Skip navigation.

Forever and one

Anh đi biển cả sông dài, con thuyền nhỏ sẽ có ngày cập bến, Đò có đông em ơi đừng xao xuyến, Anh chưa về nhưng đã có thư anh...

100 câu hỏi về bản thân

1. Tên thật?

-> Ý hỏi tên cúng cơm chứ gì? Ờ thì Huy. Còn cái tên nữa ở giấy khai sinh là Phương. Nên thích gọi tớ tên nào cũng ok!

2. Tên bạn có được đặt theo tên của ai? Ai thế?

-> Hỏi tầm xàm, phải hỏi là tên bạn có được dùng để đặt cho ai không (nhiều lắ́m). :smile:)

3. Bạn có anh chị em không? Kể ra?

-> Có một con em trời đánh và một bà chị thánh vật (nhưng mà tớ quý lắm). Một cô em kết nghĩa cũng vậy, cứ suốt ngày đòi socola kể cả hôm 14.02 (bảo anh mang về cho em ăn với).

4. Bạn có hay khóc không?

-> Chả nhớ rõ. Nhưng chắc nhỏ thì cũng thường xuyên.

5. Bạn có lần sinh nhật đáng nhớ nào không?

-> Có 24 cái sinh nhật đáng nhớ! Nên cũng chẳng nhớ cái nào!

6. Bạn yêu thích ngón tay nào nhất?

-> Cả 10 ngón. Thiếu một ngón thì làm sao gõ phím nhanh được! Với lại đủ 10 ngón tay thì tát cái nào là đủ lực cái ấy! :smile:)

7. Thói quen xấu của bạn?

-> Nhiều. Lười ngủ, thức khuya, ưa hỏi khó… Và thói quen xấu nhất là: biết là có nhiều tật xấu nhưng chả muốn chữa! (Bật mí thêm là có thói quen xấu nữa là thích cái đẹp)

8. Điều bạn nghĩ đến đầu tiên khi thức dậy là gì?

-> Còn sớm chán! Hình như hôm nay vẫn phải đi làm! Ước gì hôm nay là CN.

9. Hì hì, bạn có phải là một người ưa mạo hiểm không?

-> Đi leo núi thì ok chứ đi săn cọp thì thôi tớ ở nhà! Nó mà cắn thì chết!

10. Bạn có bao giờ nói ra điều gì đó mà bạn hứa là giữ bí mật không?

-> Biết lắng nghe, nhưng… không biết nói thậm chí không hiểu hoặc không muốn hiểu!

11. Bạn có nghĩ nói dối là xấu không?

-> Nếu nghĩ vậy thì mình là người xấu rồi! :smile:)

12. Màu sắc ưa thích của bạn là gì?

-> Red-Green-Blue và các hỗn hợp màu của chúng!

13. Môn thể thao bạn ưa thích nhất?

-> tập thể dục lúc đang ngủ! :smile:) hoặc đua xe máy trong mơ!

14. Bạn khoái mặc loại quần áo như thế nào?

-> Đơn giản nhưng hở ít thôi nhất là mùa đông!

15. Con số ưa thích?

-> 13

16. Tháng ưa thích? Ngày ưa thích?

-> Tháng 10, ngày 13 (Sặc, thỉnh thoảng ngày 13 vào thứ sáu)! Không hiểu sao mẹ tớ lại chọn sinh ra tớ vào cái ngày xấu đến thế?

17. Món ăn ưa thích?

-> Mẹ nấu món gì cũng ngon!

18. Bạn có nickname nào hay không?

-> Voicoibk (Thật ra voi thì to quá, nên để nó còi. Còn bk chắc không cần hỏi)

19. Điều đầu tiên mà bạn chú ý ở một người khác phái là gì?

-> Tổng thể từ đầu xuống chân, tìm xem điểm uốn của những đường cong (phía trước và phía sau)!

20. Bạn có thể mô tả một người khác phải mà bạn cho là lý tưởng không?

Chưa nghĩ tới, có thể là same Điêu Thuyền hay Tây Thi gì đó…

21. Bạn có thích chữ viết của bạn không? Hay là thích typing hơn?

-> Tất nhiên là typing vì thế không ai biết mình viết đẹp hay xấu. Người ta bảo nét chữ nét người thì người tớ là chuẩn unicode luôn (Toàn gõ time new roman mà)

22. Bạn có dễ dàng tin tưởng vào người khác không?

-> Đa nghi! Thời buổi này chẳng tin gì bố con thằng nào! Chỉ tin mình thôi!

23. Người cuối cùng bạn nói chuyện điện thoại là ai?

-> Phụ huynh. Vừa khi nãy thôi. Nội dung đơn giản thế này: “Thằng mất dạy, biết mấy giờ rồi không? Về ngay, oánh bỏ mẹ giờ!”.

24. Bạn ghét nhất loại người như thế nào?

-> Lanh chanh, không biết mà ưa nói, tỏ ra mình thông minh, hiểu biết lắm trong khi đó không biết cái gì nên hồn!

25. Bạn có bao giờ ước không? Bạn có tin nó sẽ trở thành hiện thực không?

-> Ước thì không, nhưng tham vọng thì có! Còn để trở thành hiện thực hay không thì thời gian sẽ trả lời.

26. Bạn có thích ngắm sao không?

-> Có, nhưng mà dạo này trời đầy mây và lạnh quá nên toàn trùm trăn lấy đâu ra sao?

27. Khi tức giận, bạn làm gì?

-> Đấm vào tường cho đến khi nào đau tay hoặc gõ phím máy tính đến người khác kêu đau đầu.

28. Bạn có khỏe mạnh không?

-> Voi thì không bằng nhưng bằng con voi còi.

29. Nếu có thể trở thành một người khác, bạn sẽ trở thành ai?

-> Hão huyền! Tao là tao!

30. Loại kem mà bạn hay ăn?

-> Tràng Tiền.

31. Thể loại nhạc ưa thích của bạn?

-> ROCK.

32. Bài hát bạn hay nghe gần đây nhất là gì?

-> Forever and one.

33. Phim hoạt hình/anime ưa thích của bạn?

-> Phim hoạt hình Tom & Jery

34. Thể loại phim ưa thích?

-> Gì cũng thích.

35. Mùa ưa thích của bạn?

-> cả 4 mùa.

36. Bạn thích gì ở bản thân mình nhất?

-> hỏi xạo, chỗ nào chẳng thích, có chỗ nào bị thừa đâu (Trừ cái gọi là ruột thừa, nếu nó dở chứng là coi chừng tớ cắt bỏ ngay.

37. Bạn có phải là người lãng mạn không? Kiên nhẫn không?

-> Lãng mạn cũng nhiều, nhưng khi đói là hết. Kiên nhẫn thì tùy trường hợp.

38. Người mà bạn cảm thấy ganh tỵ nhất?

-> Tay tổng giám đốc.

39. Sau này, có gia đình, bạn thích sẽ có con chứ? bao nhiêu con trai và bao nhiêu con gái? con trai hay con gái sẽ là con trưởng?

-> Con gì cũng được, miễn là con mình! :smile:)

40. Bạn nghĩ mình sẽ hợp với ngành nghề gì?

-> Chăm sóc trẻ con. Không hiểu sao trẻ con quý tớ thế.

41. Từ phát âm khó khăn nhất của bạn là từ gì?

-> Money thỉnh thoảng nhầm sang monkey.

42. Bạn biết bao nhiêu ngôn ngữ? và bạn muốn mình sẽ biết (thông thạo) bao nhiêu ngôn ngữ?

-> Tiếng chó, tiếng mèo, tiếng ngựa, tiếng gà, tiếng gì cũng nghe được nhưng chẳng hiểu gì cả.

43. Bạn có thể nói trong tủ quần áo của bạn có bao nhiêu bộ không?

-> Có mở tủ ra bao giờ đâu. Toàn treo ở ngoài :smile:)

44. Bạn có thích đọc sách, truyện không? Tác phầm ưa thích của bạn? Cuốn bạn đọc gần đây nhất?

-> Thích. Gần đây đang đọc quyển “những người thích đùa” của Azit Nexin mà mãi chưa xong!

