Skip navigation.

Bầu trời nhỏ... của Trăng Non...

...Nhật ký Ánh Trăng và Bóng Tối... Bóng Tối sẽ bao phủ Ánh Trăng, hay Ánh Trăng sẽ xua tan đêm tối?...

Người ta khổ...

Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ




Đường xa quá ai đi mà nhớ ngõ
Đến khi hay gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa.




Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Những tim không cũng tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để tìm trời dưới đất.




Người ta khổ vì chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nhưng càng quyết xông vào
Rồi bị thương người ta giữ gươm đao
Không muốn chữa không muốn lành thứ độc.


Cổ tích cho hoàng tử và công chúa

Princess

Em sẽ giấu ở một nơi thật xa xôi
câu chuyện ngày hôm ấy
ngày xửa ngày xưa


có em - nàng công - chúa - nhỏ
và anh - chàng hoàng - tử - lang - thang
Câu chuyện cuộc đời bắt đầu mở sang trang
Khi anh đến và mang theo mùa hạ


Mình gặp nhau
Tình cờ
rất lạ
và yêu
...


Tình yêu
Cái ngẫu hứng của một thời nông nổi ?
Giữa một - kẻ - chưa - từng - biết - nhớ
Với một - người - bất - chợt - thấy - cô - đơn


Ngẫu hứng gọi tên những con đường thành kỉ niệm
Ngẫu hứng cơn mưa
ngẫu hứng cho mắt nhìn trong mắt
Ngẫu hứng nói cười
ngẫu hứng giận hờn
ngẫu hứng nhung nhớ

....

quên thời gian
quên ngày tháng
Mình bên nhau

....

Và đó là hôm qua

....



Cho đến hôm nay
một ngày
khi những chiếc lá trên cây ko còn xanh nữa
Bầu trời thì vẫn cao và trong vắt
Có một bóng người
chờ một bóng người đi khuất
anh đi
....



Em - vẫn - nhớ - thương - trong - ngẫu - hứng
Rồi chẳng biết tự bao giờ
ở phía em
ngơ ngác
những nỗi niềm bỏng rát
trò chơi ú tìm
những khao khát
đánh rơi
.....


Và muôn đời tình yêu là thế
1 với 0 lại trở về thành 1
Câu chuyện 2 người trừ đi 1 - còn em


Người ta vẫn bảo rằng: chuyện cổ tích rất đáng để đọc xem
Em chẳng tin
Cũng chẳng muốn mình còn có gì nhung nhớ
Thôi cũng đành viết lại câu chuyện nào dang dở
mong có thể tặng cho ai đấy một sự bắt đầu
....





Em sẽ giấu ở một nơi rất sâu
câu chuyện
Ngày xửa ngày xưa
Vĩnh viễn, ở một vương quốc nọ
Có một nàng công chúa
Vẫn thương về một - miền - nhớ - đã - cách - xa



.....




Một người nhớ, một người ko còn nhớ
Ngẫu hứng-anh-theo thời gian,khoảng cách cứ nhạt dần

........

Chuyện về những cốc nước...

Chuyện về những cốc nước... magnify


Nửa cốc nước đủ làm vơi cơn khát


Nửa vầng trăng đủ cho kẻ mộng mơ


Nửa sự thật không còn là sự thật


Tình yêu không một nửa bao giờ!


Tôi tự hỏi: Phải chăng mình khe khắt?


Thế giới này vạn vật chia hai!


Nhưng tôi biết điều này là sự thật:


Trong cuộc đời không ai chết thay ai!



....


