Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

vuhoangly

crazy

BỖNG DƯNG MUỐN KHÓC

TỚ HÁT BÀI " BỖNG DƯNG MUỐN KHÓC" :d

Read more...

T

BÃO ĐÊM

Mỗi con người đều có lúc thấy mờ mịt trên con đường mih đang đi...

Read more...

ờ hớ____ Môn triết...:(

Hôm nay chả học hành gì cả. Sáng ngồi thu mấy lượt mới đc một bài hát quên cả ăn cơm đi học. Thế là phải mượn tạm anh Tôn cái cân đẩu vân bay đến trường, gặm cái bánh mì với hút hết cốc nhân trần cốt sao cho qua ngày đoạn tháng( bữa ăn thường thấy của kẻ hết tiền like me). Đến trường thì là để học chứ còn gì...Học môn Triết.. :yikes: Cả đời học sinh giờ mới tiếp xúc với cái gọi là "môn Triết: lần thứ 2( lần thứ nhất là lúc học môn Q,D,E,F gì đó lúc tập quân sự ở Mai lĩnh kute). Ờ thì chầu chực ngoài cửa mãi mới đc vào lớp. Đông ghê! :up: Tình honhf khá thuận lợi cho chiến lược "góc tối" để "nhắm mắt". :D Thế mà chép đc hơn 2 trang đấy. Mih phục mih thế :sherlock: . cho xem này( nguyên văn k thêm k bớt nhá):


This's a subject called
Nhứng nguyên lý cơ bản của CN Mac-Lenin

CHƯƠNG MỞ ĐẦU

Môn này học cái j? k biết
Để làm j? k biết
ah :idea: cái nhìn tổng quá j j ý.
1. CN Mac- Lenin
* K\n chủ nghĩa:
Hệ thống quan niệm, quan điểm về một lĩnh vực nào đó.
Ối giời ơi, có trong sách ròi, chép làm j @_@
Có 3 cái ảnh mà ông nào cũng có bộ râu hoành tráng gớm .
Ảnh tự họa về 3 nhân vật sẽ đc post sau

italicChuyện! Lấy tóc trên đầ xuống mà cắm vào cằm làm râu mà lị^^
( câu này của bạn Thơ Thơ)
Giải phóng:knight: giải phóng :knight: giải phóng :knight: áp bức bóc lột
( câu này đúng trong hoàn cảnh của cái bọn đang gà
gật trong lớp)

Thầy nói một đoạn về Bác Hồ. ĐÂy rồi my idol. keke
bàn trên đang tranh luận môn Sta. :cool: Trật tự nào! cho tơ học Triết...ậc ặc
2. Sự ra đời và phát triển của Cn MAc lenin:
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...kinh...ai thế :confused: xấu hoắc. Bà Hêghen và ôg Phoi-ơ-bắc_người Đức ,là người đi đầu trong triết học cổ điển , có ảnh hưởng tới MÁc. Một người thì nổi tiếng với Phép biện chứng lộn đầu xuống đất :faint:
Because the night ưill be the night when i was fall for you
Over again--ớ gt thặng dư
Dont make me change my mind.
.......... swear ít's true
because the girl like you is impossible to find
you're imposible to find
==> conclusion: Chủ nghĩa tư bản k tồn tại vĩnh viễn.

3. cái này vắn tắt thôi.
* bố bảo Mác vào khoa luật=> k nghe lời bố, chuyển sang học Triết học ở ĐHTH Veclin.
khủng bố mấy ôg authorities cho nên bị trục xuất sang Pháp gặp anhghen.
giống như ng yêu nhỉ: k ai hiểu nổi MAc ngoài Angghen. banana
* Ang cũng k nghe lời bố đi học Triết.
* lênin sống thời sau và đi giải quyết n~ nỗi niềm dang dở của MAc.
Đấy là n~ dòng đầu trong vở Triết của một sing viên đại học. Thật đáng buông thay, người đó lại chính là ...mih. Nhìn lại thực trạng học hành môn Triết hiện nay thì k thể k khỏi lo lắng. Nhưng cái băn khoăn nhất là làm thế nào để hs có thể tiếp thu dù một chút gì đó trong môn Triết. Chỉ tội nghiếp thầy, giảng nhiệt tình ở trên còn hs nhiệt tình ngủ ở dưới. Nhung biết sao giưof, chính mih cũng ngủ ngon lành...:frown:(
Thế đấy, nỗi niềm đã đc viết ra -> nhẹ nhõm hẳn.
bye seeya!



