Come With me!!

Mãi mãi một tình yêu - By : nguyenvanduy99

Subscribe to RSS feed

...

.. Thôi đừng hát ru.. thôi đừng ray rứt.. Lá trút rơi nhiều.. đâu phải bởi mùa thu ..

Hoài vọng...

Có những lúc một mình anh lang thang trên nẽo vắng , những cơn gió cuối đông thổi vào làm anh tê cóng tâm hồn _ Nới ấy , giờ này hoa tuyết đã phủ khắp lối đi , ước một lần cùng em vui đùa trong những mênh mông tuyết trắng.... Nơi đây đã cuối năm rồi , lớp bụi thời gian cũng không thể đủ để che mờ đi những kỷ niệm. Anh vẫn nơi đây , vẫn hoài mong cùng những kỷ niệm , nơi xa ấy , nhưng hoa tuyết kia có làm phai mờ sắc hoa màu tím không em?

Kỷ niệm quá xa xôi mà gần gủi _ chỉ người đi mãi không về , muốn quên đi những kỷ niệm nhưng đành bất lực với trái tim , em ra đi chỉ còn lại kỷ niệm _ Kỷ niệm bạt ngàn _ Một năm để yêu em và cả một đời có thể
cũng không quên được...

Đôi khi anh không muốn nhìn lại , không muốn quay lại và nhớ lại . Nhưng , lại " nhưng " một cách thê thảm , anh lại thua cuộc hoàn toàn trước kỷ niệm , sắc hoa màu tím vẫn ngập tràn trên lối anh đi , thời gian " tát" vào anh những cái "tát" buốt giá , khắc nghiệt và buồn rầu.

Kỷ niệm là gì , nhiều khi anh tự hỏi mình như một thứ triết lý của hoài niệm , những hồi ức giường như có lý lẽ sống của riêng nó , anh đã chiêm nghiệm được điều này khi đối diện với chính mình .

Chiều cuối năm mưa bụi bay lát đát _ Anh nhớ em nhiều , nhớ sắc áo ngày nọ , nhớ nụ cười , khóe mắt và cả những bước chân khuya _ Không ai có thể chia sẻ nổi cô đơn này ngoài những cơn gió xô đuổi nhau trên phố vắng ...Em như một nỗi cô đơn viên miễn trong tiềm thức , anh biết rằng anh sẽ chẳng bao giờ quên được một điều gì vì một lẽ chúng ta yêu nhau và vì một lẽ nữa là chúng ta đã xa nhau lúc mà chúng ta gần nhau nhất . Hành trang trên lưng và cả trong lòng chúng ta nữa bây giờ là trùng trùng quá khứ , không ai có thể quên nó đi mà cảm thấy nhẹ lòng ...

Em đã ra đi _ Đi mãi , mang theo cả cuộc đời anh bên cạnh _ Anh còn lại gì ? Có chăng chỉ là những kỷ niệm hằng đêm đốt anh đến cháy lòng . Em còn nhớ cái đêm cuối năm đó không , đêm dự báo cho một ngày mai nghiệt ngã trong cuội tình đôi ta rồi em đã lẳng lặng ra đi và đi thật xa ...

Cuối năm , anh một mình ngồi nhìn lại đời mình , nhìn lại những gì đã qua , nhớ lại những cơn mưa bay trong chiều vắng . Những giọt nước mắt đã khô vì mong đợi , em nói rằng : vì yêu anh nên em mới xa anh , anh nhận thấy rằng trái tim mình thật đáng thưong , em đã " vô tình "biển nó thành kẻ mồ côi bơ vơ giữa biển tình bao la bất tận , tội nghiệp và lạc lõng ....Đôi khi anh chợt nhận ra rằng , mình đang chờ đợi một cái gì đó , mơ hồ và đau xót . Anh hiểu rằng cuộc đời anh đã rẻ sang một khúc quanh mới , khúc quanh của sự hoài vọng và đợi chờ , không ai có thể đợi chờ mà không có một tình yêu và một tấm lòng , anh đã ( và sẽ ) đợi chờ em như thể trong tuyệt vọng và khốn cùng ...

Cuối năm , những cơn mưa vẫn bay hoài trong hiu hắt , anh không thể nhận biết được mình đang hạnh phúc hay đang khốn khổ cùng kỷ niệm . Một thứ kỷ niệm mà không dễ dàng để có thể chấp nhận nó , một thứ kỷ niệm mà không " đau một cách ngọt ngào " như anh vẫn thường nghĩ ...