(Hì hì, cảm ơn chị Sandy vì đã gửi cho em cái này ) Em thix nhất là mấy câu giữa, hehe...
Gửi anh, tình yêu nhỏ của em...
Em rất muốn kể anh nghe câu chuyện này… Nhưng lần này cầu trời là anh không đọc được, vì em muốn chính em kể cho anh nghe cơ… Em viết câu chuyện này chỉ để làm vơi bớt nỗi buồn đang ứ nghẹn trong lòng em thôi… Đừng đọc, anh nhé…
Chuyện về những ly nước...
Nhiều năm về trước, có một người xuất hiện, mời em một ly nước lọc… Em đón lấy, cả hai cùng uống, và đều nhận ra rằng… cốc nước giúp làm vơi cơn khát…
Cuộc sống cứ thế trôi đi… Giản dị và bình yên, không sóng gió… nhưng cốc nước dần dần thấp thoáng một hương vị lạ. Nhưng vì nguyên nhân nào đó mà cả hai đều không nhận ra…
Rồi một ngày… người ấy biến mất cùng ly nước lọc… không để lại cho em bất kỳ một lý do nào… Em hụt hẫng, ngỡ ngàng… nhưng biết làm gì được? Ngay lúc ấy, em nhận ra vị lạ đó… chỉ là em không dám thừa nhận nó… Vì em là một đứa con gái kiêu hãnh, cứng đầu và ngốc nghếch… đã không đi tìm người ấy để hỏi rõ nguyên nhân… chỉ biết bó gối ngồi chờ... cùng cơn khát vây quanh…
Cuối cùng, người ấy cũng xuất hiện, nhưng chỉ để nói với em rằng… cốc nước lọc người ấy rót trước đây tự bao giờ đã xuất hiện hương vị lạ… Và người ấy cảm thấy sợ… Rằng em không chấp nhận nó, rằng đối với em cốc nước lọc không cần thiết, rằng nếu tiếp tục thì nó sẽ đi xa hơn...
Nhưng người ấy không biết được rằng… chính bản thân em cũng thích hương vị đó…
Ngay lúc ấy, bí mật bị vỡ ra… Bí mật về hương vị trong những cốc nước…
Cả hai bối rối… ngỡ ngàng…
Rồi… người ấy mang đặt vào tay em cái ly rỗng, và để em quyết định sẽ rót thứ gì vào… Như một điều tất yếu, em chọn thứ nước mà bấy lâu em chờ đợi… Cốc nước đầy tràn… Em sung sướng đưa ly lên miệng… nhưng vừa mới nhấp môi, hương vị ngọt chỉ thoáng qua đầu lưỡi, rất nhẹ, rất nhanh trong thoáng chốc, rồi để lại một dư vị đắng, chua, cay… lẫn lộn. Em bảo rằng có lẽ cốc nước này không hợp với em… Người ấy giật mình, hốt hoảng nhận ra … đó là cốc nước mà trước đây người ấy từng pha… cho một người con gái khác… suốt một khoảng thời gian dài trong quá khứ… Và người ấy đã pha cốc nước ấy cho em… bằng thói quen trong tiềm thức… Thế nên người ấy mất hết tự tin, mặc cảm bao trùm, bảo với em rằng không còn đủ tư cách và lòng tự trọng để pha nước cho em nữa… Người ấy giằng cốc nước lại, đổ đi tất cả, chỉ xin lỗi em vì nó không ngọt như em tưởng tượng, không ngon như em đã hình dung, và không tuyệt vời như em thích...
…Em ngơ ngác cầm mãi cái ly rỗng, càng cầm càng thấy nặng, nhưng không bỏ xuống được… chỉ vì em không cam tâm… Rồi người ấy lại rót đầy nước lọc vào ly, và cầu xin em hãy ở lại và uống nó, cầu xin em hãy để người ấy rót nước lọc cho em suốt đời… để bù đắp lại những gì em đã mất… Em tức tối, giận dữ, hắt cốc nước đó đi, hét lên rằng em không cần nó nữa, cho dù em có khát cách mấy… Trong cơn tức giận, em đập vỡ tan tành cái cốc, rồi dùng mảnh vỡ đó cứa vào tim người ấy, rổi quay lưng bước đi… Nhưng em đã không nhận ra rằng, chính bản thân em cũng bị đứt tay… Em đã làm tổn thương người ấy… và tự làm tổn thương bản thân mình…
Khi cơn giận nguôi đi, em mất hết lớp vỏ ngoài mạnh mẽ của một đứa con gái có cái tôi đầy lòng kiêu hãnh, như cây xương rồng bị nhổ hết gai, và trở lại làm một đứa con gái nhạy cảm, yếu đuối, mất hết sức đề kháng với thế giới này… Em đến tìm người ấy, đem theo một cái ly mới, và yêu cầu người ấy rót vào đó ly nước lọc… Người ấy vẫn đồng ý rót, nhưng cốc nước giờ đây nguội ngắt, không còn được như cũ nữa rồi… Ly nước vẫn đầy, nhưng cả hai đều không ai cầm lấy… Dù khát, nhưng cốc nước lọc đối với em giờ đây đã nhạt miệng rồi…
Đơn giản chưa hẳn là tốt, nhưng có lẽ bắt đầu từ những điều đơn giản lại là một điều tốt …
Learn how to accept the unchangeable, but learn how to change the unacceptable…
Em đến đòi người ấy ly nước lọc không phải vì em khát nước… Em cần một sự khởi đầu mới, mới hoàn toàn… Nhưng giờ đây người ấy không còn chấp nhận pha nước cho bất kỳ một ai… kể cả em…
Học cách thay đổi ư? Được lắm, em sẽ thay đổi, sẽ bắt đầu mọi thứ theo một cách khác… Em sẽ trở thành người pha nước, một thứ nước mới hoàn toàn… Điều em băn khoăn là liệu người ấy có đồng ý cùng em viết nên công thức mới hay không? Không ai biết đó sẽ là loại nước gì, nhưng chắc chắn một điều rằng, đó sẽ là hương vị mà cả hai cùng thích...
Có thể người ấy không phải là bartender giỏi, nhưng người ấy biết được khẩu vị của em… Tuy hiểu nhau cách mấy, em cũng không dám tự tin rằng mình sẽ thay đổi được khẩu vị của người ấy… Em chỉ biết chờ… thời gian sẽ trả lời tất cả… Chỉ cần em có lòng kiên trì, em sẽ tìm được hạnh phúc cho mình... phải không anh?
Tình yêu đang ở đâu, ơi nỗi cô đơn?
Hãy cho em sức mạnh… và sự kiên nhẫn… để chờ đợi tình yêu đến với mình…