Trường tôi là cái trường của cái sự điệu!

Mới bước chân vào cổng trường đại học, tôi k khỏi choáng ngợp trước phong cách ăn mặc rất free của hanuers, both girls and boys. Vốn chỉ quen với quần áo đồng phục cấp 3: áo trắng, quần âu, lại cộng thêm suy nghĩ nghiêm túc, chỉnh tề nơi giảng đường đại học của các vị giáo sư trong bộ cà-rà-vạt , sự ngỡ ngàng của tôi là k thể tránh khỏi. Nơi đây là sự tập hợp của rất nhiều thể loại khác nhau nhưng nói chung là cái sự "điệu đà". Ngồi ở ghế đá trong khuôn viên trường ,bạn có thể bắt gặp đủ thể loại phong cách " điệu đà". Cái làm tôi thấy rất buồn cười ở bọn con trai bây giờ (k chỉ riêng con trai hanu) là quả đầu chôm chôm bắn chỉ thiên. Nó rất tự do và ..lộn xộn nữa. Có bạn thì k lộn xộn chút nào: tóc là thẳng tắp, đắp thêm tí màu mè vào, hất qua hất lại ..trông hay ra phết ,chỉ có điều trông xa thì k biết gọi là anh hay chị mà thôi. Gọi là anh cho nó đúng. Hay hơn nữa là có anh vuốt hết số tóc có thể cho nó úp vào mặt tạo kiểu một mặt mà như nửa mặt, có mắt mà k thấy mắt. đó là "phong cách". Một số anh bây giờ "thường"( tôi k nói là tất cả) có sở thích mặc quần bó sát vào ống đồng và có dáng đi nảy tưng tưng lên. Đó là "phong cách".
riêng với cá nhân tôi thì trông mấy chàng như cái "com pa đứng dạng chân " giống như chị Tây Thi đậu phụ trong chuyện Cố hương của Lỗ Tấn.
ĐẤy là các boy,Còn với các bạn girl xinh thì "ĐIệu đà" là tất nhiên thôi. một khi bọn con gái mà điệu thì k thể chống đỡ. Trường tôi có cái đặc biệt là có rất nhiều du học sinh Trung Quốc, các bạn ấy da rất trắng và có xì tai. Cho nên ít nhiều cũng ảnh hưởng tới "phong cách hanu" nói chung. Mặc quần ngố đến trường đối với các bác trường y hay công nghệ thì cả trường đổ ra xem như có ca sĩ nổi tiếng về hát(bạn tớ bảo vậy), chứ chưa nói đến đến chuyện mặc quần đùi đi học như ở hanu. Kể ra đó cũng là một cái đặc trưng riêng. Con trai lớp tôi nhờ đó mà cũng có sở thích đặc trưng k kém là giữa giờ học chịu khó liếc mắt ra hành lang để k bỏ lỡ bất cứ một kiều nữ chân dài nào đi qua cả. vui lắm!!! Có hôm còn gặp đc một bạn mặc áo hai dây, quần ngắn đến 1/3 đùi đang đứng nói chuyên điện thoại ở hành lang làm cho k những đám con trai mừng rỡ mà mấy cô nương cũng túa ra trầm trồ k ngớt. công nhận là dáng đẹp thật. nhưng theo tôi cảnh tượng ấy chả đẹp đẽ chút nào cả , nhất là nơi mang tính giáo dục cao như một trường đại học.
Đó chỉ là những gì mà tôi tận mắt chứng kiến và kể lại dưới con mắt chủ quan mà k hề có ý bôi nhọ hay nói xấu ngôi trường hanu thân yêu. " phong cách hanu" đối với riêng bản thân tôi là một niềm tự hào bởi mỗi lần bạn tôi đến trường tôi chơi, cái mà tôi muốn khoe đầu tiên lại chính là nó: "xì-tai hanu"-trẻ trung- năng động - free thể hiện cá tính mà k mất đi vẻ thanh lịch, nghiêm túc- một sự điệu đà đáng yêu. Trong đó, tôi là một hạt nhân luôn theo dõi từng sự thay đổi nhỏ và luôn muốn góp ý cho nó đẹp hơn...Bạn nào loanh quanh ở hanu thì cẩn thận gặp tớ nhé, tớ soi cho chết thì thôi:))

Bao giờ mày lớn hả con?

