Bầu trời nhỏ... của Trăng Non...

...Nhật ký Ánh Trăng và Bóng Tối... Bóng Tối sẽ bao phủ Ánh Trăng, hay Ánh Trăng sẽ xua tan đêm tối?...

Subscribe to RSS feed

Mảnh ký ức vỡ... (cont)


Chương 2



Tháng Mười, 2008

Hè năm đó, Sài Gòn đổ mưa rất lớn...


“Mừng em đã biết xót thương tình yêu”...

...


- Tại sao Uyên học tiếng Đức ư? Sao mỗi lần Uyên nói với mười người thì cả mười đều hỏi một câu giống nhau? Sao không hỏi như vậy với tiếng Anh, tiếng Pháp hay tiếng Nhật?

- Ơ, vì thấy lạ. Ai học tiếng Đức cũng vì mục đích đi du lịch, du học hoặc kết hôn...

- Uyên không đi đâu cả. Uyên thích, thế thôi!

Giận dỗi, Uyên quay đi, bỏ lại một câu nói lửng lơ:

- Uyên thích cách mình bập bẹ nói một thứ tiếng mới...

Nhưng cũng chỉ có mình Uyên mới biết, mỗi ngày một tiếng rưỡi đến đây không chỉ để học một ngôn ngữ mới...


Lớp học vẻn vẹn có năm người. Phát là dân cơ điện tử trường Bách Khoa, Trúc dân ngoại ngữ và Uyên dân Kinh tế, cả ba cùng là sinh viên năm thứ ba đại học. Một nhóc 9x mới lớp mười một, và Frau Xuyên đã ra trường và đi làm được vài năm. Cô bạn Trúc lém lỉnh, đáng yêu, cá tính đầy mình, ăn to nói lớn, mái tóc cắt dày đúng chất teen.


Cô giáo rất trẻ, vóc người nhỏ nhắn, trông chỉ ngoài hai mươi với nụ cười tươi tắn và mái tóc uốn xù nghịch ngợm như Jenifer Lopez. Những ngày đầu đi học, Uyên thích ở lại sau khi lớp học kết thúc lúc chín giờ đêm, nghe Frau Duyên ôm đàn guitar hát “Mùa thu cho em” và ngoài trời mưa rả rích, những cơn mưa Sài Gòn cuối năm mà tưởng chừng như lá rơi từng hồi mải miết bên cửa sổ... Rồi lại cố gắng tranh thủ đi học thật sớm, để nghe tiếng đàn từ cây dương cầm cũ kỹ từ căn phòng giáo viên nhỏ ở tầng hai ngân nga bản Donauwellen trong phim Father and Daughter ngày bé. Thích lắm, cuộc sống thật đẹp khi con người ta thả mình với những niềm đam mê...


Hai tháng sau. Lớp học tiếng Đức xuất hiện một thành viên mới. Một thằng con trai đầu chôm bôm, mặc áo sơ mi kẻ carô với dép Lào và quần Adidas ba sọc trắng, và luôn mang theo bên mình chai trà xanh Không độ. Uyên huých tay gã Phát đang ngủ gật bên cạnh: “Một gã kỳ quặc”. Lần nào đến sớm đều thấy gã ngồi trong thư viện nhỏ, search tài liệu trong chiếc máy tính để bàn, không thì vùi đầu vào mớ tài liệu dày cộp hoặc lật giở cuốn từ điển tiếng Đức cầm tay. Không gì hơn ngoài một con mọt sách – “Büche Wurm”



Cuộc đời có khi là những cuộc gặp gỡ tình cờ như thế...

Nhưng,

Uyên không nhận ra Mr. Piano dạo đàn trong quán cà phê nhỏ ngày nào...


Mảnh ký ức vỡ...


Chương 1




Quán cà phê nhỏ và không gian ấm cúng với những ngọn đèn vàng trầm mặc. Uyên thả người trên chiếc ghế salon êm ái, nhắm mắt và để cho từng nốt nhạc thánh thót từ phím đàn piano rót vào tai mình, dâng lên trong lòng một sự bình yên ấm áp. Ngoài trời, mưa vẫn rơi tí tách từng cơn đều đều dai dẳng, và nghe đâu đây ký ức tràn về, lãng đãng rơi lẫn trong những cơn mưa mùa hạ...



