Sunday, January 8, 2012 2:54:11 AM
BỨC TRANH XUÂN
Muôn hoa đua nở đón xuân tươi
Ríu rít chim ca rộn đất trời
Nắng mới tươi màu gieo khắp chốn
Tầng không én liệng đón mùa vui
*
Người người tấp nập đón xuân sang
Phố Tết xe đông , chạy hàng hàng
Hớn hở trẻ con theo chân mẹ
Trong manh áo mới , miệng cười vang
*
Nhà nhà , bàn thờ nến sáng trưng
Nào hoa , nào quả , nào bánh chưng ...
Áo dài , khăn đóng , ông quỳ lạy
Con cháu cùng ông , dâng nén hương
*
Ngoài kia , nam nữ sánh từng đôi
Tíu tít vừa đi vừa nói cười
Ông lão vuốt râu , miệng tủm tỉm
Bà đi bên cạnh , trông cũng tươi
*
Vườn xưa vàng rực mấy nhành mai
Khách qua ngơ ngẫn trước hiên ngoài
Bâng khuâng nhớ lại mùa xuân trước
Dáng hoa xao xuyến cả hồn ai
Tháng 1/2012
THƠ TẶNG CÁC BÁC GIÁO NGHÈO
Năm hết , Tết đến giáo nghèo lo
Lo quắt , lo quay đến ốm o
Vật giá theo đà , tăng vùn vụt
Lương còm , tại chỗ , cứ nằm co
Trông ra thưởng Tết cao ngất ngưỡng
Nhìn vào giáo dục thấy buồn xo
Ôi thôi nghiệp giáo âu đành phận
Mai này khấm khá chỉ trời cho
Quy Nhơn Cuối năm Tân Mão
Vũ Hải Châu
Saturday, December 24, 2011 9:25:46 AM
CHIỀU QUA LỐI CŨ
Chiều qua lối cũ , trường xưa
Nhớ bao bè bạn nắng mưa phương nào
Gió đùa quanh rặng phi lao
Ngỡ đâu đây tiếng cười chào thân thương
Trò xưa giờ tóc điểm sương
Thầy xưa giờ biết tơ vương có còn
Nỗi trôi theo vận nước non
Lời thầy năm ấy vẫn còn đâu đây
" Khó khăn là nghiệp làm thầy ,
Hình ngay để giữ bóng ngay cho trò "
Sông đời lắm khúc quanh co
Thầy ơi em vẫn đưa đò tháng năm ...
Quy nhơn 24/12/2011
Thân tặng những bè bạn SPQN dấu yêu
Vũ Hải Châu
Friday, December 23, 2011 12:27:49 PM
PHỤ CẤP THÂM NIÊN
Nào có ra gì cái thẩm niên
Tới lui dự thảo cứ triền miên
Ngóng cổ trông lên bao bác giáo
Loay hoay nhìn xuống các quan tiền
Có không , không có , xoay xoành xoạch
Thực hư , hư thực , mãi huyên thuyên
Bao năm đã trãi đời dạy học
Dưa muối thôi thì một chữ yên .
Tháng 12, năm 2011
Thân tặng các bác giáo khi tuổi sắp về chiều
Friday, December 9, 2011 4:09:06 AM
Phát ngôn Tuần Việt Nam: Máu làm quan!
Tác giả: Kỳ Duyên
Nguồn : VietNamnet.Vn
Xin tác giả Alan Phan đừng chê trách thế hệ trẻ. Bởi các em là sản phẩm của nền GD hư học (chữ của GS Hoàng Tụy), nên các em phải chạy theo... cha anh, chạy theo hư danh. Danh "hư" nhưng lợi "thực". Có "thực" lại chạy tiếp "danh".
Xin được lấy một phụ đề nhỏ trong bài viết "Thế hệ 9X: Làm quan hay làm ăn?" của tác giả Alan Phan đăng trên Tuần Việt Nam mới đây, ngày 29/11/2011 để làm chủ đề chính của Phát ngôn Tuần Việt Nam tuần này.
Một nền giáo dục ứng thí
Bài viết của tác giả, tuy chỉ đề cập tới sự ham muốn- "máu làm quan" của thế hệ trẻ ngày nay, qua tiếp cận với hơn 100 sinh viên đại học. Nhưng thực chất đã đụng chạm tới một vấn đề vĩ mô hơn, và cũng đáng suy ngẫm hơn.