Em đã đi _ đi mãi , kéo theo sự nhạt nhòa của sắc hoa màu tím , nhưng nó lại được tô đậm hơn bởi nổi nhớ là sự đời chờ , nhưng cũng không níu kéo được gì , những cơn gió đã đi qua , em đã mang nó đến tận phương trời xa , sắc hoa kia không còn là của riêng anh ngày nào . Thời gian thì như đang lụi tàn nhưng kỷ niệm thì như đang hồi sinh ...Đôi khi anh sợ quay lại với chính mình bởi một lẽ khi quay về tâm hồn và trái tim anh lại bị bào mòn cùng những kỷ niệm ...

Chỉ còn một đêm nữa thôi _ mùa đông sẽ chuyển sang mùa xuân , nó đang đổ về bên kia sông , những cánh chim đơn côi đang tìm chổ để quay về , anh biết _ ở nơi xa xôi kia em cũng đang tìm lại chính mình , chỉ khác một điều ở nơi ấy quá khứ không dày đặc và xót xa như noi này _ "Bất trắc " là như thế , anh không thể quên đi quá khứ vì khi mình quên nó đi thì cũng chính là đang tự quên đi chính bản thân mình ...

Anh hiểu và không trách gì em đâu , cuối năm anh vẫn là anh , vẫn quay lại chốn kỷ niệm và sẽ mãi mãi hoài vọng cho dù em mãi không quay về ...

Cố giữ...

Có những lúc anh muốn giữ cho riêng mình một kí ức.... chỉ một mình anh. Tất cả những vui buồn, những kỉ niệm, lời hứa, niềm tin và cả sự thất vọng. Rồi lại gặm nhấm nó, nhưng chẳng thể tìm lại... Lao đầu vào những trò chơi tình ái, rồi lại chợt nhận ra lúc cô đơn chẳng thể tìm cho riêng mình một bờ vai ấm áp. Có những lúc muốn hét lên cho quên đi tất cả, có những lúc ngón tay chạm nhẹ bàn phím... chỉ dám gọi rồi lặng im. Có những lúc muốn nói thật nhiều, muốn chúc mừng một ngày ý nghĩa ... nhưng lại sợ, sợ cái cảm giác thân thương chợt ùa về.
Giá như sau một tình yêu sẽ là một tình bạn, giá như có thể chỉ là bạn... bao nhiêu điều giá như... dù biết nó rất giản đơn, nhưng sao không làm nổi.
Chỉ dám lặng lẽ cầu chúc mỗi đêm......
Ừ thì giữ cho nhau nhé, giữ cho nhau niềm tin về kí ức.....

sỐng trÊn đỜi mỚi cHỉ lÀ 1 nửA...biẾt bAo giỜ mỚi tÌm đưỢc nỬa thỨ 2...TrỜi sInh rA 1 + 1 =2...sAo lẠi cÓ ............ 2 : 2=1

Tìm một cách để quên ...

Dành một buổi chiều chỉ để ngồi đọc hết mấy chục cái entry của em, chỉ thấy mình tồn tại trong vài dòng ngắn ngủi... Rồi anh lại viết. Anh tưởng anh đã không còn gì để viết về em ... khi em của ngày hôm nay đã không còn là em của ngày hôm qua nữa rồi ... ! có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ quên được một người ... cho dù anh có cố quên ...
biết viết gì về em đây .. khi anh chẳng bao giờ hiểu hết được trái tim của em ...vốn chẳng bao giờ thuộc về anh ... ?
anh chẳng buồn ... cũng chẳng khóc khi hai đứa mình gần như thành hai người xa lạ ... mà anh chỉ trách số kiếp thật ... thật nhiều ... duyên số đã cho anh gặp em, để rồi phải chia lìa trong tiếc nuối... entry buồn anh viết tặng em lần cuối cùng rồi ... sao hôm nay anh lại phải viết thêm một entry cuối cùng dành cho em thêm một lần nữa ... anh chẳng hiểu sao quên đi một người vì sao lại khó đến vậy ... ước gì cho anh thêm một điêu ước ... anh sẽ ước được một lần .. hai đứa chẳng gặp nhau ... như vậy tốt hơn ..phải không em ... ? chẳng lẽ những gì thoáng qua thôi ... mà lại có thể mãi mãi ..chẳng thể mờ dần trong kí ức của anh ...
còn em ... với em ... anh chắc chỉ là một kẻ qua đường ...dừng chân lại vơ vét chút yêu thương cặn bã .. rồi lại lặng lẽ bước đi mà chẳng một lời chào tạm biệt ... ! và ngày hôm nay ... anh cũng không còn là anh của ngày hôm qua nữa rồi ... chút yêu thương cặn bã của em ngày xưa đã làm cho anh thay đổi .. thay đổi nhiều lắm ... nhưng chỉ có một sai lầm của anh là mãi mãi ... anh không thể sửa chữa được ...đó chính là anh đã thật sự yêu em ... chẳng biết đến bao giờ ... anh mới có thể quên được em .. mới có thể xóa dần hình bóng em khỏi trái tim anh ... đến bao giờ đây .. ???

