Tuesday, 22. December 2009, 15:31:55
CẢM

(Dân trí) - Chúng tôi rời TPHCM đến Tây Ninh mang theo quà của Quĩ Nhân ái gửi tới hai mẹ con người phụ nữ mang căn bệnh ung thư. Một đêm tá túc tại đây trước khi trở về thành phố, chúng tôi chứng kiến giấc ngủ không trọn của cậu bé 5 tuổi này.
Chiếc giường nhỏ đặt ở góc nhà, nơi bé Trường nằm ngủ dường như
thênh thang hơn bởi người mẹ bị bệnh phải nằm võng để tránh những cơn đau dữ dội
từ khối u nơi lồng ngực.
“Một năm nay, chiếc
võng đã trở thành người bạn tri kỷ của tôi. Nằm võng để thân người co lại, những
cơn đau cũng lắng dịu hơn”, cô Mến nói.
“Nhiều lúc tôi
thèm được nằm bên để ôm đứa con bé bỏng vào lòng nhưng điều đơn giản đó cũng không
thực hiện được”, cô Mến rơm rớm nước mắt tâm sự.
Read more...
Thursday, 10. December 2009, 14:32:35
CẢM
Khảo sát của các nhà khoa học cho thấy những người không hài lòng với cuộc sống có xu hướng dành nhiều thời gian rỗi xem tivi hay internet, trong khi người hạnh phúc thích đọc sách báo và tham gia hoạt động xã hội.
Tiến sĩ John P. Robinson và Steve Martin - thuộc Đại học Maryland (Mỹ) - đã làm một nghiên cứu về những hoạt động mang đến cảm giác hạnh phúc cho con người. Nghiên cứu phân tích dữ liệu những nghiên cứu xã hội học từ năm 1975 tới 2006, với khoảng 30 nghìn người trưởng thành tham gia và được chia thành hai nhóm.
Read more...
Wednesday, 25. November 2009, 15:00:20
CẢM
(Dân trí) - “Ở nhà em thấy buồn và cuồng chân nên ra phố đánh giày, kiếm được thêm đồng nào hay đồng đấy, tiền ủng hộ chữa bệnh là một chuyện, còn tương lai nữa anh ạ…”, Nguyễn Văn Sao - em bé đánh giày chờ chết hôm nào lại dệt những mơ ước trên hè phố.
Mấy ngày nay, trời Hà Nội bớt lạnh hơn, người ta lại nhìn thấy em bé đánh giày Nguyễn Văn Sao hôm nào “nổi như cồn” trên các phương tiện thông tin đại chúng, giờ lang thang trên tuyến phố Lý Thường Kiệt - Quang Trung, “tái xuất” nghề đánh giày.
Read more...
Monday, 23. November 2009, 15:34:46
CẢM
|
A.
"Bài test" dành cho những đứa con:
Khi đưa ra một bài trắc nghiệm mở dành cho học sinh tiểu học với các
câu hỏi về người mẹ, kết quả thu được là những câu trả lời rất thú vị?
*Tại sao Thượng Đế lại
tạo ra những người mẹ?
1. Vì mẹ là người duy nhất biết cuộn băng dính hôm qua chúng ta vứt bừa
trên sàn nhà thì bây giờ ở đâu.
2. Vì mẹ luôn giữ nhà cửa cực kỳ sạch sẽ.
3. Để giúp chúng ta ra ngoài khi chúng ta được sinh ra đời.
|
Read more...
