Posts tagged with "Truyện"
STICKY POST

Wednesday, 18. July 2007, 13:27:05
Tin Tức, Mobile, Truyện, Sport
...
Những điều mình thấy, những cái mình nghe, những thứ mình muốn giải tỏa,Từ công việc đến tình cảm.Cho vào đâu đây! Blog... là nó. Muốn chia sẻ những mẩu clip hay, những ca khúc hấp dẫn, Flash đáng chú ý...Blog, là nó... Thích nói cái gì, làm chuyện hay nhưng không ho,rồi chuyện củ chuối, củ khoai, rồi gì gì .Blog, Chính nó sẽ "Chim cò" với mình... Như vậy là quá đủ lý do để 1 tên như tôi sài...;Mục đích chính là chia sẻ, vậy nên Blog của tôi sẽ không có quá nhiều cái gì ngoài mấy chuyện,tai thấy, mắt nghe cả... Smile....*) 2 câu thơ trong lúc ngồi thơ thẩn tức cảnh sinh ngu ngơ:
Nhẹ nắng vào mây gió lạnh đầy
Thoảng bóng chiều ai trốn tìm về.
Thursday, 17. December 2009, 07:03:39
Truyện
Trên một cánh đồng nọ, có một loài cây có những bông hoa vàng rực, những chiếc lá dài, xanh thẫm với những chiếc răng cưa nhọn hoắt như những chiếc răng nanh của con sư tử. Người ta gọi nó là cây Răng Sư Tử.Răng Sư Tử nằm đủng đỉnh bên trên đồng cỏ dại, trong trái tim chàng ôm ấp những cánh hoa vàng như màu nắng. Người chàng yêu chính là đoá hoa nở rộ từ chính trong vòng tay ấm áp của chàng. Những chiếc lá gai góc của Răng Sư Tử ôm vòng lấy những đoá hoa, chở che và đầy khao khát. Mùa hạ đến, những bông hoa trút bỏ những chiếc trâm cài đầu vàng óng, chiếc áo ruộm nắng được thay bằng một cái áo choàng bông nhẹ, trắng muốt và mịn như những chiếc lông ngỗng. Bông hoa từ trong vòng tay chàng trai vươn cao lên đầy kiêu hãnh. Răng Sư Tử vẫn say mê ngắm nhìn và thầm ngợi khen vẻ đẹp ấy của nàng. Người con gái của chàng đã biến thành bông Bồ Công Anh với chiếc áo choàng satin trắng xốp. Tình yêu cứ thế lớn lên... Bỗng một ngày, từ một miền xa xôi nào đó, thổi đến một người con trai có cái tên là Gió. Gió ồn ào, mạnh mẽ, cuồng nhiệt và sôi nổi. Gió lướt đi trong vũ khúc quay cuồng. Gió cầm trên tay cây sáo trúc, thổi những bài ca đẹp về cánh đồng, và về những miền đất mà chàng đã đi qua. Gió kiêu hãnh, Gió lạnh lùng, và Gió cũng vô tâm. Gió lướt đi ngang qua trên cánh đồng, khiến biết bao loài cây phải hướng mắt theo. Bên trên cái thế giới nhỏ bé ấy, chàng là người được yêu mến và ngưỡng mộ. Bồ Công Anh không phải là ngoại lệ. Gió ập tới khiến nàng choáng ngợp, choáng ngợp trước vẻ phong lưu và bất cần. Khi cơn Gió lướt qua trên cánh đồng, nàng vươn mình theo hướng gió, đón Gió về lại bên nàng. Nàng muốn được những ngọn gió mát rượi ôm ấp vào lòng, vuốt lên từng sợi bông của chiếc áo choàng trắng xốp. Nàng yêu Gió, trong sáng và trọn vẹn. Nhưng Gió sinh ra không phải để dừng chân. Chàng là đứa con của Ngao Du và Mạo Hiểm. Cánh đồng cỏ bình yên không phải là chỗ trú ngụ đời đời. Gió lại ào ạt thổi qua. Bồ Công Anh cố níu giữ, cố nắm bắt Gió bằng thân hình mảnh dẻ của mình, nàng vươn mình ra. Nhưng vô ích. Gió vẫn cứ thổi lạnh lùng. Răng Sư Tử nhói lên trong lòng. Trái tim chàng như bị chính những chiếc răng cưa cào xé. Chàng che chở cho người con gái chàng yêu, để rồi mất nàng trong giây lát. Răng Sư Tử tuyệt vọng giơ những cánh tay xanh biếc ra, giữ chặt lại Bồ Công Anh trắng muốt. Nhưng cánh tay chàng chơi vơi trong Gió. Những cánh hoa Bồ Công Anh xinh đẹp và mềm mại đã tự tách khỏi nhuỵ hoa, để bay cùng chiều với Gió mất rồi. Và ngày ngày, những người nông dân đi trên cánh đồng vẫn nghe tiếng Răng Sư Tử thì thầm cùng với chàng Gió từ miền xa thổi đến, hỏi những cánh Bồ Công Anh đã được Gió mang tới nơi đâu... "Ở nơi đó, cô ấy sống thế nào?". Gió im lặng, Gió không thể mang Bồ Công Anh đi mãi. Cô gái ấy rơi xuống trên những cuộc hành trình, vùi mình vào trong đất, để rồi lại hồi sinh thành những đứa con và đặt tên chúng là Răng Sư Tử... Cây có Hoa, nhưng không giữ được Hoa. Hoa chỉ luôn vươn mình theo Gió. Gió lại khó nắm bắt, lại chỉ biết yêu những cuộc hành trình. Và khi cơn Gió qua rồi, Hoa mới biết: cội nguồn của mình là nhựa chảy trong máu của cây...Read more...
