Skip navigation.

Glory of the WindWolf

Posts tagged with "The Ruined Empire"

The Ruined Empire 1-5

Chap 7(beg.)

Sáng nào cũng vậy Ineta phải dậy thật sớm mang nước từ dòng suối Đỏ - Red Spring ở phía Bắc ngôi đền, và cùng ba cô gái khác lau chùi bức tượng bán thân làm bằng hợp kim của vị Đại pháp sư. Sau đó cả bốn cô sẽ hát những khúc hát cầu an bình và ca ngợi công đức của vị Đại Pháp sư trong khi bức tượng được đạt ngay ngắn chính giữa ngôi đền Kẻ Tội đồ.

Ineta năm nay mới mười chín tuổi, cô là một trong bốn vị thánh nữ trông coi bức tượng. Cô không biết cha mẹ cô là ai, chỉ biết rằng năm cô năm tuổi đã được đưa vào đền thờ huấn luyện thay thế cho những thánh nữ đã quá tuổi hai mươi mốt. Theo luật lệ của Hội đồng tín đồ-Prayer Association, những thánh nữ phải hoàn toàn tinh khiết và trinh nguyên cho đến hai mươi mốt tuổi. Sau đó họ sẽ được trả về cho gia đình hoặc gả cho các tướng lĩnh hoàng tộc. Ineta là người lớn tuổi nhất trong bốn vị thánh nữ hiện thời. Chỉ còn 2 năm nữa thôi cô sẽ được gả cho Vandella_ con Cáo hoang vùng Đông, con trai của Raven-tư lệnh quân đòan WestFOXX.

Ineta cũng có những giấc mơ nho nhỏ như bao thiếu nữ khác. Cô chỉ thấy Vandella một lần vào dịp Đại lễ Trùng hưng vài năm về trước. Từ giây phút đó, trong cô đã có bóng hình của chàng trai trẻ quí tộc. Cô mơ về một đám cưới thật rình rang, cô xúng xính trong áo cưới váy dài được mười hai con chim bồ câu nâng vạt. Cô mơ được hạm vào khuôn mặt của chang trai trẻ với những đường nét mảnh dẻ và tinh tế.



Có lẽ những giấc mơ của cô sẽ là sự thật nếu không có buổi chiều định mệnh đó. Từ trong đền thờ Kẻ tội đồ, Ineta nhìn thấy một đoàn người dẫn đầu bời một người đàn ông râu xồm, khuôn mặt chằng chịt vết sẹo. Đoàn người tiến về hướng ngôi đền một cách vội vã. Trên khuôn mặt của người dẫn đầu thoáng vẻ lo lắng và hối hả. Những dòng mồ hôi chảy dài hai bên má chỉ khiến khuôn mặt thêm đáng sợ và khắc khổ.

Những đoàn thương buôn cũng thường ghé vào nghỉ chân ở đền thờ. Họ cũng thường để lại một món tiền hậu hĩnh cũng như là một cách để cảm ơn và cầu phước. Nhưng với Ineta đoàn người này không có dáng vẻ gì là thương buôn.

Pháp sư Juaanto là vị pháp sư tối cao trông chừng mọi việc nơi đền thờ. Ông cũng là mộ con người cởi mở và tốt bụng. Ông nhấc thân hình béo phục phịch ra đứng trước cửa, nheo nheo đôi mắt nhìn đoàn người và ra hiệu cho Ineta ra đón khách.

Lúc này Ineta mới thấy đoàn người có năm người. Hai người trẻ tuổi, một người bị xích tay và người kia thì ngồi trên ngựa nhưng khuôn mặt tái xanh và lẩy bẩy. Gã râu xồm nhanh miệng nói:

-Thưa thánh nữ! Người bạn của chúng tôi trên đường đi buôn bị cướp tuy thoat nạn nhưng khôn gmay lại lâm bệnh. Hi vọng mọi người giúp đỡ.

Ineta lấy tay vuốt nhẹ lọn tóc rũ xuống vì gió chiều:
-Thế còn người bị xích tay này là ai?
-Đó là nội gián của cướp bị chúng tôi phát hiện. Chúng tôi phải đưa hắn về Hẻm Đá Quí để chủ nhân phán xét.
Ineta gật đầu ra dấu cho đoàn người đi về khu chuồng ngựa.

