Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

Chuyện con heo ^^

Vằn nằm ủ rũ cạnh cửa chuồng, Heo khà khịt đến hỏi thăm: - Nè, chú mày có tội gì sao bị nhà chủ đánh dữ vậy?

…Nãy nghe chú kêu ăng ẳng thảm thiết quá!

- Em chẳng biết mình phạm tội gì nữa, tự dưng nhà chủ gọi em lên, rồi đánh tới tấp…

Tội nhà Chó quá, vẫn thường bị nhà chủ la đánh vô tội vạ vậy đó. Thương nhất là đêm hôm chẳng dám ngủ, cứ phải thấp thỏm thức canh nhà cho chủ yên giấc.

- Ta thương chú mày quá, làm việc xả thân, quên mình cho nhà chủ mà vẫn bị đối xử bạc hoài. Số chú mày thiệt là…Muốn được tí chút sung sướng như tớ cũng chẳng có…Hà, thương chú mày quá!

Đích thực, số con Heo sướng thật, được chủ cung phục tận cửa miệng, ăn ở bê bối bẩn thỉu mà chủ chẳng la mắng, ngày nào cũng vài ba bận tắm rửa, làm vệ sinh cho “cơ ngơi” của Heo…Lâu lâu, Heo chán ăn, nhà chủ lo lắng ra mặt. “Nhà chủ thật bất công!”, nghĩ vậy Vằn buồn càng buồn hơn!

Heo nằm ủ rũ trông thật thảm hại. Vằn nhảy vào chuồng thủ thỉ:

- Bác Heo ơi, mọi ngày luôn thấy bác ồn ào, vui lắm mà, sao nay bác buồn quá vậy?

- Vằn ơi, tớ sắp chết rồi!

- Bác nói sao, trông bác mập khỏe thế chết sao được!

- Thế mới đau! Tớ đang trai tráng khỏe mạnh thế này, đang dồi dào sức sống thế này mà nhà chủ sắp đưa tớ đi lò mổ đấy. Tớ sắp bị người ta làm thịt rồi, hu... hu… hu… - Heo khóc - Bây giờ tớ muốn sống như Chó, có khổ trăm lần hơn Vằn tớ vẫn thích…

Heo nói chưa dứt lời, có tiếng xe lam lò mổ chạy vào…

Vằn nghiệm ra: Không biết hy sinh, sống ích lợi cho người khác, dễ chết lắm! Vằn mỉm cười mãn nguyện. Thế ra, đời mình còn sung sướng hơn Heo gấp vạn lần! (st)

Đơn phương

Có lẽ tình yêu của nó giành cho anh quá trẻ con, quá khờ dại, không biết làm sao để anh yêu nó nên dần dần nó đã đánh mất anh.. :cry:
Nó con bé là bướng bỉnh, nói nhiều và nghịch ngợm. Anh là người tính đằm, ít nói và hiền lành. Nó - một con bé người mẫu mình dây, anh - một người nhìn tròn tròn, mập mập. Nó - con bé người Huế, giọng nói rất là đặc biệt (ai không nghe được là ú ớ à nha)... Nó và anh là hai sự đối lập trái ngược nhau. Nó luôn nhìn cuộc sống bằng đôi mắt màu hồng. Thế giới của nó toàn là những điều tốt đẹp, mặc dù không biết đã vấp ngã bao nhiêu lần, khóc bao nhiêu lần.

Nó quen anh cũng rất đặc biệt, chỉ là những lần lang thang trên mạng, anh tìm thấy cửa hàng bán đồ lưu niệm của chị nó. Anh online nhờ nó tư vấn một món quà để tặng cho ma ma yêu "gấu " của anh. Rồi lâu lâu chat hỏi chuyện vu vơ. Một buổi chiều, nó vừa mới thi xong môn tốt nghiệp cuối cùng, trong lòng cảm thấy rất vui và nhẹ nhõm. Vừa dắt xe vô cổng, nó thấy một người dắt xe đi ngược trở ra. Nó thẩn thờ đứng nhìn, hai mắt tròn xoe chăm chú nhìn người con trai đó. Tự dưng một cảm giác rất quen thuộc, như là đã quen anh từ lâu lắm rồi, cảm giác bình an lạ thường, tim nó đập loạn xạ, nó đứng nhìn trân trân cho đến khi chiếc xe đi khuất. Chỉ có anh vô tâm không hề biết có con nhóc đang nhìn anh.

