thạch thảo viên _ vũ đan huyền

ta về không gian trống cho đời thôi bềnh bồng lãng quên bao nuối tiếc quá khứ dường như không

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "thy hữu"

Mộng cố nhân

, ,


Mộng cố nhân
Họa nguyên vận
Quy Y (Thơ Shiroi)

Thơ thẩn vời trông mộng cố nhân
Hoài thương luyến nhớ chút mùi trần
Minh sơn muôn thuở đôi bờ suối
Hải thệ trăm năm một góc sân
Sóng nhịp phế hưng reo mấy lượt
Chuông hồi triêu mộ vẳng bao lần
Chân mây mặt nước người xưa cũ
Cuộc lữ hao gầy mỏi mệt chân

Thạch Thảo viên, Tuesday, August 07, 2012
Vũ Đan Huyền



Read more...

Đợi Em Về...


Đợi Em Về...

Em để lại anh niềm đau cỏ úa
Bến sông buồn lau lách rũ lê thê
Chiều cô đơn len vào hồn rét mướt
Mây mù giăng giăng lối cũ anh về

Em để lại một nhành hoa tím nhỏ
Trong đời anh vương vấn mãi , âm thầm
Đêm ngùi nhớ hằn lên đôi mắt đỏ
Ngày thật buồn vỡ vụn những thanh âm

Em để lại dòng sông buồn nhạt nắng
Chia đôi bờ thương nhớ với lãng quên
Con đò nhỏ bến xưa nằm quạnh vắng
Còn đâu em chiều đưa đón nhau về !

Khi mùa xuân về ngàn cây xanh xanh
Em bỏ nhau đi chẳng nói một lời
Đêm quỳ xuống mân mê từng kỷ niệm
Ngày âm thầm tha thiết gọi tình ơi !

Một mai em về trăng sao ngời sáng
Cây lại xanh màu tình lại trổ hoa
Anh vẫn đợi đến bao giờ,vẫn đợi
Mình lại bên nhau ngắm ánh trăng tà...

Nguyễn Tấn Lực
22/7/2012

Bờ mơ

, ,



Bờ mơ

Họa nguyên vận
Quy Y (Thơ Nguyên Anh)


Phù sinh lạc lối điếng bàn chân
Bến mộng bờ mơ mỏi gót lần
Biển hẹn chờ thương nhòa đọt sóng
Trăng thề đợi nhớ lướt hiên sân
Thiều quang nhấp nháy mờ mắt tục
Ảo ảnh lô nhô rộn bước trần
Xa ngái phương người trời xứ nhớ
Kê vàng chợp giấc mãi bâng nhân

Thạch Thảo viên, Tuesday, July 17, 2012
Vũ Đan Huyền



Read more...

Rong Chơi


Rong Chơi

Ta đi giữa mùa thu xanh biếc nhớ
Hàng cây buồn trụi lá đứng trơ vơ
Bến sông vắng con thuyền nằm lặng lẻ
Bờ lau xanh ai đứng đó thẩn thờ

Qua mấy bận sông bồi rồi lại lở
Rừng lúc xanh lúc trụi lá khô cành
Mùa đông qua xuân về hoa lại nở
Trời mưa đầy rồi có lúc nắng hanh

Biển bao tuổi vẫn cồn cào sóng vỗ
Trời bao năm vẫn xanh thắm một màu
Đời ngắn ngủi buồn rầu chi thêm khổ
Hãy yêu đời dù đời lắm thương đau

Ta lang thang bên đồi nương khe suối
Ta rong chơi nơi góc biển chân trời
Ta chuyện trò cùng cỏ cây hoa lá
Ta tâm tình bên chén rượu đầy vơi...

Nguyễn Tấn Lực
19/7/2002

Trăng neo cố quận

, ,


Trăng neo cố quận
Họa nguyên vận
Trăng viễn xứ (Thơ Vivi)

Trăng neo cố quận hẻo tèo teo
Rừng rú ơ hờ ảo ảnh treo
Một nắng hai sương trơ bóng nhớ
Ba chìm bảy nổi mỏi thân leo
Eo sèo sóng lạc sầu đầu suối
Ấm ức quyên di hận cuối đèo
Lếch thếch thân gầy ơi trọn kiếp
Hương thôn lẩn thẩn quẩn ao bèo

Thạch Thảo viên, Thursday, July 12, 2012
Vũ Đan Huyền



Read more...

