Skip navigation.

Glory of the WindWolf

Dấu chân đóa Tường Vi - ST

Athour: OKAMI
Disclaimer: They belong to me.
Gerne: fluff.
Status: oneshot.
Rating: General.

Summary:
Nắm tay nhau, để biết rằng, ngày hôm nay không im ắng hơn ngày hôm qua!

*********************

Dấu chân trên bờ cát trắng.

Tôi gọi mình là bờ cát trắng còn những người xuất hiện trong đời tôi là những dấu chân. Biển xô bờ, vết chân biến mất. Vì thế tôi chẳng bao giờ để một ai quá ảnh hưởng đến mình, tôi không thích tin vào những gì hiện hữu ra trước mắt một cách quá dễ dàng. Chẳng phải rõ ràng cuộc sống chính bản thân nó đã chẳng được dễ dàng như thế hay sao.

Từ ngày trọ học trên thành phố, tôi học được nhiều điều hơn mình nghĩ, và thứ đầu tiên tôi luyện tập thành công chính là việc kiềm chế cảm xúc của mình. Không phải là tôi giả tạo, chỉ là không cần thiết phải biểu lộ bất kỳ thứ gì. Tôi cũng xem những thứ tệ hại xung quanh tôi là dấu chân trên bờ cát trắng. Đến rồi đi, tôi không bận tâm.

Em cũng vậy. Em xuất hiện trước mắt tôi, mộc mạc và chân thành. Nhưng với tôi, em cũng chỉ là một dấu chân trong hàng ngàn dấu chân cố gắng in lấy một vết sâu trên bờ cát mà tưởng chừng như tôi đang trải ra với mọi người.

Biển xô bờ, những dấu chân biến mất không để lại một chút vết tích gì.

Vậy mà…

Dấu chân của em vẫn còn đó. Không hằn sâu vào đáy cát, chỉ nhẹ nhàng tồn tại trên bờ cát trắng.

Là em làm tôi bắt đầu một suy nghĩ mà trước nay không bao giờ tôi đả động đến.

Biển đừng xô đến dấu chân của em.

…………………………….

Sinh tố bơ.

Sinh tố bơ. Là món mà tôi thích. Vì nó giống em. Tưởng rằng sẽ đắng lắm, nhưng lại ngọt ngào, dễ uống.

Em thì không.

Em thích thưởng thức từ từ một ly bơ dầm hơn là hút đầy miệng một ly sinh tố bơ.

Đó là điểm tôi khác em.

Tôi khác em nhiều lắm, nhưng điều tôi vừa nói ở trên chính là điểm khác biệt lớn nhất.

“Bơ dầm đắng chết được, sao em thích nó hay thế?” tôi nhăn mặt mỗi khi em kêu một ly bơ dầm với vẻ mặt hí hửng.

“Anh chẳng biết gì hết” em chun mũi “bơ dầm cũng có đường, có sữa vậy, mà giữ được vị đắng của bơ, ngon gấp mấy lần sinh tố bơ ấy chứ!”

“Nó vẫn đắng.” tôi lắc đầu nguầy nguậy.

“Nhưng mà…” em khẽ cười “ăn bơ dầm em liên tưởng đến anh. Giống anh nhiều lắm.”

“Sao lại có anh ở đây?” tôi ngạc nhiên hỏi.

“Có đường, có sữa, cũng ngọt.” em đưa mắt về xa xăm.

Tôi không hiểu lắm điều em nói. Em múc một muỗng bơ lên cho vào miệng và ngậm thật lâu.

Rồi em lại khẽ cười thật nhẹ:

“Nhưng vẫn đắng và khó ăn.”

…………………………….

Tường Vi.

Em là một người đơn giản, mộc mạc và vô cùng cá tính. Tôi biết rằng em rất thông minh. Em chưa bao giờ cắt lời tôi mỗi khi tôi bắt đầu kể chuyện, tôi phát hiện rằng mình đang trải lòng ra với một dấu chân mà mai này có thể sẽ chẳng còn tồn tại trên bờ cát trắng. Em lắng nghe tôi bằng sự một mạc chân thành của mình.

