Skip navigation.

Huy Bờ Lóc

Nhật ký tà lè - Yahoo: vn0002

Vòng tròn .

Có cái vòng tròn bao quanh mình. Nó vô hình. Chưa có bất kỳ ai vượt qua nó, mình cũng chưa 1 lần vượt qua nó. Cứ thế, nó ngăn cách mình với mọi người - một cách vô hình - .



---

Bạn có nhìn thấy 1 vì sao chết đi ? Bạn có thấy 1 ngôi sao băng vút qua bầu trời ?

Là tiềm thức đó. Tất cả chúng ta đang sống trong tiềm thức. Ngôi sao mà bạn thấy không sáng nữa, có thể nó đã chết hàng trăm năm rồi, thứ mà bạn thấy chỉ là quá khứ của nó. Mọi thứ đến với chúng ta đều là trong tiềm thức, cả khi mình ngồi trước mặt Bạn, Bạn cũng chỉ nhìn thấy mình qua tiềm thức mà thôi.

---

Mình lớn chậm quá. Suy nghĩ của mình, lối sống của mình dường như không phù hợp với mình của hiện tại. Trẻ con và cố chấp. Muốn phá vỡ cái vòng tròn vô hình quá, phải làm sao đây ?



Noel 2009



Kế hoạch coi film bị hủy vì lý do lãng xẹt, hôm nay không chiếu film mình định xem. Parkson sale off nhiều quá, hôm trước off 30%, hôm nay có nơi lên đến 60%, hix hix ... từng tờ tiền bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ.

Chỉ đếm ngược vài ngày nữa là đến thời khắc chúa giáng sinh. Sài gòn hôm nay đông quá, dòng người nô nức, đường phố lung linh. Diamond hết chỗ giữ xe, cafe không còn bàn trống, ...

Hôm nay ngày 20.12

Em hiếm khi xuất hiện trên net, cũng có lẽ đã dùng 1 nick name khác rồi.
Uh, cuộc sống thì phải luôn đổi thay.

Mỗi ngày, mình vẫn ngắm em cười thật tươi, mỉm cười với em dù hình ảnh của em chỉ là ảo. ảo như chính mình vậy.


"Người ta bảo tha thứ và quên đi. Nhưng nếu ai đó đáng tha thứ thì anh sẽ chẳng thể quên được người đó, em à!"



Sướng - Khổ do Tâm.

Có người bảo, số mày khổ . Vì mày chẳng giỏi khoản ngoại giao, người muốn làm lớn thì phải giao lưu rộng rãi, giao tiếp lưu loát trong các sinh hoạt cộng đồng,... và từ đó thì mới phát triển lên được, có lúc mày sẽ khổ vì cô độc.

Người khác nói, số mày sướng. Chẳng phải lo nghĩ gì cả, muốn làm gì thì làm, muốn chơi đâu thì chơi . Đi làm việc nhẹ , lương cao ... sướng bà cố.

Đời là bể khổ, con người từ bé sinh ra đã là để gánh khổ rồi.

Sướng - Khổ do Tâm.

Cảm giác đã từng yêu

Con tim này như đang bảo anh hãy đi
Nhưng đôi bàn tay sao còn mong tiếc chi
Ôm em thật sâu nâng lệ rơi biệt ly
Vì lần sau cuối chẳng ôm em mấy khi

Tay anh lạnh run nhưng phải buông xuống thôi
Đường khuya thênh vắng chẳng như xưa chung đôi
Đang dần êm trôi, đang dần phai phôi
Hàng ngàn nụ hôn sẽ tan trên khoé môi

Tâm tư buồn tênh qua nhiều đêm đắn đo
Quay lưng nhìn theo chân thời gian khiến cho
Con tim của ai chai lạnh đi càng lo
Giờ chia tay nhau chắc đâu cần lý do

Em xem lại đi khi cần anh có anh
Dù mưa hay nắng mắt môi em long lanh
Anh kề bên em, đêm dài vắng tanh
Rồi ngày hôm sau bỗng em quên quá nhanh

Và lần cuối anh hôn lên làn môi đắm đuối
Và lần cuối ôm em giấc mơ ngọt ngào
Lần cuối để rồi đi, chạy trốn một tình yêu đang dần phai theo gió.