Nó bước vào cửa tiệm, hỏi chị nó người khách hồi nãy mua gì. Và chợt hiểu ra rằng nó đã được gặp anh, và nó thấy thích anh tự lúc nào. Thời gian dần dần trôi qua, những tình cảm ban sơ đó cũng trôi dần vào dĩ vãng, nó quên mất anh. Cho đến một ngày anh lại tới cửa hàng chị nó, lại chọn cho mình một món quà, lần này nó đích thân bán, và đứng nói chuyện với anh, chỉ sợ nói anh không nghe. Không hiểu nó nói gì, cái giọng nghe nằng nặng làm sao ấy. Nó cảm thấy run lắm!

Rồi một ngày, một ngày u ám với. Nó buồn, và chưa bao giờ buồn như vậy. Nó đứng tựa lan can ngồi nghĩ vu vơ, chuẩn bị khóc thì nó nhận được điện thoại của anh. Anh hẹn nó đi ăn kem. 7h30 tối anh tới đón nó, thực sự lúc này nó rất sợ, sợ leo lên xe anh ngồi, sợ anh lừa nó, ai cũng bảo con trai Sài thành ghê gớm lắm, phải cẩn thận thôi. Chưa bao giờ nó ngồi xe của người con trai lạ hoắc nào.

Nhưng khác với suy nghĩ của nó, vừa leo lên xe anh ngồi, nó thấy khác lạ. Anh đã cho nó cảm giác thật bình yên, tin tưởng, nhẹ nhàng và thoải mái. Anh chở nó đi ăn kem, rồi đi bát phố, mọi chuyện buồn bỗng chốc tan biến đi. Nó mỉm cười, lòng vui phơi phới. Nó không hiểu nổi mình nữa rồi, chắc nó khùng rồi quá!

Thời gian sau nó gặp anh nhiều hơn, chát nhiều hơn, nhắn tin nhiều hơn. Đa số chỉ là nó nói. Mỗi lần online nó thích kể chuyện cho anh nghe, chuyện gì cũng muốn kể cho anh, muốn tâm sự với anh, nhiều lúc nó luyên thuyên không biết anh có ngán ngẩm không. Chỉ biết gặp anh là nó quên hết.

Từ ngày quen anh, nó thấy mình thay đổi rất nhiều, đi bên anh tự dưng nó ú ớ, im lặng, khác hẳn ngày thường. Nó - con bé nói nhiều, nghịch ngợm, và luôn lý sự, bắt bẻ để không ai cãi lại. Vậy mà nó im lặng, ngoan hiền bên cạnh anh như con mèo mướp nhỏ bé, run rẩy và anh giang rộng đôi vai để che chở. Ngay cả bạn nó cũng nhìn cười ngây ngất, bảo nó dạo này nhìn lạ lắm. Mỗi lần đi với anh, nó luôn kiếm tìm cho mình bộ đồ nào ưng ý nhất, soi gương nhiều hơn, lâu hơn một chút, điệu hơn chút nữa, biết làm cho đôi môi hồng hơn chút chút nữa. Lần đầu tiên thấy nó chảnh và điệu như vậy. Rồi nó thấy tim mình đập nhanh hơn, rộn ràng hơn.