Em làm tôi cảm thấy bản thân quá nguy hiểm với em. Em đối với tôi không tính toán, nhưng tôi thì không như thế. Dần dần, tôi tự cảm thấy mình chẳng còn xứng đáng nhiều với thứ gọi là tình yêu. Đó lại là một điểm khác giữa tôi và em.

Và chẳng hạn như… tôi thích hoa, còn em thì không. Em thấy rằng có hoa cũng tốt mà không có cũng chẳng sao. Tôi hay gửi cho em những nhành Tường Vi, chúng giống em, là hoa dại nhưng đầy sức thu hút bởi sự hoang dã và mạnh mẽ của chính loài hoa đó.

Tôi đã có lúc muốn rời khỏi em chỉ vì sợ rằng chính mình sẽ tổn thương. Tôi nói với em nếu em cứ ở bên tôi, một ngày nào đó em sẽ là người bị đau, nhưng thật ra đó chỉ là một cách tôi che giấu sự ích kỷ vủa mình. Tôi sợ chính dấu chân của em in quá sâu vào tôi. Em không trả lời, chỉ mỉm cười.

Tôi đôi khi muốn thể hiện tình cảm của mình bằng việc tặng cho em một nụ hôn nhẹ. Em chỉ khẽ đẩy ra:

“Nắm tay được rồi anh! Em thích cảm nhận hơn.”

Tôi tôn trọng em. Nhưng tình trạng này kéo dài đến bực mình, tôi chẳng phải tu sĩ, yêu nhau kiểu gì mà ngoài việc nắm tay nhau, tôi chẳng làm được gì hơn.

“Đến khi nào anh cảm nhận được thì tính tiếp!” – em mỉm cười khi tôi đề cập lại việc này.

Và mỗi ngày nắm tay em, tôi đều cố gắng cảm nhận một điều gì đó. Tình yêu chăng? Tôi không rõ, mọi thứ đều trở nên mơ hồ khi có em.

…………………………….

Nắm tay em.

Tôi bước vào tiệm hoa và bước ra khỏi đó với một đoá Tường Vi thật to trên tay. Đi bộ dọc theo con đường quen thuộc mà tôi và em vẫn hay dạo ở đó, thấy được cây cột điện có một hốc nhỏ ở dưới, tôi bật cười.

“Chỗ đó làm gì vậy anh?” – em hỏi.

“Điện cao thế, ghê lắm đó!” – tôi chọc em như chọc một đứa con nít – “Em dám chui vào không?”

Không trả lời, em chui tọt vào trong cái hốc đó. Mặt tôi tái mét năn nỉ em bước ra. Em vẫn ngồi ở trong và hí hửng cười đắc thắng.

Đi đến tiệm café tôi và em hay ngồi, bước vào, tôi kêu một ly sinh tố bơ và một ly bơ dầm để trước mặt. Múc từng muỗng nhỏ.

Đáng ra tôi phải là sinh tố bơ mới đúng. Trông thì ngọt ngào, nhưng bản chất vẫn là đắng nghét. Cái ngọt ngào giả tạo của tôi đã giết chết mọi thứ.

Và em, sự nhiệt tình của em ban đầu làm người ta khó nuốt. Nhưng càng ăn, thì vị sữa và đường càng đậm ở đáy ly.

Rồi khi tôi bị nghiện bởi cái vị nửa đắng nửa ngọt của em thì ly bơ của tôi đã hết mất rồi. Khi tôi đưa muỗng xuống đáy ly, thì bơ đã hết, mà sữa và đường cũng chẳng còn.

Như bây giờ, lúc tôi đưa muỗng xuống đáy ly, thì mọi thứ đã hết trước khi tôi kịp nhận ra.

Tôi và em cãi nhau. Cãi nhau to. Em hét lên rằng không chịu nổi sự lạnh nhạt của tôi. Còn tôi cứ bảo mình chẳng lạnh nhạt gì, mọi chuyện là do em không cho tôi làm gì khác ngoài nắm tay em.

Cả quán cafe đều quay lại nhìn chúng tôi. Và đến khi em buột miệng đòi chia tay thì tôi gắt lên:

“Thôi mặc kệ em, em muốn sao thì tuỳ.”

