Skip navigation.

Log in | Sign up

VINAPNT'S BLOG

"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

A Song For Lady

Bài học trên trảng cỏ

Ngày kia, một thầy giáo và học viên của mình cùng ngồi nghỉ dưới tán cây lớn, gần đó là trảng cỏ rộng. Chợt người học viên hỏi: “Thầy ạ, em cảm thấy rối trí trong việc làm sao tìm được người bạn đời như ý muốn. Thầy có thể giúp em chăng?”.

Thầy sau một lúc im lặng nói: “Ừm, câu hỏi khá khó nhưng cũng đơn giản…”

Học viên ngạc nhiên: “Vậy là sao hả thầy?”

Thầy bèn nói: Hãy nhìn kia, trảng cỏ rộng lớn ấy. Bây giờ em ra đó, băng qua nó nhưng nhớ là không được quay đầu lại, chỉ tiến thẳng tới trước thôi. Trên đường đi em cố tìm xem có cây cỏ nào xinh đẹp thì nhổ lên và đem về cho thầy. Chỉ một cây cỏ thôi, không phải nắm nhé. Giờ thì đi đi.

Học viên: Dạ được. Thầy đợi chút nhé.

Ít phút sau…

Học viên: Em đã về…

Thầy: Ừ, mà này, thầy không hề thấy cây cỏ xinh đẹp nào như đã dặn trên tay em cả.

Người học viên: Trên đường đi, em thấy ít cây cũng gọi là xinh đẹp, nhưng em nghĩ rằng mình có thể tìm được cây đẹp hơn, vì vậy em đã không chọn. Cứ thế, và rồi em đi đến cuối trảng cỏ mà chưa chọn được cây nào cả. Và vì thầy dặn không đi ngược lại nên em đành về tay không.

Thầy: Đó là những gì xảy đến trong cuộc sống của chúng ta.

* Cỏ --> Những người ở quanh em.

* Cây cỏ xinh đẹp --> Người thu hút em.

* Trảng cỏ --> Thời gian.

Khi tìm kiếm một người để chung sống cùng nhau suốt đời, đừng luôn so sánh với những người khác và hy vọng mình sẽ kiếm được người tốt nhất. Vì như thế, em sẽ chỉ đánh mất thời gian quý báu trong đời, hãy nhớ rằng “Thời gian không bao giờ quay trở lại”. Thay vào đó, học cách chấp nhận con người của cô/anh ấy.

Cổ tích cho những hy vọng không thành


1. Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói :

- Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. hãy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.

Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng.

Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.



- Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.

Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân là tất cả. Và anh ra đi.

Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt.

Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu

- Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi.

- Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.

Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm thôi, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì buồn lắm. Bà nói :

- Tại sao con không yêu Mùa Xuân ? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại cho con hạnh phúc.

- Không mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.

Và họ ra đi.

Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rôì, bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh :"Ôi tại sao mình phải khóc chứ ? Mình còn rất trẻ, và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn ?"

2. Mặt trăng và Mặt Trời tranh cãi với nhau về Trái Đất. Mặt Trời nói : "Lá và cây cối, tất cả đều màu xanh". Nhưng Mặt Trăng thì lại cho rằng, tất cả chúng mang một ánh bạc lấp lánh. Mặt Trăng nói rằng, con người trên Trái Đất thường ngủ. Còn Mặt Trời lại bảo con người luôn hoạt động đấy chứ.

- Con người hoạt động, vậy tại sao trên Trái Đất lại yên ắng đến vậy ?- Mặt Trăng cãi.

- Ai bảo là trên Trái Đất yên lặng ?- Mặt Trời ngạc nhiên- Trên Trái Đất mọi thứ đều hoạt động, và còn rất ồn ào, náo nhiệt nữa.

Và họ cãi nhau rất lâu, cho đến khi Gió bay ngang qua.

- Tại sao các bạn lại cãi nhau về chuyện này chứ ? Tôi đã ở bên cạnh Mặt Trời khi Mặt Trời nhìn xuống Trái Đất, và tôi cũng đi cùng Mặt Trăng khi Mặt Trăng xuất hiện. Khi Mặt Trời xuất hiện, mọi thứ là ban ngày, cây cối màu xanh, con người hoạt đông. Còn khi Trăng lên, đêm về, mọi người chìm vào giấc ngủ.

