Dành một buổi chiều chỉ để ngồi đọc hết mấy chục cái entry của em, chỉ thấy mình tồn tại trong vài dòng ngắn ngủi... Rồi anh lại viết. Anh tưởng anh đã không còn gì để viết về em ... khi em của ngày hôm nay đã không còn là em của ngày hôm qua nữa rồi ... ! có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ quên được một người ... cho dù anh có cố quên ... biết viết gì về em đây .. khi anh chẳng bao giờ hiểu hết được trái tim của em ...vốn chẳng bao giờ thuộc về anh ... ? anh chẳng buồn ... cũng chẳng khóc khi hai đứa mình gần như thành hai người xa lạ ... mà anh chỉ trách số kiếp thật ... thật nhiều ... duyên số đã cho anh gặp em, để rồi phải chia lìa trong tiếc nuối... entry buồn anh viết tặng em lần cuối cùng rồi ... sao hôm nay anh lại phải viết thêm một entry cuối cùng dành cho em thêm một lần nữa ... anh chẳng hiểu sao quên đi một người vì sao lại khó đến vậy ... ước gì cho anh thêm một điêu ước ... anh sẽ ước được một lần .. hai đứa chẳng gặp nhau ... như vậy tốt hơn ..phải không em ... ? chẳng lẽ những gì thoáng qua thôi ... mà lại có thể mãi mãi ..chẳng thể mờ dần trong kí ức của anh ... còn em ... với em ... anh chắc chỉ là một kẻ qua đường ...dừng chân lại vơ vét chút yêu thương cặn bã .. rồi lại lặng lẽ bước đi mà chẳng một lời chào tạm biệt ... ! và ngày hôm nay ... anh cũng không còn là anh của ngày hôm qua nữa rồi ... chút yêu thương cặn bã của em ngày xưa đã làm cho anh thay đổi .. thay đổi nhiều lắm ... nhưng chỉ có một sai lầm của anh là mãi mãi ... anh không thể sửa chữa được ...đó chính là anh đã thật sự yêu em ... chẳng biết đến bao giờ ... anh mới có thể quên được em .. mới có thể xóa dần hình bóng em khỏi trái tim anh ... đến bao giờ đây .. ???
Anh mông lung nghĩ về một điều gì đó trước mắt ...Dù chỉ là ảo ảnh thôi _ Một ảo ảnh mà Anh không dám chắc mình sẽ có thể tìm thấy ....Không dám chắc là tìm được đúng ......Nhưng Anh vẫn nghĩ về _ Có lẽ để tự an ủi mình .....Quay đầu nhìn lại hơn 20 năm với biết bao kỉ niệm vui buồn của Tình Yêu _ Anh đón nhận và dành tặng bằng trọn vẹn trái tim mình cho những người Anh thương yêu .....Chỉ có duy nhất một điều mà đến giờ phút này Anh không thể nào lí giải nổi _ Người với Người còn dối gian nhau ......Trải qua biết bao vị cay nồng _ Và nếm trải biết bao vị ngọt của nó ....Vậy mà cho đến giờ phút này Anh chưa đi được đến cái đích cuối cùng của mình .......Dù trái tim đã chân thành lắm .....! Anh viết cho em _ Người Anh chưa biết sẽ và bao lâu nữa mới được gặp _ Mà biết đâu đã gặp và lướt qua bước chân nhau .....Chẳng biết thì sao ......Anh muốn một lần tim mình mở ra rồi mãi mãi không bao giờ khép lại ....Cứ mãi cùng Ai đó đi về phía trước.....Dù nó có ra sao ?? .....Anh chẳng muốn tim mình mệt mỏi với trò chơi ú tìm và kết thúc như một trò chơi ảo giác ......Đôi khi đi dưới Biển _ Lắng nghe trái tim mình nói _Anh biết rằng Nó muốn gặp Em lắm _ Người mà cho đến giờ phút này vẫn là ẩn số của cuộc đời Anh _ Nhưng Anh tin và luôn hi vọng rằng Em sẽ là Người cho Anh chỗ dựa vững chắc , một mái ấm đủ đầy và trọn vẹn _ Và Cho hơn thế nữa là Sự Cảm thông .......Anh ước được cùng Ai đó hòa mình vào với sóng , với gió , với mây trời . Cùng em trải qua cái nóng nắng gay gắt của Mùa Hè hay cái lạnh tê mình của Mùa Đông , và thoang thoảng hương nồng của cây , lá Mùa Xuân .....Đi bên nhau đến những giây phút cuối cùng ........
....Anh biết mình đã chờ đợi lâu thật lâu mới gặp Em _ Biết sẽ tập cho Mình tính Kiên Trì _ Nhưng Anh sẽ gửi vào đất trời tất cả những lời Tim khắc Khoải _ Cho một sự chờ đợi mà cuối cùng Anh sẽ rạng ngời cùng Nụ Cười _Anh Tin và Luôn Tin Là Như Thế Phải Không EM _ Người Anh Chưa biết ??
