Thursday, 15. October 2009, 17:04:56
Vu vơ_Ngắn
Ba cái máy lạnh bật 26 độ trong một không gian chừng 40 mét vuông. Có người bảo thế là vừa, có người bảo thế là lạnh. Thờ ơ và không cảm xúc. Hôm nay vắng em. Cả tối qua cũng vắng em. Biết trong lòng bỗng dưng có một khoảng lặng. Ghen. Thường thì cười , rồi để đó. Đâu cần phải nói. Đâu cần phải ngồi tư lự, hoang mang và mong muốn một sự giành giật. Cố giữ cái đầu thật lạnh và con tim thật nóng. Cố giữ mình như kẻ đứng bên đồi. Cố để đừng tha thiết quá…Vậy mà vẫn si mê.
Không thể quan tâm bất kỳ điều gì khác ngoài em. Công việc cứ trôi đi như là dòng vô thức. Rồi sẽ ra sao nữa ngày mai? Đã từng nghĩ rất nhiều, đã từng trắng đêm nhưng rồi câu trả lời vẫn không nằm ở đúng phía của nó. Con người vốn dĩ tham lam, con người có quyền mưu cầu hạnh phúc. Nhắm mắt lại đi, hít thật sâu vào, mỗi nhịp thở thật chậm, mỗi dòng ý nghĩa cứ để từ từ trôi qua. Có vui… có buồn…
Vắng em, thật ra ngày không dài về tính vật lý mà sao cứ đằng đẵng chờ mong. Là sáng, là chiều, là giấc ngủ trưa (điện thoại để trên cái bụng bự, chờ rung ^^)…chờ một tin nhắn vu vơ. Có làm gì hơn được đâu ngoài tin nhắn? Thì cứ cười thôi, cười to để người lạ không thấy nỗi buồn dâng đầy lên lồng ngực. Thế giới vẫn thế mà thôi...chỉ là không gặp em, ta nhớ.
Người ta chỉ băn khoăn, chỉ lo lắng, chỉ...khi không biết được chuyện gì đang xảy ra. Đối mặt với im lặng mới là sự thách thức lớn nhất. Lý lẽ có thể vượt qua, nhưng khi im lặng là lúc ta đối diện với ta, với những nỗi sợ dường như rất có thật. Nỗi niềm riêng.
Saturday, 3. October 2009, 14:49:20
Vu vơ_Ngăn
Vậy là đã ba năm kể từ ngày lập blog. Nhiều buồn, nhiều vui và có cả nhiều điều đáng nhớ nhưng lại đã quên. Cũng là lần thứ ba vào Trung thu ta ngồi một mình nhìn lại. Cuộc sống đến nhanh quá và sao hoài vẫn không đủ những giấc mơ? Bụng thì vẫn phệ, mắt thì năm nay đã cận…dù chỉ chút xíu nhưng đã thấy rằng thời gian chẳng chờ ai. Trung thu cũng có nghĩa là sắp sinh nhật, cũng có nghĩa là ta đã thêm được một năm hạnh phúc. Cũng đã thiên di qua nhiều miền gió rồi phải không Sói?
Không bánh, không rượu chè, không cả đèn cầy cho Trung thu. Tất cả là đầy ắp nỗi nhớ về em. Ta cũng không ngờ là em lại choán đầy tâm trí nhanh đến thế. Càng nghĩ nhiều về em, càng thấy em gần hơn hết, càng thấy lòng buồn một ít, vui nhiều ít và thương em đến vô chừng. Ta đã nghĩ rằng sẽ cùng em dạo phố, tay trong tay, em cười thật nhiều ( và cả càm ràm thật nhiều)…để ta lặng lẽ ngắm. Bàn tay xương xương đó sẽ mãi không rời xa ta.
Người ta thường nói cuộc đời có ba mối tình đáng nhớ: người yêu ta nhất, người ta yêu nhất và người thích hợp nhất. Thật ra tình yêu chỉ có một, nó đến từ hai phía mà ở cả ba mối tình này đều là đơn phương, không có sự sẻ chia, đồng cảm. Đó liệu có còn là những mối tình đáng nhớ? Hình như Trung thu năm nay không mưa phải không? Hay là bão còn ở xa tít tận miền Trung? Hay là trong lòng ta vốn đã có bão? Biết nói sao cho vừa nỗi nhớ? Em ơi!!!
Trung thu cũng chỉ là một ngày lễ khác. Một ngày lễ có thêm chuyện cổ về chú Cuội và Hằng Nga. “Chú Cuội ngồi gốc cây đa…bỏ trâu ăn lúa…” Còn ta tựa gốc cây đa, bỏ ta lang thang trong miền thiên di phải chăng là cuối? Ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc phải không? Hay đơn thuần hạnh phúc chỉ là giây phút ngồi bên nhau, cùng làm một việc gì, lắng nghe giọng em, lắng nghe hơi thở của chính mình…Dồn dập…Nâng niu…và có cả chất ngất niềm vui…Em ở bên cạnh ta…Đơn giản thế.
Trung thu không thể đốt nổi một cây đèn cầy. Thôi vậy thì cháy tạm những yêu thương…
Sunday, 27. September 2009, 03:44:40
Vu vơ_Ngắn
Sáng chủ nhật, lóc cóc lên văn phòng. Trống trơn, ngày chủ nhật ai cũng làm biếng một chút và ngay cả nhớ thương hình như cũng vì thế mà dài ra them một chút. Văn phòng rộng, lèn đầy những chiếc bàn ngay ngắn, thẳng tắp chứ không có rối tinh rối mù như suy nghĩ của người ta. Sáng chủ nhật dậy thật sớm. Chỉ để một mình ngồi đây. Nhớ. Người ta hay gọi những buổi sáng như thế là hiện tượng Trái đất ấm lên. Những tảng băng chảy ra, có những vết nứt mà người ta lại cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Nhanh quá phải không?

Sáng chủ nhật, bỗng nhớ câu thơ của Tagore “anh đã để cuộc đời anh trần trụi dưới mắt em. Anh không dấu em một điều gì. Chính vì thế mà em không biết gì tất cả về anh…”. Thì ra là thế, đâu phải sự trần trụi nào cũng dẫn đến sự thật đâu em. Em thấy điều em muốn thấy, và dù chăng một lời yêu thương thật sự cũng chỉ là một điều ngọt ngào khác. Phải không em?
Hãy cứ bên nhau đi vì ngày mai và rồi ngày kia nữa có chắc rằng ta sẽ tìm thấy điều mà ta tưởng là ta không có? Có một câu thọai phim mà người ta rất thích “Mỗi sáng bước ra khỏi nhà là bạn đã dính vào một điều gì rắc rối…”. Có tránh được đâu, thế nên cứ hạnh phúc đã nhé em.
Đâu cần phải biết nhau 5 năm 10 năm để khẳng định có hay không niềm vui cuộc sống. Là mỗi ngày trôi qua cảm nhận được nụ cười, sự quan tâm, chia sẻ thì dù 1 tuần hay 2 tuần hay thậm chí chỉ là một khỏanh khắc thôi. Vậy là đủ. Ai mà không có quá khứ. Có phải là gỗ, là đá, là cây thông đứng giữa trời mà reo, người ta những tưởng cuộc sống thú vị hơn thế nhiều. Sống đi em!!!
Showing posts 4 -
6 of 152.