Forever moment

Me, my relatives and ...

Subscribe to RSS feed

My papa

Ngày hôm qua nó đã mừng thầm vì nhiệt độ ngoài trời đã lên cao một chút, những cơn mưa cuối cùng thì cũng đã dứt. Vậy mà cái sự vui của nó chưa được bao lâu, hôm nay thời tiết lại có vẻ lạnh rồi. Haizaaa
Mùa đông lạnh, nhưng nó thực sự chẳng biết sợ gì cho bản thân nữa thì phải. Mặc dù, đáng nhẽ ra nó cũng nên sợ mùa đông đi thì mới tốt.
Nó chỉ sợ cái cảm giác mỗi khi trời trở lạnh, kèm mưa phùn, tiếng bước chân của bố nghe không còn rõ nét, tấm lưng của bố lại vác nặng thêm một con tôm càng đằng sau, và cổ bố hơi rụt lại giữa hai bờ vai giờ đã nhiều tuổi. Giấc ngủ không tròn, mọi sinh hoạt đều khó khăn nhưng bố vẫn cố. Nó sợ kinh khủng. Không một lời trách than, không một tiếng thở dài, không gì cả, chỉ có tiếng bước chân thôi mà sao nặng ngang đá tảng. Bởi vì nó cũng không được phép xót xa, không được phép hay không nên hấp tấp, vội vàng lao đến. Nó chỉ dám lặng lẽ theo dõi bố, lặng lẽ đến bên bố những lúc nó thấy phải đến. Tâm lý. Nó biết rằng đây là một giai đoạn tất yếu của cuộc sống. Đời người. Bố cũng đang gắng gượng. Nó cũng vậy, nó sợ rằng cái hấp tấp, cái lo lắng của nó, nếu phát ra sẽ làm bố càng thêm lo sợ, càng thêm nặng nề. Vì vậy nó, bố và cả gia đình đều đang biết mọi người đứng ở đâu, ở thời điểm nào, nhưng lại vẫn đang phải khống chế bản thân ở mức độ nhất định nào đó. Và chính cái sự kiềm chế này làm nó thấy đau. Mỗi bước đi của bố, nó không nói lời nào, không làm gì nhưng nó vẫn đứng đó nhìn, sẵn sàng chạy đến ngay khi có dấu hiệu ko tốt, mỗi bước đi của bố làm nó thấy đau nhói trong tim.
Đến thời điểm này, nó thấy nỗi đau mới thực sự là thấm thía. Không phải chuyện buồn người ta gây cho nó, bởi vì nó còn đủ tư duy, đủ sức lực để kiểm soát được mọi thứ. Nhưng tuổi già thì chẳng ai có thể kiểm soát được. Và nó đau vì nó nhìn thấy tuổi già của bố cứ đến, một điều không ai mong muốn nhưng vẫn phải chấp nhận, bởi chẳng có gì có thể ngăn lại được, chẳng có gì có thể kiểm soát được nữa rồi.
Nó mong chờ mùa xuân hơn bao giờ hết. Không phải vì nó ghét bỏ hay sợ mùa đông. Nó chỉ sợ không muốn khi mùa đông bắt tay với thời gian và trở thành cặp bài trùng với bố.
Bao giờ thì nắng mới lên và mùa xuân đến.

Hậu Cô Tô

, ,












Mình vẫn vậy, lừ lừ như bà từ vào đền. Đi về chán chê rồi mới để ảnh. Với mình thì cảm xúc về những chuyến đi, cho dù là từ rất lâu, cũng chẳng bao giờ quên và vẫn luôn như mới. Đáng nhẽ mình phải cầm tinh con ngựa (lai con rùa) thì mới đúng.