Vì sao tuổi trẻ người Việt lại "máu làm quan" hơn "máu làm ăn"?
Hay bởi các em được tạo ra từ một nền giáo dục học để thi, không phải học để làm? Cho dù ngành GD luôn nhắc tới bốn trụ cột- châm ngôn của UNESCO: Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để khẳng định mình.
Cái nền GD đó, thấm đẫm tinh thần thi cử, ngay cả trong văn chương. Không phải ngẫu nhiên, tác giả Alan Phan nhắc tới bài thơ Trăng sáng vườn chè. Người viết bài chợt nhớ, cả tuổi thơ của mình, cũng luôn được nghe tiếng mẹ hát ru:
Sáng trăng sáng cả vườn chè/ Một gian nhà nhỏ đi về có nhau/ Vì tằm tôi phải chạy dâu/ Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay/ Chồng tôi thi đỗ khoa này/ Bõ công kinh sử từ ngày lấy tôi...
...Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa/ Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng/ Một quan là sáu trăm đồng/ Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi/ Chồng tôi cỡi ngựa vinh quy/ Hai bên có lính hầu đi dẹp đường/ Tôi ra đón tận gốc bàng/ Chồng tôi xuống ngựa cả làng ra xem/ Đêm nay mới thật là đêm/ Ai đem trăng tới lên trên vườn chè.
Dân tộc chúng ta, trọng sự học. Và cũng rất trọng "cái danh"- làm quan. Cái danh ấy chỉ có thể lập nên qua chuyện đỗ đạt thi cử. Cái danh ấy, nó len lỏi tới cả chốn phòng the, tới cả sự ân ái vợ chồng, đến mức nàng cảm thấy Đêm nay mới thật là đêm, chỉ sau khi chàng đã vinh quy bái tổ. Đủ hiểu đặc điểm, đặc tính một dân tộc trọng sự học và trọng cái danh đến độ nào.
Cũng phải công bằng mà nói, háo danh và máu làm quan là bản năng của con người, khi bắt đầu có nhận thức về nhóm, về tập thể, cộng đồng và xã hội. Nó không xấu, nếu nền tảng xã hội nói chung, nền tảng GD nói riêng, tạo ra được những vị quan tài đức, chứ không phải bất tài bất đức...song toàn!
Nhưng nếu nền tảng xã hội và nền tảng GD đó, chỉ ưu ái, khuyến khích con người háo danh và làm quan, thì xã hội đó sẽ ra sao đây?
Mặc dù trải qua ba, bốn cuộc duy tân hay cải cách, GD Việt Nam đến giờ, thực sự chưa thoát khỏi thân phận một nền GD ứng thí- bản chất cốt lõi của một nền GD phong kiến xưa cũ, nặng tính hàn lâm, lý thuyết. Thi cử vẫn là cái gốc điều chỉnh mọi cách thức tổ chức GD, mọi phương pháp dạy- học. Mới có câu thi gì học nấy.
Người ta lo cho con cái, và chuẩn bị cho cái sự ứng thí của đứa trẻ từ lúc bập bẹ, lớp "lá" mầm non, lớp 1 tiểu học, tới mục tiêu cao nhất- thi đại học. Vấn nạn học thêm, vì vậy cũng nảy nở từ bậc tiểu học tới trung học phổ thông như nấm sau mưa. Liệu có nên gọi, bên cạnh nền GD chính khóa, còn có một nền GD học thêm?
Bộ GD tự lúc nào, được mệnh danh là Bộ... thi cử. Từ đầu năm, cho đến cuối năm chỉ loay hoay họp hành, chuẩn bị cho các kỳ thi. Thi tốt nghiệp THPT, thi đại học, thi học sinh giỏi quốc gia các cấp, thi Olimpich quốc tế và khu vực. Chưa kể các kỳ thi của các địa phương.
Đã thi cử là có gian lận. Chống gian lận bằng cuộc vận động Hai không rầm rộ, nhưng đến thời điểm này, qua các tỷ lệ tốt nghiệp cao và đẹp đến...nghi ngờ, cái sự gian lận thi cử, e nó lại "vận" vào chính ngành GD?