Lạnh...

Anh mông lung nghĩ về một điều gì đó trước mắt ...Dù chỉ là ảo ảnh thôi _ Một ảo ảnh mà Anh không dám chắc mình sẽ có thể tìm thấy ....Không dám chắc là tìm được đúng ......Nhưng Anh vẫn nghĩ về _ Có lẽ để tự an ủi mình .....Quay đầu nhìn lại hơn 20 năm với biết bao kỉ niệm vui buồn của Tình Yêu _ Anh đón nhận và dành tặng bằng trọn vẹn trái tim mình cho những người Anh thương yêu .....Chỉ có duy nhất một điều mà đến giờ phút này Anh không thể nào lí giải nổi _ Người với Người còn dối gian nhau ......Trải qua biết bao vị cay nồng _ Và nếm trải biết bao vị ngọt của nó ....Vậy mà cho đến giờ phút này Anh chưa đi được đến cái đích cuối cùng của mình .......Dù trái tim đã chân thành lắm .....! Anh viết cho em _ Người Anh chưa biết sẽ và bao lâu nữa mới được gặp _ Mà biết đâu đã gặp và lướt qua bước chân nhau .....Chẳng biết thì sao ......Anh muốn một lần tim mình mở ra rồi mãi mãi không bao giờ khép lại ....Cứ mãi cùng Ai đó đi về phía trước.....Dù nó có ra sao ?? .....Anh chẳng muốn tim mình mệt mỏi với trò chơi ú tìm và kết thúc như một trò chơi ảo giác ......Đôi khi đi dưới Biển _ Lắng nghe trái tim mình nói _Anh biết rằng Nó muốn gặp Em lắm _ Người mà cho đến giờ phút này vẫn là ẩn số của cuộc đời Anh _ Nhưng Anh tin và luôn hi vọng rằng Em sẽ là Người cho Anh chỗ dựa vững chắc , một mái ấm đủ đầy và trọn vẹn _ Và Cho hơn thế nữa là Sự Cảm thông .......Anh ước được cùng Ai đó hòa mình vào với sóng , với gió , với mây trời . Cùng em trải qua cái nóng nắng gay gắt của Mùa Hè hay cái lạnh tê mình của Mùa Đông , và thoang thoảng hương nồng của cây , lá Mùa Xuân .....Đi bên nhau đến những giây phút cuối cùng ........


....Anh biết mình đã chờ đợi lâu thật lâu mới gặp Em _ Biết sẽ tập cho Mình tính Kiên Trì _ Nhưng Anh sẽ gửi vào đất trời tất cả những lời Tim khắc Khoải _ Cho một sự chờ đợi mà cuối cùng Anh sẽ rạng ngời cùng Nụ Cười _Anh Tin và Luôn Tin Là Như Thế Phải Không EM _ Người Anh Chưa biết ??

Nếu ..


-Ngủ ngon anh nhé
-uh
-Nhớ ngủ ngay đó
-Uh
-Đêm ngủ ko được đạp chăn ra đấy
- Hỳ ,anh bik rùi mà ,em cũng ngủ sớm đi cho khoẻ nhé !
-Em hok ngủ đâu ,chẳng mún ngủ tí nào , ngủ rùi sẽ không được tám với anh nữa , mún nói chịn với anh mãi cơ !
-Thui nè , gần 1h sáng rùi kò , ngủ đi ,ngốc ạ !
-Ước gì giờ này được ở bên cạnh anh nhỉ , hjx ,mún được ôm anh quá , seo em lại iu anh nhìu thía hem bik ^_^, hok bik đâu ,bắt đền anh đó !
-Đền cho ngốc nà , :-* chụt :-* chụt .. chịu chưa , hi hi
- Ghét anh quá .. :">

...............................
...............................