Người con trai ngồi ở góc phòng, những ngón tay mảnh dẻ lướt trên bàn phím của cây piano đen bóng màu thời gian. Quán cà phê nhỏ ngập tràn giai điệu của những bản nhạc xa xưa trầm mặc, mái tóc xoăn khẽ nghiêng nghiêng trên phím đàn...


Đêm hôm đó, Uyên tròn hai mươi mốt tuổi...


Một năm trước, Uyên chia tay mối tình đầu năm mười tám tuổi, và gặp Khoa cũng chính ở quán cà phê nhỏ này. Có lẽ Uyên sẽ không chú ý gì đến Khoa, nếu như những bản nhạc thỉnh thoảng không đứt đoạn, và một vài nốt lặng ngần ngừ đầy day dứt... Chút gì đó nghệ sĩ ở Khoa không làm Uyên thu hút, nhưng có lẽ gã con trai với mớ tóc xoăn bù xù, tách cà phê nghi ngút khói, đàn piano và những bản nhạc cổ điển có vẻ gì đó đối nghịch, và điều đó làm Uyên thấy tò mò...




Ngày ấy, Khoa chỉ là một thằng con trai bụi bặm thích lang thang cà phê một mình và trải lòng mình trên những phím đàn. Một kẻ si tình chính hiệu với những chất hóa học trong phòng thí nghiệm trường Y dược, một gã vẫn hay vác ba lô đến nhà thờ học đàn mỗi sáng thứ Năm và ngồi lì hàng giờ liền trong khuôn viên Thư viện tổng hợp với những cuốn Hóa dược và chồng tài liệu cao ngất... Còn Uyên là một cô bé mộng mơ và hay tưởng tượng, vẫn say mê những tình tiết lãng mạn trong những tiểu thuyết của Marc Levy với Musso chất đầy kệ sách, miệng ngân nga những bản pop ballad thời thập niên bảy mươi và đôi khi cười một mình khó hiểu. Một đứa con gái vẫn hay buồn những chuyện vớ vẩn và đôi khi thấp thỏm vì một tin nhắn của ai đó sau mười giờ đêm...



Hai người họ trước giờ chưa từng gặp nhau...




Những giấc mơ chưa hết...

Giao thừa…

Mùa Vallentine thứ ba kể từ khi gặp anh... Nhưng có lẽ chưa bao giờ em đón một ngày Valentine trọn vẹn…

Bởi... mình xa nhau… từ những cơn mưa đầu mùa hạ…

Có một ngày… em chợt nhận ra… em không nhớ anh nhiều như em vẫn nghĩ…

Nỗi nhớ của em… đã không còn mãnh liệt như ngày xưa… Đã thôi những đêm thức trắng… nhưng sao vẫn da diết một cách không thể hiểu được…


Chờ gì đây?

Một câu nói chấm dứt lần sau cuối…

Hay một hy vọng mong manh… ký ức sẽ khiến anh quay trở lại…

Một năm sắp trôi qua… Em tự hỏi… có khi nào… lúc thảnh thơi, anh nhớ lại ngày xưa…




Một ngày nhớ anh… trôi qua lặng lẽ…

Sẽ nhớ về anh… thuần khiết… trong lành

Cầu mong một ngày mai kia gặp lại… nhìn thẳng mắt nhau…

Ta sẽ không buồn…

…Bắt đầu từ một kết thúc…

…Có được không?



Như chưa hề có nỗi đau xưa

Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới

Một quá khứ ra đi cùng gió thổi

Thời gian trôi, kí ức sẽ phai nhoà

Người ta khổ...

Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ




Đường xa quá ai đi mà nhớ ngõ
Đến khi hay gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa.




Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Những tim không cũng tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để tìm trời dưới đất.




Người ta khổ vì chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nhưng càng quyết xông vào
Rồi bị thương người ta giữ gươm đao
Không muốn chữa không muốn lành thứ độc.


Cổ tích cho hoàng tử và công chúa

Princess

Em sẽ giấu ở một nơi thật xa xôi
câu chuyện ngày hôm ấy
ngày xửa ngày xưa


có em - nàng công - chúa - nhỏ
và anh - chàng hoàng - tử - lang - thang
Câu chuyện cuộc đời bắt đầu mở sang trang
Khi anh đến và mang theo mùa hạ


Mình gặp nhau
Tình cờ
rất lạ
và yêu
...


