Nhật Duy's blog

by Minh Lý - Lan Phương

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Với Con Yêu!

Đây là lần đầu tiên bố viết Blog này cho con. Việc này, lẽ ra bố và mẹ Phương đã phải làm từ lúc con còn đang quẫy đạp trong bụng mẹ, nhưng cả bố và mẹ bận bịu quá, cứ lần lữa mãi. Xin lỗi con yêu!
Chính vì vậy, những trang Blog này, giống như bác Google-chỉ tìm kiếm chứ không sắp sếp con ạ! Sau này con lớn, con biết đọc, biết viết, con sẽ tìm kiếm trong này những cảm xúc của bố mẹ về con. Đó có thể là cảm xúc của ngày xưa-lúc bố mẹ mới quen nhau, cũng có thể là những cảm xúc của hôm qua-khi mẹ ôm con vào lòng và ru con ngủ, và chắc chắc, trong này cũng sẽ có những điều mà bố mẹ gửi gắm nơi con-những mong muốn,những hy vọng, những niềm vui và cả những nỗi buồn.

Điều đầu tiên, hôm nay bố muốn nói với con là hãy yêu thương Mẹ hết lòng-vì Người đã sinh ra con, nuôi con khôn lớn. Cùng với Mẹ, con hãy yêu thương Ông, Bà, yêu những người thân thương nhất của mình-sau đó con cũng hãy dành tình thương yêu ấy cho tất cả mọi người. Vì sao con biết không? Vì "Người với người sống để yêu nhau" mà con!

Vậy thôi, hôm nay bố chỉ nói với con điều ấy. Con hãy ghi nhớ nó trên mỗi bước đường đời sau này-vậy nhé con yêu!


Họp lớp và những người bạn

Lớp mình năm nào cũng vậy, cứ đến tháng 11 lại họp nhau một lần. Gặp một ngày để vui vẻ, nhậu nhoẹt, ăn uống để mai trở lại với nỗi lo canh cánh về cơm áo gạo tiền, về chứng khoán tụt dốc, về bất động sản đóng băng,…. Mỗi năm lại có những dấu ấn thật riêng để nhớ về, để nói đến.

Với cá nhân mình năm nay muốn nói đầu tiên về những bạn Hằng của lớp.

- Lệ Hằng: người mà mình đinh ninh là sẽ đến, dù dạo này không thấy lên tiếng gì, thì lại không đến. Mọi người nói lại là Hằng đang bận làm Tiến sĩ. Trong số các Hằng thì Hằng kều là người mình nói chuyện nhiều nhất nhỉ. Cũng chẳng chuyện gì quan trọng nhưng trước giờ thì cũng có thể luyên thuyên đủ thứ về công việc, dự án, gia đình, về những người xung quanh,... Nhớ hồi sinh viên, có lần ngồi chơi ở nhà Hằng kều, ngồi cũng lâu lâu, cũng chiều muộn muộn bất chợt hỏi Cậu không phải thổi cơm hả. Hằng nói là H ngồi đây thì làm sao mà cơm nước gì được, Hằng phải nhờ cái Hải rồi. Hằng vẫn vậy, bao năm vẫn thế. Dù có là TS Tâm lý hay là ai khác nữa.

Chúc Hằng trở thành tiến sỹ, thành công với con đường học vấn mà bạn đã lựa chọn.

- Hà Hằng hay Hằng QN: cũng phải đến mười mấy năm rồi mới gặp lại, từ dạo ra trường. Cũng vì thế năm nay Hằng QN cũng làm mình chú ý và mình vui khi lâu lắm mới gặp bạn. Gặp nhau bất chợt mình hỏi bạn có nhớ tớ không.

Ấn tượng về Hằng là con gái ông chủ tịch, đi học với chiếc chaly cúc cu màu xanh và căn phòng nhỏ ở khu Bách Khoa có nhà máy lọc nước trước mặt nghe vui vui tai.
Hằng giờ đã là một quý bà thành đạt, bận rộn. Sở hữu full house triệu đô ở Sài thành hoa lệ. Chiếc chaly cúc cu giờ cũng được thay bằng chiếc xe bóng lộn mà giá trị dễ có bằng cả trăm con trâu cày. Không còn hai cô gái nhỏ nhắn, một âm thầm, một sôi nổi hàng ngày lai nhau trên chiếc chaly đến trường. Hằng giờ đằm thắm hơn nhiều.