Ngày mai... ???

Ngày mai... ??? magnify
...




Ngày mai giông tố kéo đến...




Ngày mai gió mưa mịt mù...




Ngày mai có nắng mới...




Ngày mai bóng đêm cuộc đời...







....







Không ai cho chúng ta cái đặc quyền được định đoạt tương lai...







Thôi thì... hãy sống hết mình cho hiện tại...









Ai đó đã nói... khi ta bị lạc đường và mất phương hướng... hãy ngồi xuống và để lòng mình lắng dịu... lặng yên lắng nghe trái tim mình... và khi đứng lên, ta biết mình phải đi về đâu...






Quan trọng không phải là chúng ta đang có gì... mà quan trọng là ta làm gì với những gì ta đang có...





...Chúng ta mãi mãi có trách nhiệm với những gì mà ta đã cảm hóa... - [Hoàng tử bé]






........













...Vì biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời...



...Biết đâu gió tha thiết mang em về trời...



...Biết đâu bỗng em thấy tim ta chật chội...



...Và em tan đi cùng ánh sương...












...Biết đâu bỗng em thấy đôi chân mỏi mệt...



...Biết đâu bỗng em thấy sông Thương cạn kiệt...



...Biết đâu bỗng mưa nắng gieo tin buồn phiền...



...Và em sẽ cất cánh tung trời... hóa thân... giấc mơ...












Rain...

Rain... magnify


Mưa…


Ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ…


Chưa bao giờ Thủ Đức gặp một cơn mưa to đến vậy…


Đi học vào những ngày này… thật buồn chán và vô vị… Khoảng không vắng lặng… lớp học lác đác… vắng vẻ và trống rỗng…


Thế mà bất chợt… một cơn mưa thật to đổ xuống… lấp đi sự trống trải đó… tất cả chỉ còn là một màn mưa trắng xóa… nhạt nhòa bao trùm mọi thứ…


Ngốc !



Đến bao giờ… mới đủ can đảm… bước ra khỏi màn mưa?



Entry for April 28, 2009

Entry for April 28, 2009 magnify

…Những ngày cuối tháng Tư trôi qua chậm chạp… Như không gì có thể bắt thời gian chạy nhanh hơn vậy…




…Người ta nói… thời gian trôi chậm nhất khi phải chờ đợi…





What are you waiting for, stupid girl?



Isn’t that all enough?