Nó thích cái cảm giác được anh chở nó lang thang, muốn thời gian dài thật dài ra để nó đi bên cạnh anh được nhiều hơn, được nhìn thấy anh nhiều hơn. Nó cũng cảm nhận thấy hình như anh cũng thích thích nó, còn nó thì thích anh lâu lắm rồi, từ ánh mắt đầu tiên rùi. Nhiều lúc nó nhớ anh quay quắt, muốn cầm điện thoại lên gọi cho anh liền, bi bô chuyện này chuyện nọ, nhưng nó không làm được. Nó sợ anh sẽ phát hiện ra rằng nó đang rất nhớ, sợ anh sẽ chê cười nó.

Một tuần không gặp, 2 tuần không gặp. Nhớ quá, nó chịu hết nổi, với tay cầm điện thoại lên và gọi cho anh. Nó sẽ hỏi anh đã hết bệnh chưa? Uống thuốc chưa? Rằng sao lâu nay anh không nhắn tin, không dắt nó đi chơi,.... Nó sẽ nói thật nhiều thật nhiều, thật lâu một chút để bù đắp cho mấy tuần hay là mấy thế kỷ qua. Nhưng đến khi nghe tiếng bên kia alô, nó giật mình, run bắn. Nó quên hết, giọng ngắc ngứ, tim đập dữ dội như muốn nhảy tung ra ngoài.

Dập máy rồi mà chân tay vẫn luống cuống, người thì vẫn còn run lắm, tim vẫn còn đập nhanh lắm. Huhu! Sao mình ngốc thế, sao chỉ việc đơn giản đó mà mình không làm được, chỉ là gọi điện thoại thôi mà...

Sinh nhật anh nó rất háo hức, háo hức hơn cả sinh nhật của nó nữa. Nó chuẩn bị hai tuần lễ, đi chọn nào là giấy, nào là quà,... Nó muốn làm cho anh một tấm thiệp, tự tay cắt cắt dán dán. Nó muốn cho anh thật nhiều bất ngờ, thật nhiều hạnh phúc trong ngày đặc biệt ấy. Nó thấy hạnh phúc lắm lắm, chắc có lẽ là hạnh phúc hơn anh, nó thấy cuộc sống của mình giờ chỉ toàn màu hồng, màu của tình yêu, màu của trái tim đập lỗi nhịp...

Có lẽ tình yêu của nó giành cho anh quá trẻ con, quá khờ dại, không biết làm sao để anh yêu nó nên dần dần nó đã đánh mất anh. Nó cảm nhận anh càng ngày càng xa dần, anh hết quan tâm nó, hết nhắn tin cho nó, hết nhìn nó bằng ánh mắt kia nữa. Cái ánh mắt mà mỗi lần anh nhìn đều làm cho tim nó đập loạn xạ.

Anh rất gần rất gần, nhưng nó lại thấy xa lắm, xa hơn cả nửa vòng trái đất, nó muốn với tay đến bên anh, nhưng với hoài chẳng đến được.

Nó đã cảm nhận được tất cả cung bậc của tình yêu. Nó và anh giờ như 2 đường thẳng, nhìn thấy nhau đó mà không thể đến được bên anh. Nó vẫn mong mỗi ngày đều nhìn thấy níck anh sáng lên, thấy sự hiện diện của anh đối với nó như vậy là đủ, đủ để nó vui. Nó nhớ anh nhiều lắm, mong gặp anh nhiều lắm, Nhưng chỉ tiếc là ông trời không se duyên. Đến bây giờ nó biết nó yêu anh nhiều lắm, chỉ là tình yêu đơn phương. Nó thầm mong anh sẽ tìm được cho mình một hạnh phúc trọn vẹn, luôn thành công và mãi tươi cười như mỗi khi nó gặp anh, anh nhé!