Sunday, 13. December 2009, 03:59:39
Truyện
ông chủ cửa hàng cho con trai đến chỗ của người đàn ông được mệng danh là thông minh nhất thế giới để học về bí mật của hạnh phúc. Cậu bé băng qua sa mạc trong 40 ngày và cuối cùng cũng tới một lâu đài tuyệt đẹp ở trên đỉnh núi cao. Đó là nơi ở của người đàn ông thông minh. Bước vào phòng chính của lâu đài, cậu thấy mọi người đi đi lại lại rồi chuyện trò rôm rả ở góc phòng, nơi ban nhạc đang chơi những bản nhạc trữ tình nhẹ nhàng và có một cái bàn với vô vàn thức ăn ngon. Người đàn ông thông minh nói chuyện với tất cả mọi người, vì thế phải 2 tiếng sau, cậu bé mới được để ý đến. Người đàn ông lắng nghe cậu bé giải thích tại sao cậu đến. Nhưng rồi ông nói không có thời gian chỉ cho cậu biết về bí mật của hạnh phúc. Ông bảo cậu đi dạo quanh lâu đài và quay lại trong vòng 2 giờ đồng hồ. Rồi ông đưa cho cậu một cái thìa đựng dầu ăn: “Trong lúc đó, ta muốn cháu làm việc này. Hãy cầm chiếc thìa khi đi quanh lâu đài mà không để giọt dầu nào tràn ra ngoài”. Cậu bé đi lên xuống nhiều bậc thang, đi khắp nơi trong lâu đài, đôi mắt không hề rời chiếc thìa. Sau 2 tiếng, cậu quay lại căn phòng tìm người đàn ông. Người đàn ông hỏi: “Cháu có nhìn thấy tấm thảm Ba Tư treo ở phòng khách không? Cháu có nhìn thấy khu vườn xanh tốt được vun trồng từ 10 năm nay không? Cháu có chú ý tới nhựng bản viết bằng da ở trong thư viện của ta không?”. Cậu bé bối rối và thú thật rằng cậu đã không chú ý quan sát gì cả. Cậu chỉ để tâm đến việc làm thế nào để dầu không tràn ra ngoài thôi. Người đàn ông nói: “Nào, bây giờ hãy quay lại quan sát những điều tuyệt vời trong thế giới của ta đi”. Cảm thấy bớt căng thẳng, cậu cầu chiếc thìa đựng dầu và quay lại cuộc hành trình khám phá của mình. Lần này, cậu quan sát ngắm nhìn những tác phẩm nghệ thuật trên tường và trần nhà. Cậu thấy khu vườn xanh tốt, ngọn núi bao quanh, những bông hoa khoe sắc. Quay lại với người đàn ông, cậu mô tả lại những gì cậu vừa quan sát. “Nhưng những giọt dầu ta đưa cho cậu đâu rồi?”, người đàn ông hỏi. Nhìn xuống chiếc thìa đang cầm trên tay, cậu thấy dầu đã tràn hết ra ngoài không còn chút nào. “Đấy, ta sẽ nói cho cậu biết. Bí mật của hạnh phúc là quan sát được tất cả những điều kỳ diệu của thế giới nhưng không bao giờ quên những giọt dầu trên thìa” KHI TA GỬI MỘT NỤ CƯỜI Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự tử tế của người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn. Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh cho chị hầu bàn một số tiền lớn. Chị hầu bàn ngạc nhiên vì số tiền quá lớn. Chị quyết định đi mua xổ số và trúng số. Ngày hôm sau, chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ. Người ăn mày rất biết ơn vì hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang ngồi run cầm cập, anh mang nó về sưởi ấm. Chú cho vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết. Đêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa lên thống thiết. Chú chó sủa cho đến khi đánh thức tất cả những người trong nhà dậy và cứu họ thoát chết. Một tronh những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho con người. Tất cả là nhờ một nụ cười. Nguồn : Internet(!?)