Ngập chìm trong một mớ cảm xúc và tâm trạng ngổn ngang…


Có những cuộc ra đi… có những chuyến trở về… mang đi nhiều thứ, đem về nhiều thứ khác… lẫn lộn và mơ hồ…


Có thời gian nằm dài trên giường bệnh mà suy nghĩ thật nhiều về những chuyện đã qua…


Có những thứ mất đi… Có những thứ chỉ vừa kịp nhận ra đã vội tan biến…


Có những thứ đã nhận ra từ lâu nhưng không muốn thừa nhận sự tồn tại của nó…


Có những điều tưởng chừng như đã biết rõ… Nhưng… điều quan trọng nhất là… người ta không thể mất đi cái chưa từng thuộc về mình…



Có quá nhiều thứ đã đi qua… và không thể nào quay trở lại…

Có quá nhiều ký ức… ta cũng chẳng thể quên…


...Hạnh phúc... cứ như trôi ở đâu đó… bồng bềnh và lấp lửng ở xung quanh… nhưng không thể nào nắm bắt… Tưởng chừng như có thể với tay ra là chạm ngay tới… nhưng lại vuột mất… qua kẽ tay…



.........


Mùa mưa lại về rồi đấy…


Những cơn mưa đầu mùa bắt đầu đổ xuống… bất chấp cái nắng oi bức gay gắt Sài Gòn chưa bao giờ hạ nhiệt…


Ngập ngụa trong một mớ hỗn độn… Lo sợ và thấp thỏm… Mệt mỏi… và muốn buông xuôi… để mặc cho mọi thứ ra sao thì ra…


Quá nhiều thứ… xảy đến cùng lúc… nhanh đến mức không đỡ nổi…


Chưa bao giờ thấy Đêm dài như đêm nay… tưởng chừng như vô tận...


Nhưng…


Ngày mai vẫn sẽ là một ngày mới…


Hy vọng thế…


...


..." Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày và mọi người vẫn mặc những bộ quần áo cũ, nói những câu nói cũ, không có nghĩa là người ta không buồn hơn, không vui hơn, không tổn thương hay không trưởng thành hơn"...





Hãy chờ em, anh nhé...


Lần đầu tiên em nhận ra rằng đối diện với tình cảm thật của mình và thừa nhận thích một người lại khó đến như vậy...



Có quá nhiều thứ xảy đến cùng một lúc... trong nhất thời em ko biết phải xoay sở ra sao với mớ cảm xúc lẫn lộn và mơ hồ này...


Cho em thêm thời gian... để tìm lại chút bình yên trong tâm hồn... và lắng nghe xem trái tim em nói gì...


Bình yên... là lúc lắng nghe tim mình...


Anh cũng vậy nhé…


Hứa với em một chuyện... hãy sống thật với tình cảm của anh... khi gặp em, anh nhé...





"...Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại... về một ngày mai... như hai người bạn....


Một ngày... đã quên tất cả... lại nhớ về nhau..."

Tháng Tư mưa về...

…Những ngày cuối tháng Ba trôi qua chậm chạp… Như không gì có thể bắt thời gian chạy nhanh hơn vậy…

…Người ta nói… thời gian trôi chậm nhất khi phải chờ đợi…



What are you waiting for, stupid girl?

Is that all enough?



Mọi chuyện đáng buồn nhất và bực bội nhất đều nhằm cái tháng Ba chết tiệt này mà đổ xuống… Lại thêm cái thời tiết oi bức ngớ ngẩn tệ hại…

Ngập chìm trong một mớ cảm xúc và tâm trạng ngổn ngang…

Có những cuộc ra đi… có những chuyến trở về… mang đi nhiều thứ, đem về nhiều thứ khác… lẫn lộn và mơ hồ…

Có thời gian nằm dài trên giường bệnh mà suy nghĩ thật nhiều về những chuyện đã qua…

Có những thứ mất đi, những thứ khác chỉ vừa nhận ra, có những thứ đã nhận ra từ lâu nhưng không muốn thừa nhận, có những điều tưởng chừng như đã biết rõ nhưng hóa ra lại ẩn chứa những thứ chưa hề nghĩ tới… Nhưng… điều quan trọng nhất là… người ta không thể mất cái chưa từng thuộc về mình…


Hạnh phúc cứ như trôi ở đâu đó… bồng bềnh và lấp lửng ở xung quanh… nhưng không thể nào nắm bắt…



Tháng Tư mưa về…

Mọi thứ chợt trở về nhẹ nhàng như một cơn gió… Gió tháng Tư, dường như chưa có cơn gió nào bình yên và dịu dàng đến vậy…