Đến mức Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng phải hỏi thẳng vị Bộ trưởng GD tại phiên chất vấn các thành viên Chính phủ trong kỳ họp thứ 2, QH khóa XIII mới đây: Đề nghị Bộ trưởng nói thẳng, nói rõ đi, kết quả cao như vậy (tỷ lệ đỗ tốt nghiệp) có phản ánh thực chất không... Ta đang bàn chất lượng, chất lượng không tương xứng với kết quả thi. Bộ trưởng có khẳng định như vậy không. Khẳng định thì mới có giải pháp (VietNamNet, 24/11/2011).
Người dân khổ vì thi cử, nghi ngờ thi cử, thậm chí vay nợ chồng chất vì con cái đi thi cử, nhưng lại không thể rời bỏ thi cử.
Bộ GD khổ vì thi cử, nhưng cũng không dám bỏ bớt thi cử.
Ngay chủ trương thi "2 trong 1"- chỉ còn một kỳ thi trung học quốc gia, một chủ trương hợp xu thế thời đại, dưới áp lực xã hội, Bộ GD đành lững lờ không nói không, cũng không nói có, hệt chú "thỏ đế" trong ca dao: Rằng yêu thì nói là yêu/ Không yêu xin nói một điều cho xong...
Cũng cần công bằng để nói rằng, từng có nhiều năm, nhận thức được trách nhiệm xã hội của mình, ngành GD muốn thay đổi xu hướng học để thi, khi chủ trương phân luồng qua mô hình phân ban THPT: Ban A (Khoa học tự nhiên), B (khoa học kỹ thuật) và ban C (khoa học xã hội và nhân văn).
Thế nhưng rất nhạy cảm, số đông người dân không ai muốn con em mình đi theo ban B - để làm thợ. Tất cả chỉ một ước muốn chui qua cánh cửa hẹp - thi đại học.
Phân ban lần đầu thất bại, vì đã không có học sinh theo học như thiết kế chủ quan của ngành, không được người dân ủng hộ. Mà cũng còn vì GD không trả lời được câu hỏi của họ- học sinh ban B sẽ đi về đâu, làm gì?
Phân ban lần hai ra đời, còn mỗi hai ban: A và C, chỉ để chạy theo và đáp ứng nhu cầu thi ĐH của số đông con em nhân dân.
Cái hay được thay bằng cái dở. Đi kèm theo là sự lãng phí, tốn kém tiền bạc không biết bao nhiều mà kể.
Nhưng xét cho cùng phân ban thất bại, GD không có lỗi, nhân dân không có lỗi, vì... Cái nước Việt mình nó thế(!)
Danh "hư" nhưng lợi "thực"
Nếu biết rằng, có chính sách nào trong xã hội chúng ta thực sự trân trọng khuyến khích người thợ, người lao động? Cao hơn nữa là trân trọng người giỏi, người tài? Từ vị thế, lương bổng, chế độ đãi ngộ? Hay chỉ khuyến khích con người vươn tới...làm quan?
Thì cái bằng cấp là tiêu chí đầu tiên phải có để tiến thân. Thế nên, ngay cả Thủ đô Hà Nội cũng từng có chủ trương 100% cán bộ cốt cán phải là tiến sĩ!
Cái danh làm quan khi ra đời, dĩ nhiên luôn kèm theo cái lợi- bổng lộc, tiền bạc. Cái danh kiếm lợi bằng chính danh không thỏa, nó sẽ tận dụng để kiếm lợi bằng nhiều cách khác nhau.
Báo chí mới đây đưa tin, một vụ trộm ở TP. HCM. Chủ nhân ngôi nhà bị mất trộm (vợ và chồng) đều chỉ có một chức quan nhỏ thuộc ngành thuế, và ngành dạy nghề. Số lượng tài sản bị mất khá lớn, bao gồm 10 lượng vàng SJC, 2 bông tai hột xoàn, 1 nhẫn kim cương, 6.000 USD, 12 cuốn sổ tiết kiệm trị giá 5 tỉ đồng. Tổng trị giá tài sản bị mất trộm là hơn 6 tỉ đồng.