Nếu chỉ nhìn mọi việc dưới con mắt của mình, thì mọi thứ chẳng có gì là hoàn hảo, trọn vẹn cả. Không thể đánh giá Trái Đất chỉ bằng con mắt của Mặt Trời hoặc Mặt trăng được. Cũng vậy khi đánh giá một con người, một sự việc nào đó, không thể nhìn từ một phía được...
3. Một hôm, Mặt Trời, Gió và Mặt trăng đến ăn tối tại nhà của bác Sấm Sét và cô Tia Chớp. Còn Mẹ của họ là Vì Sao thì ở nhà.

Mặt Trời và Gió rất tham lam, và luôn chỉ nghĩ đến bản thân mình. Trong bữa ăn, họ ăn rất nhiều và không nghĩ gì dến người mẹ đang ở nhà cả.Còn Mặt Trăng, mỗi một món ăn, cô lại để dành mang về cho mẹ một ít. Khi bọn họ trở về nhà, Vì Sao đã hỏi :

- Các con yêu quý, ở đó họ cho các con ăn những gì ?

- Con được ăn rất nhiều món ngon mẹ ạ, và con đã ăn hết tất cả phần của mình - Mặt Trời trả lời.

- Con cũng đã ăn rất nhiều mẹ ạ, ăn hết tất cả - Gió nói.

Còn Mặt Trăng, cô lấy tất cả những gì đã đẻ dành cho mẹ ra, dọn lên bàn và mời Vì Sao ăn. Và họ đã có một bữa ăn không chỉ đầy những thức ăn ngon, mà còn đầy cả lòng yêu thương nữa.

Vì Sao rất buồn vì Mặt Trời và Gió. Bà nói :

- Mặt Trời, con trai của ta. Con chỉ luôn nghĩ đến mình, chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình, mà chẳng bao giơ nghĩ đến người khác. Sau này sẽ không có ai muốn gần gũi và yêu quý con đâu. Con sẽ trở thành một con người nóng bỏng, gay gắt, để rồi tất cả mọi người, mỗi khi nhìn thấy con đều phải che mặt lại.

Còn con, Gió yêu quý. Con rất tham lam. Con luôn sống cho bản thân. Sẽ không có ai yêu quý con cả, và mọi người luôn tránh xa con.

Mặt trăng yêu quý của ta, con thật là một người chu đáo, ngoan ngoãn. Con sẽ trở nên trong sáng, mát dịu. Tất cả mọi người rồi sẽ yêu quý con.

Cuộc sống luôn vậy, luôn có sự vận động nhân quả. Cho và được cho luôn tồn tại song song với nhau.





4. Tia Nắng là một cô gái rất xinh xắn, dễ thương. Cô không đẹp cái vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu xa. Mà đó là cái vẻ đẹp bình dị, gẫn gũi. Lúc bấy giờ, có nhiều chàng trai để ý Tia Nắng lắm. Mặt Trời mạnh mẽ và ấm áp, chàng Gió kiêu ngạo và bướng bỉnh, Mặt Trăng nhẹ nhàng và gần gũi... Tất cả bọn họ đều mong có được Tia Nắng. Nhưng mỗi người đều thể hiện tình cảm của mình theo một cách riêng

Mặt Trời nóng bỏng, luôn mang lại cho Tia Nắng những điều bất ngờ, thú vị, những cuộc dạo chơi bên dòng suối, trên những sườn đồi, trong những cánh rừng đầy hương hoa... Bên mặt Trời, Tia Nắng luôn thấy yêu đời, yêu cuộc sống.

Mặt Trăng lại luôn mang cho Tia Nắng những phút giây nhẹ nhàng, êm đềm, thoải mái nhất. Bên Mặt Trăng Tia Nắng luôn có những phút giây để nhìn lại mình, để nhớ lại những gì mình đã làm, đã trải qua. Từ đó tìm ra ý nghĩa của cuộc sống.

Còn với chàng Gió. Gió kiêu ngạo và lạnh lùng. Gió sâu sắc và tình cảm. Với Gió, Tia Nắng luôn được nhìn thấy cuộc sống ở khía cạnh khác. Một cuộc sống nội tâm, một cuộc sống không phải toàn màu hồng như với Măt Trời, không nhẹ nhàng như với Mặt Trăng. Nhưng cô sợ Gió. Bởi vì cô biết Gió không bao giờ là của cô cả. Gió kiêu ngạo lạnh lùng quá, để không thể cất lên được tiếng Yêu.