- Em!
- ... sao anh?
- Một năm nữa em còn yêu anh chứ?
- Chỉ một năm nữa thôi sao? Sao ít thế? Em mãi yêu anh mà!
- Không! E chỉ cần trả lời trong 1 năm nữa thôi!
- Uh! E vẫn yêu A!
- Thế 2 năm nữa em có yêu anh không?
- Anh nói gì lạ thế? Lại nói linh tinh rồi!
- Không! A không nói linh tinh đâu. Anh hỏi thật đấy, em cũng phải trả lời thật cơ.
- Tất nhiên rồi! E đã yêu A thì sẽ yêu A đến sức cùng lực kiệt chứ!
- Vậy 5 năm nữa?
- Rồi rồi! E cũng vẫn yêu A! Mà sao hôm nay anh lạ thế? Toàn nói những chuyện đâu đâu.
- Uhm...
- Đừng nói như thế nữa anh nhé! E yêu A mà, em chỉ muốn yêu và ở bên cạnh anh thôi.
- ... Anh! Em thích hoa hồng trắng. Vào một dịp đặc biệt sau này, anh sẽ tặng em nhé?
- Được mà, nhưng cần gì phải đợi đến dịp gì! Anh tặng em bây giờ cũng được.
- Không không! Sau này vào một dịp đặc biệt mà, không phải bây giờ.
- Uh thì sau này... A à! A biết là E yêu A nhiều lắm không! E sẽ yêu anh đến hết đời!
- E đừng nói thế! E sẽ không thể yêu A đến hết đời E được đâu!
- Tại sao chứ?
- Vì em là con gái , hi hi
- Con gái àh? Ghét ! Thế còn anh? A có yêu E không?
- A sẽ yêu E đến hết đời A.
- Làm sao thế được? Vừa nãy anh vừa bảo là em không thể mà, làm sao A có thể làm được chứ?
- Không, A làm được. Chỉ có em là không thể thôi
- Hôm nay A đúng là lạ lắm! Có chuyện gì vậy? A nói cho E biết đi?
- Không! Có gì đâu mà! Chỉ là... A yêu E thôi . ^-^ !

...........................
...........................

-Em !
-Sao anh pm em mãi không trả lời?
-"Em không để ý"
-"Em bận..."
- Em không muốn nói chuyện với anh nữa hả !
.....
- Hjx , sao vậy em ?
- Em đâu rồi???

............................
.............................

-Em có yêu anh không?
....
-Em có nhớ anh không?
...
-Em có cần anh không?
...
-Chúng ta yêu nhau mãi được không em ???
...
-Trả lời anh đi nào...

[ Khoảng lặng...]

............................
............................


-Chúng ta thế nào?

- "Xa..."

-Anh buông tay nhé?

- "...Uhm...."

-Em có yêu anh không?

...
-Anh yêu em...

- "Nhưng....em không còn yêu anh..."

........................................................................

Cần tay níu để thấy em còn gần ...
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng...
Đành thôi....Anh vẫn phải bước đi...Không ngoảnh lại...Không có ai níu kéo anh ở lại...mưa nhẹ rơi...

Và anh...vẫn lại là anh...Tay Trắng



Đành thôi.........................

Nhớ em ..


Anh đã từng yêu Em, yêu bằng tất cả mọi thứ Anh có được. Những tháng ngày ở bên nhau xưa ấy luôn tràn ngập tình yêu trong anh và em: Đi cùng em lang thang trên những con đường đầy nắng, lá vàng rơi, hay ngồi ở dưới gốc cây với hai trái tim hòa chung nhịp đập.

Tuy không nói được nhiều nhưng Anh và em dường như đều hiểu, chỉ cần được ngồi cạnh nhau, nắm lấy tay nhau, lắng nghe từng hơi thở là cũng hạnh phúc lắm rồi.

Trở về nhà cái cảm giác ngập chìm trong hạnh phúc ảo ảnh làm Anh không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ nhiều. Và rồi, những hiện thực đời thường đã cho Anh hiểu rằng cuộc tình này sẽ chỉ có một người đi đến cuối con đường, Anh mơ hồ nhận ra em đang rẽ sang một ngã khác. Nhẹ nhàng bước đi Anh cũng chỉ nhìn theo mà không cần níu giữ.

Xa Em rồi. Đôi khi nghĩ về quá khứ Anh tự hỏi tại sao mình không khóc. Nhưng Anh biết khóc cũng chẳng để làm gì. Ta đến với nhau nhẹ nhàng tình cờ thì chia tay cũng nhẹ nhàng thôi.

"Cuộc đời con người ta có nhiều ngã rẽ: Có những con đường sẽ đưa ta về mái nhà bình yên, cũng có những con đường dù có đi cũng chỉ là ngõ cụt. Anh hiểu và không níu kéo, thực ra níu kéo là vô ích khi con đường Em chọn không còn là con đường có Anh đi. Tuy nhiên, thời gian không làm xoá đi những tình cảm mà Anh đã dành cho Em. "


Anh yêu Em nhè nhẹ như hơi thở, tình yêu ấy không dồn dập mà Anh chỉ có thể cảm nhận được nó... những lúc trái tim chợt thắt lại… những lúc Anh không muốn bước trên đường một mình.

Em từng hỏi Anh cái gì là khoảng cách lớn nhất giữa hai ta... là con đường ngập tràn nắng vàng và lá đỏ ấy đấy em ạ. Em không hiểu hay Em cố tình không muốn hiểu. Anh vẫn yêu Em, nhưng cuộc sống không cho phép Anh dừng lại, không cho phép Anh đứng mãi trên con đường ấy để thở dài.

