veve

Không ai có thể thay thế được người khác cả...

Subscribe to RSS feed

Đám cưới - Nguyễn Phong Việt.

Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay
Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!

Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người
Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác
Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết
Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta…

Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà
Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy
Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ - Đừng yêu ai khác nữa được không?

Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt
Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?

Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu
Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp
Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống mang chuỗi ngày dài thứ tha…

Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xa
Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nháp
Bình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đất
Mỗi ngày nhận về những giọt sương…

Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung
Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội
Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối
Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói - đừng để ai khác chạm vào nữa được không?

Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhân
Một cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phố
Một chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đó
Một quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vả
Là bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!

Ngày chúng ta sinh ra
Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?

Nguyễn Phong Việt.

Thèm cưới lắm rồi nha =)).

Những Thiên Thần Đáng Yêu…

Anh à, em có một ước mơ nho nhỏ, đó là có một căn nhà “nho nhỏ” cùng với một gia đình nho nhỏ, mỗi ngày đều sẽ ngập tràn những niềm hạnh phúc nho nhỏ cùng với những thiên thần nho nhỏ… .

Tết năm ngoái, lặn lội từ tận Đà Nẵng vào Sì Gòn sớm để đi học, nguyên một căn phòng trong ktx, 8 người ở, nhưng chưa ai lên, thế là em lầm lũi một mình với một số nỗi buồn mang tên “anh ấy” smile.

Em mượn được một cuốn sách, ngay bản thân cái tựa của nó đã đủ để thu hút em rồi: Nơi cuối cầu vồng. Em đọc ngấu nghiến, cuốn sách dày cộp, mà em thanh toán gọn chỉ trong chưa tới 2 ngày.

Chuyện về một cô gái, lầm lỡ khi chỉ mới 18 tuổi, có một đứa bé và hầu như là không có con đường nào để đi.

Chuyện về tình yêu của cô gái ấy, và một cậu bạn thân. Họ rượt đuổi nhau suốt một chặng đường dài mấy mươi năm, bắt nhầm một vài bóng hình khác, trước khi họ kịp nhận ra nhau… Nhưng cuối cùng rồi họ cũng về với nhau.

Chuyện về những mối quan hệ, bạn bè, đồng nghiệp, cuộc sống, trải nghiệm…



Ấn tượng cuối cùng của em khi gấp cuốn sách lại, tất nhiên là về cái kết của mối tình đó, rồi những người yêu nhau hẳn sẽ tìm về với nhau.

Nhưng một ấn tượng nho nhỏ khác, đeo đuổi em dai dẳng hơn rất nhiều, là ấn tượng về những thiên thần nhỏ smile.



Những năm tháng khó khăn ngập tràn trong cuộc đời của cô gái nhỏ, niềm an ủi lớn vô cùng và duy nhất của cô ấy, chỉ đơn giản là nụ cười như thiên thần của cô con gái, là những câu hỏi đáng yêu, là sự an ủi vỗ về ngây ngô của một đứa trẻ, là ngày từng ngày trôi qua được chứng kiến một hình hài bé nhỏ dần lớn lên và trưởng thành hơn, là niềm hạnh phúc khi thấy ta không hề cô độc… Hai tâm hồn, một quá nhỏ bé để hiểu bất kỳ thứ gì về cuộc sống, một còn chưa đủ lớn để có thể đảm đương hết tất cả, nương tựa vào nhau, và tự làm nên một cuộc sống hạnh phúc, dù gặp không ít khó khăn, thử thách.

Đột nhiên em thấy thèm, có một đứa con smile.



Anh đừng vội trêu em ngốc nghếch. Em biết, là em chưa đủ sức để cáng đáng một công việc lớn lao và vĩ đại đến thế. Em biết, nuôi một đứa trẻ là một quá trình vất vả, khổ cực đến thế nào. Em biết, từng hành vi của mình sẽ góp phần ảnh hưởng lớn đến nhân cách, cuộc sống, và tương lai của đứa bé. Em cũng biết, không phải lúc nào yêu thương cũng là đủ để che lấp những mệt mỏi và khó khăn của cuộc sống khắc nghiệt thường ngày…

Nhưng đột nhiên em thèm cảm giác được ôm ấp trong lòng một sinh linh bé nhỏ; được ngày ngày quan sát nó lớn lên; được nghe nó bập bẹ từng chữ; được nghe nó hỏi ngô nghê về những gì nó thấy, nó cảm nhận mỗi ngày; được chỉ cho nó những điều tốt đẹp về cuộc sống; được trao đi yêu thương vô điều kiện, có khi sẽ gặp phản kháng nhưng rồi khi nó trưởng thành, nó sẽ nhận ra những tình cảm mà nó đã được trao từ lúc bé, và em háo hức muốn chờ xem nó sẽ phản ứng như thế nào vào lúc đó… :”>.



Có lẽ tâm hồn em đã già rồi, nên đột nhiên mới có một mong muốn dở hơi như vậy. Em còn trẻ, còn nhiều việc phải lo lắng, để đảm bảo cho cuộc sống sau này, vậy mà bây giờ lại ngồi đây mơ tưởng tới một tương lai xa xôi quá thể…

Nhưng dạo này, mỗi khi bắt gặp con nít ngoài đường, là mắt em lại sáng lên. Tại sao chúng nó lại có thể đáng yêu đến thế nhỉ :”>.

Cứ mỗi bận đi làm ca sáng, nghe con gái ông bà chủ bi bô tập hát tiếng Anh, là em lại không thể ngăn mình cười trìu mến, ngay cả cảnh ông bà chủ chơi đùa với con bé cũng đủ làm tim em đập rộn ràng lên rồi.



Và thế là em, cứ ngồi một mình nghĩ vẩn vơ, là thể nào cũng lại nghĩ tới việc có con rồi, mình sẽ dạy nó gì nhỉ :”>.