Tình yêu
Cái ngẫu hứng của một thời nông nổi ?
Giữa một - kẻ - chưa - từng - biết - nhớ
Với một - người - bất - chợt - thấy - cô - đơn


Ngẫu hứng gọi tên những con đường thành kỉ niệm
Ngẫu hứng cơn mưa
ngẫu hứng cho mắt nhìn trong mắt
Ngẫu hứng nói cười
ngẫu hứng giận hờn
ngẫu hứng nhung nhớ

....

quên thời gian
quên ngày tháng
Mình bên nhau

....

Và đó là hôm qua

....



Cho đến hôm nay
một ngày
khi những chiếc lá trên cây ko còn xanh nữa
Bầu trời thì vẫn cao và trong vắt
Có một bóng người
chờ một bóng người đi khuất
anh đi
....



Em - vẫn - nhớ - thương - trong - ngẫu - hứng
Rồi chẳng biết tự bao giờ
ở phía em
ngơ ngác
những nỗi niềm bỏng rát
trò chơi ú tìm
những khao khát
đánh rơi
.....


Và muôn đời tình yêu là thế
1 với 0 lại trở về thành 1
Câu chuyện 2 người trừ đi 1 - còn em


Người ta vẫn bảo rằng: chuyện cổ tích rất đáng để đọc xem
Em chẳng tin
Cũng chẳng muốn mình còn có gì nhung nhớ
Thôi cũng đành viết lại câu chuyện nào dang dở
mong có thể tặng cho ai đấy một sự bắt đầu
....





Em sẽ giấu ở một nơi rất sâu
câu chuyện
Ngày xửa ngày xưa
Vĩnh viễn, ở một vương quốc nọ
Có một nàng công chúa
Vẫn thương về một - miền - nhớ - đã - cách - xa



.....




Một người nhớ, một người ko còn nhớ
Ngẫu hứng-anh-theo thời gian,khoảng cách cứ nhạt dần

........

Chuyện về những cốc nước...

Chuyện về những cốc nước... magnify


Nửa cốc nước đủ làm vơi cơn khát


Nửa vầng trăng đủ cho kẻ mộng mơ


Nửa sự thật không còn là sự thật


Tình yêu không một nửa bao giờ!


Tôi tự hỏi: Phải chăng mình khe khắt?


Thế giới này vạn vật chia hai!


Nhưng tôi biết điều này là sự thật:


Trong cuộc đời không ai chết thay ai!



....