Nhưng có điều không thay đổi là bạn bè vẫn thế, gặp nhau chẳng cần vì điều gì cả.

- Thu Hằng hay Hằng PT: có lẽ phải đến ngày hôm qua mình mới được ngồi gần Hằng, gần đến độ như sắp chạm vào nhau ấy. Và chưa bao giờ mình được nghe Hằng nói chuyện nhiều đến thế.

Nói về ngày trước Hằng đã ghét mình thế nào, ghét cũng chẳng cần vì lý do nào cụ thể. Thích là ghét thôi. Thế có khổ mình không cơ chứ.

Nghe kể về những người đàn ông của Hằng, những người đàn ông tốt bụng lắm, tuyệt vời, chu đáo lắm nhưng cũng là người đàn ông nho nhã lắm. Nho nhã đến độ có thể được phong Thánh.

Mình không đủ tốt bụng và cũng chưa bao giờ có thể để được phong thánh trong những hoàn cảnh tương tự. Mình đời thường lắm. Hay đấy cũng có thể là lý do để mình không phải là người đàn ông của Hằng, đấy là lý do để ngày trước Hằng ghét mình nhỉ.
Hôm qua lão Lương đèo em Hằng có về ngay không đấy???

Họp lớp vui nhỉ.


Cả nhà xem ảnh tiếp nhé http://www.flickr.com/photos/23778949@N07/6321343835/in/photostream

Hiếu Nguyễn-K39B

Bài văn của anh Hiếu - cậu học trò nghèo trường Ams; sau này lớn Duy in ra rồi đọc nhé con...

Trước đề văn nghị luận Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, em Nguyễn Trung Hiếu, HS lớp 11 chuyên lý, Trường THPT chuyên Hà Nội-Amsterdam đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.
----------------


Thư gửi mẹ.

Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.


Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Nguyễn Trung Hiếu

Ghi chép về một buổi họp lớp

Hi,

Có thể bạn đã bỏ lỡ một ngày vui chơi cùng những người bạn thuở nào. Hà Nội hôm nay không mưa, không nắng gắt, không lạnh. Thời tiết thật dễ chịu.

Quốc Phương Trại năm nay đã đánh mất cái vẻ đẹp duyên dáng của nó hồi năm ngoái. Có lẽ vì nhiều khách đến nhà hàng này nên chủ nhà hàng đã quyết định dựng thêm nhà gỗ, thêm bàn ăn và dĩ nhiên không gian cây xanh bị thu hẹp lại. Mình thích một nơi có nhiều cây xanh hơn, có lẽ đơn giản chỉ là thích mà thôi.

Mặc dù, không gian không đẹp như mình mong nó cần như thế, nhưng sự hội ngộ đã làm cho bất kỳ ai quên đi cái vẻ “xấu xí” mà mình vừa kể về nhà hàng này. Mình đến trễ. Không phải vì muốn tự xem mình là quan trọng. Là bởi vì mình cần bàn giao lại bọn nhóc cho ông xã ngay sau khi anh ấy từ cuộc họp tổ dân phố về (Nói nhỏ, mọi khi toàn đùn cho mình vụ này - khỏi cần đấu tranh bình đẳng giới các mụ ạ. Tuy vậy, cũng phải cảm ơn là anh ấy đã bỏ dở giữa chừng để cho vợ được ra khỏi nhà sớm nhất có thể).

Đã có 11 người đến trước mình: Anh Lan, Hùng, Lý, Thắng, Lương, Hiếu, Thuỷ, Hằng (QN), Hồng Hạnh, Nga, Hằng (PT). Không lâu sau đó Duyến, chị Giang, Quỳnh Anh, Mỹ Hạnh, anh Đức, anh Phương và chị Hà đến. Vậy là có 19 người, vượt quá 11 người so với danh sách đăng ký. Quá ổn.