Và kết quả thì có lẽ ai cũng biết rồi. Tia Nắng đã chọn cho mình Mặt Trời. Cuộc sống luôn vận động, luôn hướng về phía trước. Với Mặt Trăng, Tia Nắng chỉ có thể xem như một người bạn tốt, có thể trút những lo âu, phiền muộn, những khó khăn. Còn với Gió, có thể đó là một sự ngưỡng mộ, một sự đồng cảm, và cũng có thể là tình yêu nữa. Nhưng Tia Nắng đã không chọn Gió. Đơn giản bởi vì Gió quá kiêu ngạo, kiêu ngạo hay nhút nhát ? Yêu mà không dám thể hiện, hay không chịu thể hiện. Để rồi bây giờ, Tia Nắng luôn ở bên Mặt Trời, Mặt Trăng chỉ thỉnh thoảng gặp họ vào những lúc hoàng hôn. Còn Gió, ngày ngày vẫn lang thang, không nơi vô định. Gió đã đánh mất một thứ mà không bao giờ còn có thể tìm lại được nữa - TÌNH YÊU. Thời gian chẳng quay lại bao giờ.

Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó.


Ly và nước

Ly nói: "Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!"

Chủ hỏi: "Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"

Ly đáp: "Chắc vậy!"

Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.

Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi.
Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.

Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là 'an bài' của duyên phận.

Ly kêu lên: "Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!"

Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.

Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng ?

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

@Sưu tầm

Sợi dây tình yêu

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...

(Trang Hạ dịch, theo saycoo-ĐL)

GS Văn Như Cương: “Tôi phản đối thi trắc nghiệm”

LTS: Năm học vừa qua, Bộ GD&ĐT đã thực hiện một số đổi mới trong thi cử và đã đạt được kết quả khá tốt. Năm tới, theo lộ trình chung, Bộ GD&ĐT sẽ tổ chức thi trắc nghiệm một số môn còn lại. Chúng tôi xin đăng một số ý kiến tranh luận xung quanh vấn đề này.
Trong số báo trước, Giáo Dục TP.HCM đã gửi đến bạn đọc ý kiến của ông Lâm Quang Thiệp, nguyên Vụ trưởng Vụ ĐH&SĐH, Bộ GD&ĐT, trong số này, Giáo Dục TP.HCM xin gửi tiếp ý kiến của GS Văn Như Cương, Hiệu trưởng Trường THPT Lương Thế Vinh, Hà Nội. Ý kiến đóng góp của các giáo sư, nhà giáo… như một phản biện xã hội nhằm hoàn thiện đề án cải cách thi cử trong những năm sắp tới. Tòa soạn rất mong nhận được nhiều ý kiến khác

PV: Thưa GS, hướng tới cải cách công tác thi tốt nghiệp, thi tuyển sinh đại học, là một chuyên gia đầu ngành, giáo sư có ý kiến gì về phương pháp thi trắc nghiệm, nhất là thi trắc nghiệm môn toán?

GS Văn Như Cương: Toán điểm cao thường ở những bài giải xuất sắc, giải hay, tư duy khác thường nhất là đi thi toán quốc tế; còn thi trắc nghiệm thì lấy đâu ra bài giải hay. Thi trắc nghiệm sẽ dẫn đến sự dạy và học đi tới chỗ xuống cấp, thứ nhất giáo viên không phải chấm bài, còn học sinh tô đại cũng được chẳng hạn, câu 2 tô ở ý A, câu 3 tô ở ý B... Thầy giáo không phải ra đề vì đề lấy trên mạng, có đáp án sẵn, học sinh được 8 điểm không hiểu lý do làm sao mình được 8 điểm.

Ngày xưa để trả một bài toán tự luận rất quan trọng, chúng tôi đã phân tích từng lỗi sai trong bài để học sinh hiểu, còn bây giờ thi trắc nghiệm học sinh cũng không biết mình sai ở chỗ nào.

* Như vậy có nghĩa là GS không đồng tình với hình thức thi trắc nghiệm đối với môn toán?

