Skip navigation.

Tình lớn, mọi thứ đều nhỏ

Sàigòn se lạnh


Sài Gòn mấy ngày nay đã chớm lạnh, không khí se lạnh đã tạo cảm giác mọi người dường như chậm lại, không hối hả như những ngày hè oi nóng có lẽ người ta muốn thưởng thức không khí mát mẻ lành lạnh một cách từ từ. Vậy là mùa đông đã đến.

Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng, pha thêm chút mùa thu nhẹ nhàng thế là đông đến. Không khí dịu mát cho ta cảm giác hơi lạnh... trống vắng và làm sao xuyến tầm hồn mỗi khi ngồi nhấp nháp lý cà phê buổi sáng ở góc phố thân quên. Cái lạnh mơn mớn nhè nhẹ cộng thêm mùi thơm của khoai nướng mỗi chiều đi làm về đã tạo cảm giác cho con người vấn vươn nhớ về thuở hàn cơ lúc xưa.
“Thương nhau chia củ sắn lùi”
Một chút se lạnh, một chút không khí dịu êm...
chiều nay, thêm một chút mưa bụi nhẹ... vậy là đông đã về đến Sàigòn...

“Gió đông nay đã đùa hoa thắm
Chạnh nhớ người xưa những lệ tràn.”
(Thương nhớ người xa - Tôn Nữ Hòa Thi)


quan tâm & yêu thương


Có thể là một tin nhắn.
Có thể là một câu chúc ngủ ngon.
Một bữa ăn sáng tự tay mình làm thay cho mẹ.
Cũng có thể là một cái ôm hoặc một lời hỏi thăm...


Tự nhủ mình quá nhạy cảm chăng ? suy nghĩ nhiều quá... Vô tình nhận ra điều ấy khi mình cần được yêu thương, cần một ai đó quan tâm... Để rồi tự hỏi: "mình đã đem yêu thương cho đi chưa ?"

Xem phim, việc một người cha ôm hôn đứa con gái và nói "con gái cưng, ngủ ngon nhé con !", sao mà dễ dàng đến thế. Có bao nhiêu người trong số các bạn có được những nụ hôn như thế ? Không phải vì cha yêu thương con không đủ, cũng không phải vì cha thờ ơ, mà vì cha không quen thể hiện như thế hoặc cho rằng điều đó là không cần thiết.

Những niềm vui từ sự bất ngờ trong cuộc sống, những món quà nhỏ, những tin nhắn hỏi thăm nhau,... thưa dần đi. Bạn có còn nhận được một postcard của một người đi xa gửi về không ? Bạn có còn nhận được những món quà vụng về, không mang giá trị vật chất nữa hay không ? Tại người ta, hay tại sống mãi rồi người ta thờ ơ với nhau như thế ?!

Trong cuộc đời mỗi người, có ít nhất là 5 người yêu thương ta, trong đó: có 2 người yêu thương ta mà không đòi hỏi bất kỳ một lời cảm ơn hay đền đáp nào; 1 người yêu thương ta vì ta có chung dòng máu của cha mẹ; 1 người yêu thương ta lắm - nhưng không giống như cha me, anh chị em ta, ở bên ta trong mọi hoàn cảnh, đó là chồng là vợ; và ít nhất là một người nữa là con của ta - sẽ yêu thương ta như ta yêu nó.

Chẳng phải là khuyên nhủ ai. Chỉ là chợt hiểu ra "yêu thương được xây dựng trên nền tảng của sự quan tâm". Một điều gì đó đang mất dần đi theo dòng chảy của cuộc sống...


...ngày ấy cũng đến


Và ngày ấy cũng đến,
Bao lần tổ chức sinh nhật rồi nhỉ... không nhớ nữa. Chỉ nhớ rằng những lần trước sinh trôi qua một cách lặng lẽ yên ả với những khôn mặt quen thuộc, quen đến nỗi cũ và chào đón, ngây ngất trong bia rượu với những lời chúc. Lại có lần đơn giản với vài ly cafe tối chỉ để nhớ đến ngày sinh như một cột mốc được đánh dấu trong đời. Nhưng thế nào đi nữa, ngày ấy vẫn đến.


Có người đã nói "Cái tuổi nó đuổi cái xuân" và mỗi lần tới ngày sinh nhật lại nặng thêm một tuổi, năm nay tóc đã có sợi bạc. Bao nhiêu năm rồi mà vẫn thế vẫn luôn vui vẻ, luôn tìm cách tự tạo niềm vui cho mình dù rằng cuộc sống còn nhiều lúc khó khăn, thử thách cũng có những lúc tràn ngập nỗi buồn.