Vẫn là những câu chuyện cũ mèm về thời sinh viên kể hoài, nghe hoài chẳng chán. Vẫn là những gương mặt ngày xưa có thể pha thêm vài vết nhăn mờ mờ nhưng kịp được phủ lên bởi một ít phấn hồng. Vẫn nét nồng nàn của chị Giang mà em nào, anh nào cũng muốn được chụp hình để đánh dấu một lần sinh nhật lớp. Còn Hằng (Phú Thọ) vẫn thế bận rộn để được ghi lại những tấm hình và không quên kêu lên: bọn con gái phải có một ảnh riêng, vẫn cái vẻ “sợ sệt” ngày nào của Quỳnh Anh khi thoáng thấy ông Lý tiến lại gần (vì biết thừa là cha này rất thích quàng vai các bạn nữ cùng lớp). Vẫn cái nét chúm chím nụ cười của Thuỷ khi anh chàng nào đó định tiến lại hỏi han,.... Còn bọn con trai thì chẳng thèm nói làm gì, vẫn thế thôi. Vẫn cái kiểu “ong bướm” của ông Lý, vẫn cái giọng sắc nét của ông Duyến, vẫn cái vẻ chầm chậm của anh Phương mà chị Hà cứ lấy là quý hoá lắm, vẫn cái phong độ đầy trang trọng của người lãnh đạo những người nông dân, tất nhiên là ông Thắng rồi,... Dĩ nhiên là bọn con trai cũng có một vài tấm hình riêng khoe những kiểu dáng tựa như đang chuẩn bị cho một buổi lễ ra mắt công ty nào đó. Nói tóm lại là vui. Chỉ tiếc là Hằng (QN) vội vã ra về để kịp chuyến bay chiều. Hẳn là mọi người có những cảm xúc khác nhau về ngày hôm nay.

Năm 2011, một lần sinh nhật lớp không dùng đến ban tổ chức, nói đúng hơn là một thử nghiệm về tình trạng “không tổ chức”. Có vẻ là ai đó cũng dễ dàng thấu hiểu, thông cảm và thừa nhận rằng không thể đòi hỏi một ban tổ chức để có thể đông đủ hơn.

Nhưng rồi ngay lúc chuẩn bị ra về một số người đã lên tiếng. Những tiếng nói đó đánh thức và cảnh báo về tình trạng “vô tổ chức” không đáng có và không nên có. Tại sao ư? Tại vì chúng ta cần cái gì đó mà K39A không thể có. Chúng ta muốn xây dựng cái mà Lương nói “nhiều năm sau, Khoa XHH vẫn không thể có được một K39b như thế”. Chúng ta có cái điều mà ai cũng thừa nhận “Lớp chúng mình thật là vui”.

Có mấy lý do để trả lời tại sao tôi lại muốn đến mỗi buổi họp lớp. Đơn giản là, đó là lúc mình sống lại thời sinh viên, thời mà người ta phải dùng đến thẩm mỹ viện để mong muốn xóa đi thời gian của ngày hôm nay. Đơn giản là, các bạn không già trong mắt tôi, người bạn học cũ, bởi vì tôi luôn cất giấu trong trái tim mình những hình ảnh đẹp nhất về các bạn thuở nào. Sự có mặt của bạn trong mỗi lần họp đơn giản chỉ làm cho hình ảnh đó được nhắc lại, được xem giống như một cuốn băng quay chậm lại. Đơn giản là, tôi tìm đến một khoảng khắc mà tôi biết chắc những người bạn đã biết tôi là ai. Có thể hôm nay bạn đã thay đổi, bạn không giống ngày xưa nữa, nhưng chỉ có những người bạn học thuở nào mới nhớ chính xác rằng ngày xưa bạn khác hôm nay thế nào.

Ôi kể ra hẳn là có ti tỉ điều “đơn giản là” mà bất kỳ ai cũng có thể kể ra, nhưng mình thực sự đồng ý với Mỹ Hạnh rằng không thể không có ban tổ chức họp lớp. Bởi một tình trạng “vô tổ chức” sẽ phá huỷ một cách nhanh chóng những gì mà chúng ta đã xây dựng. Năm nay có Mỹ Hạnh, Lý và Phương (là tớ đấy nhé) tự nguyện xung phong là nhà tổ chức của năm tới.

Bạn thân mến, thay mặt nhà tổ chức năm tới, tôi trịnh trọng, huân hoan, chào đón và hoan nghênh sự hiện diện của bạn trong lần họp lớp 2012. Ngay bây giờ, bạn hãy đặt một dấu (X) vào ngày chủ nhật đầu tiên của tháng 11 năm 2012 rằng bạn tự do cho ngày hôm đó. Thế nhé!

Thân mến chào các bạn!