Có bao giờ Em biết Anh nhớ Em, Anh lang thang từng con phố, Anh đi đến những nơi mà biết đâu trên con đường số phận em vô tình ngang qua, dù chỉ ngang qua thôi. Anh không muốn gặp, đối diện với em nhưng lại muốn nhìn thấy em đi ngang qua Anh. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy... trái tim Anh sẽ ấm hơn lên rất nhiều.

Con người đôi khi thật là buồn cười, cứ nuối tiếc những điều trong quá khứ, dù sao thì trăng hôm nay cũng đã khác trăng ngày hôm qua rồi, có chăng chỉ là hình ảnh của mặt trăng trong tiềm thức của ta là không hề thay đổi. Có phải Anh đang nhớ em hay Anh đang bắt mình phải nhớ em?

Những kỷ niệm cứ trói chặt Anh, nhưng cuộc sống không cho phép Anh ngừng lại, Anh phải bước tiếp, nước mắt có thể rơi nhưng kỷ niệm sẽ chẳng thể nào rơi trên từng con đường Anh qua.

Anh không muốn đánh mất cả tuổi trẻ, cả thời thanh xuân của mình vào những điều mà Anh không bao giờ có thể chạm tới, nên Anh sẽ quên dù lòng không muốn quên. Con đường Anh đi đã khác xưa rồi!

".....Cảm ơn Em!Cảm ơn tất cả những điều tốt đẹp trong cuộc đời này đã cho em 1 lần đi qua anh..."

I still loving you ...

Đâu cần phải nói ra..

Khi anh hỏi em có cho anh cơ hội trở thành một phần cuộc sống của em không, em chẳng trả lời, nhưng để tay em nguyên trong tay anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã có câu trả lời rồi đó.

Khi anh đưa cho em tấm hình của anh để em vẫn thấy có anh ở bên lúc xa nhau, em lắc đầu chẳng nhận, nhưng sau đó em lại để anh cất hình vào túi em. Đâu cần phải nói ra, em đã hứa sẽ chỉ nghĩ đến anh kể cả lúc không ở bên anh rồi đó.

Khi anh ép em phải nói rõ tình cảm dành cho anh, em bảo em không quen nói những lời như thế, nhưng sau đó em lại nói em nghĩ thế rồi. Đâu cần phải nói ra, bấy lâu nay anh đã là mối quan tâm lớn nhất của em rồi đó.

Khi anh muốn đến nhà em vào một dịp đặc biệt, em nhất định không đồng ý, nhưng khi anh đến em đã mừng rỡ ra tận cổng đón anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã đánh dấu lên cánh cổng nhà em đây là nơi đã có người vào rồi đó.

Khi anh muốn làm một việc gì đó cho em, em bảo chẳng cần đâu, em tự làm được, nhưng có lần em lại bảo sao anh không tự động quan tâm xem em sống thế nào, sao mà cứ làm gì cũng phải hỏi trước. Đâu cần phải nói ra, em đã là của anh rồi đó.

Khi bỗng nhiên em giận, anh hỏi anh đã làm gì sai thế nhỉ, em chẳng nói. Đâu cần phải nói ra, anh là của em thì em thích giận lúc nào thì giận thôi, nhìn cái mặt anh là thấy giận rồi đó.

Khi anh vô tình bắt gặp những tin nhắn lạ, anh hỏi em thì em lắc đầu chẳng nói, gặng hỏi thì em bảo những cái đó chẳng có ý nghĩa gì. Đâu cần phải nói ra, xuất hiện những điều em không thể chia sẻ với anh rồi đó.

Khi anh vô tình biết em đi chơi, hẹn hò với người khác, anh hỏi em thì em trả lời lấp lửng. Đâu cần phải nói ra, đã có những chuyện của em nhưng không phải là của anh rồi đó.

Sau tất cả những gì kể ở trên, khi anh nói nếu anh ra khỏi cửa và không bao giờ quay lại nữa, em có giữ anh lại không ?... em không nói và cũng không giữ anh nữa...Đâu cần phải nói ra, sự im lặng của em đã là câu trả lời cho anh rồi đó.

Gửi cậu ! Người Tớ yêu quý .