Đi và cảm. Ai mà không thủng lại tưởng mình đi về bị cảm:D . Cảm sao được khi mà thời tiết quá đẹp, khí hậu trong lành, thiên nhiên khoáng đạt, đi giữa mùa đông mà tiết trời lại như mùa xuân. Chính xác là cảm xúc trong mỗi chuyến đi, đôi khi không viết nên lời

Cô Tô những ngày đầu năm mới

,

Chiếc ôtô Hoàng Long đưa đoàn du lịch biển 12 người rời bến xe Mỹ Đình lúc 17h ngày cuối năm. Thấy đoàn ta đi du lịch, dân tình cũng đua theo hay sao mà làm tuyến đường thoát khỏi HN bị tắc nghẽn mất mấy tiếng. Đúng là ý tưởng lớn thường gặp nhau, không gì tuyệt vời hơn là đi du lịch vào tết dương lịch. Những ai đã trót ở HN năm nay thôi thì cũng đừng buồn, năm sau đi cũng được, đừng nôn nóng

Đến Vân Đồn, thuê nhà nghỉ và kịp xuống đón giao thừa tại phố cảng trước 12h. 12h, 12 gương mặt đã kịp tươi rói trở lại sau chuyến đi dài. Thành phố cảng chìm trong yên tĩnh, những hạt mưa bay lất phất đủ để các thành viên cảm nhận được không khí tết, một chút lạnh, một chút ẩm ướt, một chút yên tĩnh, đủ để mỗi người có những cảm xúc riêng trong thời điểm giao thừa.



Bác trưởng đoàn voquang lì xì mỗi người một cây pháo, một phong bao đỏ chót có độ dày 1cm. Đúng là ông tây tên tàu người việt có khác, độ dày của phong bao cũng khác người việt xịn. Trong bầu không khí tĩnh lặng của phố cảng Vân Đồn, khi các nhà bên đường đã đóng cửa ngủ say, 12 ngọn pháo sáng được đốt lên, sưởi ấm không khí lạnh giá. Mù mưa, mù pháo ACE cùng hô to HAPPY NEW YEAR, những gương mặt càng thêm hân hoan, phấn khởi bởi vì họ đã hoàn thành chặng đường đầu tiên tốt đẹp để tiễn đưa năm cũ, đón chào năm mới. Không hiểu chất khiêu vũ của ACE phát tiết ra ngoài đến mức nào mà trong lúc chờ đợi, nhà hàng chiêu đãi 12 thành viên với những bản nhạc dance sôi động làm các đôi chân ngồi nhiều giờ trên xe cũng ngúng nga ngúng ngoảy. Đã hơn 12h, lót lòng giữa chặng với ngô, mỳ, giò chả, các tấm lòng bây giờ đã hơi bị mênh mông. Thể theo tiếng gọi của đoàn quân cua ghẹ đầu tiên từ dưới biển hành quân lên, chui vào nồi, bò lên bàn, ngồi chễm chệ trên đĩa, ACE nhập tiệc. Có lẽ vì tiếng gọi của hải sản to quá nên chắc ACE không để ý đến màn pháo bông phố cảng chảo đón 12 thành viên của đoàn. Ăn hải sản cho máu, đấy là khẩu hiệu của đại gia Đinhnam. Bữa tiệc đầu năm với hải sản đưa cay, chén rượu mềm môi đúng là hiệu quả, môi của các mem nhà ta mềm và mịn như nhung thật. Nhìn thôi thì chẳng ai biết được là mềm, nhưng sau màn giao lưu hôn hay gọi là vận chuyển nụ hôn thì đúng là trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một giao lưu. Đến cái mỏ nhọn của gà bình thường chỉ hay mổ thế mà lướt trên má mình cũng thấy êm êm. Người hào hứng với màn giao lưu này nhất là đại gia Đinhnam. Ở đâu khó có Đinhnam, ở đâu ngại có Đinhnam thế chỗ, trừ chỗ ngồi của cặp đôi Voquang – Mr XH. Mọi người hớn hở với màn giao lưu bao nhiêu thì mr XH thiểu não bấy nhiêu. Sau bao nhiêu năm gìn giữ, vậy mà má mình lại bị bóc tem bởi nụ hôn của VQ, hix hix. Ngậm ngùi, quyết lấy lại những gì đã mất, Mr XH lấy hết cảm hứng từ bao lâu, vận hành hết cơ mặt, đôi mắt hấp háy (lạ nhỉ, hôn phải nhắm mắt chứ) dồn mọi cảm giác vào các huyệt thần kinh đầu môi quay sang mem nữ xinh đẹp ngồi cạnh. Choạch, thế là xong, mặt đầy mãn nguyện.