Nguyen Thi Minh Phuong
Department of Rural Sociology
Institute of Sociology
27, Tran Xuan Soan Street, Hanoi city, Vietnam
Tel: (844) 9713619 (Office); 0915268276
Fax: (844) 9784631


Sinh nhật lớp ngày 06/11/2011

Sinh nhật lớp Đại học 2011 - Mình không còn muốn ra quán nữa rồi (2)

Hê hê họp lớp thôi, họp lớp thôi

Đôi khi cứ đến thật tự nhiên không cần phải có bất kỳ kịch bản nào thật cầu kỳ, thật hay cả. Sự hiện diện của mỗi thành viên của lớp đã là một phần của kịch bản tuyệt nhất rồi.

Cảm giác gặp nhau, vỗ vai nhau hỏi mấy câu mày khỏe không, gia đình thế nào, sao gầy thế, có tóc bạc rồi đấy nhé,... đã thật xúc động. Nó hay hơn, tình cảm hơn rất nhiều những nghi thức ngoại giao được chuẩn bị thật kỹ lưỡng hàng ngày.

Nhiều khi cứ thèm có cảm giác vô tư lự của một thời sinh viên trẻ trung, hồn nhiên. Thèm cảm giác giận dỗi, tự ái, ghét vu vơ chẳng vì điều gì, mày mày tao tao, mụ này lão kia,... của thời k39b đấy. Gặp lại nhau sao thân thiết và gần gũi thế.

Cứ đến gần ngày này lại có cảm giác sắp họp lớp đấy, sắp gặp nhau đấy. Chốt địa điểm, ngày giờ thì ai cũng sẽ cố thu xếp công việc để đến thôi. Đến để gặp lại những kỷ niệm đã rất gắn bó của mình mà. Sắp già hết cả lũ rồi đấy.

Àh nếu được thì mình cũng muốn mời các thầy cô tham gia với lớp mình. Cô Hà, thầy Quyết, cô Tâm, thầy Tống Chung,... Có lần gặp thầy Quyết ở trường thầy nói tụi mày lớn cả rồi, tụi tao già rồi mà tự nhiên cũng thấy cay cay sống mũi. Ai có số điện thoại của các thầy cô thì mời giúp nhé. Gặp lại học trò cũ, có đứa đã là ông nọ bà kia chắc các thầy cô cũng vui mừng lắm.

Gặp nhau đi nhé!


PS: Ý kiến của Hưng cũng rất hay, ngồi hóng thêm phản hồi từ cái nhà bác Lý hoặc nhà ai đấy có điều kiện.

Hiếu Nguyễn

Họp lớp ngày 7/11/2010

Sinh nhật lớp Đại học 2011 - Mình không còn muốn ra quán nữa rồi (1)

Xin đừng đem nhau ra quán nữa…

Năm nào cũng đưa nhau ra quán mình nghĩ thật nhàm chán, mình thấy ngoài quán nó cứ mênh mông và thớ lợ thế nào ấy. Vì rộng quá, nên mấy bạn gái thân nhau vẫn cứ co lại thành vài ba nhóm, mấy anh thì cũng chả thấy hơn gì! Vừa rồi Lý đến nhà mình và có ý kiến là mời cả lớp đến nhà riêng của Vũ Minh Lý tại phòng 909 Chung cư…đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Lý sẽ email tới các bạn địa chỉ cụ thể ; Lý nói tiền quỹ lớp đó đủ mua toàn những đồ ăn thật ngon, thật lạ về nhà Lý ăn rồi. Lý cũng cẩn thận đề xuất là gà rán KFC và Pizza để sau đó không lấn cấn với việc thu dọn và rửa bát. Mình thực sự cảm ơn Lý và mình thấy đề xuất này thật đúng!

Họp nhau ở đó vừa ấm áp không khí gia đình lại vừa là dịp các bạn biết thêm về cuộc sống riêng tư của nhau! Biết về nơi ăn ở của bạn mình sau từng ấy năm ra trường chẳng phải là điều khám phá thú vị sao? Hoặc các bạn có thể họp ở nhà riêng của bất kỳ bạn nào khác ở Hà Nội. Nhà riêng, dĩ nhiên (có thể) là không rộng và thoải mái như ở quán, nhưng ở nước ngoài hay ở chính Việt Nam vào những dịp quan trọng hoặc xét mức độ gần gũi và thân mật thì họ thường mời nhau đến nhà riêng.

Cuộc sống riêng?

Nơi ở của nhau…chẳng gợi cho các bạn sự tò mò và hứng khởi khám phá ư? Các bạn ở đâu? Các bạn sống thế nào, đối với mình hoàn toàn là những điều bí mật. Và điều ấy hấp dẫn mình hơn nhiều so với việc đến 1 quán ăn cho dù quán ăn đó có phục vụ món thịt Tê Giác một Sừng trứ danh.