Một lần nữa lần nữa hãy cầm tay anh
Để cảm giác cảm giác rằng ta đã yêu
Đã yêu bằng cả con tim này
Cố ngăn giọt nước, giọt nước mắt rơi.
Một lần nữa lần nữa con đường em đi
Vẫn còn đó còn đó bóng anh thinh lặng
Dõi theo từng bước chân bước chân người đi
Khẽ mong hạnh phúc cùng em mỗi ngày.

Chuyển mùa

Sài Gòn se lạnh ... cái không khí lạnh này thật tuyệt.
Phố phường tấp nập ... Sài Gòn đẹp lắm. Yêu lắm.

Gió

Cho những ngày 20.
---
Gió không thể yên dù chỉ là giây lát bởi dừng lại đồng nghĩa với không tồn tại. Gió cần đôi cánh tự do để được là chính mình, để thể hiện sự tồn tại. Vì bản thân gió không tồn tại, chỉ là những vận động mà thôi...

Trong những miền đất mà gió đã đi qua, có những điều tuyệt diệu. Có những điều đã thay đổi. Có những người xa lạ và thân quen. Nhưng gió không thể dừng lại. Gió vô tình băng qua. Gió để lại phía sau những sự thay đổi mà chính nó cũng không tài nào hiểu được. Trong hành trình của mình, có những thứ muốn giữ con gió ở lại. Những vì bản chất, gió không thể sống thiếu tự do. Gió phải tiếp tục con đường bất tận, để lại những nỗi đau và mang theo trong mình một ít.

Một ngày mùa thu dưới nắng, cơn gió tìm thấy một đám mây. Ừ, thì cũng chỉ là một điều đơn giản thế thôi. Gió tìm thấy phần còn lại của mình trong đó. Gió muốn dừng chân nhưng không thể, gió cuốn theo những làn hơi ẩm dịu nhẹ. Mây cũng muốn nương theo làn gió để bay xa. Nhưng liệu có bao giờ mây mệt mỏi bên cơn gió rồi nhớ về vùng đất cũ ngày nào. Gió không muốn một lúc nào đó, bản thân mình nhiễm cái ẩm ướt của mây. Gió muốn nhẹ nhàng phiêu bồng trong trời đất. Có thể gió sẽ trở lại, nhưng hành trính phía trước chẳng ai biết được. Ngay cả bản thân gió cũng chỉ nương theo tâm hồn mong manh của mình. Gió lướt trong vô định. Gió không muốn là cơn lúc của những đau thương...

Và đám mây kia, sao không cùng gió phiêu lãng đến tận cùng của đất trời. Để rồi sẽ không còn ai nhớ đến mây và gió nữa. Để một lúc nào đó, cơn mưa trở lại. Vỡ òa tỉnh thức.

[Nguyễn Văn Thoại - 8/1/2007 - 23h30]

Người Mang Tâm Sự

Dường như ai đi ngang cửa , gió mùa đông bắc se lòng .

Bạn à, Người ấy có nhiều tình yêu mới quá.

Rất lâu rồi mình không được gặp mặt, không được nghe giọng nói của người ấy. Mình vẫn còn nhớ quá. Nhớ đến kinh khủng.

Ước gì nỗi nhớ đừng đeo bám mình như thế.

Bạn biết không? Chắc suốt quãng đường còn lại mình sẽ độc hành.
Mình không biết tại sao nữa, xét về mọi mặt mình biết rằng, mình và người ấy chẳng thể nào đi cùng được lâu trên một con đường.

Có thể, Bạn sẽ khuyên mình hay an ủi mình. Mình biết chứ, có những người chỉ yêu một lần rồi cô đơn một đời, có những mối tình đeo bám họ suốt cả cuộc đời. Tình cảm của mình và người ấy nhỏ nhoi lắm. Khoảng thời gian ngắn, những kỷ niệm nhỏ ... chẳng gì cả, nhưng tìm hoài không ra cách để giải thoát cho mình.

Thôi đành nhủ lòng mình vậy, vờ như mùa đông đã về.

Đời

Quẩn quanh, quanh quẩn ... hàng trăm , hàng ngàn những thông điệp cứ thế phớt qua đời nhau trên facebook . Vui- buồn - hờn - giận ...những cảm xúc của loài người cứ thế tuôn trào và tự trở thành những dòng quá khứ như thế.

Đời vẫn trôi...

Thua

ờ thì thua ...