45. Bạn có yêu trẻ con không? Nếu mà thế giới chỉ toàn trẻ con, không có người lớn, theo bạn đó có phải là một thế giới tốt không?

-> Trẻ con cũng thích còn không có người lớn thì lấy ai sinh ra trẻ con!

46. Bạn thích đến tham quan nơi nào nhất? Vì sao vậy?

-> Chỗ mà có nhiều người thích. Vì sao á? Vì mọi người cũng thích! :-”

47. Màu mắt ưa thích?

-> Đen.

48. Bạn có thích nổi tiếng?

-> Trong vấn đề gì?

49. Bạn có thường đi mua sắm không? Lúc nào thế?

-> Cần mới đi. Không cần cũng có thể đi nếu o nào đó cần đi cùng, tất nhiên không thích thanh toán tiền rồi.

50. Người khác phái bạn nghĩ đến ngay lúc này?

Bạn là gái hay trai? Nếu là gái thì cứ coi là bạn đi! ^^

51. Bạn có hạnh phúc không?

-> CÓ, tận 2 cái computer ôm suốt ngày không hạnh phúc sao nổi.

54. Câu châm ngôn mà bạn thích nhất?

-> Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền.

53. Tiền bạc có quan trọng không?

-> CÓ! Hỏi hay nhở.

54. Loại xe ưa thích của bạn?

-> Suzuki hai chân. :smile:)

55. Phòng riêng của bạn như thế nào?

-> Toán loạn sách vở. với lại 2 chiếc computer hoành tá tràng.

56. Bạn có sưu tập cái gì không?

-> Trước kia có sưu tập những lời tỏ tình, còn giờ thì chán rồi vì có sưu tập cũng chẳng để làm gì.

57. Bạn thích có thật nhiều bạn hay chỉ có một, hai người thân cận?

-> Càng nhiều càng tốt, quan hệ càng rộng. Miễn là tính nó đừng có giống cái thằng mình ghét.

58. Điều gì là quan trọng nhất đối với bạn?

-> Yên tĩnh.

59. Bạn ghét nhất cái gì? Việc gì? Hay câu nói gì?

-> Ghét mấy đứa hỏi nhiều. Ghét thất tình…

60. Nếu một việc mà nhiều người cho rằng vô vọng, bạn có làm hay không?

-> Người ta cho là vậy, nhưng mình không cho là vậy. Làm để mà trêu người ta chứ. Nhìn vẻ mặt tức tối của người khác vui lắm! :smile:) hoặc để cho nhiều nói “nhìn thằng ngu kìa”

61. Bạn có tin trên đời này có những điều không thể giải thích hay không? Ý là những điều kì diệu/kì lạ/quái lạ đó.

-> Cái gì cũng có cách lý giải của nó, chỉ có thể là chưa tìm ra thôi. Nghĩ cũng hay nhiều khi có chuyện để mà nói!

62. Có một người bạn thân cùng phái hay khác phái sẽ tốt hơn?

-> Đã bảo bạn gì thì bạn mà. Xem lại mục 2 câu 57.

63. Theo bạn, tình yêu là gì?

-> Hỏi bố thằng Tây nó cũng không lời được. Đến đứa bỏ yêu rồi còn ko biết trả lời!!!!

64. Bạn ngủ bao nhiêu tiếng một ngày?

-> Bất thường. Nhưng nói chung là ít hơn 24h!

65. Bạn có hay tha thứ không?

-> Thường xuyên (phải tha thứ cho con em trời đánh).

67. Có khối lớp nào theo bạn là vô ích không?

-> Mãu giáo. Cô thì đẹp suốt ngày bế mà học trò thì ngu ngơ không biết gì. PHÍ của giời!

68. Cấp 1, cấp 2 hay cấp 3 đáng nhớ hơn?

-> Cấp 3.

69. Nếu không bằng lòng ai điều gì đó, bạn sẽ nói cho họ biết chứ?

-> Chưa hẳn. Có điều hay thượng cẳng chân hạ cẳng tay thôi.

70. Bạn có thích chơi game? Game ưa thích của bạn?

-> Không hay chơi game lắm. Nhưng mà đế chế là number one!

71. Bạn có hay khóc khi xem phim hoặc một bộ truyện cảm động nào không?

-> Không.

72. Bộ software mà bạn cho là nhảm nhí và phí tiền nhất?

-> Ít mua, toàn down!

73. Bạn có cho rằng yêu đơn phương là tốt không?

-> Không biết. Hỏi mấy đứa yêu đơn phương rồi ấy! Mình toàn là đa phương thôi!!!!

74. Bạn có thích nhảy nhót không?

-> Có (nhảy nhót - không phải nhảy múa).

75. Bài hát mà bạn thích nhất?

-> Không có bài cố định. Tuỳ tâm trạng từng ngày!

76. Thần tượng của bạn là?

-> Tượng thần thì có chứ thần tượng thì không!

77. Nếu bạn là người khác, liệu bạn có kết bạn với bạn không?

-> Chỉ cần hiểu được những gì tớ nói và nói cho tớ hiểu thì kết bạn được.

78. Thông minh hay chăm chỉ tốt hơn?

-> Cần cù bù thông mình => thông minh = cần cù. Vậy thông minh hơn, đỡ mệt.

79. Người xinh đẹp sẽ hạnh phúc hơn người có ngoại hình kém?

-> Chưa chắc. Lắm con nặc nô xấu như ma vẫn có chồng đẹp, có nhiều tiền đấy thôi. Còn tùy vào nhận thức của mỗi người. Biết đâu tớ vớ cô vợ xinh!

80. Tính cách nổi bật của bạn?

-> Cóc cần (Chứ không phải bất cần)

81. Bạn tin vào số mệnh chứ?

-> Không.

82. Bạn sợ gì điều nhất?

-> Máy tính đang chạy bỗng nhiên bốc khói, có mùi khét bốc ra, tiếng kêu rè rè, cạch cạch… thậm chí sợ nó im re như không có tớ ngồi bên.

83. Các loại giày bạn đi?

-> Có 1 đôi chứ mấy.

84. Bạn có đeo gì trên tay? chân? cổ không?

-> Tay có cái đồng hồ đeo mới có 10 năm nay! Hóc, đồ siêu bền! Cổ và một số chỗ khác thì không!

85. Noel vừa rồi của bạn ra sao?

-> Lang thang đi chụp mấy bức hình và viết một bài bình cho cô em ở xa tít mù. Dở hơi thế chứ. Làm toi của mình hôm noel!

86. Có điều gì là mãi mãi không bạn?

-> Polymer, hiện giờ như đâu vẫn chưa xác định được bao lâu thì nó phân hủy thì phải. Nhưng mà đôi khi nhìn chữ forever cũng thích phết!

87. Bạn tìm kiếm điều gì ở một người khác phái?

-> Hiểu những gì mình nói, nhưng đừng bỏ lại mình sau khi mình nói.

88. Nếu được nói một câu bắt đầu bằng “giá như” bạn sẽ nói gì?

-> Giá như đừng gặp những thằng hỏi nhiều.

89. Bạn nghĩ gì về cuộc sống độc thân?

-> Tự do muôn năm.

90. Đặc điểm ưa thích nhất ở một người khác phái?

-> tóc dài, chân dài, với lại ăn quà vặt và mua sắm ít thôi.

91. Bộ phim cuối cùng mà bạn xem?

-> Lâu rồi có xem được bộ phim nào đâu!

92. Bạn có hay xem TV không? Chương trình?

-> Cũng ít xem nhưng chương trình thích nhất vẫn là “Ai là tỷ phú”. >:smile:

93. Mô tả mối quan hệ của bạn và gia đình?

-> Trẻ nghe cha, già nghe con. Nhưng nói mà không nghe là chiến tranh không tuổi tác ngay.

94. Bạn thường dậy vào lúc?

-> 7h00 vì phải đi làm, còn nếu không thì thất thường.

95. Bạn có hay soi gương không?

-> Phòng tắm có gương, sáng nào đánh răng cũng phải soi xem rửa sạch kem chưa! :smile:)

96. Trong gia đình, bạn yêu quý ai nhất?

-> Mấy con chó và mấy con mèo bởi thích chơi thì chơi, không chơi thì kệ cha nó thích chạy đi đâu thì chạy.