Bữa cơm đầu năm mới thịnh soạn đã kết thúc, mọi người dạo ra cảng để chị em pose vài kiểu ảnh làm duyên rồi trở về phòng. 2 phòng nữ sau một số thủ tục cơ bản chìm vào giấc ngủ để chuẩn bị cho chuyến đi sớm mai, riêng phòng nam, họ vác theo cỗ máy kiếm tiền nên nghe phong phanh là thức gần trắng đêm. Vậy mới thấy ai bảo nam giới sướng là không đúng, trụ cột kinh tế trong nhà nên đi đâu cũng phải vác theo máy để kiếm tiền, hỗ trợ kinh tế gia đình, thật tội nghiệp.

6h giờ sáng, cả đoàn thức dậy và trở thành những hành khách đầu tiên của chuyến tàu ra huyện đảo Cô Tô. Biển xanh, sóng đánh, một số thành viên sau đêm lao động cật lực cũng say nhau, một số khác thì ôm nhau ngủ thân mật trên chiếc giường hạng sang.

Kết thúc lượt đi, đoàn đặt chân lên huyện đảo Cô Tô, thời tiết tuyệt đẹp. Trời quang, gió nhẹ, sau bữa trưa nhanh gọn và một giấc ngủ ngắn hồi sức sau cơn say, cả đoàn cưỡi 6 con ngựa sắt lượn vòng quanh đảo. 4 cuaro nam thì quá ổn, chỉ có 2 cuaro nữ, xe lạ, địa hình lạ nên không dám tổ lái. Chỉ tội nghiệp cho nàng violet, vớ nhầm phải con la già, chỉ chở đằng sau có bao tải khoảng tầm hơn 40kg tí teo mà hì hụi mãi mới leo nổi lên hải đăng. Cái bao tải đằng sau thì người hóa đá, miệng khóa chặt, thỉnh thoảng thều thào rất khẽ “Tốt rồi, ổn rồi” “rồi”. May mà đoạn lên hải đăng chỉ có 2 đoạn dốc kinh, không thì cái bao tải cũng phải mọc chân mà tự trèo lên đến đỉnh. Phù phù.



Sau bữa tối thân mật và hoành tráng với hải sản mr Voquang đi tắm biển mò được về. Chẳng hiểu bác tắm kiểu gì mà lượm được nhiều hải sản tuơi ngon thế cơ chứ. Mà không hiểu sao gặng hỏi mãi bác không nói, cậy nhờ đến cô liên xô autumn cũng chỉ thấy cô cười bẽn lẽn. Hiểu được chết liền.

Chương trình đốt lửa trại với món nướng từ khoai hàng xóm tặng, ngô chuyển phát nhanh từ hà nội lên cùng những vũ khúc trên biển. Từ bebop, bachata, 16 bước đến tự do, nhạc nào cũng nhảy, điệu gì cũng chơi. Mr đinhnam dung dăng dung dẻ với Ms gà, bác voquang và autumn đắm mình trong điệu bachata, không hiểu ms xucxich làm gì mà Mr XH ngoẹo cả đầu để dìu nàng trong điệu bebop sôi động. Lửa gần tàn, ngô khoai đã chín, ACE lại cùng nhau ngồi bên đống lửa, cất lời ca tiếng hát theo tinh thần ta hát cho đồng bào ta nghe.