Rồi cách đây vài năm, người ta còn chưa quên vụ một chiếc cặp bị bỏ quên ở sân bay của một quan chức trên đường công tác từ Tây Nguyên trở về Hà Nội. Trong chiếc cặp số có tới 11 chiếc phong bì đựng tiền VN (ít nhất từ 2 triệu đến 10 triệu) và đô la Mỹ. Ngoài phong bì có ghi tên nơi biếu.
v..v... và v..v..
Cái danh làm quan khi ra đời, dĩ nhiên luôn kèm theo cái lợi- bổng lộc, tiền bạc.
Trong GD thì quốc nạn học thêm. Ngoài xã hội thì quốc nạn tham nhũng. Cũng bởi hai từ danh- lợi.
Nó chi phối con người đến mức, có lần nói chuyện về lứa trẻ, một GS từng trải buồn bã: Các em bây giờ, họ chỉ đi tìm "minh chủ, hắc chủ" để tiến thân, chứ không đi tìm thầy để tu thân đâu, nhà báo ạ!
Ở một đoạn khác, TS Alan Phan viết: Sau 5 ngàn năm tiến hóa của nhân loại, định luật Darwin không ứng dụng ở Việt Nam. Một anh trưởng thôn hay trưởng xã vẫn oai quyền và sống sung túc như thời phong kiến hơn trăm năm trước. Có lẽ vì văn hóa và truyền thống, người dân vẫn phải co rúm như một con sâu khi đối diện với một ông quan, dù là quan làng. Khác với tư duy của các dân tộc Âu Mỹ: Lương anh chị lấy từ tiền thuế của tôi thì tôi là người chủ, trả lương cho anh chị để được phục vụ.
Cái tâm lý cay đắng ấy, đã được nhà văn Lê Lựu trong cuốn Thời xa vắng, chỉ ra, qua số phận đầy bi kịch của anh nông dân Giang Minh Sài, ngay cả khi anh ta đã ra thành phố. Số phận một cá nhân hay số phận của nhiều cá nhân một thời cuộc ấu trĩ?
Đó là chuyện thôn làng trong quá khứ. Nhưng nếu TS Alan Phan biết rằng ở tầm vĩ mô, thì thời hiện đại này, đến một cái danh hiệu cũng ưu tiên cho người làm quan? Như tiêu chí xét tặng Huân chương Lao động của Nhà nước chẳng hạn, mà người viết bài chứng kiến mắt thấy tai nghe.
Vậy có ai không thích làm quan?
Con người được đào tạo bởi một nền GD ứng thí, khi ra đời, lại sống trong một xã hội, mà sự làm lợi từ cái danh rất dễ.
Đó là lý do vì sao làm quan thẳng thì khó, nên không ít kẻ, mua quan bán tước, làm quan... tắt.
Đó là lý do vì sao, có biết bao câu chuyện bằng rởm, bằng giả của quan chức thấp, quan chức cao.
Một đất nước không rộng mà có bao nhiêu loại quốc nạn: Quốc nạn tham nhũng, quốc nạn học thêm, quốc nạn giao thông, quốc nạn bằng giả. Còn quốc nạn gì nữa đây?
Bằng rởm, bằng giả trong nước không oai, người ta tìm kiếm bằng rởm, bằng giả quốc tế, xuyên quốc gia "dọa nhau". Vải thưa hóa ra vẫn che được mắt thánh! Không ít bằng giả, bằng rởm vẫn chễm chệ lên ngôi.
Thế nên, xin tác giả Alan Phan đừng chê trách thế hệ trẻ. Bởi các em là sản phẩm của nền GD hư học (chữ của GS Hoàng Tụy), nên các em phải chạy theo... cha anh, chạy theo hư danh.
Danh "hư" nhưng lợi "thực". Có "thực" lại chạy tiếp "danh"
Chỉ đất nước, là khó phát triển?
Wednesday, September 21, 2011 8:18:09 AM
Học cách quên
Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.
Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ.
Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc " Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”.
Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: "Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?”
Sư phụ điềm đạm nói: "Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh.
Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết.
Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường.
Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống.
Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.Rất nhiều người thích câu thơ : "Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”.
Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian.
Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.
Sưu tầm trên net
Tuesday, September 20, 2011 7:30:49 AM
KIỂM TRA HỌC KÌ
Cứ mỗi học kì lại kiểm tra
Kiểm tra kiến thức ấy đề ra
Đề ra khó dễ , trò cũng mặc
Cũng mặc thầy cô cố sức la
Cố sức la trò vì lo lắng
Lo lắng thầy cô , trò ha ... ha .