98. Bạn có hay viết nhật kí không?

-> Có chăm lo cho cái blog

99. Mỏi tay chưa?

-> Thường thôi.

100. Chết chưa?

-> Oánh cho 1 trận giờ, hỏi vớ vẩn!

Bâng khuâng...



“Máy bay của chúng ta đang hạ thấp độ cao để chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Quốc tế Busan, Korea…” tiếng cô tiếp viên nhẹ nhàng đánh thức linh hồn đang mơ ảo của nó. Ngoài trời những ánh sớm mai trên bầu trời len lỏi qua những làn mây sớm chiếu qua ô cửa máy bay để đánh thức nó, nói với nó rằng nó đã tới một phương trời mới. Nó nhìn qua ô cửa nhỏ bé bên máy bay, phía trên, bầu trời xanh bao la không gợn chút mây, phía dưới làn nước biển xanh biếc với những bãi biển quanh co, những chiếc tàu nho nhỏ êm đềm rẽ sóng dưới những áng mây, được những tia nắng ban mai điểm tô thêm lấp lánh như đang ở trong một bức tranh. Thêm một lần, một lần nó lại chuẩn bị đặt chân tới một vùng đất mới, vùng đất mà nó chưa hề đặt chân đến, lại một lần nó bắt đầu với cuộc sống mới. Bình minh cho một ngày mới, và bình minh cho một đoạn đường dài mới của nó.

Đây không phải lần đầu nó xa quê hương, nhưng hai lần trước đó chỉ là những chuyến đi ngắn ngày, còn lần này, còn bao nhiêu dự định sẽ đến và sẽ đi. Bao điều có thể xảy ra, nhưng nó đủ tự tin để không buông ra những tiếng thở dài. Không háo hức, không vội vàng nó mơ màng nhớ lại những phút giây gần nhất.

Tiễn nó đi, không đông đúc, không ồn ào, không bịn rịn, không lưu luyến... Chỉ có vài người thân nhất của nó đưa tới đầu đoạn đường làng quen thuộc. Đã bao lần nó đứng đây, nhưng lần này nó lặng lẽ nhìn xung quanh, để ghi lại đôi chút hương vị quê hương. Không hiểu vì sao, những phút giây quan trọng nhất của đời nó nó chỉ có một mình. Đây cũng không phải lần đầu, nhưng nó không cô đơn. Lòng nó ấm bởi có sự dõi theo của bố, của mẹ, của chị, của em, và bạn bè nó nữa. Nó chỉ muốn thông báo cho người khác những tin vui, chứ không muốn ai chứng kiến tận nơi nó đã làm thế nào. Nó cũng không bồi hồi, không xúc động. Có lẽ, vì đã đi xa quê, xa bố mẹ quá nhiều làm nó khô lại chăng? Không phải, đó là tính cách nó. Lúc đó nó thoáng nhớ lại cái ngày tốt nghiệp, nó cũng một mình. Xung quanh không một người quen nào đứng bên động viên nó, nhưng nó đã hoàn thành vô cùng xuất sắc. Có lẽ, hơn cả là nó chỉ có một mình…

Nó ngồi, và nhìn mọi người vài phút trước lúc đi…

Ánh mắt của mẹ, vẫn lam lũ vất vả. Cả đời không ra khỏi làng xóm quê hương. Mẹ cũng buồn chứ, vì không biết hôm nào mới gặp đứa con trai. Mẹ lo lắng chứ, vì nó chỉ có một mình, nhưng mẹ vẫn mỉm cười. Mẹ tự hào về con của mẹ mà. Nhìn mẹ, nó biết mẹ lo lắng cho nó nhiều vì lần này nó ở xa mẹ quá. Về được mấy ngày bên mẹ, thấy mẹ dạo này cũng gầy đi nhiều quá, mẹ vẫn lam lũ, vẫn đi làm thêm từng ngày để lo thêm cho cuộc sống gia đình. Mẹ bảo làm lấy niềm vui, mẹ làm cả đời rồi bây giờ đi làm cũng là một niềm vui cho mẹ.

Ánh mắt Cha, cha vẫn là người cho nó nhiều nghị lực nhất. Nó làm gì, cha cũng nghĩ cách động viên nó, và chưa bao giờ cha cản nó từ một ý định nhỏ nhất. Với nó, cha là người mẫu mực và đáng kính nhất. Tóc đã bạc phơ nhưng vẫn tươi trẻ như tuổi đôi mươi, có lẽ cha tuy già nhưng tính cách cha chưa bao giờ già. Vẫn còn nhiều lo toan quá, nó cũng đâu làm được gì hơn ngoài việc cố gắng cho bản thân nó. Nó nhớ một lần ở tiệm cắt tóc có dòng chữ nó đọc rồi mà nhớ mãi:


“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ
Mây trôi lồng lộng, không phủ kín công Cha,
Tần tảo sớm hôm, Mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy, Cha che chở đời con
Ai còn Mẹ, xin đừng làm mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không”


Ngoài ra, còn bác ruột, chị gái và đứa bạn thân nhất của nó. Tất cả đã đưa nó ra một đoạn đường ngắn ngủi, trời thu nắng chói chang. Nó cũng đi rất nhiều rồi, có lẽ đây là lần đầu tiên có nhiều người đưa tiễn đến vậy.

Điều nó lo nhất lúc này, chỉ là sức khoẻ cho cha mẹ, cho những người thân yêu. Nó cũng chỉ có mong muốn duy nhất là mọi người khoẻ mạnh và bình an…

Đường từ nhà lên Hà Nội, lần này như bao lần, không gần và cũng không xa. Nó cố mở mắt ra nhìn cảnh vật xung quanh để ghi lại, để hy vọng tìm kiếm so sánh những sự đổi thay ngày trở về. Nó nghĩ miên man…

Buổi chiều Hà Nội ấy, tuy vội vã nhưng vẫn đủ thời gian để thăm thêm một vài người bạn, cũng đôi chút ngược đời khi nó đi xa mà nó lại đi thăm người ở lại. Thôi, nó cũng không thể sống tốt nếu thiếu những người bạn tốt, một vài hình ảnh thân quen sẽ gợi đôi chút luyến tiếc, nhớ nhung. Và cũng chỉ vậy…

Sân bay Nội Bài, về khuya nhưng đông đúc quá. Chủ yếu là người ở lại, người đi mấy đâu. Một chiếc ba lô khoác trên vai, và một ít hành lý nhỏ. Nó ngồi chờ làm thủ tục check in. Người chụp ảnh, người nói chuyện ồn ào, rồi những cuộc chia tay đầy bịn rịn, những giọt nước mắt của người ở, người đi. Nó nhìn quanh xem có tìm được một ánh mắt quen thuộc nào không? Nhưng không, nó chỉ một mình… và cũng chỉ một mình nó đã bước chân lên máy bay, để rồi đây nó đang ngồi nhớ lại.

Máy bay rung rung vì va phải những tầng mây, trời nắng nhẹ và thật đẹp. Và nó đã tới Korea, một phương trời mới. Nơi, để nó tìm kiếm những điều cho riêng nó.

Thêm một lần, nó cầu chúc cho những người thân yêu của nó nhiều sức khoẻ, nhiều niềm vui, được bình an, và hẹn một ngày trở về.

Trời vẫn xanh bao la, rồi cứ thế nó lặng lẽ bước đi…

Sao phải “đưa cổ vào tròng”!?

(Báo Dân trí) - Có hàng tá lí do để cánh đàn ông rỉ tai nhau tránh xa cái “bẫy” hôn nhân mà phụ nữ giăng ra, cầm cự được càng lâu càng tốt.


- Điều đầu tiên và cũng là cái lớn nhất mà bạn được hưởng thụ, đó là tự do. Tự do làm bất cứ gì bạn muốn, đi tới bất cứ đâu mà chẳng lo sẽ có người tra khảo.

- Đàn ông độc thân sẽ có nhiều thờigian hơn để tập trung thăng tiến trên con đường công danh. Bạn có thể làm ngoài giờ hay “cày” thêm cuối tuần mà không lo chạm vào lòng tự ái khi dám bỏ rơi phụ nữ.

- Bạn có thể chủ động “vung tay quá trán” mà không sợ ai nhiếc móc, càng không rơi vào cảnh chìa tay xin vợ chút đỉnh để ra ngoài bù khú bạn bè.