Những cơn mưa đầu mùa bắt đầu đổ xuống bất chấp cái nắng oi bức gay gắt Sài Gòn chưa bao giờ hạ nhiệt…

Tháng Tư trôi nhanh, bây giờ đã là những ngày cuối tháng. Mưa đầu mùa. Ngập ngụa trong một mớ công việc hỗn độn và midterm test… Lo sợ và thấp thỏm… Mệt mỏi, nhưng nhờ vậy mà không suy nghĩ lung tung nữa…

Cũng vào thời gian này, tưởng như mới đây thôi, hóa ra lại gần một năm tròn rồi đấy… Thời gian không chờ đợi một ai, chỉ có con người chờ đợi thời gian thôi, có phải không?...

Có nên đi tiếp… hay nên dừng lại và rẽ sang một hướng khác?

Đôi khi tự hỏi mình rằng có nuối tiếc vì đoạn đường đã đi qua… Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu tiếp tục đi… về phía cuối con đường?

“Dẫu biết rằng phía trước là ngõ cụt, anh cũng sẽ nắm tay em… đi về cuối con đường…” Em vẫn luôn nhớ đến câu nói đó…

Tạm biệt Rainy...

Tạm biệt Rainy... magnify







Rainy.

Buổi hẹn hò thứ hai.


Tôi đố anh, cái gì mênh mông, sâu thẳm và dịu dàng.

Anh lắc đầu. Chịu.

- Nó có màu đen. Tôi cố nài...


- À, cà phê.


- Không phải, nếu là cà phê thì em sẽ nói: đen và đắng. Cái gì?


- Tóc em.

- Không - Tôi thất vọng - Đó là đêm.

-
Ngớ ngẩn. Anh phì cười
.





.......








http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/35824/Rainy_day_by_siriusjoe.jpg










Rainy.

Buổi hẹn hò thứ ba.






- Em hỏi tình yêu là gì ư ? Đó là sự ám ảnh. Ví như nghề tiếp thị của anh vậy, em nhìn thấy một câu slogan thú vị, một hình ảnh quảng cáo cà phê ngộ nghĩnh, nó đập vào mắt, một cách tình cờ, hay do nhìn thấy khắp mọi nơi chung quanh mình, rồi ăn sâu vào tiềm thức, và mỗi khi uống cà phê, mỗi khi đến quán cà phê em lại nhớ. Người ta gọi nó là sự ám ảnh. Anh cũng vậy. Đó là buổi chiều anh gặp em ngồi trong quán kem ở Hồ Con Rùa, vừa chóp chép nhai bò bía vừa chúi mũi vào cuốn sách trong hoàng hôn nhập nhoạng. Hình ảnh đó thu hút anh, làm anh hoang mang, ám ảnh anh trong cả giấc ngủ. Nên anh biết anh yêu.



Lúc ấy, cả tôi và Kiên đều không biết rằng, rồi sẽ có ngày anh nhận ra là ngoài hình ảnh đó tôi không còn gì ám ảnh anh nữa.






.........







http://farm1.static.flickr.com/155/418529062_f6a3f8f0cb.jpg












Rainy.


Tôi ngồi trước Nghi với vẻ mặt kiêu hãnh của người thua cuộc. Ba tuần trước, Kiên lên Đà Lạt cùng với công ty, tôi ngu ngốc nhờ anh đến nhà Nghi để gửi mấy cuốn sách tôi cho Nghi mượn. Chỉ hai ngày và tất cả thay đổi. Kiên gọi điện để nói một câu ngượng nghịu “Anh xin lỗi”, rồi thôi. Lòng tôi tan nát. Ngày xưa, khi Nghi về đích trước tôi trong Hội khỏe Phù Đổng của trường, Nghi đã nói: Nếu chạy một mình, hay nếu luôn dẫn đầu, Lam sẽ không biết mình đang chạy nhanh hay chậm. Còn Nghi, phía trước Nghi là Lam, Nghi biết Nghi phải vượt lên và lúc nào thì Nghi cần tăng tốc. Nghi thắng, chính vì Lam đã dẫn đầu suốt cuộc đua”. Đôi khi, cuộc đời cũng vậy. Người ta không được phép chủ quan khi chưa đến đích. Đáng lý ra, tôi không nên để Kiên gặp một cô gái đẹp và có sức ám ảnh hơn tôi.