Năm nay, mọi thứ đã thay đổi, sinh nhật lần này đầy ắp những tiếng cười. Bên cạnh những khuôn mặt cũ có những khuôn mặt lạ mà quen và cả người mới gặp lần đầu. Vui



Mấy hôm trước lo ngại vì công việc không ở thành phố và ngày sinh nhật lại trôi qua thầm lặng đơn điệu. Nhưng, đến phút cuối mọi chuyện cũng diễn ra như đã định. Thật may mắn hôm sinh nhật trời không quá nắng và cũng không mưa ở đất “chợt nắng chợt mưa” này khó mà liệu đoán được thời tiết, không khí mát mẻ.


Sinh nhật lần này đông hơn, vui hơn. Vui vì ngoài những người bạn cũ, bạn mới còn có mặt tình cờ của một người mới gặp lần đầu (cũng cùng tên nữa chứ !). Trên bàn ngổn ngang những lon bia, những chai nước. Vừa ăn vừa uống vừa nói chuyện có lúc lên cao trào trở thành cuộc tranh luận nảy lửa giữa Phương đen và Mr.Tuấn.

Bạn Hoàng và bé Trinh gây bất ngờ bằng một ổ bánh kem to, nghe đâu bạn Hoàng mới từ Bà Rịa lên chưa kịp nghỉ ngơi. Trâm và Vân Anh (tương phản) tuy ở xa vẫn cố gắng đến và cả bé Lan nữa chứ!

Xin cảm ơn mọi người: Vân Anh, Trâm, Lan, Trinh, Hoàng, Phương, Mr. Tuấn và Mr. Vương những người anh em.



Và cuối cùng xin được dành riêng lời cảm ơn gửi đến em. Nhờ có em nên mọi chuyện được trọn vẹn, nhờ em mà anh có thêm nhiều người bạn mới những người bạn nhiệt tình và thật tốt. Nhờ có em sinh nhật anh năm nay ấp áp hơn, vui hơn, ý nghĩa hơn... Giữ mãi những điều này em nhé !




Hạnh phúc: Mộng & Thực



Có câu nói là mọi người đều có quyền tìm kiếm và thụ hưởng hạnh phúc. Không phải ai cũng đang nỗ lực sống và làm việc miệt mài ngày đêm để xay đắp cho hạnh phúc tương lai đó sao ? Còn bạn thì sao ? Bạn có cảm giác là mình đang đi đúng hướng không ? Hay hạnh phúc chỉ là những định nghĩa không tưởng ? Nói thật, tôi cũng không biết trả lời sao ! Tôi chỉ biết rằng hạnh phúc thực có, chớ không phải định nghĩa viễn vông. Nhưng cái chính yếu là bạn đã từng kinh qua hạnh phúc thật sự chưa ? Và bạn đã cảm nhận nó khi nào ? Nếu chưa thì … mình tiếp tục vậy.

Hạnh phúc: Định nghĩa thực sự ?

Nếu muốn tìm kiếm một định nghĩa thực sự cho hạnh phúc là gì thì không khó, vì đã có vô số những giải nghĩa thế nào là hạnh phúc bằng đủ mọi ngôn ngữ trên thế giới rồi ! Cái chính là bạn đã có cảm nhận nó chưa ? Bạn đã thực sự thấy mình thụ hưởng hạnh phúc ? Tôi nghe có người nói rằng: “Không có một con đường nào đưa đến hạnh phúc cả, vì hạnh phúc đích thực chính là cách biết sống”. Bạn có cảm thấy câu nói này hơi khó hiểu không ? Xin tạm giải thích là, chúng ta chỉ cảm nhận được hạnh phúc thực sự khi biết sống ngay trong lúc nó có mặt. Tất cả những ước mơ, xếp đặt, mong đợi để đạt được hạnh phúc thực sự chỉ là những ước mơ, mong đợi mà thôi. Hạnh phúc đến rồi đi, lâu bền hay mỏng manh, đều tùy vào cách biết sống với nó của bạn. Giống như khi còn bé, ta mơ ước được món đồ chơi mà mình thích nhất. Rồi, nhân một buổi lễ lạt gì đó, chúng ta nhận được món quà mình khao khát. Vậy, hạnh phúc thật sự là khi nào: trước hay sau khi nhận quà ? Có người cho rằng: trước khi nhận quà, đó là hạnh phúc trong mộng và sau khi nhận quà, đó mới chính là hạnh phúc thật sự. Dù bạn cho nó là gì đi nữa, việc bạn có đón nhận và tỉnh thức khi hạnh phúc đến, đó mới chính là điều quan trọng.