- Chi phí cho đám cưới khá tốn kém, lễ nghi lại rườm rà. Nếu chẳng may hôn nhân không duy trì được thì lại còn phải lo phân chia tài sản. Một ly do khác để đừng có kết hôn.

- Đôi tai bạn sẽ không phải chịu sự tra tấn bởi những tiếng mè nheo hay cằn nhằn mỗi cuối tuần hiếm hoi hay khi bạn muốn có được không gian yên tĩnh của riêng mình.

- Đưa cổ vào chiếc “thòng lọng hôn nhân” còn đồng nghĩa với việc bạn sẽ mất đi một vài chiến hữu chí cốt trong những phi vụ nhậu nhẹt. Tồi tệ hơn, bạn lại kết nạp thêm được những người bạn mới toanh mà mình không hề mong đợi.

- Những anh chàng độc thân coi việc nấu nướng như một thú vui “tao nhã” - thích thì lăn vào bếp, không thì la cà hàng quán hưởng thụ đặc sản. Với đàn ông đã kết hôn, việc nấu nướng như một sự “trừng phạt”, nhất là sau những cuộc cãi vã nảy lửa với cô vợ của mình.

- Anh chàng độc thân sẽ vô cùng tò mò và hứng thú khi mở hộp quà. Đàn ông đã kết hôn thì chẳng cần mở quà cũng biết bên trong đó có gì.

- Việc tăng hay giảm cân là do sự lựa chọn của chính những anh chàng độc thân, chứ không phải tuân thủ nhất nhất yêu cầu như những anh chàng đã có vợ.

- Cuộc sống độc thân sẽ dạy cho bạn biết được bạn là ai, bạn thực sự cần điều gì trong cuộc sống.

- Sống độc thân không tổn thọ vì lo người khác ngửi được hơi thở có mùi của mình mỗi sáng.

- Bạn có thể thong dong lựa chọn điểm du lịch và khám phá những vùng đất mới. Bởi giá cả dành cho một người bao giờ cũng rẻ hơn dành cho hai.

- Bạn lau dọn nhà cửa bất cứ khi nào có hứng, không sợ bất kì ai phàn nàn về sự luộm thuộm hay cẩu thả của mình.

- Bạn có thể dễ dàng tìm lại được những thứ mình đã bỏ quên, bởi nó vẫn luôn ở chỗ mà bạn đã để. Còn một khi đã có vợ, thì chưa chắc vật đó đã còn!

- Những nguyên tắc mà bạn phải làm theo đôi khi có thể bị phá vỡ, bởi bạn chính là người đã lập ra chúng. Còn khi đã có vợ rồi, thì nguyên tắc là nguyên tắc!

- Bạn có thể dùng nhà tắm lâu đến khi nào bạn muốn, xem chương trình tivi mà bạn thích mà không sợ bất kì ai kêu ca hay tranh giành. Tất cả mọi thứ đều là của bạn!

- Bạn có thể tự do gặp gỡ những người phụ nữ khác, tiếp tục duy trì những cuộc chinh phục mới mà không sợ ai bắt quả tang và xảy ra viễn cảnh ghen tuông “đẫm máu”.

- Và nếu bạn có vướng vào một rắc rối tài chính nào đó, sẽ không ai có thể đổ lỗi, cho rằng bạn là kẻ bất tài.

Bách khoa năm 2056



Một chiều cuối thu năm 2056, một cụ già chống gậy đi vào quán trà đá nho nhỏ nằm gọn trong ký túc xá Đại học Bách Khoa Hà Nội. Cụ ngồi một mình nhâm nhi cốc trà đã tan hết đá ngắm ngôi trường, nhìn những sinh viên tíu tít chuẩn bị hội trường mà không khỏi bồi hồi nhớ lại “Tại sao một trong 3 khoa xương sống của trường được thành lập từ những ngày đầu bây giờ không còn tồn tại?” Thuở hàn vi, BK thành lập đã có 3 khoa: Cơ khí, Điện và CNHH. Tuy nhiên, giờ đây khoa CNHH đã không còn được đào tạo tại trường BK nữa. Niềm tự hào của cụ để rồi che đi bởi một câu chuyện buồn.
Câu chuyện buồn như sau…
Hồi đó, một ông bạn của cụ có con thi vào BK, mặc dù cụ đã hết lời khuyên nhủ, nhưng ông bạn vẫn cứ bắt thằng con vào CNHH, mà lại Silicat (SLC) nó mới ác chứ. Thằng con có trí, học hành nên người được giữ lại bộ môn, thời gian đầu chỉ ngày ngày rửa dụng cụ thí nghiệm, pha trà, nước thuốc, rồi dọa nạt mấy thằng sinh viên.
Bấy giờ tiếng Anh đã trở thành ngôn ngữ được dùng trong công sở như điều dĩ nhiên, và ngoại ngữ chính mà sinh viên phải học là tiếng Arập. Một ngày kia, ở khoa Ngoại ngữ nơi góc trường có một nàng giảng viên mới du học từ Afghanistan về được nhận về giảng dạy tiếng Arập cho sinh viên. Nàng đẹp, vẻ đẹp thiên thần. Chàng trai SLC đắm đuối trước vẻ đẹp của nàng, đêm ngày tương tư, chàng tìm mọi cách để chinh phục được trái tim nàng. Chàng bắt sinh viên ngày đêm làm thí nghiệm “nấu nấu, thổi thổi” tạo ra những bông hồng và trái tim bằng pha lê để tặng nàng. Nàng giảng viên trẻ cảm động trước tấm lòng của chàng và hai người đã yêu nhau từ lúc nào không hay.
Nhưng tình yêu của đôi uyên ương trẻ gặp phải rất nhiều khó khăn, một chàng trai phân bón (ngành CN các chất vô cơ - phân bón) cũng thầm yêu trộm nhớ. Mẹ nàng thì muốn gả nàng cho một tên Hóa “dầu”, nhà hắn có một mỏ dầu đang khai thác trên vịnh Bắc Bộ, tiền đủ để mua 3 cái quận như Hoàn Kiếm, hay đủ để mua tất cả các đội bóng đá xứ xương mù. Bố nàng thì muốn gả cho con trai của Biladen để kết tình bằng hữu. Chàng vô cơ kia ngày đêm cô đặc axít H2SO4 thành oleum nhằm phá hủy những trái tim bằng thủy tinh, nhưng hắn đâu biết rằng H2SO4 làm sao phá hủy được thủy tinh. Tên Hóa “dầu” ngày ngày chưng cất xăng đốt nhà chàng giảng viên nghèo, nhưng chàng làm gì có nhà, chàng ngủ trên phòng thí nghiệm mà. Biladen khi đó cũng tức lắm, nhưng do hiệp định không vũ khí nên hắn chỉ ngồi ngoài và thầm chửi “tiên sư cái thằng Silicat”. Hắn nguyện rằng, nếu còn 1 trái bom hạt nhân hắn thề san phằng phòng thí nghiệm Silicat kia.
Vượt qua muôn ngàn khó khăn và trắc trở, chàng và nàng vẫn đến được với nhau. Đám cưới được tiến hành hoành tráng ở nhà ăn A1-5, với đồ cưới được thiết kế đặc biệt bởi “bộ môn CN dệt may và thời trang”, giấy mời được đặt ở “bộ môn CN Xenlulôza-Giấy” và được in một cách trang trọng trong phòng thí nghiệm của “bộ môn CN In”. Đôi nhẫn cưới bằng kẽm được mạ vàng đến bóng loáng bởi “bộ môn điện hóa và bảo vệ kim loại”. Viagra được các sinh viên ngành “CN hóa dược và bảo vệ thực vật” tổng hợp làm quà cưới đầy một container 20 feet. BCS chất đầy một hòm được bạn bè chú rể mang từ “trung tâm Polyme” đến, 1 đoàn xe đưa dâu nhãn hiệu nổi tiếng số 1thế giới BKOT (Oto Bách Khoa) do bộ môn Ô tô thiết kế (lúc này BKOT đã vượt qua các thương hiệu như phantom, Mec, BMW để lên ngôi thống trị thế giới xe hơi), Hệ thống tia laze, đèn nháy do đội ngũ kỹ sư của khoa điện thiết kế, tiệc cưới được chuẩn bị bởi “viện CN Sinh học và thực phẩm” với mỳ tôm đầy bàn, bia Bắc Âu cả bể 10m3… Ai nấy đều vui mừng cho đôi tình nhân trẻ đẹp. Tất cả đẹp và lãng mạn như bờ sông Tô lịch ngày xưa. Nhưng đâu ai biết rằng ngay dưới chân nhà ăn thôi tên Hóa “dầu” không lấy được nàng đã đổ xăng A120 khắp xung quanh chuẩn bị phóng hỏa, chàng trai phân bón kia sau khi dùng H2SO4 không thành công đã về phòng thí nghiệm của mình để đập phá tháp tổng hợp NH3 đang hoạt động với áp suất 300 atm. Đúng lúc cô dâu chú rể chuẩn bị trao nhau nhẫn cưới thì một tiếng nổ vang lên. Bách Khoa trở thành bình địa, cả Hà Nội nồng nặc trong mùi NH3 3 ngày 3 đêm. Toàn bộ tiệc cưới nổ tan theo tháp tổng hợp ammoniac mà ở xa tận Sơn la, Lai Châu còn phải rủa thầm “dân HN ăn gì mà vệ sinh ra mùi khai thế…”
20 năm sau một ngôi trường được xây dựng ngay tại vị trí của Bách Khoa lúc bấy giờ, ngôi trường mới với toàn nhà cao tầng được xây dựng lên. Và trong danh sách các khoa viện đào tạo, không thấy có khoa CNHH.
Ngành CNHH giờ đây chỉ được đào tạo tại trường ĐHSP Kỹ thuật Hưng Yên, nơi GS-TS Nguyễn Đức Hiếu – Hiệu trưởng nhà trường vừa bị miễn nhiệm vì tội tham ô, ăn đút lót…