Đền thờ Kẻ tội đồ nằm giữa con đường thông thương của NAFTA và Hẻm Đá quí- Jewel Valley. Nafta thuộc quyền quản lí của Đế chế Cáo xám trong khi đó Hẻm đá quí lại là vùng kiểm soát của Hỏa Lang quân. Trước sức ép của hai gọng kìm, Hội đồng tín đồ đặc biệt chấp thuận cho đền thờ trở thành nơi nghỉ chân của cả hai bên. Chính quyền Cáo xám không thực sự thích điều này nhưng tiếng nói của Hội đồng tín đồ cũng có trọng lượng riêng của nó. Với hơn 80% dân số thuộc về quản lí tâm linh của Hội đồng tín đồ, chính quyền Cáo xám không muốn bất cứ cuộc cãi vã to lớn nào.

Người thanh niên bệnh tật được mang vào phòng khách trong khi số người còn lại phải ngủ ngoài chuồng ngựa. Ineta là vị thánh nữ chuyên về Y_ Healing. Ba vị còn lại là : Vision-Cảnh giới , Mana- Năng lượng ma thuật và Life_Sự sống. Người thanh niên có lẽ là con nhà quí tộc, Ineta cảm nhận được phong độ trong từng lời nói và cử chỉ đối với ba người thuộc hạ. Có lẽ chuyến đi cực khổ đã làm cho những người ăn sung mặc sướng như gã thanh niên không chịu nổi và ngã bệnh.

Ineta cầm chiếc khăn vắt khô nước nóng và bắt đầu lau khuôn mặt của người thanh niên. Gã râu xồm thì giúp cô cởi bộ giáp săn và vũ khí đeo trên người gã thanh niên. Người thanh niên lúc này mềm oặt và mơ hồ mặc kệ người khác làm gì. Mồ hôi không ngừng tuôn ra và đôi mắt đỏ lên vì bụi. Đôi môi gã mím chặt đến bật máu. Ineta thầm nghĩ “ Lại là một kẻ kiêu căng đến độ muốn tỏ vẻ khi đang bệnh sắp chết” . Bàn tay cô thoăn thoắt đỡ gã nằm xuống và dọn dẹp mọi thứ. Cô khép cửa phòng, lặng lẽ trở ra nấu thuốc và soup cho người bệnh.

-Hắn là ai? Tại sao lại phải cực khổ đến chốn này? Chắc chắn không phải là thương buôn. Đa phần ngựa của thương buôn là giống ngựa đường dài nhưng tốc độ yếu. Ngược lại đòn người này đều cưỡi ngựa có sức chịu đựng dẻo dai và chạy nước rút tốt. Hơn nữa kẻ bị trói tay lại không có vẻ gì là tham tiền và là cướp cả.

Vừa loay hoay nấu soup Ineta vưa băn khoăn suy nghĩ. Đối với người thanh niên bệnh hoạn cô có một chút lạ kì, tò mò và bực mình trước cái cách mà gã thể hiện. Cô nghĩ là chỉ cần một thang thuốc là đủ để cho người bệnh khỏ mạnh và hai ngày sau có thể đi tiếp quãng đường. Cô tự tin vào khả năng của mình lắm...

Cuộc hành trình đi đến giữa trưa ngày hôm sau thì Koh cảm thấy lạnh, trời đang nóng như đổ lửa nhưng Koh lại run lên và phải trùm chăn kín mít trên lưng ngựa. Gã râu xồm nhìn Koh với vẻ khó chịu nhưng không phát tác. Gã biết đây là nhân vật quan trọng, nếu không thì sao thì một đại úy Hỏa Lang như gã lại phải kèm một tên oắt làm chuyện chẳng ra gì.

Koh chịu hết nổi, cứ được một quãng thì đoàn người lại phải dừng chân để vực Koh từ dưới đất dậy. Nhưng hắn lại không cho bất cứ ai đến gần và tự bò lên ngựa một cách khó nhọc. Cuối cùng thì đoàn người cũng tới được đền thờ Kẻ tội đồ lúc chiếu vừa tàn. Tiếp đón đoàn người là một cô gái nhỏ nhắn. Tóc cột theo kiểu buộc túm, phía trước lòa xòa vài lọn tóc. Cô mặc một bộ áo quần bằng vải thô trắng. Đơn giản nhưng được cắt khéo léo. Gã râu xồm nhận ra đây là một trong những thánh nữ của đền thờ vì dưới chân cô gái là đôi dép xỏ ngón làm bằng da hươu với những chỗ nối bằng vàng nguyên chất. Chỉ có những thánh nữ mới được phép đi loại dép này.