Đằng sau hai lần cửa phòng 909 sẽ là khoảng hạnh phúc riêng của người cán bộ Đoàn TN năng nổ, nhiệt tình và hết lòng với công tác với bạn bè và với thế hệ trẻ.

Thay vì đem nhau ra một quán ăn công cộng quê mùa và đầy nghi hoặc với không gian cũng như chất lượng phục vụ thuộc hạng “ruồi” chúng ta hãy đến nhà Minh Lý đi!

Thật sự mình không còn muốn ra quán nữa rồi.

Xe các bạn gửi tại tầng 1 chỉ với 3,000 đồng/một xe máy và 6,000 đồng/một ô tô, bạn cũng (có thể) phải lưu tâm vì (có thể) tổ bảo vệ sẽ không chịu trách nhiệm nếu ai đó lấy đi mũ bảo hiểm hoặc khẩu trang cá nhân của bạn!

Mong các bạn cân nhắc thêm về địa điểm họp năm nay nhé.


Nguyễn Hữu Hưng


Ảnh họp lớp ngày 8/11/2009

Duy của ngày đầu tháng Mười năm Hai nghìn lẻ một



Duy và tình yêu (bạn gái Duy ở lớp A1, tên Khánh An, họ Đoàn)


Duy và những người bạn!


Hai bà thông gia (cụ bên cạnh mẹ cháu là mẹ của cô dâu Đoàn Khánh An):




Duy đi Đồ Sơn đầu tháng 7/2011

Đúng là:

Ko đi ko biết Đồ Sơn
Đi rồi mới thấy chẳng hơn đồ nhà

Đồ Sơn là của quốc gia
Đồ nhà là của ông bà ngoại "dâng"...

もっと読む...

TÔI RU CON GÁI TÔI

Trưa lang thang đọc được bài thơ này trên FB của cô Ngọc Bảo (XoneFM) thấy hay hay, xin phép cô đưa sang bên này để sau có con gái cho cháu đọc.

TÔI RU CON GÁI TÔI

(Đỗ Trung Lai)



À ơi con ngủ cho ngon

Đắp chăn rồi bố mắc màn cho con

Nửa đời nước nước non non

Con vừa một tuổi, bố tròn bốn mươi

Nửa đời đi ngược về xuôi

Đêm nay bố ngắm con cười trong mơ

Môi hồng, răng trắng, tóc tơ

Bố cho máu đỏ, mẹ cho hình hài

Giời cho tính nết sau này

Cầu cho con những khéo tay, dịu dàng

Trong đêm con thở nhẹ nhàng,

Cầu cho con khỏi bần hàn mai sau

À ơi con ngủ cho lâu,

Cầu cho con chẳng một câu lụy người

À ơi thân gái ở đời,

Những nơi tục lụy con thời tránh xa.

"Thiện căn ở tại lòng ta"

Mạnh hơn lẽ quỷ, lời ma dọc đường

À ơi thương đến là thương

Cầu cho thánh thiện dẫn đường con đi

Đừng ham ngũ sắc làm chi,

Trời xanh muôn thuở có gì cũ đâu.

Đò đầy, phá rộng, sông sâu

Có qua thì lúc bạc đầu hãy qua

Yêu thơ cùng với yêu hoa

Cũng đừng yêu quá như là bố yêu

Ở nhà biết vá, biết thêu

Ra đường kẻ ghẹo người trêu mặc người

À ơi thân gởi ở đời

Cổ kim đâu cũng quý người thủy chung

Câu rằng, chị ngã em nâng

Là qua hết được mọi vùng khó qua

Đi cùng con lúc tuổi hoa,

Đời người ngắn lắm, bố già đến nơi.

Nay mai giời gọi lên giời

Cũng là đã có mấy lời cho con

À ơi máu đỏ như son,

Mai sau con lớn con còn nhớ chăng?

Hai chị em


Nín đi em, bố mẹ bận ra toà
Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi
Thằng bé khóc, bụng chưa quen chịu đói
Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm.

Bố mẹ đi, sáng sớm khác mọi hôm
Không nấu nướng và không hề trò chuyện
Hai cái bóng và hai đầu com hẻm
Cùng một đuờng, sao chẳng thể chờ nhau?