Ta có gì cho riêng ta

Ta có gì cho riêng ta?

Đời - 25 tuổi có lẽ còn quá ít để nói về đời. Nhưng nó lại không phải là ít cho một đời. Có lẽ vậy, nó cố gắng định nghĩa một lần quan điểm về đời theo ý nghĩ của nó. Và nó cũng không biết định nghĩa thế nào cho phải.

Cuộc sống, cuộc sống trẻ con, cuộc sống học sinh, cuộc sống sinh viên, và cuộc đời. Nó gói lại là hai từ ấy. Nhưng có điều, nó chưa bao giờ cảm thấy có một cuộc sống êm đềm, một cuộc sống có đủ hai chữ « bình yên ». Đời vẫn vậy.

Thêm một lần nó nghĩ về cuộc đời, về cuộc sống, cuộc sống hiện tại và cuộc sống của nó sau này. Giác quan nó chưa đủ để đoán được tương lai của nó, nhưng đủ để nó cảm thấy một đống ngổn ngang, đủ để nó nhận ra những sóng gió cuộc đời. Thực sự, chưa bao giờ đời đơn giản cả. Thêm một lần, trong nó lại chứa đựng đầy những cảm xúc. Những lo nghĩ cuộc đời. Cuộc đời như những chuỗi hình sin dài vô tận, lúc thành công, lúc thăng hoa, lúc nó sống trong một cảm xúc hạnh phúc. Để rồi, có lúc buồn, buồn vô tận và rồi, chưa biết đâu là đáy của điểm ấy. Nhưng rồi, nó sẽ lại đi lên. Mỗi lần vậy, là một lần chất chứa trong nó bao tâm trạng, bao suy nghĩ. Đúng là đời.

Cứ 24h đi qua, lại thêm một ngày. 30 ngày đi qua, thêm một tháng, 12 tháng đi qua trở thành một năm. Những con số tuy không lớn này nhưng lại đổ thêm vào nó bao ưu tư, suy nghĩ. Để rồi, 25 năm qua rồi nó đã làm được gì ?

Nó buồn, nó lại buồn. Lúc này, một cảm giác trống trải xen vào nó. Làm sao bây giờ ? Nó lại phả tự động viên mình để vượt qua. Nhiều lúc nó thấy bất an, thấy lo lắng... lo lắng cho cuộc sống, lo lắng cho chính bản thân nó.

25 tuổi, nó nhìn lại. Nó đã có gì ? Có lẽ không gì cả, nó chỉ mới chập chững bước vào đời, hay nói khác đi, nó giống như một con suối chảy mà chưa biết đến đâu là đại dương. Nó quá nhỏ bé so với một dòng sông, và càng nhỏ bé hơn khi ra ngoài biển cả. Vậy, nó làm gì cho nó, làm gì để vượt qua những khó khăn. Nó lại ngồi lại, lại viết, viết để cảm nhận thấy sự khó khăn, để nhận thấy những gì nó cần phải làm, thấy những gì nó phải vượt qua.

Nó lại tự mình cố gắng, tự mình bảo mình phải vượt qua...

Và giờ, nó còn lại gì cho nó đây...

Broken heart...

E: Anh ạ, hôm nay em muốn gặp anh để nói với anh tất cả…!

A: Liệu anh có thể đoán được em điều em sắp nói không?

E: Em không muốn anh phải suy nghĩ, em chỉ muốn nói một điều “em xin lỗi”

A: Em xin lỗi về điều gì vậy (worry)?
E: .... Em là con người đầy tội lỗi. Em không biết phải nói thế nào vào lúc này cho anh hiểu…

A: Em từng nói chúng ta đồng cảm lắm cơ mà, có điều gì khó nói với em sao? Có gì em cứ nói đi, anh không muốn em phải đau khổ…
E: Em xin lỗi. Em đã từng xác định lâu dài với anh. Nhưng,...

A: Nhưng sao chứ?
E: Em xin lỗi. Giá như em không gặp 1 người.

A: Thở dài...

E: Đừng tha thứ cho em. Em không xứng với những gì anh đã dành cho em đâu. Em có lỗi với anh nhiều lắm…

A: Em chưa bao giờ hiểu anh hết... Giữa lúc mà anh đang nghĩ là mọi chuyện trở nên tốt đẹp nhất. Không gì có thể chia cách chúng mình, vậy mà mọi thứ đi qua nhanh vậy sao...
E: Anh phải hiểu cho em. Anh ở quá xa em. Khi có 1 người khác ở bên cạnh quan tâm chăm sóc em, những lúc em buồn, em vui, người ấy tâm sự cùng em, giúp đỡ em rất nhiều…

A: Chỉ vì anh quá xa em thôi sao?
E: Yêu 1 người ở xa mình quả thật không dễ như em đã từng nghĩ…

A: Em à, những ngăn cản đó với anh chẳng là gì hết. Anh đã vượt qua được đấy thôi. Ít ra là đến lúc này. Anh đã yêu em, yêu bằng cả trái tim và tình cảm của anh, không lẽ em không nhận được ra sao? Không lẽ nó là quá nhỏ bé so với những gì em muốn?... sad

E: Em xin lỗi. Em thực sự kô xứng đáng với những gì anh dành cho em. (xụt xịt). ...em không hiểu nổi mình nữa, em không biết tình cảm em giành cho anh bây giờ là như thế nào nữa (khóc)...

Em đã nghĩ rất nhiều, em đã khóc. Em đã lang thang dưới trời mưa, nghĩ về anh. Mọi thứ mờ đi dưới làn nước mưa và nước mắt em, và mọi thứ cũng mờ đi như chính hình ảnh của anh vậy… anh ở xa em quá, em thấy cô đơn, em thấy lạnh lẽo… và em đã quyết định xa anh… điều đó sẽ tốt hơn cho cả em và anh…

A: Liệu còn cách nào khác không em…?

E: Anh sẽ tìm được người yêu anh hơn em, luôn bên cạnh anh, cùng anh đi trên con đường của anh, con đường đó không có hình bóng em…

A: Thở dài ...

E: Chúng mình là bạn được không anh?

A: …anh không muốn làm bạn của em, không muốn là gì hết… anh yêu em, anh muốn có em, sao em không hiểu chứ…?
E: Em hiểu, trong chuyện này em là người có lỗi… Bây giờ em phải đi đây… tạm biệt anh. Chúc anh thành công trên con đường anh đang chọn. Một lần nữa xin lỗi anh…

A: ...