Koh biết hắn đang được dìu về phòng. Hắn muốn tự đi nhưng không hiểu sao chẳng thể cất bước, hắn cảm nhận được mùi thơm hoa lan từ mái tóc cô gái đi phía trước và mùi mồ hôi từ trên lưng của tên râu xồm. Hắn nằm oặt trên lưng tên râu xồm, cảm thấy bất lực. Từ nhỏ hắn không hề bị bệnh nên giờ đây hắn ghét cảm giác này kinh khủng. Môi hắn mím chặt, chặt đến trắng bệch và tứa máu khi cô gái có mùi hoa lan dìu hắn nằm xuống giường. Giấc ngủ đến với Koh thật nhanh chóng. Hắn lờ mờ nhận ra cô gái hoa lan cho hắn uống thứ gì đó đắng nghét và cả một vài thìa soup. Sau đó thì hắn ngủ, ngủ li bì...

“Tại sao đã ba ngày nay mà tên kia vẫn chưa tỉnh giấc? Đáng nhẽ phải tỉnh từ lâu lắm rồi và còn trên đường đi nữa chứ” Ineta thắc mắc và lo lắng. Mấy đêm vừa qua có đêm nào cô ngủ được đâu, người thanh niên đó vẫn ngủ li bì, thi thoảng tỉnh giấc một chút đủ cho cô đút cho chút soup rồi lại lăn ra ngủ tiếp. Mới đầu tên râu xồm còn giúp cô dọn dẹp vệ sinh và lau người cho người bệnh. Nhưng rồi gã bỏ cuộc, từ hôm qua đến giờ chỉ có cô dọn dẹp. Sau khi hoàn thành lễ buổi sáng là cô lại về đây chăm sóc. Cô cũng chẳng hiểu tại sao mình lại có thể bỏ nhiều thời gian cho người xa lạ đến thế.

Chap 6(fin.)

Lys nhìn chồng đi. Nàng có linh cảm bất thường về chuyến đi này. Không hiểu sao nàng chỉ có nhớ mang máng là ngày xưa nàng cũng đã có cảm giác này. Nàng không nhớ những gì trước kia, nàng biết nàng thành thân với Kaliruth và sinh ra Koh. Lúc đó Lys buồn lắm, chẳng hiều vì nguyên nhân gì. Giống như vừa ngủ một giấc thật dài và khi tỉnh dậy mọi thứ đều thay đổi. Lys cũng hay mơ. Những giấc mơ kì lạ, trong mơ nàng thấy một người đàn ông kéo nàng chạy đi chạy mãi cho đến lúc gục ngã. Nàng mơ thấy máu, toàn thân đầy máu và gần đây khuôn mặt người đàn ông đó càng ngày càng rõ ràng. Thân quen mà xa lạ. Khi bóng của Kaliruth khuất khỏi tầm mắt thì Lys giật mình vì dường như thấy ánh mắt của lão quản gia Wizz nhìn chăm chăm vào mình. Nàng kiêu ngạo đưa mắt nhìn lão:
-Ông đã chuẩn bị bữa sáng chứ?

-Tôi đã chuẩn bị.
Lys giật mình, từ khi nào mà lão già này lại xưng là tôi một cách thản nhiên như thế. Lys vội đi vào mà không khỏi có chút âu lo.

Lão Wizz không vội vàng một chút nào, lão đã chờ được hai mươi năm thì có xá chi vài tuần để mọi việc chắc chắn và suôn sẻ hơn.Lúc đó thì Kaliruth đã ở xa không có cách gì ngăn cản được.

Buổi ăn sáng không cầu kì, chỉ là một chút trái cây, lúa mạch khô và chút sữa. Thông thường thì bữa ăn sẽ được đem vào tận phòng cho vợ chồng thị trưởng nhưng hôm nay vì Lys dậy sớm tiễn chồng nên nàng cho chuẩn bị tại vườn sau. Không biết từ lúc nào nàng thấy nơi này quen thuộc và ấm cúng hơn những nơi trong tòa dinh thự này. Xa một chút là khu trại lính cũ nhưng bây giờ đổi thành nơi cho khách thương thuê. Số lính của Royal Port đã giảm đi rất nhiều vì đại đế Phokema không muốn bất cứ ai có quyền lực nhiều hơn các anh em thân cận.