Friday, 20. November 2009, 14:38:56
CẢM
|
Thưa
các Bạn, xưa nay Xấu nhiều, Tốt hiếm… nhưng Tốt luôn được ca tụng mà hướng
tới, nhân bản. Xấu bị bài xích, lắm tai họa mà đi đến tự tuyệt… Xung quanh
chúng ta là gì, nhiều điều Tốt không dễ nhìn thấy, cũng bởi hoàn cảnh xấu
mà khó cảm để thông được…Nhưng nếu bước chân chúng ta đi tới, mở lòng mình
ra, Thiện Tâm hơn…hóa ra điều Tốt vốn ngự trị trong mình mà rồi vì thế sẽ
gặp được…
Những truyện ngắn dưới
đây vốn dĩ của người khác, nhưng tôi đọc được, nghe thấy, nhớ mãi, ngồi
biên soạn lại thật ngắn, với văn phong của mình. Bởi vậy mạn phép Tác giả,
thậm chí tôi đã như dồn những tình cảm của mình (bởi chính tôi trải qua
với những con người và cảnh huống tương tự ), để chắt lọc hơn tinh thần
của truyện và gửi đến các bạn… Ôi! Để Tốt cũng không khó lắm đâu ! Cần đến
thái độ sống tích cực và vì nhau… có phải không nhỉ ?
|
Read more...
Wednesday, 18. November 2009, 14:38:06
CẢM
Trên con đường đông đúc xe cộ, một con chó không ngừng lay bạn của nó đang nằm bất động rồi chạy quanh cầu cứu mọi người giúp đỡ.
Con chó bị xe đâm nằm bẹp giữa đường. Một con khác trông rất buồn thảm, dùng mõm và chân lay liên tục mong bạn nó hồi tỉnh. Sau đó, nó chạy quanh ngỏng cổ lên cầu khẩn người qua đường giúp đỡ. Hình ảnh thương tâm này đã được đăng lên nhiều trang Trung Quốc, khiến cư dân mạng chạnh lòng.
Read more...
Wednesday, 18. November 2009, 14:01:26
CẢM
Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng. Đây là một câu chuyện có thực và đầy nước mắt.
Mẹ ở quê lên
Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già.
Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học.
“Khổ đau cay đắng” Ban chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó.
Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: “Đi đón mẹ chúng ta thôi!”.Read more...
Monday, 3. August 2009, 17:11:26
CẢM
Ngày 24/8/1998, một đám tang vô cùng đặc biệt được tổ chức tại huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc). Người chết là một cô gái mới 16 tuổi trên là Thẩm Xuân Linh. Nhưng cô được nhận những nghi lễ long trọng nhất của làng, những người anh trai của cô mặc tấm áo tang chỉ được mặc khi đưa tang cha đẻ. Anh trai cô quỳ rất lâu trước linh cữu em gái, người trong làng ai cũng đeo băng tang.
Nhưng không ai biết rằng, cô gái mười sáu tuổi này thực ra không hề có máu mủ ruột thịt gì với những người còn sống, cũng như với dân làng này, thậm chí cô còn là một đứa con gái riêng của mẹ kế mà ngay cả tên trong sổ hộ khẩu của làng cũng không có.
Tôi là con ruột của gia đình này
Tháng 6 năm 1994, mẹ của Thái Xuân Linh goá chồng, đem Xuân Linh và đứa em trai từ Long Châu Tập, huyện Phạm Trạch, tỉnh Sơn Đông (TQ) sang huyện Gia Tường với gia đình mới. Bố dượng của Xuân Linh làm nghề thợ mộc, tên là Thẩm Thụ Bình, tính tình hiền lành đôn hậu.
Bố dượng còn cha mẹ già 70 tuổi, và bốn đứa con trai còn đang học phổ thông. Trong đó anh con cả Thẩm Kiến Quốc đang học Đại học Giao thông ở Tây An. Ba cậu con trai còn lại học trường phổ thông trong huyện.
Gánh nặng gia đình quá lớn, nhưng bố dượng cô giỏi nghề thợ mộc, trong nhà cũng chỉ chi tiêu dè sẻn, nên cuộc sống gia đình cũng tạm đủ.
Read more...
Saturday, 7. March 2009, 17:28:44
CẢM
Người mẹ điên - Tác giả: Vương Hằng Tích; Dịch giả: Trang Hạ
Trang Hạ's Blog
Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con. Read more...