"Cuộc đời là quí giá, hãy nâng niu"

!!

Subscribe to RSS feed

yêu hoa đừng để hoa tàn !

Yêu hoa vì hoa đẹp,Thiên nhiên tô điểm cho hoa nhiều sắc màu,nhiều kiểu dáng,mỗi hoa đều thể hiện sự thanh thoát, thể hiện sự vui vẻ,hạnh phúc,và hoa cũng tượng trưng cho người phụ nữ.Nếu bạn thật sự yêu hoa thì hãy để hoa nở đẹp rực rỡ nơi mà nó mọc,nó sẽ phát huy hết mọi vẻ đẹp và tỏa hương thơm đặc trưng của mỗi loài.Khi mà bạn thấy thích thì cũng đừng hái vì nó chỉ đẹp nhất thời rồi tàn phai,hãy để hoa nở hoa tàn theo quy luật của thiên nhiên.Nếu yêu hoa thì xin hãy trân trọng,nâng niu để hoa mãi mãi nở rộ,mãi mãi đẹp rực rỡ...yêu hoa đừng để hoa tàn !!!!

Ngạn Ngữ

Hãy biết giữ gìn năm thứ quý của đời người:
1- Tuổi trẻ là thời đẹp nhất;
2- Sức khoẻ là vốn quý nhất;
3- Trung thực là điều quý nhất;
4- Niềm tin là thiêng liêng nhất;
5- Ý chí là quyết định nhất.

Bopha Krung Arngkor

Welcome everyone !!!



Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?

Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?

Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy. Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân. Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực. Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay. Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa. Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có. Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng. Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp? Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi... “Khi đại nạn đến, anh có thể nắm chặt tay em không?”

"Làm sao có thể quên một người mình từng yêu?"

"Làm sao có thể quên một người mình từng yêu?", có lẽ tôi cũng không thể trả lời nó như làm một bài toán. Có quá nhiều câu trả lời cho một câu hỏi tưởng chừng đơn giản mà lại không hề đơn giản. Nếu là tôi, tôi sẽ trả lời như thế nào, hẳn bạn muốn biết điều đó.

Tôi sẽ nói với bạn có những điều cần phải học để quên, bởi trái tim luôn có quá nhiều lý lẽ. Nó không tuân theo một chuẩn mực hay trật tự nào cả. Khi yêu, chúng ta không học cách nhớ về nhau, nhưng khi không còn yêu, ta lại phải học cách để quên. Khó lắm, tôi biết chứ. Nếu đơn giản, tôi đã không cần dành thời gian ngồi viết những dòng này. Nhưng suy cho cùng, tôi nghĩ rằng: "Dù có học nhiều thế nào, bạn cũng không quên được người mình từng yêu đâu. Con người ta lạ lắm, đã yêu rồi thì rất khó quên. Hình ảnh ấy chỉ có thể mờ nhạt nếu ta không chạm vào miền quá khứ mà thôi. Có lẽ không cần phải học cách quên một người mà hãy học cách từ bỏ những thói quen của nhau, học để quên những thói quen ấy và khi làm được điều đó, tôi tin bạn đã quên được rất nhiều điều bạn không muốn nhớ rồi đấy!".

Còn những điều đáng nhớ, hãy lưu giữ chúng trong tim mình. Khi chia tay, mọi người thường chỉ nhớ đến những giọt nước mắt, mấy ai nghĩ về nụ cười hay những khoảng khắc hạnh phúc bên nhau. Họ thường trách nhau tình yêu người này không đủ lớn để dành cho người kia, vì miệng nói yêu nhưng tay vẫn buông và chân vẫn dậm tại chỗ. Họ khóc trong tủi hờn vì người yêu đã làm họ đau. Nhưng sao không nghĩ ngược lại rằng, đó cũng là người đã cho mình biết thế nào là hạnh phúc, cho mình hiểu thế nào là yêu và được yêu. Nghĩ về những điều tốt đẹp, lòng sẽ thanh thản hơn. Bởi sống trên đời, thực lòng không ai muốn làm đau lòng ai cả. Bạn đừng nghĩ tôi tự động viên mình và bạn bằng những suy nghĩ như thế, đó là cảm xúc thật lòng nhất của tôi lúc này. Người ta dù có thế nào cũng chẳng bao giờ chối bỏ được khao khát yêu thương và được yêu thương. Vì đó mới là ý nghĩa của cuộc sống mà mọi người đều vươn tới.

Lúc này, có thể bạn sẽ nói tôi là người giỏi triết lý trên những câu chữ, nhưng bạn ạ, hãy tin tôi đi. Đến một lúc rồi tất cả sẽ đi qua. Bạn sẽ vượt qua được những khổ đau theo một cách mà chính bạn cũng không hiểu nổi với một nghị lực phi thường. Tôi lấy gì để đảm bảo với bạn điều này ư? Vì tôi tin ở bạn. Tôi tin rằng bạn sẽ làm được. Vì không ai muốn đắm chìm trong biển khổ cả, và vì những người phụ nữ lớn tuổi hơn, từng trải hơn tôi đã dạy tôi điều đó từ bài học của chính họ. Chơi với những người lớn tuổi hơn mình, bạn sẽ học được khối điều tốt đẹp từ họ đấy.


Bopha Campuchea Krom .

Tiền, có phải là tất cả?

,

Tiền có thể mua được một ngôi nhà, nhưng không thể mua được mái ấm. Em đã thấy rất nhiều người sống trong những biệt thự nguy nga, nhưng nó lạnh lẽo chẳng khác gì nhà mồ. Chồng thì đi với gái, con gái đi lắc, con trai đi cai nghiện...
- Tiền có thể mua được sách, nhưng không mua được kiến thức (có nhiều thằng đốt tiền không hết nhưng vẫn chỉ là những thằng trọc phú)
- Tiền có thể mua được thuốc, nhưng không mua được sức khỏe
- Tiền có thể mua được đồng hồ, nhưng không mua được thời gian
- Tiền có thể mua được nữ trang đắt giá để tặng người con gái anh yêu, nhưng không thể mua được tình yêu của nàng.
- Tiền có thể mua được địa vị, nhưng không mua được tài năng và lòng ngưỡng mộ.
- Tiền có thể mua được cái giường, nhưng không mua được giấc ngủ
- Tiền có thể mua được một chỗ tốt nhất ở một bệnh viện tối tân nhất, nhưng tiền không mua được sự sống.
- Tiền có thể mua được bảo hiểm, nhưng không mua được sự an toàn

Còn rất nhiều thứ mà đồng tiền không thể nào mua được...Cho nên, một cuộc sống ý nghĩa nhất là cuộc sống chắc chắn, an toàn, và mang lại sự bình an cho tâm hồn.

Jomreang Khmer!




/






Happy Khmer New Year

Nhân dịp bước sang một năm mới tràng đầy niềm hy vọng, chúc Em luôn dồi dào sức khoẻ, thân tâm an lạc, vạn sự cát tường và thành tựu mọi điều ước nguyện!