Cháy
Saturday, 3. October 2009, 14:49:20
Không bánh, không rượu chè, không cả đèn cầy cho Trung thu. Tất cả là đầy ắp nỗi nhớ về em. Ta cũng không ngờ là em lại choán đầy tâm trí nhanh đến thế. Càng nghĩ nhiều về em, càng thấy em gần hơn hết, càng thấy lòng buồn một ít, vui nhiều ít và thương em đến vô chừng. Ta đã nghĩ rằng sẽ cùng em dạo phố, tay trong tay, em cười thật nhiều ( và cả càm ràm thật nhiều)…để ta lặng lẽ ngắm. Bàn tay xương xương đó sẽ mãi không rời xa ta.
Người ta thường nói cuộc đời có ba mối tình đáng nhớ: người yêu ta nhất, người ta yêu nhất và người thích hợp nhất. Thật ra tình yêu chỉ có một, nó đến từ hai phía mà ở cả ba mối tình này đều là đơn phương, không có sự sẻ chia, đồng cảm. Đó liệu có còn là những mối tình đáng nhớ? Hình như Trung thu năm nay không mưa phải không? Hay là bão còn ở xa tít tận miền Trung? Hay là trong lòng ta vốn đã có bão? Biết nói sao cho vừa nỗi nhớ? Em ơi!!!
Trung thu cũng chỉ là một ngày lễ khác. Một ngày lễ có thêm chuyện cổ về chú Cuội và Hằng Nga. “Chú Cuội ngồi gốc cây đa…bỏ trâu ăn lúa…” Còn ta tựa gốc cây đa, bỏ ta lang thang trong miền thiên di phải chăng là cuối? Ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc phải không? Hay đơn thuần hạnh phúc chỉ là giây phút ngồi bên nhau, cùng làm một việc gì, lắng nghe giọng em, lắng nghe hơi thở của chính mình…Dồn dập…Nâng niu…và có cả chất ngất niềm vui…Em ở bên cạnh ta…Đơn giản thế.
Trung thu không thể đốt nổi một cây đèn cầy. Thôi vậy thì cháy tạm những yêu thương…