(Hì hì, cảm ơn chị Sandy vì đã gửi cho em cái này ) Em thix nhất là mấy câu giữa, hehe...
Gửi anh, tình yêu nhỏ của em...
Em rất muốn kể anh nghe câu chuyện này… Nhưng lần này cầu trời là anh không đọc được, vì em muốn chính em kể cho anh nghe cơ… Em viết câu chuyện này chỉ để làm vơi bớt nỗi buồn đang ứ nghẹn trong lòng em thôi… Đừng đọc, anh nhé…
Chuyện về những ly nước...
Nhiều năm về trước, có một người xuất hiện, mời em một ly nước lọc… Em đón lấy, cả hai cùng uống, và đều nhận ra rằng… cốc nước giúp làm vơi cơn khát…
Cuộc sống cứ thế trôi đi… Giản dị và bình yên, không sóng gió… nhưng cốc nước dần dần thấp thoáng một hương vị lạ. Nhưng vì nguyên nhân nào đó mà cả hai đều không nhận ra…
Rồi một ngày… người ấy biến mất cùng ly nước lọc… không để lại cho em bất kỳ một lý do nào… Em hụt hẫng, ngỡ ngàng… nhưng biết làm gì được? Ngay lúc ấy, em nhận ra vị lạ đó… chỉ là em không dám thừa nhận nó… Vì em là một đứa con gái kiêu hãnh, cứng đầu và ngốc nghếch… đã không đi tìm người ấy để hỏi rõ nguyên nhân… chỉ biết bó gối ngồi chờ... cùng cơn khát vây quanh…
Cuối cùng, người ấy cũng xuất hiện, nhưng chỉ để nói với em rằng… cốc nước lọc người ấy rót trước đây tự bao giờ đã xuất hiện hương vị lạ… Và người ấy cảm thấy sợ… Rằng em không chấp nhận nó, rằng đối với em cốc nước lọc không cần thiết, rằng nếu tiếp tục thì nó sẽ đi xa hơn...
Nhưng người ấy không biết được rằng… chính bản thân em cũng thích hương vị đó…
Ngay lúc ấy, bí mật bị vỡ ra… Bí mật về hương vị trong những cốc nước…
Cả hai bối rối… ngỡ ngàng…
Rồi… người ấy mang đặt vào tay em cái ly rỗng, và để em quyết định sẽ rót thứ gì vào… Như một điều tất yếu, em chọn thứ nước mà bấy lâu em chờ đợi… Cốc nước đầy tràn… Em sung sướng đưa ly lên miệng… nhưng vừa mới nhấp môi, hương vị ngọt chỉ thoáng qua đầu lưỡi, rất nhẹ, rất nhanh trong thoáng chốc, rồi để lại một dư vị đắng, chua, cay… lẫn lộn. Em bảo rằng có lẽ cốc nước này không hợp với em… Người ấy giật mình, hốt hoảng nhận ra … đó là cốc nước mà trước đây người ấy từng pha… cho một người con gái khác… suốt một khoảng thời gian dài trong quá khứ… Và người ấy đã pha cốc nước ấy cho em… bằng thói quen trong tiềm thức… Thế nên người ấy mất hết tự tin, mặc cảm bao trùm, bảo với em rằng không còn đủ tư cách và lòng tự trọng để pha nước cho em nữa… Người ấy giằng cốc nước lại, đổ đi tất cả, chỉ xin lỗi em vì nó không ngọt như em tưởng tượng, không ngon như em đã hình dung, và không tuyệt vời như em thích...
…Em ngơ ngác cầm mãi cái ly rỗng, càng cầm càng thấy nặng, nhưng không bỏ xuống được… chỉ vì em không cam tâm… Rồi người ấy lại rót đầy nước lọc vào ly, và cầu xin em hãy ở lại và uống nó, cầu xin em hãy để người ấy rót nước lọc cho em suốt đời… để bù đắp lại những gì em đã mất… Em tức tối, giận dữ, hắt cốc nước đó đi, hét lên rằng em không cần nó nữa, cho dù em có khát cách mấy… Trong cơn tức giận, em đập vỡ tan tành cái cốc, rồi dùng mảnh vỡ đó cứa vào tim người ấy, rổi quay lưng bước đi… Nhưng em đã không nhận ra rằng, chính bản thân em cũng bị đứt tay… Em đã làm tổn thương người ấy… và tự làm tổn thương bản thân mình…
Khi cơn giận nguôi đi, em mất hết lớp vỏ ngoài mạnh mẽ của một đứa con gái có cái tôi đầy lòng kiêu hãnh, như cây xương rồng bị nhổ hết gai, và trở lại làm một đứa con gái nhạy cảm, yếu đuối, mất hết sức đề kháng với thế giới này… Em đến tìm người ấy, đem theo một cái ly mới, và yêu cầu người ấy rót vào đó ly nước lọc… Người ấy vẫn đồng ý rót, nhưng cốc nước giờ đây nguội ngắt, không còn được như cũ nữa rồi… Ly nước vẫn đầy, nhưng cả hai đều không ai cầm lấy… Dù khát, nhưng cốc nước lọc đối với em giờ đây đã nhạt miệng rồi…
Đơn giản chưa hẳn là tốt, nhưng có lẽ bắt đầu từ những điều đơn giản lại là một điều tốt …
Learn how to accept the unchangeable, but learn how to change the unacceptable…
Em đến đòi người ấy ly nước lọc không phải vì em khát nước… Em cần một sự khởi đầu mới, mới hoàn toàn… Nhưng giờ đây người ấy không còn chấp nhận pha nước cho bất kỳ một ai… kể cả em…
Học cách thay đổi ư? Được lắm, em sẽ thay đổi, sẽ bắt đầu mọi thứ theo một cách khác… Em sẽ trở thành người pha nước, một thứ nước mới hoàn toàn… Điều em băn khoăn là liệu người ấy có đồng ý cùng em viết nên công thức mới hay không? Không ai biết đó sẽ là loại nước gì, nhưng chắc chắn một điều rằng, đó sẽ là hương vị mà cả hai cùng thích...
Có thể người ấy không phải là bartender giỏi, nhưng người ấy biết được khẩu vị của em… Tuy hiểu nhau cách mấy, em cũng không dám tự tin rằng mình sẽ thay đổi được khẩu vị của người ấy… Em chỉ biết chờ… thời gian sẽ trả lời tất cả… Chỉ cần em có lòng kiên trì, em sẽ tìm được hạnh phúc cho mình... phải không anh?
Tình yêu đang ở đâu, ơi nỗi cô đơn?
Hãy cho em sức mạnh… và sự kiên nhẫn… để chờ đợi tình yêu đến với mình…

Ngày mai... ???