Để chuẩn bị cho chuyến tàu lượt về, các thành viên trong đoàn thu dọn khu vực lửa trại, trở về nhà nghỉ. 8 CE ngủ thân mật trong phòng 6 giường vậy mà vẫn thừa 2 giường. Mr Đinhnam xung phong một mình lạc vào giữa rừng hoa nhưng vì thao thức chưa ngủ được nên lại gọi 3 mem nam còn lại sang làm vài ván bài. Chị em cũng không chịu thua kem, bài thì bài, nhưng nến thắp phải là nến thơm hình trái tim, phải có socola bên cạnh, và rất nhiều tờ xanh tờ đỏ rải ra để….. pose hình. Không chơi bằng nội tệ, chị em chơi trò thua bị phạt. Ai thua sẽ bị bắt phải thực hiện những điều mà người thắng nghĩ ra. Khổ thân anh em, đang tập trung vào chuyên môn, thỉnh thoảng lại bị CE ra vuốt tóc, tẩm quất, chỉ tay lên trán nói nũng, túm đỉa quần…. Nhưng súc hút của CE thật là lớn, bị quấy rầy như vậy mà các mem nam vẫn nhiệt tình đón tiếp và còn bồ hóng xem CE tiếp theo sẽ làm trò gì.

Chuyến tàu lượt về khởi hành lúc 7.45 nhưng êm ả hơn, và ACE cũng rút kinh nghiệm, chiếm gọn 2 giường nằm. Vì vậy khi vượt qua đoạn đường dễ say nhất, ACE lại có đủ sức khỏe để leo lên boong trên của tàu tiếp tục sự nghiệp pose hình. Bác voquang và autumn lái xe chở hàng đi bán trên biển, các CE ôm cờ làm điểm nhấn, AE mượn mũ, quàng khăn, đeo kính đen làm maphia trên biển trước khi tàu cập bến vào cảng.

Trở về cảng Vân Đồn, theo lời đại gia Đinhnam, chỉ đi khoảng 100m là quán ăn. Nhưng đại gia quên không nói đó là 100m đường chim bay, còn chúng ta lại đi bộ. Vì vậy ACE mặt dài như cái bơm, chân rã dời, bê vác đống hành lý lững thững cả một con đường dài miên man. Rất may là thời tiết đẹp, nên lại tranh thủ pose được vài tấm hình mà nếu đi taxi thì ko có dịp.

Theo chương trình, đoàn đến nhà bạn Mr Cháy để thể hiện tài nấu nướng. Nhưng vì khổ chủ đã nhiệt tình mua và chuẩn bị sẵn các món, nên một số người tranh thủ đi chợ Hà Khẩu mua đồ, một số ngồi lại quán Darling uống café, ngắm đường phố trong làn mưa phùn

Bữa cơm tối thật ngon, lần đầu tiên được ăn món canh rau muống nấu ghẹ thơm mùi rau ngổ lạ miệng. Tạm biệt gia chủ, đoàn bắt taxi ra bến xe Bãi Cháy. Đợi chờ hơn nửa tiếng đồng hồ, chiếc xe khách Hoàng Long cuối cùng chạy về bến xe Lương Yên như một tia sáng cuối đường hầm xuất hiện, chở những người khách ham chơi cuối cùng về HN, kết thúc những ngày du lịch biển thú vị.

Chào Cô Tô, chào nắng hanh hanh vàng, biển xanh ngút ngàn tầm mắt và những người bạn quanh tôi. Trở về với HN, với cuộc sống thường ngày, với công việc, chúc mọi người một năm mới hoàn thành tốt những điều còn chưa thực hiện được.

Cho những người chưa quen

Một cảm giác thật lạ
Chẳng bao giờ có thói quen chia sẻ cảm xúc của mình với mấy ai, vì vậy chẳng rủ và cũng chẳng tìm người quen để đưa vào danh sách bạn bè. Và cũng lâu rồi chẳng đăng nhập để chăm sóc cho thế giới riêng này của mình, nhưng chỉ một cái nhấn nút để public một bài viết và bỗng thấy một đôi điều là lạ.
Cảm ơn mọi người đã cho mình một cảm giác này: lạ và vui.....
Thôi thì những cảm xúc, những kỷ niệm riêng tư mình cứ giữ ở trong "két", và đưa ra với thế giới ảo bên ngoài một góc của con người mình

Phố quen

, ,


Hà Nội ngày nay không chỉ gói gọn trong khu phố cổ với 36 phố phường
Hà Nội đã lớn hơn thế rất nhiều, hiện đại hơn, ồn ào hơn
Và Hà Nội cũng không chỉ có những con phố, những nhà hàng sang trọng
Hà Nội còn có những ngóc ngách, quán cóc mà khi đi vào dường như đang lạc vào mê cung