Note: đây là câu chuyện tớ tự nghĩ ra… không biết có ai rơi vào hoàn cảnh này chưa, comments để tớ biết sửa chữa cho bản lần sau sẽ hoàn thiện hơn nhé…

Nếu vào tớ trong trường hợp này tớ sẽ nói "cảm ơn em, em đã dám nói ra điều mà lâu nay anh ko dám nói... hahaha"

Không tưởng khi Việt Nam vô địch

Copy từ Tacke's blog!


1. Công Vinh: Em có làm j đâu, tự dưng bóng rơi vào đầu ...
Minh Phương: Em cũng chỉ câu bừa vào, chẳng may trúng thằng Vinh đấy chứ!!
ông Calisto: Lúc đấy tôi đang định cho Hồng Sơn lên sút cho nó đỡ buồn nhưng mà thằng Phương tranh mất.....

2. Một quan chức bóng đá giấu tên quá vui mừng đã phát biểu hơi “nổ” rằng: “Thực ra các cầu thủ chúng ta có thể ghi bàn gỡ hòa bất cứ lúc nào. Tuy nhiên họ chọn phút cuối cùng mới chịu dập tắt ước mơ của người Thái. Các cầu thủ tuyệt vời của chúng ta có lẽ muốn đem đến cho khán giả sự hồi hộp suốt 90 phút. Nếu chúng ta cố tình gỡ hòa hoặc ghi bàn trước thì có lẽ không nhiều cảm xúc đến thế. Mà cũng tại Công Vinh, có lẽ anh không đang tâm để đồng đội của mình tốn thêm sức lực trong 2 hiệp phụ. Đúng là cái anh chàng hay sốt ruột”.

3. HLV Henrique Calisto thì giải thích bàn thắng ở những phút bù giờ của Công Vinh theo một cách khác: "Tôi ghét mấy cậu bình luận viên bóng đá VN tối ngày nói phét, nổ văng mạng về khả năng của đội tuyển chúng ta, coi việc thắng Thái Lan và giành cup là đương nhiên. Khi Thái Lan ghi bàn trước thì bình luận viên đã im lặng và lặng lẽ chờ đợi số phận trận đấu phải bước vào 30 phút hiệp phụ, tại đó chúng ta có thể bị thua vì thể lực. Tôi đã chỉ đạo Công Vinh chỉ ghi bàn gỡ vào phút cuối để cho bình luận viên muốn nổ cũng không kịp nữa."

4. Hiệp hội những người hay tin vào những điều kỳ diệu đã lý giải: “Đội tuyển của chúng ta sở dĩ đã chiến thắng Thái Lan bởi chúng ta có thầy phù thủy (HLV Calisto), bên cạnh đó lại có một thần tài to khỏe khéo léo mang tên Việt Thắng, riêng cái tên này đã là viết tắt của dòng chữ Việt Nam Chiến Thắng. Thêm nữa lại có thần mưa (Vũ), thần gió (Phong) chuyên “làm mưa làm gió” trước khung thành thủ môn Kosin đội bạn. Còn thủ môn của đội bạn - Kosin thực chất là viết cách điệu của chữ… “Không xịn”!!! ai yêu VN thì send cái ni cho tất cả những người trong list nha ^-^ (Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay .... 49 năm chỉ có 1 ngày ..)

5. Sau khi trọng tài thổi còi kết thúc trận VN-TL, Ông CT VFF chạy đến ôm lấy Lê Tấn Tài, cầu thủ đã khóc nức nở từ trước đó. Vừa khóc, Tấn Tài vừa thều thào gì mấy từ vô nghĩa gì đó. Cố gắng lắm, ông CT mới nghe thấy mấy tiếng "Bố mẹ ơi! Giàu rồi, giàu rồi..."

6. Lời kêu gọi Toàn quốc đua xe..... nguyên văn bức thư ngày 28-12-2008 có câu .....Hôm nay Vn chiến thắng ...bất kể đàn ông đàn bà , người già người trẻ, thằng điếc hay con mù ,ai có xe máy dùng xe máy ai hok có xe máy thì dùng xe đạp, xích lô, ôtô, xe ba bánh, máy cày, máy kéo, xe ủi, xe lu , xe tăng, máy bay............ tất cả hãy cùng đứng lên đổ xăng đi vòng vòng tận hưởng niềm vui chiến thắng của đội nhà...đồng chí nào ở nhà thì fải đi ngủ ngay...

7. Đề thi Sử năm 2009 đã bị lộ: Câu 1: Nêu vắn tắt tiểu sử Calisto (2đ) Câu 2: Nêu những nét diễn biến chính của trận đấu, chú ý việc so sánh cảm xúc của em cuối hiệp 1 và hiệp 2 (7đ) Câu 3: 1đ Hãy nêu tên toàn bộ các cầu thủ có mặt trong đội tuyển Việt Nam thi đấu và ít nhất 5 cầu thủ của Thái . Đề Văn: phân tích bài thơ được BLV VTV trích đọc vào cuối trận chung kết lượt về trận VN-TL ngày 28/12 Đề Địa; Hãy cho biết toạ độ địa lý vị trí mà tiền đạo Lê Công Vinh nhảy lên đánh đầu ngày 28/12?

8. Rooney hỏi chúa “Khi nào tuyển Anh vô địch WC?” Chúa nói: “20 năm nữa” “Trời, lúc đó con về hưu rồi”. Thonglao hỏi: “Khi nào Thái Lan vô địch ASIAN Cup?” Chúa nói “50 năm nữa” “Trời, lúc đó thì con chết rồi”. Ông Calisto hỏi chúa “Khi nào Việt Nam vô địch AFF Cup?” Chúa cười: “Tối nay các con nhé. Các con cũng chờ 50 năm rồi còn giề” …yeah


Chúc mừng đội tuyển Việt Nam

VÀO... VÀO RỒI... VIỆT NAM THẮNG RỒI!!!!
Lần đầu tiên trong đời tôi được tận hưởng hương vị chiến thắng của đội tuyển Việt Nam! Có lẽ không riêng gì tôi mà đây là chiến thắng mong đợi của hàng triệu con người Việt Nam!!!
Việt Nam đã vô địch AFF Cup, chức vô địch khao khát từ biết bao nhiêu năm. Từ nhỏ tới giờ, lần đầu tiên tôi chứng kiến VN bước lên ngôi vị cao nhất...
Thái Lan, bức tường lớn nhất ĐNA, VN đã vượt qua... tự hào quá!
Sau chiến thắng đầy vất vả trên đất Thái Lan, tôi vẫn mong chờ một phép màu trong trận lượt về trên sân Mỹ Đình, và gần như cả trận đấu tôi đã ngồi yên, đã buồn lắm, Thái lan đã có bàn thắng... Tôi tự động viên rằng, rồi cũng như bao lần khác VN vào chung kết, chiếc huy chương bạc là điều khó tránh.
Những phút cuối, VN có vẻ lệch lạc. Tôi có cảm giác như nhìn thấy một trận thua trước người Thái như những trận đấu từ trước đó, nhưng bỗng... VÀO... Vào rồi... Người ghi bàn là Lê Công Vinh...
Trái tim tôi như nổ tung... tôi chạy ra đường, chạy ra để cùng bao người ăn mừng chiến thắng!!!!
Hoà vào dòng người tại Bến Thành, tất cả hô vang "Việt Nam vô địch", tôi với lá cờ trong tay để tận hưởng niềm vui cùng bao người VN khác.
Cảm ơn các cầu thủ, cảm ơn tất cả đã mang lại niềm hạnh phúc vô bờ bến cho những người hâm mộ Việt Nam!

Biên bản của Hội độc thân

Hmm!!! Thế là một trong số mấy thằng bạn than của mình đi cưới vợ. Nó bỏ lại anh em bè bạn để ôm lấy sự mất tự do. Thằng này đúng là dại hết chỗ nói, thay mặt cho Hội độc thân, chúc thằng này được hạnh phúc bên vợ nó, để cho nó thấy được thế nào là ý nghĩa của từ “tự do” hô hô, chúc nó sớm có baby đầu lòng (Theo dự đoán của giới chuyên môn, chắc khoảng 5 tháng nữa là có baby). Dưới đây là văn bản của Hội độc thân gửi tới nó, hãy đọc và ghi nhớ!

Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Độc lập-Tự do-Hạnh Phúc

TUYÊN BỐ CỦA HỘI ĐỘC THÂN

Vv khai trừ anh Lê Đình Tuấn ra khỏi Hội

Hải Dương ngày 14.12.2008 (Tức ngày 18 tháng mười một năm Mậu Tý)

Đây là biên bản giữa hai bên (sau đây gọi là bên A và bên B với các nội dung đi kèm)

Bên A: Hội độc thân lớp 12A8-Ninh Giang khoá 1999-2002

Địa chỉ: Huyện Ninh Giang-Tỉnh Hải Dương

Bên B: Anh Lê Đình Tuấn

Sinh ngày 13.10.1984

Quê quán: Xã Vĩnh Hoà-Huyện Ninh Giang-Tỉnh Hải Dương

Sau những sai lầm mắc phải, hiện nay Hội độc thân (Bên A) tuyên bố khai trừ anh Lê đình Tuấn (Bên B) ra khỏi Hội, với lý do Vi phạm nguyên tắc hoạt động của Hội (Tại điều 1, khoản 3 có ghi rõ: “Nếu hội viên nào lập gia đình, ngay lập tức Hội sẽ họp và khai trừ Hội viên đó ra khỏi Hội và không có trường hợp đặc biệt”

Nay anh Tuấn-đã cưới vợ, xét theo từng góc độ, trường hợp này không có tình tiết giảm nhẹ. Nên căn cứ theo những điều khoản của Hội, Hội độc thân chọn mức phạt nặng nhất là khai trừ khỏi Hội, và kèm theo các điều khoản sau (Cấm cãi, cãi đập chết):

  1. Kể từ ngày cưới vợ, anh không được phép sinh hoạt trong Hội, các hoạt động Tổ chức của Hội, anh chỉ được quyền đóng phí chứ không được phép tham gia. Tuy nhiên được quyền giới thiệu người khác (nhất là con gái xinh) tới các thành viên trong Hội để tìm cách giảm bớt số lượng Hội viên.
  2. Phải tuân thủ theo đúng quy định “Nhất vợ nhì giời” và câu danh ngôn “Kính vợ đắc thọ, sợ vợ sống lâu, để vợ lên đầu, trường sinh bất tử, anh chỉ được quyền nghe chứ không được quyền cãi lại vợ.
  3. Trong mọi trường hợp xảy ra tranh chấp giữa bản thân và vợ, phần đúng luôn thuộc về vợ. Không được có bất kỳ hành động nào làm tổn thương tới vợ, và ảnh hưởng tới uy tín của Hội viên Hội độc thân sau này.
  4. Luôn luôn chăm lo cho gia đình, sáng dậy lúc 6h30 để giúp vợ giặt quần áo, tối đến không được lên giường trước 12h00 PM.
  5. Tất cả tiền lương hàng tháng, phải nằm trong sự cai quản của vợ, tất nhiên anh được quyền quát vợ 1 tháng 1 câu nội dung kiểu “Lương tháng vừa rồi đây, cầm lấy đếm đi, không thiếu đồng nào đâu”, sau đó mọi chi tiêu nhiều hơn 2000 đồng, phải hỏi ý kiến và được sự cho phép của vợ.
  6. Kết thúc một ngày làm việc lúc 5.00PM, phải có mặt ở nhà muộn nhất là 6.00PM, tốt nhất là trước 5.45PM để dành thời gian dọn dẹp nhà cửa, đưa vợ đi chợ, mua sắm, cũng như trông con sau này. Không được lý do là tiếp khách, hay kẹt xe để kiếm cớ về muộn. Nếu vi phạm điều khoản này, hình phạt sẽ là “ngủ chay” từ 1 đêm đến 1 tuần, tuỳ theo thời gian, số lần vi phạm và thoả thuận giữa 2 vợ chồng.
  7. Trong trường hợp SN anh em bạn bè, không được đi về muộn hơn 21.00, nếu muộn hơn phải được sự giám sát và cho phép của vợ.
  8. Đi ra đường, mắt luôn nhìn về một hướng, không liếc ngang. Không được trêu ghẹo con gái nhà lành, và đặc biệt không được trốn vợ đi chơi với bạn gái khác. Nếu có bạn gái khác, phải làm đơn giới thiệu ngay lên Hội độc thân để tiếp quản và chăm sóc.
  9. Không được vắng nhà bất thường, có buồn chỉ được đi quanh quanh nhà, khi vợ gọi trong vòng 5 phút phải có mặt trình diện.
  10. Tất cả mọi hoạt động từ tài chính, đến quan hệ bạn bè phải được minh bạch, không mập mờ, chịu giám sát và kiểm toán hàng ngày từ vợ. Tất cả mọi chi tiêu bất thường phải giải trình rõ lý do.
  11. Từ ngày cưới vợ, tìm mọi cách cạo râu thật sạch, tránh để người khác phát hiện nó “bị quặp”
  12. Không được uống sữa bò và sữa hươu nhiều, đề phòng trường hợp xấu nhất dễ bị di căn và mọc sừng.
  13. Nếu xảy ra tranh chấp giữa mẹ và vợ, trước phải nhận lỗi với mẹ, sau phải xin lỗi vợ. Không được đứng về phía bên mạnh để uy hiếp bên yếu.
  14. Đối với gia đình bên vợ, luôn tỏ ra lễ phép tới từng góc độ. Luôn tỏ ra mình là người mạnh mẽ, chỉ sợ vợ mình chứ không sợ ai.
  15. Ngoài những điều khoản trên, anh phải học cách nói dối có hệ thống”, để sử dụng trong rất nhiều trường hợp khi cần. Cần chú ý nó rất nguy hiểm nếu một trong các mắt xích bị phát hiện. Cho nên, từ bây giờ phải thật cẩn thận với lời ăn tiếng nói trước mặt vợ.

Các điều khoản này có hiệu lực từ ngày 14.12.2008, áp dụng đối với anh Lê Đình Tuấn.

Nếu có bất cứ thắc mắc gì, vui lòng liên hệ về Chủ tịch Hội độc thân qua email: nvphuong.hut@gmail.com hoặc sdt: 0986 112 034. Hội sẽ giải đáp nhanh nhất.

Trong các điều khoản trên, anh được quyền thắc mắc, không được cãi. Cãi đập chết.

Chủ tịch Hội độc thân

Đã ký

NGUYỄN VĂN PHƯƠNG

Hoài niệm Bách Khoa - October 10, 2008

Copy từ blog Hoainiemdauyeu có mô đi phê ít

Mới có vài năm thôi mà BK thay đổi nhanh quá!

Nhớ cổng KTX ngày nào còn bé tẹo teo nằm nép mình bên khu nhà ăn TAM GIÁC, với hàng dừa (có vài ba cây thôi ) khẳng khiu mà ít ai ngẩng mặt lên để hỏi: "Dừa ơi dừa, sao dừa không quả?" (nguyên văn: Dừa ơi dừa người bao nhiêu tuổi)
Nhớ dãy hàng ăn lụp xụp đối diện với bể bơi BK với đủ các món vừa ngon vừa rẻ (khi đó thấy ngon thôi, giờ nhớ lại (vẫn còn ghê), và con đường Lê Thanh Nghị mới chỉ là ngõ nhỏ vô danh.