-Ngủ ngon anh nhé -uh -Nhớ ngủ ngay đó -Uh -Đêm ngủ ko được đạp chăn ra đấy - Hỳ ,anh bik rùi mà ,em cũng ngủ sớm đi cho khoẻ nhé ! -Em hok ngủ đâu ,chẳng mún ngủ tí nào , ngủ rùi sẽ không được tám với anh nữa , mún nói chịn với anh mãi cơ ! -Thui nè , gần 1h sáng rùi kò , ngủ đi ,ngốc ạ ! -Ước gì giờ này được ở bên cạnh anh nhỉ , hjx ,mún được ôm anh quá , seo em lại iu anh nhìu thía hem bik ^_^, hok bik đâu ,bắt đền anh đó ! -Đền cho ngốc nà , :-* chụt :-* chụt .. chịu chưa , hi hi - Ghét anh quá .. :">
- Em! - ... sao anh? - Một năm nữa em còn yêu anh chứ? - Chỉ một năm nữa thôi sao? Sao ít thế? Em mãi yêu anh mà! - Không! E chỉ cần trả lời trong 1 năm nữa thôi! - Uh! E vẫn yêu A! - Thế 2 năm nữa em có yêu anh không? - Anh nói gì lạ thế? Lại nói linh tinh rồi! - Không! A không nói linh tinh đâu. Anh hỏi thật đấy, em cũng phải trả lời thật cơ. - Tất nhiên rồi! E đã yêu A thì sẽ yêu A đến sức cùng lực kiệt chứ! - Vậy 5 năm nữa? - Rồi rồi! E cũng vẫn yêu A! Mà sao hôm nay anh lạ thế? Toàn nói những chuyện đâu đâu. - Uhm... - Đừng nói như thế nữa anh nhé! E yêu A mà, em chỉ muốn yêu và ở bên cạnh anh thôi. - ... Anh! Em thích hoa hồng trắng. Vào một dịp đặc biệt sau này, anh sẽ tặng em nhé? - Được mà, nhưng cần gì phải đợi đến dịp gì! Anh tặng em bây giờ cũng được. - Không không! Sau này vào một dịp đặc biệt mà, không phải bây giờ. - Uh thì sau này... A à! A biết là E yêu A nhiều lắm không! E sẽ yêu anh đến hết đời! - E đừng nói thế! E sẽ không thể yêu A đến hết đời E được đâu! - Tại sao chứ? - Vì em là con gái , hi hi - Con gái àh? Ghét ! Thế còn anh? A có yêu E không? - A sẽ yêu E đến hết đời A. - Làm sao thế được? Vừa nãy anh vừa bảo là em không thể mà, làm sao A có thể làm được chứ? - Không, A làm được. Chỉ có em là không thể thôi - Hôm nay A đúng là lạ lắm! Có chuyện gì vậy? A nói cho E biết đi? - Không! Có gì đâu mà! Chỉ là... A yêu E thôi . ^-^ !
-Em ! -Sao anh pm em mãi không trả lời? -"Em không để ý" -"Em bận..." - Em không muốn nói chuyện với anh nữa hả ! ..... - Hjx , sao vậy em ? - Em đâu rồi???
- "Nhưng....em không còn yêu anh..." ........................................................................
Cần tay níu để thấy em còn gần ... Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng... Đành thôi....Anh vẫn phải bước đi...Không ngoảnh lại...Không có ai níu kéo anh ở lại...mưa nhẹ rơi...
Anh đã từng yêu Em, yêu bằng tất cả mọi thứ Anh có được. Những tháng ngày ở bên nhau xưa ấy luôn tràn ngập tình yêu trong anh và em: Đi cùng em lang thang trên những con đường đầy nắng, lá vàng rơi, hay ngồi ở dưới gốc cây với hai trái tim hòa chung nhịp đập.
Tuy không nói được nhiều nhưng Anh và em dường như đều hiểu, chỉ cần được ngồi cạnh nhau, nắm lấy tay nhau, lắng nghe từng hơi thở là cũng hạnh phúc lắm rồi.
Trở về nhà cái cảm giác ngập chìm trong hạnh phúc ảo ảnh làm Anh không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ nhiều. Và rồi, những hiện thực đời thường đã cho Anh hiểu rằng cuộc tình này sẽ chỉ có một người đi đến cuối con đường, Anh mơ hồ nhận ra em đang rẽ sang một ngã khác. Nhẹ nhàng bước đi Anh cũng chỉ nhìn theo mà không cần níu giữ.
Xa Em rồi. Đôi khi nghĩ về quá khứ Anh tự hỏi tại sao mình không khóc. Nhưng Anh biết khóc cũng chẳng để làm gì. Ta đến với nhau nhẹ nhàng tình cờ thì chia tay cũng nhẹ nhàng thôi.