Tớ cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa, Trong lòng tớ giờ này trống rỗng hay nói đúng hơn là chả muốn nghĩ nữa

Vậy là cuối cùng cái điều mấy tháng nay tớ dự cảm rồi cũng đến, Nhưng tớ không sock, bởi lẽ Cậu đáng được như thế, Tại sao tớ phải buồn và đau khổ khi biết cậu đã lựa chọn đúng, và dĩ nhiên sẽ rất Hạnh phúc.
Sẽ chẳng có gì để nói nếu như tớ không đăng ký tham gia vào đội ngũ hỗ trợ thành viên của Sàn Nhạc, Và chỉ tại cái tính lười ăn của tớ, Dùng dằng không chịu đi ăn khi công ty đã hết giờ làm nên mới gặp được cậu đó thôi …Nhưng tất cả mọi chuyện, Cho tới giờ phút này tớ không hề hối hận, Khi gặp cậu như tớ đã nói, cs của tớ có lẽ thay đổi rất nhiều theo chiều hướng tích cực, Nhờ cậu đấy

Trước đây đã suy nghĩ rất nhiều, thời gian này tớ luôn được gặp cậu, Được nhắn tin mỗi ngày, Vui, và tớ thích nhất khi nghe cậu nói “củ chuối” , và bắt chước giọng Nghệ An . Tớ biết, Đáng lẽ ra cậu đã có thể HP sớm hơn, Nhưng một phần cũng lỗi tại tớ, Tớ biết lắm chứ, Cậu rất đau khổ và phân vân, Thà cậu để cho tớ chấp nhận cái đau khổ ngay từ đầu, Như thế với tớ không thể nói là tốt hơn được, Nhưng với cậu, Có lẽ cậu sẽ bớt đi những lần lo lắng, bớt đi những giọt nước mắt mà tớ biết rằng tớ không xứng đáng được như thế.

Nhiều lần tớ định nói ra cũng giống như cậu, Tớ phân vân, Cho đến giờ tớ mới thấy mình sai, Tớ phân vân vì cái gì, Vì cậu sẽ HP sao, Tớ thật là ngớ ngẩn, Tớ hận bản thân mình. Tớ biết có người thức cả đêm cùng tớ, tớ biết có người sốt sắng khi biết tớ bị cảm, và điều cuối cùng tớ biết, Bức thư tớ đang cầm trên tay, thực sự có rất nhiều giọt nước mắt của cậu, Cho tớ ư? Không, Tớ không đáng được như thế, Quen nhau đã hơn nửa năm nhưng tớ chưa bao giờ đem lại cho cậu một ngày HP, tớ tự hỏi mình đã làm đc gì? Và câu trả lời là con số 0. Ngoài những sự lo lắng và nước mắt mà cậu phải nhận từ tớ .

Cũng trong thời gian qua tớ háo hức nhận quà của cậu, Ngay lúc này tớ mới hiểu câu nói của cậu khi tớ không lấy đc quà của cậu từ 1 người bạn : “Có lẽ ông trời không muốn” . Tớ đã tiếc đến chừng nào và đếm từng ngày để cho Tết chóng qua, để rồi hôm nay nhận được, Tớ lại bỗng nghĩ, giá như đừng bao giờ nhận được nó, Tớ…Tớ xin lỗi lại nói lung tung rồi, Nhưng nếu không có nó tớ chẳng bao giờ nhận ra rằng Chính bản thân tớ đã ép buộc cậu vào những cái mà do ảo tưởng tớ tạo ra, Tớ thực sự bế tắc và cậu lại không muốn tớ bị tổn thương chút nào. Tớ không hề biết rằng sau mỗi lần nói chuyện với tớ, Tớ nhận lấy niềm vui và Cậu nhận lấy những đêm suy nghĩ, lo lắng cho tớ và lại khóc, Cậu hi sinh vì tớ quá lớn, bù lại tớ chẳng thể đem lại cho cậu được điều gì cả .

Những ngày mới gặp nhau, Tớ cũng chưa bao h nghĩ rằng tớ dành quá nhiều tình cảm cho cậu, Khi đột nhiên Anh ấy bắt cậu lựa chọn, Cậu khóc, Tớ cũng khóc, Cái tình cảm bấy lâu nay nó đã vượt xa mà đáng lẽ ra tớ phải nhận ra từ lâu lắm, Cậu không hề có lỗi bởi khi quen nhau, cậu đã kể cho tớ nghe rất nhiều về anh ấy, những dự định, Và khi bạn bè tra khảo tớ chuyện với cậu, Tớ đã bỏ hàng giờ để thanh minh cho bọn nó, Nhưng bây giờ tớ biết tớ sẽ chẳng bao giờ được như bạn bè nói, cậu nhỉ . Với Tớ cậu luôn là một người có thể chia sẻ mọi thứ từ trên trời dưới biển, Tớ chỉ mong cho những giờ học kết thúc nhanh để được Online, Được thấy Nick cậu sáng, Rồi những biếu tượng quen thuộc cho tớ …