Lys ngồi dưới tán cây trông ra một con đường nhỏ. Nàng đã ngồi đó gần vài mươi phút mà vẫn chưa đụng đến bữa ăn. Sương sớm tan từ lâu, mặt trờu bắt đầu kên cao và nắng gắt một chút. Ánh nắng cứ lung linh trước mặt Lys làm nàng không biết rằng Wizz đứng ở một góc khuất say sưa chiêm ngưỡng nàng. Lão Wizz giơ tay lên sờ vào vết thẹo nhỏ xíu trên đỉnh đầu. Lão cảm thấy vết thẹo như cháy bỏng khi những hình ảnh của Lys khóc lóc đến ngất trong vòng tay của tên lính năm nào.

-Nàng đã già rồi! Ta cũng già rồi! Hai mươi năm rồi...ôi sao nhanh thế...

Wizz thở dài và lẳng lặng đi.

Hai tuần nay Wizz vẫn thầm ngắm nhìn Ly và càng ngày lão càng cảm thấy sự khó chịu. Nàng chỉ hướng suy nghĩ vào Kaliruth và Koh, ăn uống không màng. Có lần lão bắt gặp nàng ngồi lặng lẽ khóc bên cửa sổ. Lão cảm thấy mình đang vuột mất tình yêu đã dành cho nàng. Wizz quyết định là đã đến lúc lấy lại sự công bằng cho bản thân. Tối đó khi tất cả gia nhân đã yên ngủ, chỉ còn ánh sáng đèn heo hắt trong phòng Lys, Wizz xuất hiện lặng lẽ sau lưng Lys khi nàng đang mải đọc một cuốn sách về nghệ thuật trồng hoa. Lão đứng đó đã hơn một khắc mà trang sách trên tay Lys vẫn không thay đổi. Mắt nàng nhìn vào cuốn sách một cách xa xăm. Wizz dường như mất hẳn sự kiên nhẫn, hắn nhẹ nhàng lên tiếng:
-Lys! Sao nàng không lật sang trang khác.

Nàng giật mình quay lại thấy Wizz, khuôn mặt thoáng bất ngờ. Không kìm được sự sợ hãi:
-Ngươi! Ông.....Lão...đến đây làm gì. Sao ông lại ở đây.?Lys là ai?
-Nàng không cần phải tỏ ra xa lạ với ta thế. Đã hai mươi năm nàng đối xử ta như người hầu rồi.
-Ông nói gì ta không hiểu. Ông đi ra đi. Ta sẽ nói lại chuyện này với thị trưởng.
Lys nói nhanh mà không dám nhìn vào Wizz. Nàng cảm thấy sự lạ chng quanh nàng càng ngày càng nhiều.Koh tuy khôn gpha3i là đứa con thật sự nghe lời nhưng lại là mộ người biết suy nghĩ nhưng bỗng dưng lại trốn đi trong nghi vấn. Thái độ của Kaliruth dạo gần đây có vẻ không ổn và nay là lão quản gia lâu đời bỗng dưng trở giọng kì lạ với nàng.
Lão Wizz vẫn đứng đó nhìn nàng bằng đôi mắt pha nhiều yêu thương lẫn chiếm hữu.
-Bao lâu nay mọi người gọi nàng là Khalan. Nhưng ta thì biết nàng không phải là Khalan mà là Lys, vợ của Salome Sói trắng. Nàng không phải là Khalan nào cả. Khalan là cái tên Kaliruth gọi nàng mà thôi. Ta là Salome không phải là Wizz.
-Lão nói gì thế! Ta là Khalan, ta không biết Lys là ai. Lão đi ngay nếu không ta cho gọi người đến.
Wizz mất vẻ bình tĩnh, lão bắt đầu chồm lên:
-Nàng cứ gọi đi. Chẳng ai tới cả đâu. Bữa tối nay trog thức ăn của mọi người đều có thuốc ngủ đủ để ngủ suốt hai ngày.
Lys rùng mình:
-Tại sao ông phải làm thế? Ông muốn gì?
Wizz tiến về phía nàng và lấy trong người lọ dung dịch bóng tối K’awra . Lão thủng thẳng uống vào. Khuôn mặt và thân hình nhỏ bé và già cỗi của Wizz chợt dúm dó và từng thớ thịt thay đổi một cách kinh khủng. Nỗi sợ hãi hiện lên trong mắt Lys, nàng lùi dần về phía cửa sổ, hai chân dường như không bước nổi. Khối thịt trước mặt nàng bây giờ bắt đầu xếp thành hình. Một lúc sau thì nàng nhận ra trước mặt nàng là một vóc dáng quen thuộc nhưng lại không biết là đã quen ở đâu. Đến khi khuôn mặt thành hình thì Lys chợt thảng thốt, nàng nhận ra khuôn mặt này, cái dáng hình này chính là bóng dáng người đàn ông mà dạo sau này nàng hay mơ thấy. Nàng cũng nhận ra sự không ác ý và mối liên hệ giữa nàng và con người nửa thân quen này. Lys đứng đó nhìn người đàn ông đang thở một cách mệt mỏi và đau đớn với nhiều câu hỏi dâng lên trong lòng.