Phố Hàng Vải


Đã bao giờ đi qua một con phố
Bạn bỗng thấy lòng mình chùng xuồng,
muốn đi thật nhanh như trốn chạy,
hay đi thật chậm để thả cho những kỷ niệm trong quá khứ lại hiện về như mới đây thôi

Phố quen

Phố quen chẳng phải vì đó là nơi bạn thường đi qua
Phố quen chẳng phải vì đó là điểm thu hút được nhiều người
Phố quen chẳng phải vì đó là con phố đẹp nhất bạn đã đi qua
Và phố quen cũng không đơn giản là con phố mà bạn đã từng sáng đi đến, chiều đi về trong suốt nhiều năm trời
....


Phố Khâm Thiên


Là phố quen chỉ vì đó là nơi gắn liền với ký ức ngây thơ thời con trẻ
Là phố quen chỉ vì đó là nơi bạn đã có những phút giây hồi hộp, hạnh phúc hay đau khổ bên một người
Là phố quen chỉ vì nơi đó có quán café mà ai đó đã cùng ngồi chung với bạn dưới ô
cùng ngắm mưa, nghe nhạc,
cùng cảm nhận cái lạnh của những hạt mưa nhẹ bay trong buổi tối mùa đông lạnh giá
Là phố quen chỉ vì đó là con phố đã chứng kiến và nuốt vào trong lòng nó những giọt nước mắt khi bạn buồn
....

Phố quen
là góc phố Gia Thiều mỗi ngày mưa, phố ngập, bọn trẻ lại nháo nhác gọi nhau đi vầy nước
là Hồ Tây với những chiều đi bộ từ trường lên, chỉ để được ngồi trên bãi cỏ, ăn những món quà của con gái, ngắm hoàng hôn trên hồ và dòng người ngược xuôi trên đường Thanh niên
là buổi hẹn hò đầu tiên ở góc phố nhỏ
Kìa góc kia anh đã đứng đợi đón em chiều tan học về
Và quán miền lươn mà hai đứa cùng sà vào để làm ấm bụng trong buổi tối mùa đông
Và đây là giang sơn riêng của hai đứa vào buổi sáng mùng 2 tết âm lịch năm ấy
Nhưng em chẳng muốn qua đâu, quán cà phê ấy, nơi lần cuối cùng chúng mình gặp nhau, nơi em đã khóc
....


Phố Phan Đình Phùng


Phố quen, đẹp là ở giá trị của riêng nó trong lòng mỗi người
Phố quen làm ai đó đã có lúc đau lòng, muốn tránh, muốn đi nhanh qua như để thoát khỏi những ký ức
Nhưng khi nỗi đau đã lắng xuống, đi qua phố quen lại làm người ta bồi hồi như nhớ lại ngày đã qua, nhớ lại những ngây ngô, vụng dại, ngọt ngào, nước mắt… của tuổi trẻ

Phố quen là vì tình cảm mà ta dành cho phố
Và phố lạ sẽ thành phố quen khi những kỷ niệm gắn liền với con phố đó được mỗi người trân trọng, nâng niu, không chối bỏ

Phố quen sẽ vẫn thế, dù giứ lại được vẻ cổ xưa của riêng nó hay thay đổi theo sự phát triển chung của xã hội, vẫn là phố xưa trong lòng mỗi người với nhiều kỷ niệm, nhiều sắc thái khác nhau

Và cứ như vậy, thỉnh thoảng khi đi qua, bạn bỗng thấy cảm giác là lạ.... đó chính là cảm giác đi qua phố quen, quán quen.

Mong ước một ngày được một mình thả bộ trên con phố quen, khi đêm xuống, khi thành phố hoàn toàn yên tĩnh, được đặt chân trần lên con đường của phố quen, không phải lo lắng và bận tâm về những điều xung quanh… sẽ chỉ là mong ước....