Là lúc bé mẹ nó rất thích đọc sách, nên thể nào em cũng sẽ chuẩn bị cả một tủ sách cho nó.

Là em sẽ viết nhật ký lại những ngày tháng con em lớn lên, rồi viết sách, rồi khoe với những bà mẹ khác, rằng con em, tuyệt vời như thế đấy.

Là em sẽ dạy nó niềm tin vào con người, vào cuộc sống, dù cho số phận đến với con có khó khăn đến thế nào, chỉ cần có đủ niềm tin vào bản thân, và luôn có gia đình ở sau lưng con, thì con sẽ vượt qua được tất cả.

Là em sẽ cố gắng hết sức để mang lại cho con một cuộc sống đầy đủ, nhưng dạy cho con biết quý trọng tiền bạc, và cả cách tôn trọng tất cả những người khác nữa.

Là em không hề muốn áp đặt con em phải lớn lên theo cách em muốn, phải trở thành người mà em đã từng muốn trở thành, mà em sẽ giúp nó luôn được là chính mình, tự tin vào tất cả những điều mình đang có, và mình đang làm.

Là em, sẽ luôn là một người bạn, tuyệt đối lắng nghe và tin tưởng vào nó, dù tư tưởng có cách nhau cả một thế hệ, nhưng em sẽ cố gắng hết sức để thấu hiểu, để con không bao giờ phải cảm thấy cô đơn trước những cánh cửa của cuộc sống xô bồ ngoài kia…

Là em, sẽ cố hết sức, để trở thành một-bà-mẹ-có-thể-khiến-con-mình-tự-hào, như cách mà em vẫn luôn tự hào về bố mẹ mình vậy smile.



Em vẫn chưa đủ chín chắn, để nghĩ ra hết những gì mà em phải làm, khi có một đứa con, nhưng em đang mong ước, nên em sẽ nuôi cái mong muốn này dần dần, đến ngày đó, có lẽ là sẽ đủ .

“Em đã mơ về, ngồi nhà và những đứa trẻ” .



Và em sẽ cố gắng tìm được cho con em một người cha tốt, nên anh à, dù anh đang ở đâu, thì hãy cố gắng cùng em, vì những thiên thần đáng yêu tương lai của chúng ta, anh nhé smile.

Những ước mơ bị đánh cắp...

*Hạnh phúc nhất trên đời là được sống và làm những điều mình thích, bất hạnh nhất là cứ sống mãi, mà chẳng biết là mình thích làm cái gì smile.


Lúc còn bé xíu, tôi rất thích đọc truyện cổ tích. Cái đầu óc ngây thơ của tôi hồi đó, đã từng có đôi lần mơ mộng rằng lớn lên mình sẽ thành một nàng công chúa xinh đẹp mặc váy hồng đội vòng hoa, đáng yêu và tốt bụng, mang lại niềm vui cho nhiều người, và gặp được một chàng hoàng tử đẹp trai (máu mê zai từ nhỏ smile) ), mần đám cưới linh đình rồi sống hạnh phúc tới "đầu bạc răng long". (Sao hồi nhỏ mình nữ tính thế nhỉ =.=").


Lớn hơn một chút, tôi đã bắt đầu thực tế hơn, không mơ mộng lung tung nữa, tôi chuyển sang thích váy áo các thể loại. Hồi đó tôi có hàng tá búp bê giấy, mua có, tự vẽ có, rồi tôi cặm cụi ngày đêm vẽ váy, vẽ đầm, quần áo các thể loại cho chúng nó. Phải công nhận là đầu óc của tôi hồi đó phong phú thật, tôi vẽ cả "một đống", không cái nào giống cái nào, đủ các kiểu dáng và thể loại, tới giờ tôi vẫn còn giữ một ít. Lúc đó tôi mơ mình sẽ thành nhà thiết kế thời trang, các mẫu thiết kế của tôi sẽ được các ngôi sao, các diễn viên, ca sĩ nổi tiếng và xinh đẹp khoác lên mình, được chụp ảnh, tên tôi sẽ đăng to uỳnh trên các báo :">.


Lớn hơn nữa, tự hiểu hơn về khả năng của bản thân và cái thế giới phức tạp có dính dáng tới giới nghệ sĩ kia, tôi thôi không còn mơ làm nhà thiết kế nữa. Họa hoằn lắm tôi mới đụng tới những con búp bê của mình, tôi cất chúng vào hộp và cất vào tủ. Đến tận bây giờ, mỗi khi lôi chúng ra ngắm nghía lại, tôi vẫn còn bồi hồi xao xuyến, thấy sao mà hồi bé mình... đáng yêu vậy :">.