Ai là người hạnh phúc ?

Nếu chỉ vì muốn che giấu những điều không như ý trước mặt mọi người mà bạn phải giả vờ là mình hạnh phúc vô ngần, thì tôi xin bạn hãy xem kỹ lại mình sống đang sống cho ai ? Cho chính mình hay cho người khác ? Chính bạn là người đang định nghĩa thế nào là sống hạnh phúc, và từ định nghĩa này bạn đi tìm một mẫu người bạn cho là đang sống hạnh phúc để làm theo. Bạn so sánh đời sống của mình với những người bạn cho là có hạnh phúc. Tuy nhiên, điều hơi kỳ lạ là đa số chúng ta cùng có một khái niệm về mẫu người có hạnh phúc khá giống nhau. Chẳng hạn, họ là người dư ăn, dư để và có công ăn việc làm ổn định. Họ không phải lo nghĩ nhiều về vật chất, và có một gia đình vợ chồng đầm ấm, thương yêu, con cái rất ngoan hiền, dễ thương. Họ thành công trên con mọi lĩnh vực, từ chuyện làm ăn đến gia đình con cái. Thế, nếu bạn nhìn quanh mình đã có bao người đạt được mẫu đời sống lý tưởng như trên ? Còn bạn thì sao ? Bạn nghĩ khi nào mình sẽ thành tựu được như vậy ? Hay bạn cho rằng phải đến khi mình kiếm đủ tiền thì hay đủ giàu thì mình sẽ sống có hạnh phúc ?

Nếu giá trị của hạnh phúc được định nghĩa bằng sự thành công về mặt vật chất, vậy chắc chắn những nhà tỷ phú, triệu phú hạnh phúc hơn chúng ta rất là nhiều. Nhưng tại sao các nhà tỷ phú như Bill Gate và Warren Buffett đều đề cao tính bố thí và làm từ thiện. Họ cũng nhấn mạnh về việc thiện nguyện, chứ không phải là bố thí vật chất, khiến mang lại niềm hạnh phúc lâu bền hơn cho họ. Đương nhiên tài chánh sẽ giúp khai thông một số vấn đề, nhưng chúng không đóng vai trò chủ chốt trong sự mang lại hạnh phúc, an lạc. Họ cho biết hạnh phúc rất dễ lan truyền. Khi nhìn thấy người khác an lạc, chúng ta cũng cảm thấy an lạc và hạnh phúc theo. Đặc biệt trong hoàn cảnh khủng hoảng kinh tế như hiện nay, có biết bao nhiêu những nhà triệu, tỷ phú giàu sang như các tài tử điện ảnh, phú gia, đại gia…sống trong hoảng sợ, lo âu. Lo sợ vì không biết làm sao để giữ tài sản của mình cho trọn vẹn và không biết việc làm ăn của mình có thành tựu hay không. Đức Dalai Lama trong một lần viếng thăm một số đệ tử vốn là tài tử Holywood và các nhà tài chánh hàng đầu tại Mỹ, Ngài được mời về nghỉ ngơi tại một biệt thự sang trọng trong vùng Malibu, California. Việc phát hiện tại sao họ dùng rất nhiều thuốc ngủ và thuốc trợ tim đã khiến Ngài thấu hiểu tại sao họ lại chuyên cần tu tập tâm linh như vậy, dù sống trong những tiện nghi vật chất sang trọng và dư thừa.

Khi có người hỏi Hòa thượng Thánh Nghiêm về hạnh phúc, ngài nói: “Người ta sở dĩ cảm thấy thất vọng là vì mơ mộng về tương lai, kết quả tương lai với những gì mơ tưởng đều không giống nhau, cho nên thất vọng. Sống trong hiện tại chính là thực hiện ước mơ tương lai. Sống trong hiện tại là vui vẻ nhất”.

Hạnh phúc hay khổ đau ?