...

Rainy.

Quán chỉ có hai người. Tôi và một người đàn ông trẻ, áo xanh, cà vạt đỏ với những chấm đen khéo léo....

- Anh cũng đi cà phê một mình à?
- Phải, ngày cuối năm, người ta cần một chỗ yên tĩnh để suy nghĩ, đúng không?
- Chẳng ai đi cà phê một mình với bộ dạng trịnh trọng như vậy...


Anh ta nghĩ ngợi.




-Khuôn mặt cô nhìn nghiêng, ly cà phê, có cái gì đó cô đơn, và thu hút nữa... Tôi là hoạ sĩ, hôm nào cô làm mẫu cho tôi vẽ được không? Ồ, cô đừng lo, chỉ khuôn mặt thôi, khuôn mặt nhìn nghiêng và ly cà phê...




Tôi mỉm cười, và tin rằng đấy là nụ cười duyên dáng nhất của mình.



- Tôi hỏi, nếu anh trả lời được thì tôi đồng ý. Cái gì mênh mông, sâu thẳm, và dịu dàng?

- Đêm - Anh ta phá lên cười - Phải không ? Tôi hốt hoảng, im lặng.




Điện thoại cầm tay reo bài Happy New Year... Anh ta liếc tôi, rất nhẹ “Ừ, anh đây, em về rồi hả. Ừ, anh đến ngay? Anh cũng nhớ em!” rồi quay sang tôi, anh ta nói “Tôi phải đi đây. Nếu đồng ý thì gọi cho tôi nhé”. Anh ta đặt trên bàn tấm danh thiếp rồi vội vã bước đi, không thèm ngoái nhìn tôi một lần.





........


Cái gì sâu thẳm, dịu dàng và mênh mông. Nghi bảo đó là câu hỏi để tìm người yêu của tôi. Thế nhưng từ trước đến nay tôi luôn hỏi nhầm người, cả người trả lời đúng lẫn người trả lời sai. Tôi nhớ tiếng cười của Kiên khi tôi nói đó là Đêm. “Ngớ ngẩn.” Có lẽ tôi ngớ ngẩn thật.



.....



Có chăng thời kỳ mùa xuân cho con người ? Hay chúng ta chỉ sống từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc theo một con đường định sẵn? Ta có thể làm mới chính mình như không khí và cây cối ? Ta có thể giũ sạch những thói quen của cách cư xử, của một cuộc đời đã từng tràn trề sức sống nhưng bây giờ không còn sinh khí nữa? Và những kinh nghiệm mà chúng ta chồng chất qua những tháng năm vui buồn có lấp kín đời ta? Đừng để nó lấp kín đời ta, con gái ạ. Hãy bước qua nỗi đau và làm mới chính mình.



Tôi ngẩng đầu lên, chẳng biết mình đang cười hay khóc. Bây giờ, vào ngày đầu xuân, tôi chạy vòng quanh và nhận ra Sài Gòn đã qua mùa lá rụng, những mầm xanh đang nhú lên ở trên cao và bắt đầu một vòng đời mới, những vòm lá một thời gian sau sẽ hiện ra mới mẻ và xanh tươi. Như Rainy vậy. Dù rằng những ký ức về mối tình đầu sẽ chẳng dễ nguôi ngoai, bắt đầu từ buổi hẹn hò thứ nhất…



http://www.liverpoolas.org/old_site/www.liv.ac.uk/_ggastro/images3/Norway2.jpg






[Đặng Nguyễn Đông Vy]




T.T It's painful !!!