Tôi đi học, quen biết nhiều bạn bè, tất nhiên. Trong số các bạn nữ xinh xắn mà tôi hay chơi, có một bạn học piano từ bé. Một dạo thường sang nhà bạn ấy chơi, nghe bạn ấy đánh đàn mà tôi cứ ngồi ngẩn ra, chẳng hiểu cái mớ cảm xúc này là cái quái gì.
Không phải là lần đầu tiên tôi có dính dáng tới thứ mà người ta hay gọi văn hoa là nhạc cụ. Lúc mẫu giáo, tôi từng chơi organ rất siêu, đi thi cả thành phố cơ đấy, hình như là có giải gì đó trong top 3 hẳn hoi, tức là cũng tanh tưởi lắm chứ nhỉ. Nhưng lên cấp 1, chẳng hiểu vì lý do gì mà tôi bỏ, không chơi nữa.
Cái khoảng thời gian ngồi ở nhà cô bạn, nghe cô ấy đàn, đối với tôi, không hiểu sao lại trở nên đặc biệt hấp dẫn, cuốn hút. Đến mức tôi suy nghĩ vài bữa, và quyết định nằn nì mẹ cho bằng được để đi học. Nếu bạn biết chút ít về tôi, hẳn bạn sẽ biết tôi là đứa cả thèm chóng chán, mẹ tôi thì lại càng hiểu rõ điều đó, thế nên bà đã khăng khăng là không cho tôi đi học. Nhưng tôi là con gái của bà, nên tôi tất nhiên là biết cách để thuyết phục mẹ cho cô con gái đáng yêu được bước vào cái thế giới âm nhạc xa hoa và tốn kém kia. Sau một thời gian dài đấu tranh, tôi đã được đi học piano.
Để mẹ khỏi có cơ hội cằn nhằn, tôi học nhanh và "giỏi" đến mức cô giáo của tôi không ít lần phải thốt lên kinh ngạc (Sao dạo này mình ít khiêm tốn thế nhỉ =.='). Rồi tôi được mua cả một cây đàn piano, vào thời điểm đấy, hẳn nó phải là cả một gia tài. Tôi say sưa ngồi bên cây đàn bất cứ khi nào có thời gian rảnh, đến mức đã từng có vài người hàng xóm phàn nàn vì 11,12h khuya rồi mà cái con bé vớ vẩn kia nó vẫn cứ ngồi tra tấn bà con chòm xóm mãi không chịu nghỉ. Cả 2,3 năm trời, cây đàn đã trở thành niềm vui, nỗi buồn, cuộc sống của tôi.
Rồi cũng đến lúc tôi phải thi đại học, câu đầu tiên ba tôi phát biểu là "Học gì thì học, không có học nhạc viện đâu đấy". Mặc dù tôi cũng chỉ có đôi lần nghĩ đến điều này. Dù là tôi không có mong muốn gì mãnh liệt với nó, hình như tôi đã quen với việc không mơ ước gì nhiều, từ một lúc nào đó của thuở ấu thơ, nhưng nghe được câu này trong tôi cũng có đôi chút gì đó hụt hẫng smile. Rồi thói quen lười cố gắng, cũng chẳng rõ ăn vào tôi từ lúc nào, làm tôi tự thuyết phục mình rằng tất nhiên là con đường đó chẳng thể nào phù hợp với mình. Rồi tôi xếp nó vào một xó, chẳng thèm nghĩ tới nữa.



Tôi mê đọc truyện tranh, ai cũng biết, chắc vậy bigsmile. Tôi thường xuyên nhịn ăn sáng để có tiền thuê truyện, dấm dúi nhét vào cặp, rồi tối lén lút trùm mền đọc truyện một mình. Ba mẹ tôi biết, chắc vậy, mà mắng nhiều cũng như nước đổ lá khoai nên hai vị ấy cũng chán, chả buồn để ý nữa.

Lúc thi đại học, tôi chẳng biết phải lựa chọn ngành nào, chỉ biết là tôi có chết cũng chẳng thể thi được các khối A,B,C. Thế là nghe theo lời xúi "dại" của một người quen của cô tôi, tôi đun đầu vào cái chỗ mà tôi đang ở hiện giờ đây.

Người ta thường có câu "bút sa gà chết" hay là "một lần lầm lỡ" chắc cũng ứng với trường hợp của tôi lúc này. Tôi đã và vẫn đang bắt đầu cảm thấy hối hận với cái quyết định "lỡ bước đưa chân" ngày nào của mình. Và tôi luôn sống trong trạng thái hoang mang kể từ ngày phát hiện ra mình đang tồn tại mà không biết mong muốn, ước mơ của mình nó là cái quái gì, có hình thù thế nào. Mỗi ngày đều trôi qua không mục đích, tất nhiên là rất chán nản và buồn tẻ smile.
Tôi bây giờ, tự phát hiện ra, thứ đã tước đoạt tôi ra khỏi những ước mơ của mình, có lẽ chính là tôi, chứ chẳng phải là cái gì khác. Thế nên tôi đang lo sợ rằng cũng chính tôi, sẽ lại lôi tôi ra khỏi cái thứ mà tôi đang muốn chạm tới.

Tôi - không có đủ mạnh mẽ.

Tôi - hoang mang và yếu đuối lắm.

Tôi - chẳng hiểu rõ bản thân mình đến độ cứ nghĩ mãi, mà chẳng thể thông được là tôi đang nghĩ đúng hay là sai.

Tôi - cần những sự giúp đỡ, nhưng lại quá tự sĩ diện, chỉ biết ôm hết mọi thứ vào mình.

Tôi - có lẽ là cần phải thay đổi smile.


Thôi thì lần này, vì mình, tôi sẽ thử cố gắng một lần vậy.

Gud luck, my love :X.

Sinh nhật mẹ.

Hôm qua là sinh nhật của mẹ smile.
Có chút gì đó hoảng hốt.
Vì nhớ rõ ràng rằng, mình chỉ vừa mới chúc mừng sinh nhật mẹ đây thôi, vậy mà đã thêm một năm nữa trôi qua rồi, nhanh thật smile.
Mình chẳng phải là đứa giàu tình cảm, nên mỗi lần lựa lời chúc sinh nhật ba mẹ, mình phải suy nghĩ dữ lắm. Rốt cuộc thì cứ có cảm giác năm nào mình cũng chỉ chúc có nhiêu đó, không biết tía má có thấy nhàm không :">.

Viết cho những mối tình đã chết...

Tôi sống chưa đủ nhiều để hiểu hết mọi điều trong cuộc sống này. Dù tôi biết, nhiều người sống cả đời, vẫn chỉ là một kẻ lữ hành mơ hồ về chính bản thân trên con đường đời mà thôi. Nhưng cho tới giờ phút này của cuộc đời tôi, tôi dường như nhìn thấy một mẫu số chung của những người xung quanh tôi, về cách đối xử với những cuộc tình đã chết smile.