“…Em tìm về thăm chốn xưa, khi bao dấu yêu lặng lẽ song thưa…”




Phố quen
Nhạc và lời: Mạnh Trinh



Trăng cũng cười

Mặt trăng lưỡi liềm kết hợp với sao Mộc và sao Kim hai bên tạo thành hình mặt cười







Trăng ở đất nước các chàng sếp cũ đẹp trai nhưng ... kẹo, Israel


Lưỡi liềm vàng tại Jordan

Đại hồng thủy

Sau cơn mưa trời lại sáng
Sau khi trời sáng là những tia nắng
Sau những tia nắng, trời lại….. âm u
Kết quả của bầu trời âm u là những đợt mưa dai dẳng, mưa như trút nước, mưa như chưa bao giờ được mưa, mưa như sẽ không bao giờ mưa nữa,…. Và tóm lại là mưa triền miên
Và để đến bây giờ là “Hà Lội Lụt”
Trận mưa lịch sử kéo dài từ thứ sáu 31.10.08 đến tận thứ hai, ngày 3.11.08 khiến cả thành phố mới, cũ và những tỉnh thành ở miền Bắc như được tắm, nhưng lại chẳng …….sạch. Ờ không, mà có sạch, nhưng không phải sạch bụi bẩn mà là sạch thực phẩm, sạch rau, sạch luôn cả vốn liếng của một số cửa hàng (vì “sóng” trong thành phố đánh phá cả cửa sắt, cuốn đi toàn bộ hàng hóa của họ đi đâu…. đấy)….
Nhìn cảnh dân tình lặn ngụp trong nước, nhà cửa, xe pháo, đồ đạc bị chìm trong nước, ngồi trên ghe thuyền tự tạo, và nghe những thiệt hại do cơn mưa lớn gây ra, quả thật đây là trận mưa lịch sử và hậu quả cũng thật không ngờ. Khổ thân cho những người phải cấp cứu, đi đẻ và cưới trong những ngày này. Một đằng thì không chọn được, còn lại thì chọn nhưng chẳng thay đổi được, đành “túc tiệp, túc tiệp”. Vậy là đám cưới cậu em đồng nghiệp cũ cũng không đến được – an ủi là tình trạng chung thôi mà. Thôi, cỗ thừa càng đỡ phaỉ đi chợ mua thực phẩm giá hàng hiệu, mà lấy đâu ra thực phẩm để mua chứ
Cũng may là nằm ở phố gần nhớn nên mình và gia đình an toàn, không phải nhúng chân trong nước. Ngồi nhà đọc tin tức (may là nhà mình chẳng mất điện, chẳng mất mạng, túm lại là chẳng mất gi) thấy trường học của cháu bị ngập, giật mình, gọi điện đã thấy Đan về nhà, an tâm hơn. Duy, Thu Anh cũng ổn. Vậy là cả nhà mình an toàn.
Sáng Chủ nhật, những tia nắng hiếm hoi buổi sớm làm khối người tưởng bở, và mình cũng là một trong số những người ăn dưa bở đấy. Túc tiệp đi đến lớp, báo trước với nhà cắt cơm trưa, đinh ninh rằng sẽ có một buổi hoành tá tràng, vậy mà … trong giờ học, điện thoại, tin nhắn í éo, “Vẫn đi nhé”, “địa điểm thông báo sau”, rồi lại “Hoãn nhá ”……Thôi kệ, việc ta, ta cứ đi, không đi off thì ta đi lượn. Vừa hết giờ học, hoacoa í éo “Đang ở đâu đấy, sang đây đi”. Lại tiếp tục lên đường, mưa chuyển dần từ bay bay sang ào ạt. Đi chơi không sợ mưa rơi, mưa rơi thì ta mặc áo mưa. Mò mãi rồi cuối cùng cũng tìm được đến nơi.
Only you…. Who wait me in your shorts…. Only you…..who make me can come through the rain…. Only you….. who describe my smile as “nở tung”
Thế là từ lúc gần 12h đến khi nhập tiệc, cũng được cả thảy 15 người, và đến chiều, lúc gần về, lại thêm 2 mống. Độ nhiệt tình quả là quá cao. Đi từ sáng đến chiều, sắp quên mặt các cụ ở nhà rồi nên chẳng thể túc tiệp tăng 2 – màn hò hét cùng mọi người. Say goodbye, back to my sweethome. See all of you!