Em khựng lại nhìn tôi thật lâu, chưa một lần nào tôi quên được nét sững sờ trên gương mặt của em lúc đó. Em không cãi nữa, bỏ chạy ra ngoài. Quán cafe này nằm trên một giao lộ nguy hiểm, tôi hốt hoảng chạy theo em.

Mọi chuyện xảy ra nhanh hơn tôi nghĩ. Em không thấy chiếc xe đó, nhưng tôi thì thấy.

Tôi băng ngang qua giao lộ đó thật cẩn thận và bước đến trước cửa bệnh viện, khẽ ngước nhìn, tay siết chặt đoá Tường Vi rồi quay đi. Tôi bắt một chiếc taxi và chỉ đường cho tài xế chạy về hướng ngoại ô.

Tôi không rõ thời gian đã trôi qua bằng cách nào, chỉ biết rằng ngồi ngoài phòng cấp cứu và chờ đợi khiến tôi nghẹt thở. Cửa phòng cấp cứu đẩy ra như tuyên một bản án tử hình cho tôi.

Em yếu lắm, và tôi ngờ rằng thời gian chẳng còn bao nhiêu. Em níu lấy tay áo tôi và đòi đi biển. Tôi nhanh chóng bắt một chiếc taxi chở thẳng ra vùng biển ngoại ô, lại còn ghé ngang và mua một đoá Tường Vi.

Em ngồi trên xe, thở dốc, khó nhọc bảo rằng em muốn khi tốt nghiệp ra trường, tôi phải đạt loại ưu vì tôi đã hứa rằng nếu tôi đạt loại ưu thì tôi sẽ lập tức về ra mắt bố mẹ em. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc gật đầu và ôm chặt em trong tay.

Biển giờ này không đông, hệt như ngày trước. Bờ cát trắng trải dài thoai thoải, những bước chân của tôi hằn lên một cách vô tình.

Tôi cho em ngồi dựa vào lòng mình trên mép biển, sóng đánh ập vào người cả hai, lạnh buốt. Em mỉm cười mân mê cành hoa, thở thật nhẹ. Tay em lạnh. Em hỏi rằng tôi có cảm nhận được gì khi nắm tay em không. Tôi gật đầu, chẳng thể trả lời. Vì...

Nắm tay em, cảm thấy nhịp đập của em mỏng manh đến chừng nào. Nắm tay em, để cảm nhận tim em mỗi ngày đập nhanh hơn khi ở gần tôi. Nắm tay em, để em thấy rằng tim tôi đập cũng nhanh như thế.

Ôm em, cảm nhận rằng hơi thở em nhẹ hơn mọi hôm. Ôm em, để nhận thấy rằng em gầy và trơ trọi. Ôm em, để cảm nhận rằng em yêu tôi nhiều đến đâu. Ôm em, để em thấy rằng tôi yêu em còn nhiều hơn thế.

Tôi không rõ mình có khóc không. Chỉ biết rằng tôi vừa hôn nhẹ lên trán em.

Em...

Nhẹ nhàng thở. Nhẹ nhàng ra đi. Tay em nằm gọn trong tay tôi, khẽ nâng niu một bông Tường Vi. Tay em lạnh. Người em không còn run.

Tôi cũng không cần kiềm tiếng nấc. Vỡ òa!

Chiều tan mây.

Tôi cầm đoá hoa Tường Vi và tấm bằng loại ưu trong tay, nhớ về em, khẽ mỉm cười. Em đã là chốn bình yên cho tôi từng ấy thời gian. Em, đoá Tường Vi không sắc, không hương, chỉ tồn tại sự mộc mạc chân thành mà tôi không có.

Tôi siết chặt trong tay đoá Tường Vi và liên tưởng đến bàn tay lạnh buốt của em ngày ấy.

Nắm tay em. Tôi nắm tay em, nhớ lại những ngày tim em đập nhanh khi ở cạnh tôi.

Không cần em mãi mãi ở cạnh tôi, chỉ cần tôi mãi mãi ở cạnh em, thế là đủ. Không cần em là dấu chân mãi mãi tồn tại trên bờ cát trắng, chỉ cần tôi trở thành đá, dấu chân sẽ chẳng thể phai.

