Nửa cốc nước đủ làm vơi cơn khát
Nửa vầng trăng đủ cho kẻ mộng mơ
Nửa sự thật không còn là sự thật Tình yêu không một nửa bao giờ! Tôi tự hỏi: Phải chăng mình khe khắt? Thế giới này vạn vật chia hai! Nhưng tôi biết điều này là sự thật:
Trong cuộc đời không ai chết thay ai!
....
(Hì hì, cảm ơn chị Sandy vì đã gửi cho em cái này

) Em thix nhất là mấy câu giữa, hehe...
Gửi anh, tình yêu nhỏ của em...
Em rất muốn kể anh nghe câu chuyện này… Nhưng lần này cầu trời là anh không đọc được, vì em muốn chính em kể cho anh nghe cơ… Em viết câu chuyện này chỉ để làm vơi bớt nỗi buồn đang ứ nghẹn trong lòng em thôi… Đừng đọc, anh nhé…
Chuyện về những ly nước...
Nhiều năm về trước, có một người xuất hiện, mời em một ly nước lọc… Em đón lấy, cả hai cùng uống, và đều nhận ra rằng… cốc nước giúp làm vơi cơn khát…
Cuộc sống cứ thế trôi đi… Giản dị và bình yên, không sóng gió… nhưng cốc nước dần dần thấp thoáng một hương vị lạ. Nhưng vì nguyên nhân nào đó mà cả hai đều không nhận ra…
Rồi một ngày… người ấy biến mất cùng ly nước lọc… không để lại cho em bất kỳ một lý do nào… Em hụt hẫng, ngỡ ngàng… nhưng biết làm gì được? Ngay lúc ấy, em nhận ra vị lạ đó… chỉ là em không dám thừa nhận nó… Vì em là một đứa con gái kiêu hãnh, cứng đầu và ngốc nghếch… đã không đi tìm người ấy để hỏi rõ nguyên nhân… chỉ biết bó gối ngồi chờ... cùng cơn khát vây quanh…
Cuối cùng, người ấy cũng xuất hiện, nhưng chỉ để nói với em rằng… cốc nước lọc người ấy rót trước đây tự bao giờ đã xuất hiện hương vị lạ… Và người ấy cảm thấy sợ… Rằng em không chấp nhận nó, rằng đối với em cốc nước lọc không cần thiết, rằng nếu tiếp tục thì nó sẽ đi xa hơn...
Nhưng người ấy không biết được rằng… chính bản thân em cũng thích hương vị đó…
Ngay lúc ấy, bí mật bị vỡ ra… Bí mật về hương vị trong những cốc nước…
Cả hai bối rối… ngỡ ngàng…
Rồi… người ấy mang đặt vào tay em cái ly rỗng, và để em quyết định sẽ rót thứ gì vào… Như một điều tất yếu, em chọn thứ nước mà bấy lâu em chờ đợi… Cốc nước đầy tràn… Em sung sướng đưa ly lên miệng… nhưng vừa mới nhấp môi, hương vị ngọt chỉ thoáng qua đầu lưỡi, rất nhẹ, rất nhanh trong thoáng chốc, rồi để lại một dư vị đắng, chua, cay… lẫn lộn. Em bảo rằng có lẽ cốc nước này không hợp với em… Người ấy giật mình, hốt hoảng nhận ra … đó là cốc nước mà trước đây người ấy từng pha… cho một người con gái khác… suốt một khoảng thời gian dài trong quá khứ… Và người ấy đã pha cốc nước ấy cho em… bằng thói quen trong tiềm thức… Thế nên người ấy mất hết tự tin, mặc cảm bao trùm, bảo với em rằng không còn đủ tư cách và lòng tự trọng để pha nước cho em nữa… Người ấy giằng cốc nước lại, đổ đi tất cả, chỉ xin lỗi em vì nó không ngọt như em tưởng tượng, không ngon như em đã hình dung, và không tuyệt vời như em thích...
…Em ngơ ngác cầm mãi cái ly rỗng, càng cầm càng thấy nặng, nhưng không bỏ xuống được… chỉ vì em không cam tâm… Rồi người ấy lại rót đầy nước lọc vào ly, và cầu xin em hãy ở lại và uống nó, cầu xin em hãy để người ấy rót nước lọc cho em suốt đời… để bù đắp lại những gì em đã mất… Em tức tối, giận dữ, hắt cốc nước đó đi, hét lên rằng em không cần nó nữa, cho dù em có khát cách mấy… Trong cơn tức giận, em đập vỡ tan tành cái cốc, rồi dùng mảnh vỡ đó cứa vào tim người ấy, rổi quay lưng bước đi… Nhưng em đã không nhận ra rằng, chính bản thân em cũng bị đứt tay… Em đã làm tổn thương người ấy… và tự làm tổn thương bản thân mình…
Khi cơn giận nguôi đi, em mất hết lớp vỏ ngoài mạnh mẽ của một đứa con gái có cái tôi đầy lòng kiêu hãnh, như cây xương rồng bị nhổ hết gai, và trở lại làm một đứa con gái nhạy cảm, yếu đuối, mất hết sức đề kháng với thế giới này… Em đến tìm người ấy, đem theo một cái ly mới, và yêu cầu người ấy rót vào đó ly nước lọc… Người ấy vẫn đồng ý rót, nhưng cốc nước giờ đây nguội ngắt, không còn được như cũ nữa rồi… Ly nước vẫn đầy, nhưng cả hai đều không ai cầm lấy… Dù khát, nhưng cốc nước lọc đối với em giờ đây đã nhạt miệng rồi…
Đơn giản chưa hẳn là tốt, nhưng có lẽ bắt đầu từ những điều đơn giản lại là một điều tốt …
Learn how to accept the unchangeable, but learn how to change the unacceptable…
Em đến đòi người ấy ly nước lọc không phải vì em khát nước… Em cần một sự khởi đầu mới, mới hoàn toàn… Nhưng giờ đây người ấy không còn chấp nhận pha nước cho bất kỳ một ai… kể cả em…
Học cách thay đổi ư? Được lắm, em sẽ thay đổi, sẽ bắt đầu mọi thứ theo một cách khác… Em sẽ trở thành người pha nước, một thứ nước mới hoàn toàn… Điều em băn khoăn là liệu người ấy có đồng ý cùng em viết nên công thức mới hay không? Không ai biết đó sẽ là loại nước gì, nhưng chắc chắn một điều rằng, đó sẽ là hương vị mà cả hai cùng thích...
Có thể người ấy không phải là bartender giỏi, nhưng người ấy biết được khẩu vị của em… Tuy hiểu nhau cách mấy, em cũng không dám tự tin rằng mình sẽ thay đổi được khẩu vị của người ấy… Em chỉ biết chờ… thời gian sẽ trả lời tất cả… Chỉ cần em có lòng kiên trì, em sẽ tìm được hạnh phúc cho mình... phải không anh?
Tình yêu đang ở đâu, ơi nỗi cô đơn?
Hãy cho em sức mạnh… và sự kiên nhẫn… để chờ đợi tình yêu đến với mình…