Ngày mai... ??? magnify
...




Ngày mai giông tố kéo đến...




Ngày mai gió mưa mịt mù...




Ngày mai có nắng mới...




Ngày mai bóng đêm cuộc đời...







....







Không ai cho chúng ta cái đặc quyền được định đoạt tương lai...







Thôi thì... hãy sống hết mình cho hiện tại...









Ai đó đã nói... khi ta bị lạc đường và mất phương hướng... hãy ngồi xuống và để lòng mình lắng dịu... lặng yên lắng nghe trái tim mình... và khi đứng lên, ta biết mình phải đi về đâu...






Quan trọng không phải là chúng ta đang có gì... mà quan trọng là ta làm gì với những gì ta đang có...





...Chúng ta mãi mãi có trách nhiệm với những gì mà ta đã cảm hóa... - [Hoàng tử bé]






........













...Vì biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời...



...Biết đâu gió tha thiết mang em về trời...



...Biết đâu bỗng em thấy tim ta chật chội...



...Và em tan đi cùng ánh sương...












...Biết đâu bỗng em thấy đôi chân mỏi mệt...



...Biết đâu bỗng em thấy sông Thương cạn kiệt...



...Biết đâu bỗng mưa nắng gieo tin buồn phiền...



...Và em sẽ cất cánh tung trời... hóa thân... giấc mơ...












Rain...

Rain... magnify


Mưa…


Ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ…


Chưa bao giờ Thủ Đức gặp một cơn mưa to đến vậy…


Đi học vào những ngày này… thật buồn chán và vô vị… Khoảng không vắng lặng… lớp học lác đác… vắng vẻ và trống rỗng…


Thế mà bất chợt… một cơn mưa thật to đổ xuống… lấp đi sự trống trải đó… tất cả chỉ còn là một màn mưa trắng xóa… nhạt nhòa bao trùm mọi thứ…


Ngốc !



Đến bao giờ… mới đủ can đảm… bước ra khỏi màn mưa?



Entry for April 28, 2009

Entry for April 28, 2009 magnify

…Những ngày cuối tháng Tư trôi qua chậm chạp… Như không gì có thể bắt thời gian chạy nhanh hơn vậy…




…Người ta nói… thời gian trôi chậm nhất khi phải chờ đợi…





What are you waiting for, stupid girl?



Isn’t that all enough?





Ngập chìm trong một mớ cảm xúc và tâm trạng ngổn ngang…


Có những cuộc ra đi… có những chuyến trở về… mang đi nhiều thứ, đem về nhiều thứ khác… lẫn lộn và mơ hồ…


Có thời gian nằm dài trên giường bệnh mà suy nghĩ thật nhiều về những chuyện đã qua…


Có những thứ mất đi… Có những thứ chỉ vừa kịp nhận ra đã vội tan biến…


Có những thứ đã nhận ra từ lâu nhưng không muốn thừa nhận sự tồn tại của nó…


Có những điều tưởng chừng như đã biết rõ… Nhưng… điều quan trọng nhất là… người ta không thể mất đi cái chưa từng thuộc về mình…



Có quá nhiều thứ đã đi qua… và không thể nào quay trở lại…

Có quá nhiều ký ức… ta cũng chẳng thể quên…


...Hạnh phúc... cứ như trôi ở đâu đó… bồng bềnh và lấp lửng ở xung quanh… nhưng không thể nào nắm bắt… Tưởng chừng như có thể với tay ra là chạm ngay tới… nhưng lại vuột mất… qua kẽ tay…



.........