Tôi phản đối việc cho tất cả các môn thi trắc nghiệm, nhất là môn toán. Toán phải có sự tư duy lôgic mà trắc nghiệm thì không thể kiểm tra được tư duy lôgic của học sinh. Toán học không phải là đáp số. Đối với thi tự luận, các em có lời giải đúng nhưng do tính toán có sự nhầm lẫn, có thể kết quả bị sai, giáo viên chấm vẫn cho điểm các bước làm của các em, còn nếu cách giải sai mà đáp án đúng, thí sinh đó sẽ được 0 điểm. Còn thi trắc nghiệm, không phải giải, học sinh chỉ tìm đáp số như vậy dần dần, học sinh sẽ không biết cách để giải một bài toán. Toán học cũng như các môn khác như vật lý, hóa học, sinh học, học sinh phải có sự vận dụng định lý để giải một bài tập nào đó. Thi trắc nghiệm thí sinh không phải làm việc đó.

* GS là người đã nhiều năm biên soạn sách giáo khoa (SGK), để thi được trắc nghiệm, chúng ta có cần phải viết lại SGK không, thưa GS?

Tôi viết cuốn sách toán mà đang dùng hiện nay cách đây 3 năm và bây giờ chuyển thành sách chính thức. Hồi ấy khi chúng tôi viết sách, không ai bảo chúng tôi là thi trắc nghiệm. Cho nên toàn bộ cuốn sách của chúng tôi viết cho học sinh làm bài theo phương pháp tự luận chứ không có trắc nghiệm. Nếu bây giờ tổ chức thi như thế này sẽ phải làm lại bộ SGK nếu không thì nguy to. Tất cả học sinh đều biết rằng thi kiểu gì học kiểu đó. Thi trắc nghiệm học theo kiểu trắc nghiệm, thi tự luận học theo kiểu tự luận. Nên ít nhất phải viết lại phần bài tập. Vì hiện nay từ sách Anh văn trở đi cũng không có câu hỏi trắc nghiệm chứ chưa nói đến toán. Sẽ cực kỳ gay go nếu thi trắc nghiệm. Tôi đơn cử như tiếng Anh, vì sao chúng ta kém? Học tiếng Anh là gì? Là học nói, học nghe, học viết. Nếu thi trắc nghiệm thì trong 3 năm nữa học sinh sẽ không biết tí gì tiếng Anh và kết quả sẽ rất thấp.

* Nhưng đó không phải là mục đích của Bộ?

Đúng, đó không phải là mục đích của Bộ. Học cái gì thi cái đó thì không thể thi trắc nghiệm được. Học toán là học lôgic, chứng minh… nếu học như thế thì thi trắc nghiệm không đúng. Thầy giáo thì nói học gì thi nấy nhưng học sinh thì nói là thi gì học nấy. Tôi lấy ví dụ trong bài toán đơn giản, chứng minh 2 đường thẳng vuông góc với nhau thì phải có lập luận như thế nào để chứng minh 2 đường thẳng vuông góc còn thi trắc nghiệm thì hỏi 2 đường thẳng này giao nhau có góc bao nhiêu, phương án A: 300 B: 600; C: 900 thì học sinh nhìn thấy 900 là tô vào hình vẽ thấy ngay vuông góc. Thi trắc nghiệm tôi đảm bảo đối với môn sử sẽ không có điểm 0 như thi tự luận.

* Nhưng vừa qua, điểm thi các môn trắc nghiệm rất cao?

Hôm qua, có một cô giáo Trường Ngô Thì Nhậm nói với tôi, trường cô ấy có một học sinh rất yếu về môn tự nhiên nhưng khi thi trắc nghiệm môn hóa được 9 còn toán 1 điểm. Do đó, thi trắc nghiệm không thể phản ánh được thực chất của học sinh đó. Trong thi trắc nghiệm có gian lận, có tiêu cực… với thi tự luận thì ném bài vào thì khó và quay cóp thì cũng phải chép, còn thi trắc nghiệm là biết ngay vì trong phòng có thể đoán được người nào trùng đề với mình và chỉ cần ra hiệu là biết câu nào. Trong khi đó, một bài thi trắc nghiệm, nếu học sinh nào toàn tô điểm A thì chí ít cũng có từ 2-3 điểm.