Câu nơi bất hủ của mẹ tôi là: 'bao giờ mày mới lớn được hả con!'. mẹ cứ từ từ. lớn mà làm gì nhỉ?
:confused: lớn chỉ tổ lo nghĩ ra, rồi bao nhiêu thứ trên đời nữa: chuyện đi làm này, chuyện đối nhân xử thế với người ta, chuyện...người yêu...ôi giời ơi, rắc rối lắm--> k thích. cứ bé mãi thế này ăn no, ngủ kĩ, đi học xong về chơi rồi lăn ra ngủ mà k cần...mắc màn. vô lo vô nghĩ là thứ mà tôi mơ ước sẽ giữ đc nó đến cuối đời . ví dụ như thê này:
'' -chị ơi, hôm nay cô giáo em dạy vẽ ngôi nhà với cái cây.
-thế ngôi nhà có mấy từng?
-nhà có 1 này 2, 3 cả cái mái là 4 từng. giống như nhà mình ý, chị k biết à. từng 1 là để ăn, từng 2 là để ngủ, từng 3 là để ngắm phong cảnh, từng 4 để thả diều.''
- hả yikes! ''





Nhưng trẻ con cũng có lúc chẳng vô tư chút nào. trong một câu chuyện tôi tình cờ đọc, thật bất ngờ khi tôi nhận ra tuổi thơ cũng có những cái lo nghĩ mà đôi khi ng lớn quá mải mê việc ng nhớn mà k nhận ra.




Một trận đòn
Thư mục: Viết ngắn |
Đăng ngày: 15:30 02-11-2009

Trời tạnh, cả vùng quê nghèo lại sáng bừng lên trong nắng. Nhưng dưới mặt đất, đám nước mà cơn mưa rào đầu hạ vừa trút xuống vẫn chưa rút hết, róc rách chảy khắp nơi. Nắng xuống làm nước bốc hơi hầm hập. Cái không khí ngột ngạt ấy khiến tôi về học chỉ muốn đổ vật xuống giường như khúc gỗ. Nhưng cửa nhà vẫn khóa. Vừa lúc ấy bà tôi làm đồng về, đang đưa cánh tay sũng nước mưa và mồ hôi nhấc cánh cổng tre ra một cách khó nhọc.

- Bà ơi, không biết em Quang đi đâu mà giờ này chưa về nấu cơm bà ạ!

Nghe tôi nói, bà quăng vội đôi quang vào sân, hớt hải chạy đi.

- Thôi chết, mưa xuống nắng lên thế này mà còn chơi bời thì cảm mất!

Lát sau, tiếng khóc của thằng Quang vang lên nơi đầu ngõ. Mình mẩy nó lấm lem bùn đất với túi cá trên tay. Đúng rồi, nó đi bắt cá rô róc lên bờ đây mà, nắng thế này mà đầu nó không một chiếc mũ…

Bà bắt nó úp mặt vào tường rồi quật. Thằng Quang khóc toáng lên, vừa khóc nó vừa mếu máo:

- Cháu không đau…Cháu không đau…

Cho đến lúc bà đã thôi đánh một hồi lâu, nó vẫn mếu máo khóc trên hiên nhà. Không chịu được tôi gắt:

- Không đau sao em còn khóc?!

Nước mắt nó lại càng dàn dụa.

- Bà đánh không đau…Bà có còn sức đâu…Bà yếu lắm…hu hu...

Bất giác tôi thấy cay cay nơi sống mũi. Trong tiếng eng éc đòi ăn của con lợn trong chuồng, bà tôi vừa quấy cám cho nguội, vừa khẽ ngoảnh mặt đi lau vội hàng nước mắt…

'Hà Mạnh Luân'



Một góc sâu lắng trong tâm hồn thơ ngây gây cho tôi nhiều xúc động. liệu tôi có thể tiếp tục sống vô tâm như bây giờ...