Ngày hôm nay cuối cùng rồi cũng phải bắt đầu, Đêm qua tớ cũng không thèm ngồi bên máy nhiều bởi tớ biết cậu cũng sẽ không Online, Cũng không còn ai nhắc đi ngủ sớm nữa, Mọi hôm điện thoại của tớ đổ chuông nhiều lắm, nhưng sao hôm nay, nó im re a`, Bạn bè cũng chắc đang miệt mài với những kỳ thi, và cậu, có lẽ giờ đây lại khóc nhè, Không thèm nhắn tin cho tớ nữa đâu, Dường như mọi chuyện đều là do ông trời sắp đặt, và tớ chẳng níu kéo được điều gì nữa, Những tin nhắn của cậu từ thời mới quen nhau, tớ giữ gìn thật kỹ nhưng tớ lại mất sim, làm lại đồng nghĩa với bắt đầu một con số 0, mất hết tin nhắn mà bấy lâu nay tớ cất giấu, Chắc ông không muốn tớ phải sống trong cái nuối tiếc ấy.
Chưa bao giờ tớ thấy mình yếu đuối đến như vậy, Nhưng cũng chính hôm nay tớ mới thấy mình thật mạnh mẽ, tớ đã khóc 1 lần thì hôm nay tớ cũng khóc, hj` , cái đó không vấn đề gì cả, nhưng tớ sẽ không uống rượu, không lang thang, tớ sẽ cố gắng làm những gì tớ đã hứa với cậu .

Hôm nay tớ không nhắn tin cho cậu, tớ không Online để lên Sàn nghe cậu hát, Không làm gì cả, Ngày hôm nay lại trở về nguyên vẹn như những tháng tớ chưa quen cậu, miệt mài với những bài tiếng anh và các đoạn mã web, Nhưng có điều tớ không thể biết được là có cái gì đó, thiếu lắm, dù tớ đã cố mở nhạc rất to, cố gắng nhắn tin cho bạn bè để lấp chỗ trống và tự nhủ rằng: Ngày hôm nay, sẽ chóng qua!. Tớ phải tự cố gắng, thực sự cố gắng, thế thôi!

Ngốc này
Tớ thực sự đau đớn khi biết tớ sẽ không có thêm cơ hội nào nữa, Nhưng những thời gian qua là quá đủ đối với tớ, Cậu thì khác, cậu đừng nghĩ cho tớ nhiều mà hãy dành một chút cho bản thân, Tớ chỉ ghé ngang đời cậu, có lẽ để thử thách cậu và anh ấy, Tớ tin sau lần này, Anh ấy sẽ hiểu và hai người sẽ lại HP như xưa. Chắc tớ sẽ không bao giờ quên được hình dáng của cậu, xinh xắn và đáng yêu như thế, Tớ không thể quên được những nụ cười và những khoảng im lặng khi 2 đứa nói chuyện điện thoại hay qua Yahoo, Tớ sẽ chửi đứa nào dám chat với tớ mà dùng các Emotions của cậu, Tớ muốn giữ một cái gì đó riêng của cậu, và chỉ có tớ mới biết được, nó đặt ở đâu trong tớ. Tớ chỉ xin cậu 1 điều, đừng bắt tớ phải gỡ bỏ Avatar ở Nick, Bởi lẽ đó là những gì cuối cùng tớ có thể cảm nhận được rằng Thế giới của tớ, luôn luôn có bóng hình cậu.

Năm nay năm cuối rồi, tớ muốn dành nhiều thời gian hơn cho các tài liệu cũng như đồ án, Có thể một ngày không xa, tớ sẽ vô tình quên mất số Fone của cậu, dòng đời và dòng người bắt tớ thay đổi, nhưng cũng như cậu tớ sẽ không bao giờ quên cái trên Ty Ngốc, quên hình dáng và đặc biệt có nụ cười rất duyên của cậu. Sỡ dĩ tớ nói vậy vì tớ quyết định sẽ không liên lạc với cậu nữa, cậu hẹn tớ khi nào xem cậu như là 1 người bạn thì hãy liên lạc với cậu, Người ta nói rằng “Không có tình yêu nào giảm xuống được tình bạn” Và cho dù nếu tớ liên lạc với cậu thì tớ cũng nói dối đấy thôi, Tớ không thể vô tư nói chuỵên với cậu như 2 người bạn, tớ đã phạm sai lầm 1 lần, Tớ không thể bắt cậu lại đau khổ, Và vì không muốn lừa dối cậu, lừa dối bản thân tớ, Cho nên tớ nghĩ, Cậu đừng bao giờ chờ tớ liên lạc, vì điều đó là không có, và đồng nghĩa với việc, trong tớ luôn có một “Ngốc Yêu”, Tớ sẽ sống cho chính bản thân tớ, cho gia đình và cho một ai đó đang ngày đêm cầu mong tớ hạnh phúc, Như vậy cuộc sống với tớ không có gì phải hối hận,