Tôi chẳng hiểu vì lẽ gì, mà hai con người, đã từng yêu thương nhau hết mực, đến độ chỉ cần thoáng nghe thấy ai đó gọi tên người kia thì trong ánh mắt người này đã lộ những tia nhìn lấp lánh hạnh phúc, chỉ vì một số lý do, thực tế có, vớ vẩn có, mà đâm ra ghét nhau đến độ không thèm nhìn lại mặt nhau lấy một lần, hoặc luôn nhắc đến nhau với thái độ hằn học.
Mỗi lần một đứa bạn nào đó của tôi nhắc đến người yêu cũ của nó với thái độ bực bội, thậm chí là chửi rủa, mắng nhiếc là lại dấy lên trong lòng tôi một cảm giác khó chịu.
Mỗi lúc như vậy, tôi cảm thấy như họ đang tìm cách phủ nhận sạch trơn những thứ tốt đẹp đã từng đến với họ, trong khi thực ra thì tôi hiểu rất rõ là họ nhớ chúng đến mức nào smile.
Đặc biệt là với những người, sau vài lần tan vỡ, lại tuyên bố một câu xanh rờn rằng, họ không còn tin vào tình yêu, hay con người gì nữa. Thật là nực cười khi thực tế lại chứng minh một điều là chính những người đó, sau này, khi yêu trở lại, họ lại càng si mê và cuồng dại hơn trước, ngộ smile.

Tôi cảm thấy chẳng có lý do gì để ôm mãi trong lòng một vết thương sâu hoắm, rồi cứ hoài tự đào bới nó lên mỗi lúc nhàn rỗi, rồi tự vấn lương tâm, rồi trách người, trách mình. Vớ vẩn.
Lại còn vì một cá nhân nào đó đắc tội với mình, mà mặc nhiên áp đặt rằng rồi tất cả những người khác cũng sẽ đối xử với mình y chang như vậy. Họ không hiểu rằng, khi họ hành xử như thế, những người đến sau, những người thật lòng, dù ít hay nhiều, cũng sẽ bị tổn thương smile.

Tôi quan niệm rằng trong mỗi sự tan vỡ, cả hai phía, mỗi bên đều có không ít phần trách nhiệm, lỗi chẳng bao giờ là hoàn toàn thuộc về một người. Vì vậy, thay vì ngồi trách móc, mắng nhiếc người khác sao nỡ xử tệ với mình, thì nên tự xem lại bản thân có gì không đúng hay không, để lần yêu tới không còn mắc lại lỗi lầm đó nữa.
Yêu là cả một nghệ thuật, cả một quá trình, mà gian nan nhất là giai đoạn gìn giữ tình yêu. Chúng ta, đôi lần vấp ngã trên con đường đó, cũng chẳng phải là điều gì quá to tát, chỉ là tất nhiên, thay vì nằm ăn vạ, thì đứng dậy, đi tiếp chẳng phải hay hơn sao.

Và tôi cũng quan niệm rằng, tha thứ là một cách đơn giản nhất để mang lại sự bình yên trong tâm hồn.
Chẳng giấu gì, bạn trai cũ của tôi, đã bỏ tôi đi một cách khá phũ phàng. Nhưng thay vì cảm thấy ghét anh ấy, bây giờ, nhắc tới người đó, chỉ còn lại trong tôi cảm giác ấm áp như khi nhớ đến những kỷ niệm đẹp. Cho dù, bi quan một tí, là anh ấy lừa dối tôi đi chăng nữa thì tôi chẳng thể phủ nhận rằng quãng thời gian ở bên anh ấy, tôi thực sự cảm thấy ấm áp và hạnh phúc, rằng anh ấy đã cho tôi biết là trong tôi còn có những cảm xúc như vậy. Vậy thì vì lý do gì tôi cứ phải mang trong mình những ký ức đau buồn kèm với sự ấm ức thay vì tôi có thể vui vẻ với những kỷ niệm đẹp. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng lặp lại những sai lầm như trong quá khứ smile.

Ông bà ta xưa, đã từng có những người chờ nhau mười mấy năm, rồi người bỏ đi cũng đi mất. Vậy mà mấy khi ta nghe người xưa trách móc nhau, họ chỉ kể về mối tình cũ với ánh mắt rạng người, với nụ cười chan chứa tình yêu thương. Còn chúng ta bây giờ, chỉ vì vài ý nghĩ ích kỷ cá nhân không được thỏa mãn, đã vội vàng kết tội và trách móc người khác.

Người đến sau, không phải là người thế mạng cho lỗi lầm của người đã rời đi trước đó, nên hãy chắc chắn rằng bạn đã hoàn toàn tha thứ, rồi mới đến với một người mới. Có như vậy, những vết thương của bạn, mới không vô tình lây thêm sang một người nữa.
Và một cuộc tình đã chết, dù kết thúc có đau buồn, thì cũng đã từng có những khoảng thời gian đẹp đẽ, nên hãy vui vì ta đã có chúng, chứ đừng ôm mãi vết thương lòng smile.
Vả lại, tha thứ, cũng là một cách tốt, để hai người có thể gặp lại nhau trong bầu không khí thoải mái.

Đây chỉ là những quan niệm của cá nhân tôi, có lẽ tôi đã chưa nhìn đủ nhiều, để biết về những cái chết đau buồn hơn của những mối tình, hoặc những nỗi đau kinh khủng của người ở lại nên mới có cái nhìn phiến diện như vậy. Nhưng theo tôi, dù sao thì tha thứ cũng là một phương pháp xoa dịu hữu hiệu nhất cho tâm hồn.

*Hãy xem mối tình xưa như cánh hoa khô ép trong trang sách, để mỗi khi lật ra, trên môi ta là một nụ cười chứ không phải là những giọt nước mắt smile.