Tôi bước ra biển, thảy đoá Tường Vi và tấm bằng loại ưu ra giữa khơi xa, mỉm cười. Tặng em đoá Tường Vi mà em thích. Tặng em tấm bằng loại ưu mà em mơ ước, mà nực cười thay là em lại mơ ước giùm tôi. Tôi chỉ có chừng đó để cho em.

Em là chốn bình yên, ở đâu có em, nơi đó là thiên đường. Còn tôi, tôi đang ở đâu đây? Bước ra giữa biển xa, cảm nhận được vị mặn của biển làm tôi thanh thản, dù sao tôi cũng là một người sinh ra từ biển cả.

Nắm tay em, để biết rằng, tim em đập mạnh như tim tôi vậy.
Nắm tay em, để hiểu rằng, nhịp đập của em không chậm chạp.
Nắm tay nhau, để biết rằng, ngày hôm nay không im ắng hơn ngày hôm qua!

Tôi nắm tay em, để em biết rằng, nhịp đập của em không cần chờ đợi.

Biển mặn, xanh thẳm trời.

Cho em. Có lẽ tôi còn có thể cho em một thứ khác.

Cho em cả cuộc đời. Cho em.

Ngày hôm nay không im ắng hơn ngày hôm qua!

Dấu chân của của đoá Tường Vi không cần phải hằn sâu trên bất kỳ đâu.

.......

Ngày hôm nay, anh đón em về với nhịp đập từ tay em và dấu chân chẳng bao giờ biến mất.

Không im ắng đâu,

phải không em…!

THE END.

TP. Hồ Chí Minh
2:00 am – 2009.01.01

Bản Sonate - Vũ khúc xanh

Nếu ai đã quen với Khúc ban chiều thì sẽ ngỡ ngàng với Bản Sonate. Ngỡ ngàng vì đây không phải là café vườn, không là café hộp và càng không phải là một lọai hình café nào đã được đề cập đến. Bản Sonate là một biến tấu hiện đại của thiên nhiên. Ta vô chừng gọi đó là café sinh thái eco-coffee.

Chắc hẳn là không ít người đã có dịp đến thăm Singapore hoặc đã nghe về mô hình nhà chung cư sinh thái. Đó là một chung cư hiện đại kết hợp với những mảng xanh tối đa được xây dựng với mục đích hòa hợp cộng đồng với thiên nhiên trong cuộc sống hối hả ngày nay. Cũng tương tự thế Bản Sonate được thiết kế với những tầng trong nhà và ngòai trời đan xen. Xung quanh là những bức tường đá phủ đầy dương xỉ. Màu xanh của lá và màu nâu của đá có thể làm dịu những cái nóng bức bất chợt hay là ấm lên những ngày mưa ẩm uớt. Nhìn chung thì trong nhà và ngòai trời là hai phong cách khác nhau. Trong nhà ấm áp với ghế đệm, sang trọng và tao nhã thì ở ngòai trời ta thấy được sự sảng khóai, lồng lộng gió và vững chãi với những chiếc bàn cũi sắt đầy đá tảng.

Café Saigon ngày càng đi vào lối mòn của những giả tạo. Những màu sắc hòan tòan là bôi vẽ. Chính vì thế điểm hay nhất vượt trên mọi thiết kế chính là cái sự tự nhiên mà con người không bao giờ sánh được. Bầu trời trên cao đầy gió, đầy mây hay là những ráng chiều mà sắc màu không bao giờ họa sĩ có thể lột tả hết . Ngửa mặt kên nhìn trời thấy ta bỗng dưng nhỏ bé và muốn vươn vai để đứng dậy thật là cao lớn.

Thức uống so ra thì hơi cầu kì. Chỉ riêng café là vẫn đơn giản, mộc mạc như bản chất nâu đen. Một ly café nho nhỏ thu cả đất trời trong tầm mắt. Thu cả những phiêu linh đang bay cùng những đám mây ngòai kia. Bản Sonate của ta và sự cứu rỗi của những giây phút cuối chiều chỉ dành cho bè bạn. Không gian thóang nên chỉ chứa được niềm vui. Không gian thóang nên chỉ chứa được những tiếng cười trong trẻo. Và vì không gian thóang nên những nỗi buồn sẽ được chắp cánh bay.