Tớ định sẽ không gửi lá thư này cho cậu đâu, vì gửi cũng chẳng để làm gì cả, chỉ khiến cho cậu thêm suy nghĩ, nhưng tớ lại nghĩ khác, Có lẽ đây là lần cuối cùng tớ có thể tâm sự cùng cậu, Người mà bấy lâu nay tớ luôn tin tưởng và vô cùng yêu quý, Những điều cần nói tớ đã nói ở trên, Chỉ mong cậu hãy đừng bận lòng với tớ, Đừng nhớ tới tớ nữa, Hãy cố gắng vun đắp tình yêu cho cậu,

Anh ấy sẽ cùng cậu thực hiện những dự định mà có lẽ tớ cũng chưa một lần dám nghĩ tới nó sẽ đến với mình, Tớ vui vì cậu luôn tin tưởng ở tớ, Và vì thế chuyện cậu hứa sẽ hạnh phúc bên anh ấy cũng phải cố thực hiện đấy, Nghe chưa!

Sau này, có thể tớ gặp lại cậu, cũng có thể không, Nhưng cậu hãy luôn nhớ rằng, Luôn sống vui vẻ và Không được khóc nhè đâu đấy, Tớ sẽ thành đạt, uhm! chắc chắn rồi, Như lời tớ hứa với cậu, Cuối cùng tớ chúc cậu sẽ tìm lại được cảm giác bình yên và hạnh phúc với Người ấy như thời gian cậu chưa quen tớ. Tớ sẽ buồn bấy nhiêu đó thôi, Tớ thì chả sao, Nhưng chỉ không yên tâm về cậu thôi Ngốc ạ, Không có tớ, cậu cũng phải kiên cường, Đừng khóc nhè nữa nhé. , Như ở trên tớ đã nói, tớ sẽ sớm quen với cảm giác này mà
Một lần nữa, Tớ muốn nói câu này, Tớ yêu cậu! Ngốc ạh

Good bye my love ..



Nắng mùa đông tuy không rực rỡ nhưng vẫn đủ để sưởi ấm, làm vạn vật trở nên long lanh hơn, đủ để xua đi sự giá lạnh trong những ngày Đông lạnh giá.

Cũng đã lâu rồi kể từ ngày hắn để em ra đi.và cũng đã lâu rồi nụ cười không xuất hiện trên gương mặt hắn.
Nhưng hôm nay là một ngày thật đặc biệt đối với hắn, hắn đã tìm lại được chính nụ cười mà hắn nghĩ sẽ không bao giờ có được nó nữa .

Huân hoan trong niềm hạnh phúc đó. Bất chợt hình ảnh của em lai hiện ra trong đầu hắn, hắn lại nghĩ về em .
Ngước lên bầu trời kia tuy không xanh thăm thẳm như những ngày đầu hắn gặp em nhưng cũng đủ xanh để hắn vẫn còn thấy cuộc sống này còn chút hương vị.

Phải, “mỗi người đều có một con dường để đi” nhưng liệu có lựa chọn được không hay đó là Định Mệnh. Hắn không bao giờ tin vào Định mệnh hay số phận trong cuộc sống. Thế mà từ khi gặp em hắn bị lung lay bởi niềm tin đó.


Hắn đã nghĩ số phận đã cho phép hắn gặp em và thấy cuộc sống này tươi đẹp hơn.
Đến bây giờ hắn nghĩ có khi Định mệnh là đúng, Hắn đã không thể lựa chọn được con đường mà hắn muốn đi. Hắn đã được cùng em trên một con đường ngắn thôi nhưng được trải đầy hoa, cùng sắc nắng mùa thu dịu ngọt. Nó sẽ cứ thế nếu không có các ngã rẽ và hắn không thể bước tiếp đc nữa. Em nói là em phải rẽ thôi, con đường của em là đây cơ, và rồi em bước đi thật mạnh mẽ.

Hắn đứng lại, một mình cô độc, vẻ ngạo mạn trước đây dã mất. Phía trước là j hắn đâu có nhìn rõ. Quay lại sau lưng, con đường vẫn đẹp nhưng thiếu em. Hắn cứ đứng đó mặc kệ gió mùa đông thổi và mang một hy vọng ngày nào đó em quay trở về.


Trong một ngày nắng mùa đông đẹp này, hắn đã quyết định phải bước tiếp con đường mình đã chọn. Hắn đã đứng dậy và nhìn thấy bầu trời xanh đó. Và giờ đây hắn phải sống vì những đam mê khác, hy vọng khác. Tất cả những j về em hắn sẽ đóng gói lại cất vào một góc nào đó để đôi khi nhìn lại thấy rằng trên con đường của hắn cũng đâu chỉ toàn chông gai, lồi lõm.

Và biết đâu đấy! Con đường mà hắn chuẩn bị bước vào, có một thứ hạnh phúc thật sự đang chờ đợi hắn.

Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.