Biết lấy gì dỗ cho em nín đây
Ngoài hai tiếng " RA TOÀ " vừa nghe nói
Chắc nó nghĩ như ra đồng ra bãi
Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về.

Mẹ bế em - âu yếm vuốt ve,
Bố xách nước chờ mẹ vừa nhóm bếp,
Nó sung sướng vào ra tíu tít
Rồi quây quần - nồi cơm mở bung ra.

Nó biết đâu bố mẹ nó ra toà
Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ
Đứa có mẹ ... thì thôi mất bố
Hai chị em rồi cũng sẽ mất nhau.

Nín đi em ... Em khản giọng khóc gào
Chị mếu máo đầm đìa nước mắt
Những bố mẹ bên bờ chia cắt,
Phút giây thôi hãy nghe tiếng con mình.

VƯƠNG TRỌNG

Lễ tốt nghiệp

Sau bao năm, hôm thứ Bảy vừa rồi mới lại được hòa mình trong không khí háo hức của sinh viên khi nhận bằng tốt nghiệp. Keke

Những khuôn mặt ngơ ngác của sinh viên U40.

Lỵ Kú, TƯ Đoàn


Cụ Chương, Chi cục Trưởng Chi cục Thuế huyện Phú Xuyên


Cụ Tuấn, Giám đốc Nhà khách Quân chủng Hải Quân


Cụ Biểu, Phó Giám đốc Bảo tàng Hà Nội


Cụ Trình, trinh sát, Cục Cảnh sát Hình sự, Bộ CA


Cụ Vệ, Phó Trưởng công an Phường Vĩnh Phúc, Ba Đình


Cụ Hùng, Thanh tra Xây dựng phường Khương Trung


Những nụ cười "gặt hái"






Chuyện gì xảy ra trong đêm kỷ niệm 6 năm ngày cưới của bố mẹ?

Nghe cái tít có vẻ giật gân câu khách, chứ thực ra, cái đêm hôm ấy cũng không khác gì với những đêm khác!

À, không, có một vài chi tiết khác. Mà khiến mẹ, giờ mỗi lần nghĩ lại, thấy buồn cười lắm!

Từ ngày mẹ ở với con, con trai mẹ luôn đem đến cho mẹ những niềm vui không đong đếm được.

Đêm qua, khi nằm trên giường, con nhìn ảnh cưới của bố mẹ, rồi hỏi: Mẹ ơi, thế lớn lên, con có đẻ con không hả mẹ?

Mẹ: À, con sẽ lấy vợ, rồi vợ con sẽ đẻ cho con những đứa con.

Con: À, mẹ ơi, thế con cưới bạn Đoàn Khánh An làm vợ mẹ nhé!

Mẹ: Tại sao con thích cưới bạn ý?

Con: Bạn ý da trắng lắm mẹ ạ. Mặt bạn ý trắng mà chân tay bạn ý cũng trắng. Môi đỏ và tóc lại đen. Con nghĩ rằng, bạn ý đánh son. Đấy là con nghĩ thế, chứ không phải bạn ý đánh son đâu mẹ ạ.

(Mẹ thấy bố đang nằm trong chăn, cười rinh rích)

Mẹ: Ồ, thế bạn ý xinh quá con nhỉ?

Con: Nếu cưới bạn Đoàn Khánh An, con sẽ đẻ con trai đặt tên là Minh Lý. Đẻ con gái đặt tên là Lan Phương.

(Mẹ thấy bố vẫn cười rinh rích).

Hai mẹ con hàn huyên một hồi nữa về tương lai, rồi con bảo mẹ: Thôi, mẹ tập trung vào ngủ đi. Con ngủ đây.

Đêm 20.1, nhưng của 6 năm trước, lần đầu tiên, mẹ (chính thức) ngủ lại nhà của bố (Hi hi)

Còn đêm qua, đã có một kẻ "phá bĩnh" nằm giữa hai bố mẹ. Hắn đẹp trai, hơn 4 tuổi một chút. Và đã bắt đầu biết nói về chuyện lấy vợ. Cô vợ mà hắn bảo sẽ cưới, mẹ đã biết mặt vì hiện tại đang học cùng lớp mẫu giáo ở trường Hoa Hồng.















Khuyến mại:
Ngày 20.1 là ngày kỷ niệm 6 năm ngày cưới. Cũng là ngày Chi đoàn mẹ Đại hội.