Nó chỉ mong một điều: Mong anh hãy cho nó một góc nhỏ trong trái tim anh, dù chỉ là người bạn hay là một cô bé ngốc nghếch, để anh cũng có thể nhớ về nó, tự hào về nó. Anh hãy tự hào vì đã có một người yêu anh nhiều như thế nào? Nhớ anh nhiều như thế nào? Anh nhé! :smile: (st)

Noel xưa

Ngày chưa quen anh, năm nào cũng ghi tấm thiệp bé xíu : "Ông già Noel ơi, năm nay, con muốn ông tặng người yêu cho con flirt ". Mùa đông năm ấy, em ghi: "Ông già Noel ơi, ông tặng con một món quà mà con đủ cho cả cuộc đời". Lúc đó, em ngỡ mùa Noel ấy là cuộc đời flirt
Em bước qua từng mùa Giáng sinh cũ, nghe lành lạnh. Đứa ngổ ngáo em ngày xưa, chưa hề tin có Chúa, cười: "Giáng sinh người ta, chừa mình em ra". Và như thế, bươn bả qua nhiều mùa Noel, cũng đi dạo, cũng tiệc tùng, nhưng mà, không phải mừng sinh nhật Chúa, mà đi vì thấy ai cũng đi, mình ở nhà làm chi.

Quen anh rồi, anh dẫn đi nhà thờ. Ừa, thì đi. Để nhìn anh nhắm mắt mà, nhìn hàng mi dài khép trên đôi mắt ấy mà thầm hạnh phúc rằng, trong đôi mắt trong veo ấy, có em và riêng em thôi.

Cái tiết trời lạnh, đi dạo thì thích lắm. Bàn tay to này, nắm tay em, đi chọn quà Giáng sinh. Chắc vì là tay anh, nên nghe sao ấm áp đến lạ, nghe hạnh phúc dù chỉ vỏn vẹn đôi bàn tay.

Giáng sinh, em thích nhất là nhận quà. Năm ngoái, nhận quà anh, tấm thiệp dễ thương, màu hồng hồng, nhận thiệp rồi, chẳng nhớ gì cả. Người ta không nhắc là em quên, thiệp ấy gọi là thiệp hồng.

Anh làm lễ ở giáo đường, lần đầu thấy anh đi lễ mà không nhắm mắt, hôm ấy thắc mắc, không biết có phải anh không nữa. Cũng lạ, đi lễ với anh nhiều, chưa từng cầu nguyện, vì không biết cầu cái gì bây giờ. Hôm ấy, muốn xin Chúa một điều, nên nhắm mắt: "Con nguyện chúa thương con, cho họ sống trăm năm..." Tự dưng, nghe mặn chát, tưởng son môi có vị muối.

Noel năm nay, chắc không đi nhà thờ. Vì 365 ngày mà cầu nguyện chỉ một điều duy nhất, em sợ Chúa cũng chán. Noel năm nay, chắc ở nhà ngủ vì em sợ đi lạc, mất cái ánh nhìn trong veo rồi, cái bàn tay to ấm rồi, chắc em lạc thật.

Sáng nay, mở bài hát cũ: "Xóa tên người tình", hôm nào em nghe bài này, hôm ấy, trời lại mưa... Phải có anh ở đây, anh sẽ cười mà xoa đầu em: "Con nhóc này, khóc thì cứ nói khóc, cứng đầu quá chẳng ai thương đâu..." Ừ, không có anh, ai thương, mà biết thương ai... (st)

Tình yêu ơi, người yêu ơi !!

Đứng trước nỗi đau của anh, đứng trước nghĩ suy sẽ mất nhau vĩnh viễn mình đã khóc thật nhiều, hối hận thật nhiều, mình bỏ qua bản thân, bỏ qua niềm kiêu hãnh cố hữu để xin anh sự tha thứ nhưng tình anh như cốc nước đổ đi, biết đến bao giờ lấy lại được :confused:
Chiều cuối tuần, mưa tối tăm trời đất, có lẽ nào trời hiểu được lòng người? Mưa gió bão bùng để cho nước mắt rơi nhẹ tênh không làm trái tim nhói đau như bao lần qua...