"Cuộc đời con người ta có nhiều ngã rẽ: Có những con đường sẽ đưa ta về mái nhà bình yên, cũng có những con đường dù có đi cũng chỉ là ngõ cụt. Anh hiểu và không níu kéo, thực ra níu kéo là vô ích khi con đường Em chọn không còn là con đường có Anh đi. Tuy nhiên, thời gian không làm xoá đi những tình cảm mà Anh đã dành cho Em. "
Anh yêu Em nhè nhẹ như hơi thở, tình yêu ấy không dồn dập mà Anh chỉ có thể cảm nhận được nó... những lúc trái tim chợt thắt lại… những lúc Anh không muốn bước trên đường một mình.
Em từng hỏi Anh cái gì là khoảng cách lớn nhất giữa hai ta... là con đường ngập tràn nắng vàng và lá đỏ ấy đấy em ạ. Em không hiểu hay Em cố tình không muốn hiểu. Anh vẫn yêu Em, nhưng cuộc sống không cho phép Anh dừng lại, không cho phép Anh đứng mãi trên con đường ấy để thở dài.
Có bao giờ Em biết Anh nhớ Em, Anh lang thang từng con phố, Anh đi đến những nơi mà biết đâu trên con đường số phận em vô tình ngang qua, dù chỉ ngang qua thôi. Anh không muốn gặp, đối diện với em nhưng lại muốn nhìn thấy em đi ngang qua Anh. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy... trái tim Anh sẽ ấm hơn lên rất nhiều.
Con người đôi khi thật là buồn cười, cứ nuối tiếc những điều trong quá khứ, dù sao thì trăng hôm nay cũng đã khác trăng ngày hôm qua rồi, có chăng chỉ là hình ảnh của mặt trăng trong tiềm thức của ta là không hề thay đổi. Có phải Anh đang nhớ em hay Anh đang bắt mình phải nhớ em?
Những kỷ niệm cứ trói chặt Anh, nhưng cuộc sống không cho phép Anh ngừng lại, Anh phải bước tiếp, nước mắt có thể rơi nhưng kỷ niệm sẽ chẳng thể nào rơi trên từng con đường Anh qua.
Anh không muốn đánh mất cả tuổi trẻ, cả thời thanh xuân của mình vào những điều mà Anh không bao giờ có thể chạm tới, nên Anh sẽ quên dù lòng không muốn quên. Con đường Anh đi đã khác xưa rồi!
".....Cảm ơn Em!Cảm ơn tất cả những điều tốt đẹp trong cuộc đời này đã cho em 1 lần đi qua anh..." I still loving you ...
Khi anh hỏi em có cho anh cơ hội trở thành một phần cuộc sống của em không, em chẳng trả lời, nhưng để tay em nguyên trong tay anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã có câu trả lời rồi đó.
Khi anh đưa cho em tấm hình của anh để em vẫn thấy có anh ở bên lúc xa nhau, em lắc đầu chẳng nhận, nhưng sau đó em lại để anh cất hình vào túi em. Đâu cần phải nói ra, em đã hứa sẽ chỉ nghĩ đến anh kể cả lúc không ở bên anh rồi đó.
Khi anh ép em phải nói rõ tình cảm dành cho anh, em bảo em không quen nói những lời như thế, nhưng sau đó em lại nói em nghĩ thế rồi. Đâu cần phải nói ra, bấy lâu nay anh đã là mối quan tâm lớn nhất của em rồi đó.
Khi anh muốn đến nhà em vào một dịp đặc biệt, em nhất định không đồng ý, nhưng khi anh đến em đã mừng rỡ ra tận cổng đón anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã đánh dấu lên cánh cổng nhà em đây là nơi đã có người vào rồi đó.
Khi anh muốn làm một việc gì đó cho em, em bảo chẳng cần đâu, em tự làm được, nhưng có lần em lại bảo sao anh không tự động quan tâm xem em sống thế nào, sao mà cứ làm gì cũng phải hỏi trước. Đâu cần phải nói ra, em đã là của anh rồi đó.
Khi bỗng nhiên em giận, anh hỏi anh đã làm gì sai thế nhỉ, em chẳng nói. Đâu cần phải nói ra, anh là của em thì em thích giận lúc nào thì giận thôi, nhìn cái mặt anh là thấy giận rồi đó.
Khi anh vô tình bắt gặp những tin nhắn lạ, anh hỏi em thì em lắc đầu chẳng nói, gặng hỏi thì em bảo những cái đó chẳng có ý nghĩa gì. Đâu cần phải nói ra, xuất hiện những điều em không thể chia sẻ với anh rồi đó.
Khi anh vô tình biết em đi chơi, hẹn hò với người khác, anh hỏi em thì em trả lời lấp lửng. Đâu cần phải nói ra, đã có những chuyện của em nhưng không phải là của anh rồi đó.
Sau tất cả những gì kể ở trên, khi anh nói nếu anh ra khỏi cửa và không bao giờ quay lại nữa, em có giữ anh lại không ?... em không nói và cũng không giữ anh nữa...Đâu cần phải nói ra, sự im lặng của em đã là câu trả lời cho anh rồi đó.