Èo ôi, mẹ đứng trên...ghế chụp ảnh (mẹ phải trèo lên để kiểm tra cái banner, tiện thể chụp luôn. Hi hi)








Thế là cuối cùng cũng có Huy chương vàng ASIAD!



http://www.thanhnien.com.vn/thethao/Pages/201048/20101126001505.aspx


HCV xịn con ạ! Không phải Vàng mắt.

Mẹ và các đồng nghiệp ở các báo khác rú rít ầm ĩ vì sau gần 20 ngày đằng đẵng chờ đợi, tưởng như tuyệt vọng đến nơi thì chiều nay, cái tấm HCV còn quý hơn cả Vàng kia bỗng dưng lù lù xuất hiện.

Sau 4 trận đấu đánh tẹt mỏ đối phương của cô Phương (he he, tên giống mẹ mà giỏi xế đấy!).

Sung sướng quá cơ, sung sướng đến nỗi, mẹ chui vào góc nhà thi đấu tối om om để gõ bài, muỗi to như gà mái, đốt gẫy cả chân, mà mẹ vẫn ngoác miệng ra cười.

Chiều nay, mẹ hát Quốc ca to đùng. Hi hi. Mắt thì rơm rớm. Mẹ sến nhở?

10 giờ đêm, mẹ rời khỏi chỗ có vàng. Bắt taxi về khách sạn. Và tự thưởng cho mình một chảo mì xào to tướng như cái máng lợn!?????!!!!

Người mẹ ê ẩm nhưng mà chẳng thấy mệt gì cả. Gớm, hôm nay mà không có vàng nữa thì đúng là Quốc sỉ con ạ! Hi hi

Nhìn cô Phương hằm hằm đối thủ


Và nụ cười tươi roi rói






Cô Phương (phải) và đối thủ của cô ý Miki - đương kim vô địch thế giới, đang phân trần quyền trong cuộc họp báo sau trận.


HLV Lê Công của cô Phương

Cô Phương và chú Phụng - người yêu cô ý, cũng là võ sỹ karatedo và sẽ thi đấu vào ngày 26.11




Mẹ ăn ké cô Phương nè. Hi hi. Mà mẹ xứng đáng đoạt HCV quá đi chứ. ASIAD 2002 ở Busan, mẹ cũng đi theo môn này và Karatedo được 2 HCV liền. Hi hi



http://www.thanhnien.com.vn/thethao/Pages/201048/20101126001505.aspx








Người đàn ông của đời mẹ!

Mẹ sắp về với con rồi, con trai yêu của mẹ!

Mau khỏi ốm con nhé!

Mẹ chẳng làm được gì ra hồn nếu con chưa hết ho đâu!




Cốc bia chiều 19/11

Đang viết dở cái Báo cáo Tổng kết năm bỗng thằng Hưng công tử nhảy bổ vào Buzz tung cả màn hình. Lại vẫn cái câu mở đầu ấy: "Thằng đốn mạt. Mài ở đâu?". "Cụ mài đang ở cơ quan, thằng kứt! Có gì ko?", "Tiên sư mài! Bia thôi"...

Bia thì bia! Thế là sign out, shutdown, và lượn.
Lòng vòng, luồn lách mãi để thoát khỏi cái bùng nhùng của đám giao thông hỗn hợp (từ của Bộ GTVT, đúng ra phải gọi là xe cộ hỗn loạn mới đúng) rồi mình cũng có mặt ở Bia tươi Eresson. Chưa đến cửa đã nhìn thấy cái bụng chửa của thằng béo, thế là dắt díu nhau vào quán...

Nhìn cái mặt thằng này hôm nay đáng ghét, ghét ko chịu được. Mình bực thằng mất dạy này từ hôm sinh nhật lớp 7-11, đêm hôm trước nó đã hẹn mình như đinh đóng cột (gỗ chuối), nào là 8h00, nào là ăn sáng, nào là cà phê, nào là để tâm sự với thằng Cảnh nông dân, thằng Hùng từ Hạ Long lên... ấy thế mà cuối cùng nó chỉ nhắn cho cái tin cụt lủn: "bà cô tao chết đêm qua".