Trong kinh Kandaraka (Trung Bộ II, số 51), Phật bàn đến bốn hạng người tự hành khổ, hạng người hành khổ người, hạng người vừa tự hành khổ vừa hạng khổ người, hạng không tự hành khổ, không hàng khổ người mà lại sống một đời thánh thiện. Thế Tôn giới thiệu tổng quát về nếp sống “không làm khổ mình, không là khổ người”, hay nói khác đi, giới thiệu nếp sống đem lại an lạc, hạnh phúc cho mình và cho người. Đa số chúng ta thuộc về ba hạng người bên trên. Việc tự mình hành khổ dường như là một nghiệp dĩ do tập khí, thói quen sinh ra. Có một câu chuyện kể về một vị sư xây một bức tường của tu viện. Sau khi xây xong, vị sư này và các sư khác khá hài lòng với kết quả do “một tay ngang” xây lên. Thế nhưng, một vài vị Phật tử bỗng phát hiện có một hai viên gạch bị xếp lệch. Nghe tin, vị sư vội vàng đến xem bức tường và công nhận là có hai viên gạch bị lệch. Từ đó mỗi ngày sư ra sân ngắm nhìn bức tường và vô cùng khó chịu. Cuối cùng, không thể chịu nổi sư quyết định phá bỏ bức tường. Nhưng vì phải tốn tiền để mua sắm thêm vật liệu, vị sư bắt buộc phải báo cho sư phụ trụ trì biết. Sau khi xem xong, vị sư trụ trì nói rằng chẳng có lý do gì phải phá bức tường đi. Vị sư xây tường bèn chỉ ra cho sư trụ trì thấy hai viên gạch lệch kia. Nghe xong, vị trụ trì nói rằng, tại sao lại đi chú ý đến hai viên gạch lệch mà muốn phá cả bức tường đi, trong khi hàng trăm viên gạch khác được sắp xếp thật cân bằng, đẹp mắt ! Người tự hành khổ thường là vậy, chỉ chú ý đến những lỗi lầm mà quên đi những thành công lớn khác !

Đức Phật đã dạy: “Tâm rất khó nhận biết, nó rất mỏng manh và vi tế. Nó đến và đi tùy ý. Người không cần kềm giữ tâm mình. Vì biết gìn giữ tâm sẽ mang đến cho ta hạnh phúc”. Trong đời sống hàng ngày, chúng ta luôn bị tác động của ngoại cảnh chi phối. Do vậy, chúng ta thường đánh mất mối liên lạc với cái tánh biết của mình. Việc luyện tập thờ và mỉm cười là cách đưa tâm về nhà hay nói theo kiểu thiền là “đưa trâu vào chuồng” khiến chúng ta thấy được sự biến hóa của tâm. Những biến hóa này có ảnh hưởng rất lớn đến cách suy nghĩ, thái độ và hành xử của bạn đối với hoàn cảnh trước mắt. Chẳng hạn, với tâm lý lo sợ và thái độ bi quan về tình hình kinh tế bấp bênh như hiện nay, chúng ta đã và đang chứng kiến những cách hành xử vô lý và thiếu chánh niệm từ những người (hay có khi là chính bạn) đã được học và thấu hiểu Phật pháp, dẫu rằng trên môi lúc nào cũng thốt ra hai chữ VÔ THƯỜNG ! Những hành giả đã hành trì Phật pháp luôn hiểu rằng: đây chính là lúc chúng ta đang được thử thách xem nội lực của mình có đủ mạnh để đối phó với những áp lực đang dồn dập tấn công chúng ta. Nếu nao núng và lo sợ, rõ ràng chúng ta đang thua cuộc ! Vậy, hãy tỉnh thức quay về nhận diện và chấp nhận mình đang thất bại và bắt đầu một “chiến thuật” mới ! Thay vì, tiếp tục chống chế hay chối bỏ khiến mình càng lúc càng lún sâu vào khổ đau, phiền não.