Phiên Khúc Buồn




Phiên Khúc Buồn
• Thân tặng VĐH & HVM

Đắm đời mình trong ly hồng mặn đắng
Đốt suy tư khắc khoải đến tàn canh
Tuôn thành lệ duyên phù kiều lỗi hẹn
Trút tâm tư theo ngọn gió qua mành

Đêm hiu hắt ngọn sầu dâng bất tận
Trái tim đau ngày xanh đã phai tàn
Rừng trụi lá thu qua rồi mấy độ
Mông mênh buồn ta ngắm ánh trăng tan

Đường thiên lý bước giang hồ đã mỏi
Xếp tàn y ta trở lại non ngàn
Gói cuộc đời bên đồi nương khe suối
Mây muộn phiền giăng phủ kín không gian

Còn là mộng cho tâm hồn xanh mãi
Để hồn nương theo trăng gió mây ngàn
Để đêm đêm ta trở về tưởng niệm
Bỡi đời người như những ánh sao tan…

Nguyễn Tấn Lực
( 07/7/2012)

Thất thần con mắt

, ,


Thất thần con mắt
• Tặng gã bạc đầu

Vật vờ chi mãi cái tâm hoang
Vân cẩu lửng lơ chút huy hoàng
Biển biếc sóng dâng trào tâm hận
Rừng vàng thác đổ giậy lòng tham
Khòm lưng bó gối xanh mắt ếch
Nhắm mắt xuôi tay đỏ áo quan
Thiên cổ lợi danh nào có bấy
Trăm năm bia miệng tiếng nhân gian

Thạch Thảo viên, Saturday, June 30, 2012
Vũ Đan Huyền



Read more...

Rồi một mai

, ,


Rồi một mai
* Tặng NTL, HVM và Bé

Rồi một mai ngoái lại
Tháng ngày úa thềm hiên
Nhớ ơi thời tuổi dại
Tóc rối muôn cung phiền

Rồi một mai ngái ngủ
Lạc loài tiếng sơn ca
Giữa ầm ào thác lũ
Thảng thốt màu ráng pha

Rồi một mai hư ảo
Tồi tội bóng trăng côi
Vực hương hồn hoang đảo
Miền xưa trôi biệt rồi

Rồi một mai thiên cổ
Mang mang dạ tầm vu
Nhân gian mờ bến đổ
Hồng bay bụi tuyệt mù

Thạch Thảo viên, Thursday, June 28, 2012
Vũ Đan Huyền

Read more...

Một mai mộ địa

, ,


Một mai mộ địa

Em chừ đâu em về đâu
Có bên sông ngó chân cầu nước xuôi

* Tặng NTL, HVM và Bé


Một mai mộ địa nông vùi
Bông mua tím nhớ gót lùi sơn khê
Sè tay trắng mỏi hoang mê
Giọng cười vỡ vụn chiều tê điếng thầm

Còn y nguyên mảng tình câm
Nụ hôn qua gió có cầm bằng không
Vì Sao Lạc _ lặng cõi trông
Phương mù sa tuyết ngày mông lung sầu

Vướng bay vòi vọi lá nâu
Trang thơ xưa cũ phai nhàu khói sương
Tơ trời thuở ấy còn vương
Đọng trong nhau cứ như dường chiêm bao

Thạch Thảo viên, Monday, June 18, 2012
Vũ Đan Huyền



Read more...

Dỹ Vãng


Dỹ Vãng

Rồi tôi lại tìm về dỹ vãng
Con đường xưa đã mờ dấu chân người
Một thuở huy hoàng lứa tuổi đôi mươi
Giờ đã khuất xa bên trời thương nhớ

Theo ngọn gió thu tìm về bên nớ
Heo hút mù xa lạc dấu chân còng
Hứng tuổi nắng vàng ngà ngọc em đong
Lọt mất kẽ tay rơi tháng ngày màu nhiệm

Có ai còn thương khung trời kỷ niệm
Gió cuốn bay rồi xa tít cánh chim
Sỏi đá ngậm ngùi đau buốt con tim
Rũ xuống thùy dương vỡ tan thành lệ