T.T    It's painful !!! magnify

Hôm qua, ngày 09/03/2009, lúc 12:58’, đã lấy hết can đảm bước chân vào phòng mổ… Lẽ dĩ nhiên là không thể tự nguyện đi 1 cách dễ dàng nếu không có 2 người 1 người cầm dao 1 người cầm nĩa dí sau lưng…





Phát nôn vì cái mùi cồn đặc trưng của bệnh viện. Bệnh nhân nằm trên giường bệnh, người nhà, chai truyền nước biển… đông nghịt đến ngộp thở. Phòng tiểu phẫu đầy chai lọ, thuốc gây tê, mùi ête và tiếng lách cách của dao kéo nghe đến rợn người… Tất cả ký ức còn đọng lại đến bây giờ là tiếng thét khi mũi kim tiêm thuốc tê 4cm ngập lút trong da thịt, úp mặt xuống 2 cánh tay và nước mắt trào ra từ bao giờ, cảm giác máu chảy không ngừng, lưỡi dao lạnh toát, và 1 bàn tay luôn luôn siết chặt… Mổ ở 2 vị trí, nhưng bác sĩ bảo nếu không chịu được thì chỉ mổ 1 thôi, tuần sau quay lại mổ tiếp lần 2… Thế là đành cắn răng cho bác sĩ làm luôn 1 lần, vì “thà đau 1 lần rồi thôi”…





Cảm giác khi bước ra khỏi phòng mổ… Chóng mặt, buồn nôn, choáng váng và đầu óc quay cuồng, với 1 miếng băng trắng toát dưới chân, vang bên tai lời bác sĩ “Vị trí mổ nằm ở tư thế dù gây tê nhiều vẫn cảm thấy đau. Không đi lại nhiều, gác chân lên cao hơn tim để máu không đọng lại. Giữ vết thương khô ráo. 12 ngày sau quay lại cắt chỉ…”





Khi thuốc tê tan hết thì đó chỉ mới là khởi đầu cho 1 khoảng thời gian cực kỳ khó khăn. Trước khi mổ thì chỉ khi đi lại mới cảm thấy đau. Khi mổ xong rồi thì nằm 1 chỗ cũng thấy đau. Trước khi mổ đi học, đi chơi, ăn uống bình thường. Mổ xong thì không thể đi lại được và làm gì cũng khó khăn… Suốt ngày chỉ biết ôm điện thoại nhắn tin , chat và viết email. Cảm giác buồn nôn và không thể ăn uống được gì… Đêm đầu tiên không thể nào ngủ được. 3h sáng ngồi dậy… tắm và... gõ entry…


Mệt mỏi...


Muốn chạy về lao ngay vào vòng tay của bà ngoại...


Muốn cuộn tròn như trái banh ngủ quên trên đôi chân của sếp như ngày xưa...


Khó chịu, ngột ngạt, bức bối khi bị giam trong 4 bức tường mà không thể làm bất cứ chuyện gì một mình được...



Nhưng bù lại…





Cảm thấy mình được yêu thương nhiều hơn bao giờ hết…




Sẽ không bao giờ quên đôi bàn tay ấm áp siết chặt bị bấu đầy vết móng tay trong phòng mổ…




Không quên giọng hát của pé Vi trong điện thoại… Lần đầu tiên có người gọi điện thoại chỉ để… hát cho mình nghe. Iu pé nhìu nhắm.



Không quên tin nhắn của pé Mai với cái cách bày tỏ sự ngạc nhiên ngộ nghĩnh "Trùi ui tội nghịp con nhỏ..." và lời hứa hẹn về bịch khế mang từ dưới quê lên… tiếc là không có lộc ăn. Hic.



Không quên cái mặt của con Nhũn với con Hà Mã của nó qua wc… Buồn cười không thể tả…



Không quên thừa dịp để nhõng nhẽo với mẹ, với bà ngoại, với sếp, hehe...





Không quên những tin nhắn động viên và thăm hỏi của tất cả mọi người…




Luv all of u... Thanks for caring...




Miss S.O... I wonder if he thinks of me as much as I think of him now... If he were here, he would hold me in his strongly arm, and help me reduce my painful into zero...

Nàng tiên cá...

Nàng tiên cá... magnify






Ngày còn bé, có ai trong chúng ta chưa từng một lần say mê những câu chuyện cổ tích Andersen?