Sài Gòn, một đêm mát mẻ.
_o0 VeVe 0o_

Bức thư tình thứ ba.

*Cái vụ đếm đếm giống anh Bảo nì nghe có vẻ đậm tính chất kể lể quá em nhỉ, hok lẽ chục năm nữa lại thành ra là bức thư tình thứ n, chẳng có sáng tạo gì hết. Hem bik em có thích sáng tạo hok, để có thì lần sau anh sẽ cố gắng bỏ ra thêm chừng vài chục phút để nghĩ tiêu đề cho thư (giống như nghĩ tựa cho sách ý wink).

Đầu thư, như mọi người thường làm, anh sẽ giả bộ hỏi là em có khỏe không, mặc dù gặp nhau thường xuyên, anh biết thừa là em vẫn khỏe như... anh p. Cơ mà hỏi thăm là thể hiện sự quan tâm, nên mặc kệ, anh cứ hỏi, trả lời hay không thì... kệ em :-".

Em có biết là, dạo này, em làm anh bực nhiều lắm không hả >"<.
Chả hiểu em nghĩ cái mớ gì, mà lại viết về mình như vậy chứ. Chẳng việc gì em phải lôi em, một thiên thần cực đáng yêu, ra để mà so sánh với một - à ờ thì tạm gọi là một thiên thần khác đi - hít trơn hít trụi á >"<.
Em à, em có thể ích kỷ, có thể xấu tính, có thể thỉnh thoảng thấy ghét một số người mà bình thường em thấy iu thương, có thể buồn, có thể khóc, nhưng em tuyệt đối không bao giờ được nghĩ xấu người yêu của anh chứ >"<. Em cũng là con người mà, sao phải cố gồng mình để trở nên hoàn hảo, như vậy chẳng những không giúp em trở nên hoàn hảo hơn, mà chỉ toàn làm em cảm thấy hoang mang hơn thôi. Em cứ yên tâm, là em đẹp, rất đẹp, đôi tì vết nhỏ không làm ảnh hưởng gì đến sự đẹp của em cả, không làm sứt mẻ tí nào tình cảm mà nhiều người vẫn dành cho em, nên đừng tự trách bản thân mình nữa, nhé smile.

Dù anh có đôi chỗ không đồng ý với em, về cách mà em giữ quá kỹ tình cảm của mình, nhưng vì đó là quyết định của em, là tính cách của em, nên anh tôn trọng nó smile.

Nhưng mà riêng cái câu "luôn nghĩ là cô ấy có đủ lý do để có thể xứng đáng có một tình yêu hơn em." thì anh hoàn toàn phản đối. Em dựa vào đâu mà phát biểu ra cái câu vớ vẩn đó chứ hả X-(. Thế nào là xứng đáng hơn? Bất kỳ ai, biết yêu thương, trên thế giới này, đều xứng đáng để nhận được yêu thương. Trái tim em rộng như vậy, em dịu dàng như vậy, quan tâm người khác như vậy, thế cái lý do mà em không xứng đáng là cái quái gì? Em liệu hồn đấy, phát ngôn cho cẩn thận vào, không là có ngày, anh... đánh đòn đó >"<. Anh biết thừa là nói nhẹ với em không được đâu, phải đe dọa vậy mới được cơ. Mà anh hiền lắm, giơ cao đánh khẽ, nên em đừng có sợ quá mà nghỉ chơi anh nha :">.

Em phải biết rằng, thứ mà em đang có, là một thứ đẹp, nhưng như hoa hồng ý, có gai. Nên em đừng nghĩ rằng nó vô hại mà cứ sống giữa thái độ lưng chừng hoài, anh nghĩ là em nên nhanh chóng đưa ra một quyết định. Bởi lẽ anh không muốn thứ đó làm em đau smile.
Có thể em yêu cái sự yên bình khi nghĩ rằng mình đang yêu thương một ai đó mà không cần được đáp lại, anh đã từng trải qua, nên anh hiểu. Nhưng mà, em nên nhanh chóng đi một con đường khác, đó là tìm một ai đó cho riêng mình smile.

Anh biết là em lo lắng nhiều về gia đình tương lai nhỏ bé của em, nhưng anh có thể "lấy đầu" (độ này coi phim Trung Của hơi nhiều, nên nó lậm :">) của mình ra đảm bảo, chắc chắn là em sẽ được hạnh phúc. Bởi vì em xứng đáng, nên đừng nghĩ nhiều quá rồi buồn làm gì, đời được mấy tí lắm, phải vui nhiều hơn bùn chứ ^^.

Còn một vấn đề nho nhỏ khác, về những cuộc thi chẳng hạn smile. Có thể là em không may mắn với những cuộc thi, và nó làm em bận lòng không ít. Nhưng em thử nhìn lại xem, chẳng phải là em cũng gặp không ít may mắn trong những chuyện khác đó sao? Có lẽ cuộc đời vốn công bằng, cho mình cái này, thì sẽ lấy đi cái khác. Nên em đừng tự quá trách mình, mỗi lần thi cử, cứ thoải mái thôi, biết đâu không căng thẳng quá, may mắn nó lại cười với mình thì sao bigsmile.

Cứ vui vẻ đi em ạ, mình còn có mỗi 1 năm nữa hú hí với nhau, tranh thủ chứ không sau này lại tiếc wink). Còn thằng kia, cứ để đó cho anh, anh sẽ có cách xử lý thỏa đáng cho em, hehe.

Thông cảm cho anh nha em, anh đang bật cái list toàn nhạc buồn, nên cái style của cái thư này nó không có được... dễ thương như mấy cái trước :">. Em mà có thấy dở quá, thì cứ bảo lại anh, bữa sau anh rút cơm nguội, anh không chơi style này nữa bigsmile.