Gượng cười lên để vui cùng nhân thế
Khi duyên thề lỗi hẹn mấy vần thơ
Còn lại chút gì để thắp mộng mơ
Dỹ vãng ơi đêm đêm về tưởng niệm…

Nguyễn Tấn Lực



Tìm Em

Tìm Em

Tìm em ! Anh biết tìm đâu ?
Nửa đêm thức dậy bên cầu ngắm trăng
Mây ngàn tím phủ giăng giăng
Hoang liêu màu úa thấu chăng người tình

Nửa hồn nầy vẫn trắng tinh
Bao năm vẫn đợi một mình dưới mưa
Thương em từ thuở xa xưa
Yêu em từ thuở em chưa mặn mà

Bây giờ hai đứa cách xa
Tình em vắng lặng nhạt nhòa khói sương
Đời tôi sao mãi vấn vương
Tình tôi sao lắm đoạn trường hỡ em ?

Nguyễn Tấn Lực



Gọi Thầm Tên Em





Gọi Thầm Tên Em

Thân tặng Vũ Đan Huyền


Em đã xa rồi còn ta ở lại
Tơ muộn phiền giăng mấy ngọn sầu đông
Gió hoang lạnh xé nát tình xưa cũ
Buồn dậy lên trên ngày tháng phai hồng

Em để lại một cành hoa tím nhỏ
Trong hồn ta hoang mạc - sống âm thầm
Đêm quỳ xuống mân mê từng kỷ niệm
Lửa ân tình âm ỉ suốt năm canh

Em để lại dòng sông xưa nhạt nắng
Chia đôi bờ thương nhớ với lãng quên
Lau lách rũ bến sông buồn vắng lặng
Ta độc hành trên cát trắng mông mênh

Rồi xa vắng phủ lên bờ dỹ vãng
Em phương trời còn giữ chút dư âm ?
Kỷ niệm đã nhạt nhòa theo năm tháng
Còn tên em và tiếng gọi âm thầm…


Nguyễn Tấn Lực



Nỗi Ray Rức Của Rừng

Thủy Vu

Nỗi Ray Rức Của Rừng
Thân tặng Vũ

Ta trở về bên suối ôm trăng nhớ
Tóc phủ vai gầy mắt cũng lũng sâu
Xa lắc mấy mùa sao cứ ngỡ
Vấn vương chi ai đó để thêm sầu

Sương trắng phủ xa miền chiều phố núi
Rừng sim xưa hiu hắt lạnh tàn thu
Ta vẫn hát khúc độc hành hoang dại
Thủy Vu ơi ! Trong nắng cũng sa mù

Ta đốt lửa giữa đêm rừng khấn nguyện
Cho người em được hạnh phúc bình yên
Em tiền kiếp có điều chi nên tội
Mà dáng hoa mãi đau đớn ưu phiền

Em nấp bóng bên kia trời - ốc đảo ?
Hay hóa thân thành cát bụi phai nhòa ?
Ta đau xót nên lòng ray rức mãi
Một kiếp người sao như một kiếp hoa…?

Nguyễn Tấn Lực

Tình quê hôn phối hồn thơ

,






Tình quê hôn phối hồn thơ

Lạ.

Bài thơ viết về Quảng Nam_ Đà Nẵng, với nhiều địa danh được chắt lọc, với nhiều cảnh đông vui, náo nhiệt

"Đà Nẵng tháng ba tưng bừng lễ hội
Môi mắt em cười , rực rỡ pháo hoa"

"Chiều Mỹ Khê tha thướt áo ngập đường
Chùa Linh Ứng khách mười phương lễ Phật"


Chen hòa nét cổ điển thâm nghiêm điểm xuyết nét hiện đại tân kỳ với

"Đêm hoa đăng phố Hội ngập trăng vàng
Đèn hoa đỏ dòng sông Hoài rực sáng"

"Cầu Thuận Phước soi sông Hàn xanh ngát"


Cái bình yên pha cái hoạt náo

"Thuở yên bình gió lộng tháp Bằng An"

"Đêm bừng lên thành phố rực ánh đèn"


Nhiên giới tỉnh lặng bỗng hòa nhịp thở nôn nao, rạo rực

"Miền thùy dương cây ven bờ xanh mát
Thơm nồng nàn làn gió biển quê hương
...
Chiều bãi Rạng thì thầm nghe biển hát"