Entry for 31/10/09

học trò thường k thích cô giáo.Trò cũng thế, cũng k thích cô giáo mặc dù biết thế là sai. Cô mắng Trò bẻ cây của trường ,như thế là k có ý thức giữ gìn chung.Cô thường cho nhiều bài tập khó mà Trò k làm đc. Trò mặc kệ, k làm nữa.Cô mắng Trò, Trò cũng kệ''i dont care'. Trò k quan tâm xem Cô khổ tâm thế nào. vô tâm.:frown: Trò thi đại học,Cô gọi điện đến tận nhà hỏi thăm. Cô trách Trò sao k gọi thông bào cho Cô, để Cô phải gọi cho từng đứa thế này.Trò trẻ con quá, k nghĩ đc điều đó. Trong lòng trào lên cảm giác mơ hồ .Đó là Cô.:cry: Trò bước vào cánh cửa đại học và lại gặp Cô. Cô cũng có cả tá bài tập giao cho Trò sau mỗi buổi học. TRò kêu ca. Cô chỉ nói 1 câu: 'điều đó tốt cho ai'. Trò lặng im. k phải bây giờ trò mới nhận thức đc điều đó nhưng sao bây giờ điều đó lại day dứt đến thế. Lần đầu tiên Trò thấy có lỗi với Cô. nhưng Trò k thể nói nên lời. Trò k quen thổ lộ bất cứ điều gì với bất cứ ai .Rồi Trò lên chuyên nghành học. Một hôm gặp Cô, Cô hỏi học hành có ''sướng '' k? Trò òa lên : Cô ơi...:cry:
send it on...
Trò chân thành gửi Cô lời xin lỗi...


happy birthday to sannhac

ngày 31/10 nè, hôm nay đấy là sinh nhật sannhac thân yêu tròn 2 năm. ôi , yêu thế. mặc đù mih mới tham gia mới 1 tháng mà như là đã thân thuộc từ lâu lắm rồi ý.:x


http://sannhac.com/mp76603/Send-It-On-William_Nguyen.htm
hay quá:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:x:
cả đời mih nghe đc bài hát hay thế này cũng mãn nguyện.
happy birthday to sannhac:x



SEND IT ON....
A word is just a word
Until you mean what you say
A Love isn\'t a love
Til you give it away
We all got to give
Yeah something to give to make a change

Send it on
On and on
Just one hand can heal another
Be apart
Reach your heart
Just one spark starts a fire
With one little action
The chain reaction will never stop
Make us Strong
Shine a Light and Send it On

Just smile and the world will smile along with you
That small acts of love.

Mọi người nghe thử đi,HAY HƠN CẢ BẢN GỐC Ý :-bd
Then the one will become two
If we take the chances
To change circumstances
Imagine all that we could do
If we...

Send it on
On and on
Just one hand can heal another
Be apart
Reach your heart
Just one spark starts a fire
With one little action
The chain reaction will never stop
Make us Strong
Shine a Light and Send it On
Send it on

There\'s Power in all the choices we make
So I\'m starting now not a moment to wait
A word just a word
Until you mean what you say
A love isn\'t just a love
Until you give it away

Send it on
On and on
Just one hand can heal another
Be apart
Reach your heart
Just one spark starts a fire
With one little action
The chain reaction will never stop
Make us Strong
Shine a Light and Send it On
Send it on

Send it on
On and on
Just one hand can heal another
Be apart
Reach your heart
Just one spark starts a fire
With one little action
The chain reaction will help things start
Make us Strong
Shine a Light and Send it On
Shine a Light and Send it On
Shine a Light and Send it On

Entry for early morning

Lại muốn viết nữa nhưng trong lòng vẫn còn divide. mượn lời 1 lời ng khác vậy. đọc nhé:smile:




Người tôi yêu ốm...
Wednesday, 19. September 2007, 12:50:00

Tôi và em quen nhau cũng đã nhiều năm rồi.

Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên gặp em, đó là khi tôi mới chỉ đang học lớp 5. Khi đó, nhà tôi chẳng có gì cả. Nhìn thấy em tôi chỉ biết ao ước, ước sao được một lần nắm lấy bàn tay em, được chạm vào em, được ở bên em suốt ngày. Nhưng bố em quá nghiêm khắc, bố em không cho phép em giao lưu với ai cả, vì thế tôi chỉ dám e dè nép sau lưng ba tôi nhìn ngắm em từ xa.

Lên cấp 2, tôi có cơ hội tiếp xúc với em nhiều hơn. Tôi cảm thấy mình thật may mắn. Tôi trân trọng từng giây phút được ở cạnh em, tôi kể cho em những câu chuyện vui buồn, tôi cùng em chơi Mario, chơi xếp hình khối Block, chơi Prince of Persia, và cả Dave nữa. Đối với tôi em là một điều gì đó thật bí ẩn, thật thần kỳ, em mang trong mình biết bao sự bí ẩn mà tôi luôn muốn được hiểu rõ.

Trời đôi khi cũng chiều lòng người. Ước mơ của tôi đã thành sự thực. Lên lớp 8 em đã nhận lời yêu tôi. Chúng tôi gắn bó với nhau không rời, bất kỳ giây phút nào rảnh là chúng tôi lại ngồi bên nhau, tôi vẫn tìm hiểu em, để khám phá ra một chân lý là không bao giờ có thể hiểu hết được về em. Khi ở bên em, tôi không còn khái niệm về thời gian, tôi chỉ biết có em và chỉ mình em. Tôi là vậy đó, tôi sống thiên về tình cảm, tôi có thể thích nhiều người khác, nhưng một khi đã yêu ai tôi chỉ hết lòng vì người đó mà thôi.

Lên lớp 9, dù trước mắt là một kỳ thi tốt nghiệp đầy khó khăn nhưng điều đó không làm ảnh hưởng tới tình yêu của tôi với em. Tôi vẫn luôn dành thời gian cho em. Năm đó, em đã thay đổi rất nhiều. Từ một cô bé nhỏ nhắn bé bỏng, em đã lớn hơn và cũng biết làm nhiều việc hơn. Tôi cảm thấy vui vì điều đó. Ba mẹ tôi cũng vậy. Thi tốt nghiệp xong xuôi, tôi dành toàn bộ mùa hè bên em.

Tôi thi đỗ trường Ams. Với nhiều người có thể đây là niềm vui lớn, và bây giờ tôi cũng đã nhận thấy được điều đó. Tuy vậy, vào thời điểm bấy giờ, tôi lại nghĩ khác. Tôi không muốn học Ams, tôi muốn chuyển sang Chu Văn An vì bạn bè tôi, những đứa thân nhất đều học Chu. Năm đó tôi lớp 10, tôi được học một môn học mới mà có thể nói nó sẽ quá khó đối với tôi nếu như không có em bên cạnh để hướng dẫn, giúp đỡ tôi hiểu bài. Tôi biết ơn em nhiều lắm. Và hè năm đó tôi quyết đi học thêm môn này, tôi đã học rất miệt mài, rất say mê, cốt để có được kiến thức như em, để làm vừa lòng em cũng như làm vui lòng ba mẹ tôi. Suốt thời gian cấp 3, em đã ở bên tôi, dìu dắt tôi, giúp tôi học môn học đó, và tình yêu của tôi đối với môn học này cũng là do em đã mang đến cho tôi. Chính nhờ sự động viên của em mà năm cuối cấp tôi đã lấy hết can đảm nộp đơn dự thi một cuộc thi trên truyền hình, bởi tôi vốn nhút nhát và không khéo ăn nói. Chính quyết định đó đã đưa cuộc đời tôi rẽ vào một lối đi mới, có thể tạm nói là rộng mở và có tương lai hơn. Tôi mang ơn và yêu em rất nhiều.

Trong những năm tháng dài bên nhau, cũng có đôi khi trái gió trở trời, khiến em tôi bị cảm. Những lúc đó tôi luôn lo lắng, luôn ở bên em, chăm sóc em, chữa trị cho em. Khi em bình phục, lòng tôi vô cùng nhẹ nhõm, tôi hạnh phúc và sung sướng khi được nhìn thấy khuôn mặt em tươi cười rạng rỡ. Và tôi lại ôm em vào lòng, ở bên em ngày đêm không rời, không gì có thể kéo tôi xa em. Chỉ vắng em đôi phút là nhung nhớ, muốn bay thật nhanh về bên em.