Tôi kiến nghị với Bộ GD&ĐT và Chính phủ nên suy xét lại thi trắc nghiệm và nhập hai kỳ thi vào một. Nếu trong năm nay và năm sau tiến hành hai việc này thì nền giáo dục sẽ càng xuống cấp trầm trọng sẽ đẩy sự học và sự dạy của chúng ta càng thụt lùi, kém càng kém hơn. Mong các nhà lãnh đạo suy xét.

Vì kết hợp hai kỳ thi vào một là không được vì thi tốt nghiệp nó cũng như trong thể dục, vượt qua 1,2m là mức tối thiểu còn kỳ thi ĐH là 1,7m học sinh phải qua mức này thì mới đỗ được. Một kỳ thi là cho qua còn một kỳ thi là tuyển chọn nhân tài. Nhập hai kỳ thi vào một là không nên.

* Bộ GD&ĐT đã quyết định năm 2008 thi trắc nghiệm môn toán và sẽ không có sự thay đổi, GS nghĩ sao?

Điều này phải thay đổi nếu không thay đổi thì đó là sai lầm của Bộ trưởng. Sai lầm này hậu quả sẽ rất lớn. Nếu Bộ trưởng không nghe mà nghe Cục Khảo thí thì đó là sai lầm và tôi khẳng định hậu quả sẽ rất lớn.

Tại sao Bộ GD&ĐT quyết định thi trắc nghiệm các môn mà không hỏi, thông qua Hội đồng Giáo dục quốc gia. Thủ tướng đã nói thay đổi gì trong giáo dục phải hỏi ý kiến của thầy giáo, phụ huynh, trong khi đó Bộ thay đổi mà không hỏi ý kiến và tự quyết định thi trắc nghiệm và nhập hai kỳ thi vào một.

Quyết định thi trắc nghiệm mà Bộ trưởng tuyên bố là năm 2009 sẽ nhập hai kỳ thi vào một. Tôi đang chờ đợi văn bản chính thức. Nếu mà nó trở thành văn bản chính thức thì nguy to cho ngành giáo dục. Bây giờ nếu chưa có văn bản chính thức thì tôi đề nghị báo chí vào cuộc.

* Nhưng Bộ đã lấy ý kiến của các nhà giáo và nhân dân?

Chưa bao giờ lấy ý kiến cả. Tôi xin lỗi, tôi là một thành viên của Hội đồng Giáo dục quốc gia nhưng một năm nay không họp Hội đồng Giáo dục quốc gia, từ khi có Thủ tướng mới và Bộ trưởng Bộ GD&ĐT mới lên. Và vấn đề này chưa được đưa ra thảo luận tại Hội đồng Giáo dục quốc gia. Trong quy chế thì Hội đồng Giáo dục quốc gia 3 tháng họp một lần. Các thành viên trong hội đồng có bức xúc hỏi nhưng không có câu trả lời.

* Vậy bây giờ thầy dạy cho các em như thế nào theo tự luận hay trắc nghiệm?

Tôi phản đối thi trắc nghiệm nên chúng tôi chỉ dạy tự luận cho học sinh. Vì chúng tôi dạy theo chương trình SGK.

* Xin cảm ơn GS!

Nghiêm Huê
Theo Báo Giáo dục Tp.HCM

một số web hay


Làm slide hình ảnh:
http://www.myflashfetish.com/
http://www.slide.com/arrange
http://www.picturetrail.com
http://www81.rockyou.com/choose_widget.php
http://www.slideroll.com/
http://www.onetruemedia.com/otm_site/auth_preview?work_id=2533372
http://www.crazyprofile.com/
http://photobucket.com/

Các dịch vụ khác (bao gồm tạo banner, tạo bộ đếm, tạo đồng hồ, tạo chat online, tạo RSS, tạo playlist nghe nhạc và v...v...)
http://www.neomyz.com/
http://www.myspacegeeks.com/
http://www.poqbum.com/default.html
http://www.freelayouticons.com/
http://www.freecodesource.com/index.php?page=flash-toys/index
http://www.mimzy.com
http://www.freeflashtoys.com
http://www.revolutionmyspace.com
http://www.respectsoft.com/onlineclocks.php
http://www.histats.com
http://www.blogthings.com
http://www.myflashfetish.com/
http://www.simplehitcounter.com/
http://www.nackvision.com/goodies/
http://www.xatech.com/web_gear/?cb
http://www.clocklink.com/
http://www.imeem.com
http://www.crazyprofile.com/