Tớ cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa, Trong lòng tớ giờ này trống rỗng hay nói đúng hơn là chả muốn nghĩ nữa
Vậy là cuối cùng cái điều mấy tháng nay tớ dự cảm rồi cũng đến, Nhưng tớ không sock, bởi lẽ Cậu đáng được như thế, Tại sao tớ phải buồn và đau khổ khi biết cậu đã lựa chọn đúng, và dĩ nhiên sẽ rất Hạnh phúc. Sẽ chẳng có gì để nói nếu như tớ không đăng ký tham gia vào đội ngũ hỗ trợ thành viên của Sàn Nhạc, Và chỉ tại cái tính lười ăn của tớ, Dùng dằng không chịu đi ăn khi công ty đã hết giờ làm nên mới gặp được cậu đó thôi …Nhưng tất cả mọi chuyện, Cho tới giờ phút này tớ không hề hối hận, Khi gặp cậu như tớ đã nói, cs của tớ có lẽ thay đổi rất nhiều theo chiều hướng tích cực, Nhờ cậu đấy
Trước đây đã suy nghĩ rất nhiều, thời gian này tớ luôn được gặp cậu, Được nhắn tin mỗi ngày, Vui, và tớ thích nhất khi nghe cậu nói “củ chuối” , và bắt chước giọng Nghệ An . Tớ biết, Đáng lẽ ra cậu đã có thể HP sớm hơn, Nhưng một phần cũng lỗi tại tớ, Tớ biết lắm chứ, Cậu rất đau khổ và phân vân, Thà cậu để cho tớ chấp nhận cái đau khổ ngay từ đầu, Như thế với tớ không thể nói là tốt hơn được, Nhưng với cậu, Có lẽ cậu sẽ bớt đi những lần lo lắng, bớt đi những giọt nước mắt mà tớ biết rằng tớ không xứng đáng được như thế.
Nhiều lần tớ định nói ra cũng giống như cậu, Tớ phân vân, Cho đến giờ tớ mới thấy mình sai, Tớ phân vân vì cái gì, Vì cậu sẽ HP sao, Tớ thật là ngớ ngẩn, Tớ hận bản thân mình. Tớ biết có người thức cả đêm cùng tớ, tớ biết có người sốt sắng khi biết tớ bị cảm, và điều cuối cùng tớ biết, Bức thư tớ đang cầm trên tay, thực sự có rất nhiều giọt nước mắt của cậu, Cho tớ ư? Không, Tớ không đáng được như thế, Quen nhau đã hơn nửa năm nhưng tớ chưa bao giờ đem lại cho cậu một ngày HP, tớ tự hỏi mình đã làm đc gì? Và câu trả lời là con số 0. Ngoài những sự lo lắng và nước mắt mà cậu phải nhận từ tớ .
Cũng trong thời gian qua tớ háo hức nhận quà của cậu, Ngay lúc này tớ mới hiểu câu nói của cậu khi tớ không lấy đc quà của cậu từ 1 người bạn : “Có lẽ ông trời không muốn” . Tớ đã tiếc đến chừng nào và đếm từng ngày để cho Tết chóng qua, để rồi hôm nay nhận được, Tớ lại bỗng nghĩ, giá như đừng bao giờ nhận được nó, Tớ…Tớ xin lỗi lại nói lung tung rồi, Nhưng nếu không có nó tớ chẳng bao giờ nhận ra rằng Chính bản thân tớ đã ép buộc cậu vào những cái mà do ảo tưởng tớ tạo ra, Tớ thực sự bế tắc và cậu lại không muốn tớ bị tổn thương chút nào. Tớ không hề biết rằng sau mỗi lần nói chuyện với tớ, Tớ nhận lấy niềm vui và Cậu nhận lấy những đêm suy nghĩ, lo lắng cho tớ và lại khóc, Cậu hi sinh vì tớ quá lớn, bù lại tớ chẳng thể đem lại cho cậu được điều gì cả .