Mùa mưa lại về rồi đấy…


Những cơn mưa đầu mùa bắt đầu đổ xuống… bất chấp cái nắng oi bức gay gắt Sài Gòn chưa bao giờ hạ nhiệt…


Ngập ngụa trong một mớ hỗn độn… Lo sợ và thấp thỏm… Mệt mỏi… và muốn buông xuôi… để mặc cho mọi thứ ra sao thì ra…


Quá nhiều thứ… xảy đến cùng lúc… nhanh đến mức không đỡ nổi…


Chưa bao giờ thấy Đêm dài như đêm nay… tưởng chừng như vô tận...


Nhưng…


Ngày mai vẫn sẽ là một ngày mới…


Hy vọng thế…


...


..." Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày và mọi người vẫn mặc những bộ quần áo cũ, nói những câu nói cũ, không có nghĩa là người ta không buồn hơn, không vui hơn, không tổn thương hay không trưởng thành hơn"...





Hãy chờ em, anh nhé...


Lần đầu tiên em nhận ra rằng đối diện với tình cảm thật của mình và thừa nhận thích một người lại khó đến như vậy...



Có quá nhiều thứ xảy đến cùng một lúc... trong nhất thời em ko biết phải xoay sở ra sao với mớ cảm xúc lẫn lộn và mơ hồ này...


Cho em thêm thời gian... để tìm lại chút bình yên trong tâm hồn... và lắng nghe xem trái tim em nói gì...


Bình yên... là lúc lắng nghe tim mình...


Anh cũng vậy nhé…


Hứa với em một chuyện... hãy sống thật với tình cảm của anh... khi gặp em, anh nhé...





"...Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại... về một ngày mai... như hai người bạn....


Một ngày... đã quên tất cả... lại nhớ về nhau..."

Tháng Tư mưa về...

…Những ngày cuối tháng Ba trôi qua chậm chạp… Như không gì có thể bắt thời gian chạy nhanh hơn vậy…

…Người ta nói… thời gian trôi chậm nhất khi phải chờ đợi…



What are you waiting for, stupid girl?

Is that all enough?



Mọi chuyện đáng buồn nhất và bực bội nhất đều nhằm cái tháng Ba chết tiệt này mà đổ xuống… Lại thêm cái thời tiết oi bức ngớ ngẩn tệ hại…

Ngập chìm trong một mớ cảm xúc và tâm trạng ngổn ngang…

Có những cuộc ra đi… có những chuyến trở về… mang đi nhiều thứ, đem về nhiều thứ khác… lẫn lộn và mơ hồ…

Có thời gian nằm dài trên giường bệnh mà suy nghĩ thật nhiều về những chuyện đã qua…

Có những thứ mất đi, những thứ khác chỉ vừa nhận ra, có những thứ đã nhận ra từ lâu nhưng không muốn thừa nhận, có những điều tưởng chừng như đã biết rõ nhưng hóa ra lại ẩn chứa những thứ chưa hề nghĩ tới… Nhưng… điều quan trọng nhất là… người ta không thể mất cái chưa từng thuộc về mình…


Hạnh phúc cứ như trôi ở đâu đó… bồng bềnh và lấp lửng ở xung quanh… nhưng không thể nào nắm bắt…



Tháng Tư mưa về…

Mọi thứ chợt trở về nhẹ nhàng như một cơn gió… Gió tháng Tư, dường như chưa có cơn gió nào bình yên và dịu dàng đến vậy…

Những cơn mưa đầu mùa bắt đầu đổ xuống bất chấp cái nắng oi bức gay gắt Sài Gòn chưa bao giờ hạ nhiệt…

Tháng Tư trôi nhanh, bây giờ đã là những ngày cuối tháng. Mưa đầu mùa. Ngập ngụa trong một mớ công việc hỗn độn và midterm test… Lo sợ và thấp thỏm… Mệt mỏi, nhưng nhờ vậy mà không suy nghĩ lung tung nữa…

Cũng vào thời gian này, tưởng như mới đây thôi, hóa ra lại gần một năm tròn rồi đấy… Thời gian không chờ đợi một ai, chỉ có con người chờ đợi thời gian thôi, có phải không?...

Có nên đi tiếp… hay nên dừng lại và rẽ sang một hướng khác?

Đôi khi tự hỏi mình rằng có nuối tiếc vì đoạn đường đã đi qua… Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu tiếp tục đi… về phía cuối con đường?

“Dẫu biết rằng phía trước là ngõ cụt, anh cũng sẽ nắm tay em… đi về cuối con đường…” Em vẫn luôn nhớ đến câu nói đó…

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29