Nhạc ở Bản Sonate không thuộc dạng tinh tế và kén chọn nhưng cũng thể hiện được một không khí riêng. Đã từ lâu đến café không còn để nghe nhạc. Những âm thanh đó chỉ là một cái nền cho những tưởng tượng của riêng mình. Thế nên ở Bản Sonate ta cũng chỉ lờ mờ nhận ra một tông màu âm nhạc chứ chẳng thể cảm nhận chi tiết được gì. Ta chỉ biết trời càng về chiều tối thì lại càng tha thiết. Khi những ngọn đèn vàng được bật lên cũng là lúc tiếng đàn piano cũng cất lên những âm vực quyến rũ.

Cái sân khấu nhỏ với những người nhạc công nhỏ bé cứ miệt mài sống trong cái thế giới riêng của họ. Và ngòai này nơi những tiếng cười rộn rã ta chắc rằng ít nhất có một t6am hồn đang sống cùng với họ đến cuối ngày.

Đến Bản Sonate vào một buổi chiều nhàn nhạt nắng. Cái nắng của một ngày cuối tuần không rảnh rỗi không đủ làm người khác tê dại. Con đường Đặng Dung vắng lặng và quá gọn gàng chỉ làm tăgn them cái cảm giác bềnh bồng. Có lẽ quá trễ để gọi là café ngày chủ nhật và cũng quá sớm để gọi là café tối cuối tuần. Vắng lặng và thưa thớt. Bản Sonata của ta và sự cứu rỗi những giây phút cuối chiều.

Khi chiếu tắt nắng cũng là lúc quán đông dần. Trẻ thôi những người khách. Vì hình như người trẻ bây giờ cũng bắt đầu thích một chút gì êm ả cho mình vào một ngày cuối tuần như thế. Cái màu nắng nhàn nhạt thay bằng cái se lạnh của đêm và những áng mây xám. Và cái im lặng của ngày được thay bằng cái nhộn nhịp của đêm.

Case study - Safe sex shop

Trước tiên cần xác định rõ thương hiệu “Safe sex” của doanh nghiệp trẻ Đinh Đại Ngàn ở các khía cạnh cơ bản như: lĩnh vực hoạt động, tiêu chí, triết lý và phương thức tiếp cận khách hàng. Từ đó ta có thể định hình và triển khai hồn, nhân cách, bản sắc và lãnh thổ thương hiệu của doanh nghiệp để tạo điều kiện cho người tiêu dùng định ngã, định hệ và định thế cho chính họ.

Trên thực tế cho thấy lĩnh vực hoạt động và tiêu chí của doanh nghiệp còn hạn chế, chỉ dừng ở mức độ mua bán các loại mặt hàng cho phép dành cho người lớn và hỗ trợ tuyên truyền cho chính sách tình dục an toàn của chính phủ. Doanh nghiệp tiếp cận khách hàng qua hai phương thức chính là giao dịch qua mạng và tại cửa hàng. Thêm vào đó triết lí của doanh nghiệp và thương hiệu được thể hiện khá đơn giản thông qua câu slogan “chắc như bắp”. Việc nêu lên ngắn gọn như thế chỉ để khẳng định rằng việc định hình và triển khai hồn, nhân cách, bản sắc và lãnh thổ thương hiệu là hoàn toàn cần thiết để doanh nghiệp mới này được phát triển vững chắc và mang nét riêng hơn.