Những kết thúc trong chuyện cổ tích đều rất tuyệt vời… Có ai đó nói rằng: “Cổ tích sẽ không phải cổ tích nếu cái thiện không chiến thắng cái ác”. Nhưng không hiểu tại sao ngay từ bé đã rất có ấn tượng với những câu chuyện có kết thúc không có hậu, đại loại như “Cô bé bán diêm”, đặc biệt là chuyện “Nàng tiên cá”. Đó là câu chuyện về tình yêu đầu tiên đọc được từ khi còn rất bé, và cũng là chuyện đầu tiên làm mình khóc… khi đọc đến đoạn nàng tiên cá gieo mình xuống biển và tan thành bọt nước…







Vậy mà thời gian gần đây, vì sự xuất hiện của cái vật-thể-lạ-đáng-ghét dưới lòng bàn chân mình đã làm cho mỗi bước đi trở nên đau nhói mỗi ngày, có một người đã nói rằngQuyên giống như nàng tiên cá lúc đổi giọng hát lấy đôi chân để lên bờ đi tìm Hoàng tử, mỗi bước chân như bị gai đâm, đúng không?”



Không biết là Quyên có tìm thấy vị hoàng tử nào hay không, nhưng mà đúng là mỗi bước đi đều cảm thấy đau… Tối hôm đó thì him gửi qua một câu chuyện, nó như thế này:



































Hìhì, cám ơn ****, dù không cần phải đổi giọng hát thì Quyên cũng đã có một cái chân trái rõ đau và không biết bao giờ mới có đủ can đảm đi làm tiểu phẫu để lấy cái vật-thể-lạ-đáng-ghét đó ra Nhưng so với một số người cũng rất chi là đáng ghét chỉ biết hù dọa và làm cho Quyên sợ bằng những hình-ảnh-và-hậu-quả-gớm-ghiếc-của-cái-việc-không-đi-mổ-sớm thì câu chuyện đó cũng động viên Quyên rất nhiều, và Quyên rất thix cái nick name “little mermaid” (có thể liệt vào danh sách những cái tên iu thix ). Cám ơn câu chuyện nhé, người-đặt-nick-name




...Nhưng dù sao thì Quyên vẫn thích câu chuyện Nàng tiên cá theo nguyên bản của Andersen hơn…



Viết tiếp truyện " Nàng tiên cá " của Hans Christian Andersen

(Đọc bản full ở đây, cho những ai đang bị mất ngủ, hehe

http://tuvan.tuvanonline.com/t7569-nng-tin-c-andersen.html )






" ...Ít lâu sau, vào một ngày nọ, nàng tiên cá - bây giờ là người con gái của không trung - bay đến một vùng đất khô cằn, tang tóc. Đất nước này sắp phải đối đầu với chiến tranh, người dân đói rét bởi vị vua trị vì không quan tâm đến triều chính. Bằng tình yêu thương, và bằng năng lực của người con gái không trung, nàng đã bay khắp nơi để xoa dịu những tâm hồn mệt mỏi. Nàng bay đến bên người đàn ông có dáng vẻ chán chường đang ngồi nhìn xa xăm trên ghềnh đá bên bờ biển, nàng bỗng thảng thốt giật mình. Người đàn ông đó là chàng hoàng tử năm xưa - người đã làm cho nàng biết khóc. Giờ đây, chàng hoàng tử ngày nào đã lên trị vì đất nước, và chàng là vị vua bị thần dân nguyền rủa vì không chăm lo đến đất nước mình... Ảo tưởng về hạnh phúc ngọt ngào mà nàng tưởng nàng đã mang lại cho chàng từ sự hy sinh của mình đã được phơi bày, và tan như bọt biển. Hoàng tử và công chúa đã trở nên oán giận nhau khi hiểu ra sự thật: Chàng yêu tiếng hát của nàng tiên cá chứ không yêu công chúa, và công chúa không phải là người đã cứu chàng...



Nàng tiên cá một lần nữa lại khóc: Cái chết của nàng đã trở nên vô nghĩa!!! Hạnh phúc được xây dựng nên từ sự hiểu lầm và giả dối sẽ không phải là hạnh phúc bền lâu...





.........



Thật ra cổ tích vẫn chỉ là cổ tích, là không có thật, nhưng ước mơ trong đó là thật. Con người ta, dù trẻ thơ hay đã lớn lên, vẫn cứ muốn đi tìm cổ tích cho riêng bản thân mình… Cổ tích là ước mơ được viết thành sách. Cổ tích là ước mơ để con người ta lớn lên. Cổ tích là mục đích con người ta hướng tới... Nhưng cổ tích dù có đẹp đến mấy, mãi mãi vẫn không bao giờ có thật, cổ tích chỉ mãi là cổ tích mà thôi…




Where are you now, hỡi chàng hoàng tử của lòng em???


Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31