THI ĐUA
Cuối năm lại họp sự thi đua
Bàn tới , bàn lui tựa kéo cưa
Chỉ tiêu thì cứ cao vun vút
Kết quả rồi ra mấy cũng vừa
Thi đua cứ phải lo cho tốt
Khen thưởng eo sèo mấy kẻ ưa
Thôi thế thì thôi , thôi thì thế
Sang năm lại tiếp tục thi đua .
Thursday, July 14, 2011 2:41:26 AM
TÔI TIỄN TÔI VỀ NGHỈ HƯU
Ba chín tuổi nghề đến tuổi thôi
Tôi làm thơ tiễn cái thằng tôi
Phấn trắng , bảng đen giờ giã biệt
Rượu bầu , thơ túi lúc lên ngôi
Xưa canh bầy trẻ ngày ba buổi
Nay vợ lo rồi mặc sức chơi
Nhắn nhe các bác còn lận đận
Mau theo lão ấy thảnh thơi thôi .
NGHIỆP GIÁO - THÂN GIÁO
Ba chín tuổi nghề vẫn trắng tay
Ha ... ha , nghiệp Giáo thật là hay
Giáo án , hồ sơ không kể xiết
Lương tháng , tiền thêm , thoắt hết ngay
Công tác , họp hành , đầy một sổ
Thoải mái vui chơi được mấy ngày
Ôi thôi , thân giáo sao mà khổ
Thôi thế thì thôi , trọn kiếp này .
Tháng 6 năm 2011
Vũ Hải Châu
Sunday, December 6, 2009 2:22:46 PM
Sáng . Ngoài sân nhà hoa nở rộ . Không khí thoang thoảng mùi hương ngoc lan , hương lài . Dọc theo chân tường , vàng hoa bụt , đỏ thắm hoa trang .
Yên tĩnh quá . Chỉ có tiếng gió sột soạt trên cây mận già . Hoa mận rơi . Lại quét sân , lại nhớ dến Cún con mới ngày nào còn chạy loăng quăng .
*
Cún con đã chết sau gần một tháng khi căn bệnh ngoài da do nhiễm độc gan tái phát dúng như lời người bác sĩ thú y dã tiên doán .
Trong những ngày bị bệnh , cứ sáng sáng nó lại run rẫy lần theo con dường hẽm ra phía công viên , nơi từ dó nó dã dược dưa về . Có lẽ nó nhớ mẹ nó nên nỗi nhớ dã thôi thúc nó di tìm . Thế nhưng biết tìm dâu bây giờ . Ra tới dầu dường nó ngơ ngác dứng nhìn rồi lũi thũi quay về .
*
Buổi chiều trước khi chết , Cún con nằm quay mặt ra phía cổng , thấy chủ di làm về , tuy không còn gượng dứng dậy dược nữa nó vẫn cố gắng yếu ớt vẫy duôi mừng . Trong ánh nắng chiều , dôi mắt dã bắt dầu mờ dục của nó dẫm nước . Dường như Cún con dang khóc , khóc vì dau dớn và cũng có lẽ vì nó hiểu lời hai vợ chồng người chủ dang an ủi nó :" Thôi Cún ngủ di , ngủ ngoan di " . Nó nhắm mắt lại nhưng chỉ một chút thôi rồi lại mở mắt ra . Bây giờ thì nó khóc thật rồi . Hai bên khoé mắt Cún con nước mắt chảy thành dòng . Trong một cố gắng cuối cùng , nó vẫy duôi , nó gượng dứng dậy nhưng rồi khuỵu xuống , cả bốn chân nó run rẫy , co quắp và cứ thế nó lịm dần .
*
Tối hôm dó nó kêu lên hai lần , mỗi lần cách nhau vài giây rồi nó chết . Bốn chân nó duỗi thẳng , mắt nhắm thật bình yên . Giờ thì nó không còn dau dớn hay mong chờ gì nữa . Cạnh nó , chén sữa vẫn còn nguyên .
Tháng 12 , năm 2009
Nhớ Cún Con yêu dấu của tôi
Vũ Hải Châu