Quay lại nhìn về quá khứ, mình thấy hình ảnh của mình, một cô bé vô tư trao và nhận tình yêu hoặc một cái gì đó giống như thế từ những cuộc tình qua. Thời gian trôi, đã có những lúc mình cảm thấy thật hạnh phúc vì được sống trong tình yêu, cảm thấy cuộc đời luôn sáng trong với đầy tiếng cười, niềm đau như không có hiện hữu... Cuộc đời cứ trôi, với những lo toan trong cuộc sống, với những buồn vui đời thường mình thấy tình yêu của mình thật giản đơn, không hờn ghen, không chút đau buồn...

Rồi tự nhiên anh đến, nhẹ nhàng đến nỗi như đã biết nhau từ thuở nào, những tưởng tình cảm đơn thuần được xây dựng trên cơ sở là mối tình thân, vì mình và anh đều có cuộc sống riêng, không thể và mãi mãi không thể hòa nhập làm một... Mình và anh ngày càng đến gần, thật gần với nhau chỉ vì cả hai đều hiểu giá trị của sự cảm thông, sẻ chia buồn vui mà cả mình lẫn anh đều đang rất cần trong cuộc sống. Tất cả những gì mình và anh dành cho nhau mang một giá trị về tinh thần, rất thật và bao trùm lên tất cả... Rồi chuyện gì đến nó cũng phải đến thôi, con tim có tiếng nói riêng của mình, đối với đời thì mình và anh vẫn có những giới hạn không thể vượt qua, vẫn phải che đậy những cảm xúc của mình bằng mối quan hệ trong veo của tình thân gia đình, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn thì chỉ có tự mỗi người mới hiểu được mình mà thôi. Với những cảm nhận được từ những gì anh trao, mình như chìm đắm trong giấc mơ đẹp, giấc mơ mà trong đó mình luôn hạnh phúc với những gì đã cho và nhận, mình cứ tưởng với tất cả tình yêu mình dành cho, anh cũng sẽ cảm nhận được, giúp anh phần nào nguôi ngoai nỗi đau mất mát tình yêu, đủ nghị lực để sống và bước tiếp trên đường đời của mình...

Mình đã sống trong mơ để rồi giờ đây phải thức giấc nhìn vào sự trần trụi của cuộc sống... Tình yêu ơi, tình yêu đã không trong trẻo như những gì mà mình cảm nhận trước đây nữa, không lẽ tình yêu thật sự nó phải làm con tim đau thì mới là tình yêu? Những rào cản khó khăn nhất mình và anh đều vượt qua để mang lại sự bình an cho nhau vậy mà không vượt qua được những cảm xúc rất đời, làm con tim của nhau phải vỡ vụn, khi thương yêu nhau hình như người ta càng dễ làm tổn thương nhau. Anh cảm thấy đau khi mình có những lời nói đồng nghĩa với sự coi thường để rồi bây giờ luôn nhìn nhau bằng ánh mắt nghi kỵ, nghi kỵ ngay cả những lúc mình thật lòng. Sự cảm thông của ngày xưa nay còn đâu?

gì với anh nữa, mình phải nhìn nhận sự thật này như thế nào đây? Đối với anh giờ mình thật đáng sợ với những toan tính mà mình biết trong mình không hề có, nỗi đau nối tiếp nỗi đau khi mình biết được những yêu thương của anh dành riêng cho người xưa còn day dứt mãi không nguôi, với những gì anh nghĩ và cư xử như hiện nay thì tình yêu của mình dành cho anh như không có hiện hữu, vô giá trị, mình đâu có quyền trách cứ con tim nhưng mình đau khổ, giờ anh giữ khoảng cách nhất định với mình, anh nói cần thời gian để vết thương lành, rằng hãy để mọi chuyện tự nhiên đừng gượng ép... Nhưng làm sao mình có thể làm được điều đó bây giờ? Trong chuyện giữa mình và anh, mình đã không để lý trí ngự trị thì giờ sao có thể điều khiển trái tim đang khát khao được yêu thương của mình được đây? Mình phải làm gì bây giờ???