Những ngày mới gặp nhau, Tớ cũng chưa bao h nghĩ rằng tớ dành quá nhiều tình cảm cho cậu, Khi đột nhiên Anh ấy bắt cậu lựa chọn, Cậu khóc, Tớ cũng khóc, Cái tình cảm bấy lâu nay nó đã vượt xa mà đáng lẽ ra tớ phải nhận ra từ lâu lắm, Cậu không hề có lỗi bởi khi quen nhau, cậu đã kể cho tớ nghe rất nhiều về anh ấy, những dự định, Và khi bạn bè tra khảo tớ chuyện với cậu, Tớ đã bỏ hàng giờ để thanh minh cho bọn nó, Nhưng bây giờ tớ biết tớ sẽ chẳng bao giờ được như bạn bè nói, cậu nhỉ . Với Tớ cậu luôn là một người có thể chia sẻ mọi thứ từ trên trời dưới biển, Tớ chỉ mong cho những giờ học kết thúc nhanh để được Online, Được thấy Nick cậu sáng, Rồi những biếu tượng quen thuộc cho tớ …
Ngày hôm nay cuối cùng rồi cũng phải bắt đầu, Đêm qua tớ cũng không thèm ngồi bên máy nhiều bởi tớ biết cậu cũng sẽ không Online, Cũng không còn ai nhắc đi ngủ sớm nữa, Mọi hôm điện thoại của tớ đổ chuông nhiều lắm, nhưng sao hôm nay, nó im re a`, Bạn bè cũng chắc đang miệt mài với những kỳ thi, và cậu, có lẽ giờ đây lại khóc nhè, Không thèm nhắn tin cho tớ nữa đâu, Dường như mọi chuyện đều là do ông trời sắp đặt, và tớ chẳng níu kéo được điều gì nữa, Những tin nhắn của cậu từ thời mới quen nhau, tớ giữ gìn thật kỹ nhưng tớ lại mất sim, làm lại đồng nghĩa với bắt đầu một con số 0, mất hết tin nhắn mà bấy lâu nay tớ cất giấu, Chắc ông không muốn tớ phải sống trong cái nuối tiếc ấy. Chưa bao giờ tớ thấy mình yếu đuối đến như vậy, Nhưng cũng chính hôm nay tớ mới thấy mình thật mạnh mẽ, tớ đã khóc 1 lần thì hôm nay tớ cũng khóc, hj` , cái đó không vấn đề gì cả, nhưng tớ sẽ không uống rượu, không lang thang, tớ sẽ cố gắng làm những gì tớ đã hứa với cậu .
Hôm nay tớ không nhắn tin cho cậu, tớ không Online để lên Sàn nghe cậu hát, Không làm gì cả, Ngày hôm nay lại trở về nguyên vẹn như những tháng tớ chưa quen cậu, miệt mài với những bài tiếng anh và các đoạn mã web, Nhưng có điều tớ không thể biết được là có cái gì đó, thiếu lắm, dù tớ đã cố mở nhạc rất to, cố gắng nhắn tin cho bạn bè để lấp chỗ trống và tự nhủ rằng: Ngày hôm nay, sẽ chóng qua!. Tớ phải tự cố gắng, thực sự cố gắng, thế thôi!
Ngốc này Tớ thực sự đau đớn khi biết tớ sẽ không có thêm cơ hội nào nữa, Nhưng những thời gian qua là quá đủ đối với tớ, Cậu thì khác, cậu đừng nghĩ cho tớ nhiều mà hãy dành một chút cho bản thân, Tớ chỉ ghé ngang đời cậu, có lẽ để thử thách cậu và anh ấy, Tớ tin sau lần này, Anh ấy sẽ hiểu và hai người sẽ lại HP như xưa. Chắc tớ sẽ không bao giờ quên được hình dáng của cậu, xinh xắn và đáng yêu như thế, Tớ không thể quên được những nụ cười và những khoảng im lặng khi 2 đứa nói chuyện điện thoại hay qua Yahoo, Tớ sẽ chửi đứa nào dám chat với tớ mà dùng các Emotions của cậu, Tớ muốn giữ một cái gì đó riêng của cậu, và chỉ có tớ mới biết được, nó đặt ở đâu trong tớ. Tớ chỉ xin cậu 1 điều, đừng bắt tớ phải gỡ bỏ Avatar ở Nick, Bởi lẽ đó là những gì cuối cùng tớ có thể cảm nhận được rằng Thế giới của tớ, luôn luôn có bóng hình cậu.
Năm nay năm cuối rồi, tớ muốn dành nhiều thời gian hơn cho các tài liệu cũng như đồ án, Có thể một ngày không xa, tớ sẽ vô tình quên mất số Fone của cậu, dòng đời và dòng người bắt tớ thay đổi, nhưng cũng như cậu tớ sẽ không bao giờ quên cái trên Ty Ngốc, quên hình dáng và đặc biệt có nụ cười rất duyên của cậu. Sỡ dĩ tớ nói vậy vì tớ quyết định sẽ không liên lạc với cậu nữa, cậu hẹn tớ khi nào xem cậu như là 1 người bạn thì hãy liên lạc với cậu, Người ta nói rằng “Không có tình yêu nào giảm xuống được tình bạn” Và cho dù nếu tớ liên lạc với cậu thì tớ cũng nói dối đấy thôi, Tớ không thể vô tư nói chuỵên với cậu như 2 người bạn, tớ đã phạm sai lầm 1 lần, Tớ không thể bắt cậu lại đau khổ, Và vì không muốn lừa dối cậu, lừa dối bản thân tớ, Cho nên tớ nghĩ, Cậu đừng bao giờ chờ tớ liên lạc, vì điều đó là không có, và đồng nghĩa với việc, trong tớ luôn có một “Ngốc Yêu”, Tớ sẽ sống cho chính bản thân tớ, cho gia đình và cho một ai đó đang ngày đêm cầu mong tớ hạnh phúc, Như vậy cuộc sống với tớ không có gì phải hối hận,
Tớ định sẽ không gửi lá thư này cho cậu đâu, vì gửi cũng chẳng để làm gì cả, chỉ khiến cho cậu thêm suy nghĩ, nhưng tớ lại nghĩ khác, Có lẽ đây là lần cuối cùng tớ có thể tâm sự cùng cậu, Người mà bấy lâu nay tớ luôn tin tưởng và vô cùng yêu quý, Những điều cần nói tớ đã nói ở trên, Chỉ mong cậu hãy đừng bận lòng với tớ, Đừng nhớ tới tớ nữa, Hãy cố gắng vun đắp tình yêu cho cậu,
Anh ấy sẽ cùng cậu thực hiện những dự định mà có lẽ tớ cũng chưa một lần dám nghĩ tới nó sẽ đến với mình, Tớ vui vì cậu luôn tin tưởng ở tớ, Và vì thế chuyện cậu hứa sẽ hạnh phúc bên anh ấy cũng phải cố thực hiện đấy, Nghe chưa!