Cả buổi uống bia mình ko nói với nó câu nào, nó thì vẫn thao thao bất tuyệt về Nguyễn Đức Nghĩa với những lời nói cuối cùng tại tòa án do nó tự nghĩ ra: "Thưa quý Tòa, vì sự nghiêm minh của pháp luật, và để pháp luật được thực thi, tôi đề nghị cho tôi được thụ án cướp tài sản với mức án tù 6 năm trước, sau đó hãy tử hình tôi; Thưa bác Chủ tịch nước, cháu với bác cùng họ, biết đâu 500 năm trước, kị cháu với kị bác có khi lại cùng là anh em chứ chẳng chơi..."

Nó chém gió cả buổi nhưng ko làm mình cười được, mình vẫn cú, lớp đi đông vui dư lày mà nó ko đi, để ai cũng bảo thằng béo sao hôm nay phải ở nhà ôm con cho vợ đi dạy thêm kiếm tiền mua sữa cho con???

Mình càng bực hơn vì lúc ngồi với nó, tự dưng mình lại nhớ mấy câu thơ cóc ghẻ của nó cách đó ít hôm, thơ nó dư lày...:


"Người anh thân thương nhất của K39"

Giữa Nguyễn Khuyến
Đêm qua
Trời lạnh hun hút
Ngồi uống vài ly với ...
ông anh Phương già
Rượu vào cũng hun hút
Tình vào cũng hun hút
Anh Phương bần thần
Rồi
Đoạn bảo với mình:
"Hưng ạ, năm nay lẽ ra phải tổ chức họp lớp... anh bốn mươi rồi.."
"sao anh???..."
"Sang năm có chuyện gì ... chết thêm dăm ba đứa trong chúng mày nữa...thì năm nay còn nhìn thấy nhau được...
nên gặp em ạ...
tả cũng gặp nhau em ạ"

Mình nghĩ bụng ông anh mình lẩm cẩm mất rồi
Nhưng nghĩ lại thì thấy anh mình nói đúng
Cuộc sống bất an
Mất mất
Còn còn
Bảo sao mà lường hết cho được...



================
Hỏi thơ thế, hành động thế, thì sao mà mình cười cho được???


Ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương, làm việc điên cuồng, yêu đương tạm gác!

Lúc mẹ gõ những dòng chữ này, là mẹ vừa đi bão về!

Di chuyển tử nhà thi đấu Nansha - nơi thi đấu môn Wushu, cách khách sạn mẹ ở, nếu tính theo đường chim bay thì khoảng....bao nhiêu, mẹ cũng không rõ lắm.

Nhưng tính theo đường chim đi ô tô hay tàu điện ngầm thì mất khoảng gần tiếng rưỡi.

Hôm nay và cũng như những ngày khác, kể từ lúc mẹ sang Quảng Châu tới giờ, mẹ đi bộ nhiều khủng hoảng. Chưa kể phải đi taxi, tàu điện ngầm, xe bus, và thậm chí, có lúc cả xe ôm.

Nói nôm na, ASIAD đã lấy đi của mẹ một cơ số thịt trên thân thể, và để lại trên khuôn mặt một cơ số mụn! Hu hu hu.

Người mẹ đang bồng bềnh như trên mây. Và nhớ Hà Nội quá. Nhớ nhất con trai yêu của mẹ.

Lúc mẹ đang ngồi trên xe bus để trở lại trung tâm thành phố, nhận được tin nhắn của bố: Yêu mẹ lắm!

Hi hi! Mẹ đặt tít entry này là: Ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương, làm việc điên cuồng, yêu đương tạm gác.

Dưng cơ mà, yêu đương thì tạm gác thế nào được, con nhỉ?

Mẹ up mấy cái ảnh mẹ chụp trên lộ trình mẹ công tác tại Quảng Châu (Cả trên đường hành quân, lúc ở các địa điểm thi đấu và cả khi lúc về khách sạn nữa. He he)



















Khuyến mại thêm một số ảnh liên quan đến đoàn thể thao VN.


Cờ VN được treo ở làng VĐV



Lễ thượng cờ



Chí Anh - Nhã Uyên thi đấu (dưng mà chỉ xếp thứ 6 - hu hu)







Cờ VN được kéo lên tại Quảng Châu

HLV Calisto thất thểu ở sân bay Bạch Vân

Búp bê Ngân Thương của TDDC

Xạ thủ Xuân Vinh đớ người vì mất HCV trong tích tắc (bị cướp cò, hu hu)

Quân mèng (áo đen) oánh nhau với quân Tàu dưng cơ mà bị thua - hức hức

Cầu mây cũng bị Thái dập









Ảnh còn nhiều nhưng khi nào mẹ về sẽ up sau!