Gửi tới em, ngàn cái ôm hun thắm thiết, vỗ về an ủi. Khóc thì cứ bảo anh, anh hok dám hứa là sẽ làm em vui, nhưng mà anh có thể... ngồi nghe em khóc :">.

YÊU EM :X:X:X.

Trốn để được tìm thấy...

Dạo này tôi có thú vui lẩn trốn smile.
Tôi tránh xa tất cả những nơi mà người ta có thể nhận ra cảm xúc hay suy nghĩ của tôi lúc này, ngoại trừ cái yahoo, vì có một vài thứ gọi là công việc smile.
Dạo này tôi thường có những đêm khó ngủ, cho dù ban ngày tôi có hoạt động nhiều, mệt mỏi đến cỡ nào, thì đến đêm, ngáp ướt hết cả gối vẫn chẳng tài nào chợp mắt nổi...

Fb, nơi mà chỉ trong một thời gian ngắn, nó đã chiếm được cảm tình của hầu hết các bạn bè tôi, những người trước đó đã gắn bó với 360 một cách sâu sắc, giỏi tới mức có những đứa một ngày không post gì lên đó là một chuyện lạ kỳ lại càng ngày càng làm cho tôi cảm thấy bất an, khó chịu...
Tôi không phải là đứa có cảm xúc phong phú để viết những dòng stt hay ho, hay những cái note xúc động. Cuộc sống của tôi, vì tính ích kỷ cố hữu, hầu như chỉ xoay quanh mình tôi, nên những gì tôi viết tất nhiên sẽ làm cho người khác cảm thấy nhàm chán smile.
Tôi đổi tên Fb, và một ai đó nhận xét là sến thấy gớm...
Dần dà, tôi cảm thấy nơi ấy như một cái chợ, ngoại trừ một vài khách hàng thân quen, những người còn lại, đông đúc, nhộn nhịp, cũng chỉ là lướt qua như một cơn gió nhẹ...
Nên một ngày, tôi cảm thấy không còn muốn để public trang cá nhân của mình nữa, và tôi lock, chấm.

Tôi đọc blog của những đứa con Đà Nẵng xa quê, tụi nó cũng như tôi, yêu Đà Nẵng với một tình yêu tôn thờ theo kiểu tình đầu, cho dù sau đó có bao nhiêu mối tình đi chăng nữa, thì tình đầu vẫn là tình sâu đậm nhất...
Nhưng tụi nó khác tôi, nơi chúng mới tới là những nơi quá xa lạ, xung quanh không có ai mang lại cho tụi nó cảm giác an toàn, thoải mái...
Tôi may mắn hơn tụi nó rất nhiều, tôi có những người bạn tuyệt vời, một chỗ ở tuyệt vời, những con người sống chung cũng tuyệt vời...
Nên tụi nó chỉ có mong muốn là giữ được tất cả những thứ mang dấu vết quê hương, cảm giác, kỷ niệm, những mối quan hệ...
Còn tôi, là đứa xa mặt cách lòng, chẳng thể có đủ khả năng để duy trì hết tất cả các mối quan hệ trong một lúc...
Tôi, dạo này, loay hoay giữa những tình bạn, chẳng biết phải giải quyết thế nào smile...
Tôi quý trọng và yêu mến những tình bạn mà tôi đang có, rất nhiều, thời gian ngắn nữa thì tôi sẽ tự mình bỏ chúng mà đi, nên tôi lại càng phải trân trọng chúng nhiều hết mức có thể...
Còn bạn, chơi với nhau hơn 4 năm, chưa kể là đã có thời gian cực kỳ thân thiết, vậy mà người ta vẫn có thể cứa dao vào lòng nhau chỉ vì những suy diễn vô căn cứ, vẫn có thể nghĩ về nhau bằng những từ ngữ nặng nề, vẫn có thể nghi ngờ tất cả những gì mà bạn-đã-từng-rất-thân của mình nói ra,... vậy thì cớ gì tôi vẫn cứ phải cố gắng để níu giữ cái tình bạn đó. Nhưng mà khi mọi chuyện đã được giải quyết triệt để đúng như ý tôi muốn thì tôi lại cảm thấy khó chịu, cảm thấy căm ghét bản thân, blah blah... Cái câu: "M tự tay đánh đổ tất cả và làm t khóc", dù đã xóa đi, nhưng vẫn nhớ, vẫn đau... Câu nói: "Người ta không yêu thương bạn theo cách bạn muốn không có nghĩa là người ta không yêu thương bạn" nó cứ quay vòng vòng trong đầu tôi, hét lên với tôi rằng tôi là đứa nhẫn tâm. Rằng dù biết mình làm một ai đó khóc, mà mình vẫn cười, ráo hoảnh... smile.
Mà cũng đáng, mới gần đây thôi tôi cũng đã bị một bạn khác, một người tôi rất quý mến, làm cho muốn khóc mà chẳng khóc nổi, chỉ biết cười trừ. Bạn trách tôi tại sao không hiểu cảm giác của bạn, và vô tư phớt lờ cám xúc của tôi. Đột nhiên tôi không muốn gặp bạn nữa, một người bạn tôi rất yêu mến...
Tôi cảm thấy nghi ngờ chính mình, rằng thực ra mình là đứa rất cạn tàu ráo máng, cái gì sẽ đảm bảo rằng mình có thể chỉ bằng đôi tay này mà giữ được tất cả những thứ mình muốn giữ smile.

