẫn như bóng cả cây đời chở che.

CHIỀU ĐÔNG NHỚ MẸ

Về thăm quê mẹ chiều đông ấy
Mưa bụi rây rây trắng cánh đồng.

Én nhỏ theo nhau về trú lạnh
Để làn mây xám ngập tầng không.

Mai vừa bứt lá cành đơm nụ
Ngậm rét đào phai điểm chấm hồng.

Rộn rã chợ quê thời bão giá
Thương người thao thức cảnh ăn đong.

Giao thừa chạnh nhớ ngày thơ ấu
Lòng mẹ bao dung - bếp lửa nồng.

LÊ NGỌC PHÁI

NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Dù thế nào con cũng chỉ là người thứ hai.

Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những sớm mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.

Con chỉ là một cơn mưa mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con
trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình suốt đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi.

Anh ấy có thể đi bên con suốt cả cuộc đời
Cũng có thể chia tay con ngay ngày mai có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ là người thứ hai.

Tác giả Phan Thị Vĩnh Hà
Nguyễn Sỹ Đào giới thiệu

MẸ TÔI

Chợ Rồng một tháng hai phiên
Mẹ đi bán mật rót nghiêng nắng chiều
Cuối ngày dáng mẹ liêu xiêu
Bát cơm manh áo bao điều mẹ lo.

Quanh năm lặn lội thân cò
Vai gầy đòn gánh trĩu gò lưng tôm
Mẹ về nắng quái chiều hôm
Nón cời mẹ đội, tóc gom mây trời.

Mắt mẹ khóc, miệng mẹ cười
Mẹ tôi vất vả một đời vì con
Con khôn lớn, mẹ chẳng còn
Tâm nhang thành kính gửi hồn mẹ yêu.

TG: Hoàng Văn Đồng/ Yên Bái
Nguyễn Sỹ Đào Giới thiệu.

LỜI RU

Trời gieo cái nắng chói trang
Mẹ tôi gieo xuống đất làng mồ hôi
Trời gieo những hạt mưa rơi
Mẹ tôi sung sướng ru hời yêu thương.

Trời gieo nắng lắm mưa nhiều
Mẹ tôi vất vả bao nhiêu nhọc nhằn
Bao nhiêu cây héo đất cằn
Bấy nhiêu lo lắng trở trăn lòng người.

Nắng mưa là việc của trời
Ấm no phải gặt về nơi mẹ hiền
Lời ru bớt nỗi ưu phiền
Cho cõi lòng mẹ bay lên bầu trời.

Đã đi quá nửa cuộc đời
Vẫn không quên được những lời mẹ ru.

TG Đinh Trọng Đại/ Yên Bái
Nguyễn Sỹ Đào Giới thiệu.