Hà Nội dấu yêu sau một đêm phải gió
Những con đường chợt hóa lòng sông
Những hố ga chợt hóa hầm chông
Dải phân cách chợt thành đường đi lại

Bác xe ôm chợt bỏ xe mê mải
Chống gậy chèo đò chở khách giữa cơn mưa
Lũ trẻ con chợt bỏ giấc ngủ trưa
Khi vỉa hè thành bể bơi miễn phí

Đám thanh niên chợt có trò giải trí
Chăng lưới thả câu trên phố vắng người
Sông Tô Lịch ngập ứ rác bao đời
Chợt cuộn chảy như sông Lô, sông Mã

Thủ đô chẳng còn ai chơi bóng đá
Lướt sóng chợt thành môn được chuộng nhất bây giờ
Ông tổ trưởng huýt sáo, vẫy cờ:
Khu phố mình thi đua nhau săn chuột

Mẹc, Au đì ngập mình trong nước buốt
Khóc tấm tức nhìn xe đạp lướt qua
Bác Trọng Đài lẳng lặng sửa lời ca
Thành bài hát "Hà Lội đêm phải gió"

Thấy hết rồi nha

Cô gái tóc vàng nọ nuôi được một con vẹt rất khôn, biết nói đủ chuyện. Một hôm, tóc vàng thấy con vẹt bẩn quá bèn mang nó vào nhà tắm và tắm cho nó. Nhân tiện đã ướt đồ, cô cho con vẹt đứng rũ khô lông rồi tắm cho mình luôn.

Con vẹt nghiêng ngó một hồi rồi lải nhải:
- Thấy hết rồi nha! Thấy hết rồi nha!
Tóc vàng bực quá bèn xách con vẹt ra vặt hết lông trên đầu nó cho chừa cái tội nói bậy.

Vài hôm sau, có một nhà sư đến nhà làm lễ cúng cuối năm. Con vẹt nghiêng ngó nhìn cái đầu của nhà sư một lúc rồi rụt rè hỏi:
- Chắc nhà sư “thấy” nhiều lần rồi phải không?!
lol lol lol yes

Hoa sữa

Mùa thu, hoa sữa và phố Nguyễn Du đã đi vào nhạc của nhạc sĩ Hồng Đăng. Vậy mà từ đầu mùa tới giờ, đi qua phố Nguyễn Du mấy lần nhưng không thấy mùi hoa sữa. Hay tại mình không để ý nhỉ???

Hà Nội những ngày này đang mưa, ảnh hưởng của mấy cơn bão đến dồn dập. Buổi sáng và buổi tối đi xe máy ra đường, gió mát lạnh. Vào những ngày mùa thu như thế này, thích nhất là đi xe máy chậm chậm ngoài đường vào buổi tối, hương hoa sữa trên dọc đường Ngô Quyền, Hàng Chuối, Hàng Khay..... Chỉ vì muốn tận hưởng mà thay vì đi từ lớp học về nhà có một đoạn đường ngắn, mình thường đi vòng để được hưởng hoa sữa trên đường Ngô Quyền. Không quá nhiều, không quá đậm đặc, không quá ngào ngạt, không khiến làm cho mình có cảm giác ngột thở hay quá nồng, mà chỉ man mát, nhẹ nhẹ.....

Gió thu man mác, hơi thu dịu nhẹ, hương thu vương vấn. Tự nhiên nhớ đến chàng của mình năm cuối đại học....




Giá mà mùa thu có thể cảm nhận được dài hơn nhỉ. Tiếc là chỉ đến khi gần hết mùa thu, người ta mới thực sự tận hưởng làn gió dịu mát, se se và những tia nắng hanh hao vàng của thu Hà Nội.