Sau này, có thể tớ gặp lại cậu, cũng có thể không, Nhưng cậu hãy luôn nhớ rằng, Luôn sống vui vẻ và Không được khóc nhè đâu đấy, Tớ sẽ thành đạt, uhm! chắc chắn rồi, Như lời tớ hứa với cậu, Cuối cùng tớ chúc cậu sẽ tìm lại được cảm giác bình yên và hạnh phúc với Người ấy như thời gian cậu chưa quen tớ. Tớ sẽ buồn bấy nhiêu đó thôi, Tớ thì chả sao, Nhưng chỉ không yên tâm về cậu thôi Ngốc ạ, Không có tớ, cậu cũng phải kiên cường, Đừng khóc nhè nữa nhé. , Như ở trên tớ đã nói, tớ sẽ sớm quen với cảm giác này mà Một lần nữa, Tớ muốn nói câu này, Tớ yêu cậu! Ngốc ạh
Nắng mùa đông tuy không rực rỡ nhưng vẫn đủ để sưởi ấm, làm vạn vật trở nên long lanh hơn, đủ để xua đi sự giá lạnh trong những ngày Đông lạnh giá.
Cũng đã lâu rồi kể từ ngày hắn để em ra đi.và cũng đã lâu rồi nụ cười không xuất hiện trên gương mặt hắn. Nhưng hôm nay là một ngày thật đặc biệt đối với hắn, hắn đã tìm lại được chính nụ cười mà hắn nghĩ sẽ không bao giờ có được nó nữa .
Huân hoan trong niềm hạnh phúc đó. Bất chợt hình ảnh của em lai hiện ra trong đầu hắn, hắn lại nghĩ về em . Ngước lên bầu trời kia tuy không xanh thăm thẳm như những ngày đầu hắn gặp em nhưng cũng đủ xanh để hắn vẫn còn thấy cuộc sống này còn chút hương vị.
Phải, “mỗi người đều có một con dường để đi” nhưng liệu có lựa chọn được không hay đó là Định Mệnh. Hắn không bao giờ tin vào Định mệnh hay số phận trong cuộc sống. Thế mà từ khi gặp em hắn bị lung lay bởi niềm tin đó.
Hắn đã nghĩ số phận đã cho phép hắn gặp em và thấy cuộc sống này tươi đẹp hơn. Đến bây giờ hắn nghĩ có khi Định mệnh là đúng, Hắn đã không thể lựa chọn được con đường mà hắn muốn đi. Hắn đã được cùng em trên một con đường ngắn thôi nhưng được trải đầy hoa, cùng sắc nắng mùa thu dịu ngọt. Nó sẽ cứ thế nếu không có các ngã rẽ và hắn không thể bước tiếp đc nữa. Em nói là em phải rẽ thôi, con đường của em là đây cơ, và rồi em bước đi thật mạnh mẽ.
Hắn đứng lại, một mình cô độc, vẻ ngạo mạn trước đây dã mất. Phía trước là j hắn đâu có nhìn rõ. Quay lại sau lưng, con đường vẫn đẹp nhưng thiếu em. Hắn cứ đứng đó mặc kệ gió mùa đông thổi và mang một hy vọng ngày nào đó em quay trở về.
Trong một ngày nắng mùa đông đẹp này, hắn đã quyết định phải bước tiếp con đường mình đã chọn. Hắn đã đứng dậy và nhìn thấy bầu trời xanh đó. Và giờ đây hắn phải sống vì những đam mê khác, hy vọng khác. Tất cả những j về em hắn sẽ đóng gói lại cất vào một góc nào đó để đôi khi nhìn lại thấy rằng trên con đường của hắn cũng đâu chỉ toàn chông gai, lồi lõm.
Và biết đâu đấy! Con đường mà hắn chuẩn bị bước vào, có một thứ hạnh phúc thật sự đang chờ đợi hắn.
Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.
Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.
Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, hai tháng, à không, chính xác là 1 tháng và 14 ngày. Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu, mình đã ko còn là của nhau.
Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ.
Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: "Vì sao anh lại yêu em ?".
Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh không nhận ra.
Em mang đến một cái gì đó rất khác với anh trước đây. Trước đây của anh chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà phê với lũ bạn, lâu lâu anh em tụ họp lại lai rai. Hết! Nhiều khi anh thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường. Nhưng làm gì bây giờ? Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để em vui, làm sao để em yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa. Em hài hước, về khoản này là giống anh nhất. Còn lại, em khác anh hoàn toàn. Thật thế!
Em trẻ con làm anh nhiều khi phát bực, em nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ. Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên em, anh muốn mình thật mạnh mẽ, thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại trong em. Nhưng... bao nhiêu cho đủ ?
Nhớ có lần em muốn mình phải làm cái gì đó thật lãng mạn. Thế là hai đứa gửi xe, đi dạo bộ. Đang đi, bỗng em reo lên:
"Tối nay có trăng kìa anh!"
Bất giác anh nhìn lên, ừ nhỉ, có trăng, sáng thật. Rồi nhìn sang em, vẫn còn vui sướng vì cái sự phát hiện ra trăng của mình, như thể trên đời này chỉ mình em thấy trăng thôi. Em là thế, ngộ nghĩnh, có thể vui vì một điều gì đó rất bình thường. Nhiều khi đến kỳ lạ. Cứ thế em cuốn anh theo, một cách tự nhiên, anh nhận ra rằng mình càng yêu em hơn. Nhưng ngu ngốc thay, anh không nhận ra rằng em cũng thế.
Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy anh cảm thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy anh mới biết yêu và được yêu thật kỳ diệu...
Em luôn hỏi:
"Vì sao anh luôn ấm mà em lại lạnh thế?"
Có lẽ vì mình yêu nhau khi mùa đông. Tay em lúc nào cũng lạnh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được. Mỗi lần như thế em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được ấp trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp!
Em không biết uống cà phê, thế là mỗi lần mình đi uống nước, anh lại tập cho em uống. Anh đút từng muỗng, em nhăn mặt như con nít uống thuốc vậy, nhìn rất đáng yêu. Anh không biết rằng em chịu tập uống nó vì anh, vì anh rất thích uống cà phê, vì em muốn được cùng anh thưởng thức vị nồng và ấm sực của nó khi mùa đông về. Cho đến lúc này anh vẫn không nhận ra là em cũng rất yêu anh.
Anh không nhận ra...
Nên anh đã để em ra đi...
Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi. Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh, yêu rất nhiều. Anh đã tự mắng mình như một thằng ngốc! Vì anh đã không tin tưởng vào tình yêu của em. Anh bắt em phải chờ đợi để xác định lại tình cảm của mình. Nhưng đã yêu thì xác định gì nữa.
Em mệt mỏi!
Cũng đúng thôi, vì anh không có lòng tin vào tình yêu này, anh đã trở nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa...
Ngày mình chia tay Trời vẫn còn đông... Đông cho trời và đông cho lòng người...
Tình cờ thay, hôm nay, anh lại gặp em ở một quán cà phê mới mở. Anh mới nhớ ra rằng ngày trước em có sở thích khám phá những quán nước mới và thích đi một mình. Anh không hiểu vì một mình thì buồn lắm, em chỉ cười vì chính em cũng không hiểu được cái sở thích kỳ quặc ấy của mình.
Em vẫn thế, vẫn mái tóc đen dài để tự nhiên, vẫn cái áo cổ lọ màu cam chói chang mà em bảo mùa đông u ám nên phải mặc những màu tươi như thế, nhưng anh hiểu còn một lý do nữa là vì em sợ nỗi buồn, sợ sự cô độc...
Nhưng hôm nay, cô nhóc vẫn mảnh khảnh, bên chiếc bàn nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài giọt mưa. Bất giác anh muốn đến lau cho em, nhưng sựng lại, ừ nhỉ, đâu có được, mình đã để em đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi.
Em đang lơ đãng nhìn đi đâu đó, không phát hiện ra anh. Phải suy nghĩ một hồi lâu, anh quyết định sẽ đến chào em, cái cảm giác là những người xa lạ làm anh thấy khó chịu. Vừa dợm bước, anh đã thấy em đứng lên, mỉm cười rất tươi, nụ cười dành cho một ai đó sắp bước vào.
Một chàng trai. Sao lại như thế? Phải rồi, mình chia tay rồi mà! Em tìm hiểu và yêu một người mới cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi!
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những giọt nước trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh!
Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!
Rồi hai người đứng dậy, hình như phải đi đâu đó. Bất giác, anh muốn chạy đến và níu tay em lại, bất giác anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như cái thằng mà mấy tháng trước đã để em ra đi...
Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh hiểu và nhận ra nụ cười đó.
Em đi rồi, ngồi một mình trong quán, lại bất giác, anh tự hỏi:
"Không biết em đã uống cà phê được chưa?"