"Sơn Trà vút cao sóng gào bãi cát
...
Tiếng chuông rền uy nghiêm Ngũ Hành Sơn
...
Gió Cửa Đại lao xao bờ sóng cuộn"


Dáng dấp thơ nồng mộng mỵ đan xen dịu dàng điệu đàng, e ấp chút kiêu sa lãng mạn

"Áo em bay dìu dịu nắng Tiên Sa"

"Chiều Mỹ Khê tha thướt áo ngập đường"


Thoáng trầm mặc, vẫn là nỗi niềm sâu kín lắng nhớ khôn nguôi của người con xứ Quảng_ tâm hồn thi nhân cô lữ.

"Mỹ Sơn xa rồi một thời vang bóng
Tháp cổ chênh vênh u uẩn chiều tà…"


Khởi điểm từ "nồng nàn, dìu dịu, tha thướt, lao xao, thì thầm" đến "gào, rền, bừng, rực, cuộn" để rồi điểm kết "chênh vênh u uẩn", là những cung bậc thăng trầm xao động tâm thức, đánh dấu trăn trở nhất đinh. Là lời mặc khải dọn đường sự ló dạng của "ba dấu chấm lững ".
Chỉ ba dấu chấm lững (...) duy nhất suốt trang thơ, như một một lời nhắn gởi của vũng hoài niệm da diết nhớ thương.
Ba dấu chấm lững (...) như tình cờ lơ đễnh trong dồn nén cực điểm để rồi thóat thai.
Với ba dấu chấm lững (...) làm nên nét "lạ" trong thơ Nguyễn Tấn Lực.
Cái lạ cố nhiên phải có nhằm dung hợp thực tại nhị nguyên đối kháng vào chốn nhất nguyên vĩnh hằng.
Cái lạ, lạ một cách chân tình, hồn nhiên, mộc mạc dường như vừa nhiếp dẫn vừa khai mở cõi thơ Tấn Lực.

Thạch Thảo viên, chiều 13/3/2012
Vũ Đan Huyền.



Cảm tác từ
Đà Nẵng - Thành Phố Quê Hương
Nguyễn Tấn Lực

Tấu hợp tình ca

, ,






Tấu hợp tình ca

"Nhắm mắt lặng im cho hồn tưởng niệm
Trời lưng đèo giăng giăng mây tím"
(Đèo Le 10).

Ta lặng hồn về cung trời xưa cũ với ngút ngàn thương nhớ, với tiếc nuối điệp trùng_ đấy là lúc ta trực đối với cô đơn dõi mắt về phương mờ thăm thẳm. Ai mà chẳng thế, ai lại chẳng có góc khuất tâm hồn, có những phút giây tỉnh lặng riêng tư cho mình.
Hoặc giả tình cờ trong mong ngóng mà đắm mình vào khoảnh khắc mong manh đến tưởng chừng như huyển mộng

"Vô tình em đọc được thơ anh.
Câu thơ mang bọt nước đầu ghềnh,
Thơ anh man mác tình của suối,
Đêm nghe nước chảy dưới chân mình"
(Đèo Le 7)

Và, lúc ấy, không gian ngưng đọng cho tha hồ thời gian dàn trải lê thê, ta lại về với chính ta thuở ban sơ khởi điểm, mang tâm thức nội tại hoàn nguyên.

"Dừng chân đứng lại trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta."
(Bà huyện Thanh Quan)

Phải chăng là những phút xao lòng tha nhân tha hồ trách cứ, nên chăng! Là điểm dõi soi nội tâm, một 'hằng hữu vốn ngự trị trong ta'

"Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng"
(Thuận Hữu).

Lý đương nhiên mọi cuộc tình không cùng chung điểm hội tụ đều "BÊN NÀY, BÊN KIA" .
Cớ sự nào oái ăm như vậy, phải chăng đấy là hố thẳm nghìn trùng cách ngăn, là sông sâu bể thẳm ngăn cách, với Phan Thanh Cương là hình tượng một con đèo mang danh xưng "Đèo Le", thế thôi.
Cũng có thể chàng trai núi Quế mang cả hồn quê_ nơi chôn nhau cắt rốn dẫy đầy kỷ niệm một thời thư sinh vào "BÊN NÀY, BÊN KIA" với địa danh "Đèo Le", mà lại ngại ngùng nên chi "Sài Gòn tháng 03.2012 Phan Thanh Cương K8 (thay lời một người cùng quê)", tạo nguồn cơn gây ngộ nhận văn bản, văn bản nào tội tình gì. Thi ca muôn đời vẫn là thi ca. Phạm trù nghệ thuật bao dung độ lượng khôn cùng.