Saturday, 12. December 2009, 16:05:27
Truyện
Khang rất ghét đàn bà. Anh 29 tuổi và sống ở ngoại thành. Ngày ngày, anh đến cơ quan phía trái đường Võ Văn Tần. Thời sinh viên, anh có mối tình lãng mạn với cô bạn cùng trường. Tốt nghiệp, cô ấy về quê lấy chồng theo ý gia đình, rồi bặt tin. Đi làm, anh gặp cô sinh viên khác. Nhưng lòng cô ấy không chỉ có mình anh. Từ đó, Khang rất ghét đàn bà. Vi rất ghét đàn ông. Cô 25 tuổi và sống ở trung tâm thành phố. Ngày ngày, cô đến cơ quan phía phải đường Võ Văn Tần. Thời sinh viên, sáng - chiều cô đến giảng đường và tối đến lớp Anh văn. Đi làm, cô bắt đầu cuộc tình thứ nhất với một đồng nghiệp nhưng trái tim anh ấy có nhiều ngăn. Sau đó, cô gặp anh chàng khác, vốn là bạn của một người bạn. Nhưng anh ấy lại cả ghen. Từ đó, Vi rất ghét đàn ông. Hôm nay là chủ nhật. Khang đến hồ Con Rùa ngắm cảnh. Vi đến hồ Con Rùa đón gió. Hồ Con Rùa rất đông người. Chỉ còn duy nhất một chiếc ghế trống. Khang đi đến chiếc ghế từ phía trái. Vi đi đến chiếc ghế từ phía phải. Cuối cùng thì họ cùng ngồi một ghế. Khang có thể đứng lên, lịch sự nhường ghế lại cho Vi. Nhưng Khang rất ghét đàn bà. Anh cứ ngồi yên đó và quay mặt về phía bên phải mình. Vi có thể đứng lên và đi tìm chỗ ngồi khác. Nhưng Vi rất ghét đàn ông nên cô cứ ngồi yên đó và quay mặt về phía bên trái mình. Đứa bé bán hoa hồng mời Khang mua hoa. Cùng lúc, đứa bé bán kẹo cao su mời Vi giúp. Khang lắc đầu, quay về phía trái. Vi lắc đầu, quay về phía phải. Họ chạm mặt nhau. Họ nhận thấy có nét gì thân thuộc nơi nhau. Khang chợt vỗ tay reo đúng lúc mắt Vi vụt sáng: - Anh Còi phải không? - Anh Còi đây. Bé Điệu à?Read more...
Friday, 30. March 2007, 07:56:11
Truyện
Bóng hồng vừa gác núi. Chim chóc từng đàn lũ lượt bay về tổ, kêu la rộn rịp. Trên con đường mòn khúc khuỷu, các bác tiều vội vã cất gánh củi lên vai trở về làng mạc. Tiếng náo động vắng dần. Quang cảnh rừng rú mỗi lúc càng tĩnh mịch.
Read more...
Friday, 30. March 2007, 07:53:48
Truyện
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai. Khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhaụ Bốn người con hứa tuân lời cha trối lại, tuy nhiên, vừa chôn cất cha xong thì 3 người con đầu dành phần gia tài nhiều hơn người em út. Họ chỉ chia cho đứa em út một mảnh đất khô cằn....
Read more...
Friday, 30. March 2007, 04:32:50
Truyện
Chiều thứ năm, tất cả học sinh tập trung cùng lao động. Hạ Quyên với Mai Chi dẫn xe đạp từ cổng vào đi ngang qua 1 tốp con trai đang xầm xì nhiều tiếng, nhưng rõ ràng nhất là giọng của Minh Phúc, một học sinh nam cá biệt về mọi mặt trong học tập lẫn vui chơi.
Read more...
Friday, 30. March 2007, 04:24:42
Truyện
- Con biết rồi. Con là người uy tín mà mẹ. Rồi mẹ xem. Con sẽ bán hết nhanh hơn mẹ nữa kìa!
Bà Ba gật gù.
- Biết giỏi rồi! Thôi đi đi kẻo nguội!
Read more...