Theo lời Phật dạy, hạnh phúc có từ sự an tịnh trong nội tâm. Đó là khi lòng chúng ta mở ra và sống trong cái phút, giây hạnh phúc đang có mặt (hiện tại lạc trú). Vậy, yếu tố chánh niệm là đầu mối, giúp bạn quán sát tâm mình, có mặt hay không để thưởng thức phút giây an lạc đó. Tâm ta luôn có những con virus uế nhiễm hoành hành, quấy phá. Có một bé gái học lớp Ba, sau khi học xong một khóa thiền trong trường, mô tả kinh nghiệm của bé như sau: “Con muốn ra đường chơi nhưng mẹ không cho. Con giận mẹ, giận ghê lắm ! Con bèn chú ý cơn giận của con, và bắt đầu theo dõi hơi thở, vừa để ý đến cơn giận. Có cái gì đó khó chịu trong bụng. Con lặp đi lặp lại sự chú tâm từ hơi thở đến cơn giận. Sau đó, con đi gặp mẹ. Con nói chuyện với mẹ rất bình tĩnh và dịu dàng về cơn giận của con. Buổi nói chuyện thật tốt đẹp, và con đạt được một thỏa thuận với mẹ”. Nếu thấy được chúng thì cho dù có được an tịnh, nhận thức được những khuấy động, phiền não vây quanh, tâm ta vẫn giữ được an tịnh, nhận thức được những khuấy động đó chỉ là tạm thời, vì các hiện tượng buồn, vui rồi cũng sẽ qua đi. Đó chính là lúc chúng ta sống trong hạnh phúc thật sự vì mình đã thoát được cảnh khổ buồn vui bất chợt của vô thường.

Không có con đường nào đưa đến hạnh phúc vì khi đến cuối con đường đó, những hạnh phúc mà mình thêu dệt, xây đắp chỉ còn lại là những quá khứ mà thôi. Tuy nhiên, lộ trình kinh qua trên con đường tìm kiếm hạnh phúc là có thật ! Vậy, chúng ta thật sự sống hay có mặt trong những quá trình này, chẳng phải là lúc chúng ta đang sống trong hạnh phúc đó sao !

Các bạn hãy cùng tôi suy ngẫm về hạnh phúc mộng và thực qua bài thơ Lô Sơn của Đỗ Phủ:

Lô sơn yên tỏa Triết Giang triều
Vị đáo bình sinh hận bất tiêu
Đáo đắc hoàn lai vô biệt vị
Lô sơn yên tỏa Triết giang triều


Bản dịch tiếng Việt của thầy Mật Thể:

Mù tỏa Lô Sơn song Triết Giang
Khi chưa đến đó hận muôn vàn
Đến rồi về lại không gì lạ
Mù tỏa Lô Sơn sóng Triết Giang.


Nguồn: Báo Giác Ngộ số 477



"kinh nghiệm" !

- Em đã có kế hoạch chuẩn bị nhân sự cho năm sau chưa ?
- Dạ, em tính lần này tuyển những người trẻ vì tình hình công việc cho 6 tháng đầu năm sau cũng ít việc ....
- Không, không. Anh nghĩ nên tìm người có kinh nghiệm, trình độ trung bình là được rồi. công việc của công ty mình kinh nghiệm là quan trọng.
Em cứ làm theo lời anh. Phải có kinh nghiệm !

*
* * *


Ghét từ "kinh nghiệm". Bởi vì nếu mọi người đều suy nghĩ như vậy thì chẳng có ai có thể làm thay đổi, chẳng có điều gì chuyển biến. Có những người đã ở đó từ một trăm năm mà chẳng làm thay đổi được điều gì, chẳng có gì chuyển biến. Chẳng ai xoay chuyển được gì.

Bởi vậy người trẻ tuổi không thể có kinh nghiệm, nhưng bù lại họ có sự tinh khéo khác và cách tiếp cận của họ cũng khác, tính liều lĩnh mạo hiểm của họ luôn sẵn sàng cho các cuộc phiêu lưu. Kinh nghiệm không phải là cái đích quan trọng nhất để phát triển cá nhân hay tập thể mà đó là tinh thần trách nhiệm, kỷ luật để đạt được những kết quả đã đề ra và muốn có được những kết quả đó phải dấn thân và nhiệt tình lăn xả trong công việc.

Công việc không phải là những Kim tự tháp Ai Cập hoàn hảo để mọi người nghắm nhìn mà chỉ là một con đường phẳng lì. Để đạt được hiệu quả mọi người phải tự biết chính xác điều mà họ đang làm cũng như nguyên do của những việc đó.

Ước gì "sếp" đọc được những dòng này !!!...


Khoảng trống

Photobucket


Không gian xung quanh ta tồn tại dưới nhiều hình thức. Có khi cả một bầu trời rộng lớn, có khi chỉ là góc một góc phòng chật chội, không gian được tạo bởi chính những vật thể xung quanh nó.
Một không gian thoáng đãng tạo cho ta cảm giác thoải mái và thư giãn.