Là thi nhân đa phần đa tài đa tình đa cảm_ một viên đá vệ đường cũng thủ thỉ tâm tình cùng họ, một đóa hoa rừng lạc loài ven suối vắng cũng là nguồn cảm hứng thi ca, huống hồ gì là quê cha đất mẹ, là tình yêu đầu đời.

"Em cứ lấy bước chân mình đo được nắng,
Nắng theo nhau, ngày tháng, nắng song đôi"
(Đèo Le 1)

Nắng là tình ta, tình ta là nắng, "nắng" biểu thị cho thời gian vĩnh cửu, "đo" là động thái khiên cưỡng, hạn độ_ tình yêu thì bất biến, "song đôi" thì chỉ là ước vọng.

"Tình buông dây dọc đường thung lũng,
Rơi từ hơi thở góc nhà em"
(Đèo Le 4)

Hơi thở gấp gáp nôn vội của đôi bóng non trẻ vừa chớm lớn đầy hoa mộng hay tiếng thở dài não ruột đêm vắng, ai mà biết được. Chỉ biết một điều, hơi thở là căn nguyên của mọi nguyên do, mọi cớ sự từ đó mà ra.

"Đá bên đường vừa lăn xuống dốc,
Có chút gì vừa rơi qua tay... "
(Đèo Le 2)

Ước mơ chợt thoát tầm tay với, một hụt hẫng, tiếc nuối lặng lờ. Bàn tay buông lơi, bàn tay nắm chặt? Ai buông lơi, ai nắm chặt? Phải chăng vì bàn tay trắng nên trắng đôi tay! Hoài trách nhau chi, đường đời thăm thẳm mà tơ trời giăng lối đong đưa.

"Có còn gì mà bên em, bên anh?
Có dấu chấm đã dừng nơi cuối dốc."
(Đèo Le 8)

Cái gì "lăn xuống dốc" cái gì "dừng nơi cuối dốc", một cuộc tình ư! Lăn thì có lăn nhưng đâu có điểm dừng_ cuộc tình không kết điểm, là đường cong. Dẫu không đường tiệm cận chăng nữa nhưng là parabol hay hyperbol hay hình sin, có hoàn nguyên chăng hay "nước đi đi mãi không về cùng non".

"Chạy lòng vòng về đến số không .
Anh muốn về ngồi yên trên đá ,
...
Làm sao biết ,lòng khe, con suối,
Viên sỏi câm nào là của riêng mình"
(Đèo Le 6)

Âm thanh của tình yêu : vô âm. Hình thức diễn đạt : vô ngôn. Lời kết cuộc tình : lặng câm. Đến lúc nào đó ta phục sinh làm thân đá sỏi, phục sinh chứ không hồi sinh hay tái sinh. Bởi tất cả là con số không tròn trĩnh, một đường cong khép kín_ nơi "ta với ta".
Ta cô đơn ư_ không, ta có bạn hàn ôn ư_ không, ta có người đồng hành nhau thôi, ai đó cũng như ta mà.

"Nửa đêm mà mây giăng, mây bay,
Lạc cánh rừng khuya chim không ngủ,
...
Người xa ơi ! Cửa khép càng thêm gió"
(Đèo Le 7)

Và có cả người đồng cảm, đồng cảm nỗi lòng "BÊN NÀY, BÊN KIA"

"Em ở bên kia suối nguồn khô cạn
Anh ở bên nầy đời ướt sũng cơn mưa"
(Đèo Le 10).

Thế là, cõi hồn ấm lại.
Mười phiên khúc Đèo Le, là tấu hợp của bản tình ca, là khúc Tiếu ngạo giang hồ chẳng dành riêng cho riêng ai.

Thạch Thảo viên, Sunday, April 08, 2012
Vũ Đan Huyền.


Trích dẫn _ Đèo Le 1, 2, 3 _ Đèo Le 4, 5, 6 _ Đèo Le 7, 8, 9 _ Đèo Le 10