Thời gian trôi qua trong lặng lẽ và nghi vấn. Salome mệt mỏi sau khi kết thúc chuyển đổi hình dạng. Tuổi tác đã không cho phép Salome có được sự chịu đựng như ngày nào. Thân hình vốn dĩ rắn chắc giờ đây đã bị lão hóa đến mức không còn nhận ra. Sự dùng ma thuật với nguồn năng lượng cực lớn đã khiến cho Salome trở thành bóng ma của chính mình. Salome xốc lại tinh thần và chậm rãi nói:
-Anh là Salome Sói trắng, cũng là người chồng đã đem em từ thế giới khác về đây hai mươi năm trước.
Lys vẫn đứng đó nhìn Salome như chờ đợi lời giải thích rõ ràng hơn. Không đợi Lys hỏi, Salome ngồi xuống chiếc ghế bị Lys đẩy ngã chỏng chơ và ngồi xuống. Những hình ảnnh quá khứ lần lượt tràn về, Salome cẩn thận rà soáy lại những chi tiết quan trọng và bắt đầu nói về hai mươi năm trước...

Hoang đường, thật sự hoang đường. Lys không tin rằng lại có chuyện như vậy. Cái thế giới mà nàng đang sống tuy có sự ảnh hưởng của ma thuật nhưng lại không thể có chuyện đem người về từ cõi chết như vậy. Qui luật sinh tử luôn nằm ngoài vòng kiểm soát của bất cứ pháp sư nào. Hoang đường nhưng Lys lại không thể tìm một lí do nào vững chắc để phủ nhận.Càng nghe Salome kể thì nàng càng cảm thấy duờng như mình đã sống một cuộc đời như thế, càng cảm thấy hoang mang trước những gì mà àng sắp phãi đối mặt. Nhưng hơn hết là nàng phải làm sao đây giữa Salome và Kaliruth. Hai người là hai thái cực. Lys hoang mang thốt lên khi nghe Salome nói Koh là đứa con của hai người:
-Không! Không thể như thế được.

Nàng không biết phải nói gì mà cứ lặp đi lặp lại mãi. Salome đối diện Lys, mím môi khép chặt:
-Đúng vậy! Koh là con của chúng ta. Không thể chối cãi được.

Salome nhìn khuôn mặt thất thần của Lys mà thương cảm. Thật không ngờ là nàng đã mất đi những kí ức của chúng ta. Thật không ngờ là ta lại đang đuổi theo một cái bóng ma tình cảm một cách vô vọng như vậy. Lys, Salome còn đang băn khoăn theo đuổi những dòng suy nghĩ của riêng mình thì cửa phòng bật mở...

Giữa ba người là sự im lặng, giữa ba người là mối tương quan về số phận gắn liền với nhau chặt chẽ. Kaliruth đứng đó, nét mặt ông đau đớn hiện rõ. Ông cảm thấy hối hận vì ngày xưa đã để cho Salome đi. Salome là lí do mà Khalan của ông đôi lúc lạnh nhạt và xa cách đến vậy. Ông chỉ muốn đâm chém kẻ thù trước mặt. Ông chỉ muốn hắn biến mất mãi mãi dưới địa ngục.

Salome ngồi dự trên ghế, ung dung. Những gì cần nói đã nói. Hai mươi năm rồi thì cái gì đến phải đến. Salome đưa mắt nhìn Kaliruth và Lys. Chỉ không hiểu tại sao gã này lại có mặt vào giây phút này. Mà có hề gì chứ, vậy cũng tốt. Gã sẻ phải tra giá cho những mất mát mà Salome phải chịu đựng suốt thời gian qua.

Lys bần thần nhìn hai người đàn ông. Nàng bối rối. Tại sao Kaliruth lại ở đây? Tại sao nàng lại phải đối mặt với những việc như vậy? Nàng chỉ muốn một cuộc sống bình yên đầy đủ. Trước mặt nàng là quá khứ là hiện tại nhưng nàng lại không thể nhìn thấy tương lai...