Đầu tiên ta cần nắm rõ hồn của “Safe Sex – Chắc như bắp” là loại hồn thế nào. Đó là hồn nghề, hồn người, hồn đất hay là hồn nước. Việc xác định đó dựa vào cách tham chiếu xuất xứ, lĩnh vực hoạt động và triết lý của doanh nghiệp. “Safe sex” hoàn toàn không mang tính chất đặc trưng vùng miền, vì thế sẽ là cực kì khó khăn nếu như định hình hồn đất hay hồn nước và triển khai nó có hiệu quả. Hơn nữa doanh nghiệp hoàn toàn không mang tên họ của người sáng lập hay là một nhân vật có tính truyền thuyết nào đó . Tuy có thể hiện quan điểm tình dục an toàn nhưng vẫn chưa nổi bật về tính chất diễn đạt về nhân sinh quan của người sáng lập. Thêm vào đó tính chất đặc trưng hoạt động trong lĩnh vực dành cho người lớn nên chắc chắn sẽ có mâu thuẫn với nền văn hoá nước nhà và điều đó cản trở sự định hình cũng như triển khai hồn người trong trường hợp đặt nó làm trọng tâm. Như vậy ta còn có hồn nghề là đã có cơ sở định hình và ta chỉ cần triển khai sao cho thích ứng được văn hoá tiêu dùng tại Việt Nam.
Đặt hồn nghề là trung tâm thì ta phải xác định các yếu tố sau nhằm cô đọng sự định hình:
-Khi đến với Safe sex, khách hàng thật sự muốn gì? Sự đa dạng của mặt hàng, chuẩn mực về tính an toàn và tính phong phú, bảo mật của thông tin.
-Safe sex đang và sẽ đem lại gì cho khách hàng? Đang đem lại sự an toàn không những về mặt hàng mà còn về thông tin (được sự hỗ trợ của Sở y tế). Nhưng chưa khơi gợi tính thăng hoa và mặt hàng còn đơn giản.
-Lĩnh vực hoạt động của doanh nghiệp: chăm sóc và giáo dục về sức khoẻ giới tinh thông qua việc cung cấp dụng cụ y khoa hỗ trợ.
Từ đó ta phát triển hồn nghề với phương châm triển khai: chăm sóc, bảo vệ và giáo dục về sức khoẻ giới tính thông qua việc cung cấp dụng cụ y khoa hỗ trợ để đồng thời nâng cao nhận thức về sự thăng hoa của đôi lứa.

Việc đặt hồn nghề là trọng tâm của hồn thương hiệu là tác nhân dẫn đến sự cấu thành nhân cách thương hiệu. Từ tất cả những điều trên và 5 nhóm định dạng cá tính của Jennifer Lynn Aaker (Big Five Factor) ta nên đặt thương hiệu nằm vào nhóm “thể hiện năng lực” với 3 cá tính cơ bản:chắc chắn, thông minh và thành đạt. Việc hiện thực hoá 3 cá tính trên sẽ giúp Safe sex nói lên được tính cách của thương hiệu. Ví dụ như câu slogan “chắc như bắp” thể hiện tính chắc chắn, cửa hàng trang trí sang trọng với hai màu đỏ trắng, giao dịch qua mạng phần nào thể hiện được sự thành đạt của người tiêu dùng và tính thông minh khi chấp nhận tìm đến những biện pháp an toàn dành cho bản thân và đối tác. Việc phát triển các tính cách đó không phải chỉ với các đối tác ngoài doanh nghiệp mà còn phải đi liền với những tác nhân và yếu tố xuất phát tự thân doanh nghiệp như chất lượng(nhập hàng chính hãng, đại lý độc quyền), cung cách phục vụ (kín đáo, tận tình và thân thiện), hệ thống quản lí khách hàng(nắm rõ thông tin về sở thích, tần suất mua hàng)... Ngoài 3 cá tính cơ bản trên Safe sex cần có thêm tối đa là 2 cá tính khác bổ trợ (nếu hơn 2 cá tính có thể gây ra khó khăn trong việc nhận diện thông điệp về cá tính cho các đối tượng nhận trong và ngoài doanh nghiệp) nhằm tiếp cận dễ dàng hơn với người tiêu dùng Việt Nam mà cụ thể trước tiên là người tiêu dùng tại Saigon. Hai cá tính đề xuất là:tính bảo mật (vì đây là vấn đề nhạy cảm ở khía cạnh văn hoá) và tính hi sinh(chấp nhận hạn chế những lợi ích, cảm xúc cá nhân để đảm bảo sự an toàn cho đối tác).
Ta có được một bộ khuôn cá tính dành riêng cho thương hiệu Safe sex. Đó là điều kiện cần để hình thành nên nhân cách thương hiệu. Điều kiện đủ để cấu thành một nhân cách cho thương hiệu đó chính là sự chia sẻ và đóng góp của thương hiệu đối với cộng đồng. Hiện tại Safe Sex đang hợp tác cùng với Sở y tế để tuyên truyền về phòng chống AIDS/HIV, phát bao cao su miễn phí…Đó chính là những động thái mang tính chất chia sẻ với cộng đồng. Doanh nghiệp cần tiếp tục duy trì các hoạt động tương tự nhằm củng cố và giữ vững nhân cách cách của chính mình.