Tâm hồn cũng vậy, đôi lúc ta nên dọn dẹp lại để tầm hồn trống rỗng trong giây lát, không suy tư, không khái niệm, không thời gian và không gian. Như thế ta cảm thấy mọi chuyển biến của vật chất dừơng như dừng lại như ta đang đứng trước một sa mạc trống vắng, những suy nghĩ đang bị thổi bay khỏi tâm trí như những hạt cát bay trong gió chỉ còn lại sự tĩnh lặng thuần khiết trong tâm hồn. Ngay lúc đó, ta không còn là ta nữa, ta là cả một sa mạc, cả một vùng trời rộng lớn.

Không gian luôn ở quanh ta, hãy tận dụng nó một cách thông minh, cả vũ trụ sẽ là của bạn.


Vô cảm

Chiều qua trên đường đi làm về thấy cảnh hai cô gái bị giật dỏ xách kêu la “cướp cướp” xa xa thằng cướp đang chạy bộ một cách lách lỏi tìm vào con hẻm tẩu thóat.
Xung quanh mọi người dòm theo với thái độ dửng dưng trước sự việc trên (kể cả tôi)
:bomb: . Không một ai có hành động ngăn chặn đuổi theo tên cướp, mọi người chỉ nhìn đó, thấy đó mặc cho hai cô gái kia kêu la là giúp đỡ.
Tôi nhớ trên truyền hình có truyền đoạn video clip quảng cáo cho nước giải khát Nuber one cảnh một cô gái trẻ và đẹp nữa bị giật giỏ xách thì ngay lập tức có ngay “Lục Vân Tiên” uống Number one chạy đuổi theo vượt bao chướng ngại và liều mình nhào vào xô ngã tên cướp.

Cách đây không lâu ở quận Tân Bình xảy ra một vụ băng cướp quay lại trả thù hai người thanh niên đã dám đuổi theo bắt chúng. Kết quả là hai thanh niên bị trọng thương phải vào viện

Có lần tôi chứng kiến vụ tai nạn giao thông, người bị tai nạn rất nặng. Mọi người xung quanh bu lại xem rất đông, trong đó có vài người “nghĩa hiệp” gọi xe taxi để đưa người bị thương đi cấp cứu. Nhưng hầu hết không xe nào dừng lại để giúp đỡ vì họ sợ phiền phức, rắc rối và... xui.

Phải chăng cuộc sống ngày nay đã làm cho con người ta trở nên vô cảm với những bất công của xã hội hơn thế còn vô cảm với chính đồng loại mình ?. Đó cũng là lý do ngày càng xuất hiện nhiều loại tội phạm, ranh ma hơn, liều lĩnh hơn và tàn độc hơn...


Hai lá thư, hai quan điểm, hai tầm nhìn

Lang thang trên mạng đọc được hai lá thư của hai vị nguyên thủ quốc gia gửi cho các em học sinh của nước mình nhân dịp năm học mới.
Một của tổng thống Mỹ Barack Obama và một của chủ tịch nước ta Nguyễn Minh Triết. Hai la thư, hai nền chính trị, hai quan điểm giáo dục.


1. TRÍCH ĐOẠN TRONG LÁ THƯ CỦA TỔNG THỐNG MỸ OBAMA:



Tôi đã nói về trách nhiệm của thầy cô giáo trong việc khuyến khích và thúc đẩy các em học.
Tôi đã nói về trách nhiệm của cha mẹ các em trong việc giúp các em đi đúng hướng, hoàn tất các bài tập về nhà thay vì dành mỗi giờ trong ngày trước tivi hay cái Xbox.
Tôi đã nói rất nhiều về trách nhiệm của nhà nước trong việc thiết lập một chuẩn cao trong giáo dục, hỗ trợ giáo viên và các vị hiệu trưởng ở những trường còn đang đi sau nơi mà các em chưa có được cơ hội mà đáng lẽ các em phải có.

Nhưng nói gì thì nói, cho dù chúng ta có những giáo viên tâm huyết nhất, những bậc phụ huynh có trách nhiệm nhất và những ngôi trường tốt nhất trên thế giới, tất cả sẽ chẳng có nghĩa gì trừ khi tất cả các em hoàn thành trách nhiệm của mình: đến lớp hàng ngày, chú ý đến các bài giảng của thầy cô giáo, lắng nghe lời cha mẹ và người lớn, cũng như nỗ lực hết sức trong việc học.
Một số các em có thể không có cha mẹ để làm nơi nương tựa. Có thể một ai đó trong gia đình các em vừa mất việc và không có đủ tiền để xoay sở. Các em có thể sống trong một môi trường không được tốt, hay bị bạn bè ép buộc làm những việc mà bản thân biết là không đúng.