How to lose a guy in 10 days

Andie Anderson (Kate Hudson) làm việc tại tòa soạn tạp chí Composure ở New York, một tạp chí ăn khách về thời trang, mỹ phẩm và thị hiếu nữ giới... và tất nhiên không thiếu một số mục lá cải khác nữa. Cô vẫn thường mơ ước được viết những bài có ý nghĩa lớn lao hơn trong cuộc sống. Michelle, một trong hai cô bạn đồng nghiệp, bị thất tình. Từ ý tưởng kỳ quặc, làm thế nào để đá một anh chàng trong vòng 10 ngày của bà sếp Lana, Andie xung phong viết bài từ thực nghiệm của bản thân mình.... Benjamin Barry (Matthew McConaughey) làm việc cho công ty quảng cáo Warren và chưa hề có người yêu. Công ty của anh vừa "khều" được một đối tác giàu sụ, đó là hãng kim hoàn De Lauer với chi phí quảng cáo tới 60 triệu dollar một năm. Với quyết tâm dành được hợp đồng quảng cáo này từ chị em nhà Judy, anh chàng đã chấp nhận thách đố của ông chủ Phillip: nếu trong 10 ngày Ben "cua" được một cô gái và đưa đến buổi tiệc ra mắt của công ty De Lauer tại New York thì ông sẽ dành hợp đồng quảng cáo kim cương cho anh.... Andie, cô gái xinh đẹp và ngọt ngào, Benjamin, một chàng thanh niên đẹp trai, năng nổ. Hai người gặp nhau đều có chủ ý, tuy gượng gạo nhưng lại mau kết dính. Để khiến cho anh chàng say mê và sẽ chán mình chỉ trong vòng 10 ngày, Andie đã giở hết các chiêu của mình. Ban đầu là ngọt ngào, dồn dập xen lẫn một chút chế ngự, tiếp đó là bộc lộ những thói đỏng đảnh, chê bai, lắm lời và vụng về của phụ nữ..... Còn Benjamin, anh vẫn tiếp tục ngọt ngào, nhẫn nhịn và chiều chuộng cô nàng, cùng cô nàng trở về nhà gặp gỡ gia đình trên chiếc xe máy tầm thường của mình.... và thậm chí sử dụng đến cả phương pháp trị liệu tâm lý để duy trì mối quan hệ vì thời hạn cá cược chưa hết. Trong khoảng thời gian 10 ngày ngắn ngủi đó, họ cũng đã kịp phát hiện ra những sở thích chung của nhau về thể thao, phim ảnh, và cũng đôi lần thật sự bị hút bởi sức hấp dẫn của đối phương và bởi những cái ôm siết chân tình của người thân trong gia đình. Màn kịch rồi cũng đến hồi kết. Andie biết được rằng mối quan hệ của hai người chỉ nhằm mục đích để Benjamin có được một hợp đồng béo bở, và Benjamin cũng sững người khi nghe sự ca tụng về vai trò diễn kịch của Andie từ bà chủ tòa soạn báo.... Họ chia tay nhau. Nhưng thay bằng một bài bào như đã hứa với chủ tòa soạn, Andie đã viết ra những tâm sự, tình cảm thật sự của mình khi cô đã mất đi một người mà cô thật sự yêu thương chỉ trong 10 ngày. Thật - giả, giả - thật. Đừng áp dụng trò chơi nói dối trong tình cảm. Mà hãy gắng để hiểu được nửa kia. Nàng Kade Hudson trong phim trông quá là ngọt ngào và quyến rũ.love queen Và bây giờ là L.O.V.E (một bài hát trong phim) được trình bày bởi nữ ca sĩ Fisher[/SIZE] L is for the way you look at me O is for the only one I see V is very, very extraordinary E is even more than anyone that you adore Love is all that I can give to you Love is more than just a game for two Two in love can make it Take my heart and please don't break it Love was made for me and you (trumpet instrumental) L is for the way you look at me O is for the only one I see V is very, very extraordinary E is even more than anyone that you adore Love is all that I can give to you Love is more than just a game for two Two in love can make it Take my heart and please don't break it Love was made for me and you Love was made for me and you Love was made for me and you
L-O-V-E-Fisher
Được tìm bởi Baamboo.com