Nhưng…

Gần đây em bị ốm. Căn bệnh quái ác làm em tôi hay mệt mỏi, nóng bừng. Em trở nên khó tính, hay gắt gỏng. Có những hôm em thức suốt đêm mà không chợp mắt. Em sợ rằng nếu thiếp đi có thể ngày mai em sẽ không tỉnh dậy nữa. Tôi thương em vô cùng, tôi cũng không thể ngủ được. Đêm đến tôi trằn trọc, hoang mang, lo lắng cho em rất nhiều. Em là tình yêu lớn của đời tôi, tôi không thể yên giấc khi thấy người mình yêu phải chịu đau đớn. Bác sĩ nói rằng trái tim em đang rất yếu, cần phải phẫu thuật thay thế sớm chừng nào hay chừng ấy. Chi phí cho ca phẫu thuật có thể lên đến tiền triệu. Nhưng tôi quá nghèo, tôi thương em lắm, tôi nhất định sẽ phải chữa trị cho em, nhưng phải làm sao đây khi không có tiền? Tôi chỉ có đôi bàn tay và trí óc này, tôi có thể kiếm tiền, nhưng bệnh của em đã rất nặng, không thể chậm trễ được nữa.













Cứu một người còn hơn xây tòa tháp bẩy tầng, ai có tiền cho tớ mượn để thay chip cho cái máy tính đi tớ sẽ cày cuốc đến cuối năm có lương sẽ giả nguy cấp lắm rồi .
happy reading:)

Entry for 10/30/2009

Một ngày chỉ ở trong nhà, k biết ngoài trời nắng hay mưa. hay nhỉ. hồi bé chính vì ít ra ngoài nên đc mấy bác hàng xóm gọi là công chúa cấm cung. bi h chuyênr nhà rồi, còn chả có hàng xóm nữa cơ. ở nhà mà chẳng ai biết mih ở nhà nữa-> k buồn k vui.
Mấy hôm nay, ngày nào cũng vào sannhac,muốn đi offline san qua mà k thể:smile:) chỉ biết ngồi nhà hát...rock. hả? mày hát rock á:yikes: tao hát chứ sao, k đc à:sing: .new divide nhá,ghê chưa,:yuck: .
Bi h tâm trạng nên mới viết blog, viết cho vơi đi,k thì chồng chất mãi k xử lý đc.
firstly, chuyện học hành chẳng ra sao. sắp thi rồi mà chỉ có ngồi sing k thôi.dạo này còn đam mê hát cả sáng lẫn tối,chơi cả rock lúc 10pm bị mama mắng cho té tát( lúc ấy thấy mama quả là có tài năng vùi dập...nhân tài:cry: )
secondly, dạo này khang khác-> love rồi có khác. suốt ngày đi chơi:lol: đi chơi với con bé mà mihf dạy nó ý:lol: . đúng cuộc sống này có bao lâu, 'hưởng thụ' đi. bi h trong từ điển của mih mới có cụm từ mới mẻ này.
thirdly, muốn làm điều j đó cho nó to tát mà thấy mih vô dụng quá ,lại còn hay chơi với cả 1 thàng bạn vô dụng nữa chứ->2 đứa vô dụng chơi với nhau,thật là vô dụng:irked: . điếu đó làm mih dằn vặt ,trống trải như có cái divide ý.
forthly, what am i doing? writing blog. hả?:yikes: mày có viết bờ-nhốc bao h đâu. crazy à. ấm đầu ròi. t lúc nào chả ấm. chẳng qua bi h tăng thêm cấp đọ nữa thui. chính vì t thấy 'ng yêu' tao viết bờ-nhốc hay quá nên t bắt chiếc. từ nãy h viết cái j ý,chả biết. đồ ấm đầu:awww:
BÃO LÒNG
Muốn nói ra mà cứ vong vo mãi...ứ nói nữa:furious:
tam dừng thôi,hôm nào đủ can đảm thì nói tiếp.:frown:
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30