Tôi đã rất nhiều lần, cố tình để bản thân ẩn đi đâu đó, nhưng vẫn để lại một chút dấu tích, cũng khá là dễ thấy, ít thông minh như tôi còn nghĩ ra, người khác không thể không nhận ra được, và ngồi mong chờ người ta lần ra, rồi tìm thấy mình. Tôi ngồi tưởng tượng ra đủ thứ, người ta sẽ tìm ra mình như thế nào, âm thầm lặng lẽ có, nháo nhào ầm ĩ có, rồi sau đó ra sao... Nhưng rốt cuộc thì tôi tưởng tượng vẫn cứ tưởng tượng, đời cho tôi hụt hẫng thì vẫn phải hụt hẫng... smile.
Người ta có bảo rằng, muốn người khác hiểu được thì phải nói ra, nhưng tôi chẳng hiểu sao vẫn thích một thứ khác hơn, không nói ra, nhưng bằng một cách nào đó vẫn có thể hiểu được... Tôi toàn đòi hỏi những điều chỉ có siêu nhân mới làm được thôi nhỉ smile.
Và rồi tôi vẫn thế, cố tạo ra những cuộc trốn tìm, chỉ mình tôi đi trốn, và chẳng ai đi tìm...

Dạo này tôi gặp nhiều người bạn mới...
Vậy thôi...

Dạo này tôi đã thử rất nhiều kiểu thay đổi...
Vẫn chưa tìm ra tôi...

Dạo này tôi ít khi tỉnh táo...
Nhưng chưa bao giờ tự cho phép mình đánh mất mình...

Dạo này, hay cả những dạo trước, tôi chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn từ xa những vầng hào quang của người khác với ánh mắt thèm thuồng, pha chút tủi hổ...
Rồi ngấm ngầm ghen tị, rồi ngấm ngầm chửi bới sự xấu xa của chính mình...

Dạo này tôi ăn ít, ngủ khi ít lúc nhiều...
Cân nặng trồi sụt theo buổi, vô tội vạ...

Dạo này tôi vui với sự nhỏ bé trong thế giới của mình...
Nhưng lại cảm thấy hoang mang với chính điều đó...

Dạo này tôi mất dần khả năng truyền đạt cảm xúc...
Và ít khi lắng nghe...

Dạo này, với dạo trước, tại sao lại chẳng khác nhau?

Tôi đi trốn, ai đó thử đi tìm đi smile.
Nhưng đừng lôi tôi ra, tôi sẽ ra khi tôi muốn, tôi chỉ muốn có ai đó nhìn thấy tôi, reo lên: A, thì ra là ở đây, cười với tôi, làm tôi cảm thấy an toàn, ôm chặt tôi, vỗ về...

Kể từ lúc bước qua tuổi 20, có quá nhiều thứ làm tôi cảm thấy hụt hẫng smile.


Hết một đêm không thể ngủ, dù đã rất cố gắng.
Bây giờ có lẽ là nên đi ngủ smile.

Giấc mơ...

Giấc mơ ấy...
Thật...
Đến nỗi...
Cảm nhận được cái lạnh lẽo của sàn đá ở dưới chân...
Cảm nhận được cái nhói tim khi chạm phải ánh mắt ấy...
Cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng nói ấy...
Cảm nhận được cả sự sợ hãi khi bất ngờ gặp gương mặt đó...
Đến tận hôm nay vẫn còn cảm nhận được những gì đã thấy trong giấc mơ đó...
Mặc dù chỉ là giấc mơ, mà giấc mơ thường dễ quên...
Vẫn thấy sợ...
Ám ảnh...

Tôi...

Không giống đa số những bạn gái đáng yêu khác, tôi không có thói quen soi gương mỗi ngày...
Tôi cũng không mấy quá chú ý tới quần áo giày dép, miễn tôi thấy thoải mái là ok rồi smile.
Biết rõ bản thân mình thế nào, nhưng vẫn không có mấy quyết tâm muốn thay đổi, dễ dàng tự hài lòng với bản thân mình...
Không đủ sâu sắc và tinh tế để hiểu được cảm giác của người khác, cũng như để an ủi ai đó khi họ buồn, chỉ biết bối rối ngồi nhìn mà chẳng thể làm được gì...
Bồng bột và thiếu suy nghĩ...
Thiếu sự kiên nhẫn và ý chí...
Thích ngồi nghe nhạc tự kỉ trong đêm yên ắng...
Thích xem phim rồi nhanh chóng quên hết là đã xem được cái gì...
Cảm xúc, suy nghĩ chỉ lướt thoáng qua trong óc, sâu có, nông có, nhưng cũng chỉ là thoáng qua...
Đã có lần, Naka kun nói với tôi: "Trong Hắc Xích thấy m là chán nhất". Naka kun mà đã nhận xét thì không sai được đâu ^^.Quả thật, tôi chẳng có gì xuất sắc, đặc biệt hay nổi bật. Không dễ thương, không đặc biệt tài năng ở bất kỳ một lĩnh vực nào, cũng không nhạy cảm và tinh tế... Cái gì cũng qua loa sơ sài... smile.
Đến tôi còn thấy chán bản thân mình, nên đột nhiên, tôi sợ tất cả mọi người cũng sẽ cảm thấy mình như vậy smile.