Anh yêu ơi, đã biết bao lần gọi anh như thế nhưng hình như anh không hề cảm nhận... Anh nói anh cũng thương em nhưng sao lại phải như thế, gần nhau đó mà lòng như xa cách nghìn trùng. Em đã đánh mất trái tim mình, để tình yêu lạc mất, giờ phải tìm nó ở nơi nào? Tình yêu ơi! Người yêu ơi!... :cry: (st)

Áo mới !!

Thấm thoắt đã hơn 10 năm, giờ đây, con có thể đi làm, có thể tự mua cho mình những bộ quần áo mới. Nhưng mẹ không còn bên con nữa. Chợt con nhận ra, có những niềm vui đơn thuần chỉ là được ở bên người mà ta yêu thương, mãi mãi!!
Năm đó con 10 tuổi, kể cả tuổi “mụ” là được 11, ấy thế mà chưa một lần con được mặc áo mới.
Quần áo ở nhà, quần áo đi học đều là của người ta cho. Con thèm có được cái cảm giác mặc quần áo mới, được khoe với bạn bè cái áo mới mình đang mặc. Nhưng cái ngày ấy chỉ có trong giấc mơ thôi mẹ ạ. Con biết thân phận mình mà! Nhà mình nghèo, tiền công của mẹ làm cả một ngày chắc gì đã đủ mua cho con cái áo mới. Bố thì bỏ hai mẹ con để đi theo người đàn bà khác, trẻ hơn mẹ, giàu hơn mẹ…

Một ngày, con khóc nức nở, chạy về với mẹ. Nhìn thấy áo con bị rách, mẹ hỏi có chuyện gì.

-Thằng Sún nhà ông Tư…hic… nó bảo nhà mình nghèo, có mỗi cái áo mới…hic…hic… cũng không mua được, nó còn xé áo con để cả bọn cười con nữa…Mẹ ơi, con muốn có áo mới!!

Tự nhiên mẹ ôm con, hai mẹ con cùng khóc. Con tủi thân, mẹ thì thương con. Con đâu có biết nhà túng thiếu thế nào. Con chỉ là một đứa trẻ con, ngờ nghệch, thế nên bị bọn bạn chọc ghẹo, con chỉ biết về khóc với mẹ….

Hôm đó, đã hơn 7 giờ tối mà mẹ vẫn chưa về. Con chạy ra tận đầu xóm để chờ mẹ. Nhìn thấy mẹ từ đằng xa, con mừng lắm. Mẹ đưa cho con một bộ quần áo mới, con vui sướng đến nỗi quên mất rằng nhìn mẹ mệt mỏi đến thế nào. Tối hôm ấy, mẹ sốt cao lắm, con cứ luýnh quýnh, chẳng biết phải làm gì. Phải rồi, để cho con có quần áo mới, mẹ đã cố làm thêm nên mẹ phải dầm mưa cả buổi để cho con có được niềm vui với bạn bè. Nhưng mẹ ạ, con cần niềm vui ấy, nhưng con cần có mẹ hơn. Không có quần áo mới, con mặc đồ của người ta cho còn hơn là nhìn thấy mẹ vất vả, vắt kiệt sức chỉ vì cái áo mới của con… Con xin lỗi!!

Thấm thoắt đã hơn 10 năm, giờ đây, con có thể đi làm, có thể tự mua cho mình những bộ quần áo mới. Nhưng mẹ không còn bên con nữa. Chợt con nhận ra, có những niềm vui đơn thuần chỉ là được ở bên người mà ta yêu thương, mãi mãi!! Ngày còn bé, con chẳng cần biết đến niềm vui ấy, nhưng giờ đây, con lại khao khát có được niềm vui ấy biết bao, cũng như cái cảm giác thèm được có áo mới như ngày xưa ấy, mẹ ạ!!... (st)
Acne Treatment
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30