Làm đẹp hình ảnh - Hình ảnh đẹp
http://www.bigoo.ws/
http://www.deviantart.com/
http://www.glitter-graphics.com/
http://www.glittermaker.com/
http://www.imagechef.com
http://www.yeah1.com/p/index.php?s=aa9baa18be19065a7927b93c107725ab
http://www.customsigngenerator.com/
http://www.breaktaker.com/
http://snipshot.com/
http://pixer.us/
http://www.freephotoediting.com/
http://www.taochu.com/
http://www.xatech.com/web_gear/?cb
http://www.crazyprofile.com/

Trắc nghiệm về bản thân - Quiz
http://imagini.net/friends/
http://www.quizie.com/create.php
http://free-online-surveys.co.uk/online-test-quiz.asp
http://myonlinequiz.com/
http://www.xatech.com/web_gear/?qz
http://www.monkeyquiz.com/life/rate_my_life.html

Games:
http://www.miniclip.com/games/en/
http://www.shockwave.com
http://www.flash-game.net/
http://www.addictinggames.com/agminigolf.html
http://www.yogames.net/
http://www.flashgames247.com/

Điều ước của 3 cây cổ thụ

Sưu Tầm
Ở một khu rừng nọ có ba cây cổ thụ đang bàn luận về tương lai. Cây thứ nhất nói: "Một ngày nào đó tôi muốn được trở thành chiếc hộp đựng châu báu với hình dáng lộng lẫy". Cây thứ hai nói: "Tôi muốn trở thành con thuyền to lớn . Tôi sẽ chở đức vua và hòang hậu đi khắp thế giới". Và cây thứ ba: "Tôi muốn vươn dài để trở thành cây to lớn nhất trong khu rừng này. Mọi người nhìn lên đồi sẽ thấy tôi vươn xa, chạm đến bầu trời".

Một vài năm sau đó một nhóm người đặt chân đến khu rừng và cưa những thân cây. Cả ba đ�?u mỉm cườii hạnh phúc vì tin mong ước của mình sẽ thành hiện thực.

Khi cây đầu tiên được bán cho một chủ trại mộc, nó được tạo thành máng đựng thức ăn gia súc và đặt trong kho thóc phủ lên bởi một lớp cỏ. Cây thứ hai được bán cho một thợ đóng thuyền đóng thành một chiếc thuyền nhỏ để câu cá. Cây thứ ba bị chặt thành từng khúc và quẳng lại trong bóng đêm. Như vậy chẳng phải là những điều mà chúng hằng mong đợi.

Một ngày nọ, một cặp vợ chồng đến kho thóc. người vợ đã đến kỳ sinh nở, người chồng hy vọng tìm được một chiếc nôi cho đứa bé và máng cỏ đã trở thành chỗ ở ấm áp cho em. Cây thứ nhất cảm nhận cảm nhận được sự quan trong của nó và hiểu rằng mình đang che chở một sinh linh bé nhỏ.

Vài năm sau, một nhóm ngườii đi đánh cá trên chiếc thuyền của cây thứ hai gặp phải một trận bão lớn. Những người trên thuyền đã rất mệt mỏi, nhưng cây thứ hai biết rằng nó có đủ sự vững chãi để giữ an tòan và sự bình yên cho chủ nhân. Với cây thứ ba, một ngày, có ai đó đã đến và nhặt những khúc gỗ. Trên đỉnh đồi, nó được đóng thành một hàng rào ngăn chặn thú dữ. Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, cây thứ ba nhận ra rằng nó có đủ sức mạnh để đứng vững trên đỉnh đồi này.

Khi sự việc xảy ra không theo như ý muốn, đừng tuyệt vọng vì mọi việc diễn ra đều có chủ đích. Cà ba cây cổ thụ điều thực hiện được những ước mơ của mình, dù cách thức để đạt đến đích cuối cùng không như mong đợi. Cuộc sống sẽ không phụ những kẻ có lòng.

Hãy cho biết cảm nhận của bạn nào

Lời Mở Đầu

Không được điều mình yêu thì hãy yêu điều mình có

Read more...

March 2010
M T W T F S S
February 2010April 2010
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31