Nhưng cho dù hoàn cảnh của các em là như thế nào – các em giống ai, các em có bao nhiêu tiền, các em phải làm gì ở nhà – đó không phải là lý do để biện hộ cho việc không làm bài tập về nhà hay có một thái độ xấu. Đó không phải là lý do để giải thích cho việc cãi lại lời thầy cô, cắt tiết hay bỏ học. Đó không phải là lý do để không cố gắng.
Việc các em đang ở đâu không xác định các em sẽ đi đến đâu. Không ai viết sẵn định mệnh của các em. Đây là nước Mỹ, và các em tự viết lấy tương lai của mình.
Đó là lý do tại sao hôm nay, tôi kêu gọi mỗi em cần tự xác định cho mình một mục tiêu và làm mọi thứ để đạt được nó. Mục tiêu đó có thể đơn giản chỉ là hoàn thành tất cả các bài tập về nhà, tập trung trong lớp hay dành thời gian mỗi ngày để đọc một cuốn sách. Có thể các em quyết định rằng mình sẽ tham gia vào một hoạt động ngoại khóa nào đó hoặc tham gia tình nguyện trong khu vực mình sinh sống.

Cho dù mục tiêu đó là gì đi nữa, tôi muốn các em đặt hết quyết tâm vào nó.
Đó là câu chuyện của những học sinh từng ngồi đây cách đây 250 năm và tiếp tục phát động cuộc cách mạng xây dựng nên đất nước này. Đó là những học sinh từng ngồi đây 75 năm trước và vượt qua cuộc khủng hoảng lớn để rồi dành chiến thắng trong cuộc chiến tranh thế giới, đấu tranh cho quyền bình đẳng và đưa con người lên mặt trăng. Đó là những học sinh từng ngồi đây cách đây 20 năm và sau này sáng lập ra Google, Twitter, Facebook và thay đổi cách chúng ta liên lạc với mọi người.

Hôm nay tôi muốn hỏi các em, các em sẽ có thể đóng góp điều gì? Các em sẽ phát minh ra những gì ? Một vị tổng thống trong 20 hoặc 50 năm nữa khi quay lại đây sẽ nói như thế nào về những đóng góp của các em cho đất nước này ?

Tôi hi vọng các em sẽ nỗ lực hết sức trong tất cả những gì mình làm. Tôi đặt rất nhiều kỳ vọng trong mỗi cá nhân các em. Đừng để tôi thất vọng. Đừng để cha mẹ, đất nước hay bản thân các em thất vọng. Hãy làm chúng tôi tự hào về các em. Tôi biết các em có thể làm được điều đó.


2. TRÍCH ĐOẠN TRONG LÁ THƯ CỦA CHỦ TỊCH NƯỚC NGUYỄN MINH TRIẾT:



Năm học vừa qua, toàn ngành giáo dục đã không ngừng phấn đấu, vượt qua nhiều khó khăn trở ngại, thực hiện thắng lợi nhiệm vụ, đạt được những kết quả quan trọng. Hệ thống, quy mô,mạng lưới giáo dục – đào tạo tiếp tục được mở rộng. Ngày càng nhiều địa phương đạt chuẩn phổ cập giáo dục tiểu học đúng độ tuổi và trung học cơ sở. Năm qua cũng đánh dấu sự chuyển biến tích cực trong đổi mới chương trình, sách giáo khoa, phương pháp giáo dục cũng như việc ứng dụng khoa học – công nghệ trong giảng dạy và học tập. Chất lượng và hiệu quả giáo dục có tiến bộ, đặc biệt là về giáo dục đạo đức, pháp luật, giáo dục lý tưởng, ý chí, hoài bão để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đội ngũ giáo viên đạt chuẩn ở các bậc học, cấp học đều tăng lên. Phần lớn các địa phương đều có thêm trường khang trang, nhất là ở vùng sâu, vùng xa; điều kiện dạy và học của thầy và trò từng bước được cải thiện… Đây là những kết quả quan trọng góp phần nâng cao dân trí, giáo dục công dân, đào tạo nguồn nhân lực phục vụ sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Tôi nhiệt liệt biểu dương những cố gắng, nỗ lực và những thành tựu của ngành giáo dục, đặc biệt là các tập thể, cá nhân đi đầu trong các cuộc vận động lớn và các phong trào thi đua của ngành, biểu dương các nhà giáo đang công tác ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo.