Và bất giác anh lấy điện thoại, vào danh bạ, tìm đến tên em. Nhưng đâu mất rồi nhỉ?
thực sự phải buông thôi........bởi vì a đã mệt nhoài......bước chân a nặng trĩu .......cánh tay đã mỏi nhừ......theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của e....
và giờ đây a đã tự nhủ với mình rằng a đã sẵn sàng rồi....sẵn sàng cho cái việc mà a nghĩ a sẽ chẳng bao h làm được đâu.......đó là buông tay và ra đi.....
cái cảm giác mất mát này đã làm a thực sự đau dớn......hằn học và bật khóc......những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể........đau và nhức......như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm.....
nhưng có mấy ai hiểu cho a?
buông tay e ra là sẽ không nắm tay e nữa......cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa....như thế a sẽ ngã, nhìn a ngã e có xót xa không?
buông tay e ra nghĩa là không còn có e.......là mất đi e.....mất đi cái hơi thở của những ngày wa......có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân.......nếu a chết e sẽ khóc chứ?
buông tay e ra......nghĩa là khi a quay sang bên cạnh để tìm kiếm 1 bờ vai,1 vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì a sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi.......e sẽ chạnh lòng khi a co ro chứ?
buông tay e ra.....là để e ra đi.....e sẽ rời xa a....không còn là của riêng a,sẽ không bao h được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của e nữa.....e sẽ đem cho người khác đúng không?
từ bây giờ ....
a sẽ học cách chịu dựng 1 mình.......những nỗi đau, những trăn trở....
a sẽ học cách bước đi 1 mình.......không có chỗ dựa nào cả.........
a sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính a.....
sẽ lấy những khỏang cách ngắn ngủi được bên e làm động lực...... a sẽ không cô độc trong những kí ức đấy đâu.....
sẽ có 1 ngày e quay lại và nắm lấy đôi bàn tay này chứ?
sẽ có 1 ngày e giật mình và e sẽ đuổi theo a chứ?
sẽ có 1 ngày e nhận ra e không thể sống mà không có a chứ?
sẽ có 1 ngày nào đó e hiểu rằng e đã làm tổn thương a chứ?
khi đó.........e hãy tự nhủ với mình rằng a buông e ra để e đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và a đã đau dớn biết chừng nào khi nhận ra rằng hạn phúc ấy không ở nơi a......!
a biết mà, cái j vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao h là của mình cả......nhưng a vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả.......a ngu ngốc lắm mà.....
hết rồi ...
tất cả đã kết thúc ...
như 1 giấc mơ thật dài vậy ...
người ta nói trong mỗi con người đều có 1 trái tim....được chia làm 1 phần....1 phần để yêu thương và 1 phần nữa là để thù hận....và cũng bởi người ta đã quá yêu nhau nên mới thù hận lẫn nhau ... fải chăng khi không thể có được tình yêu, người ta mới thù hận để xoá nhoà cái gọi là thương yêu ??? sợ lắm cái cảm giác phải ghét 1 ai đó...... nhưng vì quá yêu mà thế thì càng đáng sợ hơn......e sẽ ghét a chứ ? sẽ căm ghét a ? a chẳng thể biết được nữa......a đã rất yêu e cơ mà, yêu hơn mọi thứ a có.....mà đúng hơn e là tất cả những j` a có.....
a sợ rằng phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm wa......
sợ lắm những đêm nhớ e.......nước mắt lại ràn rụa .......lại choàng tỉnh sau những cơn ác mộng về e..... sợ lắm khi mà đau đớn của a hoà cùng với nhớ thương......để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là 1 lần đau đớn đến xé lòng....... hạnh phúc là gió cứ phảng phất........ hạnh phúc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó........ a muốn là gió ... nhưng a vẫn mãi là cỏ dại ... đừng dẫm lên a nữa ... đừng dẫm lên hạnh phúc của a ... hạnh phúc ấy mong manh dễ vỡ lắm...... hãy cho nó chút bình yên ... cỏ của a đau và mệt mỏi ... cứ như thế này cỏ sẽ chết mất ... a sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác ôm e trong lòng và cảm nhận hơi ấm của e ... nó làm a mềm nhũn, làm a tan chảy trong niềm hân hoan rằng e đang là của a ... a sẽ nhớ từng lời nói yêu thương và ngọt ngào nơi e ... e có nhớ không ? tai sao lại cho người ta hy vọng rồi lại tước lấy nó? tại sao lại cho người ta hạnh phúc rồi lại rời bỏ hanh phúc ấy khi mà nó chưa 1 lần trọn vẹn? tại sao ??? tại sao lại như vậy ???
nói nữa nói mãi cũng chẳng bao h biết được câu trả lời đâu ... nhưng ít ra bây h a cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi ... nhìn e buớc đi và ngửa mặt lên trời cho nước mắt chảy ngược vào lòng nhé ...
Người ta nói muốn có trái tim người khác thuộc về mình thì phải đem trái tim của mình ra trao đổi ...Anh cũng đã làm vậy ..Nhưng sao.....Vẫn không có được trái tim em !!Anh mãi chỉ yêu minh em