Tôi, vì sự ích kỷ của bản thân, làm tổn thương người khác, một cách sâu sắc, và trong lòng cũng không có mấy ân hận, không hề có cảm giác ray rứt hay khó chịu...
Tôi, vì những công việc không đầu không cuối, trong mắt người khác là không mấy quan trọng mà chú tâm đến mức bỏ rơi bạn bè...
Tôi, luôn miệng ngợi ca sự tha thứ, vậy mà trong tâm chẳng thể tha thứ cho lỗi lầm của một người bạn-đã-từng-thân-thiết...
Tôi, cảm thấy khó chịu với một người rất tốt, được hầu hết tất cả mọi người yêu quý, cảm thấy bực bội vì những lời nói có nhiều mâu thuẫn (chỉ là quan điểm cá nhân, cái nhìn một phía của tôi thôi) của người ta, rồi tự mình cảm thấy mình sao mà xấu xa thế. Khó chịu với cái tốt đẹp, không phải là quá xấu tính sao smile. Tôi vẫn tự hỏi, tại sao những người tốt, luôn đối xử tốt với mọi người, còn riêng với tôi, đôi khi họ vô tâm đến đáng sợ smile.
Tôi, cực kỳ ghét những cái nhìn từ trên xuống, mặc dù biết là mình có khi chỉ hiểu lầm, nhưng vẫn cảm thấy bực mình lắm lắm...
Tôi, khi bị tổn thương, chẳng đủ can đảm để thẳng thừng nói vào mặt người khác, mà chỉ lặng lẽ nuốt uất ức vào lòng, lặng lẽ gặm nhấm, rồi cứ ỷ lại vào cái trí nhớ kém cỏi để quên nó đi...
Tôi, tự hào vì mình sở hữu một nụ cười khá dễ nhìn, nên luôn biết tận dụng. Tới bây giờ, đã có n người nói rằng thích nhìn nụ cười của tôi, nó làm họ cảm thấy vui vẻ và dễ chịu hơn. Vì thế, tôi luôn cố gắng cười mọi nơi, mọi lúc. Nhưng những lúc tôi chẳng thể cười nổi, thì câu nói tôi thường xuyên nhận được chỉ là: "Mặt buồn không hợp với Ve đâu". Vậy lúc tôi buồn, tôi phải làm sao?
Tôi, đôi lúc muốn hét lên thật to rằng: "Chẳng có ai cần mình", nhưng suy nghĩ cho kỹ thì nói như vậy là làm tổn thương nhiều người lắm, nên rồi lại thôi...
Tôi, đôi khi đột nhiên thấy trên mặt là một cái mặt nạ khó tháo, nó làm tôi hoài nghi tất cả mọi thứ về bản thân, để rồi từ đó, đâm ra hoài nghi tất cả, nghi ngờ cái tôi cho đi, nên nghi ngờ cả những cái tôi nhận lại... smile.
Tôi, đã từng có thời gian dài vì nhiều người mà tự bỏ rơi bản thân, bây giờ nhìn lại cảm thấy mình thật là ngu ngốc, đến mình mà còn bỏ rơi mình, thì rồi bên cạnh sẽ còn có ai được nữa...
Tôi, hiện đang bối rối lắm, chẳng biết phải cư xử như thế nào, chẳng biết phải nói chuyện với mọi người ra làm sao, chỉ muốn ở một mình, trốn vào một góc nào đó, như vậy là trốn chạy, là thiếu trách nhiệm, lại còn bị quy là: "tự đánh đồng mình với lũ tự kỉ", nhưng mà thật lòng là tôi muốn thế, tôi chỉ muốn một mình dù biết là hành động như thế là xúc phạm đến sự quan tâm của nhiều người dành cho tôi smile.

Và tôi, đang cố gắng làm một vài việc, chỉ cần có một chút gì tách riêng ra với cái thế giới mà tôi đang cố tạo ra bây giờ, có khi cái cố gắng đó sẽ bị hoài phí...
Thế nên trong thời gian này, có khi sẽ lại làm tổn thương nhiều người nữa...
Nhưng mà không sao, rồi tôi sẽ bị quả báo, các bạn cứ yên tâm...
Chỉ mong các bạn, đừng có vì tôi mà đau lòng, nhé smile.

Em...

Tình cờ lang thang 360 plus, gặp blog của em, đã lâu rồi ta không đọc...
Em vẫn vậy, vẫn mạnh mẽ, kiên cường và đẹp lung linh như thế...
Ta đã từng bao lần thiết tha cầu nguyện cho em được hạnh phúc, và bây giờ, hạnh phúc đã mỉm cười với em, em xứng đáng với điều đó, mừng cho em biết bao smile.

Em hầu như viết mỗi ngày, ở một nơi cực vắng, chẳng mấy ai nhớ tới, nhưng em vẫn chăm chỉ viết mỗi ngày chỉ đơn giản là để nói ra những cảm xúc của mình, để đừng quên bản thân mình là ai, đang làm gì,... chẳng cần những dòng cmt, hay những cái like kịch liệt...
Bất giác, ta giật mình, chẳng rõ từ lúc nào, ta đã coi trọng việc có ai đọc những gì ta viết hay không hơn là ta muốn viết cái gì smile. Không ít lần ta mò mẫm lại những bài viết cũ, đọc lại rồi hồi hộp kéo xuống phần cmt và hụt hẫng khi thấy không có gì cả, rồi cảm hứng trong ta đột nhiên xẹp xuống, và ta close... Dần dà ngôn từ cứ xoay vần trong đầu, chẳng thể thoát ra, nó vón cục lại và chèn ép xúc cảm, trí nhớ, làm ta càng lúc càng thấy bế tắc với chính mình...
Ừ em nhỉ, chỉ đơn giản là viết ra, chỉ vậy thôi, sao ta lại quên mất chứ smile.

Ta quen em đã lâu, kỷ niệm cũng nhiều, hầu như chúng ta chẳng bao giờ nói chuyện một cách nghiêm túc cả, chỉ toàn đùa giỡn vớ vẩn, lang thang xuôi ngược, gào thét loạn xạ trên đường, onl thì chẳng bao giờ chat với nhau, nhưng theo một cách nào đó, ta vẫn yêu em, rất nhiều, sự có mặt của em như là một điểm tựa làm ta cảm thấy an toàn và yên ổn. Ta chẳng rõ đối với em ta có vị trí như thế nào, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng, ta yêu em, mong cho em hạnh phúc, thế là đủ ^^.

Chỉ là... đột nhiên hôm nay ta nhớ em, và ta nhớ em, vậy thôi smile.
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31