Đất nước ta đang cần có nhiều hơn nữa những trí thức, lao động có trình độ, có tâm, đức, có kỹ năng và bản lĩnh hội nhập. Giáo dục- đào tạo có vai trò quan trọng đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ này, phải tiếp tục triển khai mạnh mẽ các chủ trương của Đảng, Nhà nước và của ngành, đặc biệt là việc thực hiện Kết luận 242-KL/TƯ của Bộ Chính trị về tiếp tục triển khai Nghị quyết TƯ 2 (khóa VIII) và phương hướng phát triển giáo dục – đào tạo đến năm 2020.

Tôi hoan nghênh ngành giáo dục phát động chủ đề cho năm học 2009-2010 là “Đổi mới quản lý và nâng cao chất lượng giáo dục”. Mục tiêu này phải được cụ thể hóa bằng nhiều chương trình hành động và phải trở thành hiện thực trong năm học mới. Các nhà quản lý giáo dục, các thầy, cô giáo và các em học sinh, sinh viên hãy phát huy các thành tựu, khắc phục yếu kém, cố gắng hơn nữa, nỗ lực và tâm huyết hơn nữa; hãy dấy lên phong trào thi đua mới trong giảng dạy và học.
Chúc năm học mới thắng lợi.


nguồn: http://www.nguoitapviet.info/2009/09/07/1818/

Afghanistan 8 năm nhìn lại...

Cách đây đúng 8 năm. Ngày 07.10.2001 quân đội Mỹ và một số đồng minh tiến hành cuộc chiến tranh ở Afghanistan. Cuộc chiến này được coi là sự trả thù của Mỹ cho vụ tấn công ở New York ngày 11.9.2001.

Một vài hình ảnh của đất nước Afghanistan


Những đoàn xe như thế này là mục tiêu chính của Taliban


Công tác rà mìn

Hai cha con phải sống trong một hang động ở Bamiyan

Một người lính gìn giữ hòa bình Liên Hiệp Quốc đang chăm sóc một em bé ăn nhầm thuốc súng. Ở Afghanistan bom thường được chế tạo trong nhà do các nhóm khủng bố Taliban đảm trách

Nữ cảnh sát Afghanistan

Chạm trán bất ngờ.
Những tình huống như vậy dễ lầm tưởng giữa dân thường và khủng bố

Một người lính Đức mừng sinh nhật một mình

Bên kia chiến tuyến. Những giọt nước mắt rơi vì người một người vừa mới về với đất.

Phút thư giãn hiếm hoi.

Sống hay Chết ?

Đón cha về.
(Người lính Ý vừa tử trận được đưa về quê nhà)
Mỗi khi nhìn tấm hình này là nước mắt muốn chảy

Ước mơ một thế giới hòa bình còn quá mong mang, vì thế vẫn còn người phải nằm xuống

(hình ảnh: Sưu tầm)

Quán cóc...



Mình thích quán này. Quán không ồn ào, không nhạc, không đèn nhấp nháy, không nhân viên phục phụ. Nằm trong một con hẻm của khu cư xá Phú Lâm Quận 6.
Thích bởi đây có bụi tre đủ che mát cho một phần quán cũng là vỉa hè của căn nhà. Trưa ngồi nhấm nháp ly cà phê không đường cạch bụi tre cảm giác giống như đang ngồi trong vườn nhà quê nội.


Văng vẳng ở đâu đó tiếng hát véo von nhẹ nhàng của Thùy Chi với “Giấc mơ trưa”.


Em nằm em nhớ
một ngày trong veo,
một mùa nghiêng nghiêng...
cánh đồng xa mờ,
cánh cò nghiêng cuối trời...

Em về nơi ấy
một bờ vai xanh,
một dòng tóc xanh.
đó là chân trời...
hay là mưa cuối trời ?!

Và gió theo em trôi về con đường,
và nắng theo em bên dòng sông vắng,
mùa đã trôi đi những miền xanh thẳm,
người đã quên đi những lần em buồn.

Từng dấu chân xưa trên đường em về,
giờ đã lên hoa những cành hoa vàng,
người đã đi qua những lời em kể ,
này giấc mơ trưa bao giờ em về ?!
Một tiếng chuông chùa !


Mình thích ngồi góc này


Mắt mơ màng trải nghiệm với "Giấc mơ trưa"




December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31