Nhớ khu liên hợp game + cơm bên bờ sông Sét mà anh em ta có thể ăn ngủ tại đó những 2,3 ngày trong khi KTX cách đó chưa đầy 20m. Và hẳn những chàng trai BK nào từng đóng đô ở đó khó có thể quên được hình ảnh các chị chủ hàng game tận tuỵ như mẹ cha, mua từng cái bánh mỳ phục vụ tới chân răng các thượng khách!
Nhớ KTX ngày nào chỉ có bác bảo vệ già giữ cổng, cứ hôm nào có bóng đá, ngày lễ hội là mở cửa cho SV ra ngoài thâu đêm suốt sáng. (ăn chơi thác loạn, phá phách chứ làm quái gì có chuyện cổ vũ bóng đá)

Nhớ quá cái bờ sông Sét với cái cầu liêu siêu dáng sinh viên BK những ngày cuối tháng, mỗi khi trời mưa lớn là ngập cả đoạn đường C14 (nay là D3?). (Nước lội đến ngã ba để đi học, đến nơi rôi tìm mãi chẳng còn chỗ nào khô), nhất là cái thời kỳ làm đường, ngồi B8 mà nhìn các cháu đi học mà phát khổ. Những hôm trời mưa, ngồi đếm được gần 30 cái xe máy bị chết máy )

Con sông đen ngòm và bốc mùi bùn của nước thải uốn mình cạnh trường sát với B8, B7 Bits, B7, B6 - nơi mà SV có thể mua những cuốn sách cũ với giá rẻ từ 10 đến 50%. (Giờ làm quái gì còn nữa, giờ thành con đường rộng rãi đẹp đẽ lắm rồi, biết mua sách ở mô đây?)

Nhớ quá cái thư viện C2 những ngày mùa thi chen chân chờ mở cửa. Các chàng trai BK nổi tiếng hào hoa, galăng là thế nhưng chưa bao giờ nhường cho bạn gái nào dù chỉ 1cm trước cửa thư viện (cho thấy với con trai BK - học là trên hết ), còn con gái BK thì thầm rủa: "Nằm trong chăn mới biết chăn có Rận" (Hjx, mình cũng bị bọn chúng xô ngã 1 lần lăn quay ngay giữa cửa thư viện ) Nhưng dù sao thì vẫn có vô khối những mối tình đơm hoa kết trái nơi này! (Mình cũng có một lần che cho một em bị ngã khỏi bị bọn đằng sau nó đè bẹp ruột )

Nhớ 2 cây xoài trước cửa C2 hay cây Vú Sữa cạnh quán Nấm, không ít người đã từng trèo lên hái trộm làm vui lòng bạn gái, rồi bị bảo vệ rượt cho toé khói, mặt xanh lè... (Hái xoài ở đây cứ khai là hái cho bạn gái thì sẽ không sao cả :smile:)
Và không thể không nhớ cái căntin C9, nơi mà giờ ăn cũng phải bon chen từng milimet, lúc này mới là lúc mà nam nữ bình đẳng nhất, mạnh ai người đó sống. Ở BK thì bạn đừng bao giờ nhắc tới cụm từ "Lady first", các chàng học tiếng anh thì cực đỉnh luôn, ấy thế nhưng ứ biết cái cụm từ ấy đâu mà hỏi. Có những khi vì đợi quá lâu mà mình đành ngậm ngùi ra tận Thanh Hiền ăn cơm, hjx hjx ... (Cơm ở đây được mỗi món chả cốm là ngon, lại đông và nóng
)

Nhớ khu nhà N cấp 4, đối diện với cổng B8 - khi nào được học tạm ở đó là tranh thủ bùng tiết về KTX ngủ, và nhớ cả bà bán bánh cuốn ở cổng nhà N nữa chứ!
.................
Vậy mà mới chỉ có vài năm thôi, BK thay đổi nhanh quá - BK đẹp hơn nhưng có phần gò bó hơn.

Giờ đây cổng KTX được xây lại thật khang trang, lát đá, sơn sửa và được mở rộng hơn ra rất nhiều (Và đã ra khỏi cổng sau 11h thì ngủ ngoài có lẽ an toàn hơn là trèo cổng 3m - chỉ khi nào uống rượu về mới dám trèo)

Ngày xưa hàng ăn, quán ăn phục vụ SV nhiều là thế mà giờ chỉ còn lại nhà ăn A15 độc quyền với các em nhân viên đã "cá sấu" lại còn tinh vi, mắng các cô cậu SV chả khác kiểu của phòng đào tạo khi đi xin giấy tờ, hoặc không cũng phải ra tận cơm Thanh Hiền mà ăn để lấy sức học. Chả bù ngày xưa các chị bán hàng cơm vừa xinh đẹp lại vừa biết chiều lòng các thực khách nghèo nơi xóm Ký Túc! (Bọn khốn nạn, chặt chém anh em SV không nương tay, tiền thân là Bắc Âu)
Đối diện bể bơi BK giờ là khu nhà cao tầng với nhiều chi nhánh của nhiều công ty khác nhau, trong đó có hiệu sách BK mà sinh viên thường vào đó ... đọc 1 đoạn - đánh dấu vào - mai mốt đọc dần... chắc chắn là ko mấy khi mua rồi .
Khu TAM GIÁC, Khu Bờ Sông hay khu nhà N giờ đang là công trường thi công... và chỉ 1 vài năm nữa thôi, nơi đây sẽ là những toà nhà cao tầng rất đẹp.

Sông Sét phủ lên mình một con đường (Đường Trần Đại Nghĩa) ôm lấy BK và nối liền Đại Cồ Việt cùng Lê Thanh Nghị khiến SV đứng trên tầng 4 của nhà B6 như được mở rộng tầm mắt hơn vì giờ đã được lên Phố! Con đường rộng đẹp uốn lượn vòng quanh trường Bách Khoa và thực sự nà nơi rất lý tưởng cho các chàng trai Hà Nội ra thể hiện tài năng đi xe gắn máy của mình. Xe chạy 1 bánh, lửa bay tứ tung, tiếng rú ga nghe như trong phim hành động.

Thư viện C2 (giờ chỉ còn là kỷ niệm) chỉ còn nhộn nhịp ở tầng 1 mỗi khi có hội thảo, SV bây giờ đã có 1 chỗ học lý tưởng trên thư viện Tạ Quang Bửu to và đẹp, thư viện lớn nhất quốc gia sừng sững bên hồ Tiền thơ mộng. Còn căntin đối diện với C9 nay đã bị xoá sổ khỏi BK thay vào đó là 1 khoảng sân thật rộng rãi.
KTX giờ đây được thuê bảo vệ canh giữ nghiêm ngặt, cứ để xe dưới sân ngoảnh đi ngoành lại là bị xích lại và lập biên bản phạt hành chính. Nhưng chuyện mất cắp quần bò, áo khoác hay thi thoảng mất xe vẫn xảy ra như cơm bữa, chỉ khác là cứ đúng 11h đóng cổng là đóng cổng - đừng hòng mà xin xỏ. Lý do ư? Noel ư? 12h ư?... qua nhà bạn bè mà ở tạm!

Nếu ai đó, khoảng 10 năm chưa về thăm lại BK thì sẽ không khỏi bất ngờ trước sự thay đổi đến chóng mặt này. Sẽ có những niềm vui, vui vì đất nước đang trên đà đi lên cùng nền CN, nhưng thoảng qua là một chút nghẹn ngào xen lẫn bởi hình ảnh quen thuộc gắn với bao kỷ niệm vui buồn ngày nào nay không còn nữa, không còn cảm nhận được những thân thương của một thời đèn sách khổ cực nữa rồi.
Mọi thứ thì đổi thay là thế... Ấy thế mà những cái KTX dành cho Nam SV sao vẫn chẳng khác được gì? Có hay chăng chỉ là bẩn hơn thôi, vì nó cũ kỹ quá rồi mà? (Cái này em này chắc vào khảo sát rồi nên biết).
Ước gì các em SV thế hệ sau sẽ được ở trong những căn phòng khép kín và sạch sẽ hơn! Bách Khoa đã có quá nhiều đổi thay, có những thứ gần như không thể nhận được ra. Có một điều mà Bách khoa ứng với câu “trăm năm Kiều vẫn là Kiều”, tớ nói nhỏ thôi… là con gái Bách Khoa vẫn xấu như ngày nào… có đôi chút thay đổi là xấu hơn mà thôi…J

BK ơi, bạn còn nhớ những kỷ niệm gì về BK, về mái trường và KTX với 5 hay 6 năm học ĐH (thậm chí còn nhiều hơn thế - có bác tăng K đến dăm bảy lần vì môn Lý hay môn Nhiệt ấy mà) nữa không?

Hãy cùng chia sẻ và nói cho thế hệ đi sau biết được BK đã đổi thay thế nào bạn nhé!
Chúng ta tự hào về BK, chúng ta yêu BK biết mấy - phải không bạn?