Từ tất cả những điều trên ta thấy rằng mọi hoạt động từ tiếp thị, bán hàng, tư vấn, quản lý…đều phải tuân theo phương châm triển khai hồn nghề, cá tính và nhân cách của thương hiệu thì mới tạo thành cơ sở để định hình bản sắc của Safe Sex.
Vấn đề là làm sao để triển khai và đưa được thông điệp về bản sắc thương hiệu của Safe Sex đến được các đối tác. Xét về nội dung của thông điệp thì đã có hồn nghề, cá tính và nhân cách là thành tố chính. Như vậy ta nên chọn hướng triển khai quảng bá hình ảnh thương hiệu thông qua hệ thống nhận diện thương hiệu vì đặc tính của ngành nghề là sự gợi mở của cảm xúc thông qua các giác quan. Doanh nghiệp sẽ tác động vào các giác quan sau: khứu giác, xúc giác và thị giác. Nói một cách đơn giản hơn là khách hàng sẽ bị tác động bởi thiết kế đỏ và trắng, cảm nhận được mẫu thử và thêm vào đó là hương của sản phẩm. Hai giác quan còn lại vẫn có một số trở ngại về mặt văn hoá nên sẽ khó triển khai hơn. Các tác động phải có sự lặp lại để hệ thống nhận diện thương hiệu có thể hoạt động hiệu quả hơn.

Bản sắc của thương hiệu còn bị ảnh hưởng bởi một yếu tố khác, đó chính là lãnh thổ thương hiệu. Đây là một mối quan hệ tương tác ở diện rộng. Lãnh thổ thương hiệu được xác định bởi 2 yếu tố cần và đủ: lĩnh vực hoạt động của doanh nghiệp và tầm nhìn của doanh nghiệp đó. Safe Sex đã xác định lĩnh vực hoạt động của mình là: chăm sóc và giáo dục về sức khoẻ giới tính thông qua việc cung cấp dụng cụ y khoa hỗ trợ. Còn yếu tố tầm nhìn của doanh nghiệp phụ thuộc vào 3 điều cơ bản:lý tưởng, tham vọng và hoài bão của chính chủ doanh nghiệp.Có thể thấy ở đây biên giới cứng của Safe Sex chính là “sức khoẻ giới tính”. Và biên giới mềm của Safe Sex có thể là chăm sóc, bảo vệ và giáo dục về sức khoẻ giới tính nhằm thăng hoa cảm xúc đôi lứa.

Việc định hình và triển khai hồn, nhân cách, bản sắc và lãnh thổ thương hiệu thực chất không có gì khác hơn là tạo điều kiện cho khách hàng tự định ngã, định thế và định hệ. Nói một cách chi tiết là khi người tiêu dùng đến với Safe Sex, bản thân họ đã được đánh thức về tinh thần trách nhiệm bảo vệ sức khoẻ cho bản thân, cho đối tác, cho cộng đồng. Thêm vào đó họ cũng muốn được đối tác hay cộng đồng nhìn nhận là người có phóng khoáng nhưng có trách nhiệm và họ cũng muốn đựơc kết nối với lại một cộng đồng tiêu dùng liên quan ( ví dụ: là người trẻ thì muốn kết nối với cộng đồng tiêu dùng sành điệu, trẻ trung và phóng khoáng; là người đứng tuổi thì muốn kết nối với cộng đồng tiêu dùng lãng mạn, trí thức và có sức sống mạnh mẽ).

Nói tóm lại việc người tiêu dùng định ngã, định thế và định hệ như thế nào phụ thuộc rất nhiều vào doanh nghiệp có xây dựng được cách tiếp cận, truyền thông tin, giáo dục người tiêu dùng đúng cách hay không. Để làm được điều đó doanh nghiệp phải chú trọng vào hồn, nhân cách, bản sắc và lãnh thổ thương hiệu, cụ thể hoá được những khái niệm đó vào doanh nghiệp và triển khai chặt chẽ theo đúng những gì đã được định hình.